📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Suối Nguồn Thơ

4.264 trả lời, 462.585 lượt xem — Trang 33 / 143
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-31 06:59:11Viet duong nhan>
Hồn Gió

Anh sẽ là ngọn gió
Ấm nồng ngày tháng đông
Thổi về ngang qua ngõ
Cho má em xinh hồng

Khi đất trời giao đổi
Anh sẽ là gió xuân
Theo những tà áo mới
Phớt hôn đôi mắt buồn

Anh sẽ là gió mát
Giữa trưa tháng hạ nồng
Đem hương thơm ngào ngạt
Thỏa lòng em ước mong

Khi lá vàng, đỏ ối
Anh sẽ là gió thu
Mang nỗi lòng vời vợi
Dạt dào như tiếng ru

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-31 07:02:22Viet duong nhan>
Cho Em Xin

Cho em xin chút gió
Thổi mát hè nóng oi
Nhớ ghé ngang qua ngỏ
Để em khỏi mở lời

Cho em xin chút nắng
Sưởi cho tuyết băng tan
Có phải nợ chưa mang
Nên duyên cứ bẻ bàng

Cho em xin chút ấm
Khoác vào người khi Thu
Mời ai cùng đối ẩm
Hàn huyên chuyện Chức Ngưu

Cho em xin nụ hoa
Ngự trong vườn tình ái
Đang thắm nở mặn mà
Tặng em chút duyên may

Khánh Quỳnh
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-31 07:04:36Viet duong nhan>
Tình Thơ Vĩnh Cửu

Ý cô nhỏ yêu thơ ai dữ vậy?
Để người ta ngơ ngẩn cả hồi lâu
Ừ mà thôi chẳng nghĩ chuyện đâu đâu
Thơ nhỏ nhộn vui tươi như chim sáo

Thơ của nhỏ cũng mơ mơ huyền ảo
Chắc người kia cũng đã bảo như anh
Ừ mà thôi anh chẳng dám hờn ganh
Nhỏ yêu thích thơ ai anh cũng kê.

Miễn là nhỏ đừng coi anh như giun dế
Kết bạn thơ đan hết quãng đường mơ
Chiều hôm nay anh sẽ cố đợi chờ
Đọc thơ nhỏ một hồi thêm náo nức

Ừ có lẽ đêm nay anh sẽ thức
Lại làm thơ cho kịp với người ta
Không thì thôi có kẻ lại hờn la
Lo chi đó không thèm mơ với bé

Này cô bé cho làm quen với nhé
Mấy bài thơ khoan tính chuyện mai sau
Dù trong tâm anh đã tính khởi đầu
Mối quan hệ, khối tình thơ vĩnh cửu

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
Đã Sợ Chưa?

Nóng như lửa
Giận đùng đùng
Rứa đó
Chẳng đùa đâu
Thật đấy đã sợ chưa
Vậy từ nay
Em nhé
Liệu mà chừa
Đừng ấm ớ
Ỡm ờ
Nói một nửa
Nói cho hết
Đừng nửa chừng
Mang nợ
Nhức đầu anh
Làm khó dễ nhau thôi
Nói thì nói
Nói cho hết mọi lời
Đừng lơ lửng
Nửa chừng anh sẽ giận
Anh năn nỉ
Một, hai, ba lần lận
Em dùng dằng
Thôi chào nhé, từ luôn
Thôi từ nay
Mỗi đứa một con đường
Anh tắt máy, sau khi chào có lệ
Em đâu biết
Giơ tay cao, đánh khẽ
Anh bông đùa
Chỉ giả bộ giận thôi
Em sững sờ chạm phải ổ ong rồi
Mắt sưng húp
Khóc suốt đêm ngã bệnh
Anh xin lỗi
Đã làm em sợ quýnh
Nói thật nha
"Chậm phán đoán, mau tha!"
Tự giác ngôn
Mỗi ngày anh tâm niệm
Tha anh nhé
Tình bạn thân quí hiếm
Anh thề chừa
Không đùa phá từ nay
Không để em khóc đến mắt đỏ cay
Nếu lỡ quên
Em ơi
Đừng để ý

