📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Cuộc sống thật và giả

120 trả lời, 16.629 lượt xem — Trang 3 / 5
 
 
 Hai mặt một vấn đề
 
Lối diễn đạt này còn có thể nói theo cách: hai hình thức một nội dung. Dù diễn đạt sự việc ở mức độ cao hay thấp, cốt lõi của vấn đề vẫn là một. Trong thời buổi này, vì mọi sự việc được chuyên môn hóa triệt nên đôi lúc khiến người ta đi loanh quanh.
 
Con người, chẳng ai sống mãi. Do đó, người tìm đến một cái chết xứng đáng là một con người đặc biệt. Trước khi nói đến cái chết, con người, tự bản thân nếu là một con bệnh triền miên, sao có thể giúp ích cho người khác được. Bệnh của con người, nếu tác nhân là vi khuẩn, là bệnh khó chữa. Nhưng thân tâm đi liền với nhau. Ngành y ngày nay đã xác nhận hai điều này có tương quan hỗ tương. Khi tâm không ổn, bị "stress"; điều đó có thể là nguyên nhân đưa đến các bệnh của cơ thể. Vì thế, kết hợp đông tây y là lối chữa trị tốt nhất hiện nay.
 
Xã hội xáo trộn do các vấn đề chính trị và kinh tế không được giải quyết tốt đẹp. Hai điều này cũng ảnh hưởng hỗ tương với nhau. Do đó, nếu cứ xét riêng một yếu tố, cho rằng yếu tố này quyết định yếu tố kia; người ta sẽ đi loanh quanh. Chẳng khác nào, chỉ có một câu nói mà người ta cứ bàn cãi mãi. Câu đó là "Thời thế tạo anh hùng" hay "Anh hùng tạo thời thế"!.
 
Ông Nguyễn Cao Kỳ là một anh hùng (cứ cho là thế. Quả vậy, nếu ông ta không giải quyết được vụ biến động miền Trung năm 1966, có lẽ chính thể ở miền Nam trước 75 đã bị phân hóa trầm trọng). Nhưng khi ông TT Mỹ Clinton đến VN năm 2000, ông Kỳ đợi đến năm 2004 mới về, thời gian tính của việc ông làm không còn thuận lợi. Sau vụ trúng hợp đồng làm ăn nào đó với đảo Thổ Châu ở miền Bắc, ông không còn cơ hội trúng thêm một vụ làm ăn kinh tế nào khác!. "Trâu chậm uống nước đục". Câu này áp dụng trong kinh tế có lẽ không sai lắm. Ông Kỳ, do vậy, làm kinh tế đã khó, nói chi chuyện bắt tay sang các vấn đề chính trị.
 
Ông Tiến sĩ Alan Phan(1) về VN năm 2006 (?). Như thế càng chậm nhiều so với ông Kỳ. Nếu ông về để làm cố vấn kinh tế cho các công ty nước ngoài, vai trò của ông ấy có thể là Phó Tổng Giám đốc hay Giám đốc. Nhưng, dù chức vụ thế nào, ông ta cũng chỉ là người lo công việc thương vụ. Nếu chính ông ấy trực tiếp đầu tư, không biết ông đầu tư trong lãnh vực nào. Vì bất cứ ai có theo dõi diễn tiến kinh tế tại VN, đều biết rằng, từ những năm 1985, qua cách gỡ bí kinh tế được gọi là "Ba lợi ích" của TT. Võ Văn Kiệt, một số công ty nước ngoài đã chen chân vào mãnh đất này. Nhanh chân nhất là các anh Đài Loan, Hồng Kông và Thái Lan. Anh Mã Lai cũng nhanh chân không kém. Bốn anh này, không lạ gì lối làm ăn phải "bôi trơn" của anh tập tễnh theo tư bản, nhưng còn "định hướng theo CN xã hội". Một con thịt bị tranh chia bởi hai con thú đã muốn nát xương. Nói chi bị chia đến bốn. Nói bốn là ít. Vì Ấn Độ và Nhật Bản, cũng như Đại Hàn, không dở trong việc tranh giành kinh tế thị trường(!) so với các nước kia. Chỉ riêng lãnh vực bất động sản, con mồi này trở thành béo tốt như hươu mới rời chân mẹ. Từ năm 2000, thị trường này đã phát triển ào ạt, gần như không kiểm soát được. Một số công ty trong nước (như Hoàng Anh Gia Lai...) còn phì trướng được, nói chi với các đại công ty, các tập đoàn tư bản nước ngoài.
 
Một người Việt, thành đạt học vị kinh tế ở nước ngoài, khi trở về VN, chỉ có một trong hai con đường như vừa nói. Hoặc làm thương vụ (cố vấn kinh tế theo chữ tròn trịa nhất. Nếu không, chỉ là những trung gian, cò mồi, tùy theo mức độ) hoặc tự mình trực tiếp đầu tư. Nhưng vì đi sau, những người Việt đó mất cơ hội khá lớn.
 
Không những mất cơ hội mà còn mất khoảng 2 triệu đô la cho việc thử nghiệm đầu tư (ông Alan Phan trong cuộc phỏng vấn đã cho biết như thế). Trong bài viết khác, ông ta đã viết: " "Tiền mất không sao; nhưng tôi mất một thứ quan trọng hơn: Niềm tin. Vào mình và vào người" (2). Đọc bài viết đó của ông, tôi đã nêu câu hỏi:" Mà tại sao nhiều người, từ dân đen cho đến kẻ có kiến thức, lại có thể đặt niềm tin của họ vào một đất nước theo chủ nghĩa CS, nơi mà sự dối gạt đã trở thành máu huyết của những người theo chủ nghĩa này; nơi mà sự dối láo được thực hiện từ kẻ lãnh đạo ở cấp cao nhất trong nước cho đến tận cùng cơ cấu hành chánh thấp nhất?». Viết đến đó, tôi dành câu trả lời cho người đọc. Vì nếu hỏi riêng tôi, tôi cũng không dám nói thẳng. Bởi nói thẳng ra điều đó, nghe như có vẻ chê bai những kẻ có học (mà tôi cũng thuộc loại học nhiều, học ít).
 
Sẵn có bài của Phan Văn Song (Việt Thức) nói về cái tội của người trí thức, tôi đưa vào đây như một câu trả lời, thay thế tôi (3). "Tiện đây, chúng tôi cũng xin được nói đến những người trí thức nạn nhơn cộng sản mà anh em Hải ngoại mình hùa nhau thương tiếc, chắc lưỡi hít là. Đây xin nói riêng đến là hai vị Ngưyễn Mạnh Tường và Trần Đức Thảo, xin chỉ nói đến hai vị ấy thôi và nói rằng : chúng tôi không thương tiếc gì các Cụ ấy cả, trái lại chúng tôi trách hai Cụ ấy một cái tội rất lớn. Các Cụ đã làm cái gương để bao nhiêu thế hệ đàn em đi lầm đường. Lỗi hai Cụ ấy to lắm. Hai Cụ học giỏi, hai Cụ là thần tượng của bao nhiêu đàn em trí thức. Hai Cụ bị lường gạt vì hai Cụ kém cái tài nhận xét, kém cái thông minh nhận thức – Tây nó gọi là discernement .Các Cụ không có discernement» (hết trích).
 
Hai ông Nguyễn Mạnh Tường và Trần Đức Thảo là những bậc trí thức có tiếng tại nước ngoài, đã về lại Việt Nam, phục vụ trong chính quyền miền Bắc, do Hồ Chí Minh lãnh đạo. Ông Song viết: "Cụ Trần đậu Agrégation về Philosophie, một sức học vượt bực, Cụ làm luận án về Marx mà không biết gì về Marx cả. Năm 1950, Cụ sống ở Pháp mà Cụ không biết bao nhiêu người Đông Đức vượt ngục bức thành Bá linh, Cụ cũng không biết ..." rồi viết tiếp ở đoạn khác: "Vì Cụ ngu mà đàn em tưởng Cụ khôn nên một lô đàn em theo Cụ về Bắc chết cả. …Tội các Cụ to lắm, .. Các Cụ đáng tội chết là đúng, các Cụ còn lôi theo một lô đàn em. Chúng tôi hoàn toàn chẳng những không phục Cụ mà còn oán Cụ nữa, vì các Cụ hơn mọi người chúng tôi..." (hết trích).
 
Rõ ràng là, hai ông Tường và Thảo, nếu có giỏi về lý thuyết chính trị, chưa chắc các ông ấy biết nhiều về kinh tế. Nói gì đến kinh tế, nhận xét về thực trạng xã hội của hai ông ấy cũng chẳng ra gì, nên mới xảy ra chuyện "...Cụ Thảo từng sống ở Việt Nam thời Tây đô hộ, Cụ có sắp hàng và lãnh tem phiếu không ? Cụ qua Pháp du học thời chiến tranh vừa dứt, Cụ có lãnh tem phiếu và sắp hàng, thời Tây đô hộ mình không ? Thế mà khi về ở Hà nội, Cụ, tuy xếp hàng tem phiếu, Cụ vẫn tin rằng miền Nam bị Mỹ kềm kẹp không có chén sành ăn cơm, ,phải lấy vỏ dừa thay chén, không có gạo ăn, dân miền Nam đói. Người dân miền Bắc ngu, vì thất học, vì sợ, đã đành, Cụ với bằng Agrégation de Philosophie, sống bên Pháp bao nhiêu năm, Cụ sao cũng ngu như vậy"? (hết trích).
 
Tiến sĩ Alan Phan khá hơn. Sau khi chỉ trích TT Mỹ Obama, với cái nhìn chính trị theo kiểu của ông Phan, ông liền thấy ngay cái sai của mình, khi viện dẫn sự chứng minh của nhà bình luận gia kinh tế Rick Newman. Ông đồng ý với nhà bình luận này với kết luận "Cái túi tiền vẫn quan trọng hơn mọi triết thuyết vớ vẩn hay lời rao giảng rỗng tuếch về chính trị, xã hội". Riêng ông Phan, bài viết của ông được kết như sau: "Chúng ta chỉ biết một điều...It's The Money, Stupid"!...(Đó là chuyện tiền bạc, đồ ngu!).
 
Như đã nói, có thể do ông Alan Phan là học giả về kinh tế nên dễ đồng ý với ông Rick Newman. Cũng có thể do ông Phan đi chuyên ngành nên méo mó nghề nghiệp (?)!.Cái méo mó có thể thông cảm, như trường hợp Tiến sĩ kinh tế Nguyễn Phúc Liên, bên Thụy Sĩ. Ông Tiến sĩ này cũng đã về VN, làm ăn môi giới về kinh tế sao đó, nhưng cũng đã quay trở lại nước người. Những bài viết của ông có tính chống Cộng kịch liệt. Cũng từ những bài đó, ông Liên cho rằng, chẳng lý thuyết chính trị, chính em gì cả; chỉ cần cái bao tử của người dân bị thắt lại là có ngày bọn CS đi chơi!!... 
 
Hai ông tin ra sao là quyền của các ông, nhưng thực tế cho thấy, sự tin tưởng ấy có gì không mạnh lắm. Bắc Hàn, dân đói đến khủng khiếp mà nhà nước chỉ lo chế bom nguyên tử. Dân Bắc Hàn đến nay vẫn đói mà ngày vùng lên hình như còn lâu lâu. Dân Cuba mới dễ thở gần đây. Trước kia đôi ba chục năm, dân đói dài mà có bọn nào đòi Fidel Castro rời bỏ ngai vàng đâu. Hình như đói vừa vừa làm người dân khó vùng lên... hơn là ăn no phình bụng. Điều vừa nói, đối với bọn tư bản Tây phương, cũng chẳng là nghịch lý, khi muốn vào VN làm ăn, nên chúng cho rằng, đời sống khá hơn sẽ làm cho dân nghĩ đến những tư tưởng cao xa...các định chế chính trị. Đó là nền tảng lý luận của tư bản Mỹ, khi chúng đòi các chính quyền Mỹ bỏ cấm vận VN... và cho cả nước Tàu trước đây.
 
Tóm lại, "đói" sẽ dẫn đến cách mạng dễ hơn là "no". Cái nào đúng, cái nào sai?.
 
Cái nào cũng đúng, cái nào cũng sai. "Đói" mà còn được phụ phẩm thêm vào (chữ của ông Phan), cái "đói" đó trở thành chính nghĩa. Phụ phẩm ở đây là tự do, dân chủ (nhân quyền) sự tiến bộ của đất nước. "No" mà không có cái đầu, cái no đó là cái no của một con heo đã được ăn đủ cám!. Con heo nhà làm sao có tính chiến đấu như một con heo rừng.
 
Cái nghệ thuật gia giảm phụ phẩm cũng là một nghệ thuật trong cách trị dân hoặc là cách kêu gọi quần chúng nổi dậy. Như thế, cũng có nghĩa là, chính trị đóng vai trò không thể thiếu. Hơn nữa, đôi lúc, nó trở thành động lực mà kinh tế chỉ là phụ phẩm. Đôi lúc, có thể chính trị chưa hẳn là động lực chính, nhưng khi thời cơ chín mùi, lực lượng chủ đạo phải biết đưa nó ra làm bình phong trong lúc cấp kỳ. 
 
Chủ nghĩa quốc gia Ấn Độ được nảy sinh từ những năm 1880. Chủ nghĩa này đưa lại sự độc lập của Ấn độ đối với Anh quốc. Sự thành công trong việc đòi quyền độc lập và trở thành một quốc gia chính thống, được các sử gia ghi nhận qua ba khía cạnh. Theo phái CS, đó là nhờ yếu tố thay đổi về kinh tế. Tầng lớp nông dân và công nhân, nhóm người tham gia vào các cuộc vận động độc lập, có động lực từ nhu cầu kinh tế và quyền lợi của họ. Nhóm khác cho rằng các cuộc vận động độc lập có liên quan đến những phong trào đòi cải cách tôn giáo. Và có nhóm với tên gọi Subaltern Studies, cho rằng vai trò của ông Ghadhi không thể được xem nhẹ. Nhìn ở những khía cạnh khác nhau nên họ có những nhận định khác nhau. Tại sao chúng ta không thấy sự thành công trong việc đấu tranh giành độc lập của người Ấn Độ là một tổng thể bao gồm tất cả các yếu tố trên?...
 
Lý Tống học môn chính trị, sau khi nộp luận án Tiến sĩ (có bảo vệ thành công luận án hay không..?)...hoặc chịu ảnh hưởng thuyết "Quyền lực mềm" của một ông Giáo sư Mỹ...hay tưởng rằng dân chúng ở Việt Nam đói ăn khinh khủng, nên đã về nước rải truyền đơn, năm 1992. Ông Gandhi, mỗi lần đi vận động, nơi ít có đến 20(30.000) người dân, nơi đông có đến 40(50.000 người) đến nghe mà còn không dám kêu gọi bạo động. Ông Lý Tống, dân chẳng biết là ai mà lại tự xưng "Tư lệnh quân đội nổi dậy", ngồi trên máy bay tung truyền đơn, kêu gọi toàn dân đứng lên lật độ bạo quyền. Anh này, nếu không méo mó nghề nghiệp vì học môn chính trị (thật ra kiến thức chính trị cũng không so được với cụ Thảo) thì cũng không có «discernement». Đến như cụ Thảo, xếp hàng để mua hàng bằng tem phiếu mà cứ tưởng dân trong Nam bị kềm kẹp không có chén sành ăn cơm. Phần anh Tiến sĩ này (tạm gọi thế), đến năm 1992 rồi mà cứ tưởng dân còn đói ăn ghê gớm như thời kỳ từ năm 1975-1985, nên mới rải truyền đơn kêu họ vùng dậy. Anh này là lính Không quân mà cũng là lính "không tưởng"!.
 
Chuyện thời cụ Thảo đã khá lâu, chuyện rải truyền đơn cũng khá lâu. Nói lại các chuyện này, người ta nói "Cái khôn đi sau sự việc" (retrospect). Nếu Irak không bị liên quân Anh Mỹ trực tiếp tấn công, có lẽ chính quyền Sadam Hussein vẫn còn tồn tại. Ai dám nói việc người dân nổi lên chống Gahdafi ở xứ Lybia không có bàn tay nước ngoài nhúng vào?. Người dân Afghanistan chịu ảnh hưởng khá nhiều của nhóm Taliban vì họ tin tưởng nhóm này sẽ bảo đảm một cuộc sống tốt đẹp trong tương lai?...Hugo Chávez, nước Venezula, trị vì từ 1999-2013 bởi mỗi lần bỏ phiếu, người dân bầu lại "ông vua" này. Robert Mugabe, xứ Zimbabue, cai trị từ năm 1980 đến nay vẫn chưa rời bỏ quyền lực. Người dân tại các xứ này có đói ăn hay sống no đủ?. Quyền lực của cá nhân hay của các đảng phái độc tài tại các nước này vẫn được duy trì vì kinh tế phát triển?...hay vì nhóm lãnh đạo đã biết gia giảm các phụ phẩm chính trị đúng mức và đúng lúc?...
 
Cái ăn (bao tử) duy trì sự sống. Sự suy nghĩ (cái đầu) là phương thế giúp tìm thực phẩm cách tốt nhất. Con vật ham ăn bị giết bởi mắc bẫy của thợ săn. Con người ham ăn nên tìm cách khai thác tài nguyên thế giới cách triệt để. Người dân nào (dân tộc nào) cũng có mong muốn mức sống của mình (kinh tế đất nước mình) luôn phát triển. Nhưng chính người nắm vận mệnh một đất nước phải tìm phương cách làm sao để sự chênh lệch giàu nghèo trong nước không đến mức quá tệ hại. Vì, không sợ thiếu thốn của cải vật chất mà sợ sự phân phối vật chất không công bằng (tương đối). Cái sợ này hiện là vấn nạn của toàn thế giới. Từ cựu Giáo Hoàng đến Đạt Lai Lạt Ma...rồi đến ông Giáo sư tại École d´Économie de Paris, Thomas Piketty....và tất cả những ai còn quan tâm đến một thế giới an bình. Tìm cách cân bằng giữa việc tìm ra lợi tức cho toàn dân và sự phân phối đồng đều (tương đối) cho các tầng lớp xã hội là công việc của nhóm lãnh đạo; tức là một công việc có tính chính trị. Dù nhìn vấn đề thế nào, rốt cuộc, cũng chỉ là cái nhìn hai mặt của một vấn đề. Chính trị và kinh tế là hai mặt của cuộc sống xã hội loài người.
 
