📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Suối Nguồn Thơ

4.264 trả lời, 462.550 lượt xem — Trang 27 / 143
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-28 06:37:15Viet duong nhan>
Ngựa Hồng Bão Tố


Ngựa hồng chạy đâu mất
Tìm ngay chổi lông gà
Cỡi bay mừng sinh nhật
Một người đang ở xa

Anh cỡi chổi lông gà
Bay qua vùng biển cả
Trên tầng mây cao xa
Thấy bao nhiêu cảnh lạ

Chợt anh nhận ra em
Ngựa hồng thời xa cũ
Em là bão nghiêng đêm
Phi xa hằng cây số

Em là vùng bão tố
Chổi lông gà hết linh
Từ mây xanh ngã đổ
Rơi xuống em biển tình


Nguyên Đỗ
: r :
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-20 14:09:01Nguyên Đỗ>
Khỉ Ơi Là Khỉ


Ghét em quá nói anh cười giống khỉ
Mẹ bảo anh, "Con lỉ khỉ vừa thôi,
Tuổi mười lăm, mười sáu biết lo rồi
Đừng nghịch phá có ngày rồi hối lỗi!"

Anh bây giờ lớn những gấp đôi tuổi cũ
Mẹ không còn để răn dạy như xưa
Mẹ mà còn anh phá mấy cũng chừa
Sợ buồn Mẹ đã cưu mang dạy dỗ

Anh lúc nhỏ thường rất là sợ Bố
Sợ ăn đòn mỗi lúc phá nghịch chơi
Bạn bè anh chúng nó nói quá trời
Mày phá quá, chúng tao về báo đó

Tuổi giờ lớn, nghịch theo hòai chẳng bỏ
Xin em đừng trách khỉ phá vừa nha
Từ khỉ anh, dành riêng Mẹ đó mà
Mẹ có mắng anh cúi đầu vui nhận


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Dấu Tích Rừng Thu


Con đường cong cong vòng lượn như con trăn ôm theo sườn núi

Hai đứa mình cùng nhau đi lên như lạc vào rừng huyền thoại, không có cỏ xanh, hay non bồng, chỉ có ánh nắng xuyên qua rừng cây rực rỡ của mùa thu trong một ngày cuối tuần.

Trời lành lạnh, đứng trên cao nhìn xuống đỉnh cây đầy sắc màu dưới sườn đồi, em mơ màng như đứng giữa tòa lâu đài cổ tích nói thầm thì như nói với chính bản thân, "Đây mới thực là cảnh thu, vừa hoang tưởng, vừa thật gần trong tầm tay với!"

Em hái một lá cây màu đỏ sẫm đưa lên môi hôn, rồi thả bay theo gió. Chiếc lá bay bay nhỏ dần lạc xuống tút chân đồi, em nói: "Em gởi nụ hôn xuống rừng cây dưới thung lũng."

Anh cười ước ao, "Phải chi có ly cà phê nóng nhâm nhi cho ấm bụng!"

Em trách, "Con trai chỉ biết ăn và uống, đang ở giữa rừng thu mà lại ước chi lạ lùng!"

Rừng phong lá rực rỡ dưới chân, trên cao những cây thảo mộc khác đổi màu sớm lá đã trải đầy gốc, mầu đậm dầy như thảm nâu.

Em tìm chỗ khuất gió sau tảng đá to, bảo anh ngồi xuống cạnh bên. A trời trên cao bây giờ mới thấy la.nh. Em nép mình sát vào anh, hơi thở thơm tho như bốc khói! Ly cà phê Ban Mê Thuột trời cho hiển hiện trên môi em, vừa ngọt, vừa thơm thêm ấm nồng thân thể.

Mình nhắm mắt mơ màng như lạc cõi mênh mang, đang để lại dấu tích trên rừng thu rất đẹp.