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-31 07:08:50Viet duong nhan>
Tặng Phẩm Thi Ca

Lời em nói thành thi ca, điệu nhạc
Như tiếng chim lảnh lót gọi mùa xuân
Như suối reo, dòng thác đổ trên nguồn
Như tia nắng rọi cánh hoa buổi sáng

Một sức sống bừng lên cùng lãng mạn
Cánh hồng nhung màu đỏ đậm đam mê
Em cười xinh, răng khểnh, tóc mây che
Đôi mắt lớn thu hồn thơ bao kẻ

Buổi sáng mơ em ngồi bên giá vẽ
Nhìn bức tranh phác họa cành mai xinh
Có đôi chim bay đến báo duyên tình
Tràng pháo nổ, bánh chưng xanh, mừng Tết

Xuân, Tình Yêu... nói bao giờ mới hết
Gió đưa đi muôn lối với ngàn phương
Gió đưa về thủ thỉ với người thương
Những tâm ngữ gieo thi ca tín hiệu

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn em bị tai nạn mất anh ah - em buồn qúa
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
Hình Như Lỡ Chuyến


Em và tôi hình như lỡ chuyến tàu đêm nay, em chờ tôi và tôi đợi em, dù chẳng hò hẹn trước. Em đứng ngóng bên kia tuyến xe lửa, còn tôi đứng trông bên này, chúng ta rõ ràng nhìn thấy nhau mà không thể nào liên lạc đợi với nhau khi xe lửa tốc hành thản nhiên chạy vun vút về phương trời xa thẳm. Tôi chờ tới toa cuối cùng qua hết để chạy qua gặp em thì em như ảo ảnh trong sương mờ đã biến đâu mất rồi. Tôi chạy vào quầy vé coi lịch trình xe lửa chạy, thì nhận ra rằng mình đã hụt chuyến xe cuối cùng, chắc em cũng đã nhận ra thế và ra đi không nấn ná lại chờ tôi khi đêm đã khuya. Hay em đã quá giang xe nào về nhà, hay vào một nơi nào đó tạm trú qua đêm chờ chuyến xe lửa tới.

Tôi ngẩn ngơ đi giữa đường rầy một quãng dài trong đêm khuya, đường rầy thẳng như băng mà lòng tôi cong queo quá đỗi, rối tựa tơ vò... Tôi có thể tới trạm tới ngồi chờ chuyến xe lửa sớm mai, hay tôi có thể vòng lại trạm cũ, hay tôi có thể đi vào quán trọ nào đó tá túc qua đêm. Tôi chẳng có hành trang nhiều, một chút hành trang tôi giữ, đã nằm gọn trên túi ba lô trên lưng hay trong hồn tôi, nhẹ nhàng không nặng nề lắm, nên tôi chẳng phải lo, hay tôi có thể như một kẻ vô gia cư trải mềm ra ngủ giữa trời khuya, ngẩng đầu lên nhìn ngàn vạn vì sao trên cao như ánh đèn lấp lánh sáng trong vũ trụ của riêng tôi... Điều tôi băn khoăn thắc mắc là giờ này em ở đâu, có được bình an trong giấc ngủ đêm nay, hay lại đang trằn trọc lấy lây chẳng ngủ vì chuyến tàu vừa hụt.

Tôi nghe kể một chuyện tình của người con gái 22 tuổi ở thành phố Luân Đôn bên Anh quốc yêu một người thanh niên ở Việt Nam, đã định cùng cha mẹ về Sài Gòn chuyến này tới nhà người yêu mình đột ngột chúc Tết, nhưng vé máy bay đã hết. Nàng phải chạy sang thành phố khác để mua vé cho kịp về dự Tết Bính Tuất ở quê nhà. Trên đường về, đường sương mù kín đặc nên một chiếc xe vô tình đụng phải làm cô thiếu nữ bị trọng thương... Gia đình nàng đưa vào nhà thương tuy không kịp cứu sống, nhưng kịp thời quay phim lời cuối cùng của cô, "Anh S., em yêu anh! Hồn em sẽ về ở mãi cạnh bên anh!" trong lúc cô hấp hối thở hắt hơi thở cuối cùng...