Do đó, vì xem mặt chính trị nặng hơn kinh tế, hay ngược lại nên người ta chỉ đi loanh quanh. Vì đi loanh quanh nên công cuộc tranh đấu cho một Việt Nam độc lập, dân chủ và ấm no của những người Việt ở nước ngoài chưa đi đến đâu. Đã thế, nhiều người còn loanh quanh hay bị mắc kẹt trong hai chữ chiến đấu và tranh đấu. Tranh đấu nhắm vào lĩnh vực chính trị thuần túy, như lập đảng, bầu cử, thiết lập các định chế chính trị. Chữ chiến đấu gây liên tưởng đến việc tạo ra những lực lượng mang màu sắc và tính cách quân sự. Dù trong nội tình đất nước hay trên lãnh vực toàn cầu, có công cuộc xây dựng và triệt phá nào lại không có sự đóng góp hai yếu tố như trên?.
 
Vì loanh quanh như thế nên có những tổ chức lấy "Bất bạo động" làm chiến lược, nhằm tạo sự thay đổi trong đất nước mình, trong một thế giới quá nhiều xung động như hiện nay. Mà thế giới này, theo hiện trạng, nói một cách tổng quát là sự đối đầu giữa hai cực "thiện" và "ác". Đại diện cho cái "thiện" mà ông Mỹ cứ tự xưng như thế, trong khi khuyến khích đàn em theo phương cách "Bất bạo động" qua hình thái các tổ chức xã hội dân sự, mà chính tự họ lại dùng phương pháp "lấy độc trị độc"!.


 Đặng Quang Chính
15.11.2014
10:57
 
 
 Ghi chú
(1) Người được báo Dân Việt (Đặng Thúy) phỏng vấn. Alan Phan còn là người gửi nhiều bài viết đến trang tvvn.org. Ông là một cây bút được khá nhiều người biết đến.
      Xem thêm: http://www.tvvn.org/forum/content.php/6514-Ti%E1%BA%BFn-S%C4%A9-Alan-Phan-R%E1%BB%9Di-Vi%E1%BB%87t-Nam-8-N%C4%83m-2-Tri%E1%BB%87u-USD-V%C3%A0-Nhi%E1%BB%81u-B%C3%A0i-H%E1%BB%8Dc-Qu%C3%BD-%C4%90%E1%BA%B7ng-Thu%C3%BD-%28D%C3%A2n-Vi%E1%BB%87t%29
(2) http://www.tvvn.org/forum/entry.php/3796-Kh%C3%B4ng-gi%E1%BB%91ng-ai
(3) http://www.tvvn.org/forum...BB%87t-Th%E1%BB%A9c%29
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

Đĩa sà lách Mỹ quốc (2)
(Tổng thống thực dụng) 
 

Kết luận của bài viết "Đĩa sà lách Mỹ quốc" tình cờ phù hợp với một trong các nội dung của cuộc họp báo của Tổng Thống Obama ngày 14.11.2016 (1) 
  
Trong cuộc họp báo, trước khi đi chuyến công du cuối và là cuộc họp đầu tiên, sau khi ông Trump trở thành người kế nhiệm, ông Obama có nhận xét về ông Trump như sau: « Tôi nghĩ ông ấy không phải là một người vì lý tưởng, đó là một con người thực dụng. Và điều này có thể giúp tổng thống tân cử nếu ông ấy có những người tốt quanh mình và nếu ông Trump có được một ý tưởng về mục tiêu muốn hướng tới về phía trước..." 
  
Chúng ta có thể nói ngay ra rằng: "đúng là mèo nào cắn mĩu nào" hay "(con) Lươn ngắn lại chê (con) trạch dài"!. 
  
Để rõ hơn nhận xét trên, ta quay lại một đoạn ngắn lịch sử của khoảng 50 năm trước đây (không cần lâu hơn nữa). 

Năm 1961, Tổng thống Mỹ John F. Kennedy đưa ra một phát biểu hùng hồn và có sức truyền cảm nhất về cam kết dân chủ của Mỹ "Chúng ta sẵn sàng trả bất kỳ giá nào, mang bất kỳ gánh nặng nào, đương đầu với bất kỳ khó khăn nào, ủng hộ bất kỳ người bạn nào, chống đối bất kỳ kẻ thù nào để bảo đảm sự tồn tại và thành công của tự do" (2). 
  
Chính vì lý tưởng "hung hăng" đó nên sự kiện Vịnh Con Heo, nhằm lật độ chính phủ của Fidel Castro ở Cuba, được tiến hành vào tháng 4 năm 1961, chưa đầy ba tháng kể từ khi John F. Kennedy lên nhậm chức tổng thống Hoa Kỳ. 
  
Chính vì lý tưởng "hung hăng" đó, nên một Tổng thống đồng minh, ông Ngô đình Diệm, vì chống đối, không để quân Mỹ can thiệp trực tiếp bằng quân sự, nên đã bị giết (ở đây, nên nói thêm một ít. Các tướng lãnh bị mua chuộc, sợ bị một cuộc phản đảo chánh  -như thời 11.11.1960-  nên đã tự họ tạo nên một việc đã rồi, đối với chính quyền Mỹ). 
  
Nhưng sự "hung hăng" đó đã khựng lại khi xảy ra cuộc đối đầu giữa Liên Xô, Cuba với Hoa Kỳ vào tháng 10 năm 1962. Vụ khủng hoảng tại Cuba đã được giải quyết khi Liên Sô đã tháo gỡ các tên lửa của họ. Đó là mặt nổi. Thật ra, Mỹ cũng đã tháo gỡ tên lửa của họ tại Ý và Thổ Nhĩ Kỳ. Ngoài ra, sau khi TT. Kenedy đọc diễn văn loan báo việc khám phá tên lửa của Liên Sô và kế hoạch của chính phủ Hoa Kỳ, họ đã biết thêm về phản ứng của Trung Quốc. Chỉ hai ngày sau khi Kennedy đọc bài diễn văn, tờ Nhân dân Nhật báo của Trung Quốc thông báo rằng "650.000.000 người Trung Hoa, nam và nữ sát cánh cùng nhân dân Cuba" (3) 
  
Tại đây, chúng ta nói thêm để rõ hơn về một số luận điểm của một số giới chức Mỹ, khi họ không hiểu sao cuộc chiến tại VN chỉ được "đánh mà không thắng". Luận điểm này được suy luận lung tung của những người Việt, những người cho rằng, cách họ nhìn về đường lối của người Mỹ là đúng nhất. Cuba là một vùng đất cách xa Liên Sô và nhất là Tàu. Thế mà khi muốn gây khó khăn cho Mỹ, Liên Sô đã đưa tên lửa đến Cuba. Khi Liên Sô có căng thẳng với Mỹ, Tàu đã muốn nhảy vào, chung sức với Liên Sô để đánh Mỹ. Nói chi là Việt Nam, nếu sau năm 1965 (Mỹ đổ bộ lên Đà Nẵng) Mỹ-Việt, muốn đưa chiến tranh ra Bắc để dứt điểm cuộc chiến, có lẽ cả Tàu và Liên Sô không thể đứng ngoài (đó là nhận định của giới chức phụ trách quốc phòng trong Tòa Bạch Ốc). Có lẽ một nước Mỹ mà chọi với hai nước (đều có bom nguyên tử) chắc không chết cũng què!... 
  
Từ nhận định "không chết cũng què", cộng thêm những diễn tiến không thuận lợi trên chiến trường, đã làm cuộc chiến VN kéo dài ngoài ý mong đợi của chính quyền và nhất là dân Mỹ. Vì thấm đòn của cuộc chiến (chi hàng trăm triệu/ngày vào cuộc chiến đó) lại có những sự thỏa thuận ngầm cho việc thương lượng với Tàu, nên khi đã nhận được điện thư đầu hàng của Bắc Việt vào năm 1972, lãnh đạo của Tòa Bạch Ốc đã làm ngơ.
  
Chúng ta nên nhớ lại là, chính sách VN hóa chiến tranh đã được thực hiện từ năm 1968, dưới thời Tổng thống Richard Nixon. Cuối cùng, vào năm 1973, lệnh ngưng bắn do Henry Kissinger, cố vấn an ninh của chính quyền Nixon, thay mặt Hoa Kỳ, tiến hành đàm phán đã được ký kết (4) 
  
Từ đó về sau, nhất là từ thời Clinton, để vực dậy nền kinh tế suy thoái, nước Mỹ đã từ bỏ "chủ nghĩa anh hùng" của Kenedy, đi dần sang khuynh hướng thực dụng; đặt nặng vấn đề kinh tế hơn là lý tưởng "Cộng hòa" của thuở mới lập quốc. 
  
Nói tổng quát, để thực hiện Hiệp định TTP (viết tắt của từ Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement -Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương-) Mỹ muốn TPP sẽ là điểm chốt mới của họ tại Châu Á, sau nhiều năm Mỹ đã lún quá sâu vào khu vực Trung Đông. Nói ngắn gọn, Mỹ đã đạt được các điểm sau qua lần đến thăm VN của TT.Obama: (a) thấy rõ tâm trạng của người dân đối với chính quyền Mỹ (b) Thương mại hai chiều giữa Mỹ và Việt Nam đạt 35 tỷ đô la trong năm ngoái, chiếm 22% tổng thương mại Hoa Kỳ có với khối ASEAN và đưa Việt Nam trở thành nhà cung ứng lớn nhất trong ASEAN cho thị trường Mỹ.(c) VN đã đặt mua máy bay Boeing Mỹ tổng giá 11 tỉ Mỹ kim (d) mở đại học Fullbright tại VN (5). Về nhân quyền, Mỹ đã đạt được những gì?. Những nhóm xã hội dân sự tại VN muốn có cuộc gặp mặt với TT. Obama đã bị ngăn chận!. 
  
Bảng hạch toán sơ lược như thế đã đủ để thấy tính cách thực dụng của chính quyền Obama!. Đúng là "(con) Lươn ngắn lại chê (con) trạch dài" (Câu thành ngữ hàm ý chỉ kẻ không biết người, biết mình, chỉ biết chê người chứ không biết mình cũng có tật như người). 
  
Nhưng, vấn đề là, người thực dụng Trump có thể làm tốt hơn người thực dụng Obama hay không?. 
  
Bài tới sẽ nói tiếp. 

  
  
  
Đặng Quang Chính 
19.11.2016 
11:23 
  
  
  
Ghi chú
(1)    https://mg.mail.yahoo.com...uuhr71anhuh#7605247516 
(2)    http://vnexpress.net/tin-...ald-trump-3499277.html 
(3)    https://vi.wikipedia.org/wiki/Kh%E1%BB%A7ng_ho%E1%BA%A3ng_t%C3%AAn_l%E1%BB%ADa_Cuba 
(4)    http://nghiencuuquocte.org/2014/08/15/khai-quat-lich-su-ch-13-nhung-thap-nien-cua-su-thay-doi-1960-1980/ 
(5)    http://www.bbc.com/vietna...a_vietnam_visit_timing 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Làm việc tưng tửng
 
 
Người tưng tửng ("Anh chàng cà giựt") sẽ làm việc tưng tửng (*)
 
Cứ xem thời sự xứ Cờ Hoa sẽ biết. Nhất là qua vụ bầu cử này.
 
Trước vụ bầu cử TT nằm 2020, ông Trump đã đoán biết là, bên Dân Chủ sẽ làm việc gian dối trong bầu cử. Ông đã ra sắc lệnh (gì đó) để ngăn chận.
 
Trước ngày 03.11.2020, ông ấy đã tung vệ binh quốc gia (hay những toán đặc nhiệm) đến các bang chiến địa. Nhưng bọn gian, cao tay hơn, không chỉ thực hiện gian lận theo lối thủ công ... mà qua máy Dominion, có lập trình gian dối.
 
Luật sư ông ta đã đến các bang chiến trường để thâu nhận bằng chứng và làm thủ tục khiếu nại.
 
Những đơn và thủ tục bị bác. Người ta, qua các bài trên Diễn đàn, nghe rằng, bên ông Trump sẽ thả quái vật Kraken.
 
Người ta chờ đợi ...
 
Rồi, ông ta Twitte rằng, hãy về Hoa Thịnh Đốn ngày 06.01, để chứng kiến một sự thật to lớn.
 
Ngày đó vừa xảy ra, chứa đựng ba câu chuyện như sau:
- Quốc hội kiểm phiếu Đại cử tri đoàn
- Người biểu tình xông vào tòa nhà Quốc hội.
- Quốc hội di tản rồi trở lại bàn thảo và kết luận ông Biden sẽ là TT thứ 46 của HCQ Hoa Kỳ.
 
Người ta chẳng thấy quái vật Kraken nào cả. Người ta cũng chẳng thấy bằng chứng nào được các Nghị sĩ, Dân biểu Quốc hội đưa ra.
 
Nhưng, vì Antifa xâm nhập nhóm biểu tình (cứ cho là như vậy) nên ông Trump mang trách nhiệm đã tấn công Quốc hội.
 
Đến bao giờ quái vật Kraken xuất hiện?.. và Game mới sẽ được kích hoạt vào lúc nào? Ngày 21.01 sắp tới rồi. Ngày đăng quanh TT gần kề. Trước tình thế nước như đã ngập đển đầu gối, còn chần chừ để nước đến bụng mới nhảy hay sao? Thiết quân luật bao giờ mới được ban hành? Nên nhớ Thiết quân luật chỉ được thực thi khi mọi bằng chứng quái ác đã rõ rệt và được trình bày trước bàng quan thiên hạ.
 
Hay là ... đúng như danh xưng "Anh chàng cà giựt" chỉ làm được việc tưng tửng ...?!
 
Cá nhân người viết không trông chờ một tính cách như thế xuất hiện nơi một TT thứ 45 của nước Mỹ như vậy. Hy vọng Game mới sẽ bắt đầu...!
 
 
 
Đặng Quang Chính
08.01.2021
11:22
 
 
 
 
 
* Xem lại bài đã đăng ở trên
 
Đăng nhập để trả lời
0
Vì thấm đòn của cuộc chiến (chi hàng trăm triệu/ngày vào cuộc chiến đó) lại có những sự thỏa thuận ngầm cho việc thương lượng với Tàu, nên khi đã nhận được điện thư đầu hàng của Bắc Việt vào năm 1972, lãnh đạo của Tòa Bạch Ốc đã làm ngơ.

 
Một điểm rất đau lòng của lịch sử đã được quý bạn Đặng Quang Chính nêu rõ.
Biết bao hồn oan sông núi Việt Nam từ Bắc chí Nam đã bị hy sinh vô chủ đích từ 1972 tới 30/4/1975 chỉ vì văn minh loài người đặt cơ sở trên chính trị !
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Sương mù dần tỏ
 
Hồi nhỏ, có lẽ tôi sống trong một gia đình thanh bạch (nên đạo đức...hay tại vì giữ đạo đức nên nghèo?) nên tôi không chấp nhận câu nói: "Nén bạc đâm toạt tờ giấy". Lớp sương mù này thêm dày khi gặp những chữ ghép, có sự liên hệ tương tự với câu vừa ghi.
 
Có rất nhiều câu mà nội dung của chúng liên hệ với điều nói trên. Chẳng hạn: "Nó đen nhưng đồng tiền nó trắng". Rồi cái chữ ghép sau còn hay hơn nữa. Quyền lợi.
 
Thông thường, một anh Tây, khi nghĩ về hai chữ này, anh ta nghĩ với chữ "interest". Còn chúng ta, chúng ta chỉ nghĩ đó là "quyền lợi" mà thôi. Được hỏi kỹ, chúng ta cho nghĩa chữ này đại khái là: đó là những gì có ích cho mình và những ích lợi đó, hoặc do công sức của ta làm ra hoặc có thể từ người khác (chẳng hạn hưởng thừa tự); nhất là lợi ích đó vì do sự lương thiện mà có nên chúng thường được luật pháp minh xác rõ ràng (chẳng hạn bằng cấp sáng chế). Sương mù từ chữ nghĩa hoặc từ thực tế, chính từ đây mà ra!.
 
Một nhân vật danh tiếng nào đó có nói câu, ý đại khái là, bọn danh nhân không bao giờ có tổ quốc!
Đúng thế!. Bọn doanh nhân chỉ biết có lợi nhuận (quyền lợi của chúng) nên, dù có bán lợi ích quốc gia để có lợi cho nhóm làm ăn của chúng, chúng không từ nan một điều gì.
 
Trong phát biểu nhậm chức, Tổng thống Mỹ, Nixon cho biết: «Hãy để cho tất cả các nước biết rằng…các đường liên lạc của chúng ta sẽ rộng mở. Chúng ta tìm kiếm 1 Thế giới rộng mở, rộng mở cho cho các suy nghĩ, rộng mở cho sự trao đổi hàng hóa và con người, một Thế giới trong đó không có dân tộc nào, lớn hoặc nhỏ, sẽ phải sống trong sự cô lập giận dữ» (1). Sau đấy, Nixon công du sang Tàu năm1972. Cũng chính một Tổng Thống Mỹ, Clinton, sau vụ Thiên An Môn đẫm máu xảy ra tại Tàu năm 1989, đã cấm vận và sau đó đã bãi bỏ cấm vận...để các công ty, xí nghiệp Mỹ có thể sang Tàu đầu tư, nhằm đưa nền kinh tế của Mỹ đi lên. Clinton thăm VN năm 1992 và năm 1994, bãi bỏ cấm vận thuơng mãi đối với Việt Nam cũng không ngoài mục đích kinh tế!.
 
Phải tranh ăn cho kịp chứ. Vì, từ năm 1985, CS Việt Nam đã hé cửa để các nước tư bản làm ăn. Các nhóm tư bản Nhật, Đại Hàn, Đài Loan, Hồng Kông, Mã, Singapour...và Ấn Độ đã nhào vào và kiếm ăn khấm khá. Mỹ còn giữ thể diện một chút. Đợi đến năm 1994 mới nhào vào!.
 
Chính phủ đi trước. Công ty theo sau. Rồi, các tập đoàn tư bản lớn, nhỏ khác cũng theo. Cuối cùng, các cá nhân tư bản Tây Phương, kể cả cá nhân người Việt (dù gia đình hay bản thân họ đã trốn lánh CS trước đây) cũng nhào vào "ăn theo"!
 
Chính phủ đi trước, gặp nạn trước. Một nước Tàu giàu mạnh hiện là đối thủ với Mỹ. Các công ty, xí nghiệp rục rịch quay trở lại Mỹ vì những khó khăn gặp phải (hoặc vì doanh thu xuống thấp). Nạn hàng giả, sao chép kỹ thuật phương Tây xảy ra nhan nhãn. Tập đoàn tư bản Parkson, hiện đã rút ra khỏi Việt Nam vì lỗ vốn.
 
Sự thất bại của doanh nhân phương Tây cũng không nhỏ. Nói về doanh nhân VN, điển hình có ông vua "chả giò" Trịnh Vĩnh Bình ở Hòa Lan. Chuyện đó, nhiều người biết.
 
