📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Cuộc sống thật và giả

120 trả lời, 16.639 lượt xem — Trang 2 / 5
 
Nếu chuyện chỉ là "cách mạng" trong nước, có hai trường hop: (1) chống đối bọn bạo quyền hay (2) chịu đựng đến khi nào không chịu đựng nổi nữa thì mới quay qua cách (1). Nếu thời gian chịu đựng quá lâu, kết quả tuy có lật đổ được bọn bạo quyền ...nhưng hậu quả mà người dân gánh chịu quá lớn. Đất nước vì thế không ngốc đầu nổi.

Nhưng, khi không phải là chuyện nội bộ mà bọn bạo quyền lại là tay sai của giặc Tàu, tình thế đợi chờ để thực hiện theo cách (1) hay cách (2) chỉ có thể đưa tới cảnh "NGÀN NĂM TĂM TỐI" !!...

Để câu chuyện mớ rộng hơn, người viết dẫn ra một bài viết của một tác giả khác. Sau đó, có lời bình ngắn ở dưới.

--------------------------------------------------------------------------------
CÂU CHUYỆN CŨ VỀ CẢI LƯƠNG HAY CÁCH MẠNG

Nhân vừa đây, đọc bản tin: Lực lượng đối lập Venezuela thắng lớn trong cuộc bầu cử Quốc hội sau nhiều năm dái chiến đấu gian khổ, ngậm ngùi nhắc lại câu chuyện cũ về Việt Nam.

Được hỏi về 2 giải pháp cho Việt Nam:
1/ Đối đầu một mất, một còn
2/ Bằng cách gây lòng tin, thông qua phản biện đối lập trên tinh thần xây dựng theo cái gọi là diễn biến hòa bình.
LS. Nguyễn Văn Đài nói:“Phương án thứ hai, thì phù hợp hơn với hoàn cảnh và con người Việt Nam trong giai đoạn hiện nay. Và trên thực tế những cá nhân, tổ chức đấu tranh cho tự do và dân chủ ở VN vẫn đang thực hiện trong suốt những năm qua. Phương án này chắc chắn sẽ được người dân trong nước và cộng đồng quốc tế ủng hộ. Nhược điểm của nó là chậm, cần nhiều thời gian. Tôi ủng hộ phương án này.“

Cách mạng hay nô lệ?

Gió Dân chủ Toàn cầu Gió cách mạng Động Âu Gió cách mạng Trung Đông, Bắc Phi Gió cách mạng Ukraina, Venezuela Gió cách mạng Dân Việt tôi đâu?

Kể từ ngày đại sứ Ted Osius du hành Quận Cam dõng dạc ngôn: “Chánh phủ Mỹ không có kế hoạch thay đổi thể chế chành trị việt cọng”, kế đến đài Á châu Tự do RFA ra bản tuyên bố về việc sa thải blogger Lê Diễn Đức với lý do đi ngược lại chủ trương “Hòa hợp, hòa giải với việt cọng của chánh phủ Mỹ,” những nhà chủ trương “cải lương,” cải cách tiệm tiến chế độ toàn trị việt cọng dưới sự bảo trợ của Mỹ trong, ngoài nước bị bất ngờ, tưng hửng.

Vì vậy, lác đác gần đây, xuất hiện rụt rè trên net hai chữ cấm kỵ “cách mạng.”

Và mới đây, trả lời cuộc phỏng vấn của Trần Quang Thành (DLB), nhà văn Võ Thị Hảo kết luận rõ ràng hơn như vầy: “Một khối ung thư không thể cải cách được. Chỉ có thể cắt bỏ khối ung thư đó đi và liền sẹo. Nó có thể phát triển nếu cắt bỏ khối ung thư đó đi. Chúng ta có thể cải cách một cái xe đạp hỏng hết 2 bánh không, nát hết 2 bánh xe và khung gẫy không? Chúng ta không thể cải cách cái xe ấy được. Chỉ có thay xe thôi.Cách mạng là như thế. Nó đơn giản vậy thôi. Tôi nghĩ đừng sợ từ cách mạng. Cần phải làm cách mạng chứ. Nhưng cách mạng càng tránh bạo lực càng tốt, đỡ đau thương. Những cuộc cách mạng không bạo lực bây giờ nó có rất nhiều cơ hội.”

Không phải bây giờ mà từ rất lâu, chí ít là từ ngày nổ ra cuộc biểu tình lừng lẫy ngày 5 tháng 6, 2011 ở Saigon mà tôi mệnh danh là ngày “lịch sử” phát khởi “cách mạng Việt Nam” đã đặt ra câu hỏi nghiêm trọng: “ Cách mạng hay Cải lương?”

CẢI LƯƠNG HAY CÁCH MẠNG?

Nhân cuộc Cách mạng Da Cam Ukraine còn đang diễn tiến, thử đặt lại vấn đề Cách Mạng Việt Nam. Gần đây, theo dỏi các bài viết và lời bình trên các trang mạng, nhận thấy công luận có thể chia ra làm 3 khuynh hướng:

Một: Khuynh hướng cải sửa lần hồi chế độ theo kiểu cách, từ thỉnh nguyện đến “phản biện trong phạm vi cơ chế ” chí đến lập phong trào tranh đấu chánh trị na ná như các đảng phái xông vô ”đấu tranh chánh trị” với việt cộng của ông tiến sĩ Ngọ kể trên. Khuynh hướng nầy bị đông đảo bình giả nặng lời, từ “ngây thơ” cho đến thuật ngữ khinh thị “Xin-Cho”.

Hai: Mấy ngày trước đây, nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn đem ra nhấp thử hai chữ “Trung lập” liền gặp phản ứng. Những người có cảm tình với nhà văn còn gượng nhẹ là không thực tế. Đông đảo bình giả phê phán là nhà văn có vấn đề. Có người còn cho là bắt chước ngài Vũ Quốc Thúc ở hải ngoại.

Ba: Tuyệt đại đa số chủ trương loại trừ đảng cs một cách dứt khoát, không khoan nhượng.

Từ ngày bước chân lên đất Mỹ, hơn hai mươi năm về trước, tôi vẫn suy nghĩ về cuộc cách mạng dân tộc mới giải trừ được nọc độc cs trên đất nước Việt Nam. Ngày nay nhìn về cuộc cách mạng Nga bị cựu trùm phản gián cs Putin phản bội, tôi càng tin chắc rằng: Chỉ có một cuộc cách mạng dân tộc toàn triệt mới mong đem lại Tự do, Dân chủ và quyền làm người cho dân tộc Việt Nam. Xin dẫn
lại đây bài viết Cải Lương vs. Cách Mạng để góp ý về các khuynh hướng tranh đấu hiện nay.

CẢI LƯƠNG hay CÁCH MẠNG?

Ở bất cứ quốc gia nào, khi đất nước lâm vào nạn áp bức, bạo ngược, câu hỏi luôn luôn được đặt ra là: Cải lương hay Cách mạng? Tình cảnh Đất Nước ta ngày nay, dưới ách CS Độc tài toàn trị còn muôn ngàn lần bạo ngược hơn Bạo chúa Lê Long Đỉnh róc mía trên đầu nhà sư già Quách Ngang đời xưa nên câu hỏi trên càng trở nên bức thiết.

Cải lương là vận động cải biến lần hồi chế độ cai trị. Cách mạng là xóa bỏ chế độ áp bức, bất công. Xây dựng chế độ mới tốt đẹp hơn.

GIẢI PHÁP CẢI LƯƠNG ĐÃ THẤT BẠI

Thời gian trước ngày Đai hội của Đảng Cướp Sạch VC, những người tự xưng là nhân sĩ, trí thức CS mở cuộc vận động ráo riết nhằm vào các tay trùm VC có triển vọng lên làm vua để mưu tính cái gọi là “Diễn biến từ trên xuống” hay hoa mỹ hơn là “Cách mạng Cung đình” thì cũng vậy. Họ ngó tìm quanh quẩn, tìm hoài mà không thấy có tên trùm nào đáng mặt đóng vai Gorbachev, Yetsin made in VN.
Bèn làm liều chọn một lượt cả ba mạng: Trọng Lú, Sang sâu và cả Dũng y tá. Họ o bế, tô vẽ cho bọn chúng như vầy:

Trọng Lú thông minh, có bằng cấp cử nhân thứ thiệt chớ không phải thứ dõm theo hệ tại chức, tức là ghi tên đi học rồi chờ ngày lãnh bằng cấp, chẳng học hành gì sất. Lại còn có Phó Tiến sĩ Nga La Tư nữa, oai không?

Sang sâu tuy mới đấu võ miệng khơi khơi về vụ “Một con sâu đã nguy. Một bầy sâu chết mẹ cả nước nầy” là đã được Sĩ Phu ta bơm lên chín tầng mây: Chưa bầu mà chắc chắn đắc cử trăm phần trăm.

Lý thuyết da CS Nguyễn Thanh Giang còn liều mạng hơn, bợ đít Dũng du côn lên thành Thủ tướng “số dách” Á Châu, khiếp không? Tay tể tướng du côn Ba Dũng bữa nọ cao hứng tuyên bố trật chìa: “Một tấc đất, một tấc biển quyết không để mất”. Sáng hôm sau, Tể tướng ta mở Blog. Màn máy tính chớp nháy hoài mà không thấy chữ. Ô hô! Ai tai vì mắc vạ miệng!

Ba vị vua tập thể sắp lên ngôi hứa lèo với quí vị nhân sĩ, trí thức CS đồng đảng của chúng cái gì vậy?

Chúng đoan chắc ba chuyện động trời như vầy:

Một là: Cương quyết “Đổi mới cơ chế” thực hành “dân chủ” từ trong Đảng ra tới ngoài dân.

Hai là: Triệt để bắt sâu, tức là bài trừ tham nhũng.

Ba là: Xóa bỏ Điều 4 hiến pháp dành độc quyền cai trị cho Đảng Cướp Sạch VC.

Nghe bùi tai, quí cụ nhân sĩ mới xui em cháu, giúp làm màu làm mè biểu tình cho xôm tụ để cho vở kịch “Diễn biến từ trên xuống” giống y như thiệt. Chẳng ngờ rằng các cụ bị ba thằng bợm già VC lừa đảo trắng trợn. Lên ngôi rồi chúng bèn sổ toẹt: Chẳng có hứa hẹn cái gì sất!

Màn CẢI LƯƠNG cải sà lách tới đây là hạ màn

ĐẠI CÁCH MẠNG DÂN TỘC ẮT THÀNH CÔNG

Từ cuộc biểu tình ngày 5 tháng 6 năm 2011 đến nay, sinh hoạt trên các trang mạng trở nên sôi động. Nào là các bài tường thuật biểu tình Chúa Nhật hàng tuần, nào là các bài phân tích, nhận định vân vân và vân vân…Đặc biệt là các lời “còm” (comments). Đây mới thật là PHẢN ẢNH DƯ LUẬN ĐẠI CHÚNG. Từ những câu ngắn gọn, bình dị nhưng dứt khoát, đến những đoạn viết ngắn với tính phê phán bộc trực. Thỉnh thoảng có những bài viết vừa phân tích tình hình vừa nghiêm chỉnh đề xuất ý kiến chớ không phải là lời bình đơn thuần. Trong số hàng ngàn ý kiến khác nhau, tựu trung lại có mấy ý hướng rõ nét sau đây:

Khuynh hướng giới hạn các cuộc biểu tình trong khuôn khổ biểu dương lòng yêu nước chống xâm lăng Tàu.

Khuynh hướng mở rộng mục tiêu biểu tình thành tranh đấu chống áp bức, bất công.

Cuối cùng là Ý chí dứt dạt: DẸP BỎ ĐẢNG CƯỚP SẠCH VC hay ĐẠP ĐỔ CHẾ ĐỘ ÁP BỨC BẤT CÔNG, ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ thì cũng vậy.

Nhóm nầy viết những câu ngắn gọn, biểu lộ thật ý, không lý luận quanh co, chỉ thẳng vào sự việc, đại ý: VC bán nước mới là “ngụy”. VC đàn áp dân mới là “phản động.”

Thật ra đây không phải là ba khuynh hướng khác nhau mà chính ra là ba bước chiến thuật tuần tự trên quá trình vận động Cách mạng mà mỗi nhóm nhận định theo thời điểm khác biệt.

Cho dẫu thế nào đi nữa, cuộc khởi phát phong trào biểu tình hiện nay đã đưa dư luận Quốc tế đến một cuộc THẨM ĐỊNH LẠI LỊCH SỬ DÂN TỘC chưa từng có.

Sau đây là vài đoạn trích từ bài báo TRANH CHẤP HOÀNG SA của Frank Ching (Far Eastern Economic Review):

1/ Hà Nội cũng nên khôn ngoan tái lượng định lịch sử và xác nhận công trạng đúng chỗ, Chánh phủ Saigon đã bảo vệ chủ quyền của Việt Nam trên Quần đảo Hoàng Sa thật là mãnh liệt trong khi Hà Nội chỉ lo triều cống Trung Cộng để xin ân huệ, là hành động đáng được công nhận.

2/ Hồ chí Minh khi được hỏi rằng ông phò Sô viết hay phò Trung Cộng, đã trả lời rằng ông phò Việt Nam. Bây giờ đã đến lúc Hà Nội phải thú nhận rằng CHÁNH PHỦ SAIGON ĐÃ PHÒ VIỆT
NAM NHIỀU HƠN LÀ BẮC VIỆT.

3/ Rõ ràng là Hồ Chí Minh, qua tay Phạm Văn Đồng, đã dâng cho Trung Cộng phần bánh lớn vì hắn cần viện trợ khổng lồ để chuẩn bị xâm chiếm Miền Nam Việt Nam bằng vũ lực. Hồ đã nhắm mắt chấp nhận mọi điều kiện của Bắc Kinh.

MỘT CHẾ ĐỘ BÁN NƯỚC, HẠI DÂN NHƯ VẬY KHÔNG THỂ NÀO ĐỂ CHO TỒN TẠI ĐƯỢC. PHẢI TIẾN HÀNH CÁCH MẠNG DẸP BỎ THÔI!!!



Nguyễn Nhơn


---------------------------------------------------------------------------------------


Cải lương hay cải cách

Dông dài cũng chẳng qua hình ảnh sau đây:
- Một người muốn ăn trứng bằng cách đập bể võ trứng
- Một người ăn theo cách đục lỗ, rút thức ăn từ trứng một cách từ từ
- Một người nói, hai cách đó làm ĐAU LÒNG quả trứng (muốn ăn trứng mà không chịu đập bể võ trứng).

Hai cách đầu mới giúp người ăn trứng thực hiện mong ước của mình. Nhưng "đập bể" hay "ăn từ từ" là tùy theo tình hình thực tế.

Trường hợp sợ ĐAU LÒNG quả trứng chỉ PHẦN NÀO hợp lý, khi cái trứng có giống nguyên thủy là của gà mình. Nếu đó là cái trứng của GÀ ÁC (Tàu), đến khi nó nở ra con gà ÁC, lúc đó chạy không kịp.



Đặng Quang Chính
11.12.2015
15:44
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ấn tượng
(I)
 
Tôi ít dùng chữ này. Phần vì không muốn bắt chước những người ở VN bây giờ, xài chữ này một cách "vô tư" như chữ "vô tư" (họ dùng một cách bừa bãi). Nhưng, mọi việc xảy ra trong ngày hôm qua đã khiến tôi bất chợt dùng chữ này, một cách như tự động, từ bên trong tôi nó bật ra.
 
Chiếc xe bus khoảng 60 chổ ngồi bắt đầu đi vào khu vực có tòa nhà triển lãm, tại một địa phương tên là Jeløy, thuộc Moss; cách Thủ đô Oslo khoảng 60 km. Xe càng vào sâu, đường càng hẹp. Cuối cùng, tuy chưa đến tòa nhà Triển lãm, mọi người trên xe đều đi xuống, để đi bộ vào trong. Khoảng 16 người trên xe tự động làm việc này, vì nhận thấy, dù 6 (7) xe du lịch từ trong chạy ra và cả xe bus cố lách qua hai bên, nhưng không bên nào dám chạy tiếp.
 
Nhờ đi bộ, tôi trông được quanh cảnh cây, cỏ hai bên đường. Đúng như chủ đề buổi Triển lãm: "Đất màu mỡ, Munch tại Moss, 1913-1916", đất hai bên đường có vẻ phì nhiêu. Mọi luống đất như mới được cày và gieo hạt.
 
Tòa nhà Triển lãm màu trắng, nằm trên khu vườn tên Alby, nơi trước kia danh họa Munch là khách được thường xuyên mời đến. Ông ta ở Grimsrød hovedgård, cách đây không xa, thường đi quanh nơi này và lấy cảm hứng cho những bức tranh của ông.
 
Tôi không biết có phải là người có "máu nghệ thuật" hay không...nhưng có đôi dịp tìm hiểu khá nhiều về danh họa này. Nói là có "duyên nghệ thuật" có thể đúng hơn. Một lần, từ lời mời của một người bạn bạn xứ, tôi đã đến thăm triển lãm tranh của anh ta; tại một địa điểm khác cũng gần đây.
 
Trước giờ khai mạc, một chương trình được xếp đặt công phu. Một nhà văn Na Uy, Atle Næss, tác giả những sách thiếu niên, cùng Giám đốc tòa nhà triển lãm, Dag Aak Sveinar, mỗi người có cuộc nói chuyện với nội dung được soạn khá công phu. Một người Mỹ, Camille Norment, đã hòa âm bằng những dụng cụ thủy tinh tự chế.
 
Trong khi xem tranh, tôi chợt có một vài niềm vui nhỏ. Gặp lại một số người tôi quen trước đây và một số khác, những người thường gặp mặt vào những lần đi xem triển lãm trước, tại những nơi khác; cách nay cũng khá lâu.
 
Một câu viết của danh họa Munch, được đặt nơi dễ thấy, với nét chữ to, có thể đã làm không những tôi mà người khác cũng bị thuyết phục, đó là: Nghệ thuật là sự sáng tạo các dạng thức hình ảnh, thông qua hệ thần kinh của con người -mắt- bộ não và trái tim.
 
Trước đây, ít nhất vài lần, tôi đã hỏi một đôi người bạn bản xứ về lý do tại sao họa sĩ Munch lại trở thành danh họa (tầm cỡ thế giới). Có người trả lời vì ông là người thuộc trường phái Ấn tượng (Expressionism), người cho rằng, ông đã nổi tiếng từ lần có cuộc triển lãm bên Đức và cuộc triển lãm này bị buộc phải đóng cửa vào năm 1892..v.v.. Được hỏi ngược lại, tôi trả lời rằng, không những tò mò vì tại sao ông ta trở thành danh họa, tôi muốn tìm hiểu thêm và thấy ra, nơi tranh ông có tính triết lý nhân sinh.
 
Trong tờ chương trình (lớn cỡ khổ A3), có ghi một câu viết khác của Munch: "Jeg maler ikke efter naturen jeg tar fra dens rike fat"(1). Điều này được ông Frank Høyfødt, người viết cuốn sách "Fruktbar jord, Munch i Moss, 1913-1916"(2), diễn giải cho đám đông, khi họ đứng gần bên một khung cửa sổ. Bức tranh gần khung cửa sổ, cho thấy, một người nữ và nam đang nhìn ra biển ở phía  trước mặt. Khung cảnh đó, ngay lúc ấy, y hệt như mọi người đang đứng trong tòa nhà triển lãm, cùng với đôi thanh niên, tất cả nhìn về một phía. Chỉ khác là, với lời giải thích bên cạnh bức tranh, người xem rõ được tâm sự bơ vơ của cô gái, khi chàng trai đã để lại tâm trạng cô đơn nơi cô nàng.
 
Niềm vui nhỏ khác, như tôi đã nói trên, khi nhìn thấy một bức tranh khác và lời giải thích tại góc phòng kế bên. Lời giải thích (của Munch) nói rõ, ý rằng, trên thân thể ruỗng mục của tôi, những bông hoa sẽ trổi dậy và tôi ở trong đó -mãi trường tồn- (3).
 
Niềm vui, bởi đó là lời giải thích về một nan đề đã có từ lâu, cho bất cứ ai, ở bất cứ đất nước nào. Việt Nam ta, có câu của một nhà thơ: "Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy. Cảnh phù du trông thấy cũng nực cười". Mấy hôm trước, trên trang mạng, có một bài viết, do một người có kiến thức y khoa, viết về tình trạng chăm sóc những người già trong những nhà dưỡng lão. Bài viết dài, nhưng tựu trung, theo tác giả, chăm sóc người già, không những phải thông thạo về kỹ thuật, người đó còn phải biết đến tâm lý. Tôi góp ý, nói thêm là, cần có những giờ để người già được tiếp xúc với những vị làm việc tôn giáo (nhà sư, linh mục, mục sư...) để chuẩn bị tâm lý cho những người già đó. Tôi viết tiếp, ở VN, thời ông, bà cha mẹ của tôi, những ông nội, ông cố (không phải tất cả) khi còn sống, đã làm sẵn những cái hòm, để khi mất, con cháu đỡ tốn công với việc hậu sự. Hơn nữa, đó là tâm lý của những người biết họ đã từ đâu đến và sẽ đi về đâu. Cuối bài, tôi thêm một câu -không rõ tác giả- "Ta tưởng xuống trần chơi chốc lát. Ai ngờ thấm thoát đã trăm năm"! 
 
Niềm vui khác nữa khi bất ngờ được một người xem tranh, nhờ tôi hỏi người Tiếp tân, về giờ trở lại Oslo của xe bus. Anh ta từ Tô Cách Lan, qua Na Uy, thăm bạn và nhân đó, đi xem cuộc triển lãm này. Câu hỏi anh ta nêu ra cho tôi, như trước đây, tôi đã từng được hỏi là, vì sao đã đến xem cuộc triển lãm ngày hôm nay. Câu trả lời của tôi, không khác những lần trước; nhưng lần này, tôi có nhiều dữ kiện để tin chắc điều mình ngưỡng mộ về danh họa này là có chứng cớ.
 
Ấn tượng tôi có với danh họa Munch, không phải vì ông có lúc đã ở trong trường phái ấn tượng (Impression) -ông đã trải qua một ít các trường phái khác nữa- mà vì những bức tranh của ông đã nói lên một triết lý nhân sinh sống động. Cảnh những người lao động trong giờ tan sở, những người xúc tuyết, đào mộ..v.v.. bên cạnh những bức tranh, vẽ ra một giới trung lưu mới trong xã hội thời đó (bụng bự), ăn tiệc, nhẩy đầm..v..v..chắc cũng gợi cho người xem tranh, bất cứ ai, một niềm cảm khái về sự chênh lệch mức sống trong xã hội Na Uy thời xưa.
 
Trong cuộc vui chơi dưới trần thế, mỗi người sẽ tự nhiên đến với những gì phù hợp với riêng mình. Nhưng, nếu nói đến việc học, cái học không hạn chế ở một lãnh vực nào cả. Như có người đã nói:"Nếu người ta biết cảm thụ cái đẹp, người ta sẽ nhận ra cái đẹp, sẽ sống tốt hơn. Học phát triển con người, theo tôi, mới là học"(4). Việc đi xem cuộc triển lãm hôm qua (5) quả đã để lại trong tôi một ấn tượng đẹp!
 
 
Đặng Quang Chính
21.06.2016
09:12
 
 
 
Ghi chú:
(1)   Tôi không vẽ theo thiên nhiên, tôi lấy từ những (thùng) chứa phong phú (phỏng dịch)
(2)   Cuốn sách như là một catalog (sách tổng kê) những tranh ảnh và lời giải thích các tranh ảnh của buổi triển lãm, được xuất bản cùng lúc với cuộc triển lãm.
(3)   «Opp av mitt rådende legeme skal der stige blomster -og jeg skal være i dem-Evigheten»
(Up of my rotten body there shall rises flowers -and I may be in them – Eternity)
(4)   TS Bùi Trân Phượng
(5)   Thứ bảy 19.06.2016
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Ông lão và đồng hồ cát


 Bài này được thâu ngắn vì đúng ra, nó nên được viết nổi theo bài "Ông lão chờ đợi" (*)
 
Những gì ông Trump đã làm, vào thời đại truyền thông điện tử ngày nay, đã được viết rất rõ và nhiều. Không những thế, những bài viết đó cho thấy những quan điểm trái ngược nhau. Việc thẩm định giá trị việc làm của ông ấy cũng sẽ còn được dài dài đề cập đến.
 
Nhưng, nhất thời, chúng ta không thể để các sự kiện cụ thể vượt khỏi tầm tay. Nhận định hiện tại và sau này được hợp nhất sẽ có giá trị cao hơn. Theo chiều hướng đó, không chỉ sự kiện và thuyết âm mưu, chúng tôi dùng dạng khác để nối kết hai điều đó. Một dạng kết hợp con số và tâm lý.
 
Nói hơi dài trước khi nhập đề như thế, để nói rõ ý hướng của người viết.
 
Ông lão đời chờ, trong bài viết đã dẫn, được xem như ông già bắt rắn. Ông được sự giúp tay của các đệ tử của mình. Kẻ dùng khói, kẻ dùng nước, để xua đuổi rắn trong hang ra ngoài. Ông lão ngồi đợi. Ông thổi sáo. Rắn chúa bò ra và ông ta phải bỏ cuộc.
 
Lý do? Đệ tử là người của ông nhưng đã bị người khác mua chuộc, đã làm khói quá mức làm ông không thấy rõ sự việc. Người dùng nước đổ vào hang rắn, đã dùng nước quá nhiều, khiến ông ngồi không yên, ảnh hưởng đến tiếng sáo của ông. Rắn ra khỏi hang ... ông rời cây cổ thụ, nơi có hang rắn. Người dân địa phương sẽ còn đau khổ bởi rắn độc ... và còn trông chờ ngày ông lão bắt rắn trở lại.
 
Chuyện ông bắt rắn "Trump" cho thấy ông ta gặp nhiều bất lợi.
 
Tạm không đưa thêm yếu tố là nước Tàu, nội việc ông đối đầu với hai lực trụ cột trong Hiến pháp Mỹ, cũng đã khiến ông gặp khó khăn rồi. Ông gặp lực cản từ lập pháp và tư pháp. Ông còn gặp lực cản từ giới truyền thông, một lực trụ cột khác -tuy không có trong Hiếp pháp- có sức ép không nhỏ.
 
Thoạt đầu, ông trông cậy khá nhiều vào Fox News. Đến khi hãng truyền hình này quay lưng, ông không có một hãng truyền hình nào, đủ mạnh để đối đầu với các hãng thông tấn khác như CNN, New York Times ... v ... v...
 
Một thí dụ về lực cản truyền thông là, ngay từ lúc ông bắt đầu làm Tổng thống, đã có luận điệu "Ông ta chỉ là người làm thương mại, không phải là chính trị gia". Người ta nghe truyền thông thiên tả hát hoài bài này, cũng bị ảnh hưởng nhiều ít.
 
Nếu ông đi theo con đường như các chính khách khác (ứng cử dân biểu rồi Nghị sĩ chẳng hạn) ... rồi cứ đi theo lối mòn đó, sau cùng, ông cũng là "cá mè một lứa" ...! Ông là người theo chế độ dân túy (lại là chữ của truyền thông). Không ... ông ta muốn tát cạn đầm lầy. Nếu ông là một sinh vật sống trong đầm lầy đó, ông còn giá trị và uy lực đâu để làm việc tát cạn...?!
 
Việc ông Regan không bị lập pháp quấy phá cũng dễ hiểu. Ông Reagan không đòi cắt bỏ quyền lợi của các Dân biểu, Nghị sĩ sau khi họ về hưu.
 
Lực cản truyền thông có tính quyết định hơn vào phút chót, xảy ra vào ngày 06.01.2021. Ông Trump có nói với người dân kéo đến Quốc hội. Ý ông muốn, là qua đó, đưa ra dấu hiệu người dân sẽ hỗ trợ việc làm của ông Phó TT Pence. Ông tưởng rằng, ông Pence, sẽ chịu nhận được sự tiếp sức này.
 
Nhưng, người biểu tình đã xông vào Quốc hội. Dù ông Trump không có ý xúi giục bạo động chăng nữa, nhưng tiếng nói của ông đã bị Facebook và Twitter chặn đứng rồi. Ông Trump dù trực hay gián tiếp, đã bị mang tiếng xấu. Cú đánh này của địch thủ là cú đánh "knock out"...!
 
Từ khi ông Trump nhận chức vụ Tổng thống, cho đến sau này, càng lúc người ta thấy ông ở thế "Mãnh hổ nan địch quần hồ". Quân ông ta, xem ra toàn là kẻ thiên về Dân chủ. Đừng nói là họ đã bị mua chuộc, theo nghĩa xấu nhất là họ bị tròng vào cổ hai thứ, tình và tiền (một trong hai đã đủ sức khống chế)
 
Tóm lại, ông đã không diệt từng con "hồ" một. Ông đã đối đầu một lúc với nhiều kẻ thù (trong nước). Thêm lực của Tàu, kẻ bị đánh xiển liễn với những vụ áp thuế kinh tế, bây giờ giúp tay trong việc đốn ngã ông ... khiến võ sĩ Trump không chịu được cho đến hiệp cuối.
 
Con gái ông Trump đã nói, ý rằng, phải chi cha cô ta dời việc "tát cạn đầm lầy" vào nhiệm kỳ hai. Điều đó, tốt hơn nếu đựơc thực hiện như vậy. 
 
Con gái ông ta -một trong những cố vấn thân cận nhất- đã nói, ý rằng, cha cô ta -ông Trump- đã không chọn làm một chính khách. Ông ta chọn người dân.
 
Ông ta không chọn làm chính khách trong một chính trường bị lũng đoạn quá lâu (ít ra 8 năm, hai nhiệm kỳ của TT Obama) nên thật khó đứng vững. Bây giờ, nếu ông muốn quay lại và đủ lực (tuổi đời càng lúc càng lớn) từ thế nhân dân, ông sẽ có những bước khởi đầu đặc sắc. Việc ông quay lại, trước hết phải có một lực truyền thông mới (kết hợp với Elon Musk). E rằng, ông lại bận việc viết nhật ký, mà việc này sẽ chia trí ông ta ...?!
 
Chúng tôi dùng tựa "Ông lão và đồng hồ cát" là do từ nhận định đó.
 
 
 
------------------------
Nói thêm. Ông Trump rời khỏi tòa Bạch Ốc rồi, tình hình chính sự tại các nước Châu Á ra sao ...?
 
Bọn "chống Trump" chống nhóm "ủng hộ Trump" cho rằng những nhóm sau này bị "lòa" bởi ông Trump, do ông ta hô hào chống Tàu đỏ.
 
Ai bị lòa? Đừng nói người dân Việt, ngay cả dân Đài Loan, Nhật và Đại Hàn đã biểu tình ủng hộ Trump khi ông ta còn là Tổng Thống. Lý do? Nếu Tàu còn bối rối và lúng túng đối phó với Mỹ, các nước đó, trong đó có Việt Nam, sẽ dễ thở hơn. Thực tế chứng minh là, trong thời gian gần đây, chính quyền tại VN đã tạo sức ép, nhốt tù những người bất đồng chính kiến trong nước, nhiều hơn trước.
 
Nhóm chống Trump đã từng nghe TT Reagan nói, ý rằng, việc (Mỹ) rút quân khỏi VN sẽ đem đến hậu quả là (đất nước này) sẽ chịu cả ngàn năm tăm tối. Nói ví von thế thôi, chứ dân Tây Tạng bị CS Tàu chiếm đóng mới hơn 50 năm mà gần sắp bị đồng hóa cả rồi !...
 
Nhóm chống Trump, cũng giống như một số nhóm "bị lòa" khác, cho rằng, Hiệp ước Thành đô không có thật. Một hiệp ước chịu nhiều thiệt thòi mà lại được đảng CS công bố cho toàn dân biết ...?
 
Thời buổi này, Tàu dù mạnh đến đâu, cũng không dám đem quân xâm chiếm VN (có lẽ chúng cũng làm việc ấy thật, nếu bọn bù nhìn của Tàu tại VN bị lật đổ). Bây giờ, Tàu (qua phát biểu của Dương Khiết Trì) chỉ cần nhét tiền vào họng bọn lãnh đạo tại VN là xong, cần gì gây chiến tranh.
 
Nói rằng, tất cả bọn họ bị "lòa" là nói nhẹ. Chúng là bọn tay sai của chính quyền CS tại VN nên chỉ làm theo lệnh của nhà nước mà thôi.
 
Khi mà Tàu đã không còn e dè với sức mạnh của Mỹ, dĩ nhiên, những nước láng giềng bé nhỏ xung quanh Trung Quốc đành phải chấp nhận sự chèn ép của Tàu. Và với sự bành trướng bá quyền của Tàu, có lúc đất nước sẽ bị xóa tên trên bản đồ thế giới.
 