Buồn ghê em nhỉ? Chuyến máy bay về Việt Nam tưởng là đem mừng vui cho đôi lứa, mà lại là chuyến may bay đầy nước mắt của cha mẹ, gia đình, của người thân yêu... Em và tôi hẳn không muốn gặp phải trường hợp đó, vì khó mà biết ai buồn hơn ai, người chết đi hay người còn ở lại! Nên tôi vẫn hạnh phúc khi thỉnh thoảng nhìn thấy em bên kia tuyến đường, khi mỗi toa xe lửa qua đi, với hy vọng là khi toa cuối cùng vượt qua, tôi có thể chạy cạnh bên em và mình cùng chung bước, hụt đêm nay thì còn ngày khác, dù đêm nay là đêm cuối cùng của năm nay, đêm ba mươi u tối... Dù sao cũng còn hy vọng ở tương lai, sáng mai nắng vàng đầu năm lại chiếc trên lộc xuân năm mới.

Tôi nghe kể chuyện một người nông dân thức dậy ra đồng một buổi sáng kia, hoa nở đẹp vô cùng, ông muốn dừng chân lại thưởng thức, nhưng ông nói, "Mình phải cày xong thửa ruộng trước đã, rồi tha hồ đi dạo giữa cánh đồng đầy hoa này!"! Khi ông cày xong thửa ruộng, thì trời đã hoàng hôn và những bông hoa đã khép cánh, gã nông phu chép miệng thở dài, "Ôi còn gì cánh đồng hoa đẹp ta đã thấy sáng nay!"

Ngày hôm sau, người nông phu thức dậy, nghe tiếng chim hót líu lo, ông muốn dừng lại thưởng thức, nhưng ông nói, "Mình phải làm xong cái hàng rào, không thì trâu, bò vào dậm phá hết lúa vừa lên!" Khi ông rào xong thửa lúa, thì trời đã hoàng hôn, và chim đã bay về tổ, gã nông phu chép miệng thở dài, "Ôi còn gì tiếng chim lảnh lót sáng nay!"

Và cứ thế mỗi ngày, người nông phu thức dậy, chợt nghe, chợt thấy những cái đẹp, cái hay, nhưng gạt bỏ vì những bận rộn hằng ngày, rồi trở về hối tiếc cho tới cuối cuộc đời ông nói, "Ước chi mình còn trẻ, mình sẽ làm thế này..., thế nọ...", nhưng hỡi ơi, thời gian và sức lực ông chẳng còn để thưởng thức để đủ sức đi đó, đi đây...

Em và tôi dẫu nhiều lần lỡ chuyến, tôi cũng tạ ơn Trời, cho tôi thấp thoáng nhìn thấy em, dù em có thể là ảo ảnh trong sương mù, dù em có thể là một giấc mơ, tôi vẫn tạ ơn Em đã có tôi hy vọng, đã cho tôi niềm vui trong cuộc sống hằng ngày. Tôi sẽ viết về Em, về Em mãi mãi, Nàng Thơ của thi ca, Hương Thơm của muôn hoa, em nhé!

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
đang lộn chỗ rùi chàng thi sỹ ui ,nhưng dù sao em cũng hiểu thi sỹ nói điều gì với nàng thơ.cảm ơn chàng Thi sỹ của VNTQ nhé
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Thẩn

Hình Như Lỡ Chuyến em ơi, lửng lơ lơ lửng giữa trời bơ vơ, nửa văn thời lại nửa thơ, nửa hư nửa thực lửng lơ mơ màng.

Bỏ văn tùy bút ngang ngang, bỏ trang truyện ngắn rõ ràng chẳng xong, văn thơ lở dở long đong, bỏ trang thơ cũ cho lòng ấm êm.