Những trường hợp khác cũng có người biết đến. Một doanh nhân rất giàu đó là Mr. Hoàng Kiều. Anh được báo chí Hoaky gọi là tỉ phú (billionaire). Hoàng Kiều là con nuôi hay cháu nuôi của nhạc sỉ Hoàng Thi Thơ. Anh mần ăn tại Trung Quốc qua dịch vụ Y tế ( huyết tương khô ) giàu. Anh có hàng chục lần sang Việt Nam , định mần ăn nhưng sau đó anh bỏ chạy mất. Chính Hoàng Kiều cho tổ chức nhiều cuộc thi Hoa Hâu Hoàn Vũ tại Hà Nội hay tại Saigon. Sau khi hết giao kèo mần ăn tại Trung Quốc, thay vì đem tiền tỉ đô la sang VN mần ăn, anh quay sang Cali ...mua hãng làm rượu nho tại Napa Cali. Hiện nay Hoàng Kiều đang đăng quảng cáo khuyến mại tại TV của vùng Little Saigon rất xôm tụ.
 
Trường hợp Hoàng Kiều, có người biết người không. Nhưng, trường hợp Alan Phan, có thể có nhiều người biết. Anh này, về VN những năm 1996. Anh này nói rằng đã đầu tư (?) và đã thất bại. Anh ấy nói: “Tôi đã đầu tư thử nghiệm tại Việt Nam và mất khoảng 2 triệu USD trong cuộc chơi này. Nhưng đó chỉ là thất bại nhỏ” (2). Người ta biết đến anh này không phải vì anh ấy thất bại đến 2 triệu Mỹ kim (không biết kinh doanh trong ngành nghề gì?)...nhưng biết vì anh viết rất nhiều bài, đăng trên nhiều tạp chí (?) và trang mạng. Hình như (qua các bài viết) anh không những là nhà kinh doanh mà còn là một người có tâm hồn nghệ sĩ.
 
Tính nghệ sĩ đó ít nhiều được thể hiện qua việc ông ấy đi tìm "một chút relevance nhỏ nhoi?". Dĩ nhiên, đi tìm cái "Relevance" của mình là việc làm mãi mãi của con người vì con người lúc nào cũng muốn mình được phát triển, thăng hoa. Ông ấy có thể, đôi lúc cũng có cảm tưởng như có cái "Irrelevance" trong người. Nhưng, liệu chúng ta cũng có thể nói rằng, tính nghệ sĩ của ông ấy cũng còn được thể hiện qua câu nói: "Chúng ta chỉ biết một điều...It's The Money, Stupid"!...(Đó là chuyện tiền bạc, đồ ngu!). Bởi, vì khi cho rằng, tiền bạc quyết định tất cả, vậy thì còn niềm tin nào khác hơn (3) là niềm tin vào phương tiện vật chất này. Khi mình và đối tác đã lấy tiền bạc làm thước đo, làm tiêu chuẩn, do đó, hễ ai đi chệch hướng là đã sai rồi; còn nói gì nhiều hơn nữa. Tính nghệ sĩ ở đây chính là sự mơ màng giữa lý tưởng và thực tế!. Họ vẫn hát, họ vẫn nhập vai, cứ y như nội dung bài hát là chính cuộc đời của họ. Nhưng, khi hát xong rồi...họ lại trở về với con người thật của mình. Đó là điều bình thường. Tuy nhiên, vẫn còn những con người, khi hát tưởng mình đang sống thực ngoài đời và ngược lại.  
 
Tính nghệ sĩ đó được thể hiện qua một bài viết gần đây. Bài viết nói về tính kỳ thị ở Mỹ (4)
 
Sau khi đưa ra một số nhận xét, ông ấy kết: "Trên hết, khi thu nhập (tư bản) và sở hữu cá nhân (tài sản, đồ chơi…) là đích đến của đa số người dân thì giai cấp nghèo phải hứng chịu nhiều kỳ thị hơn». Đoạn này phải hiểu thế nào?. Ông Alan rời VN sau tuổi 18, có lẽ ông ấy đã thấy cảnh những người Tàu có gia sản lớn đã được tôn trọng ra sao...và cũng họ, người nghèo bị đối xử chệnh lệch ra sao. Đừng nói họ bị người bản xứ (VN) đối xử thế này thế khác, chính họ cũng hứng chịu nhiều khó khăn ngay với chính đồng hương của họ. Dù rằng, giàu hay nghèo, họ đều là kẻ tha phương cầu thực.  Tình cảnh đó chẳng khác nào sự kỳ thị giữa người Việt với nhau, ngay tại Mỹ...hay tại các quốc gia khác. Chúng ta, đối xử với nhau còn là như thế đó. Đừng đặt nặng vấn đề chúng ta bị người bản xứ kỳ thị !...
 
Vì ông là một người thông hiểu về kinh tế, nên tôi diễn ý thêm như sau. Bọn CS ác độc một cách dễ bị phản ứng, vì chúng hạn chế hoặc triệt hạ nhu cầu của con người (chẳng hạn quyền sở hữu). Bọn tư bản có một sự ác độc dễ chịu hơn. Chẳng hạn, chúng cứ kích cầu, làm cho người dân cứ đi tới, cứ làm hết sức...cứ tiêu xài hết sức. Họ chết khi nào mặc kệ. Riêng bọn tư bản, tiền cứ vào túi là được. Vì thế, tiêu chuẩn hiện tại của một chính quyền Tây Phương, được gọi là có sự tín nhiệm của người dân, đã được "điều kiện hóa" nơi tâm lý quần chúng. Hễ có hơi suy trầm kinh tế là "a lê hấp", chính phủ đó bị biểu tình...bị cho ra rìa trong cuộc bầu cử tới. Do đó, chẳng quá ngạc nhiên khi chính quyền Mỹ, vì sự phát triển kinh tế của họ, muốn nhào vào thị trường tiêu thụ ở nước Tàu. Họ đã chấp nhận cho Tàu vào Liên Hiệp Quốc...và đã quăng bỏ Việt Nam, vì quyền lợi của họ, sau năm 1972. Mà chính quyền Mỹ là ai, khi họ chịu những áp lực sau lưng của những tập đoàn kinh tế!?...
 
Sau khi kết, ông ấy đưa ra một lời khuyên «Lời khuyên của tôi với các bạn trẻ Việt khi đối diện với bất cứ sự kỳ thị nào: Hãy gắng giầu hơn người chung quanh, nhất là đối thủ; và biết sinh hoạt theo văn hoá văn minh của dân Mỹ».  Chữ «integration» và chữ «assimilation» không khó hiểu với tuổi trẻ thời nay, nhất là những ai đã rắp tâm ra làm việc và sống tại nước ngoài. Còn tại sao phải làm giàu?. Từ lâu tại xứ ta, ông bà xưa đã nói: "Có tiền việc ấy mà xong nhỉ..." và "Còn tiền còn bạc còn đệ tử..." và "Thớt có hôi tanh, ruồi muỗi đậu. Sành không mật mỡ, kiến bò chi. Ðời nay những trọng người nhiều của. Bằng đến tay không, mấy kẻ vì".
 
Có nhận xét, có lời khuyên rồi...ông Alan Phan kể thêm câu chuyện khá vui.
 
" Một câu chuyện nhỏ khác của ông già Alan. Khoảng 25 năm trước, tôi cặp bồ với một cô Mỹ tóc vàng dễ thương. Cô sinh ra ở một làng nhỏ và nghèo tại vùng quê Kentucky...Tuy nhiên, vì sống cách biệt và thất học, nên đa số dân cũng là tín đồ của nhóm Ku Klux Klan (KKK tôn thờ chủ nghĩa da trắng cực đoan, kỳ thị và tranh đấu chống Mỹ đen cứu nước). Họ cũng thù ghét các chủng tộc khác, kể cả Do Thái (người viết bài gom ý).
 
«Cha mẹ cô có lẽ lần đầu gặp một người gốc Á châu như tôi, nên hơi ngạc nhiên và gọi tôi là Jap (danh từ miệt thị dành cho người Nhật). Trong bữa ăn, ông thì thầm với tôi qua ly rượu mạnh,” nếu tao gặp mày 20 năm trước, tao và bạn bè sẽ treo cổ mày sau vườn khuya nay”. Cả gia đình hơn chục người đều có thái độ tương tự với tôi.
Sáng hôm sau, đi nhà thờ về, tôi hỏi mọi người thích làm gì nhất trong một ngày Chúa Nhật đẹp trời? Họ đều nhất trí là lái xe 20 miles chạy đến tiệm Walmart ở thành phố gần đó mua sắm. Chúng tôi cùng đi và đến tiệm, tôi nói tôi sẽ trả tiền cho tất cả hàng hoá nếu mỗi người không mua quá 100 đô la. Chỉ tốn khoảng 1 ngàn đô la cộng thêm 150 đô la cho bữa ăn trưa ở Dennys là tôi chinh phục hoàn toàn cảm tình của mọi người. Họ cho là cô bạn gái của tôi quá may mắn mới tìm được một gã trượng phu lý tưởng như tôi; không khác gì các gia đình gái quê Cửu Long hiện nay khen các ông nông phu Đài Loan hay Hàn Quốc là “vĩ nhân” của mọi thời đại».
 
Chuyện nghe cũng hay hay. Nhưng không hay bằng chuyện của cha Tổng Thống Mỹ Obama kể lại; nếu ông ấy còn sống. Dĩ nhiên, đẹp trai chưa biết đến đâu. Nhưng "da đen" là cái chắc. Tại sao mẹ Obama lại ưng. Vì như chúng ta đã nghe câu nói: "Nó đen nhưng đồng tiền nó trắng". Tiền mà cha Obama có ở đây là kiến thức, một kho tàng thời đó, của một sinh viên đến từ một xứ Phi Châu. Chuyện của Obama cũng không hay bằng câu chuyện của chàng rể Thủ Tướng VN, Nguyễn Tấn Dũng. Được Radio Phố Bosa phỏng vấn (đưa lên trang Youtube") (5), anh ấy có câu nói đại khái, vợ em không đẹp, trông mặt như con lợn...nhưng... "Nhưng" với "nhị" cái gì!...Lấy cô ấy như "Chuột sa hủ mắm", là được thế lực nhà vợ chống lưng, tha hồ mà làm kinh tế.
 
Bởi thực dụng theo kiểu đó, nên các công ty ở các nước Châu Á (Đài Loan, Hồng Kông..v..v..) không những đã chen vào khi VN mới mở hé cửa mà còn biết "bôi trơn" nên đã thành công!.
 
Cũng qua chuyện nghe hay hay của tác giả, chúng ta mới thấy thêm rằng, cái tính nghệ sĩ của Alan Phan khá dồi dào. Vì chính tác giả, trước khi chấm dứt bài viết còn hào hứng thêm rằng: "Mặc kệ kinh thánh của KKK, họ thích một thành ngữ của Mỹ hơn, money doesn’t talk, it shouts (tiền không nói xuông, chúng la làng…). Ông Alan nên thay đổi câu nói đó như thế này: "Mặc kệ kinh thánh của Các Mác-Lê Nin, của HC.Minh, họ thích một thành ngữ của Mỹ hơn "tiền không nói xuông, chúng la làng". Thế mà ông ta đã quên bài học này, khi về VN làm ăn.
 
Chúng tôi muốn nói thêm cho rõ. Ở VN, làm kinh tế, chưa đòi hỏi thật tài, chỉ cần thế lực nhà nước chống lưng. Nói khác là, phải biết cách cấu kết với các thế lực nắm quyền trong khu vực nhà nước. Và bọn này chỉ biết có tiền!...Một đại gia tại Bình Dương (tay nầy giàu trên trăm triệu đô la là ít). Đó là Huỳnh Phi Dũng (Dũng Lò Vôi). Anh ta có cơ sở giải trí mà toàn Đông Nam Á không ai bì được. Đó là Trung tâm Giải Trí Đại Nam ( cách Saigon chừng mươi cây số). Nay, anh ta bị chơi tới bến. Sụp tiệm và tù tội là cái chắc, khi ô dù Võ Văn Kiệt đã bị rách teng beng.
 
Thêm điều khác cũng cần nói rõ. Của cải, tài nguyên trên trái đất có hạn. Dù khoa học tiến bộ khá nhanh cũng không thể chạy kịp với đà sinh sản của dân số. Hơn nữa, dù thiếu...nhưng điều sợ nhất vẫn là sự chênh lệnh giàu nghèo trong mỗi quốc gia và trên toàn thế giới. Tại các nước CS, độc tài, lạc hậu, căn bệnh này càng trầm trọng. Tại đó, những luật lệ chỉ là hình thức. Tại đó, kẻ nắm quyền lực đồng thời là kẻ nắm được nhiều quyền lợi của xã hội. Nói đến đây, nếu cho rằng, quyền lợi là chữ ghép của chữ "quyền thế" và "Lợi tức", có lẽ cũng chẳng sai.
 
Tóm lại, "...khi thu nhập (tư bản) và sở hữu cá nhân (tài sản, đồ chơi…) là đích đến của đa số người dân" (6), những ai theo đuổi và sở đắc được quyền lực, kẻ đó là người "giàu" nhất!. Chơi với kẻ giàu thì phải biết đãi đằng họ, biết thuật “bôi trơn" khi làm ăn với họ. Chứ dở dở ương ương theo lối: "Phú quí bất năng dâm, bần hàn bất năng di, uy vũ bất năng khuất" của mấy vị theo đạo Khổng cổ xưa, chắc chẳng được cái gì. Nói dài dòng, nhưng tựu trung cái thói dở dở ương ương như thế chẳng qua là một nét của nghệ sĩ tính; tức là sự mơ màng giữa lý tưởng và thực tế!.
 
 
Đặng Quang Chính
11.01.2015
22:32
 
 
Ghi chú:
(1)http://vi.wikipedia.org/wiki/Chuy%E1%BA%BFn_th%C4%83m_Trung_Qu%E1%BB%91c_c%E1%BB%A7a_Richard_Nixon
 
(2) Tiến Sĩ (TS) Alan Phan cho biết trong cuộc trò chuyện với phóng viên NTNN – Dân Việt về quyết định rời Việt Nam đến Mỹ lập nghiệp ở tuổi 69.
 
(3) Trong bài viết khác, ông  ấy viết: "Tiền mất không sao; nhưng tôi mất một thứ quan trọng hơn: Niềm tin. Vào mình và vào người".
 
(4) http://www.tvvn.org/. Trang chính, mục hải ngoại.
 
(5)
 
(6) Alan Phan viết như trên 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

Thời sự nóng & lạnh

Mùa đông Na Uy vẫn còn lạnh ...nhưng đôi ngày nhiệt độ chỉ khoảng -2 (3), trong khi những ngày khác nhiệt độ xuống đến-9 (10), khiến nhiều người tưởng mùa xuân sắp đến. Giống như ở Việt Nam. Khi mưa nhiều ngày rồi chợt có hai ba ngày nắng ấm, thời tiết như thế cũng khiến người ta tưởng mùa khô đã trở về. Giống y như thời tiết, có nhiều người tưởng chừng đã cạn lòng với những chuyện thời sự, nhưng nhìn lại, thấy bạn bè vẫn còn bầu nhiệt huyết nên hiểu ra rằng, tình trạng ”gấu ngủ mùa đông” chưa hẳn là đa số. Điều này xảy ra trong lần nói chuyện điện thoại vừa qua với người bạn tại nước nhà.

Sau vài ba câu thăm hỏi sức khoẻ, anh bạn hỏi ngay:
- Đã xem cuốn ”Bên thắng cuộc” chưa?
- Chưa ...thật ra không muốn xem
- Lý do ..?
- Cuốn sách nào do bên kia cho phép xuất bản lại không được sự kiểm duyệt ..?
- Cuốn này in tại nước ngoài
- Có được lưu hành trong nước không ..?
- Có người in lậu …bán cũng khá chạy
- Anh đã xem cuốn “Tôi là một thằng hèn” chưa ..?
- Chưa …
- Chắc anh đã xem sách của Bùi Tín, Vũ thư Hiên, Dương Thu Hương …?
- Nhưng cuốn “Bên thắng cuộc” không có phê bình gì ..chỉ ghi nhận sự việc
- Vì thế nó ít bị “phản cảm” (chữ của mấy ảnh) hơn mấy cuốn kia. Nhưng, anh đọc rồi …thấy ra sao ..?
- Tôi chưa đọc hết ….nhưng không muốn đọc nữa …vì cảm thấy buồn !...
- Buồn gì ..?
- Thấy có anh, có tôi và nhiều người Việt khác trong cuốn sách này. Thấy một quá khứ đau buồn !...
- Một cuộc chiến 20 năm kéo cả nước vào những đau thương đổ vỡ của nó.
- Gia đình nào cũng có những vui buồn lẫn lộn …
- Giống như anh Võ Văn Kiệt nói. Có cả triệu người vui ..và cũng có cả triệu người buồn
- Đúng thế …
- Ông Kiệt, khi còn tại chức, cũng làm được một số việc. Nhưng, nếu không lầm, trước khi về hưu còn ra một Nghị định gì đó, ngăn chận quyền tự do ngôn luận thì phải …?. Cái việc đó chắc cũng tạo ra sự vui buồn khác nhau trong người dân.
- Cũng giống như vụ biểu tình chống Trung quốc
- Anh trong nước, biết rõ việc ấy ra sao không ..?
- Cũng không biết ra sao. Nghe nói, những người chống VNCH trước 75 cũng tham gia biểu tình. Có Hồ Hiếu (1) cũng chống gậy đi biểu tình …
- Người dân bày tỏ thái độ của mình với hành động hung hăng, hiếu chiến của nước ngoài là tốt thôi
- Khó hiểu .. ông nhà nước mình cũng đâu có vẻ gì là thân thiện, là tay sai của họ
- Anh nói giỡn cho vui hay sao …(?). Có ông nhà nuớc nào lại nói mình là Thái thú của nước láng giềng. Cũng như có ông nào bên thắng cuộc mà thấy cái sai, khuyết điểm của mình nhiều hơn cái tốt, cái giỏi của mình..?
- Có ông nào trong nhà nước nói, đến giờ vẫn còn chưa có tiếng súng …Trung quốc đã có làm gì với mình đâu …Có thể sẽ xảy ra cuộc chiến như năm 1979 không?
- Mỗi thời kỳ mỗi khác. Bây giờ Việt Nam đã gia nhập “giòng chính” trong thế cuộc quốc tế
- Nước mình được sự ủng hộ của nhiều quốc gia khác
- Các nước phương Tây, hễ thấy ở đâu làm ăn được là chúng nhào vào. Có hứa hẹn gì đó thì cứ hứa hẹn. Giả dụ, Trung quốc tấn công VN, liệu rằng Ấn Độ có nhào vào như đã ký Hiệp ước gì đó không …
- Vừa rồi, nhiều người cho rằng, sẽ có chiến tranh giữa Trung Quốc và Nhật. Nhưng tôi nói việc đó chưa thể xảy ra. Anh nghĩ là sẽ có thể xảy ra không …?
- Anh hỏi thế cũng như có một câu hỏi đã được nêu lên là, liệu Trung Quốc và Hoa Kỳ có thể có chiến tranh không …
- Theo anh, câu trả lời ra sao ..?
- Chuyện thấy khó mà cũng dễ hiểu. Cứ theo đà phát triển kinh tế kiểu này, trong vòng hai ba chục năm tới, Trung Quốc qua mặt Hoa Kỳ là cái chắc. Nhưng, những mặt khác, chưa chắc nhé ..chẳng hạn về quân sự.
- Như vậy là không có chiến tranh …?
- Có gì đâu …Chuyện này rõ là có 3 hình thái. (1) hai thằng đều khùng (2) thằng khùng thằng chưa (3) tấn công dạng khác
- Hình thái thứ ba …
- Giống như ở VN hiện nay. Mấy trăm mẫu rừng ở biên giới phía Bắc, quặng Bauxít miền Trung, những nhà máy rải khắp nơi. Có nhà máy tại Cà Mau, nhân viên toàn là người Tàu
- Người của họ ra ngoài tiệm ăn uống, có khi không trả tiền …hoặc hung hăng đánh lộn, đập phá .v.v. Khi có chuyện, bọn này được trang bị sung ống …sẽ trở thành cả sư đoàn chứ đâu phải vừa …
- Nghĩ mà buồn ..!
- Anh nói đúng. Cứ cho rằng, bên thắng cuộc trước 75 là đúng. Nào là “đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”. Nhưng, dù sao, chuyện ấy cũng qua rồi. Cái đáng nói là chuyện sắp tới…Cứ tuyên bố đánh bại nào là đế quốc này, đế quốc nọ …vậy, hãy có thái độ đúng mức với Trung Quốc, khi nó bắt, giết ngư dân của mình đi
- Không biết nói sao đây …
- Cái buồn của chúng ta trước đây giả dụ chỉ là 5, cái buồn sắp đến sẽ là 10. Anh em chúng ta không kịp thấy cái ngày kẻ thắng cuộc cũng như thua trong cuộc chiến trước 75, sẽ đoàn kết để chống lại kẻ thù phương Bắc. Bởi còn độc đảng, sẽ chỉ có nhà nước “đánh nhau” với giặc …mà nhà nước này, cho đến bây giờ, có nhiều dấu hiệu chỉ ra rằng, họ đã bán giang sơn đất nước bằng cách này cách khác. Nói nhẹ hơn là họ đã bị ảnh hưởng, chi phối bởi Trung quốc quá nhiều.
- Buồn quá anh ơi !...