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Đời Ngắn Ngủi


Đời ngắn ngủi nhẹ nhàng như giấc mộng
Sáng Xuân nay, chim ca hót trên cây
Nắng Xuân về cho hoa tím nở đầy
Như thảm nhung trải đều ngay trước cửa

Tưởng em đến sáng nào trong áo lụa
Chỉ là mơ, chớp mắt đã xa xôi
Cung đàn xưa nốt nhạc vọng từng hồi
Em có biết lòng anh day dứt nhớ

Chiều hôm nay lại về ngang qua ngõ
Căn nhà xưa im lặng chẳng ai ra
Dư ảnh em, chiều xưa đó thật thà
Nói một tiếng, vọng hoài trong tâm dạ

Chiếc xe lửa vụt qua như hối hả
Sân ga nào, ta có lúc tìm nhau
Hay mãi đi, đã hụt một chuyến tàu
Mặc định mệnh phũ phàng ngăn cách mãi

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
Đoá Hoa Thu

Hôm qua viết tặng bài thơ
Thẹn thùng chẳng lấy giả vờ bỏ quên
Trừng trừng bảo tránh qua bên
Phóng đi một mạch như tên bay vù

Sân trường vắng lặng êm ru
Có ai vòng lại lù lù tìm thơ
Giật mình anh lại ngẩn ngơ
Trường tan cả tiếng bây giờ còn đây ?

Tuổi mười sáu bảy thơ ngây
Câu thơ chưa vững vẫn say vẫn tình
Vừa đi vừa nói linh tinh
Tim như vỗ nhịp thình thình nổ tung

Đi một đoạn, nói lung tung
Ngày mai bạn nhé mình cùng dạo chơi
Hoa sim vừa nở bên trời
Trong tim vừa nở tuyệt vời đóa thương

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-23 00:04:19Nguyên Đỗ>
Rất Đỗi Bình Thường

Ngày giờ anh, thật rất đỗi bình thường
Vắng mặt em, buồn ghê lắm, Yêu Thương
Sáng thức dậy, đánh răng và rửa mặt
Đứng chải đầu, cao râu ngay trước gương

Từ em đi, thời gian qua nhạt nhẽo
Không đam mê, hấp dẫn tựa ngày xưa
Anh đợi em như trẻ thơ đợi kẹo
Em không về lạc mất cả hồn thơ

Vài câu nói bâng quơ đầy mật ngọt
Anh thiếu em như thiếu ngủ kinh niên
Cứ ngủ gà ngủ gật giữa thanh thiên
Và biếng nhác trái tim côi trống rỗng

Mau về nhé cho trời xanh thơ mộng
Cho lời thơ được chắp cánh bay cao
Cho hồn anh còn trăng gió dạt dào
Cho ngày tháng du dương tràn tiếng nhạc

Em về lại cho ngày giờ đổi khác
Không eo sèo nhạt nhẽo ướt cô liêu
Em Nàng Thơ mùa Xuân nắng mỹ miều
Hương thơm ngát bướm thơ bay dìu dặt

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Ai

Nhớ ai mắt có quầng
Hai tròng con mắt đỏ
Nhớ ai nặng trĩu buồn
Hỏi lòng ai có nhớ

Chắc là ai bị bệnh
Không chừng ai lại đau
Cách trở làm sao tính
Nhớ cuồng quay điên đầu

Cầu xin ai chóng khỏi
Nguyện mong mau gặp nhau
Vắng tin hồn chới với
Như rơi vào vũng sầu

Xin hồng ân thánh lộc
Ban cho người xa gần
Cảm tạ muôn hồng phước
Tràn đầy, lễ Tạ Ân

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Cám Ơn Em Đã Yêu Anh


Cám ơn em đã yêu anh
Những câu nói nhỏ, ngọt lành duyên thơ
Cám ơn em giữ mộng mơ
Để anh mong đợi trông chờ ngày đêm