Bọn bán nước đoái hoài gì đến cảnh dân tộc chịu ngàn năm tăm tối. Chúng chỉ cần có quyền và thâu tóm quyền lợi càng nhiều càng tốt. Bọn tay sai, có lẽ chúng chỉ nghĩ rằng, gặm cục xương cũng đủ sống và chẳng có gì nhục ... nên đành cam chịu "mù lòa" để tồn tại qua kiếp người.   
 
 
 
 
Đặng Quang Chính
22.01.2021
10:13
 
 
 
 
Vở kịch có 2 phiên bản (vnthuquan.net)
   Diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=895852
 
Đăng nhập để trả lời
0

LỜI TÂM HUYẾT ĐÁNG NGƯỠNG PHỤC!

 

Luật sư Nguyễn Văn Đài:
”Tự do, dân chủ không bao giờ là miễn phí!


Để đấu tranh chuyển đổi từ chế độ độc đảng toàn trị sang chế độ dân chủ đa đảng, biết bao nhiêu người đã phải chịu tù đày, bị đánh đập, bị sách nhiễu, phải lưu vong,… Nhờ những hy sinh, chịu khổ ải của những người tiên phong mà những người tham gia đấu tranh về sau bớt đi những áp bức, sách nhiễu. Nếu không có sự trả giá của những người đi trước, chắc chắn sẽ không bao giờ có được những không gian cho những người tham gia sau hoạt động.


Trên thế giới đã có rất nhiều tấm gương cho chúng ta học tập như Nelson Mandela của Nam Phi. Ông đã phải trả giá 27 năm tù để góp phần đem lại tự do, dân chủ và bình đẳng cho người da đen. Bà Aung San Sui Kyi đã chịu gần 20 năm quản chế tại gia để góp phần đem lại nền dân chủ cho Myanmar….


Ở Việt Nam, có nhiều người tự cho mình là khôn ngoan, hiểu biết, ẩn mình trong bóng tối quan sát những người khác đấu tranh trong gian khổ. Họ chẳng có lời khích lệ, động viên nhưng lại chê những người đấu tranh là dại, không biết cách nên bị tù đày, bị đánh đập.


Có những người liên hệ với tôi trong gần 10 năm nay, họ nói muốn tham gia đấu tranh. Nhưng họ muốn được hoạt động an toàn, không muốn phải mất mát bất cứ điều gì mà vẫn có được danh tiếng. Họ không muốn trả giá cho tự do và dân chủ.


Tôi nói với họ rằng: Tự do, dân chủ không bao giờ có được miễn phí đâu. Anh không chịu trả giá để có được nó. Thì tôi, những người bạn của tôi và rất nhiều người khác sẽ phải trả giá thay cho anh.
Nếu chỉ ít người chịu chấp nhận trả giá để có được tự do dân chủ thì họ phải trả giá quá đắt và mất nhiều thời gian. Nhưng nếu có rất nhiều người cùng nhau chấp nhận trả giá để có tự do dân chủ. Thì cái giá chung là rất rẻ và nhẹ nhàng.


Mong sao có nhiều người cùng nhau sẵn sàng trả giá để có được tự do, dân chủ. Chúng ta sẽ sớm có tự do, dân chủ!”
 


Ngoc Phan
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Ông lão đợi chờ ...(*)
 
 
Nhiều bạn hỏi tôi sao ít đưa bài lên Diễn đàn trong thời gian qua. Nhất là khi mọi người sôi sục về vụ bầu cử bên Mỹ. Có người nói rằng, họ bị "ngộp" khi theo dõi tin tức trên mạng. Tin quá nhiều. Tin đối chọi chan chát. Rồi hỏi họ rằng, tôi có bị rơi vào tình trạng đó không ...?
 
Tôi cười, trả lời rằng, hãy nghe câu chuyện "Ông già chờ đợi" hay "Ông già bắt rắn" .... rồi nghe câu trả lời của riêng tôi.
 
Lâu rồi, ở làng tôi, có một ông già chuyên môn bắt rắn. Thật ra đó không phải là nghề. Ông đúng ra là người có cửa hàng buôn bán trong làng. Nếu tọa lạc ở phố lớn, đó có thể là một siêu thị; bởi gần như ông bán không thiếu một vật dụng gì. Nhưng, ông có nuôi một đàn công và bị hao hụt bởi những con rắn "loa kèn". Ông lại gặp may được một thày bắt rằng truyền nghề.
 
Khi chỉ còn một con công, ông quyết chí cùng vài ba người giúp việc, quyết diệt con rắn chúa.
 
Có một cây cổ thụ rất to, có một hang rất lớn, cách nhà ông không xa. Người giúp việc đầu tiên, dùng một khúc tre dài, ngoáy loạn xạ vào hang. Một con rắn bò ra. Người khác, dùng nước đổ vào hang. Một con rắn khác xuất hiện. Người nữa, hun khói. Con này lớn hơn hai con kia. Cả ba người giúp việc tỏ ra hân hoan vì việc làm của họ. Họ cho rằng, họ đã hoàn thành nhiệm vụ.
 
Ông lão chỉ cười. Sau khi vứt bỏ điếu thuốc đã ngậm phì phà từ lúc cuộc bắt rắn bắt đầu, ông ta lấy một ống sáo ra thổi. Nhóm người giúp việc ngẩn tò te. Không biết ông ta khoái chí điều gì mà ra điều thoải mái quá đổi. Chính ông ta đã nói với họ rằng, do miệng hang và kinh nghiệm của ông, con rắn chúa còn ẩn, chưa chịu bò ra khỏi ổ.
 
Quả như ông lão nói, con rắn chúa bò ra. Nó quá lớn đến nỗi họ nghĩ rằng, nếu nó bò ra và họ dùng cách nào đó để bắt, có khi chẳng được mà còn bị tấn công trở lại.
 
Lạ thật, nó ra khỏi hang như bị mê thuốc. Nó lắc lư theo tiếng sáo ... và cuối cùng, bị họ dùng lưới bắt dễ dàng ...!
 
Ông lão đó là một dạng người như ông TT Trump hiện nay. Cứ nhẩn nhơ chờ đến khi cần hành động. Có người gọi thái độ ung dung của ông là "Anh chàng tửng tửng" (*)
 
Mấy người bạn cười, cho rằng, nếu nó không bị say theo tiếng nhạc mà vừa ra khỏi hang, đã tấn công ông lão. Ông đang ngồi thổi sáo, không ở thế phòng bị. Lúc ấy sẽ ra sao ...?
 
Câu trả lời không khó. Thiện ác không thể sống chung. Hai bên đối đầu nhau. Bên nào thắng, bên đó là kẻ thắng trận. Sự kiện đó cứ mãi xảy ra, dù trong lãnh vực nào. Nhưng, chắc chắn một điều, nếu cái ác hiện diện mãi trong thời gian quá dài, lịch sử loài người đã chấm dứt từ lâu rồi. Ông Trump đã biết bọn tà dở thói gian lận bầu cử mà không có biện pháp đối phó, ông ấy phải thua. Thế thôi...! Còn ông ta trị được bọn gian như ông lão bắt rắn, ố rắn nơi đó bị tiêu diệt. Lúc khác, có thể sẽ có ổ rắn khác. Lúc đó, con cháu ông ta không bắt được sẽ bị bọn gian (những con rắn ác độc) cắn chết. Có gì mà lạ với điều đơn giản đó. Có gì mà chộn rộn với những tin tức đối chọi nhau ... đến nỗi ta phải "bị ngộp". Hãy suy nghĩ tích cực ... và làm điều tích cực trong khả năng có thể.
 
 
 
 
Đặng Quang Chính
06.01.2021
07:54
 
 
* Một bài khác được viết trước đây, có tựa "Anh chàng tưng tửng" ... để nói về tích cách của ông TT Trump
 
Đăng nhập để trả lời
0
Tàng tàng tửng tửng
 
 
Có ai thỉnh thoảng ghé mắt vào trang FB, thấy các "quan" nhà ta phát biểu có vẻ lung tung lắm.
 
Chẳng hạn, họ nói "TP HCM sẽ là Paris, Tokyo ... hay gì gì đó trong tương lai không xa. Gần đây nhất, Ban thường Ủy tỉnh Bến Tre nói, Bến Tre sẽ là một thung lũng silicon trong tương lai.
 
Rồi ông TS Nguyễn Xuân Kiên, Viện trưởng Viện chiến lược phát triển quốc tế, nói răng, 40 năm nữa, Việt Nam sẽ đứng trong top 15 nền kinh tế lớn nhất thể giới.
 
Ở Mỹ, có ông tên LNC Tâm gì đó, giáo sư Tiến sĩ luật khoa Mỹ, do góp ý với một người tên TNH.Hoa về chuyện thời sự tại Mỹ, gửi mail đến bà Hoa, với giọng điệu như ta đây là người có bằng cấp cao, hễ nói là đúng, nói gì người khác phải nghe theo.
 
Trước đó, ông TS Trần Huy Bích, chuyển cái Diễn đàn "Sang to.com" đến một ông Đại tá, để ông này có dịp mắng TT Trump là một "thằng điên". Một ông tên ĐV.Âu cho rằng ông Bích là người miền Nam, đào ngũ trước 75. Ông này phản lại, cho rằng ông Âu là "Người chuyên môn bịa chuyện"!
 
Còn ông TS Nguyễn Mạnh Hùng nào đó, viết bài bằng Anh Ngữ, chê Trump, rồi gửi về VN để ông TS NQuang.A, dịch ra tiếng Việt, đăng trên mạng Bauxitvn.
 
Ông Âu cho rằng, TS NH. Bích, không biết gì cả, nhận thức chẳng ra quái gì, nên lấy tin tức từ bọn TT thổ tả, giao cho ông Bác sĩ HC.Lân. Ông Âu còn muốn tranh luận trên TV với ông Bích.
 
Hóa ra, VN bây giờ, ở đâu "cũng có thằng khùng, thằng điên". Bên VN, tụi cầm quyền, phát biểu theo lệnh của Đảng -chúng không ngu- nhưng phải làm theo lệnh trên để mị dân và ru ngủ đồng bào. Chúng gạt một số người kém tri thức, cứ tưởng chúng là "Đỉnh cao trí tuệ", sẽ dẫn nước nhà đến cõi "thiên đường".
 
Ở nước ngoài, một là các vị khoa bảng nhà ta, muốn chọi lại cái khùng trong nước, nên các ông phải tỏ ra khùng khùng cho chúng sợ (chúng có một "khùng" còn ta có đến hai khùng. Hơn chúng mà!). Hai là, họ chưa khùng nhưng tàng tàng, tửng tửng ở mức độ nào đó.
 
Như khi còn ở tại quê nhà, trong xóm tôi ở và ở trong lớp có hai người học thuộc loại giỏi, nhưng tính khí sao đó. Chúng tôi nói, chấp nhất nó làm gì, nó tàng tàng, tửng tửng đó mà ...!
 
 
 
 
Đặng Quang Chính
21.07.2020
20:05
 
Đăng nhập để trả lời
0

Đường dài (3)
(tiếp theo)


Loay hoay định giúp người thợ máy, nhưng cũng chẳng được việc gì. Lúc đi lui, lại trật chân, đau nơi mắt cả nên tôi phải vào trong quán, ngồi nghỉ. Một lúc, tôi ra nhà cầu vì mắc tiểu. Nhà cầu bên nữ, có người vào sau.

- Xin lỗi ông anh...anh có bà con gì với cô đội nón màu nâu, cùng đi trong xe?
- Không ... có gì không anh? Tôi trả lời và hỏi lại.
- Không ... tôi không chắc có phải cô ta cùng đi với phó quận đội trưởng ngoài Long Hải ... trước đây, có ghé quán này.
- Mà họ có liên quan gì với nhau không ...?
- Cô ta bị đánh ghen ...

Giọng chủ quán nhở dần và ra khỏi nhà cầu ... vì cô Ngọc lại "mắc tiểu" sao đó.

Anh thợ ngỏ ý là đưa xe đến garage của ông chủ anh ta, không xa đây lắm! Xe không phải của tôi ... hơn nữa, tôi chẳng biết gì về kỹ thuật nên tôi đồng ý với anh ta. Anh ta trở lại tiệm để lấy xe khác, đến kéo xe của chúng tôi.

Trong khi chờ đợi, tôi hầu như không nghe các cô gái nói chuyện gì với nhau. Bởi tôi, thường có quan niệm rằng, chuyện gì tốt xấu, theo kiểu mình không ngờ được, bao giờ cũng có thể xảy ra. Biết đâu, lần này, đến tôi, là người bị ông chồng cô Châu -hay người yêu- đáng ghen thì khổ!

Khi đã được kéo đến tiệm sửa xe, được ông chủ, sau khi bàn với thợ sao đó, cho biết, việc sửa xe không thể xong sớm. Một người thợ bị bệnh, người khác có con đau. Chỉ có chủ và một thợ mà còn hai xe chưa sửa xong. Tôi điện cho Hà. Hà nói rằng, xe có bị trục trặc vài ngày trước nhưng tưởng không có gì đáng kể. Sẵn dịp này, sửa luôn cho chắc ăn. Vả lại, Hà cũng chưa xong việc riêng.

- "Trưa rồi ... phải ăn đã. Rồi chuyện gì tính sau". Lại cũng cô Ngọc xướng xuất.
- "Gần đây có quán ăn vừa ngon vừa rẻ". Cô Châu nói

À ra!... chủ quán nước ngờ rằng cô Châu đã bị đánh ghen là điều có thể đúng. Chứ nếu đi lần đầu, làm sao rành địa thế ở đây. Một chổ lưng chừng, không phải ở tận ngoài Vũng Tàu.

Khi ăn, cô Ngọc ăn có vẻ ngon lành. Cô Châu ăn có vẻ thoải mái, như rằng, đây là chổ cô đã từng đến ăn. Lệ và Linh ăn như nhìn nhau. Hai người có vẻ ngại ngùng, khi tôi ăn quá đơn giản. Tôi nhớ là mình ăn chay hôm nay (không phải ăn theo tôn giáo) nên kêu món ăn khá đơn giản. Món rau, món canh rau và một dĩa đậu hủ.

- "Việt kiều" này chắc giàu sụ. Ăn tiết kiệm dữ. Ngọc nói
- Tôi ở bên kia, trong nhà già ... chán quá sự kiểm soát gắt gao của mấy người chăm sóc bệnh nhân. Qua bên này, lại được cô Ngọc tận tình giúp đỡ. May ghê đi...
- Ai làm vợ ông này ... chắc sướng lắm. Biết dành tiền cho vợ!
- Cứ làm vợ thử đi ...biết liền.

Nghe tiếng la của đứa nhỏ trong nhà của ông chủ tiệm, chúng tôi hỏi ra mới biết là, đứa con vì cầm bình nước sôi không cẩn thận sao đó, đã bị phỏng. Ông ta phải đưa đến trạm xá gần đó để băng bó.

- Thôi...kiểu này chắc không xong trước chiều đâu. Tôi -Ngọc nói- đến nhà nghỉ gần đây, có chị nào cùng đi không ...?

Châu đi, lôi Lệ đi theo. Chỉ còn Linh, có lẽ không muốn để tôi ở lại một mình, nên còn nán lại.


(Còn tiếp)


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.01.2018 11:28:54 bởi Đặng Quang Chính>

Đĩa sà lách Mỹ quốc (10)
 
Trước đây, các bài mang tựa như trên, được người nghe tiếp nhận như là một lối đặt tựa mang tính cách "nghĩa bóng". Nhưng, với tình hình lâu nay tại Mỹ, tựa đề trên đã có thêm nghĩa đen. Nghĩa là, thời sự ở Mỹ quả là một thứ tạp pí lù (trộn lẫn các chất liệu lộn xộn).
 
Cái chương trình gọi tên DACA (da cá) đang trong vòng thương lượng giữa chính quyền và Quốc hội Mỹ chưa ngã ngũ thì lại xảy ra một bê bối (scandal). Không biết trong cuộc họp, TT Trump có dùng chữ "shithole" (đồ bẩn thỉu, dơ dáy -thêm chữ cứt đái cho nặng nề) hay không mà một Thượng nghị sĩ Dân chủ lại tung ra cho giới báo chí, khiến thiên hạ chỉ trích ông Trump dữ dội! Nói là thiên hạ cũng không quá. Trên TV, hình ảnh dân các nước chậm tiến, nhất là Châu Phi đi biểu tình rất đông.
 
Có thể đồng thời, trước hay sau cuộc họp đó...hay có thể trong lúc lập pháp và hành pháp đang tìm kiếm một lối thoát khả dĩ chấp nhâp, lại có tin khác chẳng hay gì xảy ra.
 
Cảnh sát Mỹ bố ráp ba nơi, trong đó có hai nơi nằm trong bang California, tìm ra một loại dịch vụ "buôn người" tân tiến. Đàn bà Tàu phải chi cho bọn dịch vụ từ 40.000-80.000 đô để được đưa lậu vào Mỹ và sẽ sanh đẻ tại nước này. Khi sanh, họ chỉ chi một giá thấp, bởi có giấy tờ (giả?) xác nhận thuộc thành phần nghèo. Vì có quốc tịch Mỹ, con của những người này được nhà nước nuôi đến 18 tuổi (vì là thành phần nghèo). Sau đó, chúng bảo lãnh cha mẹ chúng từ Tàu qua thẳng nước Mỹ.
 
Sự nhập cảnh theo lối này thật là một trò lừa gạt gian xảo. Nhà nước Mỹ nuôi báo cô đám trẻ đó. Vì khi lớn rồi, học thành tài rồi, không chừng chúng sẽ trở về Tàu. Không những thế, chúng đem theo những tài liệu khoa học, kỹ thuật tân tiến của Mỹ mà chúng đã đánh cắp được trong thời gian học tập hay đã làm việc tại các công ty, cơ quan tại nước Mỹ. Chúng làm việc gian xảo, nhưng khi thành công chúng lại cười là nước Mỹ to đầu mà ngu!
 
Đó là một trong những gian xảo về việc nhập cư của Tàu. Những nước chậm tiến -trong đó có Haiti- cũng có những cách khác để nhập cư nước Mỹ, đã được thực hiện.
 
Với chính quyền ông Trump, chính sách nhập cư khác thời Obama là sẽ đuổi về nước các thiếu niên trước đây đã nhập cư nước Mỹ mà không có giấy tờ gì chứng minh về nhân thân của mình.
 
Bây giờ, vì cách dùng chữ hơi "mạnh bạo" của một ông Tổng thống - dùng trong lúc thảo luận nội bộ- mà hình như cánh Dân chủ lại muốn dù mang tiếng "to đầu mà ngu", còn hơn là để một người không thuộc đảng của mình đạt thắng lợi theo ý của ông ấy. 
 
Họ gắn chữ đó với "nazist" với "racist" và bản điệp khúc được đồng ca khắp nơi. Tại những nước mà người ta xem như chậm tiến như Savaldor, Haiti…v..v..như tại một số nước Châu phi chẳng hạn, biểu tình xảy ra, là điều có thể hiểu. Những nước như Venezuela, nước mà trước đây đã có nhiều cuộc biểu tình của người dân chống chính phủ và TT Mỹ đã có ý khích động việc đó; bây giờ, TT nước Venezuela lên TV chỉ trích TT Mỹ cũng là điều dễ hiểu. Chỉ lạ là (trên TV) một anh phóng viên Na Uy nào đó, ra đường, trương biểu ngữ "No, thank you President" và phỏng vấn dân qua lại trên đường, làm như chữ mà ông Trump dùng, ám chỉ đến xứ sở này (*). Rồi bên Vienna, nước Áo cũng thế. Ai theo dõi thời sự đều có cảm tưởng, lần đồng ca này giống như lần đồng ca ủng hộ Hillary trước kỳ bầu cử Tổng thống Mỹ vừa qua.
 
Nghĩ lại hơi buồn cho dân tị nạn Việt Nam. Vào những năm 1989, có lẽ để phụ họa với chương trình Hành động chung của Liên Hiệp quốc (chặn đứng việc tị nạn của người Việt) anh chàng Mahathir Mohamad, Thủ tướng giữ chức vụ này lâu nhất tại Mã Lai, đã chỉ trích người Việt tị nạn -công khai với giới truyền thông, không phải là thảo luận nội bộ như TT. Mỹ - như là "…những thành phần cặn bã dưới đáy thùng…". Lối nói nghe như tương tự của Phạm văn Đồng (?) Thủ tướng CHXHCN Việt Nam, cho rằng, người Việt vượt biên là những thành phần đĩ, điếm trộm cướp… v..v...
 
Nói là buồn vì từ những năm 1975 trở đi, lần đầu tiên trong những biến động của nước Việt, làn sóng người "bỏ phiếu bằng chân" đã được nhiều quốc gia gọi thân thương với hai chữ "Boat people" mà bị không những thành phần lãnh đạo trong nước dè bỉu mà còn bị bọn lãnh đạo tại những nước, so với Việt Nam trước 75 là những nước không ra gì, khinh thường.
 
Sau 40 năm, hiện nay, bọn lãnh đạo tại VN, gọi người vượt biên là "khúc ruột ngàn dặm". Tại sao? Chưa kể việc gửi tiền về nước để duy trì sự sống còn của chế độ độc tài toàn trị, sự thành đạt của người Việt ở nước ngoài rất đáng kể. Thành quả họ đạt được không những là lợi ích cho nước sở tại, mà đôi trường hợp, sự ích lợi có tính góp phần vào tài sản chung của cả thế giới!
 
Nói chuyện lớn lao làm gì, chỉ việc món phở của người Việt được đưa vào danh sách thực phẩm của tổ chức văn hóa thế giới (UNESCO) đã là một điều đáng kể. Bánh mì Lee của người Việt đã trở thành một thương hiệu có tiếng tại Mỹ, đã nói lên tài phối hợp của người sáng tạo. Cách đây, khoảng chưa quá nữa buổi trời, trên truyền hình, TT Pháp cho rằng, bánh mì baguette của Pháp đáng được đưa vào tài sản văn hóa của Unesco (**) mà bánh mì Lee, lấy loại bánh này làm nòng cốt cho món thực phẩm của mình.
 
Lộn xộn quá!... Đĩa sà lách Mỹ dường như bắt đầu có mùi của một đĩa thực phẩm để quá lâu; dù ngon, nhưng sẽ làm người ăn chịu rủi ro mang một bệnh thuộc về tiêu hóa.
 
 
 
Đặng Quang Chính
14.01.2018
10:00
 
 
 
* Khoảng 4 ngày trước, Thủ Tướng Na Uy thăm nước Mỹ. Trong cuộc viếng thăm, có tiếp xúc với giới truyền thông, chẳng đưa ra một dấu hiệu gì lạ. Chính TT Mỹ còn so sánh là tại sao không nhận nhập cư dân Na Uy.
(xem thêm Why Norwegians Aren't Moving to the U.S (https://mail.yahoo.com/#6829846235)
** https://www.google.com.sg...i13i30k1.0.qheuGX5bskE
 
 
 

[strike][/strike]

Đăng nhập để trả lời
0
Cuốn sách bán chạy nhất mọi thời đại
 
Lần tìm thư mục các sách bán chạy nhất thời đại, người ta cứ tưởng sẽ nhận được một danh sách các truyện nói về việc thám hiểm sao Hỏa...hay cuốn sách của nhà Tiên tri Nostradamus, nói về thế chiến thứ ba sắp xảy ra. Nhưng không, cuốn sách đó có tên: Don Quixote, nhà hiệp sĩ quý tộc tài ba xứ Mancha. Cuốn tiểu thuyết Tây Ban Nha này có tên đầy đủ là "El Ingenioso hidalgo Don Quijote de la Mancha", xuất bản lần đầu tiên vào năm 1612 (*)
 
Cuốn sách kể về những câu chuyện hài hước và ngớ ngẩn do trí tưởng tượng của lão quý tộc hết thời Alonso Quixado tạo nên. Quixado lấy tên là Don Quixote, tự phong cho mình làm hiệp sĩ xứ Mancha, dắt theo người vệ sĩ là lão nông dân Sancho Panza và bắt đầu những chuyến phiêu lưu dở khóc dở cười, vì chàng hiệp sĩ này gặp ai cũng chống, vì thấy ai cũng là kẻ ác!...
 
Gần đây, trong Cộng đồng người Việt, có một cuốn sách mới ra lò. Nhà xuất bản Việt Tân. Cuốn sách có tên "Chống cái ác". Nhân vật chính là Ls. Trần Kiều Ngọc. Cùng chống đỡ với nhân vật này là Nancy Nguyễn. Cả hai đã đi khắp nơi, kể cả về VN. Họ về VN để nghiên cứu cách chống ác. Vừa rồi, K.Ngọc dự một đại hội giới trẻ, tìm cách truyền kinh nghiệm cho "hậu duệ"; một kinh nghiệm mà khi giới trẻ tại VN, vì chống Cộng đảng bị bắt, cứ khai là: "tôi đâu chống Cộng, tôi chỉ chống cái ác" là sẽ được tha tội; ra khỏi đồn Côn an, về nhà một cách thoải mái!...
 
Người ta không biết những chuyến đi truyền kinh nghiệm của cô Ngọc sẽ ra sao. Không biết đó có phải như là những chuyến phiêu lưu dở khóc dở cười, của người hùng Don Quixote...hay kết cuộc sẽ là một bi thảm ngàn năm trong sự lệ thuộc ngoại bang, của dân tộc Viêt. Vì đến lúc đó, Việt Nam trở thành một bang trong cái gọi là "Liên bang Cộng hòa nhân dân Trung Quốc"!
 
Lý do? Vì thằng Thái thú mới của Tàu là bọn Cộng đảng, là nguyên nhân của tất cả cái xấu, cái ác trong xã hội hiện nay tại VN...mà bọn trẻ không biết, hơặc không dám nói đến tên thì làm sao còn nói đến chuyện chống Tàu. Cũng như bọn Thái thú, vì làm thân tay sai, nên khi ghe tàu của ngư dân VN bị bọn Tàu đỏ đụng chìm, bị bắn giết, bị bắt giữ...v..v..thì thông báo của nhà nước VN hiện thời đều gọi đó là "tàu lạ"; chứ không dám kêu đích danh tên của thủ phạm!
 
Lúc đó, nhà nước Thái thú không gọi nhà Xuất bản Việt Tân là "đảng khủng bố" nữa mà có thể sẽ gọi là "Nhà xuất bản những chữ lạ". Một việc cũng giống như bọn Cộng đảng trước 75 đã làm, chúng cứ gọi cuộc chiến của chúng là "Giải phóng" thì ngày nay, cổng vào nhà mồ của Lê Duẫn đã khắc ghi rõ ràng là: "Ta đánh là đánh cho Liên Sô và Trung Cộng"!
 
 
 
Đặng Quang Chính
28.10.2017
22:20
 
 
 
 
Ghi chú:
(*) http://www.barcodemagazin...hay-nhat-moi-thoi-dai/
Đăng nhập để trả lời
0
Đĩa sà lách M quc
Con sói cô đơn
 
Kịch bản "Con sói cô đơn" do ai viết?
Tôi?
Là ai?
Người viết bài này.
Dựa vào đâu?
Vào những tin mà truyền thông Mỹ đưa ra.

Sự thật, bao nhiêu phần trăm?
Kịch bản như tiểu thuyết, phần trăm sự thật và sự dàn dựng trộn lẫn không tương xứng. Do đó, ai tin đến đâu hay đến đâu. Ở đây, không cần khen thưởng....dù rằng, kết luận cuối cùng của cơ quan điều tra có tương tự gần như kết luận của người viết.

Giờ G (giờ hành động) gần điểm. Paddock xem đồng hồ nhiều lần. Hắn  liên tục làm hành động này một cách tự động, cứ như là không tin chắc đồng hồ chạy chính xác. Nhưng, tự nhiên hắn có cảm giác lạ, nghi ngờ người làm việc trong khách sạn (kẻ đã để hắn tự do ra vào, vali toàn súng) không biết hắn có vai trò gì trong việc trung gian này. Hắn có hỗ trợ gì cho những đồng bọn của Paddock mà danh tánh của họ còn được dấu kín, dù Paddock là người có vai trò chính trong việc thảm sát.
 
21:59, Phần bị kích động bởi thuốc an thần, phần vì không thấy đồng bọn đến tiếp ứng, Paddock đã bắn một nhân viên bảo vệ.
22:05, hắn bắn xối xả xuống đám đông đang nghe nhạc.
22:15, sau loạt bắn xối xả, hắn ngưng ngang, để lo đối phó với lực lượng cảnh sát, an ninh tràn đến khách sạn.
 
Không biết bao lâu sau khoảng khắc đó, hắn "ra đi" với âm hưởng bài nhạc còn vang vọng đến những giây phút cuối. Bản nhạc đó có tên: "Con Sói Cô Đơn (Nhân Tố Bí Ẩn 2016)"(1)
 
Bài hát cô đọng, còn hình tượng của Sói cô đơn được nhiều người diễn đạt, nghe qua cũng rất bị kích động. Sơ lược, có một diễn giải như sau:
1. Sói đơn độc - nó không phải là sói cô đơn- ... Nó vẫn có bầy đàn và không phải vì bầy đàn không thích nó hay không chấp nhận nó , mà vì nó là con sói khao khát tự do , nó không thích lối sống bầy đàn , nó dưới trướng sói đầu đàn nhưng nó vẫn hành động theo bản năng chứ không theo sói đầu đàn . Bầy đàn có thể cho nó thức ăn nhưng không thể cho nó tự do nơi thảo nguyên!!!

Cũng như 1 con người có gia đình hạnh phúc, đầy đủ, ấm no nhưng vẫn rong ruỗi đi tìm tự do nơi tâm hồn!!!

2. Sói đơn độc -khao khát ánh trăng đẹp-... Sói đơn độc khao khát tìm thấy vẻ đẹp vĩnh hằng nơi ánh trăng tròn!!! Nhưng trăng mỗi tháng chỉ tròn 1 lần với mỗi vẻ đẹp khác nhau!!! Tuổi trăng hơn tuổi nó cả tỷ lần, vậy với nó có bao giờ trăng là đẹp nhất ???

Đó là sói đơn độc ... luôn đi tìm cái đẹp không thể tìm thấy ...

3. Sói đơn độc - là con sói không có niềm vui tuyệt đối, bởi vì nó không có bầy đàn-!!! Miếng ăn không thể chia sẻ thì có ăn no một mình rồi cũng sẽ chán!!! Niềm vui của nó là săn mồi ... (2)
 
Ngày 02.10.2017, vụ thảm sát tại Las Vegas (Mỹ) đã xảy ra, nhưng động cơ tạo nên thảm sát còn trong vòng bí ẩn.
 
Trong Cộng đồng người Việt, một vụ nổ súng bừa bãi đã xảy ra từ nhiều tháng trước. Thủ phạm không phải Sói cô đơn như Paddock (đồng bọn có thể là IS...nhưng vì chưa tìm ra chứng cớ nên cơ quan điều tra chưa đi đến kết luận đó). Ở đây, bà Ngọc được nhiều cá nhân khác tung hô theo nhiều kiểu khác nhau.
 
Một số người cho rằng Ls. Trần Kiều Ngọc đã nả súng từ một khách sạn mà chủ nhân là "Việt Tân ma". Thật ra, đó chỉ là một vụ cướp cò, bởi bà Ngọc đã tuyên bố không chống Cộng, chỉ chống cái ác.

Kẻ phản đối lời nói có vẻ lạ lùng đó, cho rằng, tại sao đương sự không bắn vào những người đội nón cối (cán bộ CS) mà chỉ bắn vu vơ. Nói là vu vơ cũng có lý do. Trừ ông Phật, Jesu, ông thánh ông thần nào đó, tượng trưng cho đấng toàn năng, không chứa trong bản thân một điều gì thuộc về cái ác; chứ con người thì có đủ cả thiện, ác.
 
Cái ác thể hiện bắt đầu từ ý niệm sai, phát ra thành lời nói, sau đó đến hành động. Bọn người miền Bắc, bắt đầu là Hồ Chí Minh, đem thuyết CS vào trong nước. Từ đó, mọi việc làm chỉ nhằm để áp đặt một chế độ độc tài toàn trị lên toàn đất nước. Nhưng, để làm được việc này, nhóm đảng của ông ta đã lệ thuộc vào sự trợ giúp của Liên Sô, Tàu đỏ. Từ đó, thảm cảnh của dân Việt bắt đầu!

Việc thành lập Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam (MTQGTNGPVN) là cách thế tốt nhất của người Việt hải ngoại vào những năm 1980. Nhưng, khi ông Hoàng Cơ Minh, người đứng đầu một số căn cứ kháng chiến tại Thái Lan đã bị VC sát hại...và đến hơn 10 năm sau, cái chết mới được những người đồng đảng công khai xác nhận; việc đó đã làm nhiều người cảm thấy đó là một sự dối gạt trắng trợn!
 
Ông cha ta, trong đó có Nguyễn Trãi, một công thần của vua Lê Lợi, đã đuổi được quân Minh, có câu nói để đời: "Lấy đại nghĩa thắng hung tà, lấy trí nhân thay cường bạo". Thời buổi điện tử toàn cầu (Internet) ngày nay, công dụng của nó còn hơn việc cho kiến đục lá cây, để kích động lòng chống giặc. Nhưng, VT ma, con cháu nhiều đời, đã hiểu sai câu nói đó. Đâu phải giặc Cộng gian trá, ác độc mà ta khi đối phó, cũng lấy bài bản y hệt của chúng để thực hiện!
 