Anh bạn già, nay đã ngoài 70 tuổi. Tuổi này, tại các quốc gia khác, họ chỉ biết ăn chơi. Nói ít, họ chỉ cần hưởng thụ những ngày còn lại của cuộc đời. Nhưng, anh ta cũng như một số khá đông những người khác, vẫn còn ưu tư với vận mạng của đất nước. Nói nhẹ nhàng là, người ưu tư với thời sự đất nước cũng vẫn còn nhiều; dù là người ở trong hay ngoài nước. Do đó, đừng tưởng rằng, khi thấy tình trạng của tầng lớp trí thức hiện nay tại nước nhà như “gấu ngủ mùa đông” mà tưởng là mùa đông còn dài thì chưa đúng hẳn. Họ đang “nằm” nhưng đang suy tư …họ chưa ra động thái chống đối mãnh liệt nào với những chủ trương sai trái của nhà nước đương thời là vì họ đang chờ một thời cơ thuận tiện. Chỉ hy vọng rằng, sự chờ đợi đó không nên kéo dài quá lâu. Tình trạng đó kéo dài sẽ đem đến sự tê liệt khó chữa. Kể cả các thành phần còn trẻ. Dù rằng, họ ở trong hay ngoài nước.




Đặng Quang Chính
11.01.2013
07:16



Ghi chú:
(1) Một người trong Câu Lạc Bộ kháng chiến, bị bắt giam trước đây vì mưu toan chống lại nhà nước đương thời

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2013 00:02:35 bởi Đặng Quang Chính>
  
 
 
(mẹ của Việt Khang)
 

Gió chướng
 
Trên đường ra bãi biển Ba Động (tỉnh Trà Vinh), câu chuyện lan man không dứt. Trời bên ngoài bắt đầu nóng dần, có lẽ cũng ở tình trạng như câu chuyện được nói trong xe. Bắt đầu từ vụ Việt Khang, rồi những hệ lụy của các sự việc trước kia cũng được lôi ra.
 
- Việc xử án Việt Khang xem ra hơi chướng?.Một người nói
- Không cho người trong gia đình tham dự thì làm sao lại nói được là, dân chủ của ta hơn vạn lần dân chủ của Tây Phương?
- Còn bạn của Việt Khang, anh nhạc sĩ tên Bình nào đó, ít được nhiều người biết đến lại bị phạt nặng hơn. Chướng thật !...
- ”Các ông chỉ biết một mà không biết hai”. Anh ”Trí vận” xen vào ..rồi cho biết thêm: ”Các anh biết anh …(tên) …mà …”
- ”Anh gì …(tên).. đó, người của cách mạng mà cũng bị theo dõi sao ?”. Một anh trong nhóm ngạc nhiên
- ”Anh ta thật ra chẳng có liên quan gì …Trước 75, chỉ thậm thà thậm thụt với các nhóm sinh viên thân cộng
- Nhưng vẫn còn hơn nhóm 30.04 chứ …?
- Chẳng hơn chẳng thua…nhóm nào cũng là công cụ của Đảng. Xài một thời gian, sau bị loại là chuyện thường. Mấy anh Việt kiều, tưởng đem tiền, đem chất xám về phục vụ quê hương sẽ được Đảng và nhà nước trọng dụng …Còn lâu. Các anh ta biết vụ Hồ Hiếu (1) mà…
- Không hiểu sao anh ta lại bị xử khá nặng trong vụ Câu lạc bộ Kháng chiến ?
- Mấy người khác có vai trò này nọ cũng không sao…Đằng này, ông Hiếu có vai trò là người phụ trách thông tin tuyên truyền.
 
Rồi anh tự động kể tiếp một trường hợp khác, cũng na ná. Anh này rời nhà ông bác sĩ Nguyễn Đan Quế là bị theo dõi ngay. Thấy không ổn, anh đó đến nhà anh ”Trí vận” vấn kế. Sau đó, khi bị Công an hạch hỏi, anh ta trả lời là, anh ghé nhà ông Quế để cho ông ta hay sức khoẻ của cha Chận Tín đã bình phục. Dĩ nhiên, anh ”Trí vận” đã báo truớc cho cha Chân Tín về việc an ninh gây khó dễ cho người đã đến nhà ông Nguyễn Đan Quế.
 
- ”Các anh biết nhà văn Hoàng Hải Thủy mà ..?”. Anh ta tiếp
- ”Nghe nói cũng bị CS nhốt tù sau  năm 1975”. Một anh trong nhóm trả lời
- ”Anh ấy bị ghép tội danh ”Biệt kích văn hóa nguy hiểm” đấy
- Chắc bị tù mọt gông ..?
- Hai lần thôi … một lần 2 năm, một lần 6 năm
- Có thua gì một ông cấp úy, cấp tá của quân lực VNCH…
- Cũng do cái tội muốn nói sự thật về cái nhà nước gọi là XHCN!...Giống như Việt Khang công khai nói đến tội bán nước của chính quyền CS. Không chừng, nếu chúng ta bị ”công an” làm việc, họ cũng gán cho cái tội đồng tình, phố biến việc làm sai trái của người phạm luật pháp!...
 
Nóng bớt gắt khi xe gần đến bãi biển. Nhưng, cái nóng của lời góp chuyện trong xe không giảm tí nào.
 
- ”Không biết bây giờ đã vào mùa gió chướng chưa?...”. Một người thốt lên thắc mắc đó.
- ”Nếu đó là gió mùa hạ thì nó thổi từ phía Thái Bình Dương, đem theo khí mát và mưa lớn ..nhưng nó được gọi là ”gió chướng” vì nó là gió ngược với hướng chảy của sông Tiền và Hậu Giang, dồn nước mặn ngược vào đất liền, ảnh  đến mùa vụ”. Một bạn ngồi khác trên xe trả lời.
 
Lần đi chơi này, tôi có đem theo iPad nên như có được cuốn Bách khoa đem theo người (dĩ nhiên, đối với các đề tài còn đang chờ hiệu đính, sự chính xác không hoàn toàn). Tuy nhiên, không lẽ lúc nào cũng mở iPad. Hơn nữa, nếu iPad là một quyển tự điển sống, điều đó tạo được sự thích thú hơn.
 
Qua những trao đổi trên xe, tôi thầm nghĩ, ông ”Trí vận” này đúng là cư dân thuộc sông Cổ Chiên, nhưng quê anh ta nằm lệch ở cửa Cung Hầu. Hay nói đúng hơn, chẳng phải lệch lạc địa phương gì cả, nhưng cách dùng chữ đúng nhất để đặt thêm biệt danh cho ông bạn này là, ông thuộc loại ”Gió chướng”.
 
Nếu hỏi ý kiến những người khác trong nhóm, chắc họ cũng cho rằng, tôi  không dùng sai chữ. Anh bạn ”Trí vận”, mến phục tinh thần yêu nước của Việt Khang, qua bài hát mà nhạc sĩ này đã phổ biến. Anh ấy đã vào tận nhà của Việt Khang, trao đổi những tin tức về việc bắt giam. Anh ấy đã làm công việc ủy lạo, an ủi gia đình người cô thế. Vật chất anh đưa cho không là bao, so với tấm thịnh tình anh dành cho gia đình người nhạc sĩ gan dạ này. Nhưng, khi kể về những hệ luỵ của những việc đã xảy ra trong quá khứ, anh đã gián tiếp làm chùng  tinh thần hăng hái của người nghe.
 
 
Đặng Quang Chính
07.04.2012
22:59
 
 
 Ghi chú:
             Hồ Hiếu, tên đây đủ là Nguyên Phong Hồ Hiếu, cựu sinh viên trường Đại học Chính trị kinh doanh Đà Lạt, trước năm 1975.
             Không nên lầm lẫn Hồ Hiếu với Đỗ Trung Hiếu, người tiết lộ âm mưu của Đảng CS, sau năm 1975, đã hình thành Giáo Hội Phật giáo Thống nhất (nhà nước).
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đánh cướp chính quyền
 
 Lịch sử hiện đại Việt Nam có một điều đáng lưu ý vì nó được nhắc đến hoài mà không có một lý giải đúng mức. Nói đúng hơn, lý giải đó nếu được dẫn chứng với cá sự kiện đương thời, có thể giúp người đọc, hiểu rõ hơn.
 
Trước khi có lý giải theo lối vừa nói, ta nói về một sự kiện gần nhất, vừa mới xảy ra.
 
03.11.2019, bầu cử TT tại Mỹ. Nữa đêm về sáng, việc đếm phiếu tại các bang chiến địa ngừng hoạt động. Về sáng, máy kiểm phiếu tại các trung tâm bầu cử hoạt động trở lại và kết quả đã làm mọi người kinh ngạc.
 
Phe Cộng hòa, đã điều tra sự gian lận, đã đưa sự việc ra tòa án. Vụ kiện bị bác. Vụ gian lận có tính cách hệ thống và có dấu hiệu sự can thiệp của nước ngoài qua các máy Dominion.
 
Ngày 06.01.2021, việc khai phiếu Đại cử tri đoàn được thực hiện tại Quốc hội. Việc kiểm phiếu nữa chừng bị gián đoạn bởi đoàn người biểu tình tràn vào Quốc Hội. Sau đó, việc chứng nhận Đại cử tri đoàn tiếp tục. Nhưng, do ảnh hưởng việc khuấy động của người biểu tình, vụ phản ứng bầu cử gian lận tại các bang chiến địa không còn hiệu lực.
 
TT Trump gánh trách nhiệm việc đám biểu tình xông vào Quốc hội. Ông ta bị "cấm nói" trên các phương tiện truyền thông đại chúng như Twitter và Facebook. Chủ tịch Hạ viện, Pelosi, yêu cầu Phó TT Pence bãi nhiệm vai trò Tổng thống của ông Trump. Và mạnh mẽ hơn, họ đòi luận tội TT để truất phế ông Trump.
 
Qua diễn trình như thế, việc gian lận bầu cử 03.11 đã chuyển dần sang việc chính thức công nhận một TT mới.
 
Đó là một dạng cướp chính quyền một cách hợp pháp. Mọi việc được ghi nhận sau này, có thể theo cách này "Ngày 03.11.2019, bầu cử. Ứng cử viên Biden có số phiếu cao hơn nhưng bị Trump phản đối, không chấp nhận. Ngày 06.01.2021, Quốc hội kiểm phiếu Đại cử tri đoàn. Lần này, QH chính thức xác nhận Biden thành TT thứ 46 của Hoa Kỳ"
 
Năm 1945, đảng CSVN không có Twitter và Facebook, nhưng trước cuộc cướp chính quyền 19.08.1945, họ đã vô hiệu hóa tiếng nói của người dân, qua việc khủng bố những đảng phái Quốc gia khác nên lực lượng của họ với sự vận động biểu tình nơi người dân, họ đã cướp được chính quyền. Tính chính danh của họ không trở nên hiện thực, dù đã dùng lực lượng quân sự và sự tham gia biểu tình của một số đông đồng bào nào đó.
 
Luật sư Trần Thanh Hiệp nói: "Tôi nhớ là nhân có một cuộc biểu tình do công chức, dân chúng tổ chức để ủng hộ chính phủ Trần Trọng Kim, thì trong cuộc biểu tình ấy Việt Minh cướp cờ nổi lên và giành lấy như là cuộc biểu tình của Việt Minh để mà làm cuộc Cách mạng tháng Tám. Nhưng mà thực sự ra không có cách mạng gì cả, mà chỉ là một sự cướp chính quyền thôi.(*)
 
Khi đã được xem là gạt bỏ được chính phủ Trần Trọng Kim, họ đưa người đến gặp vua Bảo Đại và "... Họ hỏi ông Bảo Đại, ông Bảo Đại chối, không hiểu tại sao, rồi ông Bảo Đại đầu hàng Đảng Cộng sản, rồi ông ra ngoài Bắc ..."
 
Nhưng người CS đã thuật lại sau đó như họ đã làm một cuộc Cách mạng. "… Nhưng ở đây, Đảng Cộng sản Việt Nam khi cướp chính quyền thì giữ luôn chính quyền cho riêng mình và giành lấy độc quyền, rồi từ đó đến nay mở ra đường lối toàn trị …" (Ls. Trần Thanh Hiệp)
 
Họ đã làm việc gian dối khi ghi lại những biến cố của đất nước. Nhưng dần dần, sự gian dối bị vạch rõ.
 
Chúng ta có thể so sánh VN năm 1945 và nước Mỹ hiện nay theo kiểu sau. Phó TT Pence (như Thủ tướng Trần Trọng Kim, làm việc ở Texas chẳng hạn) bị người biểu tình tràn vào văn phòng (như tại tòa nhà Quốc hội ngày 06.01.2021) và giả dụ, ông Pence bị bắt. Thủ lãnh nhóm biểu tình đưa người về Hoa Thịnh Đốn, nói với Trump (vua Bảo Đại) là lòng dân đã nghiêng về phía Cách mạng (đám đông biểu tình) ... và thuyết phục Trump rời bỏ ngai vàng ...
 
Trên chỉ là giả dụ. Ngày nay, nhờ truyền thông, sự gian dối bị lật tẩy gần như tức thì. Nhưng, đó là khi truyền thông làm việc một cách chính đáng, không bị mua chuộc hay bị ảnh hưởng phe phái.
 
So sánh hai sự việc trên, dù thời điểm và hoàn cảnh khác nhau, nhưng phần nào làm ta hiểu rõ, tại sao lại nói là "Cướp chính quyền" ... một tình trạng đã xảy ra vào năm 1945, tại nước ta.
 
 
 
Đặng Quang Chính


 
* https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-45370162
 
Xem "Bảo Đại -Trần Trọng Kim và Đại quốc VN", Phạm Cao Dương. Ngoài cuốn sách này, học giả PC Dương còn có nhiều cuốn sách, đề cập nhiếu ít về giai đoạn lịch sử năm 1945.
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Vở kịch có 2 phiên bản
 
 
Vở kịch đời thường bao gồm 2 phiên bản: có đúng có sai, có thật, có giả. Hai phiên bản đó đựợc tóm tắt trong 2 chữ: thiện và ác. Vở kịch ngày 20.01.2021 sắp tới không là ngoại lệ.
 
Phiên bản 1:
- Gian lận bầu cử tại 5 bang chiến địa
  Máy Dominion bị phát hiện
  Hệ thống gian lận này có "đầu mối"(server) tại Frankfurt, Đức.
- Tố cáo gian lận tại tòa án các tiểu bang rồi đến TC pháp viện.
  Không có kết quả.
- Ngày 06.01, kiểm phiếu Đại cử tri
  Đang tiến hành, người biểu tình xông vào Quốc hội. Dân biểu, Nghị sĩ phản ứng với hành động xâm nhập như trên, nên đã chống lại việc khiếu nại gian trá tại các tiểu bang.
  Tổng thống đắc cử được công nhận.
 
Phiên bản 2:
- Lực lượng đối đầu (phe chính quyền) thối lui cả 3 bước trên của đảng Dân chủ. Đem quân về Hoa thịnh Đốn. Lực lượng được gọi là giữ an ninh ngày tuyên thệ nhậm chức của tân TT vượt xa với nhu cầu cần thiết; nhu cầu an ninh như những lần tuyên thệ trước đây.
- Trước ngày 19.01.2021
  Những bằng chứng về gian lận bầu cử, đặc biệt, có sự toa rập đồng lõa với nước ngoài, được tung ra.
  Ngày lễ nhậm chức trở thành ngày tuyên bố một sự sắp xếp mới.
 
Ai tin vào phiên bản nào là do sự nhận định của riêng người đó. Nhưng, chắc chắn một điều: ác thắng thế, thiện phải ra đi.
 
Trong tình hình cụ thể hiện này, thiện không chỉ ra đi. Gia đình của TT Trump đương nhiên sẽ ra đi, bằng nhiều cách thức khác nhau. Những nhân viên thân cận với TT đương nhiên sẽ gặp nhiều nguy hiểm.
 
Tại sao? Một người đi đường, tình cớ chứng kiến cảnh giết người một cách hung ác của một băng đảng tội phạm ... sẽ bị thủ tiêu vì đã chứng kiến (vô tình).
 