Cám ơn anh được yêu em
Hương yêu ngan ngát dịu êm nồng nàn
Anh thương em lắm, vô vàn
Vắng em một bữa, hồn chan chứa sầu

Mấy ngày em bịnh hay sao
Vắng em anh nhớ cồn cào ruột gan
Gọi em mãi, cổ đã khàn
Anh lo sợ chuyện không lành xảy ra

Nguyện cầu phước lộc cho Cha
Tình thương gởi Mẹ đôi ta vẹn tình
Cảm ơn em đã yêu anh
Cùng nhau xây đắp mộng lành bền lâu


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Lễ Tạ Ơn


Mỗi năm đến lễ Tạ Ơn
Người ta cảm tạ công ơn Phật, Trời
Xưa thì ở Mỹ không thôi
Bây giờ khắp chốn dâng lời tạ ơn

Năm nay nhiều lý lẽ hơn
Vì em đã đến, thiệt hơn kể gì
Cảm ơn buồn cũ qua đi
Niềm vui mới đến lại ghi điểm màu

Cám ơn mình đã gặp nhau
Vẫn tình tri kỷ ơn sâu nghĩa nồng
Dẫu là trời sắp sang đông
Tình ta sưởi ấm làm hồng trái tim

Cám ơn anh đã gặp em
Bao nhiêu năm nhỉ, càng thêm mặn mà
Cảm ơn tình nghĩa đậm đà
Vẫn trong ngời sáng thiết tha không nhòa

Nguyên Đỗ

(1) Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) là lễ Tạ Ơn đặc biệt ở Hoa Kỳ, cảm tạ ơn trên và những người da đỏ đã giúp đỡ những người mới đặt chân tới Hoa Kỳ thuở ban đầu, bây giờ đã thành truyền thống ở nhiều nơi

Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Trong Đêm


Dù sao nữa, dù gặp nhau trễ muộn
Cuối cùng rồi mình cũng sẽ bên nhau?
Rất nhiều khi chuyện không như ước muốn
Nên lòng buồn da diết mối thương đau

Trăm nỗi nhớ thả theo mây lãng mạn
Những lời tình anh gởi vội theo mây
Có những lúc hồn chùng như chán ngán
Còn gì đâu tất cả đã xa bay

Tim rạn nứt viết gì đây em hở
Những buồn vui anh gởi lại cho em
Em nguồn sống, là mạch thơ, hơi thở
Anh thẩn thờ trực diện bóng đen đêm

Thơ buổi tối chẳng như lời tình tự
Chỉ thì thào hấp hối khóc thương ai
Như tiếng nấc, gã thợ nào ghép chữ
Và thở than theo gió suốt đêm dài


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Nửa đêm - ngán ngẩm

Nửa đêm
Làm việc
Mệt nhoài
Đọc đôi ba chữ
Than ôi
Càng buồn
Nghe tình ai đó
Vấn vương
Còn mình
Mệt qúa
Tự thương lấy mình
Nếu tôi có đức hy sinh
Chắc là
Tôi đã
Hy sinh chính mình
Than ôi
Sao bỗng buồn tênh
Người thì
than thở
Còn mình
Thở than
Nữa đêm mệt mỏi
Đa đoan
Ai cho tôi chút hồn hoang di nào
Cho tôi
Tình dẫu chiêm bao
Để tôi bớt mệt
Đi nào
Bạn ơi
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-29 08:32:10Viet duong nhan>
Trích đoạn: MM_Ngoc

Nửa đêm - ngán ngẩm

Nửa đêm
Làm việc
Mệt nhoài
Đọc đôi ba chữ
Than ôi
Càng buồn
Nghe tình ai đó
Vấn vương
Còn mình
Mệt qúa
Tự thương lấy mình
Nếu tôi có đức hy sinh
Chắc là
Tôi đã
Hy sinh chính mình
Than ôi
Sao bỗng buồn tênh
Người thì
than thở
Còn mình
Thở than
Nữa đêm mệt mỏi
Đa đoan
Ai cho tôi chút hồn hoang di nào
Cho tôi
Tình dẫu chiêm bao
Để tôi bớt mệt
Đi nào
Bạn ơi



Mảnh Hồn Hoang

Này đây
Một mảnh hồn hoang
Thả trôi theo sóng
Biển đông dạt dào
Bao giờ sóng động
Thét gào
Ta cho người biết thế nào
Là Yêu...