Các đảng phái người Việt khác, vì không có "sáng kiến" nên không có một vụ cướp cò nào. Những người bảo vệ cho bà Ngọc, lại vội vàng bào chữa cho việc cướp cò đó. Nhưng, khi phản bác, họ lại không đưa ra những lý luận (chứng cớ) khả dĩ thuyết phục. Điều đó chỉ làm cho sự việc trở nên bát nháo, nhưng kẻ thấy rõ sự việc, họ cũng phân biệt được trắng đen.
 
Đảng VT là đảng có nhiều sáng kiến, từ "Diễn hành cho hòa bình"..v..v.. cho đến bây giờ là "Phong Trào Giới Trẻ Thế Giới Vì Nhân Quyền". Tốt, xấu do chủ đích và cách làm. Nhưng, đó là một diễn tiến kéo dài, không phải ngày một ngày hai mà có kết quả được. Nhưng...-lại chữ "nhưng"-, khi bắt đầu, phải để cho mọi người thấy được sự thành tâm. Còn bắt đầu để mọi người cảm thấy đây chỉ là một màn kịch mới, với diễn viên mới, nhưng đóng vai hở đầu, hở đuôi như (một số người đã nêu ra) để trở thành vở kịch mà cốt lõi chỉ là "bình mới rượu cũ" thì công bỏ ra cũng chẳng đến đâu!
 
 
 
Đng Quang Chính
13.10.2017
22:26
 
 
 
Ghi chú:
  1. http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/con-soi-co-don-nhan-to-bi-an-2016-foe.0KcY35eObL0V.html

https://www.wattpad.com/s...C3%B4-%C4%91%E1%BB%99c



Đăng nhập để trả lời
0

Vài hàng về cuộc triển lãm "Hướng về phía rừng"
từ ngày 06.05.17 — 08.10.17.
 

Mỗi cuộc triển lãm về tranh ảnh đem lại cho người xem một suy nghĩ khác nhau. Nhưng, riêng tôi, lần triển lãm này đã cho tôi một ý niệm khá đặc biệt. Ý niệm đó là, tranh của Munch ít ra đã mang một tư tưởng gì đó. Nếu diễn tả ở mức độ cao hơn, ta có thể nói, đó là tính triết học.
 
Vì thế, tôi đã viết ra đoạn ngắn cảm nhận đó như sau:
 
Cám ơn Munch
Cám ơn Karl Ove Knausgård và Kari Brandtzæg

Tôi nghĩ rằng, phần đông người đến thăm Viện Bảo tàng Munch, muốn xem tranh của danh họa này vì tính hiếu kỳ của họ. Danh họa được nhiều người trên nhiều quốc gia trên thế giới biết đến. Nhưng danh họa được biết đến vì điều gì?. Phần nhiều họ không biết đủ kiến thức hội họa nên họ không quan tâm đến điều đó. Khá hơn điều đó là những bức tranh đã làm họ xúc động và truyền cho họ cảm hứng- điều đó tốt, nhưng còn thiếu cái gì đó.
 
Và cái thiếu đó là gì?
Những đề tài triển lãm trước đây cho cảm tưởng như nhãn hiệu dán trên một sản phẩm. Một khái niệm hay một ý tưởng. Không gì hơn...!
 
Quan điểm của người họa sĩ là gì?
 
Chắc chắn anh ta không chỉ muốn biểu thị kỹ thuật, nhưng còn muốn rằng, tác phẩm của ông ta sẽ truyền đi sự hiểu biết sâu sắc và cảm hứng của ông ấy. Và không ít tâm hồn hay tính triết học. Với cuộc triển lãm này, ý tôi là, người xem đã cảm nhận một điều gì đó là tâm hồn của Munch.
 
Dĩ nhiên, tâm hồn đó được nhận thức qua hai người đã dàn dựng và chịu trách nhiệm về cuộc triển lãm này, Knausgårds og Brandtzægs, nhưng điều đó tốt hơn một khái niệm hay "nhãn hiệu" trên một cuộc triển lãm.
Trong tương lai, có thể chúng ta sẽ có một cuộc triển lãm với chủ đề: "Hướng về thành phố"(?)- Tôi không rõ, nhưng lần triển lãm này đã đủ đối với tôi, vì thế tôi muốn nói: Cám ơn Munch, Knausgård og Kari Brandtzæg»!
 
 
 
Đặng Quang Chính
08.09.2017
09:37
Đăng nhập để trả lời
0
 
Như đã nói trong phần trước "Vài hàng về cuộc triển lãm "Hướng về phía rừng", cuộc triển lãm "Mot skogen" lần này tại Viện bảo tàng Munch, có ý nghĩa đặc biệt (đối với riêng tôi).
 
Nếu tranh chỉ đưa ra những nét kỹ thuật riêng của họa sĩ, nói rằng tác giả đã theo một trường phái hội hoạ nào đó, tạo nên một hứng khởi gì nơi người xem; điều đó, đối với tôi chưa đủ.
 
Tôi nhìn tranh, qua những điểm kể trên, nhưng cũng nhìn tranh qua tâm trạng, suy nghĩ của người họa sĩ. Họ tạo nên bức tranh, cũng qua đó, gửi gắm một tâm tư hay nói cho quan trọng hơn, có khi đó cũng là một ý nghĩa có tính triết học.  
 
Lần triển lãm này, qua hai người chịu trách nhiệm là Karl Ove Knausgård và Kari Brandtzæg, họ đã nói giùm Munch điều đó. Vì thế, tôi muốn đi sâu hơn những gì mà hai người chịu trách nhiệm nói trên muốn truyền tải đến người xem.
 
Sau đây, một ý nghĩ được đào sâu thêm.
 
 
------------------------------
 
 
Nếu Knausgård đã là một chính khách....

 
Trong lần bầu cử vừa rồi và sau đó, khi Hadia Tajik là Bộ trưởng văn hóa, đã có cuộc bàn cãi về những gì thật sự là giá trị của Na Uy. Khi lần tranh cử trong năm nay gần kề, có một cuộc bàn cãi lớn và bánh waffles, dâu tây và cà phê được đưa ra như là món đặc trưng của người Na Uy.
 
Nhưng chúng ta có cần đưa ra nhiều chỉ dấu để chứng tỏ rằng một sắc dân đặc biệt (có sự) tùy thuộc vào nhau?
 
Trong phần cuối của khu vực triển lãm có tên "Lys og kaos" của buổi triển lãm "Mot skogen", có đoạn văn trên vách như sau:
 
"Munch lưu tâm đến việc một bức tranh có thể thay đổi như thế nào (nội dung) một bức tranh khác, làm thế nào mối quan hệ và bối cảnh tạo ra một cái gì đó nhiều hơn các công trình cá nhân, một âm thanh, theo cách gọi của Munch.

Điều đó cũng giống như con người, cùng nhau hợp lại chúng ta hơn những cá nhân đơn lẽ và đó là những khuôn mặt khác chúng ta cùng sống, không phải riêng của chúng ta, nơi ấy chúng ta không thấy gì".
 
Đó chính là giá trị cơ bản của xã hội Na Uy. Từ đó, Na Uy đã tạo nên một hệ thống xã hội an sinh, đã hơn hai trăm năm. Do đó, khi nào chúng ta còn nhớ và nghe được chữ "klangen", chúng ta vẫn còn có hệ thống an sinh tại Na Uy.
 
Tiếc rằng, Knausgård không phải là một chính khách, do đó, chẳng ngạc nhiên chúng ta, những cá nhân đơn lẽ tiếp tục tự tìm kiếm.
 
 
 
Đặng Quang Chính
21.09.2017
17:56
Đăng nhập để trả lời
0
Hai việc kỳ lạ
 
Vụ ám sát Ls. Lê Đình Hổ tại Úc trong vài ngày gần đây đã làm xôn xao mọi người, nhất là trên các Diễn đàn mạng.
 
Xôn xao bởi vụ giết người xảy ra ban ngày. Hơn nữa, tuy chưa bắt được thủ phạm nhưng nguyên do cái chết được mọi người phỏng đoán trái ngược nhau.
 
1. Những lời chân thành chia buồn là một sự đáng trân trọng.
2. Những dự đoán cá nhân Ls. Hồ có liên quan đến bọn hình sự (băng đảng) gây người đọc phân vân. Để củng cố cho lập luận này, họ cho rằng Ls. Hồ là dân cờ bạc!
   Nếu nói đến hình sự, thủ phạm phần nhiều là dân Hải Phòng.
3. Dự đoán cho rằng Ls. Hồ không chết bởi một băng đảng chính trị. Lý do: tại sao không bắn luôn Hữu Nguyên, bạn của Ls. Hồ và là người hỗ trợ pháp lý
   Lý do trên thoạt nghe có lý. Nhưng xét cho cùng, cũng chưa hoàn toàn đúng. Để khủng bố tinh thần, bọn gian chỉ cần bắn một người là đủ. Khi phát thứ năm (thứ sáu đã nổ -trong trường hợp Ls. Hồ-) là lúc có thể bọn gian gặp phản ứng ngược từ tập thể bị uy hiếp! Hơn nữa, súng ngắn không thể có đến quá 7 viên đạn. Bọn gian còn tiết kiệm đạn, để sử dụng lúc chống trả trên đường trốn chạy. 
 
Tâm lý yêu thương giận ghét đưa đến những phản đoán khác nhau. Nhưng, có 2 điều kỳ lạ mà mỗi người, nếu nghiệm sự việc kỹ hơn, sẽ thấy rất rõ:
 
(1) Người ở ngoài nước Úc không kể làm chi. Có khi trong một địa phương còn không biết rõ về một cá nhân nào đó. Đằng này, Ls. Hồ có đóng góp về văn hóa (ra sách tự điển) mà hình như đời tư của ông này cũng ít được ai biết. Đã đành thế! Nhưng bạn bè thân phải biết ít, nhiều chứ?
    Những người bạn thân đó đâu rồi. Sao họ không nói lên những điều họ biết (sự thật) để người khác không ngộ nhận như lời phỏng đoán thứ 2 nói trên.
    Nói lên sự thật để đánh bạt tiếng xấu ông Hổ chưa hề phạm. Hơn nữa còn là cách để việc điều tra không đi lạc hướng, gây mất thì giờ
 
(2) Nếu cho đây là một vụ giết người có tính hình sự, thế mới biết ảnh hưởng của việc đấu tranh tại VN là quá thấp.
    Bất cứ nhóm đảng phái nào, nếu quả thực có thực lực, trong vòng 40 năm nay, đã làm được ít ra một việc như vụ giết Ls. Hổ. Có nghĩa là "Bọn nợ máu nhân dân" -chữ của đảng CSVN- phải đền tội. Dân Hải Phòng vào Sài gòn đầy nhóc! Nếu vụ giết Ls. Hổ có giá phải trả cho thủ phạm là 5.000 đô Úc (giả dụ thế) giá này vẫn rẻ, so với việc các "Đồng chí" tại VN, từ cấp lãnh đạo quận trở lên, đã gây tội ác với người dân, bị "kỷ luật" đúng mức.
    Chắc chắn việc làm đó sẽ được người dân cổ võ, ủng hộ! Vụ ám sát tướng Phùng Quang Thanh (dù có thể là kịch bản của đảng CSVN) vụ ám sát tại Thái Nguyên đều là những vụ gây chấn động trong người dân, kể cả tại VN và hải ngoại. Ảnh hưởng của hai việc đó đã kéo dài khá lâu!
 
    Có lẽ vì không làm được như vậy, nên một số tổ chức lấy chiêu bài "lấy đất tổ không làm khổ dân" và "bất bạo động để tháo gỡ chế độ độc tài" để câu giờ trong cuộc đấu tranh với đảng CSVN. "Câu giờ" để làm gì?... Đây là câu hỏi của cả dân trong và ngoài nước...và họ cần câu trả lời thỏa đáng.
 
      Vụ án xử gần 15 người đốt phi trường TSN chắc chắn được sự hưởng ứng của nhiều người. Nhưng trước mắt, hệ quả của nó chưa được lan rộng. Cá nhân nào, nhóm đảng nào chê bai kiểu chiến đấu này, có lẽ họ muốn cuộc tranh đấu sẽ kéo dài thêm một thời gian nữa, giống như thời gian từ 1975-2018.
 
 
 
Đặng Quang Chính
30.01.2018
19:06
 
 
  [strike][/strike]
 
Đăng nhập để trả lời
0
Anh chàng cà giựt ...!


Dân gian -hay người bình dân- có lối diễn tả một kẻ không được bình thường là "tửng tửng tàng tàng" (*) Nhưng, lối đó có tương đồng với lối diễn tả «anh chàng "cà giựt"… không ...?

Diễn giải "cà giựt" qua thực tế sau.

Một đám nhỏ chơi trò "ú tim" -hay "bịt mắt bắt dê-. Có một đứa A bịt mắt và sau khi đếm đến 10 (chẳng hạn) nó sẽ không bịt mắt nữa mà đi tìm đứa trốn gần nó nhất (hoặc để nó phát hiện trước nhất). Tụi nhỏ tìm chổ trốn, nếu chơi đúng bài bản là sẽ chỉ xuất hiện khi đứa A phát hiện ra đứa B ... và đứa B sẽ thay A, tự bịt mắt ... và trò chơi tiếp tục. Nhưng, bọn nhỏ muốn phá đứa A, thay vì, để A tự phát hiện ... chúng nó ào ra một lượt từ các hướng ... dù A chưa phát hiện ra ai núp chổ nào.

Trò phá đám ấy sẽ khiến A cứ phải chịu tự bịt mắt ... và phải đi tìm người khác -vô vọng- để thay vai trò của nó. Nó la toáng lên là nó bị phá đám ...? Nó tự động nghỉ chơi ...? Hoặc nó khóc nhè ...!?

Nó không theo cách nào cả như nói trên. Nó tự bịt mắt -đương nhiên- và sẽ đi tìm -đương nhiên- nhưng nó làm với vẻ thụ động, khứng chịu ... với vẻ mặt không hào hứng với cuộc chơi. Chúng mày phá đám với tao ... tao phản ứng theo kiểu không đồng hành cùng chúng mày trong cuộc chơi. Thế thôi!...Thế là tất cả tự động tan hàng! Không ai khiếu nại với ai điều gì cả.

Nhưng loại "cà giựt" này không chỉ phản đối sự sai lệch (sự phá đám) một cách thụ động. Anh chàng là người có sáng kiến trong nhiều việc!...

Trong cuộc chơi "Ú tim" hiện nay trong chính trường ở Mỹ ... có anh chàng "cà giựt" nào không ...?

Trong một cuộc phỏng vấn với chương trình “Sunday Morning Futures” của Fox News hôm Chủ Nhật (19/7/2020), cựu cố vấn Tòa Bạch Ốc Bannon nói rằng Tổng Thống Trump đang là một “đại tướng” trong cuộc chiến thông tin và kinh tế với chính quyền Trung Quốc …

Ta hãy theo dõi nơi đây một người được người viết gán cho lối diễn tả "anh chàng cà giựt" đến một ông đại tướng xảy ra như thế nào?

Tổng Thống Donald Trump là một hiện tượng chính trị lạ lùng chưa từng có trong lịch sử Hoa Kỳ. Ông chưa từng kinh qua bất cứ một chức vụ nào, cho dù là chức vụ nhỏ bé trong sự nghiệp của một chính trị gia.

Ông là một nhà tài phiệt với hồ sơ “chính trị” là con số 0 tròn trĩnh, lại thẳng tiến một mạch vào Tòa Bạch Ốc , bỏ sau lưng những đối thủ chính trị sừng sỏ như cựu Ngoại Trưởng Hillary Clinton hay thượng nghị sĩ lừng danh John McCain.

Nhưng, hồ sơ “chính trị” đó là những gì đã tích lũy nơi ông Trump từ lâu. Rất lâu trước khi Donald Trump chính thức ra tranh cử tổng thống vào năm 2016, “bà hoàng” truyền thông Oprah Winfrey đã hỏi ông trùm kinh doanh bất động sản về niềm đam mê chính trị trong talkshow “The Oprah Winfrey Show” vào năm 1988, rằng ông có muốn tranh cử tổng thống không. Ông Donald Trump khi ấy đã trả lời: “Nếu tình hình trở nên tồi tệ, tôi sẽ không bao giờ muốn loại trừ hoàn toàn ý định đó, bởi vì tôi thực sự mệt mỏi khi nhìn thấy những gì đang xảy ra với đất nước này”.

(Đừng nghĩ thoáng qua, xem như đó là một điều không có gì đặc biệt. Xem lại trường hợp ty phú Blomberg, ra ứng cử TT Mỹ vừa qua, mới thấy được sự việc đó khác thường ra sao. Ông Blomberg là ty phú đúng nghĩa. Tài sản ông này gấp ông Trump đôi ba lần ... nhưng mới dự tuyển ứng viên của đảng Dân chủ lần này, năm 2020, đã phải "bỏ của chạy lấy thân"! dù các ứng viên Dân Chủ, con số không quá 12 người, so với gần 17 người trong lần ứng viên TT của đảng Cộng Hòa, năm 2016).

Nhưng sau hơn ba năm “cầm lái” nước Mỹ, Tổng Thống Donald Trump không những không làm nước Mỹ tan nát mà lại trở nên hùng cường với những kỳ tích, như sự bùng nổ việc làm đáng kinh ngạc (tạo ra 7 triệu việc làm), thị trường chứng khoán liên tục tăng ở các mốc kỷ lục, chỉ số Nasdaq lần đầu tiên vượt mốc 9.000 điểm - ghi nhận đỉnh cao kỷ lục mọi thời đại, tỷ lệ thất nghiệp thấp nhất trong hơn nửa thế kỷ qua …

(Cũng vực nền kinh tế Mỹ đi lên, Clinton đã bỏ cấm vận với Tàu, dù khi ra tranh cử, thấy việc Tàu đàn áp Thiên An Môn, Cinton hứa là sẽ cấm vận Tàu đỏ, sau khi đắc cử. Nhưng, vì muốn vực kinh tế đi lên, khi đã làm tổng thống, Clinton đành muối mặt làm ăn với Tàu đỏ...!)

Có thử thách nào tệ hại hơn đối với một ổng thống Mỹ khi phải đối mặt với thủ tục bị luận tội và truất phế. Sau hơn nhiều tháng điều tra với khoảng 12 cuộc điều trần công khai và 15 cuộc điều trần kín, với bản báo cáo dài hơn 300 trang của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện, cùng cuộc “tổng tấn công” của hàng loạt báo chí truyền thông cánh tả, người ta lo ngại Tổng Thống Trump sẽ bị “rối trí” mà “gục ngã”.

(Cái việc "phá đám" trong trò chơi ú tim được thấy ở chổ này. Tất cả bọn giấu mặt, ào ra một lúc, dù người A -kẻ đi tìm- chưa phát hiện ra một người nào trong bọn chúng ... Bọn thiên tả bên Mỹ, ùa ra một lúc, kiếm việc này khác, tung đòn đánh Trump tới tấp)

Anh chàng "cà giựt" đó ... có sáng kiến gì không...?
Một điển hình là vụ Israel. Tổng Thống Donald Trump đã đảo ngược chính sách của Hoa Kỳ kéo dài hàng thập kỷ khi ông mạnh mẽ công nhận Jerusalem là thủ đô của Israel, mở Đại Dứ uán Hoa Kỳ tại đây và công nhận chủ quyền của Israel đối với Cao Nguyên Golan - một quyết định táo bạo và liều lĩnh mà những vị tiền nhiệm của ông đều tìm mọi cách trì hoãn.

Cũng chưa có đời tổng thống Mỹ nào lại “đủ” can đảm ủng hộ Đài Loan mạnh mẽ như Tổng Thống Trump. Ông điện thoại chúc mừng bà Tổng Thống Thái Anh Văn - được coi là cuộc điện thoại trực tiếp đầu tiên của một vị đứng đầu nước Mỹ kể từ năm 1979, khi quan hệ chính thức giữa Mỹ và Đài Loan bị cắt đứt.

Tổng Thống Donald Trump “xô ngã” mọi tiêu chí thông thường xưa nay trên chính trường nước Mỹ, phá vỡ mọi “chuẩn mực” phát ngôn kín kẽ thường thấy ở các đời tổng thống trước. Ông thường Tweet hoặc chỉ trích, mắng mỏ trực tiếp đối thủ, không ngần ngại, né tránh mà chỉ rõ thẳng vấn đề.

Các vị nguyên thủ các quốc gia, các nhà quân sự nổi tiếng trên thế giới , từ những nuớc giầu mạnh như Anh, Đức, Nga, Trung Hoa …cho tới nuớc nhỏ như Campuchia..đều phải gãi đầu gãi tai, tìm trong các binh pháp như của Tôn Tử , các truờng đại học quân sự nổi tiếng như West Point, truờng Võ Bị Quốc Gia Đa Lạt.vv…đều không bao giờ ghi chép các tuyệt chiêu này !

Theo dõi chính trị Mỹ mới thấy, chiêu thức bỏ qua mọi phương thức tiếp cận truyền thống thông thường mà các chính trị gia vẫn hay áp dụng, trong mọi vấn đề của Donald Trump, quả là đặc biệt và rất hiệu quả.

Những quy trình cách thức về hình ảnh một chính trị gia, một tổng thống quyền năng nhất thế giới; những giá trị vốn đã được xây dựng và hoàn thiện hàng trăm năm nay, bất di bất dịch, đã trở thành truyền thống như những cái khuy trên bộ vest; nay đã bị Trump vứt vào sọt rác.

Bỏ đi mọi phương pháp đàm phán ngoại giao khôn khéo để thay bằng cách chốt hạ của nhà buôn; sử dụng nhân lực như một ông chủ ngân hàng; thay việc dùng báo chí truyền thống bằng MXH; xử lý công việc theo cách của một kẻ xót tiền tiếc của ... Những thứ mà Trump làm là không giống ai và vì vậy nó gây shock cho tất cả.

Nhưng chiêu trò của "Anh chàng cà giựt" này không phải là trò đùa.
1) Chẳng hạn cách tạo đỉnh cao về quan hệ với quần chúng như sau
Thoạt tiên, Ông Trump loan một tin lấp lửng:”có thể hoãn lại ngày bầu cử, vì hoàn cảnh không thuận tiện “.
Dân chủ và Truyền thông thiên tả như chớp được cục vàng, tha hồ bới móc chỉ trích, rằng thì là ....ông Trump đang thất thế, sợ thua cuộc nên hoãn bầu cử .....
Đâu ngờ rằng chính những đàm tiếu của Dân Chủ lại càng kích thích sự quyết tâm của toàn bộ người hâm mộ Trump, vì họ lo lắng cho Trump và quyết tâm cho Trump thắng cử. Vì thế họ không thể vắng mặt trong ngày 3/11 sắp tới. Đây là chiêu đánh thức đặc biệt, chắc chắn số lượng fan Trump sẽ hiện diện tối đa trong ngày bầu cử sắp tới.
Đặc biệt, Dân Chủ càng đàm tiếu chỉ trích thì càng kích thích khối người trung lập. Lâu nay hoặc bàng quan với chính trị, hoặc qua loa thiếu cân nhắc khi tiếp xúc với thông tin ứng cử viên. Và hôm nay, trước những luồng thông tin phỉ báng Trump. Càng khiến họ nhìn lại tình hình, nhìn lại nước Mỹ hiện nay có tốt hơn nước Mỹ dưới 8 năm Obama không? Ông Trump đã làm được gì cho nước Mỹ hơn 3 năm qua? Tình hình hiện nay, nước Mỹ cần Trump hay cần Biden?

Và chính khối cử tri này mới quyết định cuộc bầu cử.
Có thể nói chiêu lấp lửng hoãn ngày bầu cử là chiêu tuyệt đỉnh, nó đánh động vào tâm thức và lương tri của từng người cử tri chính trực.

2) Dân Chủ và Truyền Thông thiên tả càng chỉ trích Trump, thì càng tăng sự chủ quan của khối cử tri Dân Chủ. Không cần phải bầu vì Biden đã dẫn trước và ắt thắng. Đây là điểm chết của bà Hillary năm 2016. Nhưng đến nay Dân Chủ vẫn chưa học xong bài học này.

3) Đòn hồi mã thương.
Món tự sướng và tự đắc của Dân Chủ chính là chiêu bầu cử qua thư (mail-in voting).
Lâu lâu ông Trump cũng lên tiếng phản đối. Nhưng xem ra cũng chả đi tới đâu. Làm cho khối người Fan Trump sốt ruột, đứng ngồi không yên.

Đùng một cái, hôm thứ Sáu ngày 7/8/2020. Tân Tổng Quản Bưu Điện Hoa kỳ, ông Louis DeJoy loan báo: "Ông đã thay hết nhân viên cao cấp trong ngành Bưu Điện Hoa kỳ. Chấn chỉnh toàn diện, từ các cấp Giám Đốc Điều Hành, kỹ thuật, thương mại, cho đến những nhân viên then chốt quan trọng...v... v... nghĩa là máu đã được thay mới hoàn toàn. Guồng máy nhân sự của Obama trong ngành Bưu Điện đã được tống khứ hoàn toàn.
Điều đặc biệt là, ông Trump âm thầm bổ nhiệm người thân tín của mình, là ông Louis DeJoy vào chức Tổng Quản Ngành Bưu Điện Hoa kỳ từ ngày 10/5, nhưng đến 7/8/2020, sau khi phẫu thuật xong nội bộ thì thiên hạ mới biết.

Đúng là chỉ có Trump!
Thiên hạ chỉ biết trầm trồ, bái phục!

Sau khi kiện toàn và nắm được ngành bưu điện với sự kiểm soát tốt thư bầu của người dân, ông thần Trump lại chơi tiếp chiêu bỏ phiếu bằng thư. Cách đây 10 ngày ông Twitter: “Nếu hoàn cảnh không thuận lợi, ngày 3/11 có thể bầu cử qua Mail“.

Người yêu quý ông thì gọi ông là "Người khác biệt". Họ yêu thích sự thẳng thắn trong con người ông, bởi ông dám nói những điều mà người khác không dám nói trong bầu không khí xã hội của "sự đúng đắn chính trị".

Muốn gọi là "người khác biệt"... hay là anh chàng "cà giựt" ... chỉ là cách diễn tả. Theo sách vở, đó là con người không rơi vào một bài bản nào của những câu chuyện của Tàu; dù là "Đông châu liệt quốc" hay Tam quốc Chí. Không biết ông Trump này có biết binh thư Tôn Tẫn không (có lẽ không, vì thời ông Trump còn nhỏ, Mỹ chưa có các học viện Khổng Tử!..)

Thay bằng hình ảnh một tổng thống đạo mạo khả kính, uy nghiêm và mẫu mực trên cả báo chí và trong đời thực, Trump hiện thân là một ông chủ hài hước, rộng lượng, thậm chí còn là cộc cằn và dân dã. Một ông kẹ vui tính cứ thản nhiên đùa vui rồi chửi bới đám tham lam hèn nhát, mặc kệ bọn tinh hoa dẩu mỏ múa váy xung quanh.

(Cái anh chàng Obama cũng từng dở chiêu này, khi qua Việt Nam. Anh chàng "cà giựt" này, sau cuộc họp, cũng ra phố, ăn chả cá...ngồi ngéo chân, uống bia chai, không ly...! Anh chàng chỉ dở, khi qua Tàu, phải xuống ở cuối thân phi cơ ... mà không thấy đó là điều đã bị đối xử khiếm nhã!..)

Họ thích cái cách ái quốc của ông, như cách ông ôm hôn quốc kỳ Mỹ. Họ thấy ông ăn nói bạt mạng một cách hấp dẫn, và có trái tim bằng vàng qua những hành động rất tình người.

Những người chống đối Tổng Thống Trump thì ghét cay ghét đắng ông, trong đó giới truyền thông cánh tả thường “tô vẽ” ông như là “một kẻ” có tác phong "ngông nghênh", phát biểu "điên rồ", khinh khi tư pháp, kỳ thị màu da, xem thường phụ nữ, khiêu khích phóng viên, và ra các quyết định chính trị "thiếu xuyên suốt".

Bọn này tất nhiên sẽ khoái chí dùng chữ "anh chàng cà giựt" với cách nghĩ tiêu cực. Điều này càng phù hợp khi họ nghe anh chàng Luật sự của Trump, vì nhiều lý do, gắn ông Trump với những trò chơi tình dục, trong đó có trò với tên gọi "Golden shower"!...

Đám người cuồng chống Trump đã tự biến mình thành nô lệ cho những giá trị tưởng tượng. Họ tin vào những mực thước mà họ cho là vĩ đại, là đạo đức, là văn minh (giống cái gì ấy) nhưng thực tế là cực kì vớ vẩn và vô nghĩa. Sự hoang tưởng về một trật tự vô hình đã chiếm hết bộ nhớ, khiến trí óc họ xơ cứng, không tiếp nhận thêm được những điều mới mẻ nữa.

Người ta vẫn đang không ngừng tranh cãi rằng, mục đích của ông Donald Trump khi lên làm tổng thống Mỹ là để giúp nước Mỹ và Thế giới trở nên tốt đẹp hơn, hay mục đích là để đánh sập các nước theo chế độ độc tài tàn bạo, đặc biệt là ĐCSTQ, cũng như làm tan rã hệ thống ngầm của các nhóm lợi ích xuyên quốc gia.

Thật ra, thắc mắc đó có lẽ chỉ được người ta đưa ra để nói chuyện phiếm, không hơn không kém. Nếu THẬT SỰ ông Trump muốn giúp nước Mỹ tốt đẹp hơn, điều trước nhất là ông phải làm tan rã hệ thống thế lực ngầm của các nhóm tài phiệt trong nước, nhóm lợi ích xuyên quốc gia ... của những tập đoàn tư bản; đặt nặng quyền lợi riêng tư, trên quyền lợi của quốc gia và toàn dân. Khi bọn tập đoàn tài phiệt xuyên quốc gia đó, muốn trở nên giàu có hơn nữa, chúng sẽ tìm cách bắt tay với bọn gian đảng CS Trung Quốc. Nếu lực lượng gian ác, tham lam đó -tượng trưng cho sự ác- tàn rụi ... thì thế giới sẽ trở nên tốt đẹp thôi.

Như đã nói trên, trong một cuộc phỏng vấn với chương trình “Sunday Morning Futures” của Fox News hôm Chủ Nhật (19/7), cựu cố vấn Tòa Bạch Ốc Bannon nói rằng Tổng Thống Trump đang là một “đại tướng” trong cuộc chiến thông tin và kinh tế với chính quyền Trung Quốc …

Trong một bài viết của cá nhân trước đây, tôi cho rằng, khi xét việc có tính vĩ mô, chúng ta nên có cái nhìn bao quát, thông suốt. Chúng ta không nên xét nét từng điểm nhỏ nhặt, một cách vụn vặt. Hiện tại, Tàu và Mỹ đã có cuộc chiến. Thoạt đầu là qua mặt trận kinh tế. Nay, tình trạng đó đã lan qua tất cả các mặt khác của đời sống xã hội của hai nước. Đã có chiến tranh, nhất là khi đã bị phục kích -Trận Trân Châu Cảng mới -cuộc chiến sinh học- người đơn vị trưởng phải ra lệnh phản kích; dù số chết không nhỏ ... nhưng còn hơn, quay đầu chạy trốn; làm bia cho địch bắn, không còn ai sống sót trong cuộc phục kích đó.

Trong việc chống đại dịch, cách ly xã hội là việc cần làm. Nhưng, đến mức độ nào đó, phải có sự phản công. Nếu để đất nước tê liệt vì dịch ... rồi đối phó với "dịch đói" -xuống dốc kinh tế- ... lúc đó đất nước không chỉ còn bị thương tổn ... mà là mục tiêu cho địch quật ngã hoàn toàn!...

Ông đại tướng không còn chơi games nữa (với Tàu), ông Bannon cho biết “Tổng thống Trump có một câu rất hay, đó là: Không chơi game”. “Đã đến lúc ngừng chơi game với chế độ độc tài giết người này. Họ đã nói dối. Người dân Mỹ đã thiệt mạng. Người dân của chính đất nước họ cũng đã phải chịu thống khổ vô cùng. Nhân dân chính là những nạn nhân vô tội của chế độ độc tài này”. Làm sao lại có thể chơi trò Ú tim, khi người khác muốn phá đám. Ông Trump, mới đắc cử đã có bài nói chuyện, đại khái là1) Mỗi nước tự mình phát triển theo lối của mình (2) trong việc thương mại qua lại, hai bên nên thương thảo theo lối cân bằng có thể chấp nhận được cho cả hai bên. Mà nay, vì bị đánh (kinh tế) khá đau...Tàu chơi "đểu"...dùng chiến tranh vi sinh, gây tang thương đến Mỹ...và các quốc gia khác trên toàn cầu.

