📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Suối Nguồn Thơ

4.264 trả lời, 462.569 lượt xem — Trang 34 / 143
Chút Gió Tình Thơ

Cuối tháng Hai, trời bâng khuâng chuyển đổi
Như là em gởi chút gió tình thơ
Lời ngọt ngào và bay bướm lắm cơ
Đem hương sắc của mùa Xuân sắp đến

Thơ chan chứa dáng em nhìn bẽn lẽn
Lạ ghê chưa sứ giả của nàng Xuân
Tuyết băng tan dòng nước chảy xuôi nguồn
Tiếng róc rách nhịp xuân tràn thi tứ

Hồn phơi phới mà bước chân do dự
Trông quen quen mà là lạ ngẩn ngơ
A thì ra em chính thật nàng thơ
Mình đã gặp ở một trời mộng mị

Làn gió thơ thổi nhẹ nhàng chẳng nghỉ
Nàng Xuân về hương ngát buổi bình minh
Trong nắng mai đàn bướm nhỏ tươi xinh
Rung đôi cánh múa nhịp nhàng chi lạ

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-01 19:30:44Nguyên Đỗ>
Có Gì Đâu!


Có gì đâu, miễn là ta thành thật
Lời thơ tình mộng ảo bướm ong bay
Những câu văn bùi ngọt thắm nồng say
Trong ảo giới có chi là lạ nhỉ

Những bài thơ lắm khi mang tình ý
Có khi là sáng tạo chữ trong tâm
Có khi là kỷ niệm nhỏ âm thầm
Có khi là cấu tạo miền quá khứ

Những bài thơ lắm khi là chơi chữ
Chớ nghi ngờ, chớ thắc mắc làm chi
Những nhà thơ đâu phải mãi tình si
Họ hư cấu cả trời mơ mộng ảo

Có khi họ dùng những từ táo bạo
Để đùa vui với bạn hữu mà thôi
Nên đọc thơ ta cẩn thận xem người
Ai hợp ý cứ tự nhiên vui nhé

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0

Dấu Chân Thơ
Nguyên Đỗ


Em đã đi khắp nẻo đường đất nước
Vết chân thơ còn để dấu khắp nơi
Anh đã nghe những tiếng hát vang trời
Nghe chan chứa tình quê hương dân tộc

Trên mạng lưới em để thơ làm mốc
Từng bài thơ như tín hiệu cho nhau
Lần theo thơ vượt sóng gió giang đầu
Đuổi cho kịp sợ chờ lâu lạc lối

Chạy đuổi mãi nhưng lạ lùng chẳng tới
Em như là đom đóm bóng ma trơi
Nàng thơ đi tựa sao chuyển, gió trời
Tìm đâu được người thơ xinh nhỏ bé

Nhớ ngày mưa xếp thuyền con thả nhẹ
Cho trôi xuôi những ước mộng ngây thơ
Biết nàng thơ có đón đợi, mong chờ
Nơi nào nhỉ hay lúc nào sẽ gặp?

Nguyên Đỗ



Đăng nhập để trả lời
0
Hình Như... Tương Tư


Cứ nghĩ lửa đã tắt
Mùa đồng dài triền miên
Cứ tưởng tro đã nguội
Trái tim lạnh như tiền

Tự độ em ghé tới
Mùa thu rừng lá vàng
Anh thêm người bạn mới
Hồn lâng lâng mênh mang

Mùa đông em đi vắng
Tuyết trắng phủ lòng anh
Những ngày dài thiếu nắng
Giọt lệ buồn rơi nhanh

Mùa xuân em trở lại
Tim rộn ràng... hình như...
Không còn chút tê tái
Phải chăng mình... tương tư...