Anh đâu thi sỹ đâu em, vài câu thơ thẩn trước thềm thi ca, bốn phương thiên hạ là nhà, giang hồ tung cánh bôn ba cõi đời.

Vài lời gởi gấm bạn ơi, dám đâu múa máy cho người cười chê, tao nhân mặc khách bạn bè, khắp nơi thiên hạ kéo về đây chơi


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-05 06:24:26Viet duong nhan>
Lời Chúc Đầu Năm


Đầu năm Bính Tuất chúc Người
Duyên tình, tiền bạc hơn mười năm qua
Giọng ca đầm ấm thăng hoa
Vang đi cùng khắp sơn hà bốn phương

Chúc Người đang ở quê hương
Vui tươi hớn hở trăm đường mở tung
Vươn lên nhịp bước đi cùng
Muôn dân thế giới đẹp hồng tương lai

Chúc Người lạc bước thiên thai
Mãi hoài hạnh phúc bồng lai địa đàng
Trăm năm như ý rộn ràng
Thi ca nhạc vũ nhịp nhàng vui tươi

Chúc Người đang ở khắp nơi
Khang an thịnh vượng một đời thương yêu
Chúc Người cuộc sống mỹ miều
Văn thơ bay bổng như diều trên cao

Chúc Người thương ở nơi nao
Mộng duyên tươi thắm dạt dào ngát hương
Một mai chung bước trên đường
Đi vào hạnh phúc yêu thương muôn trùng

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Vẫn Là Riêng


Anh vẫn là riêng của Dấu Yêu
Dẫu không trò chuyện gặp nhau nhiều
Bởi em vắng mãi không tìm thấy
Nhung nhớ về ai trong tịnh liêu

Anh vẫn là anh của buổi đầu
Của ngày mới tỏ ý thương nhau
Của mùa sen nở trong tinh khiết
Của đóa hồng nhung tươi thắm màu

Anh là, Yêu Dấu, của riêng em
Vẫn ngóng chờ trông mỗi sáng đêm
Không gặp mỗi ngày quay quắt nhớ
Ước làm ngọn gió về bên thềm

Anh vẫn là anh của nhớ thương
Của mùa sao sáng của ngàn hương
Của trăng, của gió, mưa, sương, tuyết
Của nắng, bình minh, những chặng đường

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0

Lì Xì Xuân

Lì xì em một nụ hôn
Chao ơi, khỉ quá, mất hồn người ta
Môi em nở một nụ hoa
Hạt cườm hạt bắp ngọc ngà làm sao

Lì xì em vạn vì sao
Một làn gió mới dạt dào đêm xuân
Xuân về chủ nhật đầu tuần
Em cười trong trẻo suối nguồn reo vang

Lì xì em núi non ngàn
Biển xanh nương thắm vô vàn mến thương
Lì xì em tiếng quê hương
Lời thơ chan chứa vấn vương bất ngờ

Lì xì em một bài thơ
Đùa vui hư thực vẩn vơ mơ màng
Lì xì em cả mùa trăng
Cả mười hai tháng lời vàng ngọc châu

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Anh Vẫn Là Riêng


Anh vẫn là riêng của Dấu Yêu
Dẫu không trò chuyện gặp nhau nhiều
Bởi em vắng mãi không tìm thấy
Nhung nhớ về ai trong tịnh liêu

Anh vẫn là anh của buổi đầu
Của ngày mới tỏ ý thương nhau
Của mùa sen nở trong tinh khiết
Của đóa hồng nhung tươi thắm màu

Anh là, Yêu Dấu, của riêng em
Vẫn ngóng chờ trông mỗi sáng đêm
Không gặp mỗi ngày quay quắt nhớ
Ước làm ngọn gió về bên thềm

Anh vẫn là anh của nhớ thương
Của mùa sao sáng của ngàn hương
Của trăng, của gió, mưa, sương, tuyết
Của nắng, bình minh, những chặng đường

Nguyên Đỗ


anh vẫn là anh của nhỏ sao?

anh vẫn là anh của nhỏ sao?
hôm qua gặp mặt không tiếng chào...
đêm về anh bảo còn thương nhớ...
em tận chốn này...hiểu làm sao?