Một Tổng thống, một luật sự Lin wood ... (và nhiều người khác nữa) không chỉ chứng kiến. Họ có trong tay một núi hồ sơ của bọn băng đảng gian ác, làm gì mà họ sẽ thoát được việc bị thủ tiêu.
 
Tóm lại, kịch bản chưa kết thúc. Ngày 20.01.2021 tới, có lẽ mới đúng là ngày chấm dứt cuộc chiến giữa thiện và ác.
 
 
 
 
Đặng Quang Chính
15.01.2021
21:36
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Gió chướng

Trên đường ra bãi biển Ba Động (tỉnh Trà Vinh), câu chuyện lan man không dứt. Trời bên ngoài bắt đầu nóng dần, có lẽ cũng ở tình trạng như câu chuyện được nói trong xe. Bắt đầu từ vụ Việt Khang, rồi những hệ lụy của các sự việc trước kia cũng được lôi ra.

- Việc xử án Việt Khang xem ra hơi chướng?.Một người nói
- Không cho người trong gia đình tham dự thì làm sao lại nói được là, dân chủ của ta hơn vạn lần dân chủ của Tây Phương?
- Còn bạn của Việt Khang, anh nhạc sĩ tên Bình nào đó, ít được nhiều người biết đến lại bị phạt nặng hơn. Chướng thật !...
- ”Các ông chỉ biết một mà không biết hai”. Anh ”Trí vận” xen vào ..rồi cho biết thêm: ”Các anh biết anh …(tên) …mà …”
- ”Anh gì …(tên).. đó, người của cách mạng mà cũng bị theo dõi sao ?”. Một anh trong nhóm ngạc nhiên
- ”Anh ta thật ra chẳng có liên quan gì …Trước 75, chỉ thậm thà thậm thụt với các nhóm sinh viên thân cộng
- Nhưng vẫn còn hơn nhóm 30.04 chứ …?
- Chẳng hơn chẳng thua…nhóm nào cũng là công cụ của Đảng. Xài một thời gian, sau bị loại là chuyện thường. Mấy anh Việt kiều, tưởng đem tiền, đem chất xám về phục vụ quê hương sẽ được Đảng và nhà nước trọng dụng …Còn lâu. Các anh ta biết vụ Hồ Hiếu (1) mà…
- Không hiểu sao anh ta lại bị xử khá nặng trong vụ Câu lạc bộ Kháng chiến ?
- Mấy người khác có vai trò này nọ cũng không sao…Đằng này, ông Hiếu có vai trò là người phụ trách thông tin tuyên truyền.

Rồi anh tự động kể tiếp một trường hợp khác, cũng na ná. Anh này rời nhà ông bác sĩ Nguyễn Đan Quế là bị theo dõi ngay. Thấy không ổn, anh đó đến nhà anh ”Trí vận” vấn kế. Sau đó, khi bị Công an hạch hỏi, anh ta trả lời là, anh ghé nhà ông Quế để cho ông ta hay sức khoẻ của cha Chận Tín đã bình phục. Dĩ nhiên, anh ”Trí vận” đã báo truớc cho cha Chân Tín về việc an ninh gây khó dễ cho người đã đến nhà ông Nguyễn Đan Quế.

- ”Các anh biết nhà văn Hoàng Hải Thủy mà ..?”. Anh ta tiếp
- ”Nghe nói cũng bị CS nhốt tù sau năm 1975”. Một anh trong nhóm trả lời
- ”Anh ấy bị ghép tội danh ”Biệt kích văn hóa nguy hiểm” đấy
- Chắc bị tù mọt gông ..?
- Hai lần thôi … một lần 2 năm, một lần 6 năm
- Có thua gì một ông cấp úy, cấp tá của quân lực VNCH…
- Cũng do cái tội muốn nói sự thật về cái nhà nước gọi là XHCN!...Giống như Việt Khang công khai nói đến tội bán nước của chính quyền CS. Không chừng, nếu chúng ta bị ”công an” làm việc, họ cũng gán cho cái tội đồng tình, phố biến việc làm sai trái của người phạm luật pháp!...

Nóng bớt gắt khi xe gần đến bãi biển. Nhưng, cái nóng của lời góp chuyện trong xe không giảm tí nào.

- ”Không biết bây giờ đã vào mùa gió chướng chưa?...”. Một người thốt lên thắc mắc đó.
- ”Nếu đó là gió mùa hạ thì nó thổi từ phía Thái Bình Dương, đem theo khí mát và mưa lớn ..nhưng nó được gọi là ”gió chướng” vì nó là gió ngược với hướng chảy của sông Tiền và Hậu Giang, dồn nước mặn ngược vào đất liền, ảnh đến mùa vụ”. Một bạn ngồi khác trên xe trả lời.

Lần đi chơi này, tôi có đem theo iPad nên như có được cuốn Bách khoa đem theo người (dĩ nhiên, đối với các đề tài còn đang chờ hiệu đính, sự chính xác không hoàn toàn). Tuy nhiên, không lẽ lúc nào cũng mở iPad. Hơn nữa, nếu iPad là một quyển tự điển sống, điều đó tạo được sự thích thú hơn.

Qua những trao đổi trên xe, tôi thầm nghĩ, ông ”Trí vận” này đúng là cư dân thuộc sông Cổ Chiên, nhưng quê anh ta nằm lệch ở cửa Cung Hầu. Hay nói đúng hơn, chẳng phải lệch lạc địa phương gì cả, nhưng cách dùng chữ đúng nhất để đặt thêm biệt danh cho ông bạn này là, ông thuộc loại ”Gió chướng”.

Nếu hỏi ý kiến những người khác trong nhóm, chắc họ cũng cho rằng, tôi không dùng sai chữ. Anh bạn ”Trí vận”, mến phục tinh thần yêu nước của Việt Khang, qua bài hát mà nhạc sĩ này đã phổ biến. Anh ấy đã vào tận nhà của Việt Khang, trao đổi những tin tức về việc bắt giam. Anh ấy đã làm công việc ủy lạo, an ủi gia đình người cô thế. Vật chất anh đưa cho không là bao, so với tấm thịnh tình anh dành cho gia đình người nhạc sĩ gan dạ này. Nhưng, khi kể về những hệ luỵ của những việc đã xảy ra trong quá khứ, anh đã gián tiếp làm chùng tinh thần hăng hái của người nghe.


Đặng Quang Chính
Đăng nhập để trả lời
0
Mỗi tuần một chuyện
(tác giả PQ)

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Lời dạo:
- Tên tác giả tập truyện nhiều kỳ là PQ. Nếu độc giả cho rằng, tác giả là "hậu duệ" của nhà thơ Phùng Quán, điều này cũng là một khuyến khích gián tiếp, vì PQ (1932-1995) nổi tiếng với bài thơ "Lời mẹ dặn", trong có sáu câu:
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu
Nhưng người xem bài thấy tên người gửi bài viết là Đặng Quang Chính mà cho rằng ĐQC và PQ là một, cũng chẳng có gì là quan trọng. Người này viết, người kia gửi; hay ngược lại, cũng chẳng có gì quan trọng. Bởi dù gửi hay viết, hai người này phải có cùng quan điểm.
- Những bài viết "Mỗi tuần một chuyện" có nội dung dựa trên những thông tin thời sự và những suy luận riêng của tác giả; nên tính xác thực tùy theo nhận định của người xem.
- PQ chấp nhận mọi ý kiến, phê phán nhưng tất cả phải dựa trên dữ kiện và bằng cớ. Mọi lập luận, chửi bậy vu vơ sẽ không nhận được phản hồi.
-------------------------------------------
 
Trái gió cho nên phải lộn lèo...
 
 Câu trên của nhà thơ nào đó mà tôi đã quên, nhưng nội dung của câu thơ đúng cho một số trường hợp.
 
Ở đây là đúng cho nội dung của việc người Việt về thăm lại gia đình. Ai mà không thương nhớ gia đình nên đây là lý do được nhiều người xem là chánh đáng. Ngoài ra, 1001 lý do khác, cũng được nêu ra. Có lý do vào thời điểm nào đó cũng đung đúng. Nhưng có lý do, xem ra có vẻ bị méo mó vì thời sự.
 
Một ông bạn vong niên từ VN gọi qua, cho rằng người Việt hải ngoại góp thành tích ít nhiều cho việc đấu tranh tại VN, nhưng cũng có nhiều việc xem ra nó "lộn xộn"
 
- "Mấy anh về lý thuyết cho rằng, lực quốc nội là chánh, lực quốc ngoại là phụ; điều đó đúng. Vì nếu quốc nội ù lì, bên ngoài chẳng làm được gì hơn. Nhưng, cách bắt tay chặt chẽ vẫn là "mặt giáp mặt" theo nghĩa nào đó". Anh bạn vừa nói vừa cười.
- Dĩ nhiên, một phối hợp trong ngoài đâu phải cứng ngắt như chúng ta vẫn đề ra. Ngoài trong kết hợp nhau phải có phương thức uyển chuyển mới được
- Hồi khoảng sau 1990, thấy bọn này cho người Việt được về thăm thân nhân, tôi thấy phe ta có phần "trúng mánh"!...
- Nghĩa là tương kế tựu kế, đưa người nhập nội
- Chứ còn gì!...nhóm ông H.C.Minh, Trần Văn Bá, Võ Đại Tôn ...muốn xâm nhập để nắm vững tình hình và kích động lòng người dân ..mà có dễ như họ tưởng đâu. Nhưng chính các anh lại tạo cản trở cho nhau ...
- Vì số người về có mục đích chính đáng lại không nói ra được ...và bị lẫn lộn trong số trở về VN để làm những chuyện tiêu cực!..
- Tôi hiểu ...nhưng giả dụ có 1.000 người về mà trong đó có 10 người về với mục đích "không nói ra được", như thế ổn không?
- Nói chơi với anh ở đây, về một việc có liên quan gần. Nhóm vận động luật S.219 và nhóm chống có những lý do khác nhau. Nhưng một anh trong nhóm thuận theo, viết một bài trong đó có ý rằng, "...thiết nghĩ là không bao giờ họ bị mất căn cước tỵ nạn cả ngoại trừ họ tự ý cởi bỏ. Khi NVTN có lòng tự tin sắt đá và lòng trung thành với chân lý quốc gia thì chẳng có mãnh lực nào làm cho họ mất đi căn cước tỵ nạn của họ. Mất hay không là do chính họ mà thôi. Chỉ vì thiếu tự tin, thiếu tinh thần dũng cảm, thiếu đức tính trung thành v.v.. cho nên lớp người yếu bóng vía đâm ra hoảng sợ và hoang tưởng, nghe hơi gió thổi cũng e ngại bị cảm cúm, nghe tiếng pháo nổ cũng co rúm người...". Nhưng theo theo lời "sếp" Hải (người vận động luật S-219), khi có đề nghị lấy ngày 22.07 làm ngày ghi nhớ người Việt nhập cư Canada, ông ấy nói rằng, sợ trùng lắp vào ngày Thương binh liệt sĩ ở VN !...Nghe có vẻ không phải chỉ bị "cúm" mà như là "gà nuốt dây thun".
- Anh nói chơi ...tôi cũng nói chơi. Nếu người Việt nước ngoài, vì cớ nào đó không về lại VN (du lịch không thôi) có lẽ Cộng quyền cũng xính vính. Đấy là đoán như thế ...thật sự cũng không như lý thuyết, vì lúc Cuba chưa bị Mỹ bỏ cấm vận, việc trở về nước đó ..hay cả gửi tiền về thân nhân của "Cuba kiều" gặp nhiều khó khăn ...nhưng rồi, chính quyền Cuaba cũng sống "nhăn răng"!. Còn cái khoản "cấm chơi gái" nghe sống sượng làm sao. Ai chơi cứ chơi, nhưng việc họ làm có mục đích nào đó ..họ cứ làm, có sao đâu...
- Anh nói rõ hơn ...
- Anh thấy từ Lê Duẫn vào trong Nam hoạt động ...rồi mấy tay to đầu nào khác nữa, chúng "chơi" gái tùm lum, nhưng chúng vẫn hoàn thành nhiệm vụ của chúng. Thằng nào cũng hai ba vợ, nếu không, cũng con rơi con rớt tùm lum. Ăn thua là "cán bộ" mình có được huấn luyện đạo đức đúng mức hay không ...Như anh nói ở trên, từ bài viết của ai đó, nếu nhân sự của mình đủ tự tin, đầy tinh thần dũng cảm ...và trung thành với chính nghĩa ...thì những chuyện lẻ tẻ có nhằm gì!. Vả lại, không chỉ do thành tích, nhân sự của một chính phủ còn được đề bạt do tư cách đạo đức nữa ...nhưng mấy anh lên mạng, cứ như đạo đức nhất thế giới, kê ra những lý do không nên về VN ..mà toàn là lý do nghe không ổn tí nào.
- Tôi nghe có người nói rằng, điều kiện để lưu trú tại VN của những người Việt đã thay đổi rồi phải không ...?
- Đúng vậy. Trước đây, bọn này "câu" người Việt hải ngoại bằng cách, cho mua nhà, bán đất dễ dàng với điều kiện phục hồi quốc tịch. Làm việc này cũng có lợi là cứ 5 năm mới làm lại Quốc tịch và trong thời gian đó, visa để nhập cảnh không phải trả lệ phí cao ...
- Bây giờ khác rồi sao...?
- Trước, cứ sau 1 năm, người đang lưu trú chỉ cần, chẳng hạn, qua Căm Bốt đôi ngày, rồi quay trở lại là được nhập cảnh và cư trú. Bây giờ, tôi nghe, phải 3 tháng một lần ...và hình như thời gian để trở lại VN phải dài hơn trước. Phần sau cùng, để tôi hỏi chắc rồi trả lời anh sau.
- Anh có biết lý do không ...?
- Nhiều ...nhưng, cũng phần nào do việc tình hình tại VN có nhiều xáo trộn trong thời gian qua ...và có thể nhằm hạn chế việc người Việt ở ngoài về nước, với mưu đồ kích động này khác.
 
Đấy, trái gió cho nên phải lộn lèo là vậy. Muốn đấu tranh chống lại CS, muốn nhập nội để dễ dàng hành động lại bị chặn đứng bởi chính anh em của mình. Toàn lý do tào lao. Rồi khi muốn điều đó trở thành hiện thực thì đã lỗi thời về chiến thuật. "Thời gian là người thầy của chiến lược". Vì thế, do lý do này khác, hễ đã chậm trễ, mọi việc sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều. Các bước chiến thuật mà còn chưa thực hiện được, nói gì đến chiến lược!
 
 
 PQ
12.06.2015
13:41
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ông nội và cháu...
 
Đứa cháu vừa xem đoạn video trên Youtube, vừa cười thích thú...vừa la hét om sòm. Sau khi xem, hình như còn khoái chí nên nói với tôi là, như thế mới là chiến đấu. Có lẽ phải đợi nó lớn thêm vài tuổi nữa, tôi sẽ nói cho nó biết thế nào là "Bất bạo động" và không bạo động.
 
Hễ đã nói là "chiến đấu", chỉ một mất một còn. Trong chiến trường đã thế, trong tình trường không khác. Còn trong chính trường, chỉ có khác là đối thủ không lăn ra chết tại chỗ. Dĩ nhiên, bị hạ độc thủ, nạn nhân sẽ chết từ từ...và chết ở một nơi nào khác. Nói gần nhất, cụ thể nhất, là trường hợp Nguyễn Bá Thanh, cựu chủ tịch UBND tỉnh Đà Nẵng.
 
Xem cái màn hai đấu thủ đè nhau trong thi đấu Nhu đạo trên Youtube càng rõ hơn. Trọng tài cho thời gian để kẻ bị nằm bất động cựa quậy, tung hất địch thủ đang nằm trên. Thời gian có hạn định. Nay, trên thực tế Việt Nam, đã hơn 40 năm rồi, chưa lật được đối thủ, kẻ nằm dưới (người thất thế -muốn gọi là kẻ bại trận- cũng được) phải đập tay ra hiệu mình thua trận!. Còn "câu giờ" cũng được...nhưng tìm thế gỡ đi...đừng nói tôi đấu tranh theo kiểu "Bất bạo động" mà người xem sẽ cười ồ!!... 
 
Trên thế giới hiện nay, tình trạng xung đột tại Israel và Palestin là một thí dụ hùng hồn. Israel lập quốc bằng những phương cách khủng bố. Plalestin cũng thế. Israel qua thỏa ước Oslo, chấp nhận có một nước Palestin láng giềng. Nhưng, tình trạng không nằm yên như thế. Những yếu tố khác đã làm cho tình trạng hai nước trở nên căng thẳng trong những tuần gần đây. Trong lần xung đột trước kia, khi được phỏng vấn, một thành viên của Hamas (Palestin) đã trả lời, ý rằng, dù thiệt hại, nhưng họ đã làm Israel ăn ngủ không yên.
 
Khi cháu tôi lớn lên, nếu Việt Nam chưa trở thành một bang của Tàu, tôi sẽ kể cho cháu nghe về tinh thần của tổ tiên của chúng ta, thời nhà Trần. Khi đó, thế giặc Nguyên (bên Tàu) rất mạnh. Chúng gần như thôn tính nhiều phần đất trên thế giới. Chúng đang như muốn nuốt chửng VN. Hội nghị Diên Hồng đã được triệu tập. Các bô lão khi được hỏi, ý rằng, thế nước yếu lấy gì lo chiến tranh. Câu trả lời thật dõng dạc và rõ ràng là, "hy sinh"!.
 
Ngày nay, thế giới tiến bộ hơn trước, nhưng vẫn có những người, những đòan thể, lại chậm tiến...hay đi ngược trào lưu, lấy lại trường hợp ông Ghandi (Ấn Độ) để cổ võ cho đường lối bất bạo động. Nếu quay lại tích cũ theo kiểu này, sao không giả sử rằng, nếu Ấn độ là thuổc địa của Pháp... (thay vì của Anh) chắc đường lối ông Gandhi không thể thành hình. Khỏi cần đi lui quá xa, lấy thí dụ gần nhất ở nước ta, mọi việc rõ như ban ngày. Các đảng viên CS kỳ cựu (chẳng hạn Nguyễn Văn Trấn, Nguyễn Hộ...) họ còn cho rằng, đường lối độc tài của đảng CS hiện nay còn tệ hại hơn cách cai trị, thời thực dân Pháp.
 
Nhưng, vẫn có những người, những đoàn thể, cứ chúi mũi lấy tên tuổi của các học giả nước ngoài (chẳng hạn ông Gene Sharp -thuyết bất bạo động-) để bảo kê cho thuyết của mình, của tổ chức mình. Cách làm đó chẳng khác nào lấy thuyết của CS ở nước Nga, nước Tàu để nhập vào nước mình... mà hoàn cảnh lịch sử của cả ba nước, không nước nào hoàn toàn giống như nước nào. Hai ông Phan Bội Châu và Phan Châu Trinh đều có cái nhìn đúng. Sau đó, dùng cách "khủng bố" để chống lại Pháp là đường lối đúng ...nhưng dùng thuyết CS để xây dựng đất nước, để rồi kết quả ngày nay ra sao, mọi người đều thấy!
 