Này đây
Một mảnh cô liêu
Mở toang
Khăn quạ mỏ diều phủ chăng
Hồn sầu
Vơ vẩn lang thang
Nào hay
Tê cóng giữa đàng cuối thu...

Này đây
Một góc sầu thơ
Ai xem
Nửa khóc nửa ngờ
Liệu tin
Buồn nay
Chẳng có ai xin
Ta đành giữ lấy
Giữ yên trong hồn

Này đây
Biết dại hay khôn
Quật mồ dĩ vãng vùi chôn hồn sầu
Gắng đào cho thật là sâu
Bao giờ ngập quá đỉnh đầu chôn luôn


Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
Chôn chi một mảnh hồn sầu,
Hãy ngâm vào rượu cho thơ có mùi.
Rượu thơ rót cốc chào mời,
Nâng ly cạn chén ai thời cũng say

Lúc say cứ ngả lăn quay,
Hồn sầu cất cánh, tình thơ lẻn vào.
Để trong giấc ngủ thì thào,
- Sầu giăng: thơ dệt kì cào nữa chi!

Huyền Băng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-26 08:04:26Viet duong nhan>
Muộn

Ta gặp nhau
Trễ tràng muộn mỏi
Khi bóng đời hắt nắng hoàng hôn
Khi chuyến xe tình rùng rụt vẩy chào tay

Ta gặp nhau
Bờ của bến khác
Thuyền chòng chành sót dạ biển mưa giông
Loang tím cuối chân trời màu tiếc nuối

Ta gặp nhau
Khi một nửa đã yên vị cùng một nửa
Vị thần tình yêu lơ đễnh đánh sai vần
Gán ghép ta - hai nửa chênh vênh -

Ta gặp nhau
Dốc đời thoai thoải
Dấu chân tình bước mãi hụt chân
Chỉ còn nỗi buồn đóng khung vừa khít

Ta gặp nhau
Loang lổ tự trào
Đem tội lỗi chất vấn cùng đêm tối
Em - hương hoa cám dổ bao điều tội lỗi
Anh - đam mê đánh rơi phút lạc lòng

Ta gặp nhau
Khát khao tiếp nối cuộc tình
Nụ hôn cuộn hồn vào ủy thác
Ủy thác hậu quả khi con tim đã có chồng chia hai cho người khác
Bản án nào dành cho hai kẻ ngoại tình?

Ta gặp nhau
Trễ tràng muộn mỏi
Khi bóng đời hắt nắng hoàng hôn
Khi chuyến xe tình rùng rụt vẩy chào tay
- Tiếng yêu đành im bặt trên môi -


25/11/05
Đỗ Ngọc
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Huyền Băng

Chôn chi một mảnh hồn sầu,
Hãy ngâm vào rượu cho thơ có mùi.
Rượu thơ rót cốc chào mời,
Nâng ly cạn chén ai thời cũng say

Lúc say cứ ngả lăn quay,
Hồn sầu cất cánh, tình thơ lẻn vào.
Để trong giấc ngủ thì thào,
- Sầu giăng: thơ dệt kì cào nữa chi!