anh vẫn là anh....của vần thơ
của trăng bàn bạc, của giấc mơ
em là con bé khờ dại quá
nên hiểu làm sao được chữ ngờ

anh vẫn là anh.... ừ vẫn anh
tơ duyên vẫn đẹp, mộng vẫn lành
có điều yêu mến ngày xưa đó
đã chẳng dành riêng...nhỏ của anh ...

hihihih :) ND đọc xong đừng bứt tóc suy nghĩ tội nghiệp nghen....dv thấy bài thơ cute nên viết theo thôi á

chúc thật vui...

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-02 09:54:30Nguyên Đỗ>
Lơ Đễnh


Anh xin lỗi chiều mơ mơ đãng trí
Nhìn mây trời lơ lửng ở trên cao
Nghe gió lùa hát khúc hát dạt dào
Lơ đễnh quá không nhận ra em tới

Em vặn hỏi anh nhớ ai nghĩ ngợi
Anh vò đầu ơi có nghĩ chi đâu
Nhớ sáng qua, đầu năm đó, đẹp màu
Thầm khấn nguyện đôi mình vui ước hẹn

Em nghe nói mắt chớp chớp bẽn lẽn
Anh thật kỳ, em chưa hỏi mẹ cha
Con gái ngoan nào dám quyết định mà
Phải hỏi ý mẹ cha em trước đã

Trời không nắng mà sao hồng đôi má
Trông yêu thương, xao xuyến quá, em ơi!
Mong mai sau hai đứa bước chung đời
Có lơ đễnh, em cũng đừng chấp nhất

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-05 06:30:57Viet duong nhan>
Phút Giao Thừa Tình Tứ


Em với anh phút giao thừa tình tự
Cựu chào tân giã biệt cuối & đầu năm
Đêm ba mươi chuyển mùng một âm thầm
Mình thủ thỉ những ân tình nghĩa nợ

Từng phút một kim đồng hồ bỡ ngỡ
Năm mới gần, rạng rỡ nở môi xinh
Em với anh, xiết ghì chặt, chung tình
Đồng hồ điểm hôn nhau sang lịch mới

Đôi môi ướt, mắt mọc mời, chới với
Ta như say, nghiêng ngả, phút hoang mơ
Ta và em phút giao kết tình cờ
Nồng hơn rượu, mạnh hơn là gió bão

Một năm mới, trái tim hồng rực rạo
Một năm vui, mười hai tháng bình an
Một năm hồng, tình yêu mãi ngập tràn
Một năm xanh, chan chứa nguồn hy vọng

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-05 06:34:33Viet duong nhan>
Cổ Thụ Mùa Đông


Cây cổ thụ mùa Đông không chút lá
Chỉ trơ cành sừng sững cạnh đường đi
Những loài chim tạm trú cũng chưa về
Vài chú sóc quẩn quanh leo đùa giỡn

Cây cổ thụ mùa đông mặc gió lớn
Vẫn trơ cành thách đố tuyết mưa giông
Vẫn chờ mong một buổi sáng trời hồng
Và nắng ấm của mùa Xuân về lại

Cây cổ thụ mùa đông còn chờ mãi
Giữa tháng Ba, cây nảy lộc, chồi non
Mọc um tùm những cánh lá con con
Ngả bóng lớn cho người ngồi nghỉ mệt

Cây cổ thụ tháng năm hoài tha thiết
Rễ đâm sâu hút mạch tủy hương hoa
Lá cây xanh ngan ngát dưới nắng hòa
Tình yêu ta ăn rễ sâu cổ thụ

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-09 16:29:49Viet duong nhan>
Mùa Xuân Yêu Thương


Mùa Xuân của Yêu Thương mấy mùa qua rồi nhỉ?
Có bao giờ xuân tàn tạ hay chăng
Ta yêu nhau từ dạo ấy mùa trăng
Cỏ non xanh đêm sương về mơn mởn