Tàu và Mỹ sẽ có một cuộc đối đầu sống mái. NẾU ông Trump đắc cử tổng thống nhiệm kỳ tới, chắc chắn kinh tế Tàu sẽ xính vính. Đừng nói, vì sự thiếu cẩn trọng nào đó, chiến tranh xảy ra. Nếu chiến tranh xảy ra, đĩa VN, bám chân (trâu) Tàu ... sẽ bị ảnh hưởng lớn. Sự xáo trộn này có thể dẫn đất nước đến sự thay đổi triệt để.

Có lẽ cùng suy nghĩ như trên, nên một ông Peter nào đó, viết trên mạng rằng, dù ai nói thế nào, tôi vẫn bầu cho ông già ba trợn -"Người khác biệt"- đó kỳ này.

Riêng người viết bài này, tôi không nói khác hơn. Bởi đứa trẻ A được diễn giải phần trên cùng của bài viết, được gọi là "anh chàng cà giựt" đó, chính là tôi.



Đặng Quang Chính
23.08.2020
16:08




* Tàng tàng tửng tửng

https://mail.yahoo.com/d/folders/2/...jL-8hHvmWwM-bAfcTAWPI_JvxE_4gYsxAWU0Ql2SEy8GQ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.02.2021 23:12:05 bởi Thanh Vân>

TƯỞNG NHỚ ĐẠI LÃO HÒA THƯỢNG THÍCH GIÁC LƯỢNG

 
TƯỞNG NHỚ ĐẠI LÃO HÒA THƯỢNG

THÍCH GIÁC LƯỢNG




Hôm nay 03.12.2020.

Đã ba ngày qua, từ khi Hòa Thượng Thích Giác Lượng đã thu thần viên tich, tôi như còn nghe giọng nói vui vẻ, ấm áp của HT vương lại, qua những lần trước đây tôi được tiếp chuyện với HT qua điện thoại.

Với cảm tưởng đó, tôi ghi lại vài hàng như để tưởng nhớ một người thầy, trong tôn giáo và như một người anh cả trong gia đình văn học, nghệ thuật của người Việt tại hải ngoại. Tôi không muốn ghi nhận nơi đây như là bảng thành tich kể lại của HT và cũng không muốn để ý những thị phi -nếu có- về Hòa Thượng.

Nhiều người đã ghi lại thành tích của Hòa Thượng, chẳng hạn như dưới đây:



Hòa Thượng Thích Giác Lượng 1935-2020

Pháp Chủ Giáo Hội Phật Giáo Tăng Già Khất Sĩ Thế Giới

Do niên cao lạp trưởng, Trưởng lão Hòa thượng đã thu thần viên tịch lúc 09 giờ 00 phút tối ngày thứ hai 30 tháng 11 năm 2020 (Nhằm ngày 16 tháng 10 năm Canh Tý) tại Pháp Duyên Tịnh Xá 1760 W. Ave, Fresno, CA. 93706-4600, Trụ Thế: 86 năm.

Tên thật Đinh Ngọc Thanh
Sinh năm: 1935
Bút hiệu: Tuệ Đàm Tử
Pháp danh: Thích Giác Lượng
Sinh quán: Đập Đá, An Nhơn, Bình Định – Việt Nam

- Nhiều khóa trụ trì các Tịnh xá miền Trung Việt Nam
- Một trong bốn Trưởng toán Hành Đạo tại miền Trung VN.
- Trưởng ban Hoằng Pháp Giáo Hội Đoàn Trung Phần 1970.
Trị Sự Trưởng, Trị Sự Đoàn GHTGKSVN. Giáo Đoàn III tại Trung Phần 1971 – đến khi vượt biên 1980.
Viện Trưởng Viện Hành Đạo GHPGTGKSTG (1993).
- Thành viên Hội Đồng Đại Diện kiêm Phó Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTN/HN/HK. Đặc trách Vụ Xã Hội nhiệm kỳ 1992 – 1997.
- Phó Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành Văn Phòng II Viện Hóa Đạo, Đặc trách Giải Trừ Pháp Nạn nhiệm kỳ 1997 – 2001.
- Chủ Nhiệm kiêm Chủ bút Đặc San và Giai Phẩm Pháp Duyên 1983 – 1993, Chủ bút tạp chí Nguồn Sống 1987 – 1991.
- Chủ trương Nhà Xuất Bản Nguồn Sống từ năm 1988.
- Thành viên Ban Chỉ Đạo kiêm Chủ Tịch Điều Hành Hội Đồng Hợp Tác Tôn Giáo Bắc Cali 1994 – 1995; 2000 – 2001.
- Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Tế Vận Nhân Quyền và Tự Do Tôn Giáo cho Việt Nam.
- Chủ Tịch Phong Trào PG yểm trợ PGHH Quốc nội.
- Thành lập Trung Tâm Sinh Hoạt Phật Giáo - Pháp Duyên Tịnh Xá tại San Jose từ năm 1982 đến nay.
- Năm 2010 Pháp Duyên Tịnh Xá được dời về 1760 W. Ave, Fresno, CA. 93706-4600 – thuộc thành phố Fresno, Bắc California.

Trong Điện Thư Phân Ưu Của Giáo Hội: Úc Châu – Âu Châu

«… Sự ra đi vĩnh viễn của Cố Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Giác Lượng là một mất mát lớn lao cho môn đồ tứ chúng. Giáo Hội Phật Giáo Tăng Già Khất Sĩ Thế Giới nói riêng và Phật Giáo Việt Nam nói chung. Cõi đời này đã mất đi một bậc xuất trần thượng sĩ, sứ giả Như Lai, nhà tranh đấu, giải trừ Pháp nạn, một nhà thơ lớn của Phật Giáo, đã tận tụy, cống hiến trong suốt 60 năm cho Đạo Pháp và Dân Tộc …»

Rõ ràng, theo như trên, HT đã nhận lãnh nhiều chức vụ với trọng trách khá lớn. Ở vị trí nào cũng thế, điều quan trọng là người đó có thực hiện đầy đủ chức năng đó của mình hay không.

Riêng với tôi, điều quan trọng trên, đã được Hòa Thượng hoàn tất với tất cả nhiệt tình. Với vai trò là thành viên Hội Đồng Đại Diện kiêm Phó Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành GHPGVNTN/HN/HK. Đặc trách Vụ Xã Hội nhiệm kỳ 1992 – 1997, HT đã tới lui như con thoi, đến những trại tị nạn tại Thái Lan, Singapour, Mã Lai..v..v... Chính vì thế, tôi đã biết đến HT, khi còn ở trong trại Pulau Bidong, Mã Lai.

Mối tương ái như thế đã được kết nối chặt chẽ hơn, như HT đã viết: "... Kế tiếp, những năm sau, Cộng đồng Phật Giáo Bắc Cali chúng tôi cho ấn hành đặc san Nguồn Sống, phổ biến định kỳ tam cá nguyệt, đồng thời thành lập nhà Xuất bản Nguồn Sống, in ấn nhiều tác phẩm Văn học, nghệ thuật, "Văn hòa Việt Nam, Văn hóa Phật Giáo mà nhà thơ chúng ta Đặng Quang Chính đã có một thời gian tiếp tay, nhận làm cơ sở phổ biến tác phầm và báo chí nói trên" (1)

Năm 2012, chúng tôi đến thăm là lúc HT đã đi hoằng pháp, xa Pháp Duyên Tịnh Xá. Nhưng, khi liên lạc được qua điện thoại, HT đã nhiệt tình nhờ trợ giúp của hai Thượng Tọa Giác Kiên và Giác Chơn, đưa chúng tôi viếng thăm nơi này chổ nọ.

Tháng 07.2019, tôi trở lại thăm HT lần nữa. Chuyện bây giờ của tôi đúng là một công hai việc. Một năm trước đó, tôi hỏi thăm HT về việc in một tập thơ (2). Liên lạc qua điện thoại nhiều lần. Có lúc, tôi nghĩ rằng, HT đã quá lơ là với lời hứa, vì sự việc cứ như được lật qua lật lại, mà không thấy bước tiến nào trong công việc đó.

Tháng 07.2019, tôi thăm HT và lưu lại Pháp Duyên Tịnh Xá gần cả tháng. Bấy giờ, gặp HT rồi, mới biết là suy nghĩ của mình trước đây không chính đáng lắm. Năm trước, 2018, HT bị giãi phẩu cột sống. Một người trên 80 tuổi, bị giãi phẩu cột sống, tưởng chừng mười phần sống, chết đến sáu bảy phần. Nghe thầy Giác Chơn thuật lại, mới biết HT xem như đã một lần thoát chết. Dù vậy, HT không quên lời hứa, giúp cá nhân tôi hoàn thành việc in tập thơ. Do đó, việc liên lạc không được ... hay công việc chưa tới đâu, phần nhiều do vấn đề sức khỏe.

Lần đầu, tập thơ do nhà in giao không được hoàn chỉnh lắm. Tôi chưa kịp trình bày ý riêng, HT đã tỏ thái độ không hài lòng. Kịp lúc thăm một chùa ở Nam Cali, HT ghé nhà in và quyết liệt yêu cầu bỏ hết những cuốn đã in, làm lại mới hoàn toàn.

Nói nghe đơn giản. Thật ra, trước khi về Nam Cali, HT đã bỏ ra hai ba đêm, gọi điện thoại về San Jose, nhờ một kỹ sư vi tính, điều chỉnh những sai sót. Anh kia, đi làm ban ngày nên HT chỉ gọi được vào buổi tối. Hơn nữa, phải nhờ vào lúc nào để anh ta không quá bận rộn. Hòa Thượng, đứng không được lâu, ngồi không được lâu -sau khi giãi phẩu- ... mà phải chú tâm vào việc gọi điện thoại, nhắc sửa chổ này chổ kia. Có buổi làm việc đó đến khuya. Mệt cho cả HT và cho cả người muốn giúp đỡ Hòa Thượng!...

Kể dài dòng như thế, để thấy HT giữ chữ tín đến như thế nào. Chứ dù có in một tập thơ này, hay năm ba tập thơ khác, bản thân HT và nhà XB Nguồn Sống cũng chẳng có thu nhập thêm chút lợi tức nào. Vì thế, đừng hỏi tại sao một số văn nhân, nghệ sĩ khác đã tìm đến HT. Trước khi nhà thơ Nguyễn Hữu Nhật mất, anh ta cũng lưu tại Pháp Duyên Tịnh xá có đến dưới hoặc trên cả tháng.

Nguyễn Hữu Nhật chắc cũng không phải là Phật tử của HT. Tôi không khác. Nhưng do cách ứng xử của HT, tôi xem HT như là vị thầy tôn giáo của mình.

Tiếc là trong tháng lưu lại tại Pháp Duyên Tịnh Xá, việc hàn huyên thầy trò không nhiều và đủ lâu. Thời gian không đủ, vì HT, dù đã hồi phục sau giãi phẫu, nhưng sức khỏe không ổn định lắm. HT đi với loại xe tay, có bánh lăn. Đi khoảng cách xa, HT phải ngồi trên xe, nhờ người phụ, đẩy đi. Thời gian không đủ vì thỉnh thoảng HT đi việc Phật sự. Hơn nữa, chuyện liên quan đến văn học, nghệ thuật ... xen lẫn với cuộc đời hành đạo và đấu tranh cho Cộng đồng, đâu chỉ có thể trao đổi trong vài ba, tuần.

Dù trao đổi không nhiều, nhưng những trao đổi trong lãnh vực văn hóa, nghệ thuật đã soi sáng nơi tôi vài điều mới lạ. Đối với tôi, HT như người anh cả trong lãnh vực văn chương, đưa ra những lời khuyên chân tình, mộc mạc.

Trong những lần trao đổi đó, có hai điều được xem như mong ước của Hòa Thượng. Một, được xem như là ước muốn cuối trong cuộc đời. Hòa Thượng mong hoàn thành việc xây dựng Pháp Duyện Tịnh xá, để trở thành một Trung tâm sinh hoạt Phật Giáo, lớn nhất nước Mỹ. Mong muốn thứ hai, là mong tôi đi vào con đường tu học, tiếp nối con đường của Hòa Thượng.

Mong muốn thứ nhất có chiều hướng trở thành một việc "lực bất tòng tâm". HT đã cao tuổi. Hơn nữa, lại bệnh đau -chưa liệt giường là may rồi-. Mong muốn thứ hai cũng không khác lắm. Nếu có học đạo, tôi chỉ có thể ở vai trò cư sĩ. Hòa Thượng đã đóng góp công sức cho Cộng đồng là bao mà cũng chưa hẳn được mọi người nhận thấy. Thật ra, khi các vị cao tăng bận tâm việc thế sự (3) -không nói đến tham gia chính trị- cũng là mục tiêu công kích của bọn ma đạo rồi. Vì thế, ở vai trò cư sĩ, có thể tôi sẽ có cơ hội đóng góp thuận lợi hơn cho việc chung. Do đó, như tôi nói ở trên, tôi viết để tưởng nhớ đến HT, chứ không màng để ý những thị phi -nếu có- về Hòa Thượng.

Năm nay, tôi đã định thăm HT lần nữa. Có gì tốt hơn khi một cư sĩ có thể tiếp cận, để học hỏi những điều hay, lẽ phải từ các bậc tôn túc. Nhất là các vị đã gắn bó suốt cuộc đời của mình để phụng sự đạo pháp, đã dấn thân vào các công cuộc có ích cho đồng bào và đất nước. Nhưng, hơn 80 năm đã qua, cỗ xe tứ đại cũng đã mỏi mòn, thuận theo quy luật của vũ trụ tạo hóa, các ngài phải trả lại xác phàm nơi trần thế (4). Hòa Thượng đã ra đi, nhưng công đức đó, mọi người con Phật, sẽ cố gắng duy trì. Tinh thần nhập thế của ngài sẽ được mọi cư sĩ hay là những vị đã xuất gia, tinh tấn tu tập, để đạo Phật được luôn ngời sáng nơi trời Âu Mỹ.

Nam mô A Di Dà Phật



Đặng Quang Chính
03.12.2020
15:45



(1) Đặng Quang Chính, "Giòng sông quê hương", NXB Nguồn Sống, California, Hoa Kỳ, 2019
(2) Hòa Thựơng chủ trương nhà XB Nguồn Sống từ năm 1988.
(3) - Phó Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành Văn Phòng II Viện Hóa Đạo, Đặc trách Giải Trừ Pháp Nạn nhiệm kỳ 1997 – 2001.
- Chủ Tịch Phong Trào PG yểm trợ PGHH Quốc nội.
(4) TRANG CHỦ - Như Lai Thiền Tự - Nhu Lai Meditation Temple (nhulaithientu.net)
Theo lịch trình:
Lễ Nhập Kim Quan: 10:00 giờ sáng Thứ Năm 10 tháng 12 năm 2020.
Lễ Viếng: suốt 3 ngày 10-11-12 tháng 12 năm 2020.
Lễ Cung Tống Kim Quan đến Đài Trà Tỳ: 11:00 sáng-1:00 trưa Thứ Bảy 12 tháng 12 năm 2020 (Evergreen Cemetery: 6450 Camden Street Oakland CA
 
Đăng nhập để trả lời
0
Có một sự việc, dù lặp đi lặp lại nhiều lần...vẫn cứ gây một tâm trạng băn khoăn đáng kể; nhất là với những người mang tâm trạng u hoài với tình hình nước nhà, đó là: việc đấu tranh với Cộng quyền hiện nay có được những tác động như thế nào.
 
Trước khi đưa ra ý kiến thô thiển riêng tư, tôi đưa ra một bài dưới đây để mọi người theo dõi trước.
 
 
Đặng Quang Chính
 
 
---------------------------------

THÊM NHIỀU TIN BUỒN CUỐI NĂM

 
Ngày 2.12 tôi đến viếng đám tang nhà báo Trần Quang Thành. Ông qua đời ngày 19.11.2020 tại Bệnh viện ở thành phố Leeds, UK vì bị nhiễm COVID-19 cộng thêm các bệnh lý nền lâu nay như tiểu đường, suy thận…
 
(Đọc thêm: Một vài thông tin về tiểu sử của nhà báo Trần Quang Thành: “Nhà báo Trần Quang Thành qua đời”, Đàn Chim Việt online.
Về lý do tại sao ông bị tạt acid và tâm sự của ông về nghề báo ở VN: “Ngày Báo chí VN: Gặp lại ký giả chống tham nhũng bị tạt acid hơn 20 năm trước”, VOA…)
 
Vì muốn làm một nhà báo trung thực,“một nhà báo của dân, do dân và vì dân chứ không phải của đảng, do đảng và vì đảng” như tâm sự của ông khi trả lời phỏng vấn đài VOA, nhà báo Trần Quang Thành đã phải trả giá đắt, bị tạt acid đến hủy hoại cả khuôn mặt và một phần sức khỏe, phải rời nước lưu vong, sống đạm bạc cho đến cuối đời. Nhưng ông vẫn tiếp tục viết, tiếp tục dùng ngòi bút đấu tranh cho đến khi không còn sức khỏe để viết nữa. Trong khi nếu chịu uốn cong ngòi bút, ông thừa sức có một cuộc sống sung túc, có “danh phận” do đảng ban cho.
 
Lại nghĩ đến những người khác, những cái tin không vui khác, gần đây.
Nhà văn Phạm Thành tức blogger Bà Đầm Xòe, tác giả những cuốn “Hậu Chí Phèo”, “Nền Kinh tế Thị trường Định hướng XHCN Xuống hố cả lũ”, “Nguyễn Phú Trọng: Thế thiên hành đạo hay Đại nghịch bất đạo”, bị bắt tháng 5.2020, đã bị nhà cầm quyền VN chuyển qua Viện pháp y Tâm thần Trung ương kể từ ngày 25.11. Theo lời người nhà cũng như một số bạn bè, nhà báo từng tiếp xúc với nhà văn Phạm Thành thì ông hoàn toàn minh mẫn, không có vấn đề gì về tâm thần.
 
Đây không phải là lần đầu tiên người bất đồng chính kiến ở VN bị tống vào bệnh viện Tâm thần. (Đọc thêm: “Thêm người bất đồng chính kiến tại Việt Nam bị thành bệnh nhân tâm thần”, RFA)Một trong những trường hợp rất đáng quan ngại khác là blogger/dịch giả/nhà báo độc lập Lê Anh Hùng, thành viên của Hội Anh Em Dân Chủ và Hội Nhà báo độc lập. đồng thời là cộng tác viên thường xuyên của đài VOA, bị bắt tháng 5.2018, sau đó bị đưa vào BV Tâm thần từ tháng 4.2019. Ai đã từng đọc những bài báo của Lê Anh Hùng thì biết đầu óc anh minh mẫn, sắc sảo như thế nào.
 
Việc đưa người bất đồng chính kiến vào BV Tâm thần, cưỡng bức uống thuốc điều trị là một trò hết sức thâm độc của nhà cầm quyền VN, nhằm hủy hoại đầu óc, sức khỏe của họ.
Qua hai trường hợp nhà văn Phạm Thành hay nhà báo Lê Anh Hùng thì có vẻ như những người nào tố cáo, chỉ trích đích danh một vài nhân vật quan chức, lãnh đạo CS nào đó thiì bị họ chơi cái trò trả thù này. Với nhà văn Phạm Thành là ông Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước nguyễn phú trọng, với nhà báo Lê Anh Hùng là Nông Đức Mạnh, Cựu Tổng Bí thư Đảng CSVN từ 2001-2011, Hoàng Trung Hải, Cựu Phó Thủ tướng Chính phủ Việt Nam (2007-2016), và hàng loạt các quan chức cao cấp của chính quyền.
 
Đã có nhiều người lên tiếng kêu gọi vận động đưa Lê Anh Hùng ra khỏi bệnh viện tâm thần, nhưng rồi mọi chuyện lại rơi vào sự im lặng.. Trường hợp nhà báo Lê Anh Hùng càng đáng lo vì anh bị đưa vào BV Tâm thần khá lâu, hoàn cảnh riêng lại nhiều nỗi buồn, gia đình tan nát, chỉ có mỗi bà mẹ già lâu lâu cố gắng đến thăm con, tình trạng đó kéo dài cộng với việc bị cưỡng bức điều trị rất dễ có nguy cơ bị tâm thần thật sự.
 
Kỹ sư, doanh nhân, tù nhân chính trị Trần Huỳnh Duy Thức bị bắt 5.2009, bị kết án 16 năm tù và đã trải qua 11 năm tù, đang tuyệt thực. Ngày 30.11 khi gia đình đến thăm thì anh đã tuyệt thực được 7 ngày, sức khỏe yếu, với tính cách can trường, ý chí mạnh mẽ của Trần Huỳnh Duy Thức anh sẽ quyết tâm tuyệt thực đến cùng. Anh còn căn dặn gia đình phải tính đến trường hợp xấu nhất và nhờ gia đình gửi lời nhắn nhủ đến mọi người “hãy tận dụng sự ra đi của tôi để đẩy cuộc đấu tranh này đến cuối cùng”.
Gia đình đang rất lo lắng cho sức khỏe của anh. Đây không phải là lần đầu tiên anh Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực, nhưng theo người thân cũng như bạn bè gần xa, thời điểm này phong trào đấu tranh đòi tự do dân chủ ở VN đã xuống rất thấp, một phần do sự chia rẽ gay gắt giữa người Việt trong ngoài nước vì tình hình chính trị Mỹ trong thời gian qua, phần khác Hoa Kỳ và thế giới đều đang phải đối phó với đại dịch COVID-19 và những vấn đề khác nên khó mà lên tiếng mạnh trước hồ sơ nhân quyền của VN nói chung và về một tù nhân chính trị nói riêng. (Đọc thêm: “Lần tuyệt thực này của Trần Huỳnh Duy Thức xấu hơn những lần trước” (đài SBS)
 
Có lẽ bị giam lâu trong tù, bị thiếu thông tin, anh Trần Huỳnh Duy Thức không biết được tình hình đó và vẫn hy vọng vào phong trào đầu tranh dân chủ của VN?
 
Và còn bao nhiêu người bất đồng chính kiến, nhà hoạt động dân chủ khác đang ở trong tù, từ những người chưa bị đưa ra xét xử, trong đó có 3 thành viên Hội Nhà báo Độc lập VN như nhà báo, tiến sĩ kinh tế Phạm Chí Dũng bị bắt vào tháng 11.2019, nhà báo Nguyễn Tường Thụy bị bắt vào tháng 5.2020, Lê Hữu Minh Tuấn bị bắt vào tháng 6.2020, nhà báo Phạm Đoan Trang, một trong những người thành lập trang web Luật khoa tạp chí và đã từng xuất bản một số sách về chính trị, bị bắt vào tháng 10.2020, cựu tù nhân lương tâm, nhà thơ bất đồng chính kiến, tác giả hồi ký “Hố chôn người ám ảnh” Trần Đức Thạch bị bắt lần thứ hai vào tháng 4.2020…Cho tới những người đã bị kết án trong đó có nhà hoạt động Lê Đình Lượng bị bắt 7.2017, và bị kết án 20 năm tù, mức án cao nhất cho đến nay dành cho một người bất đồng chính kiến hay hoạt động dân sự, mục sư Nguyễn Trung Tôn bị bắt 7.2017 và bị kết án 12 năm tù, nhà báo, blogger Trương Duy Nhất bị bắt 1.2019, bị kết án 10 năm tù, các nhà hoạt động dân chủ Nguyễn Văn Hóa, Nguyễn Viết Dũng, Phan Kim Khánh, Nguyễn Thanh Tùng v.v…
 
Trong bài báo vào tháng 11.2019 “Free Vietnam’s Political Prisoners!” (Hãy trả tự do cho tù nhân chính trị ở VN”của tổ chức Human Rights Watch, cho biết:
Ở Việt Nam, hiện có hơn 100 tù nhân chính trị bị giam giữ chỉ vì đã thực thi các quyền cơ bản của mình. Các blogger và nhà hoạt động nhân quyền hàng ngày phải đối mặt với nạn sách nhiễu, đe dọa, theo dõi và thẩm vấn của công an. Trong một chế độ độc đảng công an trị không chấp nhận bất đồng chính kiến, các nhà hoạt động bị tạm giam trong thời gian dài mà không được tiếp xúc với luật sư hay gia đình. .
 
Còn theo “Số liệu thống kê mới nhất của tổ chức Người Bảo vệ Nhân quyền: Việt Nam đang giam giữ 276 tù nhân lương tâm”, (Defend the Defender- DTD), tháng 7.2020.
 
Trong năm 2020, Tổ chức Phóng viên Không biên giới, Reporters Sans Frontiers (RSF), xếp VN đứng thứ hạng 175 trên 180 quốc gia toàn thế giới về Chỉ Số Tự Do Báo Chí, tăng một bậc so với năm 2019 là 176, nhưng vẫn luôn luôn nằm gần chót bảng trong nhiều năm. Hiện Việt Nam chỉ đứng trên hai nước cộng sản khác là TC và Bắc Hàn; nhưng xếp dưới Lào và Cuba.
 
RSF đánh giá Trung Quốc và Việt Nam là hai quốc gia có số tù nhân là nhà báo và bloggers cao nhất tại khu vực Châu Á- Thái Bình Dương. VN còn bị tổ chức này xếp vào danh sách 20 nước bị coi như kẻ thù của tự do báo chí trên mạng năm 2020.
 
Nghĩ đến sự hy sinh của mọi người mà buồn đến xót xa.
Bao nhiêu năm qua số người can đảm lên tiếng vì sự thật, vì một tương lai tốt đẹp hơn cho VN vẫn quá nhỏ nhoi trên tổng số 95, 96 triệu người Việt trong nước.
 
Đã ít, phong trào đấu tranh dân chủ VN lại còn không sao lớn mạnh nổi vì những thủ đoạn tàn bạo, tinh vi, thâm độc của một nhà cầm quyền độc tài đã có quá đủ kinh nghiệm đối phó, từ đàn áp, bắt bớ, kết án tù dài hạn, tống vào bệnh viện tâm thần…cho tới tìm cách bôi nhọ, vu khống làm giảm uy tín người đấu tranh, gây chia rẽ trong ngoài nước…
 
Một ví dụ điển hình là nhân sự chia rẽ trong người Việt trong cũng như ngoài nước trước tình hình chính trị Mỹ, có rất nhiều tin giả, tin vịt (fake news) đã được tung ra tràn lan, mà khá nhiều trong số đó có địa chỉ máy chủ là nằm ở VN. Khiến người ta phải đặt câu hỏi có hay không có bàn tay của nhà cầm quyền VN đứng phía sau, nhằm lôi kéo sự quan tâm của người Việt vào chính trị Mỹ mà quên đi bao nhiêu vấn đề nghiêm trọng khác ở VN, đồng thời làm giảm niềm tin của người Việt vào hệ thống chính trị, luật pháp, bầu cử Mỹ, tạo nên một bức tranh nước Mỹ cũng xô bồ, bạo lực, gian lận bầu cử không hơn gì các quốc gia độc tài vv…
 
Nhưng điều đáng nói nhất vẫn là do chính người Việt chúng ta đã không tỉnh táo, để cho cảm tính, niềm hy vọng cá nhân lấn át khi quan sát, nhận định tình hình chính trị quốc tế nói chung hay nước Mỹ nói riêng, dễ dàng bị cuốn đi bởi tin giả, tin vịt mà không chịu fact-check, đã không có tinh thần dân chủ trong đối thoại với nhau, và trên hết, đã không thực sự đặt vấn đề gì mới thực là cấp bách, ưu tiên đối với VN, người VN: đó là số phận của đất nước, dân tộc hay chuyện chính trường Mỹ, phương pháp đấu tranh là như thế nào, làm thế nào để giữ được sự đoàn kết, lửa đấu tranh…
 
Và khi phong trào đấu tranh còn quá yếu, khi người Việt đa số còn im lặng thờ ơ vì nhiều lý do thì những người dám lên tiếng sẽ bị trả giá vô cùng đắt./.















songchi’s blog


























 
Đăng nhập để trả lời
0
Ấn tượng
II
 
Cuối tuần rồi, tờ giấy ghi các sinh hoạt cần tham dự đã được tôi ghi kín mít. Thứ sáu, dự triển lãm tranh JASPER JOHNS+EDVARD MUNCH. Thứ bảy triển lãm tranh "Đất màu mỡ, Munch tại Moss, 1913-1916". Chủ nhật, hoặc đến xem triển lãm tại Ekely hay là tham dự buổi họp mặt của nhóm Yoga (club).
 
(Hôm xem triển lãm Jasper Hohns, tôi không có nhiều cảm hứng. Nhưng, sẽ trở lại với đề tài vì một đề nghị (có thể) có ích cho giới trẻ Việt Nam).
 
Tìm ra buổi họp mặt Yoga tại địa điểm là một công viên là việc không khó; nhất là khi tôi đã thấy một khung vải dài, cao hơn đầu người, đề chữ "Ngày Yoga thế giới tại Oslo, 2016".
 
Một số hơn mười người đã có mặt tại sân cỏ. Trong số đó có hơn phân nữa đang nằm dài, như phơi nắng. Nhờ có người hướng dẫn viên, thỉnh thoảng phát ra những lời chỉ dẫn, nên không ai cho rằng, họ chỉ đang nằm phơi nắng thụ động.
 
Đến hơi trễ nên tôi có dịp trao đổi với một anh chàng trong nhóm tổ chức; đứng ngoài lều trong khu vực của nhóm. Anh ta giải thích rằng, chỉ vì tâm không yên ổn nên ngày nay đã xảy ra nhiều thảm kịch; chẳng hạn gần nhất là vụ Orlando, bên Mỹ. Phần nói kế tiếp của anh, có lẽ hơi quá đáng; nếu nhìn chỉ riêng khía cạnh nào đó. Đâu chỉ dân các nước nghèo -chậm tiến- mới bị xáo động bởi những lôi kéo vật chất của cuộc sống hằng ngày. Vì thế, tôi đưa ra ví dụ về đời sống ở Ấn độ ngày nay. Nói chuyện thêm một lúc, tôi biết anh ấy là dân Ukraina, nên hỏi xem tại sao đã có cuộc tranh chấp giữa Liên Sô và nước anh ta (Dĩ nhiên, dù đã theo dõi tin tức ra sao, người ta cũng nên hỏi người nói chuyện về tình trạng đất nước của chính họ). Đó là một tranh chấp quyền lực. Đắn đo một lúc, anh nói thêm, là vì quyền lợi lâu nay Liên Sô đã có tại đó. Rõ là, cái tâm tham lam đã khiến toàn thể xã hội loài người bị xáo trộn. Cái điều xấu xa, trong ngóc ngách tận sâu thẳm mỗi cá nhân đó, đã bành trướng, đã chế ngự mọi điều tốt đẹp của con người.
 
Sau lúc nghỉ giải lao một lúc, tôi cùng những người khác, tiếp tục chương trình đã được đề ra.
 
Mỗi người được phát một tấm "card" (nhỏ như một tấm thiệp ghi danh họ) có hai mặt. Một bên ghi hai chữ, trên dưới như sau: Gåranga và Nitai-går. Mặt kia có 2 hàng chữ khác: (1) Haribol Nitai-går, Nitai-går Haribol (2) Gopala Govinda Rama, Madana-mohana 
 
Thoạt đầu, mọi người nói to các chữ đó, theo nhịp hít vào và thở ra. Hít vào, nói chữ "Nitai-går" và thở ra, nói chữ "Gåranga".
 
Đây là lúc cần thêm các kiến thức khác hỗ trợ. Vì có các kiến thức đã được biết, nên người ta không bị trói buộc vào nghĩa của các chữ đó. Người ta có thể nói "Tôi thương người" và "Mọi người thương nhau". Điều cần là liên tục hít vào, thở ra. Hít vào và thở ra chậm chậm. Và nhất là, khi hít thở, khi niệm (nói các chữ đó) là chỉ nghĩ về các chữ đó, không tạp niệm gì khác!
 
Có thể do cố gắng làm như thế, nên tiếng động, tiếng ca hát của một nhóm thiếu nhi (khoảng 30 em), đứng cách đó khoảng 20 m, không làm nhiễu nhiều sự an bình của người thực tập Yoga.
 
Rồi đến khi "hát" các chữ ở mặt sau của tấm giấy cứng nhỏ (tấm thiệp) cao độ sự tập trung cần nhiều hơn giai đoạn trước. Mọi người có thể không nhìn vào tấm giấy cứng đó, khi đọc (1) nhưng với ai tham dự lần đầu, chắc chắn phải nhìn vào những chữ (2). Nói là "hát" vì có đàn và trống đi kèm. Số người tham dự nhiều hơn lúc tôi mới đến.
 