Cách đây vài tháng, mọi người xôn xao bàn tán về cái chết của Bộ trưởng quốc phòng của Cộng quyền, Phùng Quang Thanh. Phải chi cuộc ám sát đó do những người, những nhóm người Việt ở hải ngoại thực hiện, sự tán thành và ủng hộ của người dân trong và ngoài nước đối với tổ chức thực hiện việc đó sẽ lên cao đến chừng nào!. Thật là tréo ngoe, khi có tổ chức đã ám sát những người đồng chiến tuyến vì họ dám nói lên sự thật...nhưng tổ chức đó đến nay, sau 30 năm, chẳng làm gì đụng đến sợi lông chân của các cán bộ VC, đi công tác hoặc tham quan tại nước ngoài!... Cũng tổ chức này, khi ai chê thuyết "bất bạo động để tháo gỡ độc tài" của họ, họ cứ sử dụng chiêu, ý rằng, ai có thể thành lập sư đoàn tại VN, cứ làm thử. Chưa đánh du kích được mà đòi lập sư đoàn. Tại sao họ có thể dùng cách khủng bố, uy hiếp tinh thần những người cùng chiến tuyến... mà không thể dùng cách đó để uy hiếp tinh thần của những cán bộ CS có "nợ máu" (chữ dùng của người CS) với nhân dân?. Dân oan khiếu kiện là sự việc kéo dài đã hàng chục năm nay, mà họ còn chưa khơi dậy được sự quan tâm của số đông người trong xã hội hiện nay tại VN, nói chi có thể làm được điều gì khác. Do đó, cách mà họ có thể dùng được là kêu gọi "Bất bạo động"(điều này, cá nhân nào nói cũng được, đâu cần đưa nó trở thành phương châm chiến lược của một đoàn thể, tổ chức). Chưa kể rằng, có người cho rằng, đây cũng là cách "cầm chân" tinh thần chống đối lại bọn Thái thú tân thời ngày nay.
 
Tiện đây nói đến một thực tế gần nhất. Chính quyền CS hiện nay tại VN đã cho cán bộ của họ học về điều họ gọi là "diễn biến hòa bình" và "tự diễn tiến". Trong chúng ta, có người biết điều đó, lại đùn trách nhiệm cho người CS, khi cho rằng, lâu nay, họ độc tài, quyết định mọi việc thì nay họ muốn "tự diễn tiến" là việc của họ. Chúng ta phải thấy là, họ là những con nòng nọc chưa đứt đuôi. Bởi họ, họ muốn thiết lập một nền kinh tế thị trường mà còn "theo định hướng XHCN"! (khi nào họ cắt được cái đuôi đó là họ thành "ếch" chứ có gì lạ). Nhưng, cái đuôi đó đã gắn với họ từ những năm 1985 đến nay, họ còn chưa tự tháo gỡ được, dù họ là người chủ động, có lực trong tay. Nói chi, nói theo lối lý thuyết "dùng bất bạo động để tháo gỡ độc tài".
 
Nói đến kỳ cùng sự việc, người CS đã bám theo Liên sô, Tàu để gây chiến tranh từ 1954-1975. Sau đó, họ bám chặt lối xây dựng kinh tế theo kiểu hai nước đó, kiểu xã hội chủ nghĩa. Kết quả, hơn 40 năm qua, chẳng có thành quả gì lớn. Bây giờ, nếu nói huỵch toẹt rằng, họ đã sai lầm hơn 60 năm qua (nhất là gây ra cuộc chiến tranh tương tàn huynh đệ quá đẫm máu!) để rồi quay trở lại đường lối của tư bản thì điều này họ không thể làm được...nên nói quanh co thế thôi. Người CS, để tránh trách nhiệm với nhân dân, họ nói quanh co. Chúng ta, những đoàn thể, tổ chức được hình thành, để đấu tranh lại với những dối trá, quanh co đó, không lẽ cũng theo cách quanh co như họ?!...
 
Để sinh tồn, một người, một dân tộc phải chiến đấu chống lại kẻ thù. Khi chiến đấu, chỉ có sống hay chết. Còn sống mà không muốn chiến đấu, có thể chỉ làm thân nô lệ là yên được tấm thân. Chữ bất bạo động không thể là một chiến lược của bất cứ ai. Hãy ngẫm lại cho kỹ về sức mạnh đời nhà Trần của nước Việt ta. Mục tiêu là đuổi quân Nguyên ra khỏi bờ cõi. Sau khi đánh thắng chúng, tù binh được đối đãi tử tế...và vua ta còn sai người sang Tàu triều cống. Nhưng, đó là thái độ khôn ngoan...chứ chẳng có phải là hay khiếp nhược, ươn hèn!. Nên nhớ rằng, khi chống Tàu (quân Nguyên), ta phải thực sự chiến đấu, chứ chẳng có "Bất bạo động" nào ở đây hết. Chiến đấu là chỉ có một sống, một chết. Bọn Tàu ngày nay, đã "xâm lăng" đất nước (qua các dạng kinh tế và đưa dân sang lập nghiệp một cách hợp pháp)... thế mà đã chiến đấu chống chúng (qua việc đấu tranh dẹp bỏ thế hợp pháp của bọn Thái thú là nhóm CS cầm quyền hiện nay) còn mơ màng nói chuyện bất bạo động!!...
 
Tôi mong sao đứa cháu nội vẫn còn tính chiến đấu trong người cho đến khi chúng lớn khôn. Nhưng, tình thế sẽ như thế nào (?) nếu bậc cha ông của tuổi trẻ chúng nó mất đi hào khí của những bậc bô lão thời Hội nghị Diên Hồng?!. Hào khí này đã tạo ra sức quật cường của lớp trai tráng và toàn thể người dân trong nước thời đó, khi các bô lão ngày xưa được hỏi: "Thế nước yếu lấy gì lo chiến tranh" đã trả lời: "hy sinh". Đó là câu trả lời đã khiến cho đất nước được trường tồn đến ngày nay.
 
 
Đặng Quang Chính
31.10.2015
0:16


 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ba ông kinh tế

Bài viết này nói về ba ông làm kinh tế. Nhưng nghĩa "làm" ở đây hiểu theo nghĩa rộng. Nghĩa là, dù là khoa bảng trong lãnh vực này, hay chỉ làm việc thuần túy trong lãnh vực đầu tư, kinh doanh, cũng đều được xếp vào cùng loại.

Trước hết, không nói gì đến Karl Marx, Engel hay Thomas Piketty. Ông cuối, kinh tế gia, nghiên cứu về việc phát triển sự phân phối lợi tức và tài sản, qua thời gian, xảy ra như thế nào. Gần đây, ông có lời kêu gọi các chính quyền toàn cầu xét lại việc sử dụng thuế má để giảm đi mức chênh lệch giàu nghèo trên toàn thế giới. Việc này khiến người ta tưởng ông ấy muốn đi theo con đường của Karl Marx.

Bài này viết về ba người Việt Nam làm kinh tế, mà tôi biết được (dĩ nhiên, còn nhiều người khác mà tôi chưa biết đến). Đó là ông David Dương, ông Nguyễn Phúc Liên và ông Alan Phan.

Nghe nói, ông Dương đã từng đóng góp nhiều tài lực cho Cộng đồng nơi ông ở. Rồi cũng ông, người ta nói là có sự liên lạc gì đó với những người đại diện cho Cộng quyền tại Hoa Kỳ (các viên chức trong Tòa Đại sứ ..v..v..). Và ông ấy chính là chủ nhân ông Công ty xử lý rác ở Đa Phước, miền Nam. Rồi, sau cùng, gần đây nhất, công việc làm ăn đó có sự trục trặc với chính quyền sở tại.

Nói về ông ấy, theo cái nhìn của một số người, có điều gì không ổn. Theo thiển ý của tôi, chả có gì là quá đáng nơi việc ông ấy làm. Nếu giúp tài lực cho Cộng đồng để kiếm một chân nào đó trong dòng chính của địa phương ông ấy ở (chẳng hạn, chức Nghị viên), điều này có gì là lạ tại đất nước Mỹ. Ông McNamara, Bộ trưởng quốc phòng thời chiến tranh VN. Trước khi là cố vấn hành chánh trong chính quyền Kenedy và Johson, ông đã là Giám đốc công ty xe hơi Ford. Người ta dị nghị việc ông ấy có liên lạc với người của Cộng quyền, đấy là suy nghĩ của bàn dân thiên hạ. Họ nên nhớ rằng, bọn con buôn (nói cho lớn hơn là bọn tư sản, bọn đầu tư mại bản ..v.v..) thường là bọn không đếm xỉa gì đến quyền lợi quốc gia, dân tộc. Bao nhiêu công ty của Mỹ đã đầu tư, mở nhà máy tại nước Tàu, để gián tiếp làm giàu cho bọn Tàu (?) mà đến khi tranh cử Tổng thống, ông Romney đã phải nói ra rằng, sẽ rút về Mỹ các cơ xưởng tại Tàu của ông ta. Có thấy như vậy mới không trách tại sao David Dương về VN làm ăn, qua Công ty xử lý rác Đa Phước. Và nếu hệ quả đến với ông ấy, nếu có giống như nhà triệu phú Trịnh Vĩnh Bình (Hòa Lan) là chuyện ông ta phải hứng chịu!. Không ai gánh giùm thiệt hại đó cho ông ấy.

Cái nhìn về ông Nguyễn Phúc Liên, Tiến sĩ kinh tế bên Thụy Sĩ, có vẻ còn quá đáng hơn. Ông ấy học kinh tế, học đến đó, ghi danh hiệu đến đó. Có gì mà tra cứu ghê gớm. Mọi người, bình thường, học vấn với họ chỉ là cái "cần câu cơm". Ông Liên, học xong kinh tế, nếu về nước, cũng có một "chân" nào đó (không biết đã định về nước làm ăn gì trước đây không?..). Nếu không, làm việc tại một công sở hoặc một công ty nào đó, cũng chẳng làm ai thiệt hại gì. Nhưng, gần đây, ông này bị dân "mạng" (một số nào đó) gắn cho những nhóm chữ, nghe ra chỉ toàn tiêu cực!. Còn có bài viết, ý rằng, ông Tiến sĩ thuộc loại "trùm mềm hô xung phong". Chẳng qua vì ông Liên viết bài chê việc chạy ra nước ngoài của Nguyễn Chính Kiết ...và gần đây là Tạ Phong Tần. 

Không màn thời sự, chỉ lo việc no thân ấm cật cũng bị "chửi". Chú trọng việc chung quá đáng cũng bị "chửi". Tội nghiệp ghê!... Nhưng, ông Liên này, có thể vừa bị méo mó nghề nghiệp, nhưng cũng có thể tự hào với môn học của mình, nên cứ đinh ninh rằng, khi VN bị khủng hoảng, dân chúng bị xáo trộn về đời sống kinh tế (vật giá leo thang, tỉ số thất nghiệp cao ..v..v..), VN sẽ đổ sụp cái ào. Cái lối nói nghe tương tự kiểu nhiều người gửi bài lên mạng, nói ý rằng, việc nước thịnh suy đã có trời định (hay theo chu kỳ), cứ nhẫn nha đợi thời, bọn CS sẽ tự nhiên tàn lụi!!..
.
Kiểu nói theo khoa bảng hay nói theo lối phong thủy như thế, hình như trái với thực tế. Xem Bắc Hàn thì rõ. Đã nghèo, dân thiếu ăn, nước chậm phát triển (chậm hơn Nam Hàn là cái chắc!)...mà cứ chế bom nguyên tử, cứ đòi bắn hỏa tiển sang đất Mỹ..v..v.. Họ quên rằng, nói theo khoa bảng, trật là cái chắc, vì chỉ trong khung cảnh kinh tế của các nước tư bản, sự sụp đổ nhanh như thế mới chịu nhiều ảnh hưởng của một quá trình hỗ tương giữa các yếu tố chính trị và kinh tế.  Ở Việt Nam, từ 1975-1985, dân chúng khổ đến dường nào ...mà có chuyện gì xảy ra? - Đó cũng là thời gian (những năm 1980-1990) của các phong trào xâm nhập, kháng chiến của những lực lượng người Việt tại hải ngoại -. Trước năm 1975, dân miền Nam có khổ như thời gian đó đâu, mà một số thành phần dân chúng vẫn ủng hộ (ngầm) bọn VC. Sự sụp đổ một chế độ, nhất là trong trường hợp cấp kỳ, chịu ảnh hưởng của nhiều yếu tố... và do các yếu tố đó bị dồn nén khá lâu. Yếu tố kinh tế nổi lên vào những lúc sau cùng của sự sụp đổ mà thôi.  

Nhà kinh tế gia Alan Phan (Phan Việt Ái) của chúng ta vừa giống ông Dương và giống ông Liên ở trên. Giống chút chút thôi.
Giống ông Dương ở chổ, dù giàu có tại nước người (Ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars) (1) ông Phan vẫn muốn "cùng về đóng góp cho Việt Nam" (- theo lời thuật của TS.Phạm Đỗ Chí - cùng link (1) -).

(Lời người viết: vì theo thứ tự thuật chuyện nên nói ngược như thế. Thật sự ông Dương nhỏ tuổi hơn ông Phan vì ông Dương rời VN khi được 15 tuổi, vào năm 1975. Ông Phan rời VN, du học năm 1963, khi đã được 18 tuổi. Ông Phan về nước để làm ăn khoảng 1977 (?) hay vào năm 1999, còn ông Dương về nước năm 2006).

Theo trang mạng (http://www.gocnhinalan.com/) ông Phan "hiện là sáng lập viên của Alan Phan Associates (APA) có trụ sở tại California và Hồng Kông. APA chuyên về hoạt động M&A liên lục địa và tư vấn chiến lược kinh doanh toàn cầu cho các công ty đa quốc. Trước đó, T/S Phan điều hành quỹ Viasa Fund tại Hồng Kông chuyên đầu tư vào thị trường Trung Quốc (2002-2008). Ông cũng là sáng lập viên và CEO của nhóm công ty Hartcourt. có 7 công ty con về IT tại Trung Quốc (1995- 2002).

Không biết ông Phan có những buổi nói chuyện nào về chuyên môn tại VN hay không ... nhưng tôi biết ông ấy qua những bài viết của ông, được phổ biến trên trang mạng (www.tvvn.org). Có lẽ một số người Việt khác ở nước ngoài cũng biết ông qua trang mạng này. Bài viết của ông gây hứng thú nơi người đọc. Tuy nhiên, có lẽ vì chỉ là một "hobby" sau những giờ làm việc kinh tế -viết vội- nên tôi có góp ý đôi chổ của một vài bài. Nhưng việc góp ý ấy không được phản hồi, có thể vì lý do như vừa nói và cũng có thể ông ấy không biết đến trang mạng www.tvvn.org!. Nếu tôi đã biết có trang mạng (http://www.gocnhinalan.com/), có lẽ sự trao đổi đem đến nhiều hào hứng hơn nữa!.

Buổi sáng, khi đọc tin Phân ưu về sự ra đi của ông, tôi đã thảo ngay một bài thơ, tựa "Từ biệt ông Alan Phan". Bốn câu đầu của bài thơ nói đúng sự thật:
                                                «Người quen theo dõi bấy lâu nay 
                                                  Trước, biết ông nhà văn nói hay hay 
                                                  Sau, ông lồng câu chuyện vào kinh tế 
                                                  Cái nào ông nói nghe cũng hay»
  Bốn câu kế cũng là sự thật
                                                  Chuyện "kinh" có lúc lên lúc xuống 
                                                  Chuyện "văn" kia có lúc vui buồn 
                                                  Kinh tế Việt Nam không thể khá 
                                                  Về đất "tạm dung" hưởng tuổi già 

Thật thế, theo tài liệu đã dẫn (link 1), ông Phan và ông Chí đã thất bại trong việc kinh doanh tại VN. Không thấy trong trang mạng của ông Phan, có đoạn nào nói rõ về việc làm ăn tại VN không, chẳng hạn thành lập công ty, xây dựng xí nghiệp ..v.v... Nhưng, như đoạn nói trên, làm tư vấn chiến lược kinh doanh toàn cầu cho các công ty đa quốc thì ông đã thành công, nhưng về VN làm "tư vấn" cho nhà nước CS ...hay kể cả các công ty nước ngoài, thì thất bại. Vì, từ những năm 1990 trở đi - nhất là sau khi Mỹ tái liên lạc trở lại với VN - việc làm đó mới "ăn khách"!. Ông Phan về VN những năm sau 1997 (1999 ?) là thuộc về dạng "trâu chậm uống nước đục"!. 

Ông Chí thuật lại lời ông Alan Phan: “Đất nước không luật lệ thì không làm ăn được.”.  Nếu đúng ông Phan nói như vậy, đó cũng là một hình ảnh chưa chỉnh. Hình ảnh về công việc làm ăn tại VN phải được diễn tả là: đất nước gì toàn là luật rừng. Thật thế! có luật mới có người, có công ty nước ngoài nhào vô làm ăn chứ. Nhưng, chúa tể trong rừng là sư tử, là đảng CSVN. Muốn làm ăn phất lên phải dâng mồi cho chúng, nghĩa là phải biết hối lộ. Đất nước đó sử dụng tham nhũng như một quốc sách. Chuyện này giờ đây mọi người đã thấy quá rõ!.

Nhưng, ông già Phan còn "gân" lắm. Tôi tình cờ đọc được một bài viết của ông ấy, trước khi ông Phan trở lại Mỹ. Khi ấy, ông đã gần 70 tuổi mà vẫn còn nói rằng, sẽ tiếp tục công việc làm ăn tại Mỹ.

                                                  Nhưng ông già đó còn "gân" lắm 
                                                  Định chuyện kinh doanh in 4D    (*) 
                                                  Nay , đất "tạm dung" không muốn sống 
                                                  Ông về an hưởng đất thiên đường! 

Sau khi cảm thấy thất bại về việc làm ăn, ông ấy (theo lời TS. Chí) chuyển sang mục đích khác, “truyền bá tư tưởng hay, giúp doanh nhân trẻ và sinh viên khởi nghiệp.” ( Trích nhật báo Người Việt ,19-10-2015 )

                                                  Lúc sống ai cũng lo riêng mình 
                                                  Lo xong lo thiên hạ thái bình 
                                                  Tâm ông cũng có phần như thế 
                                                  Được đến đâu biết đến thế thôi!