Giòng suối nước trăng vàng soi sóng gợn
Vạn ánh sao lấp lánh chiếu đường đêm
Những con đường tình tứ anh với em
Đã dạo bước những đêm trăng thơ mộng

Những cành lá xanh xanh màu hy vọng
Như mùa Xuân còn mãi ở trong ta
Đàn bướm nhỏ bay trong nắng chan hòa
Mùa hạnh phúc tưởng như là vĩnh viễn

Em Nàng Xuân chẳng cần mang vương miện
Em Nữ Hoàng của tất cả mùa Xuân
Giòng suối mơ còn mãi mãi trong ngần
Cho thi tứ chẳng bao giờ khô cạn

Nguyên Đỗ
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-09 16:39:58Viet duong nhan>
Yêu Cho Lắm


Yêu cho lắm để bây giờ lận đận
Mỗi một lần em giận lại lên cơn
Khóc, buồn, đau, ờ đủ kiểu dỗi hờn
Hơn tiểu thuyết, hơn cải lương, phim ảnh

Yêu một thuở như đôi chim tung cánh
Cặp uyên ương sóng sánh nắng vàng soi
Tình xuân vui muôn ngọn sóng dập dồi
Trong ánh mắt vạn yêu thương hứa hẹn

Khi xuân qua, tình bay theo cánh én
Còn lại đây chỉ tổ cũ bơ vơ
Nhền nhện giăng cành cũ lưới sương mờ
Còn chi nữa một tổ không trống vắng

Em đã đi để mùa tình nhạt nắng
Để hồn anh mang nặng nỗi đau thương
Để cuộc đời cảm thấu khúc tơ vương
Để vĩnh viễn mối hòai mơ da diết


Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-09 15:48:15Nguyên Đỗ>
Điểm Tâm Thơ


Buổi sáng còn tờ mờ
Tuyết sương còn lạnh cóng
Trong lúc đợi xe nóng
Điểm tâm bằng bài thơ

Không tốn gì mới lạ
Tách cà phê bốc hơi|
Chọn lăng nhăng vài lời
Ăn lót lòng lót dạ


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-10 00:31:09Viet duong nhan>
Mùa Tình Yêu


Thiêm thiếp ngủ bao năm rồi chưa dậy
Em ghé về lộng lẫy ngát hương hoa
Lễ Tình Yêu, ngày ngập nắng chan hòa
Đêm dạ hội dìu nhau theo tiếng nhạc

Điệu êm dịu hồn bâng khuâng man mác
Em dừng chân hay ghé tới, đi mau
Nón bài thơ, em có thả trên cầu
Suối tóc mây cuốn hồn anh theo gió

Trái tim anh phút này như mở ngõ
Chìa khóa thần em đã có trong tay
Dìu nhau đi trong tiếng nhạc nồng say
Như bay bổng vào trời mơ mộng ước

Mình đã hẹn từ muôn đời kiếp trước
Mãi bây giờ ta mới được gặp nhau
Ánh đèn đêm lấp lánh muôn vạn màu
Trong ánh mắt màu đam mê vĩnh viễn

Nguyên Đỗ
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-07 01:48:38Viet duong nhan>
Từng Nụ Hôn Gởi Gió


Từng nụ hôn gởi gió
Đến một người phương xa
Trên đôi môi mọng đỏ
Dấu một năm mặn mà

Từng nụ hôn hoa bướm
Rộn ràng theo gió xuân
Long lanh sương mai sớm
Trăm năm vẫn trong ngần

Từng nụ hôn nồng thắm
Đậm đà nét hương hoa
Cánh hồng nhung đỏ đậm
Dưới ánh nắng chan hòa

Từng nụ hôn âu yếm
Mặn nồng câu nhớ thương
Từng nụ cười chúm chím
Hồng xinh mùa yêu đương

Nguyên Đỗ
R
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng Bán Tim Thơ


Một trái tim thơ chớ hững hờ
Giữ lòng thanh tịnh giữ cơn mơ
Đừng đem ra chợ bày ra bán
Tim héo lời thơ cũng chết khô


Đừng bán tình yêu hãy tặng không
Trao cho duy nhất để vuông tròn
Tấm lòng son sắt hơn châu báu
Để mãi tình yêu cháy đỏ hồng


Đừng giết hồn thơ với hững hờ
Đắp đê ngăn nước chặn nguồn thơ
Họa mi đừng hót bên bờ giếng
Tiếng vọng lạ tai thật bất ngờ


Mai lỡ hồn thơ tắt ngúm rồi
Lửa hồng cháy rụi cả tim côi
Hồn thơ tro khói trong chiều tối
Đừng trách là "Anh chẳng báo tôi!"