Huyền Băng



Sầu Hương Điệp Tửu


Sầu hương ngâm rượu lâu ngày
Ngấm ngầm thấm đậm men say nồng nàn
Sầu hương tình vẫn chứa chan
Thành con sâu rượu gọi khàn tiếng thơ

Sầu hương nhộng bướm bơ vơ
Chui vào kén nhỏ thành thơ thổi kèn
Tháng ngày lầm lũi chui chen
Cắn màng kén mỏng bay lên trên trời

Sầu hương thành bướm tuyệt vời
Cánh thơ vờn lượn gọi người cố nhân
Này em bé nhỏ thiên thần
Vườn hoa đã nở em lần về mau

Tháng ngày gần gũi bên nhau
Em đi để lại mối sầu không nguôi
Em về vườn sẽ nở tươi
Sầu hương thành bướm lượn chơi nhịp nhàng


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Bài Thơ Niệm Bùa


Trong mỗi câu thơ có niệm bùa
Khó mà tháo gỡ đã lo chưa?
Từng câu từng chữ gài thần chú
Em đọc em ngâm mãi chẳng vừa

Anh nhớ mong em mãi mỗi ngày
Như người nghiền rượu nhớ men say
Anh tìm từng chữ em xưa viết
Mới hiểu rằng em cao ấn thay

Anh bị bùa yêu tự thuở nào
Nên chờ mong mãi đến xanh xao
Từng đêm thao thức chờ em tới
Ngã gục trong khuya với khát khao

Thuốc giải tìm đâu hãy chỉ đường
Anh van anh lạy đốt trầm hương
Khói bay nghi ngút xin thương giải
Tiên, Phật, thần nhân, khách bốn phương

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
Trang Thơ Lận Đận


Mai đóng lại trang thơ tình lận đận
Thả hồn bay theo cánh lá thu rơi
Nếu về ngang, em sẽ thấy không lời
Bởi tim héo thì hồn thơ cũng chết

Ờ giã biệt suối nguồn thơ da diết
Ta về am, niệm cầu chữ bình an
Con đường tình dang dở lắm gian nan
Ta gõ mõ đọc kinh cầu chay tịnh

Hình như mệnh con người thường đã định
Tự nghiệp duyên tiền kiếp, quả luân hồi
Đoạn đường mình, chỉ một quãng mà thôi
Cám ơn nhé, khoảng thời gian thơ mộng

Đành giã biệt, thôi từ nay vắng bóng
Gió về thăm thì hãy thổi lên non
Ở nơi này ta gởi mối tình son
Nơi rừng sâu ta nguyện lòng an tịnh


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-27 01:06:49Viet duong nhan>
Mang Lúa Vào Rừng

Mai anh mang lúa vào rừng
Đốn cây bửa đất cày từng rãnh sâu
Gieo từng hạt lúa, trồng rau
Am đơn, giường chiếc, từng câu kinh buồn

Triền non, bên suối, sầu tuôn
Thả dòng châu lệ theo nguồn về xuôi
Tưới hoa cỏ gợi môi cười
Lúa xanh rau diếp nuôi người lạ quen

Mực sầu tím lịm tim, đen
Em không hòai tưởng, buồn lên mấy từng
Ngày anh đốn củi trên rừng
Đêm anh đốt nhớ chẳng ngừng vì sao

Em xưa đã lạc nơi nào
Vườn hoa rực rỡ bướm vào nơi đâu
Kiếp này luân lạc nơi nao
Buồn anh đóng lại thành tàu ra khơi

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-30 08:43:35Viet duong nhan>
Đành Ngồi Dưới Cội Thông Già

Gọi mãi thần tiên thập khách hiền
Đi tìm linh dược chữa thiên duyên
Mà sao chẳng thấy buồn thêm nặng
Không khéo sầu tăng lại hóa điên

Mệt quá đằng kia một bóng xa
Khát khô cổ gọi khách đang qua
Chẳng ai nghe cả, thân cô độc
Đành lết đôi chân đến cội già

Nhắm mắt trầm tư tịnh dưỡng tâm
Thế đạo tình oan chắc đã lầm
Duyên tơ ai nỡ gieo chi nợ
Mang hết đời ta đến cõi âm