Vào thời điểm này, có thể nói là một sự tình cờ như thế đã giúp người tham gia nhóm Yoga duy trì sự tập trung. Gần đấy, phía sau lưng nhóm Yoga, có một sinh hoạt khác. Có lẽ là một nhóm "Dancing club" nào đó, kéo ra đó nhảy đầm, với nhạc máy từ cassette, lúc sống động lúc du dương. Tôi cười thầm, nghĩ rằng, sao giống như tình trạng đức Phật khi ngồi tu dưới gốc cây Bồ Đề. Ngài thiền định trong lúc một ma nữ xuất hiện gần ngài, nhảy múa, tìm cách lôi cuốn sự chú ý của ngài!
 
Sau đó, người tham gia được hướng dẫn các động tác Yoga đơn giản (Có lẽ chỉ đơn giản với người nhỏ tuổi!). Suốt buổi sinh hoạt, từ 12:00-18:00 (khi tôi đến trễ -13:30- và ra về) không có những giảng huấn có tính tôn giáo nào cả. Có thể nói một cách chắc chắn rằng, người theo tôn giáo nào cũng có thể thực tập môn Yoga này. Lời giảng của người hướng dẫn (trong lúc tập hít thở theo những chữ ở mặt trước của tấm "card"),tựu trung là, con người với thân thể như là một bộ máy, với một năng lượng tinh thần ở bên trong (spiritual energi). Khi thân xác rã tan, tinh thần tiếp tục luân lưu trong sóng vi ba của vũ trụ!.
 
Một buổi trời với một sinh hoạt đầy ấn tượng. Cái công viên trong phố này, có lẽ đã nhiều lần có những sinh hoạt vui chơi, giải trí trong mùa hè. Có người đi tản bộ, ngang qua công viên. Có những người chơi bóng bàn ngoài trời. Có những nhóm trẻ thiếu nhi, được người lớn hướng dẫn, vào công viên này để vui chơi ca hát. Có những nhóm sinh hoạt có vẻ tình tứ như nhẩy đầm. Và cũng có, như nhóm sinh hoạt này, phát động ngày Yoga trên toàn thế giới.
 
Trước kia, khi còn ở tỉnh xa, xuống Oslo để tìm hiểu việc ghi tên học đại học ở đây, tôi đã trú ngụ tại nhà của một thanh niên, ở cạnh công viên này. Em này, lúc đó mới có đứa con chưa được một năm tuổi. Bây giờ, con của em đó đã học trên đại học. Họ có nhà cao cửa rộng, tại một quận ven Oslo. Đã bao lần (?)..em tham dự những buổi sinh hoạt như vầy...hay là, con của họ có được khuyến khích tham gia vào những buổi sinh hoạt như thế (hay ở dạng khác) không (?)...
 
Con người, dĩ nhiên, phải quay cuồng theo cuộc sống. Nhưng mức độ khác nhau ở mỗi người. Để giảm bớt cuộc sống quay cuồng đó, có thể nào người ta thực tập Yoga (kể cả thiền định) để hãm bớt lại sức quay chóng mặt của nó (?)...
 
Ấn tượng về buổi tham gia sinh hoạt "Ngày Yoga toàn thế giới" đó càng lúc càng sâu đậm, qua những ngày của tuần rồi.
 
Trong bài nói chuyện của Đức Đạt Lai Lạt Ma, tại chùa Điếu ngự (California), ngài cho rằng, lòng từ bi rất lợi ích cho sức khỏe và cũng rất lợi ích cho sự an bình trong tâm thức. Nhưng lòng thương người (từ bi) làm sao phát triển được, khi một người thường sân hận, bực tức?.. (vì mình không có được những thứ như người khác). Theo ngài, để trừ bỏ tâm sân, nên tu tập tính Không, nơi đó sẽ sinh khởi Trí Tuệ và Từ Bi. Mà tính Không từ đâu mà ra. Theo riêng ý người viết, đó là sự chú tâm vào việc theo dõi hơi thở, khi hít vào và thở ra. Hít vào và thở ra chậm rãi và không sao lãng ý tưởng vào việc gì khác. Đơn giản chứ!. Nhưng làm được không dễ. Còn gì gây ấn tượng hơn với sự đối nghịch này!
 
Tông thư "săn sóc ngôi nhà chung" -Laudato si- của Đức Phanxico, có lẽ cũng chẳng có gì xa lạ với ý tưởng như trên. Đối với Đức Phanxico, linh đạo không phải là quay lưng lại thế giới. Trong vũ trụ mọi sự đều là một huyền nhiệm. Một linh đạo tốt sẽ tìm thấy Thiên Chúa không chỉ trong nội tâm mà cả nơi các tạo vật ở bên ngoài chúng ta, cho dù nó là “một chiếc lá cây, con đường mòn trên sườn núi, một giọt sương, bộ mặt của người nghèo khổ.” (LS# 233). Linh đạo là gì?. Theo riêng người viết, đó chẳng qua là tính Không bên Phật giáo (dĩ nhiên, không hoàn toàn giống nhau). Khi có được tính Không, con người tự nhiên rũ bỏ cái bản ngã ích kỷ của riêng mình...dễ quan tâm đến người khác xung quanh mình và đến môi trường xung quanh mà chúng ta là một cư dân của nó.
 
Rõ ràng là, tất cả những tôn giáo lớn tuy triết học khác nhau và quan điểm khác biệt nhau nhưng họ cùng chuyển tải chung một cái Thông Điệp, đó là lòng thương yêu, từ bi... Và Yoga, nếu không chuyên chở một tôn giáo nào với nó, cũng là con đường dễ dàng dẫn người ta đến với lòng thương yêu và từ bi.
 
«Con người vẫn đang sống với nhau nhưng trong đó luôn hục hặc, xung đột và chưa bao giờ là thực lòng với nhau, cho đến muốn trấn áp, thủ tiêu lẫn nhau. Sự hiện hữu của con người dường như ngày càng mất hết sự tự chủ. Với dòng xoáy của cuộc sống hiện đại, phần nhiều con người ta trở thành những người máy, tính khí trở nên cộc cằn, đầy căng thẳng và phiền muộn, thậm chí lạnh lùng và rất tàn bạo. Nguyên nhân chính của những nỗi khổ này không phải là do ta có mặt trong cuộc sống hiện đại, cũng không phải là do ta chưa đạt tới kỉ nguyên hạnh phúc, mà do trái tim con người ta ngày càng trở nên khô cằn sỏi đá, bầu năng lượng yêu thương ngày bị vơi kiệt đi; thay vào đó là thành trì bản ngã được giáo dục, được xây dựng một cách tinh vi và chắc chắn. Điều đó gây nên sự chia rẽ, manh mún và cuộc sống không thể nào được trọn vẹn» (*).
 
Trong bài trước, tôi có ghi lại câu: "Ta tưởng xuống trần chơi chốc lát. Ai ngờ thấm thoát đã trăm năm"!. Cuộc vui chơi, nếu có ích cho mình, cho người cũng là một cuộc vui chơi thú vị chứ!?. Do đó, có thể nói, buổi sinh hoạt  "Ngày Yoga thế giới 2016" đã cho tôi một ấn tượng đặc sắc!
 
 
 
Đặng Quang Chính
25.06.2016
22:42
 
 
 
* http://tailieu.tv/tai-lie...trong-cuoc-song-16710/
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Tan sương đầu ngõ....
 
Nhân ngày đầu năm, chuyện thời sự trong nước khiến nhiều người theo dõi nhất là Đại hội 12 đảng VC. Viết gọn cho mọi người dễ theo dõi, tôi dựa vào bài viết của Nguyễn Nhơn (1)
 
Tiền hội đại 11 năm 2011 với cái “ kiến nghị hòa hợp hoà giải, đoàn kết trong ngoài, xây dựng tương lai “ của 20 vị lão thành kách mệnh trong nước, cộng với cái “ lá Thơ ngỏ 36 -1 trí thức hải ngoại “ mà cụ Vũ Quốc Thúc ví von như là bản tuyên ngôn Kách mệnh Nhung Tiệp Khắc.
 
Năm nay 2015, đảng hội đại 12 xem bề cập rập. Trải qua 13 kỳ Hội nghị TW đảng mà việc sắp xếp nhân sự tứ trụ triều đình vẫn chưa xong. Tuy vậy các cụ lão thành và sồn sồn cũng tụ họp được 127 vị ký cái kiến nghị thiệt là mạnh mẻ chưa từng thấy: các cụ đề xuất “bỏ tên đảng – đổi tên nước“ thiệt là nghiêm nghị.
 
Khởi đầu là ông Nguyễn Gia Kiểng, thường trực ban lãnh đạo Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã có cuộc trao đổi sau đây với nhà báo Trần Quang Thành (2)
 
Kế đến là một nhân vật Đại Việt kỳ cựu, tác giả Lê Minh Nguyên với bài viết “Thay đổi và Cơ hội“(3)
 
Và cuối cùng là nhân vật “Lá thơ ngỏ 36 - 1 trí thức hải ngoại“ Lê Xuân Khoa với bài khảo cứu tràng giang tựa đề “Người Việt ở Hoa Kỳ – Từ tị nạn đến công dân Mỹ gốc Việt.“(4)
 
Sau đây là những ý kiến, đóng góp của tác giả Nguyễn Nhơn, về những ý kiến, đóng góp nói trên.
 
"Sở dĩ trích dẫn ông thần cây da Kiểng, người bắt Tổ quốc ăn năn dài dòng là để cho thấy ông nầy mần chánh trị hải ngoại mà cũng biết chơi trò Diện – Điểm kiểu vi xi. Ông ta lý luận tràng giang, phê phán vc sát sạt làm diện để rồi xuống xề đóng chốt vào điểm lập trường thâm căn cố đế của chủ xị kêu là Tập họp dân chủ Đa nguyên da con chó vá: ĐỐI THOẠI – HÒA GIẢI
“ Chúng ta có thể chờ đợi những năm tháng rất mới, trong đó người Việt Nam chỉ chấp nhận đối thoại với Đảng Cộng Sản trên căn bản đối thoại giữa những người có quyền và những người đang vi phạm quyền và để yêu cầu họ chấm dứt sự vi phạm, đồng thời, với sự bao dung tối đa, chấp nhận để họ có chỗ đứng bình thường trong lòng dân tộc.”(Nguyễn Gia Kiểng)
 
Người dân Việt nếu muốn là người có thực quyền để nói chiện với bọn việt cọng đang cầm quyền với công an, binh lực, bộ máy cai trị kềm kẹp từ trung ương tới tận thôn làng thời phải tập họp được sức mạnh quần chúng tràn ngập lực lượng việt cọng vừa kể, tức là phải vận động nổi dậy tới mức uy hiếp được bọn cầm quyền thời mới khả dỉ nói chuyện với chúng được. Còn như chỉ nói miệng, hù dọa chúng, là chơi trò mùa rìu trước cửa Lỗ Bang! Chưa triệt hạ được chúng mà nói chiện khoan dung nhân hậu tối đa để cho chúng được đứng trong lòng dân tộc là tấu hài qua mặt tổ Sạt lô!
 
Tóm tắt là: Muốn có Dân chủ Đa nguyên – Đa đảng thì Điều kiện Tiên quyết là Triệt hạ chế độ toàn trị việt cọng cái đã, nghĩa là phải liều thân hy sinh vận động tổ chức cách mạng, nói nôm na là vận động đông đảo quần chúng vùng lên đánh đổ gông cùm việt cọng.
 
Còn việc tác giả Lê Minh Nguyên viện dẫn từ chương trình huấn luyện cao học kinh doanh MBA Mỹ tới thuyết Âm Dương kinh Dịch để khuyên bọn cu li việt cọng biết quyền biến theo thời cơ thì xem ra có chỗ trái khoái:
 
Trong chánh trị Mỹ, thỏa hiệp là nghệ thuật cầm quyền. (Art of Compromise). Cân bằng quyền lực ( Balance of Powers ) là nguyên tắc giữ ổn định chánh trị.
 
Việt cọng bá đạo thì cũng biết quyền biến kêu là “chớp cơ hội“ nhưng chỉ để tranh thắng, chiếm giữ quyền bính chớ không phải để thay đổi có lợi cho dân – nước.
 
Đó là chỗ khác nhau căn bản giữa vương đạo và bá đạo. Vậy làm sao đem vương đạo mà khuyên giải bọn tà đảng việt cọng cho được?!.
 
Theo truyền thống Việt, minh quân thì phụng thờ, bạo chúa phải tuyệt diệt. Bạo quyền việt việt cọng thì phải triệt hạ chớ không thể sửa chửa được.
 
Cuối cùng, về tác giả Lê Xuân Khoa, xin góp ý như vầy:
 
" Cộng đồng Mỹ gốc Việt có nhiều điều kiện thuận lợi để thực hiện hai công tác quan trọng:
     1. vận động Hoa Kỳ và quốc tế gia tăng nỗ lực đánh bại tham vọng bành trướng ngang ngược của Trung Quốc ở Biển Đông, và
     2. hỗ trợ tích cực những nhà tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền đang dũng cảm đương đầu với chế độ độc tài ở trong nước. “
 
Ông Lê Xuân Khoa là ai mà nêu ra cho "Cộng đồng Mỹ gốc Việt" 2 công tác quan trọng kể trên?
 
Tôi là một thành phần trong Cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Tôi chủ trương vận động toàn dân triệt hạ chế độ toàn trị việt cọng xong mới giành lại chủ quyền dân tộc, đoàn kết toàn dân xây dựng nội lực, liên minh với Mỹ, Nhật, Ấn và các nước Đông Nam Á làm kế lâu dài giữ nước chống tàu khựa bành trướng theo như câu khẩu hiệu của Quân cán chính VNCH: Muốn chống tàu xâm lăng, trước tiên diệt nội gian việt cọng.
 
1/ Tôi không ươn hèn chỉ biết mơ tưởng chiện không bao giờ có là: " Vận động Hoa Kỳ và Quốc tế ...đánh bại tham vọng bành trướng... của Trung Quốc ở Biển Đông!!!???"
2/ Tôi lại càng không tin vào "các nhà tranh đấu cho dân chủ nhân quyền" dũng cảm đương đầu với toàn trị việt cọng theo phương thức "Xã hội dân sự" chỉ để cho việt cọng bắt bớ, bỏ tù để làm hàng hóa xuất khẩu qua Mỹ khi cần trao đổi quyền lợi với Hoa Kỳ chớ không thể chuyển hóa chế độ toàn trị việt cọng được.
 
Người viết bài, dựa theo Nguyễn Nhơn, có thêm bổ sung như sau: (1) Trước tiên, tôi xếp ý ông ấy theo thứ tự là: - VC là bọn tà đảng nên không thể dùng vượng đạo nói chuyện với chúng - Không có gì sửa chữa được từ bọn gian tà này, nên chỉ có cách vứt vào giỏ rác (như vậy, phải có lực thật sự mới làm được) - Lực thật sự ở hải ngoại là không trông mong vào ngoại lực một cách triệt để - Lực thật sự trong VN, không phải chỉ là các "Nhóm xã hội dân sự" (Những bài viết lâu nay của riêng cá nhân tôi đã từng đề cập và có nội dung tương tự như thế). (2) Ở đây, tôi muốn nhấn mạnh một điểm khác, rất cần thiết trong giai đoạn này; nhất là đối với Cộng đồng người Việt hải ngoại. Chưa nói đến việc người hải ngoại sẽ làm được gì cho đồng bào trong nước, chúng ta chỉ cần họ nhận được đâu là kẻ làm lợi cho CS, đó cũng là đòn chí tử đánh sập NGHỊ QUYẾT 36 của Cộng quyền!.
 
Trong nước, với hệ thống "kềm kẹp" về truyền thông của Cộng quyền (hơn 800 tờ báo, tạp chí...v..v..và đài phát thanh, TV) người dân không hoàn toàn thấy rõ bộ mặt thật của Cộng quyền và sự "xâm thực" (dạng xâm lăng tiệm tiến hiện nay) của Tàu. Nhưng, người Việt ở hải ngoại phải làm sáng tỏ được điều nói trên trong Cộng đồng.
 
Để chấm dứt bài và thay đổi không khí, tôi lấy việc Phó Tống thống Mỹ "lẩy Kiều" trong bữa chiêu đãi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tối 7/7/2015 tại Bộ ngoại giao Mỹ để nói đến công việc quan trọng nói trên.
                               “Trời còn để có hôm nay
                      Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời
(Nguyên văn lời ông Joseph Biden: Thank heaven we are here today. To see the sun through parting fog and clouds)
 
 
Đặng Quang Chính
02.01.2016
10:02
 
 
 
 
 
(1) https://sg-mg61.mail.yaho...gw46DUTBjY&fromId=
(2) Vào trang trên để xem chi tiết ý kiến của Nguyễn Gia Kiểng
(3) Cũng trang trên để xem chi tiết
(4) Trang trên, tương tự
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Lời lịch sự

Sau mấy lời thăm hỏi thông thường anh bạn già hỏi tôi có nhớ gì về Mạnh Tử hay Tuân Tử không?. Ngay từ khi còn học ở bậc Trung học đệ nhất cấp (*) tôi không thích vụ phải ghi nhớ các điển tích của người Tàu...nên tôi trả lời "không" ngay tức khắc. Anh ta không nói gì, khen tôi một phát.

- Vụ giàn khoan 81 của Tàu làm bọn này bàn tán khá nhiều mỗi lần gặp nhau, nhưng khi gọi đến ông, ông nói chẳng có gì để bàn. Chúng tôi cho rằng, ông ở nước ngoài nên "bình chân như vại" là cũng dễ hiểu. Nhưng có lần, khi đề cập đến thân phận nhược tiểu của nước mình, ông có ý kiến thấy ghê!...
-Vụ gì?..
- Vụ đập nước lớn nhất bên Tàu...Anh nói, khi nó tấn công mình (**) nếu là chính phủ, anh cho những toán quyết tử, phá vỡ đập đó bằng mọi cách.
- Tôi có nói rõ đó không là ý của tôi. Đó là ý của một người nào đó đã được đưa lên trang mạng rồi.. tôi chỉ nói ra thôi.
- Đúng.. bài viết chỉ nói về điểm yếu lớn nhất của Tàu, nhưng cách nào để phá nó, chính anh đã nói mà...
- Tôi nghĩ, không là tôi, bất cứ một chính phủ nào thật sự làm việc cho dân, được dân hoàn toàn ủng hộ...đều có thể làm được việc này.

Thật thế!...những người đem bom quyết tử của người Hồi Giáo cực đoan đã làm việc này cả chục năm nay. Nói cực đoan Hồi giáo, nghe có vẻ dính dáng đến tôn giáo...nhưng những phi công Kamikaze của Nhật hồi thế chiến thứ hai là điển hình rõ nét. Người Việt giống Tàu nên việc len lõi không khó. Nhất là việc du lịch của dân tứ xứ trên thế giới đến Tàu là chuyện bình thường...Chỉ cần chính phủ được sự ủng hộ của toàn dân có kế hoạch lâu dài. Đâu cần cứ hễ có chuyện mới bắt đầu huấn luyện toán quyết tử đó.

- Anh mà đưa ý tưởng này lên mạng, chắc được nhiều người ủng hộ..?
- Anh nói chuyện giỡn chơi hay sao...Chuyện chết sống của đất nước mà lộ ra cho mọi người đều biết thì làm được chuyện gì...?
- Nhưng vừa rồi, xem trên mạng, tôi thấy Lý Tống đã nói rõ việc này.
- Đó là việc của anh ấy...
- Nhưng, anh biết bài viết đó của LT không?... Anh nghĩ sao...?
- Có phải bài viết được viết sau khi LT đến dự buổi dạ tiệc của Madison Nguyễn. Chính LT nói, anh ta không được mời chính thức. Khoản này tôi đã không giống anh ta rồi. Người ta không mời, mình đến để làm gì.
- "Có vào hang cọp mới bắt được cọp" chớ...
- Ở nơi Madison có cọp đâu mà bắt. Chỗ ăn nhậu, theo bài viết của LT cũng cho biết là, có những "dân chơi"... không được mời cũng đến. Đến để có dịp ăn, uống "chùa"!...
- Nhưng, cuối cùng... khi kết quả bầu cử được loan báo trên màn hình, chính LT cũng la to lên điều gì đó, có vẻ như diễu cợt Madison...
- Thật ra... ...tất cả chỉ là mặt nổi. Điều mà LT qua bài viết này muốn nói, theo thiển ý của tôi, là điều khác. Điều đó là, muốn giải thích rằng, lần này, LT cố tránh không say khướt như lần trước, lần LT để anh chàng nào đó phỏng vấn về "khả năng tình dục" của LT.
- Có chuyện gì lại liên quan đến tình dục ở đây...?
- Chuyện về VN thả truyền đơn là chuyện ghê gớm...chuyện tình dục cũng là chuyện ghê gớm không vừa. Đó là việc dám nói đến một "tabu" (***) của thời đại này, vì mọi người, tuy thích nghe về chuyện tình dục... nhưng lại không muốn một người "xả" tình dục khắp nơi. Chuyện ông Phạm Duy có tài âm nhạc mà lại khoe có liên hệ đến 200(300) người đàn bà là chuyện không thể kết được làm một; theo ý của nhiều người. Một bên là năng khiếu (hay thiên tài cũng được)...một bên là đạo đức, theo họ, hai cái này phải đi với nhau, theo quan niệm "tài đức vẹn toàn".
- LT có muốn làm Tổng thống gì đâu mà bắt anh ta phải có sự kết hợp như vậy..?. Anh ta bất quá như là một điệp viên 007 của VN.
- Thôi...bỏ chuyện đó đi.
- Nhưng, qua bài viết, nghe như LT muốn làm một phi vụ "quyết tử" như anh đã nói. Một đàng từ ngay dưới đất, một đàng ngay từ trên không...
- Chuyện dưới đất chưa biết ra sao... nhưng chuyện trên không, đâu phải là chuyện đùa. Anh nhắc chuyện này làm tôi nhớ lại có lần LT đã viết, có dự trù, lái một chiếc phi cơ, bay đến địa điểm có Thế vận hội vừa qua của Tàu, gây kinh hoàng cho không những bọn Bắc Kinh mà khiến cho thế giới cũng phải khâm phục; bởi nơi đó có phần đông các lãnh đạo các quốc gia trên thế giới, đến để dự khán cuộc thi đấu.
- Tinh thần đó là tốt...
- Nhưng thực hiện được hay không là việc khác nữa. Ý định đó đã có nhiều người chê, cho rằng loại máy bay LT dùng không có khả năng bay xa...và vì hệ thống phòng không của Tàu không như của Cuba.
- Nhưng lần này, chắc có thể có khả năng...
- LT nói là chỉ cần đánh cắp phi cơ của ai đó, nội chuyện này cũng là việc cần xét lại. Nói chi là việc nhà nước CS cần LT vào công việc này. Việc ồn ào này xét ra cũng như vụ ồn ào giàn khoan mà thôi. Vì... nếu bọn CS hiện nay tại VN là một dạng Thái thú trá hình thì còn nói chi đến việc này việc khác.
- Tôi khen là khen ông đã có ý đó...vụ đánh bom đập nước, chưa nói đến biện pháp thực hiện.
- Mà tôi đã nói rồi...ông không để ý. Nếu nhà nước CS Việt là dạng Thái thú của Tàu cộng, đừng nói gì đến biện pháp này khác. Vụ giàn khoan là việc rõ ràng quá rồi!... Mong sao, có lần nào đó, anh chê tôi một phát... mà chê thật đúng!.
- Tôi nói mà anh cũng không để ý. "Người khen ta mà khen phải là bạn ta". Tôi và anh là bạn, có phải không...?
- Tôi nói mà anh cũng không để ý. Tôi đợi đến ngày anh chê tôi, vì "Người chê ta mà chê phải là thầy ta". Ba người đi với nhau, trong đó có kẻ ắt là thầy ta. Ở đời, học hoài không hết cái hay.
- Thế mà anh nói không biết gì về Mạnh Tử và Tuân Tử. Mạnh Tử là người nói câu tôi vừa nói với anh. Phần anh, anh nói một câu nói của Tuân Tử đó.

Anh bạn, dân nhà giáo, có thói quen nói chuyện theo lối lịch sự. Dù chê, dù khen, anh nói ở mức độ tương đối. Ngày nay, cứ đọc các bài viết trên trang mạng, chúng ta thấy mức độ quá khích hay bảo thủ đến ngoan cố là việc xảy ra nhan nhản. Trả lời với những bài viết, kể cả quá quan tâm đến những bài viết đó, khiến chúng ta mất nhiều thì giờ, không tập trung có hiệu quả vào một việc nào cả. Đừng nói đến những bài vở xấu, nhằm mục đích chia rẽ, đánh mất sự đoàn kết cần có cho việc tranh đấu chung.



Đặng Quang Chính
dangquangchinh2013@vikenfiber.no
 
Oslo 13.07.2014
12:40


Ghi chú:
(*)Theo cách xếp lớp hiện nay, cấp này là các lớp từ lớp 6-10.
(**) Đang trong lúc vụ giàn khoan gây sôi nổi, trên mạng có bài nói rằng Tàu đã đưa nhiều sư đoàn đến giáp biên giới Tàu-Việt.
(***) Chuyện cấm kỵ của xã hội
Đăng nhập để trả lời
0
 
CAN ĐẢM

Hôm qua, ngồi trên xe có 6 "ông già" thì hết ba ông có ý kiến rõ ràng. Một ông chống đối ...còn các ông khác im lặng. Dĩ nhiên, im lặng không có nghĩa mấy ông còn lại ủng hộ ý kiến của phe đa số....và im lặng cũng không có nghĩa là sợ mấy ông thuộc phe đa số chỉ trích. Chưa chắc ai can đảm hơn ai ....
 
- "Anh có thể "tếu" chuyện gì nghe vui vui thì được ...chứ chuyện này anh không nên nói thế". Tôi nói vậy vì một ông bạn cứ nói mãi với nội dung như châm biếm nhạc sĩ Vũ Khang.
- Viêt Khang cũng có thể là người của Việt Tân ..?

Chuyện hay, không đến đảng này hưởng phần. Chuyện dở, đảng này bị mang tiếng. Nói cho ngay ..bởi đảng này có "tì vết" trong thời gian trước.

- "Dù có là người của đảng nào đi nữa ...những người dám lên tiếng phản kháng bọn cầm quyền đều là người can đảm. Dĩ nhiên, đi chung với cả nhóm bạn, người ta ít sợ ma hơn!... ". Một ông khác lên tiếng
- "Thôi ..cho tôi hỏi, anh (người nói hướng về ông già ngồi cạnh tài xế) ..anh có dám gọi phôn đến cô bạn gái anh mới quen không ?...". Ông này, chắc hẳn thấy không khí bàn cãi về vụ Việt Khang quá găng nên chuyển đề tài. Mà đề tài này thì luôn hấp dẫn !...
- Em chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì !...Ông ngồi cạnh tài xế trả lời

Anh chàng "thi sĩ" này có nghề chính thức là giáo viên dạy Địa trường nữ Trung học Gia Long sau năm 30.04.1975. Anh này khôn lắm!..(theo ý anh ta kể vài lần) "Chọn dạy Sử để phải bị cà lăm hay sao". Anh này hên lắm! ...bởi, khi hàng năm có những buổi họp mặt Gia Long, anh đều được học trò nhắc đến. Có lần khi họ về thăm Việt Nam, anh được "lì xì", dù lúc đó không phải là ngày Tết. Không chừng tháng 9 năm nay, anh sẽ được học trò lo cho sang thăm nước Úc.

Sáng hôm nay, trước khi làm vệ sinh buổi sáng, anh thuật lại giấc mơ lạ của anh ta. Nội dung là anh có cảm tưởng bị rắc rối sao đó với công an. Anh nói tiếp luôn, có thể những bàn cãi về nhạc sĩ Việt Khang hôm qua đã khiến anh bị ám ảnh. Tôn trọng "can đảm" của anh ta, không ai trong nhóm nhắc về câu chuyện đó trên đường về lại Sài Gòn.

Tôi nói "can đảm" là nói chơi thế thôi. Có ai giống như anh ta, thấy lại câu chuyện nói ban ngày trong giấc mơ của mình. Thần khí mỗi người mỗi khác. Đừng nói tại vì anh ta là người không có thân hình lực lưỡng mà nhát gan. Truyện Đông châu liệt quốc (thì phải) có kể về việc một ông vua chọn dũng sĩ, tìm cách sát hại bạo chúa Tần Thủy Hoàng. Trong mười mấy dũng sĩ được tuyển, chỉ có hai người đạt yêu cầu. Một ông là Kinh Kha và một ông khác, khỏe mạnh không kém. Nhưng, ông kia vì đảm (gan) lược kém ...gặp nguy hiểm, mặt đổi sắc xanh...nên không được chọn.

Người CS chọn đảng viên hay lắm. Tiêu chuẩn: nhiệt tình (tức hăng say, máu nóng). Phần đông những người này gốc là nông dân ...hay công nhân. Chẳng hạn như Đỗ Mười (thiến heo) hay Lê khả Phiêu (?) ..Phan Văn Khải gì đó, dân làm công đồn điền cao su Pháp. Những người đó có gan xông pha, mạo hiểm. Có đảng viên loại này, làm cái gì cũng thành công ..nói chi là làm "ăn cướp" (được làm vua, thua làm giặc). Nhưng, hỡi ôi! ..sau năm 1975, đất nước lao đao khổ sở, bởi "nhiệt tình + ngu dốt = phá hoại".

Ông bạn tôi thuộc loại: Không nhiệt tình + không ngu dốt + không bao giờ đổi sắc mặt (vô cảm?...) = luôn gặp may. Tôi chợt như nghe được vài câu trong bản nhạc
"Giờ đây
Việt Nam còn hay đã mất.
Mà giặc Tàu, ngang tàng trên quê hương ta
Hoàng Trường Sa đã bao người dân vô tội
Chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu
(Việt Nam tôi đâu)

Tôi khoái anh bạn "Trí vận" ở chổ, mỗi lần anh nhắc lại câu thơ trong bản nhạc này, lối diễn tả của anh ta, không cần cử chỉ mà như đã thâu gồm nội dung những câu đó

Từng đoàn người đi, chẳng nề chi
Già trẻ gái trai, giơ cao tay
Chống quân xâm lược, chống kẻ nhu nhược
Bán nước Việt Nam

Có lẽ tôi khoái ở chổ, giọng anh ta không còn trong, muốn hét to lên nhưng nghe khàn khàn. Cái khàn khàn đáng yêu của những bô lão trong Hội nghị Diên Hồng xa xưa trong lịch sử dân Việt.

Không biết, nếu trong tương lai, khi Việt Nam trở thành một quận huyện của Tàu, anh bạn "thi sĩ" của tôi có còn gặp may hay không(?!)... vì nhạc sĩ Việt Khang đã cảnh báo rằng:

Tôi không thể ngồi yên
Để đời sau cháu con tôi làm người
Cội nguồn ở đâu?
Khi thế giới nay đã không còn Việt Nam
(Anh là ai)


Đặng Quang Chính


Ghi chú:
Tôi nghe hai bản nhạc trên qua Youtube vài lần, nhưng nhớ như ghi lại ở trên, vì anh bạn "Trí vận" đã ra công, in nhiều bản sao, đưa anh em, mỗi người một bản.
Đăng nhập để trả lời
0
 
Bảo đảm

Ngồi trên xe, nghe anh bạn "Trí vận" nói về vụ Việt Khang và thấy anh đưa tặng cuốn sách : "Bên thắng cuộc" cho người ngồi kế, tôi lại nhớ đến trường hợp điệp viên Phạm Xuân Ẩn. Không ai có được sự bảo đảm rằng, mình là người bạn thân của những người điệp viên loại đó (Nhất là trong một giai đoạn nào đấy, khi mình không biết ra người bạn của mình làm việc trong lãnh vực tình báo) là sẽ được người đó xem như bạn thân ...và tránh được mọi sự bắt bớ, do cơ quan mà anh ấy làm việc tạo nên
 
- "Tôi đã xem bài viết của anh về anh Hồ Hảo Hớn rồi". Anh bạn "thi sĩ" nói, rồi thêm: "Anh đúng là CS thứ thiệt !.."
- "Tôi đã giã từ nó từ năm 75 rồi ...". Anh "Trí vận" trả lời
- Có những câu anh mượn những nhân vật trong bài viết nói hộ anh ...và có thể, ngược lại, anh nói giùm họ
- Anh nói đúng..

Thoạt đầu, cho tới lúc này, tôi cho rằng anh bạn "thi sĩ" chỉ nói lời lịch sự, đáp lễ lại việc anh bạn đưa bài viết cho anh ta xem (tôi thì chưa làm việc này, dù cũng nhận được một bản tương tự). Nhưng, phần nhận xét cuối cùng khiến tôi nghĩ trái lại.