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-13 14:02:45MM_Ngoc>
Lễ Tình Nhân


Anh có chờ em ngày lễ tình nhân?
Để trái tim yêu mềm theo hơi thở
Em cứ ước hòai ta đừng bỏ lỡ
Một phút giây nào khi ta bên nhau

Trái trên cành đã chín đỏ từ lâu
Vì ta yêu nhau mùa sau mùa trước
Con chim chuyền cành là con Sơn Tước
Buổi sớm trong lành - tiếng hót tình yêu

Chuyện tình mình như ngọn gió phiêu diêu
Nhưng em biết rằng sẽ yêu anh mãi
Giành cho riêng anh một đời ân ái
Những vui - những buồn trao hết cho nhau

Ngày mai này gió biết phải về đâu
Những cách ngăn sẽ trôi vào dĩ vãng
Chỉ có nồng nàn - bên nhau quện chặt
Tình của chúng mình là tất cả anh ơi

- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-07 01:54:02Viet duong nhan>
Thơ Viết Không Gởi
Nguyên Đỗ


Anh đã viết những bài thơ lãng mạn
Giữ cho mình, không thể gởi cho em
Hay mạng lưới cho tất cả cùng xem
Hay in sách giao khắp cùng rao bán

Anh sẽ giữ chồng thơ riêng làm bạn
Giữ cho mình, di chúc đốt thành tro
Cho khói bay như sương tỏa mặt hồ
Cứ lãng đãng như mây trời thương nhớ

Anh chẳng viết những cuộc tình dang dở
Chỉ tình yêu vĩnh viễn trọn niềm thương
Chỉ tình yêu còn mãi mãi vấn vương
Như sen nở giữa mặt hồ buổi sáng

Những hạnh phúc chân tình dù quá ngắn
Cũng ấm lòng qua dai dẳng mùa đông
Lửa tình yêu cháy âm ỉ trong lòng
Không hề tắt cho tới ngày ngưng thở

Nguyên Đỗ
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-27 02:23:28Huyền Băng>
Chùm Chuông Đợi Gió

Chùm chuông treo trước nhà
Gió về gõ ngân nga
Êm đềm thanh khí nhạc
Nhè nhẹ vang lan xa

Gió rung cành răng rắc
Gió lung lay hàng thông
Chim giật mình thức giấc
Màn trời chưa rạng đông

Gió thổi qua phần phật
Chái nhà như ai rung
Gió đông còn lất phất
Mùa đông ơi mùa Đông

Chuông trước nhà đợi gió
Bao giờ chuyển sang xuân
Bao giờ đến cửa gõ
Báo Xuân đã thật gần

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-22 09:56:14MM_Ngoc>
Câu hò trên sông

Hãy hát đi một lời nào chưa nói
Để cho buồn lạc lối chẳng vào thơ
Hãy quên đi dù chỉ là nhung nhớ
Để hồn không chất chứa những nghi ngờ

Này gió hỡi cứ bay xa đi nhé
Để cho lòng thanh thản lúc chiều buông
Này đàn hỡi đừng ngân lời ai oán
Để lòng ta quên hết những u buồn

Trong nước mắt có giọt buồn - vui đó
Trong cuộc đời có lúc được - lúc không
Chỉ có sông mới hiểu thuyền hơn cả
Chỉ lòng mình mới hiểu thấu mình hơn
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
Trong Một Khoảnh Khắc