Thuốc giải bùa yêu chẳng có mà
Phen này chắc phải bệnh trầm kha
Mười năm hóa kiếp thành non bộ
Sừng sững trơ trơ mặc tuyết sa

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-30 08:44:13Viet duong nhan>
Chìm Nổi Bốn Phương

Kính tặng chị Việt Dương Nhân, tác giả bài Bốn Phương Chìm Nổi

Chìm nổi bốn phương phận kiếp người
Giữ lòng thanh thản lệ sầu vơi
Sương tan mây tản ngày tươi lại
Trong sáng hồn ta với cuộc đời

Chẳng trách trời cao hay trách ai
Phận người thi sĩ thở than dài
Thay cho thiên hạ mà than thở
Khóc kiếp nhân gian phải đọa đày

Bèo trôi đi mãi trên giòng sông
Ai biết nước dâng hay nước ròng
Bờ bến nơi đâu ai đoán biết
Đời người ai tránh khỏi long đong

Chìm nổi bốn phương giữ vững tâm
Câu kinh sám hối cứ lâm râm
Tránh xa chước dữ qua cơn nạn
Đến bến bình an Phật tại tâm


Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-26 07:06:32Viet duong nhan>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Chìm Nổi Bốn Phương

Kính tặng chị Việt Dương Nhân, tác giả bài Bốn Phương Chìm Nổi

Chìm nổi bốn phương phận kiếp người
Giữ lòng thanh thản lệ sầu vơi
Sương tan mây tản ngày tươi lại
Trong sáng hồn ta với cuộc đời

Chẳng trách trời cao hay trách ai
Phận người thi sĩ thở than dài
Thay cho thiên hạ mà than thở
Khóc kiếp nhân gian phải đọa đày

Bèo trôi đi mãi trên giòng sông
Ai biết nước dâng hay nước ròng
Bờ bến nơi đâu ai đoán biết
Đời người ai tránh khỏi long đong

Chìm nổi bốn phương giữ vững tâm
Câu kinh sám hối cứ lâm râm
Tránh xa chước dữ qua cơn nạn
Đến bến bình an Phật tại tâm


Nguyên Đỗ

Lang thang "Vườn Thơ"... ghé thăm và đọc thơ Nguyên Đỗ...
Bỗng dưng thấy tên... liền giựt mình nhìn kỹ...
Rất xúc động và cảm ơn NĐ làm bài thơ "Chìm Nổi Bốn Phương"
tặng chị - Dù xúc động, nhưng "cóc nhái" chạy đâu mất - không làm được câu thơ nào !

Vài vần sót lại để làm duyên
"Chìm Nổi Bốn Phương" bao oan khiêng
Nhờ tâm hướng Phật, nay xả bỏ
Mọi việc giữa đời thấy tự nhiên.

Chúc NĐ và gia đình vui vẻ cuối tuần
Thân quí
7_vdn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Thương Ơi Là Thương

Em đã về rồi đấy
Y như tự giấc mơ
Lời tình từ muôn thưở
Bật ra thành tiếng thơ

Thu sắp tàn rồi nhé
Em kịp về chiều qua
Vài lời em nhỏ nhẹ
Đẹp hơn là hoàng hoa

Mai này đông sẽ tới
Hoa tuyết rồi sẽ bay
Em và anh sẽ đợi
Một ngày vui đắm say

Thương ơi là thương quá
Một người ở miền Đông
Giữa trăm vùng đất lạ
Mùa Xuân sang ấm nồng

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-30 08:45:08Viet duong nhan>
Có Thể Nào Chăng

Có thể nào chăng tình chỉ là ảo mộng
Lỡ muộn màng thành hồn sống trong thơ
Đạt đến nơi dần nhạt nhẽo hững hờ
Nên mãi mãi đuổi theo hoài cái bóng

Nếu cứ thế cuộc đời là chong chóng
Sẽ xoay vòng đời khổ ải vì yêu
Đời con người ngày tháng có bao nhiêu
Sao không đứng dừng chân suy nghĩ lại