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
Tựa Như... Xa Lạ

Ta mỗi ngày xa lạ
Cả tuần không thấy đâu
Không lời chào, từ giã
Chắc là trốn tránh nhau

Đứt vòng tròn hẹn ước
Xéo hàng chữ nhớ nhung
Ngã chừng không đứng được
Ngây ngây hồn như khùng

Đau nhói cả lòng dạ
Nắng vương ngọn sầu đâu
Chúng mình chia đôi ngã
Tưa như quên hẳn nhau

Xếp vào ngăn kéo cũ
Đốt chồng thơ viết riêng
Chẳng còn chi nhắn nhủ
Nỗi niềm đau: thiêng liêng

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-04 23:46:07MM_Ngoc>
Một mình

Gió sẽ nói một lời nào hả gió
Khi qua đồng gió tự đổi chiều đi
Trăng than thở chi để đêm nhức nhối
Bởi kéo mây che khuất mặt trăng rồi
Sông cứ mãi trôi suôi về biển cả
Không chờ thuyền cùng ra đến biển khơi
Mặt trời lên quên tiếng chim ca hát
Nên tinh mơ lặng lặng giữa đất trời
Ta tự trói - tự đoạ đày thân xác
Nên tim mình đau đớn với mình thôi
Đành đi mãi một mình trong cõi mộng
Giữa thênh thang - lạc nhau mãi mất rôi
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
Thành thật


Ta thành thật với chính mình
Để lòng khỏi phải biện minh với đời
Ta yêu hay ghét ai ơi
Thẳng ngay với cả đất trời quanh ta
Nụ hoa sẽ mãi nhạt nhòa
Khi mưa gió cứ mù lòa xung quanh
Tiếng chim sao hót không thanh
Trong lồng buồn bã còn dành cho ai?
Tình yêu rồi sẽ lạc loài
Khi không qua được đường dài dưới chân
Khi tình cứ mãi phân vân
Còn đâu cảm xúc - phải đành quay đi
Yêu trăng - thơ còn tình si
Yêu nhau không thể quên vì gió mưa






- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Yêu Như Làn Gió


Tình yêu như làn gió
Thoảng qua ru tình nhau
Tim ta giờ thấu tỏ
Tình yêu trái khổ sầu

Đã bảo đừng vương vấn
Trái tim sao vấn vương
Đường tình phải cẩn thận
Kẻo đời mang vết thương

Em heo may gió thoảng
Đem về muôn sắc hoa
Chỉ bay qua một thoáng
Lệ sầu dâng nhạt nhòa

Môi hôn còn lịm ngọt
Trái tim nặng đau thương
Chim buồn thôi cất hót
Ngàn năm sau còn vương


Nguyên Đỗ




Đăng nhập để trả lời
0
Ta Hãy Vào Sa Mạc


Cúi mình xuống dòng sông
Người nhận phép thánh tẩy
Người con yêu đẹp lòng
Thánh Linh tỏ hiện thấy

Người chẳng chụp thời cơ
Lại vào nơi hoang vắng
Bốn mươi ngày suy tư
Mai này rao đường sáng

Ngay cả cuộc đời thường
Như hiền thần Phạm Lãi
Khai quốc giúp quân vương
Kịp lui tránh di hại

Ta tự lúc yêu em
Tâm hồn như đổi khác
Day dứt trong đáy tim
Tự giam vào sa mạc

Ta cần sự bình an
Chẳng lời gì trách móc
Tạ từ những miên man
Lệ rưng rưng muốn khóc

Ta còn gì cho nhau
Chẳng qua lời hối tiếc
Tình nào không qua mau
Hoài nghi vào mắt biếc

Cúi mình xuống dòng sông
Ta thật lòng sám hối
Xin rửa sạch tâm lòng
Quyết từ nay hoán đổi

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
Ngủ Ngon Em Nhé


Ngủ ngon em nhé đêm nay
Bài thơ ru ngủ viết tay từ chiều
Ngủ ngon mộng đẹp em yêu
Trong mơ sẽ thấy vạn điều em mong

Ngủ ngon em nhé nụ hồng
Giọt sương đêm đọng cho lòng tịnh an
Ngủ ngon sao sáng trong ngần
Xếp đôi cánh nhỏ thiên thần của anh

Ngủ ngon em nhé mộng lành
Anh ru bằng tiếng chung tình ngàn năm
Tình ta như ngọn sóng ngầm
Mãi dâng cao mãi chẳng cầm đặng đâu

Ngủ ngon em nhé muôn màu
Trong đêm chẳng chút muộn sầu lẻ loi
Lời ru xóa hết đơn côi
Em nằm mơ ngủ đôi môi nở cười