Em và anh, chúng mình là đôi bạn
Từ muôn đời từ muôn kiếp quen thân
Khoảng cách xa hồn vẫn gắn thật gần
Thời gian đọng chỉ còn là hiện tại

Không gặp nhau một ngày một tê tái
Tự hỏi lòng tự muôn thuở tương tư
Tình đôi ta âm ỉ rất từ từ
Chợt bỗng cháy bùng lên trong khoảnh khắc

Đừng sửng sốt, điều này anh đoán chắc
Yêu đắm say, yêu cuồng nộ, đam mê
Yêu ghen tương, đôi lúc mặt xanh lè
Yêu tha thiết nên lòng càng ích kỷ

Vô lý thật, anh cúi đầu suy nghĩ
Chắc vì yêu khờ trí đến như điên
Chuyện đời mình thì cũng phải tùy duyên
Đừng ghen, giận mà gừng phai muối nhạt

Nguyên Đỗ



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-26 17:42:07Nguyên Đỗ>
Đôi Cánh Ước Mơ


Mặt trời lặn, ngàn sao lên buổi tối
Anh chờ em, như đợi ngóng mặt trăng
Em lên khuya, em lên sớm, không chừng
Mảnh trăng non, mảnh trăng tròn, đoán được

Em xuất hiện em vụt đi tùy lúc
Chẳng định giờ, chẳng ấn định được cơ
Nên nhiều khi anh đứng ngó ngẩn ngơ
Mây che khuất mặt trăng gầy xa lắc

Chẳng định giờ, chẳng ấn định được cơ
Nên nhiều khi anh đứng ngó ngẩn ngơ
Mây che khuất mặt trăng gầy xa lắc

Thương Người lắm, nhưng hồn đầy thắc mắc
Em đơn sơ chắc chẳng hiểu tình yêu
Em ngây thơ chưa cảm nhận được nhiều
Chưa nhung nhớ, chưa biết yêu thì phải

Anh không giận, chẳng phải vì từng trải
Nhưng vì em thiên thần nhỏ vô tư
Anh vì em phải tập luyện hiền từ
Mai kia được tình yêu trao đôi cánh

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Lớp Già Giới Trẻ


Bác cứ nói lớp già với giới trẻ
Khi nào già khi nào trẻ Bác ơi
Khương Tử Nha bảy mươi mới gặp thời
Nguyễn Công Trứ bao thăng trầm hoạn lộ

Mệnh con người có khi là tại số
Vận được thua chưa hẳn tại do ta
Trong cuộc đời phải phân biệt chính tà
Biết phục vụ con đường chân chính nhất

Không phải thắng trăm phần trăm hoài thật
Không phải thua là thua mãi Bác ơi
Trong trần gian phải mềm dẻo theo thời
Chuyện lau sậy, chuyện cây sồi còn đó

Khôn hay dại, rồi cuối cùng, sáng tỏ
Không buông trôi, không nản chí, cứng đơ
Mỗi việc gì phải chọn đúng thời cơ
Lùi hay tiến, để tương lai hãy biết

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-27 15:22:04Nguyên Đỗ>
Các Em Hàn Quốc


Trên quê Mẹ, dập dìu ngày Chúa nhật
Có các em Hàn quốc dạo quanh đây
Nhìn chẳng ra bóng dáng cũ thơ ngây
Của người Việt tuổi mười lăm mười sáu

Hỏi các thầy, hỏi các cô, họ bảo
Trẻ bây giờ xem phim Đại Hàn nhiều
Nên bây giờ các giới phải đăm chiêu
Thấy bầy trẻ học theo đòi Hàn quốc

Ai tâm huyết phải tìm ra phương thuốc
Chữa tương lai của thế hệ con em
Những học sinh luyện phim ngọai ngày đêm
Sẽ ảnh hưởng tới tiền đồ đất nước

Giống Rồng Tiên mấy ngàn năm khó nhọc
Giữ vẹn toàn tính dân tộc tự xưa
Lỡ nào ngơ trước bối cảnh bây giờ
Thấy bầy trẻ đua nhau thành ngoại hóa

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0