- "Anh chưa được khách quan lắm!...". Anh "thi sĩ" tiếp: "Anh dùng từ "hắn" để gán cho một cấp tá ngành an ninh, tình báo, khi lấy cung một cán bộ CS thứ thiệt ..là anh gián tiếp lộ ra cho người đọc biết, anh đã đứng về phía bên nào trong nội dung truyện".
- Ừ !...anh nói đúng

Như đã nói, anh bạn "thi sĩ" là người khôn ngoan khi chọn môn Địa (thay vì môn Sử) để tiếp tục dạy học, sau năm 1975. Anh ta cũng "khôn ngoan", nếu không nói là người có nhận xét sắc bén khi đưa ra câu nói trên. Đôi khi, biết đâu, sự sắc bén đó khiến anh ta có sự nhậy cảm cao độ (nếu không nói là "can đảm"?..) khi đã tái hiện trong giấc mơ của anh ta, những điều được nói trong ngày về vụ Việt Khang, những bàn tán về cuốn sách "Bên thắng cuộc"

- Hình như anh Hồ Hảo Hớn không được đặt tên đường ..?
- Lúc đầu là thế ..nhưng, sau này, do bài viết của tôi ...và nhờ ..(ai ..ai đó - người viết không nhớ-) ...vận động, nên rốt cuộc, tên anh ta cũng được đặt tên đường. Anh "Trí vận" nói thêm: "Hôm nào rảnh, tôi sẽ viết một bài về cái chết của Tướng Nguyễn Khoa Nam. Tôi có quen anh ...(người viết quên tên) ...chánh văn phòng ông Nam, người chứng kiến cái chết oai hùng của ông Tướng này. Những cái chết oai hùng....đáng được tuyên dương. Ai cũng là người Việt cả.
- Chắc nay mai ông Ẩn cũng được đặt tên đường ..?

Ông Phạm Xuân Ẩn, sau năm 1975, đã ở ấn suốt một thời gian dài. Nói rõ hơn, ông bị thất sủng. Nói chi tiết là ông đã bị kiểm soát, khi phải ra Bắc học một khóa học, được gọi là "cải tạo tư tưởng" (thực chất là như thế, nhưng nhà nước CS đã gọi bằng từ khác, nghe hay hơn. Giống như trường hợp ho nhốt tù sĩ quan VNCH nhung lại gọi là "cải tạo"). Lý do: vào ngày 30.04, ông Ẩn đã tìm cách đưa Bác sĩ Trần Kim Tuyến (phụ trách an ninh, tình bảo của VNCH) lên máy bay, trốn ra khỏi nước.

Ông này từng nói với vợ con là, khi ông ta chết, đừng chôn chung với những người CS. Nhưng, lúc gần cuối đời, tuổi đã già, không biết bọn nhà nước o bế thế nào ...và phong cho ông ấy cấp tướng. Rồi những bài báo của những tờ báo nhà nước ca ngợi inh ỏi chiến công của ông ta ...Có thể tất cả những điều đó làm ông xiêu lòng, chịu gắn sao tướng, đội cái mũ két rộng hơn cái đầu và lệch một bên, theo tôi, trông như anh hề. Thật tội !....

- "Chưa biết sao ...nhưng cũng như vụ Nhân văn giai phẩm. Ông nhà nước Nguyễn Minh Triết không biết nghĩ sao, lại phục hồi danh dự một số mấy ông nhà văn đó". Anh "Trí vận" trả lời

Anh bạn "trí vận" không biết có xiêu lòng như ông Ẩn không. Nhưng, nghe nói anh ấy đã được trao bằng Huân chương Kháng chiến gì đó. Tôi chưa hỏi kỹ. Không biết tên trong Huân chương và tên khai sanh, hay tên ngoài đời khi hoạt động, có giống nhau không. Người nhiều tên, có thể cũng có nhiều bộ mặt khác nhau. Như ông Ẩn, còn có tên "Hai Trung" hay Trần Văn Trung. Người làm trong nghề an ninh, tình báo; nhất là phản gián thường như con thò lò, có nhiều mặt. Cách họ xoay trở, đối xử không chỉ giúp họ sinh tồn, đôi khi còn vì quyền lợi vật chất cá nhân nữa.

Điều tôi khâm phục nhất nơi ông Ẩn là cách đối xử có tình người với ông Trần Kim Tuyến. Ông bạn "Trí vận" có thể xiêu lòng theo cách của ông Ẩn. Nhưng tôi mong rằng, trong tình bạn, anh ấy sẽ không phụ lòng những người bạn đã tin cậy nơi anh ta. Trừ anh bạn "thi sĩ". Có thể vì quá sắc xảo trong nhận xét, đến độ nhậy cảm...nên những gì trao đổi với bạn bè, xảy ra trong ngày, đã ám ảnh anh chàng "thi sĩ"qua giấc mơ. Anh ta có lý do để phản ứng như thế, vì làm bạn với những người phản gián, không có sự bảo đảm nào, dù anh là bạn thân của người đó.


Đặng Quang Chính
Đăng nhập để trả lời
0
 
Thầyhọc trò


Ông thầy theo tiếng Tàu, gọi là sư phụ. Tiếng Việt Nam, trước năm 75, gọi là Giáo sư (Cho cả Trung học đệ nhất và đệ nhị cấp -tương đương với cấp 2 & cấp 3 hiện nay). Nay, người dạy trên đại học mới mới có được chức danh giáo sư (cũng là tiếng để gọi những người có một hay nhiều nghiên cứu có tầm vóc -vì thế nên được mời dạy ở Đại học-). Học trò trên Cao đẳng hay Đại học mới được gọi là sinh viên. Sinh viên, nếu cứ học lên mãi và có năng khiếu, có thể sẽ là thầy dạy học của ông thầy, người đã dạy họ lúc còn ở bậc Trung học.

Tựu trung, nếu "lớp sóng sau lùa lớp sóng trước", cũng như người ta ví tình trạng trong gia đình "con hơn cha là nhà có phúc"; đó là dấu hiệu tiến bộ của một đất nước, một gia đình.

Trong tiến trình dạy và học, tình cảm thầy trò nảy sinh. Tình cảm giữa thầy và trò có đôi trường hợp đi ra ngoài lối suy nghĩ thông thường của một số người, những người vẫn giữ lề thói cũ. Đó là những người phân bậc xã hội theo kiểu phong kiến xưa: "quân, sư, phụ" (thầy được xếp vị trí cao hơn người cha). Vì thế, không thể có chuyện thầy trò yêu nhau.

Tình cảm thầy trò theo kiểu trai gái có thể là một dạng biến tướng của sự thân, kính. Ở mức độ thân kính, cũng có nhiều chuyện để nói. Hội "Cựu học sinh trường Gia Long" hay "Trưng Vương" được nhiều người biết. Mỗi năm, họ tổ chức họp mặt rất thân tình. Có khi người trong nước cũng ra nước ngoài tham dự. Họ mời luôn các giáo sư đã dạy họ trước năm 75. Mọi thứ họ lo tất cả cho ông Thầy. Một anh bạn của tôi, trước dạy Gia Long, vừa rồi bị bệnh. Học trò ở nước ngoài nghe tin sao đó, có người đã gửi tiền, nhờ người khác trong nước, đem đến giao tận nhà. Hội "Cựu học sinh Chu Văn An" cũng thế. Hình như có năm, hội này cũng tổ chức họp mặt ngay tại trong nước.

Trước năm 75, hầu hết học sinh cấp 2 đều nhiều, ít được đọc một bài viết ngắn, nói về tình thầy trò. Bài viết nói về một ông thầy người Pháp, trong giờ dạy, được người học trò cũ đến thăm. Người học trò cũ, tuy đã lên đến cấp Tướng trong quân đội, vẫn đối xử với thầy cũ rất mực kính trọng. Chuyện Tàu nói đến làng Khổng Tử, tại đó, cả hàng trăm học trò đến bên mộ thầy của họ, Đức Khổng Phu Tử. Họ lập lều trại ở tại chỗ. Có người ở suốt ba năm để lo việc nhang đèn, thờ cúng. Có người ở luôn, sinh cơ lập nghiệp, nên từ đó mới hình thành tên làng này. Người Việt ta có truyện kể về danh sư Chu Văn An. Ông này, sau khi mở trường dạy học, với đạo đức nổi tiếng và nhiều học trò thành đạt trong quan trường, nên được mời vào dạy học trong triều đình. Khi đưa sớ cho vua Trần Dụ Tông (học trò của Chu Văn An), yêu cầu vua chém đầu 7 nịnh thần, nhưng không được đáp ứng, Chu Văn An từ quan về núi Chí Linh ở ẩn. Sau, vua Dụ Tông có đến núi Chí Linh thăm thầy. Ngoài chuyện này, chúng ta còn nhiều chuyện viết về tình nghĩa thầy, trò khi xưa (1).

Nhưng sự thân, kính ở khía cạnh khác, mức độ khác, gây ảnh hưởng nhiều khi còn "kinh thiên động địa" hơn tình yêu trai gái. Đưa những dẫn chứng về sự việc này, chúng ta có rất nhiều.

Tuy nhiên, ở đây, để ngắn gọn, ta chỉ đưa ra vài ví dụ. Nếu ông Alfred Nobel (giải thưởng với tên của ông, hàng năm được hai quốc gia Na Uy và Thụy Điển trao giải) dùng ảnh hưởng và tiền của mình, thay vì lập nên giải thưởng đó, ông ta khuyến khích, thúc đẩy một lớp người kế tiếp, chuyên nghiên cứu về các loại vũ khí tàn sát hàng loạt (chẳng hạn như Bom nguyên tử) thì tình trạng hòa bình của thế giới ngày nay sẽ khác nhiều. Chẳng hạn như các loại bom V1 và V2, nếu được hoàn thiện trong thời nước Đức có chủ nghĩa Phát Xít, có lẽ nước này không thất trận sớm, như chúng ta đã biết. Chủ nghĩa Mác-Lê, với lớp học trò kế tiếp, như Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Pôn Pốt..v..v.. đã tạo nên cái chết của hàng trăm triệu con người. Bên cạnh đó, những hư hại, sụp đổ về đạo đức, văn hóa cũng không nhỏ!...

Nếu gạt ra lý do vì muốn làm ăn với thị trường của Tàu quá lớn, những lý do khác để Mỹ bỏ VN cũng có nhiều. Trong những lý do đó, có phong trào phản chiến. Tầng lớp tham gia phong trào này, khá nhiều xuất phát từ phong trào Hippie. Họ chủ trương bác bỏ các thể chế; phản đối tính chính thống chính trị và xã hội; phê phán các giá trị của tầng lớp trung lưu; lựa chọn hệ tư tưởng trung gian, không giáo điều; phản đối vũ khí hạt nhân, chiến tranh; ủng hộ hoà bình, tình yêu, tự do cá nhân và tự do tình dục (2). Chúng ta nói không sợ sai là, phong trào Hippie được hình thành cũng bởi họ hiểu không thấu đáo về triết thuyết hiện sinh.

Tóm lại, ta có thể nói, từ những triết thuyết, chủ nghĩa, giáo điều (xuất phát từ những ông thầy đi trước) được giảng giải, hướng dẫn không đúng mức, một chiều, sai lầm, đã đưa các thế hệ đi sau, các tầng lớp xã hội đến sự tàn phá ghê gớm; không những về vật chất mà còn cả về tinh thần.

Nhân đây, nói qua về một bài viết có tựa "Chiến Tranh Và Ký Ức Về Chiến Tranh" (Nguyễn Hưng Quốc) (3).

Ông ấy viết: "Trong các môn tôi dạy tại trường Victoria University ở Melbourne, Úc, có một môn tập trung vào chiến tranh Việt Nam: “Nhiều Việt Nam: Văn Hóa Chiến Tranh Và Ký Ức” (ASI2003 Many Vietnams: War Culture and Memory).

Trong vai trò là giáo sư, một trong những việc được ông ấy làm hàng năm là "Giống như mọi năm, trong bài giảng cuối, tôi cho sinh viên xem một cuốn phim ngắn nhan đề Ngày Giỗ (The Anniversary, 2004) của Hàm Trần, một đạo diễn trẻ gốc Việt tại Mỹ. Phim chỉ dài có 28 phút. Nội dung khá đơn giản, có thể tóm tắt như sau: Trong cuộc biến động năm 1963 ở Sài Gòn, có một thanh niên tham gia rất tích cực trong phong trào Phật Giáo chống lại chính quyền Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Bị cảnh sát truy nã, anh định mang vợ và hai đứa con trai chạy trốn, nhưng một đứa đang bị bệnh, không thể đi được, anh bèn mang theo một đứa ra bưng, và sau đó, ra miền Bắc. Đứa còn lại sống với mẹ trong Nam. Mười năm sau, hai anh em ruột gặp nhau trên chiến trường, cuối cùng, người này giết người nọ. Rồi họ nhận ra nhau. Nhưng đã quá muộn. Kẻ còn sống, sau đó, đi tu. Cứ đến ngày giỗ lại tụng kinh, cầu cho hương hồn người anh em ruột thịt của mình”.

Sau khi trình chiếu cuốn phim, ông ấy kết thúc môn học, với ý được nhấn mạnh như sau: "Nhìn từ bên ngoài, như từ Úc và Mỹ, chẳng hạn, người ta chỉ biết, trong giai đoạn 1954-75, Việt Nam bị chia làm đôi, trước hết là về phương diện địa lý và sau đó, về chính trị; nhưng từ cái nhìn bên trong, của người Việt Nam, sự chia cắt ấy đi sâu đến tận từng tế bào nhỏ nhất của xã hội: Gia đình. Bi kịch của đất nước, do đó, biến thành bi kịch của gia đình. Ngay sau tháng 4 năm 1975, lúc nhiều gia đình được đoàn tụ, những xung đột gay gắt về quan điểm chính trị giữa cha con, vợ chồng, anh em… khá phổ biến. Nhiều sự xung đột kéo dài đến tận ngày nay. Chúng làm cho cái gọi là ký ức chiến tranh, với người Việt Nam, như những vết thương chưa kéo da non. Trong các vết thương ấy có cả sự thù hận lẫn sự đau xót: Không hiếm trường hợp ở những người mình chống đối quyết liệt có cả hình ảnh của người thân nhất của mình. Sự xung đột ở ngoài, do đó, trở thành một sự xung đột tận bên trong. Bởi vậy, không có gì khó hiểu khi, liên quan đến chiến tranh và hậu quả của chiến tranh, mỗi người Việt Nam là một khối mâu thuẫn khổng lồ. Không hiểu được sự mâu thuẫn ấy, không thể nào giải quyết được các xung đột hiện nay".

Không biết có phải ông Quốc muốn nâng cao tầm quan trọng của môn học hay không, nên đã đưa ra một hình tượng không xác thực với tình hình hiện tại. Phải nói là: vết thương chiến tranh VN, giờ chỉ còn là vết sẹo. Vết sẹo không gây đau đớn, nhưng qua hình ảnh này, nếu người mang vết sẹo đó bị khêu gợi trở lại những kỷ niệm xưa, chính vết sẹo trong tâm hồn sẽ gây nhiều phản cảm không lợi cho cả chủ thể và cả nơi người gây ra tác động khêu gợi đó. Bằng chứng rõ rệt là các gia đình có rể, dâu là người gốc miền Bắc (kể cả rễ, dâu có chức quyền trong guồng máy nhà nước CS) đã sống một cách tương đối hòa hợp. Chính vì thế, đừng tưởng việc "di dân" tự động của người miền Bắc vào trong Nam chỉ hoàn toàn vì lý do kinh tế. Việc này phần nào nằm trong chính sách của nhà nước CS. Ai nấy cũng rõ là, ngay sau 30.04.75, các cán bộ được điều vào trong Nam, gần như toàn là thành phần cốt cán. Và việc họ được đưa vợ con vào trong Nam sinh sống cũng có phần ưu tiên nhanh chóng hơn các thành phần khác. Rồi họ đưa dân tộc thiểu số ở các vùng biên giới phía Bắc vào cao nguyên Trung phần, cũng là ý đồ của họ. Một trong những lý do chủ yếu chính là vì thành phần thiểu số này đáng tin cậy hơn là thành phần dân tộc thiểu số tại cao nguyên, những người đã từng gần gũi, quen thuộc với Phong trào Fulro; một phong trào đòi tự trị với dân tộc Kinh, trước 75.

Các cuộc di dân nói trên cho thấy nhà nước CS đã muốn tác động đến việc dung hòa mâu thuẫn (mà ông Quốc gọi là "khổng lồ") cái mâu thuẫn Bắc-Nam, Quốc-Cộng, Sắc tộc-Kinh..v..v.. qua cách thế cũng có thể được gọi là yếu tố địa-chính trị; ít ra là theo kiểu của riêng họ.

Có điều, tác động của họ thành công nhanh chậm, nhiều ít còn tùy thuộc vào một yếu tố khác, hoặc họ vô tình hoặc họ cố ý làm là, mỗi năm, vào ngày 30.04, họ lại tổ chức ăn mừng linh đình. Họ làm cứ y như là, đó là một chiến thắng của VN với một tập đoàn xâm lăng nào đó. Nhưng họ có cái sai chết người; dù họ cố ý hay không. Đó là việc họ khắc câu nói của Lê Duẫn, khi ông này còn sống, trên phần mộ của chính ông ta hiện nay. Đó là câu: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô và Tàu”. Họ chủ quan khi họ cho là, họ đang "vật lộn" với một phương tiện truyền thông hiện đại, Internet... và họ sẽ thắng, vì thời gian sẽ điểm khuyết những hình thù "tatoo" trên vết sẹo đó. Một hai thế hệ nữa, người dân sẽ nhìn những vểt sẹo theo cách tô son, trát phấn của họ. Rồi mâu thuẫn khổng lồ nào đó rồi cũng sẽ qua đi!!...

Hình tượng trên không phải là một sự suy nghĩ quá lố của người viết bài này. Thực tế ở bên Tàu cho thấy, Thần tượng Mao Trạch Đông đã lần lần được phục hồi. Sự việc đó xác nhận điều vừa nói của tác giả. Lớp trẻ hiện nay bên Tàu, thấy sự vươn lên tốt đẹp của đất nước họ, chỉ phần nào do công Đặng Tiểu Bình, phần lớn khác có nguồn gốc từ họ Mao. Bởi chính ông Bình đã tiếp nối sự chính danh của ông kia!.

Để kết luận, chúng ta thấy rằng, quan hệ giữa thầy và trò là một quan hệ gắn bó, quan trọng. Học trò có thể yêu thầy. Nhưng mối liên hệ thân kính đôi khi đưa đến những hậu quả tai hại khác. Bởi đã hoàn toàn tin thầy, đôi khi học trò bị dẫn dắt đến một "Thiên đường mù" mà không hề hay biết. Nhưng, sỡ dĩ hậu quả dẫn đến một kết cuộc tệ hại như vậy cũng bởi người thầy, cố ý hay vô tình, đưa ra một sự thật nữa vời!...hoặc là đã "giảng giải, hướng dẫn không đúng mức, hoặc một chiều, sai lầm" như đã nói ở trên.


Đặng Quang Chính
Oslo 24.07.2014
23:49




Ghi chú:
(1) http://vaitrongcanh.wordpress.com/20...-thay-tro-xua/
(2) http://dl.vnu.edu.vn/bitstream/11126...2050000057.pdf
(3) http://www.tvvn.org/forum/content.ph...g-Qu%E1%BB%91c
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.11.2016 09:40:00 bởi Đặng Quang Chính>
V cuc bu c ti M 2016
 
Ti Bc Âu, bây giờ là ngày 07.11.16. Do đó, người dân ti đây (cư dân Vit) vn còn có th bàn xui, tán ngược v cuc bu c ti M.
 
Nhiu bài viết ca nhiu người, đã được đưa lên Din đàn, vi nhng phân tách ưu, khuyết đim ca hai ng c viên, Hillary và Trump. H nói theo đ kiu. Qua bài này, tôi ch thêm vào vài nhn xét. Nếu bài viết đem li chút thú v cho người đc, cũng là vic đáng bỏ công để làm.
 
1) Thành kiến
Nhiu người c nói riết thành quen, mt ý nghĩ như sau: mi vic bu c ti M đã được đnh sn bi mt thế lc sau hu trường. Có người đưa chng c, các cuc hp ca nhng tay tài phit (nhóm tài phit) quc tế. Ln chót ti Thy Sĩ (thì phi). Hình chp bui hp khá rõ, có v chng Clinton ngi tham dư.
 
Chuyn gì cũng có th xy ra. Nhưng, Trump cũng không xa l gì vi gia đình Clinton. Riêng Trump, nói theo li thi thượng hin nay ti VN, cũng là mt đi gia có tm c. Không l Trump hoàn toàn không biết gì v thế lc đó hay sao?
 
Nếu không biết, chc ông ta sẽ lãnh "đu máu" ri!... Đến gi, mi người thy rt rõ là, không biết thế lc sau lưng (hu trường) là ai, nhóm nào. Nhưng c nhìn đám truyn thông "đánh Trump" thì rõ đó là mt thế lc. Sc mnh ca truyn thông. Đó là sc mnh th tư trong mt quc gia, sau hành pháp, lp pháp và tư pháp. Trong công vic kinh doanh ca Trump, cũng có nhng lãnh vc có liên quan đn truyn thông. Nhưng, dù trong tay Trump có mt hai t báo, mt hai h thng TV...có th nào so ca vi s lượng gp hai (hay hơn thế nữa) như vy không ?. Nếu tht vy, ta có th dùng li din t ca VN như sau, gn cho Trump là người có "gan cóc tía" (nghiến răng chng tri mà!...). Nếu biết mà c làm, qu là "gan ông cóc tía"!
 
Mt câu nói khác đã tr thành quen nơi l tai nhiu người là, M không ai là bn, không ai là thù vĩnh vin.
 
Chưa nói đến ni dung, ch xét qua thc tế, đã thy câu đó không hoàn toàn đúng. Tht vy, t hi lp quc đến nay, có bao gi M có đường li tách lp hn vi Anh, Đc, Pháp...và sau này là Úc (tr trường hp có chiến tranh vi Đc nhng năm 1939-1945 và vi Đông Đc sau đó).
 
V phn ni dung, người nào đưa câu nói đó đ vin chng điu gì đó, theo h là hp lý, vì đó là, do h ng dng mt cách chung chung. Nói cho cùng, đó là cách nói khác, diễn tả s xung dc v đo đc ca nước M nói riêng và c thế gii, nói chung.
 
Thc tế xy ra không lâu trước đây, đã chng minh điu đó. Sau thế chiến th hai, trong vai trò k thng trn, nước M vào nhng năm 1945-1965, là mt đi cường quc đúng nghĩa. Mnh v c kinh tế và quân s. Thời đó, người ta còn có li din t xã hi M là, thiên đường M quc. Người dân đy đ v vt cht, tinh thn (sau chiến thng) rt sung mãn. Trong nước an ninh. Trên thế gii, gn như đâu đâu cũng có đng minh và các căn c ca M (dĩ nhiên, tr Liên sô và Tàu). Không nhng thế, Hip chng quc rt hào phóng. Đ tin, qua chương trình Marshall, vin tr cho Âu Châu và giúp Nht tái thiết..v..v..


Nói chung là thế. Nhưng, nhìn k vào đt M, h lo lng v s bành trướng ca ch nghĩa CS, nên điều đó đã đưa ti ch nghĩa Mccarthyisme. Ngh sĩ Mỹ, Joseph McCarthy, là người có ch trương này; mt ch trương săn đui, truy tìm nhng người CS hay nhng k có khuynh hướng theo Cng. Một số trí thức, học giả Mỹ thời đó đã bị chủ thuyết này gây nhiều rắc rối, chẳng hạn diễn viên nổi tiếng Charles Chaplin, kịch tác gia Arthur Miller..v..v.. Cao trào ca ch nghĩa din ra trong nhng năm 50-54 (1). Dĩ nhiên, vic M thay chân Pháp đ chống lại bọn theo Tàu vào năm 1945 tại Việt Nam (người CS gi là "Sen đm Quc tế) có th ban đu, do tự hào của một kẻ chiến thắng một cuộc đại chiến thế giới; nhưng sau đó, là do lo sợ sự bành trướng ca ch nghĩa CS (50-54) nên mi có chuyn be b CS và thuyết Domino chống Cộng.


Chuyn mt tay nghĩa hip, thy mt cô gái b uy hiếp bi bn tho khu mà ra tay cu vt...ri sau đó, phi lòng cô gái, thì chuyn sau ch là h qu. Chúng ta không chc là, ngay khi cu cô gái anh chàng đã phi lòng cô ta. Nhưng, khi cu được ri, tình cm ny n gia hai người, có khi phi tri qua vài tháng hay c năm. Suy ra tình trng ca cô gái min Nam Vit Nam cũng không quá đáng. Mc đánh du anh chàng đt câu hi, xem cô ta có mun anh làm chng không, cũng có th rơi vào giai đon 1963, khi Mỹ lt đ chính quyn ông Dim. Mi s xáo trn sau đó và vì tình hình mi lúc mi căng thng, nên người M đã đ b lên bãi bin Đà Nng. Kế tiếp, dù là v chng, nhưng cô gái ngoi tình trong tư tưởng, nên anh chàng phi kiếm cách buông ra. Có ai li chu thit thòi đến 58.000 sinh mng (lính M) và rt nhiu ca ci, đ thy mt dân tc hình như chưa thoát hn tư tưởng thân Cng (M không ng rng, người dân vùng xôi đu, NU có thy được s gian trá ca CS, cũng không dám dt khoát chống Cộng, vì bn thân hay chính gia đình họ, bị áp lc bởi chính sách KHNG B ca Vit Cng). Nói thêm đây là, năm nay là năm 2016, người dân trong nước đã thy rõ s gian trá ca VC mà vì chính sách KHNG B nên người dân trong nước còn chưa dám vùng lên đui bn bán nước; ch đng nói đến nhng năm trước năm 1975, mt thi đim vàng thau ln ln.


Nhưng, người M cũng như nước M, h cũng chng di trin miên. Nếu cá nhân chúng ta, hay đt nước chúng ta cũng thế, đâu th vì "nghĩa v quc tế" mà c gánh vác mãi sự thua l. Vì thế, cho đến năm 1969, khi Tng thng M Nixon c Kissinger làm c vn an ninh quc gia, cũng là lúc những lợi hại trong vic gánh vác cuc chiến VN, được kết toán theo cách khác. Người được ch đnh làm công vic này chính là Kissinger, kẻ đưa ra quan đim thc dng, được gi là realpolitik (chính tr hin thc). Triết lý ch đo ca ông là chính sách đi ngoi phi phc v li ích quc gia (2)


Cuc chiến VN đem li gây ra sự trì tr cho nn kinh tế M. Sau đó, nhng suy trm kinh tế khác đã đưa người M đến quyết đnh b rơi VN. Chưa k, nguyên do chính yếu khác là M đã có th xâm nhp vào th trường tiêu th khng l ca Tàu sau chính sách ngoi giao "bóng bàn", diễn ra vào năm 1971. Chưa k có người còn thêm vào nguyên do, bi M mun dành ưu tiên cho vic tiếp tr Do Thái vào nhng năm sau 1970. Ch lý do kinh tế (chi nhiu cho chiến tranh VN và có th xâm nhp Tàu) đã khiến anh "Sen đm" có thể đi hướng, nói gì đến vic cng đng Do Thái ti M -nh hưởng đến chính sách quc gia ca M lại tạo được ảnh hưởng lên chính phủ và chính sách của Mỹ. Phong trào phản chiến cũng là một tai hại không nhỏ. Đúng là min Nam Vit Nam đã rơi vào hoàn cnh bi đát, hết thuc cha!


Nhng lý do trên, đúng nhiu hay ít, không nói lên được cái đo đc suy đi, do người viết đã nêu trên. Người M, chính ph M đã lm sâu vào chính sách thc dng. Rõ rt nht là vic ni li bang giao vi Tàu ca Clinton. Sau v thm sát Thiên An Môn ti Bc Kinh, M và nhiu nước Tây phương khác đã ra lệnh cm vn đi vi Tàu. Nhưng, thc trng sau đó là gì?. Đó là: "Trong chiến dch vn đng tranh c Tng thng năm 1992, ông Bill Clinton đã t cáo v đàn áp Thiên An Môn và « nhng tên đ t Bc Kinh ». Sau khi vào Nhà Trng, trong thi gian đu, Tng thng Clinton đã gn vic phát trin quan h thương mi song phương vi vic ci thin tình trng nhân quyn Trung Quc. Nhưng ri, đòi hi này đã nhanh chóng b lãng quên" (3).


Đi vi VN, s tht cũng không khá hơn. Chính ông vào ngày 11-7-1995 đã tuyên b bình thường hóa quan h ngoi giao vi Vit Nam, thúc đy tinh thn hòa gii gia hai nước cu thù và cùng nhau hướng ti tương lai, bao gm c vic d b lnh cm vn và đàm phán tha thun thương mi song phương. Vào ngày 02.07.2015, k niêm 20 năm bình thường hóa bang giao, Clinton nói: Nhng gì chúng ta làm hôm nay là làm cho xã hi ca chúng ta hnh phúc, tiếp cn vi nhau không phi bng nm đm, bng s thù hn, mà bng vòng tay m rng.(4). Vic m rng đó như sau: "Hai mươi năm trước, thương mi hai nước là 500 triu đô la M, nay đã lên ti 35 t đô la M; Vit Nam vượt Thái Lan đ tr thành nhà xut khu hàng đu ca ASEAN vào th trường M". Ông phú h M ngày nay ch đưa "nm xôi" cho thng Bm mà đi li được lợi không ít, vì thng "Bm VC" không ch đưa cho ông phú h cái qut mà còn nhiu th khác. Chc chn thế, vì con người hào phóng ca nước M vào nhng năm sau 1945 và trước khi bỏ rơi VNCH vào năm 1975, đã tr thành tên phú h vi đu óc v li đặc sệt. Vic nhân quyn, được hn nêu ra, ch làm ly có.


2) H qu ca các điu nói trên, gây ra nơi cuc tranh c năm 2016 ti M, mc đ nào đó, cũng chẳng qua là việc đu tranh gia s tht và gian di, gia sc mnh đo đc và sc mnh kinh tế.
Nếu Hillary thng c, đó phn nhiu do sc mnh kinh tế (qu bu c di dào) đưa đến nm được sc mnh truyn thông.


Cái sc mnh truyn thông thy gn nht là cách báo chí, TV ph biến đường li làm vic ca FBI. Ln trước, FBI tuyên b là vic dùng email ca Hillary ch là "quá bt cn". Va ri, nói là s xét thêm my chc ngàn email còn sót. Người dân nghe tin, phân vân không biết bao gi FBI mi thc hin xong s xem xét đó. Bây gi, chỉ đôi ba ngày trước khi kết thúc bầu cử, li cho rng, mi vic liên quan đến email coi như chm dt t đây. Li làm vic khiến người ta hình dung như là "nm đm", đưa ra đ kết thúc trn đu.


Mi người theo dõi k cuc vn đng có th thy được rng, v email gây nh hưởng tt cho phe ông Trump không ít. Ông đã tung nm đm đó đến đi phương. Sc đm càng mnh, nếu không trúng đch th, càng làm người đánh mt thế. Nếu đi phương gng mình chu được, sc phn hi tr li người đánh cũng gây nh hưởng không nh. Vì không có bng chng c th, nên nm đm ca ông Trump không th như là vt nhn, chc thng qu bóng ca đi phương. Do vy, trái bóng đã tung ngược tr li...và ông Trump lãnh đ!.


3) Nếu Hillary thng, không l đó là cái thng ca kinh tế, ca s mt đo đc?
Điu đó có thit gì cho dân M?. TT M, Clinton, được người dân coi như là một Tổng thống có tài,"thiên tài" vì vc được kinh tế M đi lên (qua vic nhy được vào th trường tiêu th Tàu) nên được h thông cm đặc biệt. V Monica là một ví dụ. Dân M, bây gi, điều thiết thực đối với họ gần như là, GDP ca đt nước có tăng không (?).. tht nghip nhiu hay ít (?).. li tc ca h ra sao (?).. (những điều này cũng do truyền thông, bấy lâu nay, đã tạo nên ảnh hưởng đó) nên sau v "khng hong" bu c, mi vic đâu li cũng vào đy. Có kéo dài chính sách ca Bill Clinton, qua Obama ri đến Hillary cũng chng sao, min là nhng điu trên đng gây khng hong gì nơi đi sng ca h. Không chng, h còn hân hoan hơn, khi nước h có "mt" mi, một người đàn bà đầu tiên làm Tổng thống...?!.


4) Nhưng cái hân hoan nht mà ta có th cm thy nơi họ là, h đã được "gii phóng"!. Mọi điều vướng mắc trong tâm của họ, từ lâu nay, đã được ông Trump nói ra rồi. Xã hi M mà. Cái gì cần và muốn nói, nói cho hết mc... và ri, theo đa s -lut chơi mà h tôn trng by lâu- h phi phc tùng theo nhóm đã có nhiu phiếu nhất. Đó là cách thế dân ch mà lâu nay h đã c vũ trên khp thế gii!.


Điu cm nhn nói trên không do chúng ta nghĩ ra. Xem nước Anh gn đây là rõ nht. Chính quyn Cameron mun gia nhp EU, nhưng để người dân được trưng cầu dân ý. Kết quả là, người dân mun rút ra. Trưng cu xong, chính người dân mun trưng cu li. Nhưng, đến gi, đúng là "ván đã đóng thuyn"!