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Mơ

Chợt nghe ai đó thở dài
Nắng chiều sẽ tắt, hương lài tỏa lan
Đất trời thong thả buông màn
Treo vầng nguyệt tỏ, treo ngàn ánh sao

Ngoài kia làn gió rì rào
Trong cung điện cấm rượu đào ca ngâm
Liễu tơ buông tiếng nguyệt cầm
Nàng thơ nhỏ nhẹ thì thầm bên tai

Suối tình róc rách thiên thai
Thả trôi khát vọng tháng ngày ước mơ
Đêm dài thôi hết bơ vơ
Se duyên kết chỉ tóc tơ ngàn trùng

Tình hồng tựa cánh hồng nhung
Chẳng như một cánh phù dung rã rời
Đêm mơ giây phút tuyệt vời
Ngàn sao điểm mộng trên trời trao nhau

Đừng em, đừng thở dài lâu
Để chiều héo uá nhạt màu đêm mơ
Vì em vạn ánh sao thơ
Sáng lên lửa ái, tràn bờ suối thương

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Ai Rải Bùa Yêu


Ai rải bùa yêu quấy nhiễu nào
Đổ thừa ghê nhỉ, gớm làm sao!
Có duyên khi vắng thường mong nhớ
Đâu phải bùa mê dạ xốn xao!

Anh biết em đùa chọc đấy thôi
Đọc thơ thầm đoán biết ai rồi
Trông kìa, đôi mắt tròn tinh quái
Khanh khách đôi môi rộn rã cười

Mình cứ đùa vui chẳng có sao
Văn thơ qua lại có chi nào
Vẽ vời nghịch ngợm ma lanh lắm
Chẳng dám mộng mơ với khát khao

Đâu phải thương ai mới bỏ bùa
Không thành trái ngọt hóa ra chua
Bao phen lận đận càng thêm khổ
Thở dốc đành thôi cũng chịu thua

Nguyên Đỗ



Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện Của Chúng Mình


Chuyện của chúng mình nói hòai sao chẳng hết
Bao năm xa, gặp lại vẫn thân thương
Bao năm rồi hai đứa cách chia đường
Tưởng đã hết mà âm thầm vẫn cháy

Chuyện của chúng mình như dòng sông suối chảy
Chẳng ngừng trôi, dạt dào mãi về xuôi
Ta ngồi ôn, mắt nhìn mắt, tươi cười
Bao năm tháng chẳng qua là giấc mộng

Chuyện của chúng mình, những âu lo đời sống
Chia sẻ nhau, tri kỷ, nghĩa thâm sâu
Chút tình thơ, buổi đó, mối duyên đầu
Dù dang dở cũng chẳng gì lầm lỡ

Trên xứ lạ, rất tình cờ, bỡ ngỡ
Em ngày xưa, vẫn còn nét xinh xưa
Anh bây giờ, tóc tiêu muối không ngờ
Dòng thời gian, chuyện chúng mình chìm lắng


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Ngồi Bên Nhau


Ngồi bên nhau một xíu
Thấy run run tơ tình
Em nhìn anh nũng nịu
Hai vì sao long lanh

Ngồi bên nhau một lúc
Ta cảm xúc vô cùng
Lòng xôn xao hạnh phúc
Ước mơ một đời chung

Ngồi bên nhau một lát
Tim lâng lâng dạt dào
Hương tình lan ngan ngát
Tâm hồn ta lao đao

Ngồi bên nhau một chút
Kể nhau chuyện buồn vui
Những ước mơ vi vút
Những tái tê ngậm ngùi

Ngồi bên nhau tới sáng
Sương đêm ướt vai gầy
Mối tình thơ lãng mạn
Ngàn năm còn đậm say

Rồi bên nhau mãi mãi
Trăm năm vẹn mối tình
Mắt nhìn nhau chẳng ngại
Trọn đời nét trung trinh

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-09 03:14:44Huyền Băng>
Ngải Bùa Vân Vướng

Tình cảm nói gì chuyện được thua
Trái tim trân quí chớ nên đùa
Sợ rồi ngang trái đành không nói
Gìn giữ hồn trong sợ gió mưa