"Truyền bá tư tưởng hay" là gì?. Có phải là một thị trường tự do, đi đôi với một cơ chế chính trị dân chủ?. Chuyện này, ông Nguyễn Phúc Liên cũng đã nói và nhấn mạnh rất nhiều lần rồi. Nhưng, có khác là ông Liên diễn đạt theo lối văn trình bày, chứng minh ...còn ông Phan, diễn đạt theo lối dẫn nhập chuyện kinh tế qua những ví von, chuyện thật -và không thật?- trong kinh nghiệm sống của ông (vì thế gây sự thích thú nơi người đọc).

Còn "được đến đâu biết đến thế thôi" có ý gì?. Ông Phan yêu đất nước VN, nên bị cuốn hút ngay với câu đầu của bài "Tình ca" của Phạm Duy. ”Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, mẹ hiền ru những câu xa vời…” rồi "khóc cười theo mệnh nước nổi trôi..."; vì thế, khi tốt nghiệp, ông đã về nước trước năm 1975. Để rồi, trước ngày 30.04.75, vì thời cuộc lại trở ra nước ngoài lần nữa. Cá nhân tôi, cũng vì thế, đã không rời bỏ gia đình, đất nước vào trước ngày 30.04.1975. Nhưng, có thể lần quay về đất nước sau này (của ông Phan, khi còn sinh thời - 1999? -) .. và có thể của tôi sau này, không ai giống ai. Bởi, tôi không hoàn toàn tin vào việc, chỉ yếu tố kinh tế sẽ làm cho hệ thống cai trị của người CS sụp đổ. Mỗi người trong khả năng riêng mình, làm tất cả những gì có thể cho đất nước. Chứ việc xây dựng cái mới cho đất nước không thể một sớm một chiều mà xong được!

Qua ba ông kinh tế gia nói trên, chúng ta thấy có 3 khuynh hướng. Một khuynh hướng, do việc làm ăn dẫn dắt, đã đưa một số người trở về quê hương cũ; dù nơi đó chế độ độc tài toàn trị chưa thay đổi nhiều. Khuynh hướng khác, triệt để làm cái việc gọi là chống Cộng, đợi kết quả sụp đổ của Cộng quyền qua một cơn khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng. Và một khuynh hướng tạm gọi là "nữa nạt nữa mỡ", đại khái như của ông Phan (bài viết khác sẽ nói rõ hơn về cái "nữa nạt, nữa mỡ" này).

Dù sao, qua việc viết văn, ông Phan và tôi biết nhau (dù chưa một lần trao đổi, chuyện trò). Trong chút tình văn chương có được, tôi tiễn biệt ông bằng đoạn thơ sau:
                                                   Tôi người dưng biết ông qua văn viết 
                                                   Cũng cảm thông qua văn biết con người 
                                                   Chúng ta cùng một nụ cười 
                                                   Cuộc đời như thế xong phần mình lo!»


Đặng Quang Chính
15.11.2015
22:30




Ghi chú:
(1)   https://sg-mg61.mail.yahoo.com/neo/b/message?sMid=58&fid=Inbox&sort=date&order=down&startMid=50&filterBy=&.rand=101725279&midIndex=8&mid=2_0_0_1_129500_AArFCmoAAa7zVimBAQvTWPpmcUQ&fromId=

* Công nghệ in mới tiến đến mức 3D
Đăng nhập để trả lời
0
 
Gió mùa

Dù là dân miền Nam, nghe nhiều về hai chữ gió mùa và gió chướng, ít người phân biệt được nó khác nhau ra sao. Tôi càng dỡ hơn về điều này, vì sinh trưởng tại Sài Gòn. Trước năm 1975, phần vì không có bà con miệt dưới, phần vì việc học …rồi sống đời quân ngũ, nên cũng chẳng có dịp tìm hiểu kỹ. Nhưng, sau lần đi chơi bãi biển Ba Động (Trà Vinh), tôi đã rõ hơn. Một vài ngày sau đó, sự khác biệt của hai chữ lại được minh họa rõ hơn trong lần gặp mặt bạn bè hàng tuần.
 
Lúc ngồi ở quán ăn, mọi người được giới thiệu về một anh bạn mới. Tôi thấy anh ”Trí vận”, có thể do thói quen, gật đầu chào và không có gì vồn vã. Thái độ anh ta, giống như những người khác, khi được giới thiệu với người mới. Sau đó, khi ngồi ở quán cà phê, có thể hai người ngồi đối diện, hơi xéo một chút, nên anh ”Trí vận” thường nhìn về phía người bạn mới; nhất là lúc anh ta nói chuyện. Riêng tôi, người đó không có gì xa lạ, vì trước đó một ngày, anh bạn mới là khách chính tại nhà một người bạn của tôi.

Hôm ở nhà anh bạn, sau khi trao đổi một lúc với anh bạn mới, tôi đi ngay vào điều muốn hỏi. Bởi, anh ta ở Texas (Mỹ) và cùng vùng với luật sư Hoàng Duy Hùng. Có thể tôi hơi vội vàng, vì trước đó có tin Hùng đã về Việt Nam, nhằm thiết lập đường bay giữa Đà Nẵng-Houston (Texas). Lý do khác, bởi anh ấy là bạn cũ của một người bạn trong nhóm này. Anh ta được giới thiệu là Chánh sự vụ (?) của Bộ Giáo Dục, một người giải quyết vấn đề tài chánh của các trường Trung học công lập, trên toàn miền Nam, trước năm 1975. Giáo sư muốn nhận được trợ cấp gát thi, đi xa vì công vụ ..v..v.. ít nhiều biết đến nhân vật này. Các ông Hiệu trưởng càng biết rõ hơn nữa, vì thường trực tiếp làm việc với anh ta.

Tôi không phải là bạn cũ của anh ta, nhưng cung cách trả lời của anh tạo được sự tin cậy khá nhiều. Anh ấy có vẻ không huênh hoang gì về vị trí làm việc của mình trước kia. Anh ấy nói ý là, không muốn đi sâu vào việc riêng của người khác (của H.D.Hùng). Và, khuôn mặt trái lê của anh ấy không khiến tôi nghi hoặc điều gì. Nhưng, sự sôi nổi của người hỏi chuyện có lẽ đã khiến anh chìu lòng, kéo dài câu chuyện khá dài

- ”Nghe nói bà Nguyễn Thị Ngọc Hạnh có lần thách đố Luật sư Hoàng Duy Hùng đối chất trực diện …nhưng chuyện đó đến đâu?”. Tôi hỏi
- Không thấy Hùng trả lời
- Anh hiểu ra sao ..?
- Anh cũng biết, trước đây, Hùng đã đối chất với những người trong chánh phủ Nguyễn Hữu Chánh, đã viết sách công kích đảng Việt Tân...cho rằng, hai đảng này chống Cộng cuội …Nhưng, lần này, có thể Hùng không muốn trực diện với phụ nữ …(cười thành tiếng)
- Nghe nói Hùng nhận tiền từ một người nào đó tên Kevin Khánh …?. Anh ở địa phương đó, chắc rõ việc này hơn người khác.
- Chuyện người CS trợ lực cho thành phần tay sai là chuyện bình thường. Trước đây, Lê Công Phụng đã đến Texas rồi. Chuyện Phụng tiếp tay cho ai, làm sao ai biết được…
- Nhưng, cách làm hiện nay của Hùng (tạo đường bay nối liền Đà Nẵng-Texas) sẽ tạo thêm uy tín cho anh ta. Thời gian tới, việc làm của Hùng sẽ làm anh chàng nổi bật hơn một dân biểu tại địa phương. Anh này (dân biểu gốc Việt) tên là …
- Uy tín của Hùng sao bằng Hubert Võ vì anh Võ là dân biểu liên bang.

Những bạn cũ khác của anh đã kéo anh bạn vùng Texas vào những chuyện cũ trước năm 75, nên tôi không có dịp để nghe anh ta nói rõ hơn.

Trong quán cà phê hôm đó,các bạn cũ lại kéo anh ta về quá khứ. Tôi ngồi đầu bàn bên này, khác phía chổ ngồi của anh ”Chánh sự vụ” và anh ”Trí vận”, nên không nghe rõ hết mọi chuyện khi hai người trao đổi. Hơn nữa, nhóm ba (bốn) người quanh tôi cũng có những chuyện muốn nói riêng. Đột nhiên, anh ”Trí vận” nói về đề tài Việt Khang (nhạc sĩ có bài hát tố cáo sự bán nước của chính quyền CS)…rồi chuyển qua việc xuất bản cuốn sách ”Bên thắng cuộc”. Anh ta nói một hơi, tưởng chừng như không muốn ai đặt câu hỏi trong khi anh kể chuyện. Tôi lấy làm lạ nên chăm chú theo dõi. Các người khác, có lẽ cùng tâm trạng. Ai cũng biết là, anh ”Trí vận” thường chủ động nêu đề tài trong các buổi họp mặt hàng tuần; nhưng ai cũng biết là anh ta đủ lịch sự để người bạn mới có dịp góp chuyện. Nhưng …vụ ” độc quyền” này khiến mọi người trong bàn, dù muốn dù không, cũng lắng nghe.

Rồi không biết do nguyên cớ nào, sự việc liên quan ra sao, chúng tôi nghe được anh ”Trí vận” đọc thơ
 
Con ở, ở miền Nam ra thăm lăng
Bác Đường bác đi bi đát Bác ơi
Hỡi trời hỡi đất hỡi hồn núi sông
Người dân cơ cực đói lòng không cơm)

Thuở còn sống không cho Bác nói
Bác chết rồi lại bảo nêu gương
Hồn thiêng sông núi ngập đầy
Thi thể Bác bị đọa đày xuống lên

Thật tội nghiệp xác thân của Bác
Bị dày vò lừa bịp mãi sao
Hãy chấm dứt cái trò lừa bịp
Bọn cầm quyền dối gạt mị dân

Anh ấy còn giải thích câu đầu của đoạn 2 rất rõ rằng, ông Bảy Trấn đã thuật lại sự kiện đó. Ông Trấn, tên thật Nguyễn văn Trấn, học bên Pháp, năm 1945, Giám đốc Quốc gia tự vệ cuộc (Công an Nam Bộ) là dân biểu khóa 3 Hà Nội. Trong buổi họp Quốc hội, Hồ Chí Minh dơ tay có ý kiến, có người đè tay xuống, không cho nói. Anh ta còn diễn nghĩa hai chữ "Đọa đày" trong bài thơ. Ý anh ấy nói là, "Đọa đày" hay "Đày đoạ", lấy trong câu thơ của Nguyễn Du (Hoa sao hoa khéo đọa đày lắm hoa". Đọa đày chỉ đày ải, làm cho khổ sở.

Rồi không biết hứng tình ra sao, anh ấy đọc tiếp:
"Đêm đêm nhớ nước chạnh lòng đau
Quần đảo Tam sa của nước ta
Phải chăng Trung cộng quân cướp nước
Hãy đợi chờ xem thấy trước, sau"

Trên đường về, trước khi chia tay với một anh bạn (Hiệu trưởng một trường ở An Giang, trước 75), anh "Trí vận" hỏi thêm đôi điều nơi anh này về ông "Chánh sự vụ" kia. Anh bạn xác nhận một số sự kiện trước năm 75 và họ (tên) của anh "Chánh" kia. Lần này, chính anh Hiệu trưởng xác nhận trở lại là kết luận của anh "Trí vận" hoàn toàn đúng.

Trong phòng khách của anh "Trí vận", tôi nói vui là để ghi nhận sự phát hiện tài tình của anh ta, tôi nhờ anh ấy đọc lại, để ghi toàn bộ hai bài thơ đã được đọc, lúc ngồi ngoài quán cà phê. Với tôi, hai bài thơ đó không có gì quá xuất sắc, nhưng phát hiện của anh ta đã đóng góp phần nào vào sự cảnh giác của tôi. Anh "Chánh" có người anh, trước là Phó Bộ trưởng Bộ ngoại giao của chính quyền Hà Nội. Thú vị ở chổ là, anh "Trí vận" nói, khi đọc thơ là lúc tôi cố ý, vừa đọc vừa nhìn vào thái độ của anh ta.

Nghe anh "Trí vận" nói, tôi liên tưởng đến trường hợp của Bùi Tín. Đến giờ này, vẫn có cá nhân và tổ chức đả kích ông ta. Vì căm thù chuyện riêng tư, hoặc do bất đồng của các đảng phái chính trị, đối với những chủ trương của ông này; điều này có thể hiểu. Nhưng, cộng đồng hải ngoại có nhận thức hơn thế nữa không (?), nếu có câu hỏi được đặt ra là, có thể có những bọn người tay sai của CS trong nước, gây đố kỵ đôi bên, để chúng ta mất đi một nguồn thông tin đáng kể. Đây là câu hỏi không thừa, vì trước năm 75, ở trong Nam, chính phủ VNCH đã có chính sách chiêu hồi. Chính sách đó đã kéo về phe ta cả hàng trăm ngàn cán binh VC. Trong đó, có những người có cấp bậc lớn trong bộ đội của giặc... và họ ít nhiều đã có những đóng góp ích lợi. Hay là chúng ta không có được một tổ chức đủ mạnh để sử dụng được những nguồn năng lực này..?!.

Cuối cùng, người tôi quen, được gọi là anh "Trí vận", anh "Ném đá" hay anh "Gió độc", "Gió chướng"...hoặc là "Gió mùa", cũng chỉ là một nhân vật mà thôi. Một anh bạn của tôi đã nói rõ là: ”Nếu đó là gió mùa hạ thì nó thổi từ phía Thái Bình Dương, đem theo khí mát và mưa lớn ..nhưng nó được gọi là ”gió chướng” vì nó là gió ngược với hướng chảy của sông Tiền và Hậu Giang, dồn nước mặn ngược vào đất liền, ảnh đến mùa vụ”. Lần này, anh "Trí vận" được tôi đặt thêm biệt danh là "Gió mùa", vì việc làm có ích của anh ta, giống như việc đã đem lại khí mát và mưa lớn ...khi anh ta đã giúp tôi cảnh giác hơn trong sự liên hệ với những người bạn mới.



Đặng Quang Chính
Oslo 28.04.2013
21:03



Ghi chú:
Khi viết lại câu chuyện, tôi chợt nhớ ra khuôn mặt tương tự, trong bộ phim "Kênh Sáng" của đài THVN. Trong đó, anh Chủ tịch xã Mười phải, có bộ mặt tương tự như của anh "Chánh sự vụ".
Đăng nhập để trả lời
0
 
Mỗi tuần một chuyện
Chuyện hai "Ông trời"


Bil Clinton, cựu Tổng thống Mỹ, một hôm dự tiệc khoản đãi của Tòa Đại sứ VN tại Mỹ, gặp cựu Nghị viên Mỹ gốc Việt, "Hô dị hợm". Hai anh đều từng là luật sự nên có một số điểm giống nhau.

HDH: ông cùng Bil Gate có bà con?
Clinton: Anh cùng Hoàng Cơ Minh là bà con...?
HDH: Sao ông hay "chụp mũ" giống như người Việt ở hải ngoại này vậy..?
Clinton: Hỏi thiệt anh...lúc anh về VN, bị nhốt tù CS, anh gặp đồng chí của anh hay sao...mà trong tù anh khai ráo trọi?
HDH: Chuyện này tôi đã nói rõ trong những tập sách của tôi rồi. Nhưng, vì ông hỏi...tôi nói để ông rõ thêm. Ông biết chơi bài mà...Tôi "tố" như thế để họ "ngọng", khỏi còn hỏi han lôi thôi.
Clinton: Tuyệt !...vì thế bây giờ, nếu anh có hỏi ai CÓ BẰNG CHỨNG gì không?...chắc bọn họ đều đều "ngọng"
HDH: Dĩ nhiên...ông là luật sư nên ông quá rõ. Tòa án xử một người nào, có tội hay không, đều phải có chứng cớ...Ở đây, đâu phải là VN
Clinton: Khỏi cần anh nhắc. Nhưng, tôi nhắc anh dè chừng thêm một điều. Bên cạnh tòa án pháp luật, chúng ta, con người còn một tòa án gọi là TÒA ÁN LƯƠNG TÂM. 
HDH (hơi sửng cồ): Thế còn vụ ông với Monica Lewinsky...có hình ảnh tòa án đó trong ông không...?
Clinton: Có chứ...nhưng dù sao, vụ liên hệ này chỉ có tính riêng tư giữa hai cá nhân. Còn anh, "Cách mạng Trắng" của anh là vụ việc liên quan đến tình trạng của cả một quốc gia.
HDH: Tôi đã thách đố những ai có cao kiến hơn tôi trong việc đưa ra một đường lối đem lại hòa bình cho đất nước... mà có ai dám chấp nhận đâu!
Clinton: Nghe anh nói...tôi cứ tưởng anh sắp ra ứng cử Tổng thống. Nói anh đừng buồn... mà chắc anh cũng biết. Việc tranh cử, ai muốn hứa sao thì hứa. Chết ai đâu !... Ăn thua là việc thực hiện khi đã đắc cử
HDH: Đó là cách "tố" thêm một bước nữa của tôi...
Clinton: Vì thế...những người không muốn tranh cãi với anh, trong đó có những người đã thấy cái "tẩy" của anh rồi...?
HDH: Đấy là những kinh nghiệm có được trong thời gian bôn ba ở hải ngoại này...Hình như ông thất bại trong vụ "medical care"?
Clinton: Nói anh đừng buồn...dù tôi thất bại trong vụ cá nhân riêng tư, hay trong vụ đưa ra đường lối nào đó...đó là thất bại do tôi hoạch định và thực hiện. Còn anh...?
HDH: Ông cho rằng tôi làm tay sai của chính quyền XHCH Việt Nam à...?
Clinton: Trước 75, mấy ông như ông Phat (1), Tho (2) cũng có lúc muốn đem lại hòa bình cho VN, qua vai trò lãnh đạo MTGPMN. Chí ít, các ông ấy cũng có ý trở thành một Tổng thống của miền Nam, sau chiến thắng.
HDH: Lúc đó đang có chiến tranh, bây giờ hòa bình, ổn định rồi...Nếu một cuộc bầu cử tự do có giám sát của quốc tế, mọi việc đều có thể xảy ra. 
Clinton: Hai ông nói trên đã nhập trận khi cuộc chiến bắt đầu mà còn được nhà nước của ông đối xử theo kiểu của họ như thế. Huống hồ là anh. Bây giờ, Anh chỉ còn nhào theo đánh vớt các ông già của chính quyền VNCH trước kia... chứ cũng chẳng so được với các đàn anh của anh. 
HDH: Mỗi người một thời thế...
Clinton: Anh cứ nói như chỉ có anh thấy được sự việc. Tôi nói cho anh hay, VN có nhân quyền hay không...điều này cũng nằm trong chính sách chung của chúng tôi. Nhưng, so với việc khác, có mức độ nghiêm trọng hơn mà chúng tôi còn xem không ra gì...đừng nói việc khác.
HDH: Ông nói rõ hơn...
Clinton: Việc VN sẽ chìm vào 1000 năm tăm tối, ông Reagan đã nêu ra rồi. Chúng tôi, vì bị "chặn họng" ở biển Đông nên mới lôi các anh vào vụ việc...
HDH: Còn tôi...tôi muốn bắt tay với Cộng quyền để đánh Tàu...như vậy cũng là góp tay với các anh đấy chứ
Clinton: Anh hay thích nói đùa... VN bây giờ đã ở dạng bang, tỉnh của Tàu...(tôi biết anh thừa sức thấy điều này)... đợi đến năm 2020...hay chậm nữa, có "ông trời" mới cứu được các anh. Anh có chắc chính quyền hiện nay không phải là dạng Thái thú tân thời của người Trung quốc?..
HDH: Tôi đang làm việc "Thế thiên hành đạo" !...
Clinton: Thôi...tôi nhường anh làm "ông trời" lớn...để tôi ở vai trò khác nhỏ bé hơn.