Có thể nào chẳng yêu để lòng tê tái
Cho lời thơ thấm thía vạn con tim
Và nhà văn còn cứ mãi đi tìm
Những đổ vỡ, viết những chương bi đát

Các nhạc sĩ gởi hồn vào bài hát
Điệu oán than lời ca mãi vấn vương
Để nhớ nhung day dứt với đau thương
Và đời sống phản ảnh vào bi kịch

Nếu chọn được những điều anh yêu thích
Khoảng trời xanh, mãi mãi chỉ yêu em
Sống bình yên một cuộc sống êm đềm
Và chỉ viết những bài thơ hạnh phúc

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-29 00:39:52MM_Ngoc>
Tiếng lòng tôi

(Những điều không nói ra
Là những điều muốn nói )

Có những điều tưởng rằng vĩnh cửu
Nhưng chỉ là một giấc mơ hoang
Những cuộc vui tưng bừng tới sáng
Đã làm đêm buồn bã điêu tàn
Ta sống trong dòng đời rất thực
Mọi vui buồn đều tự do ta
Nên sự tích chỉ mình mới biết
Điểm đầu tiên và cuối nơi nào
Dẫu biềt vậy nhưng lòng không thể
Nói nên lời... tim khỏi cô liêu...
Sao thế nhỉ...tự tin tan biến
Vì trong ta tình lủng lơ hoài
Muốn nói đó mà sao nín lặng
Dấu trong lòng thầm nhủ mình thôi
Yêu đi nhé ngày mai sẽ đến
Nụ thanh xuân rạo rực muôn đời
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-30 08:47:08Viet duong nhan>
Tình Yêu Huyền Bí


Vâng anh biết tình yêu đầy huyền bí
Nào có ai giải thích hết được đâu
Anh yêu em từ dạo ấy ban đầu
Rất bất chợt tựa như là hẹn ước

Hay ta đã nợ duyên từ thưở trước
Nhờ cơ may đưa dẫn tới gặp em
Lâng lâng nghe những nhịp đập trong tim
Chợt bay bổng những lời thơ chan chứa

Khi xa vắng lòng nung như phải lửa
Khi gặp nhau hồn rất đỗi hân hoan
Em của anh, gắng học nhé chăm ngoan
Buổi mãn khoá mọi người vui hớn hở ...

Tay cầm tay, mặt tươi xinh rạng rỡ
Mắt nhìn nhau, nồng ấm phút trao duyên
Miệng môi cười mừng rỡ nói huyên thuyên
Trong say đắm ước mơ thành hiện thực

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
Rất thực

Giữa những xa xôi
Riêng tôi rất thực
Ở trong chuẩn mực
Ta lại giản đơn
Đường sẽ rộng hơn
Bàn chân bé nhỏ
Đời bao gian khó
Ta vẫn thật thà
Ở giữa muôn hoa
Nụ tình mới nhú
Trời nhiều tinh tú
Sao nào của ta
Trăng mãi không gìa
Gốc đa lại cỗi
Vui buồn bối rối
Nơi nào trong tôi
Giữa những xa xôi
Riêng tôi rất thực
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
Bao Giờ Em Nhỉ, Bao Giờ



Bao giờ em nhỉ, bao giờ?
Nước sông sẽ cạn, lời thơ đứt nguồn
Em về đem lại mùa xuân
Én bay, hoa nở, nỗi buồn lãng quên

Em như một đóa hoa sen
Giữa đầm bùn vẫn vươn lên với đời
Kiếp người bèo giạt mây trôi
Có em anh thấy cuộc đời xuyến xao

Khi nào em nhỉ, khi nào?
Trốn em, anh có khi nào trốn em
Tìm em mỗi một ngày đêm
Mắt chưa kịp thấy, mà em đã hờn

Có em, còn ước gì hơn
Em như con suối khơi nguồn mộng mơ
Tình ta như một bài thơ
Anh gìn giữ mãi, sẽ chờ em luôn


Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 05:39:23Viet duong nhan>
Thương Tiếc Nhạc Sĩ Hiếu Anh


Tiếng Bác còn trong, trẻ, ngọt ngào
Giật mình tin Bác chết thật sao
Bao nhiêu hứa hẹn còn chưa kịp
Điệu nhạc còn đây, tiếng hát cao

Mới tháng Tám đây đối diện cùng
Học trò bè bạn cuộc vui chung
Đức cha, hiệu trưởng trường Minh Đức
Chúc phúc ngày vui nói chẳng cùng

Giải thích vì sao phổ bản này
Ru Em Tình Vàng dịu êm thay
Bài ca tặng vợ, người tri kỷ
Tâm sự vừa xong đã gục ngay

Buồn quá kiếp người mau chóng qua
Sáu mươi bốn tuổi một tài hoa
Bác từ giã vội, sao nhanh thế
Thân hữu bàng hoàng tin xót xa

Tiếng Bác ngân vang buổi tối nào
Đêm qua ai thấy một vì sao
Vụt nhanh bừng sáng rồi tan biến
Để lại đằng sau những dạt dào


Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-01 06:43:54Viet duong nhan>
Bỏ Đi Chẳng Nỡ

Đã định bỏ đi, vứt bút định thề không làm thơ nữa, nhưng trái tim cứ thổn thức nhớ nàng, ôi nàng thơ quá quắt, lúc đi lúc về, lúc giận lúc hờn, lúc cười lúc khóc, không tài nào đoán được.

Đang ngồi học, hồn nhởn nhơ nhìn ra cửa lớp, thấy lá vàng bay, thấy mây thênh thang, lửng lơ hồn tan phách lạc, ngẩn ngơ một hồi, rồi giã từ sách vở để theo mây trắng trôi, theo bầy chim tung tăng hạnh phúc.

Đang chập chờn suýt ngủ, em dịu dàng ghé đến, tay sờ soạng tìm cây bút và mảnh giấy nguệch ngoạc mấy hàng.

Câu này nói tiếp câu kia, những chữ nhỏ lại được xếp tuần tự thành hàng, mặc thêm lớp áo mới, rồi bâng khuâng đứng đợi.

Em sằn sàng chưa nhỉ? Mùa Thu, Mùa Đông, Mùa Xuân, Mùa Hạ... Em khoác áo bốn mùa, vui buồn mưa nắng với anh, như tối nay mặt trăng sà nửa mảnh trên cao, để thơ anh nhè nhẹ cứ tuôn trào.

Đừng lo lắng tương lai, đừng để tâm chuyện nhỏ, Mỗi một người cần tái tạo tư duy hành động của mình cho đời thêm sức mạnh để một ngày kia hạt dẻ sẽ thành cây cổ thụ, bài thơ nhỏ hồi nào lại nhập vào kho tàng kỷ niệm.


Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-01 00:15:44Nguyên Đỗ>
Anh Mời Em


Anh mời em, mời em ly cam ngọt
Vừa vắt xong, còn tươi lắm, ngọt thơm
Uống đi em, rồi mơ mộng sáng hôm
Để hạnh phúc nhẹ nhàng vào trong mắt

Buổi sáng nay, gió đông về lạnh cắt
Đi đến trường nhớ mặc ấm nha em
Chiều tối về em nhớ phải uống thêm
Ít ly sữa, ly nước cam để sẵn

Anh mời em, hỡi người em xinh xắn
Vào hồn anh, ngự trị mãi nơi đây
Để thơ tình mãi mãi vẫn đậm say
Và hương ngát tỏa tràn vào mỗi chữ

Vâng mỗi sáng anh viết bài tình tự
Chẳng chờ đêm để nói hết hồn anh
Vì em ơi, em là ngọn gió lành
Anh sẽ viết, viết cho em, chẳng nghỉ


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0