Hãy để hồn thơ rạng tháng ngày
Soi đường chỉ lối ướp nồng say
Như hương hoa lạ thơm thoang thoảng
Theo gió đi về theo áng mây

Ngậm ngải làm chi nghĩa bạn vàng
Tìm trầm anh kiếm mấy mùa trăng
Muôn sao lấp lánh trên Sông Bạc
Giấc mộng tình thơ đến dịu dàng

Bên này rồi nhớ mãi bên tê
Phố núi còn bay mái tóc thề
Trong nắng như còn vương sợi nhớ
Hẳn là anh vướng chút bùa mê

Nguyên Đỗ

r
Đăng nhập để trả lời
0
Nhìn Hình Nhận Mặt


Nhìn hình trông mặt quen quen
Nghiêng nghiêng mái tóc huyền đen dịu dàng
Nụ cười hàm tiếu dịu dàng
Áo dài lụa trắng nhẹ nhàng gió bay

Biết là non nước gió mây
Người chưa gặp gỡ lỡ say men nồng
Lục bình hoa tím trên sông
Thả theo con nước cho lòng mộng mơ

Nhìn hình trông mặt nàng thơ
Mày ngài mắt phượng ngẩn ngơ một hồi
Người từ bên đó xa xôi
Ta từ độ ấy chơi vơi nhớ người

Phải chăng dáng ngọc hương trời
Nàng thơ mang nét của người thế gian
Nhìn hình thấy mặt quen quen
Gặp đâu chẳng nhớ đến bên nhận vờ

Rằng thưa có phải nàng thơ
Mỗi đêm ghé lại trong mơ gọi mời
Nhịp nhàng gõ nhịp thảnh thơi
Để ta gõ phím thả lời vấn vương

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-10 08:00:19Nguyên Đỗ>
Đôi Mắt Buồn


Em có đôi mắt buồn như u tịch
Lẳng lặng nhìn không nói hết niềm đau
Anh nhìn em, hồn thấp trũng mây sầu
Muốn trời nắng cho ngày tươi trở lại

Thương em gái đôi mắt buồn tê tái
Phận lênh đênh giữa sóng gió đại dương
Đời con người trong cõi tạm vô thường
Em vững lái đưa thuyền vào bến đậu

Niềm hy vọng, tin yêu, sao Bắc Đẩu
Soi đường em dù ngay giữa đêm đen
Cánh sen hồng trong đầm nước đọng phèn
Vẫn vươn mãi thắm xinh mùa gió Hạ

Anh yêu mãi nét hồn nhiên chẳng lạ
Bởi vì em là tất cả hồn thơ
Cho hôm nay, cho tháng đợi, năm chờ
Cho mãi mãi của tương lai cuộc sống

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0

Răng Chi Lạ Hỏi Các O Xứ Huế
Nguyên Đỗ


Răng chi lạ thuở chừ yêu xứ Huế
Những cô nàng nói tiếng Huế dễ yêu
Những nàng thơ trong áo tím diễm kiều
Những chiếc nón với bài thơ truyền cảm

Chỉ chăm chú nhìn xa xa chẳng dám
Chốn Thần kinh, đất vương chúa, công nương
Cây phượng già sừng sững trước cổng trường
Đất văn vật những triều vua lịch sử

Xuôi con nước Hương Giang vào bến Ngự
Trèo lên cao nhìn xuống chốn Nam Giao
Núi Ngự xinh, ngọn gió thổi dạt dào
Đưa đôi mắt nhìn xa xa thôn Vĩ

Răng nhớ lạ những buồn vui thế kỷ
Bến Vân Lâu, cơm Âm Phủ, cửa Đông
Dẫu ta xa vẫn chung thủy một lòng
Yêu đất Huế mãi không hề chấm dứt

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-11 06:51:35Huyền Băng>
Mộng Hoa Thơ

Chẳng phải tại anh chẳng tại ai
Vì hồn thơ mộng suối sông dài
Bởi non với biển màu xanh thắm
Tại gió muôn phương cứ thổi hoài

Chẳng phải tại anh chẳng tại em
Tại ngàn sao sáng đẹp trong đêm
Vì hoa thơm ngát mời ong bướm
Bởi giải sương giăng giống lụa mềm