Để kết luận, chúng ta nói chắc chắn rằng, dù Hillary hay ông Trump đắc cử, nước Mỹ vẫn tiếp tục đi tới. Nhưng, nếu không lấy lại được thăng bằng do quá nghiêng về quan điểm thực dụng, nước Mỹ và dân Mỹ sẽ từ từ đi đến chổ suy thoái. Chưa đến thời kỳ đó mà giờ đây nước Mỹ đã bị Tàu và Phi nhìn với con mắt, khác hẳn với cái nhìn về nước Mỹ, khoảng 50 năm về trước. Riêng Phi, bài bản của họ cũng chẳng khác gì Mỹ, chỉ là, không có bạn và kẻ thù lâu dài. Tàu giúp hàng chục triệu để Phi bài trừ ma túy (không nói gì đến nội bộ nhân quyền như Mỹ) thì tội gì không bắt tay với Tàu. Sở dĩ, Phi không dứt khoát với Mỹ vì biết rằng ông "phú hộ" này muốn duy trì con đường giao thông hàng hải quốc tế của mình...và vẫn còn o bế mình. Tất cả liên hệ chỉ dựa trên cái lợi mà thôi. Rồi tất cả các nước trên thế giới sẽ làm giống Mỹ theo câu nói này. Cũng như Mỹ, khi tách khỏi Anh quốc, đạo đức của họ, từ ban đầu rất cao, rồi sau đó giảm dần. Bây giờ, Mỹ chỉ nói chứ không thực sự tôn trọng nhân quyền như năm bảy chục năm trước.
 

Nói rằng nước Mỹ (hay bất cứ nước nào sẽ suy thoái) là có lý do. Lý do cũng dễ hiểu. Vì, cuộc sống của một cá nhân, một đất nước không chỉ thăng tiến bởi chỉ có đời sống vật chất cao hơn mà thôi!.


Đặng Quang Chính
07.11.2016
23:53

 
                   
 
Ghi chú:
(1) https://no.wikipedia.org/wiki/Mccarthyisme 
(2) http://nghiencuuquocte.org/2015/05/28/henry-kissinger/ 
(3) http://vi.rfi.fr/chau-a/2...ong-tay-voi-trung-quoc
(4) http://www.thesaigontimes...-phong-chinh-minh.html
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cá cược lãnh đạo
 
 
Chuyện bóng đá được người dân chơi trò cá cược. Chuyện này không có gì lạ. Người ta, nhất là dân Việt Nam, từng cá cược (còn gọi là cá độ) vào con gà ... vào bất cứ một sự việc ăn thua giữa hai phe. Ở Mỹ, thời nhà văn Mark Twain, có trò ăn thua với trò cho cóc nhảy đua.
 
Nhưng, tại xứ Mỹ, vào thế kỷ 21 này, mà còn có trò cá cược, ai sẽ thắng trong cuộc bầu cử Tông thống vào ngày 03.11 sắp tới; đấy mới là điều đáng nói.
 
Trước hết, ai đưa ra câu chuyện có vẻ kỳ lạ này? Một anh dân đen nào đó? KHÔNG. Hãng Thông tấn AFP.
 
Theo AFP "... hiện tại, tất cả các cuộc thăm dò dường như đang đi theo hướng của ứng viên đảng Dân chủ Joe Biden trước cuộc bầu cử tổng thống Mỹ ngày 3.11. Nhưng những người đánh cược nhìn thấy một thực tế khác và đang đặt tiền vào Tổng thống Donald Trump"
 
Hãng Thông tấn, một cơ quan truyền thông mà đi làm việc cổ động trò đánh cá (cá cược)?
 
KHÔNG. AFP dẫn lời ông Rupert Adam. Ông này là ai? Là phát ngôn viên nhà cái William Hill.
 
Có ông William Hill, ai cấm không có người khác là Paddy Power, nhà cá cược Ireland. Có Power, ai cấm không có nhà cái Betfair của Anh.
 
Có dân đen cá cược thì cũng có "đại gia" cá cược. Đó là chuyện thường tình. Dân đen ít tiền, chơi theo lối ít tiền. Bọn có nhiều tiền, chơi cược với số tiền lớn. Chơi công khai. Có tính quốc tế nữa là khác.
 
Bọn "đại gia" quốc tế chơi ra sao?
"Nhà cái Betfair của Anh đã đặt cược 10 triệu bảng Anh vào cuộc đua Nhà Trắng kể từ ngày 23.8, trước thềm đại hội toàn quốc của đảng Cộng hòa. Điều đó nâng tổng số tiền của họ cho đến nay lên tới 72 triệu bảng, so với 33 triệu bảng ở cùng thời điểm trong chiến dịch năm 2016!”
 
Phát ngôn Darren Hughes giải thích "Betfair hy vọng sẽ vượt kỷ lục 199 triệu bảng Anh đã đặt cược vào năm 2016 - một nửa trong số đó đến sau khi các điểm bỏ phiếu đóng cửa"
 
Matthew Collins, một nhà tư vấn bán hàng 29 tuổi người Australia, bỏ ra khoảng 20.000 đô la Australia - số tiền mà anh đã thắng khi đặt cược rằng ông Biden sẽ chọn bà Kamala Harris làm liên danh tranh cử.
 
Nick Freiling, giám đốc điều hành của một công ty nghiên cứu thị trường, người đã đặt cược 300 USD vào chiến thắng của ông Donald Trump ở Minnesota - bang có truyền thống ủng hộ đảng Dân chủ - nói rằng khoảng cách giữa các ứng cử viên thu hẹp là điều bình thường khi tháng 11 đến gần.
 
Chuyện cá độ con gà nào sẽ thắng, không phải chỉ là một trò rủi ro, hên xui. Dân chơi, nghiên cứu các loại gà. Họ nuôi với nhiều công phu. Có khi mướn người chăm sóc theo ý mình. Họ theo đuổi những trận đá của những con gà "nòi", từng thắng nhiều trận. Tóm lại, "nghề chơi cũng lắm công phu"!...
 
Chuyện gà là thế. Chuyện bóng đá ở mức độ cao hơn. Và chuyện cá cược ai là kẻ chiến thắng vào cuộc bầu cử tới...lại càng cao hơn nữa. Dân chơi cược phải là người theo dõi sát sao các ứng cử viên. Không những thế, tình hình trong nước và quốc tế ảnh hưởng ra sao đến "con gà" mà họ chọn cược là sẽ thắng; đâu là chuyện chỉ có tiền mà theo đuổi được. Bọn cá cược lãnh đạo là bọn có kiến thức về chính trị (ít ra ở mức độ không thấp)!
 
 


Đặng Quang Chính
06.09.2020
18:17
 
Đăng nhập để trả lời
0
Kinh nghiệm xương máu


Ngày mai 11.09.17, Na Uy có cuộc bầu cử Quốc Hội. Qua đó, một thủ tướng mới (lãnh đạo khối đa số) sẽ lên cầm quyền. Đây là một cuộc tranh cử có tầm quan trọng rất lớn, quyết định tương lai một nước Na Uy, từng có lần đã được bầu là một trong các quốc gia có cuộc sống tốt đẹp cho người dân.

Tình hình tranh cử, nói chung, diễn tiến ra sao?

Rất sôi nổi và căng thẳng. Sôi nổi vì qua những cuộc điều tra thăm dò, đảng chính quyền (hữu phái, Cấp tiến, Cơ Đốc Giáo, đảng cánh trái -Venstre part-) và nhóm đảng xã hội dân chủ (dẫn đầu là đảng Lao Động -arbeiderparti-) tỷ lệ cao, thấp không nhiều và thay đổi hàng tuần (nếu không nói là hằng ngày). Căng thẳng vì qua những cuộc đối luận trực tiếp trên truyền hình, tám người, đại diện cho các chính đảng lớn, được chất vấn qua nhiều đề tài khác nhau, có vẻ như không đại diện nào có câu trả lời đáp ứng được hầu hết khán giả theo dõi.

Sôi nổi và căng thẳng đến độ một trong những nhật báo lớn (Aften Posten) đưa tựa là, những lá phiếu cá nhân, sau cùng có thể làm ảnh hưởng đến kết quả chung.

Hy vọng số người đi bầu sẽ cao hơn trong những lần bầu cử trước. Điều này được đặt ra, vì trước đây, khi những nhân vật chính trị nước Mỹ được phỏng vấn, đã cho rằng, sự chênh lệch giữa hai khuynh hướng (cánh hữu và cánh tả) tại Na Uy là không đáng kể!. Trong khoảng 40 năm qua, đời sống người dân ổn định nên họ có tâm lý, giao chính quyền (qua việc bầu cử) cho chính phủ nào cũng không đáng quan tâm.

Là công dân Na Uy, tôi không thể không tham dự vào cuộc bầu cử. Trước đây, khi còn đi làm, thuộc Tổng Công Đoàn Lao Động (LO), tôi gần như tham gia hầu hết các cuộc đàm luận, họp bàn do LO tổ chức, nên có một ít hiểu biết về cách vận động của các đảng phái chính trị tại nước này. Đặc biệt, LO xem như một cánh hỗ trợ rất lớn đối vói đảng Lao Động (Arbeidepartiet).

Chẳng phải vì là một thành viên của LO mà tôi ủng hộ đảng Lao Động. Cũng phải chẳng lý thuyết to lớn gì cả (hôm nay, báo Aften Posten) đưa ra 60 mươi hạng mục và mức độ ủng hộ hay chống đối của các đảng lớn tại Na Uy, để người đọc có thể có nhận định đúng mức. Câu trả lời là tại sao tôi ủng hộ, tổng quát, có lẽ sẽ được người hỏi ít, nhiều đồng ý.

Câu trả lời sẽ là, nếu lợi tức quốc gia của Na Uy không thể đạt được đến mức phát triển cao hơn nữa (nguồn lợi chủ yếu là dầu hỏa và cá, lâm nghiệp, nhưng trong thời gian rồi, chỉ còn ngư nghiệp có mức xuất khẩu đáng kể) tôi sẽ bầu cho đảng Lao Động.

Đó là kinh nghiệm xương máu mà hầu hết người dân Việt Nam, từ 1975-1990, đã nhận ra được. Đó là thời kỳ VN có mức lợi tức quốc gia thấp nhất. Đó là thời kỳ người dân chịu cảnh đói kém cao độ. Nhưng, dù bưng bít hay không, thời kỳ đó, tham nhũng không trở thành quốc nạn. Có tài nguyên, lợi tức gì bán đi được để xảy ra cảnh đó. Những vụ thanh toán, tranh giành quyền lợi giữa các tập đoàn mafia đỏ của chính quyền bọn CS, chỉ xảy ra trong vòng khoảng hơn mười năm qua mà thôi!

Nếu cần giải thích chi tiết, hình ảnh đơn giản sau, nói lên khá đủ. Một cái bánh có mười phần, mà chỉ có mười người dân, sự phân chia sẽ đem lại sự công bằng tương đối. Khi chỉ có mười người dân mà phần bánh lên đến con số 30(40) miếng, lúc đó cứ để những ai có khả năng, tự mình tranh lấy số phần bánh, nhiều hơn những người yếu khả năng làm việc. Theo nhận định riêng, cái bánh Na Uy đã không có nhiều phần bánh hơn trước. Nhưng, nếu để tình trạng cạnh tranh xảy ra, xã hội sẽ có sự chênh lệch rất lớn giữa các thành phần dân chúng.

Sự chênh lệch giữa các thành phần dân chúng đã là đề tài tranh cảnh sôi nổi qua lập luận của các đảng chính trị Na Uy, trong suốt thời gian qua.

Hy vọng rằng, sau cuộc bầu cử, đảng chính quyền hiện nay (được diễn tả là blåblå -có thể dịch là "xanh đậm"- có khuynh hướng thiên hữu) nếu chiếm được đa số, sẽ tiếp tục cầm quyền, nhưng sẽ không quên rằng, sự chênh lệch xã hội sẽ làm nẩy sinh những vấn đề quan trọng, gây ảnh hưởng đến tương lai phát triển của đất nước.


Đặng Quang Chính
10.09.2017
18:49
Đăng nhập để trả lời
0
Wikipedia là gì ...?
 
Tựa đề bài như thế, nhưng người viết dùng nội dung nói về một điều khác (Thời buổi nay, ai không biết Google là gì, Wikipedia là gì ... cứ vào Google thì rõ)!
 
Wikipedia, thoạt đầu, có lẫn lộn những bài viết có tính chính xác không cao. Sau khi được chỉnh đổi, tính chính xác cao hơn trước. Nghĩa là, người xem, qua một bài viết, thấy có điều gì không ổn, có thể gửi bài của mình đến, để chỉnh sửa. Wikipedia còn có mong muốn, bài gửi đến để chỉnh sừa, có những điều được đưa ra có chứng cớ rõ ràng. Do đó, chúng ta có thể chỉnh sửa những điều không chính xác trong bài viết của một người nào đó.
 
Diễn đàn tiếng Việt, dĩ nhiên, được viết bằng tiếng Việt. Tuy nhiên, những bài viết có tính thời sự chính trị, nhất là có liên quan đến nước sở tại; chẳng hạn là Mỹ, nếu được viết bằng Anh ngữ, sẽ có tác dụng lớn đối với người đọc người bản xứ.
 
Những bài viết bằng tiếng Việt, đôi khi đưa ra những nội dung hơi quá đáng; nếu nói là không chính xác.
 
Gần đây, có bài viết về nhạc sĩ Trúc Phương. Trước đây khá lâu, có những bài viết, trong đó có người mang tên Nguyễn Trung, đã viết không trung thực lắm về nhạc sĩ.
 
Hai bài viết về người cha của mình, của Trúc Loan và Trúc Linh, nói rõ hơn những gì người ta đã biết về nhạc sĩ Trúc Phương.
 
(xem: https://mail.yahoo.com/d/folders/1/messages/ACbsfUVkG29sX2uqmgg9YFiNNic?.intl=sg&.lang=en-SG&.partner=none&.src=fp)
 
Nhưng, cũng qua trang mạng, có người muốn nói thêm về nhạc sĩ T.Phương, nhưng chẳng nói thêm được gì.
 
Người viết bài đó, đã từng cho mọi người trên Diễn Đàn biết rằng, hồi còn nhỏ, đương sự say mê âm nhạc. Nhất là nhạc Pháp. Đương sự còn thách đố ai muốn "đấu" với anh ta về nhạc Pháp, cứ cho anh ta biết.
 
Có lẽ vì vậy nên anh chàng không biết nhiều về nhạc Việt?
 
Khi tị nạn tại trại tạm cư Palawan (Phi) do ăn nhậu với một tay giang hồ, anh ta mới biết thêm về một bài nhạc Việt. Khi ăn nhậu, nhờ tay giang hồ hay hát nhạc Trúc Phương, bằng cassette của hắn, người viết bài mới biết nhạc đó của ai và ai đã ca bản nhạc đó.
 
Qua ăn nhậu mới biết về nhạc sĩ Trúc Phương. Còn về cuộc sống của nhạc sĩ Trúc Phương ra sao, lúc ở Palawan, anh chàng viết bài không biết.
 
Bây giờ, người viết bài biết rồi, đăng lại bài đính chính của hai người con Trúc Phương là được rồi. Đưa nội dung đó ra, lại thêm vào chuyện quen biết dân giang hồ, khiến người đọc không biết tác giả làm việc đó có mục đích gì? Việc ăn nhậu với tay giang hồ có liên quan gì đến cuộc đời của nhạc sĩ Trúc Phương...?
 
Nếu người viết bài, người quen với dân giang hồ, có rảnh, việc hay nhất anh ta nên làm, là gửi bài đến Wikipedia. Qua bài viết, đính chính những sai lệch, lấy chứng cớ từ hai bài viết của hai người con của nhạc sĩ Trúc Phương. Thế là đủ...!
 
Cứ gì phải lòng vòng...!
 
Wikipedia đâu rồi...?!
 
 
 
Đặng Quang Chính
24.09.2020
17:12
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Đĩa sà lách Mỹ quốc
(chuyện dài)
 
 
Dẫn nhập:
- Nói là "chuyện" vì không phải là bài bình luận, dù đôi khi có dạng giống như thế.
- "chuyện dài": khi nào sự liên quan giữa Mỹ và VN còn, chuyện sẽ còn tiếp tục.
- Như tựa đề: "sà lách", nên không theo thứ tự nào cả, nghĩa là không theo thứ tự thời gian, nội dung...nghĩa là, hễ người viết nảy sinh một ý nào đó, trong một lúc nào đó, sẽ viết bài.
- Nói là "sà lách" nghĩa là tạp bí lù, lấy ý từ bài viết khác, từ nhận xét khác...hay có thể là sự phối hợp. Nhất là có thể bài đã được viết, không phải chỉ từ ngẫu hứng mà còn do sự nhậy cảm riêng của người viết. Do đó, trong những trường hợp này, độc giả không cần đặt câu hỏi là ý tưởng đó dựa trên căn bản suy nghĩ ra sao.
 
-----------------------------------
Đĩa sà lách Mỹ quốc
 
 
Những bài viết trước đây, lâu lắm rồi, do nhiều tác giả và cũng từ những bài viết có tính giáo khoa (hướng dẫn những người mới trở thành cư dân của nước Mỹ) thường nói đến đĩa sà lách vĩ đại của nước Mỹ.
 
Lối ví von như thế ngầm nói rằng, đó là một nước đã tập hơp được nhiều sắc dân -Hiệp chủng quốc mà-...nhưng qua đó, nói lên tự hào một dân tộc mới lập quốc, đã có khả năng làm biến dạng; hay nói đúng hơn, đã tổng hợp được nhiều nền văn hóa khác nhau.
 
Không kể nguồn gốc cơ bản của những thành phần xã hội cơ bản, cứ xem lai lịch của hơn 40 vị Tổng thống Mỹ quốc, chúng ta thấy rõ sự đa dạng chủng tộc và văn hóa như thế nào. Đó là nói tổng quát, nhưng Hiếp pháp nước Mỹ đã định rõ là, chỉ những người sinh tại Mỹ, mới được ứng cử Tổng thống. Vì thế, lý lịch của TT Obama đã được "hâm" đi hâm lại, từ lúc ông ấy ra ứng cử Tổng thống, cho đến gần đây, qua cuộc bầu cử TT năm 2016, cũng "bị" đưa ra "nấu" lại.
 
Chuyện đó có lạ lắm không?
Nếu là "lạ", chúng ta phải lấy làm ngạc nhiên hơn, khi so sánh với VN. Sau năm 1975, con "Ngụy quân, ngụy quyền" đừng hòng ngóc đầu lên trong xã hội mới. Bây giờ khá hơn trước. Nhưng ngóc đầu đến mức độ nào thôi, chứ không thể là "cây cổ thụ" trong nhóm người quản lý đất nước. Đừng nói chuyện sẽ tranh chân trong nhóm Bộ Chính trị của người CS. Trong ban chấp hành Trung ương còn chưa được. Tầm nhắm đó còn cao quá. Chỉ xin được tuyển vào trường Công an mà còn bị xét lý lịch đến ba đời!. Rõ ràng đó chỉ là một chế độ phong kiến được tạo hình dáng mới. Vì thế mới có cô giáo làm bài thơ: "Đất nước minh ngộ quá phải không anh?".
 
Chuyện lạ ở Mỹ bây giờ mới có dấu hiệu ló ra?
Người Mỹ có thể chủ quan, tưởng là có thể "đồng hóa" các sắc dân nhập cư. Điều đó, trước đây chưa có gì được xem như là chứng cứ để chứng minh ngược lại. Bây giờ, nó đã lộ ra từ từ. Những người Hồi giáo, dù cực đoan hay không, không thể bị "hòa trộn" trong đám sà lách đó. Trẻ em Hồi giáo được dạy dỗ là, chỉ có đạo của họ mới là "chính thống"!. Các tôn giáo khác chỉ là tà giáo. Do đó, gần đây mới có những vụ bạo động, giết người khủng bố mà các thành phần đó chính là con em của những thế hệ đã nhập cư vào nước Mỹ trước đây.
 
Có thể đĩa sà lách Mỹ bắt đầu có dấu hiệu thối rữa?. Nếu đúng thế, cũng chưa hẳn là do những hột ô liu có màu xanh, vàng hay đen. Nó bắt đầu thối rữa, do những lá sà lách đã tạo nên tên gọi của món ăn này.
 
Khi lập quốc, nghĩa là lúc Mỹ đã tách rời Anh Quốc, khuynh hướng của các lãnh đạo thời đó là theo chế độ Cộng Hòa. Dân số ít, tài nguyên dồi dào khiến mọi người dân tưởng như đã đến được miền đất hứa. Thiên đàng Mỹ quốc đã nảy sinh trong tư tưởng người dân từ dạo đó. Nhiều dạng tôn giáo đã bị cấm trước đây tại Anh đã được phát triển tự do tại đất nước này. Người dân tôn sùng đạo của mình và người khác. Tư tưởng bình đẳng, bác ái, tự do được xem là lý tưởng của dân tộc Mỹ.
 
Nhưng, khi cuộc chiến Việt Nam đang xảy ra, vì nhiều nguyên do, Tổng Thống Mỹ Nixon đã dùng Kissinger làm cố vấn cho mình. Từ đó, chính sách thực dụng của Kissinger đã đặt cuộc chiến VN trên bàn cân, tính toán làm sao cho sự giúp đỡ đó có lợi hơn cho nước Mỹ. Sau khi màn "Ngoại giao bóng bàn đã thành hình, hai nước tiến đến hợp tác. Việc bỏ rời VN, từ sự tính toán hơn thiệt đó, là một trong nhiều nguyên nhân khác.
 
Từ TT.Nixon đến TT.Bush, kinh tế Mỹ trải qua những giai đoạn thăng trầm khác nhau. Bill Clinton đã đắc cử Tổng thống nhờ chiêu bài vực dậy nền kinh tế trì trệ đó. Vì thế, khi tranh cử Clinton đã tố cáo vụ đàn áp Thiên An Môn của Tàu và chính quyền đó là "Những tên đồ tể Bắc Kinh". Khi đắc cử xong, Clinton gắn liền việc nhân quyền và mở lại bang giao. Nhưng không lâu sau, đòi hỏi đó đã bị quên lãng!.
 
Đối với Việt Nam, tình trạng cũng không khác gì. Năm 1995, chính quyền Clinton đã bãi bỏ cấm vận và đàm phán thỏa thuận thương mại song phương.
 
Nhờ thế, nền kinh tế dưới thời Clinton đã phục hồi trở lại. Clinton tự hào về điều đó và dân Mỹ cho đấy là thành công và là dấu hiệu một Tổng thống có tài!.
 
Sau đó, vì nước Mỹ tạo ra cuộc chiến tại Afghanistan và Irak, nên đấy cũng là một trong những yếu tố làm nền kinh tế ngưng trệ. Tổng Thống Obama, sau khi đắc cử không lâu, do chủ trương hòa hoãn nên đã được trao giải Nobel hòa bình. Thật ra, mục tiêu ngầm của chủ trương đó là đặt nặng vai trò làm ăn kinh tế, thay vì những căng thẳng chính trị với các nước đối nghịch. Việc xoay trục về Châu Á của chính quyền Obama có mục tiêu ngầm lớn hơn các lý do khác, cũng là nhằm vào kinh tế.
 
Thấy được ý đồ đó của Mỹ, Tàu cứ từ từ lấn lướt Mỹ qua nhiều việc. Cụ thể nhất là Tàu đã xây các bãi đá ngầm, nhắm đến việc kiểm soát đường giao thông hàng hải quốc tế; nơi số lượng hàng hóa đi ngang qua vùng này hàng năm lên đến con số hàng ngàn tỉ Mỹ Kim.
 
Những tương nhượng của Mỹ nơi này nơi khác (Cu Ba chẳng hạn) tuy có làm giảm số thất nghiệp và lợi tức quốc gia có tăng lên, nhưng hình ảnh của một nước Mỹ "co cụm" đã hiện rõ!.
 
Không lúc nào khẩu hiệu "Làm cho nước Mỹ hùng cường trở lại" lại ăn khách bằng lúc này. Trong khi đó, giới cầm quyền lộ rõ những việc làm có tính mờ ám, tham nhũng. Trường hợp Hillary, khi còn là bộ trưởng ngoại giao, kết nối chức quyền với quĩ Clinton foudation, có thể bị điều tra về tội tham nhũng (?). Vụ Frank Giustra là việc nổi bật nhất (*). Tất cả những điều trên đã làm chính quyền Obama không còn nhiều uy tín nơi người dân. Vì thế, sự thất bại trong tranh cử đã đến với đảng Dân chủ. 
 
Nếu cho rằng, đảng Dân chủ, từ Clinton dẫn tới chính quyền Obama đã quá đặt nặng về việc làm ăn kinh tế... vậy, Tổng thống mới của Mỹ -Trump- với bản thân là một doanh gia, có thể ông này còn có một đầu óc nặng về thương mãi, kinh tế hơn nhóm kia thì sao?. Nếu thế, các lá rau "sà lách" này đã từ từ biến chất, hỏi làm sao các thành phần khác của đĩa rau (như các hột ô liu chẳng hạn) sẽ còn giữ được nguyên vị ngon tốt của chúng được?!
 
Vấn đề này sẽ được nói đến trong bài tới.
 
 
 
Đặng Quang Chính
14.11.2016
21:51
 
 
Ghi chú:
(*) https://mail.uio.no/owa/#path=/mail
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
David Việt Nam
 
Cuộc chiến 50 ngày tại Trung Đông, giữa Do Thái và Palestine, đã tạm thời ngưng chiến. Cuộc chiến ngưng nhưng những nhận xét, đánh giá về cuộc chiến này, khác nhau qua những nhận định thời sự của nhiều phía, trong và ngoài cuộc. Liên kết với tình hình chính trị tại VN, chúng thấy David Việt Nam là một hình ảnh khác xa với hình ảnh của David Do Thái...và càng khác xa với Palestine.
 
Sau cuộc chiến vừa rồi, những người Palestine tại vùng Gaza cho đó là một chiến thắng. Nhưng đó là một chiến thắng với nhiều cay đắng.  Người Palestine tử trận gần 1.500 trong số 2.110 thương vong. Do Thái mất 64 người lính và năm thường dân. Khi cuộc chiến sắp sửa xảy ra, Netanyahu, Thủ tướng Do Thái nhận được sự ủng hộ của người dân,đến 82 phần trăm số thăm dò dư luận. Nay, sự ủng hộ đó chỉ còn 38%.
 
Tại sao đã tổn thất với số thương vong cao hơn Do Thái mà lại được xem là chiến thắng?
 
(I)                Cuộc chiến giữa Do Thái và Palestin
Hamas (1) nhóm thánh chiến của người Palestin chỉ ra rằng, sự an toàn và ổn định của người dân Do Thái bình thường đã bị phá vỡ. Cuộc sống bị đe dọa và thay đổi theo nhiều cách. Một phần phi trường Ben Gunrion đã bị đóng cửa. Một số không rõ những buổi hòa nhạc và diễn kịch bị bãi bỏ. Sự sợ hãi phải dời ngày khai giảng niên học. Đó là một trong những sự việc đưa đến sự kinh sợ và cảm giác không an toàn tại Do Thái. Đấy là những sự kiện được nêu ra trong mục Thời sự ngoài nước (Utenriks) báo Klasskampen (Na Uy) ngày 28.08.2014. Họ quên nêu ra một sự kiện khác không kém quan trọng, khiến uy tín của Netanyahu bị sút giảm. Khi ra lệnh cho quân đội bắt đầu cuộc chiến đấu, ông ta đặt ra mục tiêu là phải dẹp tan lực lương Thánh chiến Hamas.
 
Fatath là một lực lượng kháng chiến người Palestin, do ông Yasir Arafat lãnh đạo, người thiết lập Tổ chức Giải phóng Palestine (PLO) là tổ chức được quốc tế công nhận là đại diện hợp pháp duy nhất của nhân dân Palestine, đại diện cho họ tại Liên hiệp quốc dưới cái tên "Palestine". Cách đối kháng của ông này, chống lại Do Thái cũng là khủng bố. Nhưng khi Hamas xuất hiện, ảnh hưởng của ông Arafat bị sút giảm. Có lẽ do khuynh hướng sau này có vẻ gần với Tây Phương hơn của ông Arafat. Và hơn nữa, do cách chiến đấu của Hamas có vẻ càng mang tính khủng bố triệt để hơn.
 
Trong tiếng Ả Rập, Hamas có nghĩa là "nhiệt huyết", "lửa". Các hành động của Hamas không đi ngược lại tiêu chí này. Đánh bom liều chết là một yếu tố mà Hamas coi là vũ khí trong cuộc chiến chống lại Israel.
 
Người ta biết đến Hamas nhiều hơn với vai trò là một phong trào quân sự. Nhưng thực tế, các hoạt động của họ trong lĩnh vực xã hội cũng khá rộng rãi. Trong khi các phong trào Hồi giáo vũ trang khác như Jihad, lữ đoàn tử vì đạo Al-Aqsa ít phát triển, thì Hamas ngày càng lớn mạnh và giành được sự ủng hộ nhờ các chương trình phúc lợi xã hội lớn. Hamas mở các trường dạy cho trẻ em Hồi giáo, mở bệnh viện và trang trải cuộc sống cho gia đình các phần tử vũ trang nhờ vào tiền quyên góp của các nhà hảo tâm người Palestine lưu vong. Nguồn tài chính được ước đoán hàng tỷ đô la Mỹ nhờ hoạt động quyên góp này đã trang trải cho các hoạt động xã hội và qua đó, Hamas giành được uy tín lớn trong người dân Palestine.
 
Việc giết chết 3 thanh niên Do Thái, theo cáo buộc của chính phủ Netanyahu là do tổ chức Hamas gây nên. Vì thế cuộc chiến 50 ngày vừa qua đã xảy ra. Không biết thực tế ra sao, nhưng sự đóng góp của các thành viên Hamas qua cuộc chiến không nhỏ.
 
Phóng viên báo Klasskampen, nói qua điện thoại với một nạn nhân Palestin, sống tại al-shuyaya, một thị trấn thuộc dãi Gaza. Căn nhà của cô gái 18 tuổi này bị Do Thái dội bom. Người cha, hai người chú và người em trai đã bị chết trong sự sụp đổ đó. Đứa em trai mới có vợ và vợ có thai mới được 5 tháng. Nhà riêng của cô gái và người yêu, cùng những kỷ niệm của họ bị biến mất. Cô gái nói: "Cuộc chiến giải phóng không bao giờ đến bởi sự miễn phí. Chúng tôi mong muốn được trả cái giá đó".
 
Một Nghị viên của nhóm Hamas, Hoda Naim, nói với báo Klasskampen rằng, việc chiến đấu chống lại Do Thái chưa bao giờ được sự hưởng ứng rộng rãi trong quần chúng như bây giờ. Cuộc chiến làm rõ mặt thật của Do Thái và tự nó là một chiến thắng chính trị. Ngày hôm nay, Do Thái đã có kinh nghiệm về sự cô lập quốc tế. Nhiều nước phương Tây bắt đầu lưu tâm đến lịch sử và sự đau khổ của chúng tôi. Qua điện thoại từ Gaza, cô ấy nhắc rằng, cuộc chiến chống lại sự chiếm đóng của Do Thái không là một cuộc chiến, chỉ thắng được qua một đêm và là cuộc chiến đấu một lần.
 
Naim nói thêm: "Chúng tôi chỉ cần điều kiện tối thiểu để có cuộc sống có giá trị trong hòa bình. Thế giới đã thấy rõ bộ mặt thật của Do Thái. Cuộc chiến thắng nằm ở chổ người Do Thái đã phải uống loại thuốc riêng của họ. Cũng như họ đã làm cuộc sống của chúng tôi không được an toàn, giống như chúng tôi đã làm cho cuộc sống của họ cũng như thế. Do Thái là một cường quốc nhưng họ cũng thú nhận rằng, cuộc chiến chống Hamas là một trong những cuộc chiến khó khăn nhất mà họ đã gặp. Tất cả phải hy sinh cho tự do. Cho tôi một thí dụ về một dân tộc, chiến đấu cho tự do của họ mà không phải hy sinh xương máu".
 
Naim nhấn mạnh: "Cuộc chiến và ước muốn giải phóng Palestin không bao giờ chết. Chúng tôi dạy dỗ con cháu chúng tôi là, không chấp nhận sự chiếm đóng và phải chiến đấu cho sự giải phóng của chúng tôi. Đó là một cuộc chiến phải trả giá và tất cả chúng tôi muốn tiếp tục trả cái giá đó. Đây là cuộc chiến đấu có chính nghĩa chúng tôi đem đến sự giải phóng và chấm dứt sự chiếm đóng trên đất nước chúng tôi".
 
Theo truyền thuyết đã lâu trong chương 7, sách Samuel, David là vô địch của những vị thần người Do Thái. David với một giàn thun quăng bằng tay, trong có hòn sỏi nhỏ, đã ném trúng vào trán tên Goliath to lớn, hung dữ, kết thúc mạng sống của tên này.
 