Chẳng phải tại anh chẳng tại thơ
Bởi mây lơ lửng khói sương mờ
Vì rừng xanh lá cây đầy trái
Tại nắng vàng hanh, trăng thẩn thờ

Chẳng phải tại ai chẳng trách nhau
Giận hờn chi nữa chỉ thêm sầu
Cười lên đi nhé hồng đôi má
Cho mộng hoa thơ vạn ánh màu

Nguyên Đỗ

r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-11 16:47:48Nguyên Đỗ>
Em Huệ Xứ Huế


Em tên Huệ, em là người xứ Huế
Tóc đen huyền, đôi mắt sáng long lanh
Mấy năm rồi tay đan kết mộng lành
Em thục nữ của hồn thơ trinh bạch

Bao sóng gió và bao ngàn thử thách
Vẫn trung kiên chung thủy với quê hương
Ngày lại ngày em vui vẻ đến trường
Lên giảng dạy bầy trẻ thơ hiếu học

Có nhiều lúc em u buồn bật khóc
Đám trẻ con không sách vở đem theo
Chút đồng lương hàng tháng cũng không nghèo
Em chia sớt với đàn em khốn khó

Em tên Huệ, một loài hoa trắng nhỏ
Hương hoa thơm bay theo gió Hương Giang
Tình thương người em cô giáo dịu dàng
O gái Huế hoa Huệ thơm tên Huệ

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-11 17:14:06Nguyên Đỗ>
Tự Trào


Họ Đỗ tên Nguyên rõ đấy mà
Sao thiên hạ đổi họ tên ta
Lúc thì Nguyễn Đỗ giòng vua chúa
Khi lại Đổ Nguyên họ quỉ ma (*)
Tên họ mẹ cha đà cố định
Bút hiệu chính ta đã đổi ra
Đỗ Nguyên Nguyên Đỗ xin người nhớ
Chớ đổi họ tên thật chẳng thà...


Nguyên Đỗ

(*) Trong hơn một trăm họ của giòng giống Bách Việt, có họ Đỗ, họ Đậu nhưng không có họ Đổ, chỉ có đổ thừa cho ma quỉ cám dỗ thôi! ND đùa thôi nha! Không có ý chi đâu!


Ngã Hỏi


Ngã hỏi ngửa nghiêng chữ Việt mình
Phải dò phải hỏi chớ làm thinh
Kiếm tìm chữ nghĩa dùng cho đúng
Giữ gìn đúng dấu chữ Việt mình

Dấu hỏi uốn cao thẳng trên đầu
Ngã rồi mới hỏi chắc không sâu
Viết sai khi nháp khi in đúng
Tránh việc khen chê nhức nhói đau

Dấu ngã nằm ngang đo đất kia
Trượt chân gãy cẳng lấy chi về
Bụng thầm bảo dạ tra từng chữ
Tự điển rõ ràng như thế kia

Hỏi ngã đường đi, đâu khổ tâm!
Tránh khi sơ sót lỗi sai lầm
Nước mình đủ giọng khác nhau lắm
Phải biết bảo trì cho đúng âm


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Nàng Thơ và Thi Sĩ

Tặng tất cả các thi sĩ nam nữ


Nàng Thơ hỡi của muôn ngàn thi sĩ
Hãy về đây phà hơi thở thơ tôi
Hôm nay buồn, tim nứt rạn, tơi bời
Nàng hãy đến xoa dịu hồn tôi nhé

Buổi chiều mát, có chút làn gió nhẹ
Thổi vù qua, nắng nhảy nhẹ như hoa
Tôi lang thang lầm lũi buổi xa nhà
Nhớ cố quận nửa địa cầu xa lắc

Tôi cũng muốn như những người bạn khác
Cứ thản nhiên quên quá khứ ngày xưa
Quên phi lao, quên hàng chuối, rặng dừa
Quên tất cả lao đầu vui đời mới

Nhưng hình như, hình như nàng vẫy gọi
Nàng chọn ta là sứ giả thi ca
Nên giao ta những nỗi khổ riêng mà
Để cho gió thì thào đưa tứ xứ


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Tô Bún Bò Huế


"Mạ" em nấu hay là tự tay nấu
Tô bún bò cay, cay lạ như ri
Cứ xúyt xoa cháy cả lưỡi đây nì
Em nấu cay chắc là ghen số một

Em uốn miệng nói thầm anh khỉ đột
Cứ hít hà như khỉ bị ớt cay
Cứ xem đi mặt anh đó đỏ gay
Tô bún nóng, cay nồng, tê cả lưỡi

Em trừng mắt coi chừng nha em "chưởi"
Sẽ than thầm gặp hạn tuổi cho coi
Ráng ăn no, khen cho thật mặn mòi
Làm con rể đất Thần Kinh rất khó

Tô bún Huế chỉ là một chuyện nhỏ
Tô bún đời mới đáng sợ em ơi
Em có ghen, có giận dỗi cả đời
Có đay nghiến đêm ngày anh mới khiếp

Bún Huế cay, người Huế thường mẫn tiệp
Biết yêu thương, thì anh sợ chi mô
Nếu có ghen thì tùy chuyện nhỏ to
Xử sự đúng, suốt đời anh yêu quí

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên Đỗ


Bài thơ Lục Bát hai vần
Vần Lưng thắt giải Vần Chân xỏ hài
Ôm lưng, giữ gót trọn hai
Vài câu cũng đủ một bài thơ con

Muốn hay lấy tứ làm hồn
Ngôn từ trau chuốt: nước sơn tô màu
Văn từ thi tứ cho sâu
Hai câu cũng đủ nhìn nhau mơ màng

"Hỡi cô tát nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi?" (1)

Nguyên Đỗ

Vần Lưng : Yêu vận

Vần Chân: Cước vận

(1) Hai câu thơ của thi sĩ Bàng Bá Lân đã đi vào dân gian như câu ca dao!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-14 02:28:58Huyền Băng>
Vàng Sắc Dã Quỳ


Lên xe chạy thẳng hướng Tây
Rời xa phố thị từ đây, về rừng
Tháng Ba bụi đỏ cả vùng
Pleiku chìm lại sau lưng khuất mờ
Đi về Chu Pah
Bơ vơ
Bên đường
Cây cỏ ngẩn ngơ như buồn
Ta về trở lại trên buôn
Làng xa hẻo lánh gió luồn qua phên

Trên đường
Xuống dốc
Đi lên
Dã quỳ vàng sắc
Hai bên đổi đời
Hồn Từ Thức
Lạc, đầy vơi
Động hoa vàng mở
Cả trời ngát hoa

Xuống xe trạm cuối nắng hoà
Đi vào buôn nhỏ làng xa một mình
Lối mòn cây lớn cao xanh
Giáo viên miền núi lặng thinh bước đều

Đường rừng khỉ vượn chim kêu
Giật mình lặng lẽ trời chiều đã nghiêng
Đường đời trăm nỗi niềm riêng
Hồn vang tiếng nước non thiêng trập trùng

Nguyên Đỗ

r
Đăng nhập để trả lời
0
Giấc Nam Kha

Trước nhà có cây hoè
Cành lá rậ m xum xuê
Tiệc vui ngày sinh nhật
Ngủ vùi dưới gốc hoè

Nằm mơ làm phò mã
Thái thú đất Nam Kha
Cầm quân lỡ bị hạ
Tan hoang cả cửa nhà

Giật mình chợt tỉnh giấc
Thấy cuộc đời phù du
Công danh như mộng ảo
Phú quí tựa chiêm bao

Thuần Vu Phần ơi hỡi
Tỉnh một giấc Nam Kha
Những người còn lặn lội
Đừng khổ tâm quá mà!