David ngày nay có thể như là hình ảnh của một nước Palestin nhỏ bé, mới được thành lập từ ngày 15 tháng 11 năm 1988 tại Alger. Họ đã trải qua nhiều cuộc chiến với Do Thái. Hiệp định Hòa bình tại Oslo năm 1993 cũng chỉ tạm thời làm lắng dịu tình trạng căng thẳng giữa hai phe đối nghịch. David bây giờ không phải là hình ảnh của một cường quốc Do Thái, mở cuộc chiến với đất nước nhỏ bé Palestin.
 
            (II) So sánh hình ảnh giữa Việt Nam và nước Tàu hiện nay, có thể VN mang hình ảnh là một David của thời đại mới?.
 
Về thể trạng, chúng ta có thể xem như là một hình tượng tương tự. Nhưng, trên thực tế, David VN hiện nay là một tập đoàn cai trị, nằm trong một trong hai trạng thái sau:
 
(a)    Đã là một dạng Thái thú trá hình, làm việc cho Tàu đỏ, từ Hội Nghị bí mật Thành Đô,năm 1990, tại Tứ Xuyên, bên Tàu.
 
Lý do: (1) không công khai nói rõ về nội dung Hội nghị cho Quốc hội, nhân dân được rõ (2) Những thỏa thuận kinh tế, nhường nhiều đặc quyền cho nhà nước và các công ty của Tàu. Hàng hóa tràn ngập. Sản xuất trong nước không thể đối đầu được với đường lối, làm gian bán rẻ (bán nguyên liệu, sản phẩm độc hại) của các Cty Tàu (3). Những địa điểm được giao cho Tàu khai thác đều là những địa điểm chiến lược quan trọng. Không một chính quyền nào lại không biết đó là những tử huyệt. Chẳng hạn, đặc khu Vũng Ánh ở bắc Trung Phần (4). Gần đây, cử cán bộ sang Quảng Châu học tập đường lối cai trị hành chánh của địa phương này.
 
(b)   Một tên David hèn nhát, như diễn tả trong câu: "Hèn với giặc, ác với dân".
Lý do: (1) Ngư dân ở nhiều nơi, vì không thể tin cậy vào sự bảo vệ của Cảnh sát biển VN, phải treo cờ Tàu để khỏi bị tàu của Tàu rượt đuổi, bắt giam kêu nộp phạt hoặc bị bắn giết.(2) vụ giàn khoan HD 981 vừa qua. Giàn khoan được kéo đi từ đảo Hải Nam (vịnh Bắc Việt) sau một thời gian dài mới đến khu vực quần đảo Hoàng Sa. Hải quân VN trong thời gian này không thể phát hiện được?. (3) Những cá nhân, đoàn thể biểu tình chống Tàu đều bị ngăn cấm, trù dập và bị xử án tù. (4) Cá nhân, đoàn thể tụ họp tưởng niệm cuộc chiến biên giới phía Bắc năm 1979 bị cấm đoán.
 
"Hèn với giặc" vì muốn bảo vệ đặc quyền, đặc lợi của giới cầm quyền CS hiện nay. Vì muốn bảo vệ quyền lợi đó, đảng cầm quyền Ba Đình tạo nên sự khó phân biệt giữa hai tình trạng (a) và (b) vừa nói. Thời gian càng kéo dài có khi lại làm cho hai tình trạng trộn lẫn vào nhau. Họ (cả Tàu và VN) đều muốn giữ tình trạng này, để lúc "nước đã đến bụng" rồi thì VN không còn cách gì để thoát được ảnh hưởng trực tiếp của Tàu. Nói rõ hơn là sẽ bị chúng đô hộ. Lúc đó, VN sẽ là một tỉnh tự trị của Tàu, hay tệ hơn thế nữa; đó cũng là việc đã rồi. Có thể là thời điểm năm 2020 hay chậm hơn, theo những gì người ta có thể đoán biết, qua các tiết lộ ngoài rìa và nhất là qua thực tế các diễn biến .
 
Trong thời buổi hiện nay, vì tương quan quyền lợi giữa nhiều nước, không thể có cuộc chiến tranh xâm lược, biến nước khác thành thuộc địa của mình như từ thế kỷ 18-19, do Tàu chủ động. Cách tốt nhất là xâm lăng gián tiếp và tiệm tiến. Nhưng, chắc chắn Tàu sẽ can thiệp mạnh, khi chính quyền Việt Cộng sắp hay vừa bị sụp đổ. Một dạng na ná kiểu Liên Sô xâm lăng Ukrania hiện nay. Nhưng, dĩ nhiên, mức độ khác nhau, tùy tình hình thực tế lúc sự việc biến chuyển.
 
Phần chính quyền VC, họ cũng không muốn gì hơn là kéo dài, "câu giờ" việc họ làm Thái Thú, hay "David hèn nhát" càng lâu càng tốt. Trong nước, họ đã có sẵn một đám trí thức "xôi thịt" (sợ mất sổ Đảng) và những tập thể nhập nhằng với tổ chức gọi là "Nhóm xã hội dân sự", do nhà nước cài đặt...để phụ tay với họ, trong kịch bản thời đại. Ngoài nước, có những tổ chức đảng phái được gọi là "Việt Cộng đàn em" với chiêu bài " Bất bạo động để tháo gỡ độc tài". Chiêu bài này nên được dùng như một chiến thuật hơn là chiến lược, của một tổ chức lớn, gọi là chống Cộng. Thêm vào đó, tên Thứ trưởng ngoại giao (hiện nay là Nguyễn Thanh Sơn) đi lôi kéo một vài phần tử "Theo đóm ăn tàn" chẳng hạn như Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Phương Hùng. Hoàng Duy Hùng, một là bài "hai mặt" đã bị lộ, được tiếp sức bằng cách đẩy hắn ra ứng cử chức Dân biểu và và tạo dựng cái gọi là "Đai hội CDNVQGHK tại Houston".
 
Họ không quên lôi kéo các thành phần ca nghệ sĩ người Việt tại nước ngoài. Việc lôi kéo dĩ nhiên không thể được công khai tiết lộ. Nhưng, những kêu gọi của một nghệ sĩ như Trúc Hồ, xem ra có vẻ không giống ai. Lý do: (1) đi lộn sân. Nhạc sĩ lại tuyên bố như chính khách (2) nội dung những lời nói, khác đi cách nói của một người trong chiến tranh (chiến tranh trên mặt trận chính trị là hình thái khác của chiến tranh quân sự và mặt trận chính trị bao gồm tất cả hình thái của văn hóa, từ văn, thơ đến nhạc, kịch..v..v..). Không ai nói là anh ta phải nói y như những người trong tổ chức Hamas như nói trên. Nhưng, xem cho kỹ, cũng không biết anh ta nói gì. Chẳng hạn: "Chúng ta nên nhớ Việt Nam chúng ta bây giờ là một nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, là một nước có thành viên trong Liên Hiệp Quốc. Họ là một quốc gia có nhiều hợp tác với nhiều quốc gia khác, chúng ta phải tôn trọng cái sự đó.".......... "Chúng ta không bao giờ kêu gọi lật đổ chế độ (cộng sản,) cái đó hoàn toàn sai, chúng ta phải mang tình yêu xóa tan hận thù"...........(4)
 
Sự thật như sau ai trong chúng ta cũng thấy và cũng nói ra được: «Chúng nên nhớ cuộc chiến trước năm 1975, do miền Bắc chủ động, gọi là cuộc chiến đánh Mỹ...nhưng thật ra đảng CSVN, qua Bộ Chính trị mà Lê Duẫn đại diện, đã nói rõ, là họ đánh cho Liên Sô và Tàu. Cuộc chiến đã làm thiệt mạng cho cả hàng triệu người dân, trong Nam và ngoài Bắc. Nay, chúng ta không thể tiếp tục để bọn lãnh đạo cuộc chiến trước đây, bán nước buôn dân nhằm duy trì vai trò lãnh đạo độc tôn của đảng CS. Cuộc chiến nhằm chống lại sự xâm lăng, ảnh hưởng của Tàu, qua bọn Thái thú tân thời, sẽ được chúng ta và con cháu tiếp tục...như lịch sử từ lâu của tổ tiên chúng ta đã chỉ rõ, mất nước là mất tất cả".
 
Có hai cách nói, nhưng cách nói sau không thể xảy ra, khi não trạng của những người làm truyền thông chỉ nhằm vào tư lợi, kiếm đủ cách để nhét càng nhiều tiền vào túi càng tốt. Điều này đã được Tướng Lữ Lan nói ra, khi không tham dự cuộc hội luận năm 2009, do đài SBTN khởi xướng «...Trong buổi họp chuẩn bị trước ngày hội luận, mọi người được ông Trúc Hồ lưu ý rằng SBTN là một đài thương mại không chủ trương đánh phá lật đổ cộng sản. Do đó, tôi thấy không còn bổ ích cho cuộc hội luận nên đã không tham dự và cũng không nhận lời mời tham dự buổi cơm trưa hôm ấy...». (5).
 
Đài SBTN, nếu hoàn toàn là của tư nhân, thật khó có ai có quyền kiểm soát việc làm của họ; trừ khi bằng cách gián tiếp, người dân tẩy chay bất cứ những hoạt động nào của đài này.
 
Sẵn đây, nói một tin khác, liên quan đến cuộc chiến Do Thái. Nhưng, tin này cũng có liên quan đến chúng ta, vì đó là tin có liên quan đến việc phổ biến tin tức của đài NRK (Na Uy)
 
            (III) Giới truyền thông tại Na Uy
Na Uy tuy không tuyến bố là nước trung lập như Thụy Điển tại Bắc Âu, nhưng chính sách của chính phủ này, tổng quát, có thể nói là có một đường lối giống thế.
 
Trong cuộc chiến 1954-1975 tại Việt Nam, nước này giúp cả hai miền Nam, Bắc; nhất là trong lãnh vực y tế. Cũng vì thế, Na Uy đã có nhiều vai trò trung gian hòa bình trong thời gian gần đây. Điển hình là Thỏa thuận Hòa bình Oslo, là trung gian giữa Do Thái và Palestin. Nhưng, vừa rồi, qua cuộc chiến giữa hai nước, đài truyền hình nhà nước (NRK) đã bị chỉ trích, vì sự loan báo không trung thực về cuộc chiến đó. Hội đồng giám sát đài truyền hình (?) (-kringskastingsrådet- (3) đã nhận 50 khiếu nại về việc tường thuật cuộc chiến của đài. Bộ phận giám sát đã bỏ một thời gian dài qua cuộc họp ngày 28.08, để thảo luận về việc loan truyền tin tức của đài NRK, nói về xung đột giữa Do Thái và Palestin trong mùa hè vừa qua.
 
Đại khái là, đài NRK không tệ hơn đài truyền hình BBC và CNN. Nhưng, vì không đủ ký giả có mặt trực tiếp tại nơi xảy ra chiến tranh, nên việc ghi nhận không được hoàn toàn chính xác. Phóng viên đã không nêu rõ thật đúng mức, trách nhiệm về phía Hamas, bắt cóc và giết chết 3 thanh niên Do Thái. Phóng viên dựa theo nhận xét của hai bác sĩ "Không biên giới"(?) người Na Uy, mà không phê phán thận trọng hơn, trong cuộc phỏng vấn, khi họ đã trở về nước...v..v..


Người Biên tập viên trước kia của báo Aften Posten, Kjell Dragnes nói:"Tôi tự có 41 năm kinh nghiệm như là một phóng viên thời sự ngoài nước và đã phân tích cùng phê bình hàng loạt các xung đột và cũng nhận được rất nhiều phản ứng từ người đọc. Tôi được gọi bằng đủ cách, từ nhân viên CIA đến đứa chạy việc của KGB, cả từ phía những người trong chính quyền và từ người dân thường. Tất cả có những hiểu biết riêng về những gì đúng và sai".
 
Kết luận của Ban giám sát cho rằng: "NRK không hoàn thành tốt với phân biệt giữa tuyên truyền và dữ kiện (giữa tường thuật và phê bình) trong bước đầu của việc thông tin về cuộc chiến Do Thái, Palestin tại vùng Gaza, trong mùa hè vừa qua".
 
Giám đốc đài truyền hình NRK nói, cuộc thảo luận đưa ra những ý kiến khác nhau và nói về một cuộc xung đột rõ ràng hoàn toàn phức tạp. Đây là lãnh vực mà chúng tôi sẽ làm tốt hơn mỗi lúc và chúng tôi nghe những góp ý của Ban Giám sát.
 
Dĩ nhiên, Trúc Hồ không có đủ kinh nghiệm làm phóng viên 41 năm như Kjell Dragnes của báo Aften Posten, nên có thể sơ sót. Nhưng, đài NRK sơ sót khi tường thuật về một cuộc chiến tại nước ngoài. Trúc Hồ người VN, hơn thế nữa là một VN tỵ nạn, không thể sơ sót về nội tình của cuộc chiến 20 năm trước đây. Hay là người ta có cần phải đưa TH về nước, đến đền thờ Lê Duẫn để xem tận mắt câu: "Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Sô và Tàu", khắc trên cổng vào của ngôi mộ đó??!!...
 
Dù là giám đốc đài NRK hay chỉ là người giữ vai trò điều hợp viên, nhưng dám nói ra sự thật (?) như Võ Long Triều; đấy là điều ít người dám làm:" Ngày hôm sau, tôi (Lữ Anh Thư, con Tướng Lữ Lan) vẫn đến đài để tham dự buổi hội luận vì tôi muốn lên án bè lũ việt gian cộng sản bán nước, tội đó, theo tôi là tội rẩt nặng mà ban tổ chức thì chỉ muốn lên án mưu đồ bá quyền của Trung cộng.  Buổi sáng hôm đó, ông Võ Long Triều gọi cho tôi, nhờ tôi năn nỉ ba tôi tham dự.  Ông Võ Long Triều đã nói rằng Trúc Hồ là đứa con nít, vì thành công, vì ca sĩ nương tựa vào TH để nổi tiếng nên TH hống hách. Tôi có trả lời rằng TH muốn hống hách thì hống hách với người cần ông ta, cha con tôi không cần TH lăng xê để nổi tiếng"(tường thuật của Lữ Anh Thư về cuộc Hội luận năm 2009).
 
VL.Triều còn ghi trong một email gửi LT-Anh Thư như sau: "Dù sao chuyện này cũng cho tôi một kinh nghiệm đáng ghi nhớ. Và có lẽ tôi phải xét lại hoạt động của mình trong tương lai. Và sự hợp tác của tôi với truyền thông báo chí".
 
VL.Triều và Trúc Hồ , đến bây giờ, có thay đổi đường lối hoạt động của mình hay không... không ai được rõ. Bởi đài SBTN không trả lời cho khán thính giả và riêng Trúc Hồ, cũng không làm việc này. Có thể do họ cho rằng họ là cơ quan truyền thông lớn nên không màng đến việc trả lời?...hoặc trả lời sẽ "há miệng mắc quai"?...Nhưng, phản bác trên mạng của những cá nhân nào đó, thay vì trả lời những câu hỏi được nêu ra, họ lấy đời tư trước 75 và của riêng cá nhân người thắc mắc mà đem ra bêu xấu; việc này càng làm cho người đọc thấy thêm sự bẩn thỉu xấu xa của người viết... hay của kẻ "Ném đá dấu tay"!.
 
Tóm lại, với hiện trạng bây giờ, việc so sánh hình tượng David Việt Nam với khổng lồ Goliath là việc không đúng. Nếu bọn cầm quyền CS hiện nay là bọn Thái Thú tân thời, chúng cam tâm cúi đầu làm ngựa cho bọn Goliath Tàu cõng trên lưng; việc này là chuyện đương nhiên. Nhưng, nếu dù bọn chúng chỉ là một "David hèn nhát", chúng không xứng đáng ở vị trí lãnh đạo một dân tộc đã từng có quá khứ đánh đuổi bọn chúng, từ cả ngàn năm qua. Người dân, để thoát khỏi một nạn đô hộ kiểu mới, sẽ xảy ra trong tương lai không xa, phải cùng nhau đoàn kết, chiến đấu chống lại bọn Tàu Hán và bọn tay sai. Dĩ nhiên, bọn "Theo đóm ăn tàn" ở nước ngoài, trong Cộng đồng người Việt, cũng nằm trong danh sách là kẻ địch của chúng ta.
 
 
 
Đặng Quang Chính
dangquangchinh2013@vikenfiber.no
 
Oslo 31.08.2014
14:35
 
 
 
Ghi chú:
(1)   http://vietbao.vn/The-gioi/Hamas-la-ai/65045043/162/
(2)   http://vi.wikipedia.org/wiki/Hamas
(3)   http://www.dagbladet.no/2014/08/28/kultur/medier/nrk/kringkastingsradet/gaza/35006550/.
            Kringkastingsrådet là một bộ phận, theo luật truyền thông chính phủ, được đề cử bởi Quốc hội và chính phủ, nhóm họp thuờng xuyên để thảo luận và đưa ra nhận xét về đường những đường lối chủ yếu trong các chương trình hoạt động của đài truyền hình NRK.
Những vấn đề được đưa ra để thảo luận, đến từ người Giám đốc truyền hình, từ công luận và từ bộ phận giám sát nói trên của nhà nước.
(4)     Tổng hợp Trúc Hồ nói nhiều shows TV, dài 30 phút
(5)   https://sg-mg61.mail.yaho...AAJwNFgc&fid=Inbox
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.03.2013 22:04:20 bởi Đặng Quang Chính>
 
 Cuốn theo chiều gió ...
 
Cả nhóm đương ngồi nói chuyện ...chợt có người ra hiệu, ý như muốn những người khác nên thận trọng sao đó. Có lẽ nhóm đã trải qua trường hợp này đôi lần trước đây, nên họ có thái độ khác hẳn. Đôi người dạt ra, như muốn nhường chổ cho một vị khách quí nào mới đến.
 
Anh bạn ngồi gần tôi nói nhỏ, cho biết là anh ta là người cấp tá trong ngành Công an. Cùng lúc, anh chủ nhà chào khách bằng câu nói theo lối xa xưa, ý rằng, ngọn gió nào đã đưa "rồng đến nhà tôm". Gió này không biết từ đâu thổi tới. May là gió đến sớm hơn ý định của tôi, khi tôi định cho anh em xem lại đoạn phim video, thâu lúc anh chủ nhà nói chuyện với bà Vân, mẹ nhạc sĩ Việt Khang.
 
- Lâu quá ...mới gặp lại các anh. Còn anh ...(anh "gió độc" nhìn về phía tôi, ngập ngừng)
- "Anh này mới về thăm gia đình ...trước cũng dạy học". Chủ nhà nhanh chóng trả lời.
 
Do ông bạn ngồi bên trái tôi đã nhường chổ, nên người khách mới đến đã có vị trí sát nách tôi. Dáng người thon thỏn cao, chắng có vẻ "vai u thịt bắp". Ăn mặc sạch sẽ, giản dị, chỉnh tề. Tướng có vẻ là người làm việc văn phòng, một công chức bình thường của chính phủ, trước năm 1975.
 
- "Tình hình tài chánh lúc này của Hy Lạp có vẻ bết bát quá ...anh nhỉ..?". Anh ấy hói
- "Rồi cũng sắp đến Tây Ban Nha, Ý ...". Tôi trả lời
 
Công an theo cách anh bạn nói nhỏ với tôi không phải là thứ này. Thứ này là loại thường được người ta liên tưởng đến. Đó là loại Công an chuyên trấn áp biểu tình, tra tấn kẻ tình nghi thẳng tay để lên cấp, có trình độ nghiệp vụ chẳng cao; kể cả kiến thức nhà trường. Anh ta bên ngành tình báo. Không biết có cao cấp như có người, có lần, đề cập đến anh ta, xem như là một loại tình báo phản gián!...
 
- Các xã hội tự do theo lối Tây Phương khó tránh được những thăng trầm như thế !...
- Nhưng, có những thăng trầm người ta có thể kiềm chế và tái tạo sự ổn định
 
Lúc nói, cách nói của anh ta xem ra cũng dè chừng, cẩn thận. Không biết có phải do tính cách nghề nghiệp mà tạo nên bản chất đó. Nhưng, thật tình mà nói, khuôn mặt tạo được sự thiện cảm của riêng tôi. Từ lâu, ngày còn trong nước, khi nhận thư và hình ảnh của những người bạn, đã có dịp vượt biên được sang xứ người, tôi hơi thất vọng. Chỉ sau một thời gian ngắn, con người thay đổi gần như khác hẳn. Rõ nhất là khuôn mặt. Mặt trở nên no tròn, phúng phính. Tưởng chừng cả con người đều chạy theo nếp sống vật chất thừa mứa.
 
- "Anh còn ở đường Trương Định không ..?". Một anh bạn trong nhóm hỏi
- Con tôi ở riêng lâu rồi ...
 
Đó là cách trả lời vừa đúng sự thật, vừa dấu sự thật. Trước đây, tôi đã nghe trong nhóm nói anh ta đã được nhà nước cho mua hóa giá, căn nhà đó, giá thực tế có đến vài trăm cây (con số thật sự còn cao hơn nhiều). Cán bộ cấp cao của nhà nước XHCH là đương nhiên có được những quyền lợi theo kiểu đó. Chẳng hạn, Trần Bạch Đằng, bút danh là Nguyễn Trường Thiên Lý (*), trước khi chết, đã bán một căn nhà có đến cả hàng ngàn cây vàng.
 
- "Ở dưới Long An có một trường Đại học nổi tiếng lắm ...phải không anh?". Tôi hỏi, để trắc nghiệm, vì truớc tôi, có người hỏi anh ta lúc này có thường về quê hay không.
- Trường đó thuộc tập đoàn Tân Tạo. Không biết kéo dài được bao lâu ...
- Nghe nói trường mời cả Giáo sư bên Mỹ qua dạy ... Chắc chi nhiều mà thu không khá ..?
- Trường thuộc khu công nghiệp Tân Tạo ...Khu này rộng đến mấy trăm mẫu.
 
Một lúc nào đó trước đây, vô tình tôi đã đọc được tiểu sử của trường Đại học này. Trong bài viết đưa lên mạng đó, nội dung muốn nói đến sự từ chức dân biểu Quốc Hội của người chủ khu Công nghiệp, đồng thời là người sáng lập trường. Chẳng qua, cũng chỉ vì điều người đó phát biểu, có tính chống đối với sự sai trái gì đó của ông nhà nước Trung ương (Lâu quá, nên tôi không nhớ chi tiết. Tôi xem bài viết vì thấy nó có liên quan đến nền giáo dục tại nước nhà).
 
- "Nhà nước chắc sẽ xét lại hợp đồng khai thác Bâu Xít ở Cao nguyên". (Tin này còn tính gây "nóng" của nó ..mà một cán bộ, dù đã hưu trí, nhưng giá trị tin cậy của nó không thấp)
- "Vừa rồi, ngày kỷ niệm cuộc chiến Trung - Việt, xem ra như có rắc rối gì đó ...”. Một anh bạn hỏi
 
Câu trả lời không nhắm thẳng vào đó. Anh ta dẫn giải trường hợp căng thẳng tại đảo Hoàng và Trường Sa. Lý do là …là…gần như đúng y theo bài bản của nhà nước. Tôi nghe mà không chú ý nhiều vì chẳng có gì mới lạ. Nhưng, điều anh nói thêm cho tôi biết anh còn ”tại ngũ”, chưa hưu trí. Anh ta cho biết, Trung quốc đã cung cấp nhiều thứ cho Campuchia, kể cả thiết bị quân sự. Điều này gây khó khăn cho ta…bởi các ”thế lực thù địch” tại nước ngoài, lúc nào cũng muốn tạo sự bất ổn cho đất nước.
 
- ”Vụ ”Hiến pháp” gần đây ra sao…?”. Tôi hỏi. Lần nữa, tôi muốn trắc nghiệm trình độ thuộc bài của anh ta.
-  Tôi không đồng ý điều 69  …(?) …buộc quân đội phải trung thành với Đảng. Quân đội chỉ  có nhiệm vụ bảo vệ đất nước và nhân dân
- ”Anh nói đúng …” Chủ nhà nói tiếp: ”Tôi đã từng nói với ..(tên người Luật sư, cũng bạn với chủ nhà) …đừng để vai trò Luật sự và toà án trở thành công cụ của chính quyền. Chỉ một câu này của anh đủ chứng tỏ anh là một Luật sư đúng nghĩa!...”
 
Câu nói này của chủ nhà xác định điều mà tôi tưởng anh ta nói quá, khi đón tiếp anh ”Gió độc” đến nhà như là ”Rồng đến nhà tôm”. Hiến Pháp năm 1992, đến nay đã hai muoi hai năm mới được nhận ra là chưa hoàn chỉnh. Có gì là mới là hay đâu. Dù sao, có sửa còn hơn không. Nhưng, mục tiêu làm việc này của nhà nước là gì ?...Thời gian chưa đủ để đưa ra câu trả lời chính xác (kể cả lúc viết bài này) 
 
Anh cán bộ tình báo, dù đã hưu, nhưng đang có văn phòng Luật sư, hẳn đã được nhà nước cho học tập trước, về việc sửa đổi Hiến Pháp. Điều này chưa chắc. Điều chưa chắc đó cũng giống như việc anh ta nói là anh ta không đồng ý về điều 69 (?) của bản Hiếp Pháp năm 1992. Đó là suy nghĩ của riêng anh (?)…hay là anh thấy tình thế có mòi khác xưa, nên anh ta nói thuận theo chiều gió, theo lối nói người xưa: ”Gió chiều nào, che chiều đó”.
 
 
Đặng Quang Chính
28.03.2012
12:24
 
 
Ghi chú:
          Tác giả truyện "Ván bài lật ngữa". Có bộ phim phỏng theo truyện, cũng cùng tên.
Đăng nhập để trả lời
0
 
Gió độc

Ông "Gió độc" (Trung tá tình báo) đi rồi, câu chuyện thời sự trong nhóm rôm rả trở lại. Tội nghiệp mấy ông già. Đến tuổi quá "tri thiên mạng" (tất cả đều trên 60) mà lòng còn ưu tư với chuyện thời sự. Phải chi anh thanh niên trong nhóm cũng ít nhiều trăn trở như thế, chuyện thời cuộc chắc sẽ thay đổi mau hơn. Nói thế, biết đâu, tuy ngồi nghe mà trong lòng anh chàng nghĩ rằng, có ngày mình "trúng gió", chết không kịp ngáp ...vì bị nhiễm gió độc từ mấy ông này.

- "Phản gián khác hơn tình báo chứ..?". Một ông giáo hỏi
- "Mấy ông đã xem phim "Ván bài lật ngữa chưa..?". Ông "Trí vận" trả lời ngay ..rồi tiếp: "Trường hợp Phạm Xuân Ẩn là một vế. Bộ phận tìm cách phanh phung những trường hợp này..."chiêu hồi" họ ...(không để đối phương biết) ...rồi dùng họ phá lại cơ quan chủ quản của họ ...đó là phản gián"

Mấy ông bạn là giáo sư trước 75 (và tiếp tục dạy một thời gian sau đó) nghe mấy chuyện loại này thì biết vậy thôi, chứ không mường tượng được nó như thế nào. Có lẽ vì điểm này nên ông "Trí vận" muốn khai triển thêm.

- Dưới thời ông Diệm, anh Hai Nghị (Hồ Hảo Hớn) lấy tên Nguyễn Văn Chiêu, dạy học tại các trường tư thục tại Sài Gòn. Bị phát hiện, ông ta chạy ra bưng, hoạt động tiếp. Năm 1967, ông là Bí thư Thành đoàn Sài Gòn-Gia Định...Bị bắt năm vụ Mậu Thân. Bị tra tấn cách nào cũng không khai. Đúng là một chiến sĩ CS kiên cường. Nhưng, nếu ông còn sống, chắc cũng không sống được với bọn này. Nhóm lãnh đạo sau năm 1975, có khối thằng, khi bị giặc bắt, khai nhiều ít mà bây giờ vẫn làm việc ở vị trí lãnh đạo..!
- "Hai Nghị là ông thầy của ông ...nên ông nói tốt". Một người vừa nói vừa cười
- "Bậy!.. tôi không chủ quan"

Anh "Trí vận" đôi khi khen một cách hơi quá. Chẳng hạn, vừa rồi, khen anh tình báo cấp tá là một luật sư đúng nghĩa, chỉ vì anh này nói rằng, anh ta không đồng ý với điều 69 (?) của Hiến Pháp. Hơi quá...vì có phải anh luật sư tình báo phản đối trong các lần học tập về sửa đổi Hiến pháp...hay chỉ nói với mấy ông già ngồi quanh ông ta?. Hơn nữa, đến nay hơn hai mươi năm rồi, mới có người dám nói ra khuyết điểm của Hiến Pháp 1992; điều đó cũng chẳng là điểm đáng khen. Có hay...phải hay như nhà báo Nguyễn Đức Kiên, chỉ trích thẳng mặt Nguyễn Phú Trọng (Tổng Bí Thư của nước CHXHCN Việt Nam).

Nói Hai Nghị là ông thầy là anh "Trí vận" đã dùng đúng chữ. Ông Hồ Háo Hớn là cán bộ giảng dạy trường Trung học kháng chiến Nguyễn Văn Tố, quân khu 9, sau năm 1945. Có lần, anh bạn này nói với tôi là anh đã từng học trường này. Vả lại, nói "thầy" là nói về tấm gương của sự can đảm, theo lối Trần Bình Trọng "Ta thà làm quỉ nước Nam, còn hơn làm vua phương Bắc".

- "Hôm nào, tôi sẽ viết về cái chết của Tướng Nguyễn Khoa Nam". Anh "Trí vận" nói tiếp "Tôi có quen anh ...(Hiệp thì phải- người viết nhớ không chắc đúng-) ...chánh văn phòng của ông Tướng, đã kể cho tôi nghe". Ai cũng là người Việt ...cũng chọn cho mình một cái chết kiêu hùng!...
- "Anh có biết về ông Hồ Ngọc Cẩn không..?". Một người khác hỏi.
- "Ở mức độ nào đó, ông này còn ngon hơn Hồ Hảo Hớn...". Tôi cười, nói và tiếp luôn "Ông Hớn trước khi bị sát hại, còn hy vọng vào thế tất thắng của Cách Mạng. Còn ông Cẩn, khi miền Bắc đảnh chiếm xong miền Nam vào sau 1975, đó là sự đổ vỡ hoàn toàn, thế mà ông ấy còn nói được một câu đáng ghi vào lịch sử, trước khi bị tử hình".

Tôi vừa nói vừa lấy trong túi ba lô máy iPad, bấm nhanh ...và đọc cho mọi người nghe câu nói của ông Cẩn ""Nếu tôi thắng trong cuộc chiến, tôi sẽ không kết án các anh như các anh kết án tôi. Tôi cũng không hạ nhục các anh như các anh bôi lọ tôi. Tôi cũng không hỏi các anh câu mà các anh hỏi tôi. Tôi chiến đấu cho tự do của người dân. Tôi có công mà không có tội. Các Anh Không ai có quyền kết tội tôi. Lịch sử sẽ phê phán các anh là giặc đỏ hay tôi là ngụy. Các anh muốn giết tôi, cứ giết đi. Không cần phải bịt mắt... và hô to" Đả đảo cộng sản. Việt Nam Cộng Hòa muôn năm. Đọc rồi, tôi nhấn mạnh là, ông Cẩn đã yêu cầu không bịt mắt trước khi bị bắn.

Khi tôi đọc, có thể hơi bị lạc giọng. Mặt các ông già như chùng xuống. Những người này, sau bao thăng trầm của đất nước, sau nhiều thống khổ của bà con, gia đình, bè bạn ...chắc đã không còn nước mắt. Nhưng, các thế hệ sau, nếu được nhắc nhở, khơi dậy đúng mức tình cảm thương yêu đồng bào, quí trọng công sức đóng góp của tiền nhân, chắc sẽ không ít người, vẫn tiếp tục nhỏ những giọt nước mắt thương cảm.

Phần còn lại của buổi nói chuyện hôm đó, hình như không còn không khí vui vẻ. Tôi hơi ngậm ngùi khi đọc lại câu nói của ông Cẩn. Sau đó, không lâu ..tôi hơi vui trở lại. Tâm trạng đó có được, khi nghĩ rằng, nhờ phương tiện truyền thông hiện đại, chẳng hạn nhờ máy iPad, tôi đã truyền đạt được nguyên vẹn những gì thuộc về lịch sử. Không chỉ thế, nhờ sự quan tâm của lớp người già, qua những buổi gặp mặt, nói chuyện như hôm nay, đã thổi được luồng sinh khí vào vào lớp người đi sau. Chẳng hạn, có thể đã thay đổi ít nhiều não trạng của anh thanh niên trong nhóm. Có lẽ vì thế, anh ấy hiện diện trong những lần gặp mặt như vầy đã lâu ...và còn lâu nữa.


Đặng Quang Chính
02.04.2013
08:32
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»