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0

Những Người Bạn Mới

Được thêm người bạn mới
Được nhìn tranh tuyệt vời
Hồn cờ bay phất phới
Niềm vui chẳng hề vơi

Được thêm một người bạn
Hiểu hơn qua bài văn
Đọc hoài không biết chán
Quên đi những nhọc nhằn

Được thêm một người bạn
Thả hồn theo lời thơ
Bầu trời xanh thêm mộng
Đêm đêm lại ngóng chờ

Được thêm một người bạn
Lắng nghe từng khúc ca
Điệu nhạc vàng lãng mạn
Nghe mênh mang, đậm đà

Dù không tình nồng thắm
Chẳng kết duyên tóc tơ
Tình bạn hằng sâu đậm
Tháng ngày đẹp như mơ

Dù già hay còn trẻ
Đôi bạn vẫn chân tình
Như làn gió mát nhẹ
Nắng hồng buổi bình minh

Dù là nam hay nữ
Cư ngụ khắp muôn phương
Nhạc thơ văn tri kỷ
Một lòng yêu quê hương

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Gối Lẻ Giường Riêng


Thân gối lẻ giường riêng mà lại sướng
Không ai chen không ai lấn thảnh thơi
Ngủ một hơi cho tới sáng đã đời
Chẳng ai quấy chẳng phiền chi khoẻ lạ

Riêng một cõi vương quyền riêng khoẻ nhá
Vùng bình an, đất thanh tịnh, trời mơ
Chẳng cần ai âu yếm hoặc tôn thờ
Ngôi vương hậu vững vàng không ai chiếm

Đã nổi danh bậc anh thư múa kiếm
Những đường quyền nhanh nhẹn chẳng thua ai
Tiến, lùi, xoay, cánh phượng tựa như bay
Trái rồi phải tung hành di tứ phía

Vùng đất nhỏ cũng vẫn là lãnh địa
Tước nữ hoàng, quận chúa, bậc tài nhân
Chị bình yên, ngồi oai vệ, ân cần
Ban phát thẻ, xướng đề thơ chẳng sợ

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
Bắt Đền

Anh đâu có giễu cợt
Anh chỉ đùa vui thôi
Anh đâu dám nhã nhớt
Này em, lệ đừng rơi

Anh đâu có chế nhạo
Anh khen thật đó mà
Thơ văn em hay bạo
Nên phải chào người ta

Những cảm nghĩ bất chợt
Viết bông đùa chơi chơi
Mưa đầu mùa chưa ngớt
Nên biết khóc hay cười

Anh đâu dám nói láo
Đừng bắt đền anh nha
Anh nghèo, chẳng ngọc báu
Có trái tim thôi hà

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-23 16:08:22Huyền Băng>
Màu Áo Xanh Aí Nhĩ Lan


Ngày 17 tháng Ba xanh chi lạ
Màu áo xanh nổi bật khắp muôn nơi
Ôi màu xanh lá cỏ đẹp tuyệt vời
Mừng vị thánh Ái Nhĩ Lan Patrick (1)

Người truyền đạo giữa quê hương thù nghịch
Lòng nhiệt thành hăng hái sống làm gương
Cánh đồng hoang dân ngoại đã mở đường
Cho cả xứ đổi thay cùng chí hướng

Muôn ngàn dân vì Người quay thờ phượng
Chuá Ba Ngôi - Thiên Chúa của muôn dân
Đem Tin Mừng truyền bá chốn xa gần
Đến mãi tận những góc cùng thế giới

Trong Mùa Chay, mùa sửa mình thay đổi
Đốt hương trầm, lòng sám hối, hồi tâm
Sửa đường ngay, tránh thiếu sót, sai lầm
Vững niềm tin - tình mến, và trông cậy

Màu áo xanh Ái Nhĩ Lan thế đấy
Chuồn diệp thảo (2) ba cạnh tượng trưng thôi
Chúa Ba Ngôi, Tin - Cậy - Mến trong đời
Đem Nhân Ái Tin Mừng cho nhân loại
Nguyên Đỗ

(1) St. Patrick is the patron saint of Ireland : Thánh Patrick là thánh quan thầy bổn mạng xứ Ái Nhĩ Lan, mừng lễ vào ngày 17 tháng 3 mỗi năm, nhiều nơi tổ chức rước kiệu, các trường học, công sở các sinh viên, công chức dù không phải gốc Ái Nhĩ Lan, hay có đạo Thiên Chuá giáo vẫn mặc áo xanh mừng lễ .

(2) Clover : Cỏ lá ba cạnh giống con bài chuồn màu xanh cỏ tượng trưng của Ireland!
r
Đăng nhập để trả lời
0