Hai "Ông trời" ngưng nói...khi ông Đại sứ VN đến gần. Một ông thấy rằng mình đã nói đủ, còn ông khác thấy mình đã nói quá!...



Đặng Quang Chính





Ghi chú:
(1) Kỹ sư Huỳnh Tấn Phát
(2) Luật sư Nguyễn Hữu Thọ

Cả hai ông đều là người lãnh đạo MTGPMN, một tổ chức do Cộng quyền ngoài Bắc dàn dựng, trước năm 1975 (từ những năm 1960, khi khai sinh ra Mặt trận). Miền Bắc đưa nhóm bù nhìn này làm bung xung để lừa gạt Cộng đồng quốc tế, khiến họ tưởng MTGPMN thật sự là những người đối kháng với chính thể VNCH.
Đăng nhập để trả lời
0
Những hậu quả Covid 



Chính trường Mỹ quốc đang căng thẳng. Mọi người dân Mỹ nôn nao chờ đợi một thử thách mới. Họ đã chọn... nhưng kết quả chưa hoàn toàn xong.

Trong lúc này, hai bên ủng hộ hay chống ông Trump, đều có những cố gắng để nhận lấy kết quả tốt nhất. Bên ủng hô, họ xuống đường, tập trung trước các điểm bỏ phiếu, hay các trung tâm kiểm phiều, yêu cầu có một cuộc kiểm phiều chính xác. Bên chống lấy dịch Covi-19 làm gốc.

Rõ ràng, mới gần đây nhất, ông Biden đã đổi giọng. Ông ta nói với báo chí gần như chỉ có hai câu duy nhất. Đại khái là (1) tôi không là Tổng thống cho đến ngày 20.11 và (2) mọi người nên đeo khẩu trang.

Câu (2) này đã từng là chiêu bài trong hai lần tranh luận với TT Trump trước đây. Ông này luôn nhắc đến đại dịch. Người nghe cứ tưởng TT Trump làm nhiều điều sai sót trong trận chiến chống dịch. Kẻ bình tâm, thấy rõ ông này, hoặc "lú lẫn"...hoặc chơi trò đẩy tội của mình qua người khác. Lúc ông Trump tuyên bố cấm các chuyến bay từ Tàu đến Mỹ là lúc ông Biden lên tiếng cho rằng, cách làm đó có tính kỳ thị...

Tóm lại, dịch Covid-19 đã làm ông Trump vất vả. Vất vả trong việc kiếm cách chận đứng dịch. Vất vả trong việc chống lại chiến dịch tuyên truyền một chiều của địch thủ.

Nói đi nói lại, kẻ đáng sợ và đáng nguyền rủa nhất là vua Tập của Tàu. Đánh trả những vụ áp thuế của Trump, Bình ta đã tạo một cuộc chiến vi sinh học (virus Corona). (Dĩ nhiên, không ai chủ mưu mà lại cho kẻ khác vào nước mình điều tra). Trận chiến sinh học này là hòn đá ném chết hai chim. Ông Trump có thể bị rớt đài. Ông Biden có thể sẽ bị vòng kim cô của Tập Cẩm Bình xiết chặt hơn.

Kịch bản Covid-19 sẽ còn tạo nhiều hậu quả khác hơn, trong tương lại sắp đến.



Đặng Quang Chính
Đăng nhập để trả lời
0
 
Mỗi tuần một chuyện
Thuốc trị ngu


Vào link sau, chúng ta sẽ thấy cái "ngu" của bọn cầm quyền hiện nay như thế nào.

  https://sg-mg61.mail.yahoo.com/neo/b/message?sMid=108&fid=Inbox&sort=date&order=down&startMid=100&filterBy=&.rand=751894017&midIndex=8&mid=2_0_0_1_520816269_ACHFCmoAAALAVnxvqgjtKJVnGvk&fromId=

Nói thế thôi, bọn phát biểu "linh tinh" trong link nói trên, tuy có bộ trưởng Quốc Phòng, Phùng Quang Thanh, và một số bộ trưởng khác, nhưng tất cả chỉ là "cóc ké, kỳ nhông". Bọn tứ đại triều đình "Trọng, Sang, Hùng, Dũng" không lên tiếng về một điều gì mà điều đó nói rõ tính chất làm tay sai (thái thú tân thời) của bọn họ cả. 

Kể ra họ đâu dở !...
Nhưng, phương thuốc mà người viết đề nghị chúng ta sử dụng để trị bịnh ngu của chúng (làm tay sai) là món thuốc "KHỦNG".

"KHỦNG" đây là khủng bố. Dĩ nhiên, đừng giết chóc bậy bạ vào dân lành vô tội. Bọn bán nước phải nhường chổ cho những người lương thiện sống. Nếu vừa rồi Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh, bị "xử" bởi một nhóm người thuộc Cộng đồng người Việt hải ngoại... mức độ ủng hộ của người dân trong và ngoài nước sẽ lên đến con số kỷ lục!!...

Phần góp ý của người viết được sự ủng hộ của một người khác. Người viết chắc rằng, góp ý của cá nhân sẽ được sự đồng tình ủng hộ không chỉ của một người đó.

Mời các bạn vào link nói trên và cho thêm ý kiến.

  https://sg-mg61.mail.yahoo.com/neo/b/message?sMid=108&fid=Inbox&sort=date&order=down&startMid=100&filterBy=&.rand=751894017&midIndex=8&mid=2_0_0_1_520816269_ACHFCmoAAALAVnxvqgjtKJVnGvk&fromId=

Nói thêm: Chỉ có một người gửi trả lại email của tôi nên tôi tưởng thế. Tôi xem lại, rất nhiều người gửi trả lại trên mạng từ những bài đã được phóng lên bởi nhiều người khác. Vậy, các bạn cứ vào bất cử link nào, có tựa đề "Thuốc trị ngu" và cho thêm ý kiến cũng tốt!



------------------------------

Ông Liên Sô nào đó nói rằng, CS không thể sửa chữa, chỉ quăng nó vào thùng rác.

"Quăng vào thùng rác" có nghĩa là phải dùng phương thuốc "khủng" mới trị được.

Thuốc "khủng" ở đây là KHỦNG BỐ, có nghĩa là thằng nào có "nợ máu nhân dân" (nhóm chữ của CS) là phải nhường chổ cho người khác sống.


Đặng Quang Chính


--------------------------------------------


Toi hoan toan dong y voi A DQC.

David Hoang
Đăng nhập để trả lời
0
 
Hèn gì ...
 
Tiếng chuông trong máy vi tính đổ liên hồi. Nếu không phải người em từ Mỹ gọi đến ...chắc là ông bạn già từ VN gọi qua. Tôi đoán thế ...và trong tích tắc của máy, tôi đã nhận ra ai là người đã gọi tới. Đó là ông bạn già, có lần đã gọi, nói về việc "Sửa đổi Hiến pháp tại VN" trước đây. Chắc là có điều gì không thể tích chứa trong tâm can ông già trên 70 tuổi này (!)... mà điều này phải được nói ra cho bạn mình biết. Đã hơn một giờ đêm bên đó rồi.
 
- Bấm tới lui ...thấy một bài trên trang mạng có tin "...Cờ Việt Cộng trên Hoa Biển...". Anh bạn nói
- Trên trang mạng nào ...?
- Định "forward" đến anh ...nhưng bấm sao mất mẹ nói rồi..!
- Như thế "Hoa Biển" của anh tan mất trong đại dương...còn thắc mắc gì nữa
 
Nói thế, vì là dân cư của mạng lâu ngày, tôi biết hết "tẩy" của những trò tung tin thất thiệt. Tụi "đặc công mạng" lúc này thành thạo nghiệp vụ hơn trước. Thằng tung tin (hoặc bài vở) đả kích Phật Giáo...rồi thằng khác, tự xưng là dân Công Giáo, lại đi chống cái thằng đả kích Phật Giáo...tạo thành một trận hỏa mù, khiến đám trẻ không biết đường đỡ. Nhìn quanh, chúng thấy toàn là Tôn Ngộ Không thứ thiệt; không biết ai là giả cả!. Nhất là cái trò nhắc lại các sự kiện xảy ra trong thời kỳ đệ I & II Cộng Hòa trong miền Nam trước năm 75. Không thấy bọn "đặc công mạng" nói gì đến những cái "chết người", cũng như bán nước, của bọn chính quyền hiện tại.
 
- Tôi lấy làm lạ là tại sao một ông Hội trưởng, mời ông khác làm Hội phó, giao cho ông này chức Trưởng Ban xây dựng tượng đài ...rồi sau đó, lại nghi ngờ việc làm của ông Phó
- Đó là chuyện dài "Nhân dân tự vệ"(nói không hết chuyện. -lời người viết-) trước năm 75 tái diễn tại hải ngoại…
- Ủy ban xây dựng tượng đài có 4 thành viên đảng Việt Tân ...một đảng mang nhiều tai tiếng
- Anh muốn biết tai tiếng đúng, sai ra sao ...vào trang mạng tinparis.net sẽ rõ hơn
- Nhưng không lẽ Hội trưởng không biết gì về anh Hội phó mà mời cộng tác ...rồi giao một công tác khá quan trọng
-- Anh Hội trưởng, trước kia là người của đảng Liên Minh Việt Nam Tự do ...nhưng, đã rút ra khỏi tổ chức này chưa, không ai biết rõ ...
 
Anh bạn ở trong nước, nên không rành khoản này. Nhiều người trong "Mặt Trận Quốc gia thống nhất giải phóng Việt Nam" đã rút ra (có hay không có tuyên bố)...nhưng, sau này, trở vô lại ...(ít khi nói rõ) ...nên mọi việc trở nên lộn xộn. Rồi "Mặt Trận..." đổi tên thành Đảng Việt Tân. Sự lộn xộn trở nên gấp bội lần khó hiểu; nhất là đối với người lâu nay bàng quang chuyện thời sự.
 
- Nhưng ông "Liên Minh" hay ông "Việt Tân" thì cũng phải làm việc cho Cộng đồng chứ..?
- Nói cho anh rõ hơn là: "Liên Minh Việt Nam tự do" cũng là một tổ chức ngoại vi của "Mặt Trận" ... mà "Mặt Trận" bây giờ đã đổi tên là "Việt Tân".
- Vậy ...hai ông này phải kết chặt với nhau chứ ...?
-- "Kết" sao được ... một ông "chệch hướng", muốn tiếp cận (hoặc bắt tay) với CS trước, để làm đối lập cuội, tiến hành một nền dân chủ giả hiệu ...còn một ông đòi giải thể chế độ CS rồi làm gì thì làm ...Hai ông này sao bắt tay nhau được, dù phương cách hoạt động chung của họ là: "Đối đầu bất bạo động để tháo gỡ độc tài"!....
- Tôi lấy làm lạ vì lần đầu tiên được nghe, trong một cuộc đấu tranh ...một bên "bất bạo động" mà có thể "tháo gỡ độc tài". Nói đơn giản, một người bị còng, không cục cựa, xoay trở thì làm sao xút còng ra được.
- Anh lên trang Google.com, đánh "đảng Việt Tân" tha hồ mà xem họ thuyết giảng về cái lạ của anh. Nhưng, tiện thể, tôi nhắc anh, đừng đánh sai, thay vì "Trần Xuân Ninh" đảng viên cao cấp Việt Tân) lại đánh là "Trần Ngọc Ninh" ...kết quả khác nhau rất xa.
- "Liên Minh dân chủ Việt Nam" và "Liên Minh Việt Nam tự do" là hai tổ chức khác nhau...?
- Nói thật với anh, người không để ý đến sinh hoạt thời sự ở bên này, dù là kẻ đã lớn tuổi ...đôi khi còn quờ quạng với hai tên gọi của hai tổ chức này. Nghĩa là, không biết hai "ông" này là một hay là hai ...và hai ông, ông nào thật sự tranh đấu cho việc chung.
- Tôi còn đọc được rằng, Liên Minh dân chủ Việt Nam, có khuynh hướng theo đuôi ông Luật sư Hoàng Duy Hùng nào đó ...
- Đây cũng là "Chuyện dài nhân dân tự vệ" ở Hải ngoại. Hôm nào anh rảnh, tôi sẽ nói nhiều về cái ông "Lật sử" này ...
- Nhưng cái vụ ”Hoa biển” còn làm tôi thắc mắc…
 
Không phải anh bạn tôi, vì ở xa, nên lấy làm lạ!...Nguời ở đây, có kẻ còn bán tín bán nghi về các sự việc đã xảy ra. Ai ở VN, cũng đã từng nghe câu: ”Tháp Mười đẹp nhất bông sen, Việt Nam đẹp nhất có tên bác Hồ”. Không lâu, trước khi Ủy Ban xây dựng tượng đài được thành lập, bên Việt Nam đã có một cuộc thi (hay thăm dò ý kiến) xem loại hoa nào có thể xem như biểu tượng của đất nước. Chung cuộc, hoa sen đã được xem như là biểu tượng.
 
- Đâu đợi đến anh thắc mắc …Nhưng ”Hoa biển” ở đây cũng được một Ban giám khảo tuyển chọn. Mà ban này gồm cả hai nhóm người Việt và Na Uy thì còn ai nghi ngờ gì nữa. Cũng như trong Ủy ban xây dựng tượng đài có hai người, Linh mục và Thượng Toạ, đứng chân trong ban giám sát thì ai đâu rỗi thời gian để đặt thắc mắc. Vả lại, với người bình thường, có ai biết trong đó có 4 ” ông” Việt Tân…!
- Trước nay, người ta thường nghe nói, hai người ca sĩ có thương nhau bao giờ. Điều này dễ hiểu. Hai đảng đối chọi nhau vì khác đường lối chính trị, vì quyền lợi đảng phái ...tất cả đều có thể hiểu. Nhưng, cùng đảng mà lại đố kỵ nhau thì còn nói chi đến việc đoàn kết với các đảng phái khác. Mà nhất là cái ông muốn cùng CS dở trò dân chủ giả hiệu ...chắc họ quên bài học của "Mặt trận quốc gia giải phóng miền Nam" trước năm 75, ở trong Nam hay sao ...??!
- Đôi khi việc đó cũng dễ hiểu ...vì bên chủ quan cứ tưởng mình cộng tác sẽ có được cục xôi chẳng hạn (Ca dao "Thằng Bờm") ...nhưng sau cùng, mất cả chì lẫn chài.
 
Tôi nghe tiếng ông bạn thở dài, rồi giọng nói như chìm xuống, với câu: "Hèn gì"... Không biết sau khi nói chuyện, ông ấy có ngủ được không, hay lại trằn trọc. Riêng tôi, khi nghe anh bạn thở dài với hai chữ mang âm hưởng chán nản, tôi cũng hơi buồn lây. Tưởng rằng, trước đây, khi dùng chữ "Hèn gì" (*) mình là người độc quyền cách dùng chữ đó. Bây giờ, anh bạn vô tình cũng dùng đúng y chang, nhưng nội dung của hai câu chuyện khác nhau. Cái khác ở chổ, ”Hèn gì” của tôi là chuyện quá khứ, còn của anh ta là chuyện hiện tại. Mà chuyện hiện tại sẽ có kết thúc ở tương lai. Đây mới là điều đáng lo!.
 
 
Đặng Quang Chính
Oslo 08.05.2012
15:38
 
 
 
Ghi chú:
( *) Bài đã viết, "Hòn đá" 3
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.01.2016 17:47:49 bởi dang son>
.
 
 

    _____________________________________________________________________________
 
 

 
 
   '    ....

 
 
 
.
 
 


          





 
 


CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
Gió chướng

Trên đường ra bãi biển Ba Động (tỉnh Trà Vinh), câu chuyện lan man không dứt. Trời bên ngoài bắt đầu nóng dần, có lẽ cũng ở tình trạng như câu chuyện được nói trong xe. Bắt đầu từ vụ Việt Khang, rồi những hệ lụy của các sự việc trước kia cũng được lôi ra.

- Việc xử án Việt Khang xem ra hơi chướng?.Một người nói
- Không cho người trong gia đình tham dự thì làm sao lại nói được là, dân chủ của ta hơn vạn lần dân chủ của Tây Phương?
- Còn bạn của Việt Khang, anh nhạc sĩ tên Bình nào đó, ít được nhiều người biết đến lại bị phạt nặng hơn. Chướng thật !...
- ”Các ông chỉ biết một mà không biết hai”. Anh ”Trí vận” xen vào ..rồi cho biết thêm: ”Các anh biết anh …(tên) …mà …”
- ”Anh gì …(tên).. đó, người của cách mạng mà cũng bị theo dõi sao ?”. Một anh trong nhóm ngạc nhiên
- ”Anh ta thật ra chẳng có liên quan gì …Trước 75, chỉ thậm thà thậm thụt với các nhóm sinh viên thân cộng
- Nhưng vẫn còn hơn nhóm 30.04 chứ …?
- Chẳng hơn chẳng thua…nhóm nào cũng là công cụ của Đảng. Xài một thời gian, sau bị loại là chuyện thường. Mấy anh Việt kiều, tưởng đem tiền, đem chất xám về phục vụ quê hương sẽ được Đảng và nhà nước trọng dụng …Còn lâu. Các anh ta biết vụ Hồ Hiếu (1) mà…
- Không hiểu sao anh ta lại bị xử khá nặng trong vụ Câu lạc bộ Kháng chiến ?
- Mấy người khác có vai trò này nọ cũng không sao…Đằng này, ông Hiếu có vai trò là người phụ trách thông tin tuyên truyền.

Rồi anh tự động kể tiếp một trường hợp khác, cũng na ná. Anh này rời nhà ông bác sĩ Nguyễn Đan Quế là bị theo dõi ngay. Thấy không ổn, anh đó đến nhà anh ”Trí vận” vấn kế. Sau đó, khi bị Công an hạch hỏi, anh ta trả lời là, anh ghé nhà ông Quế để cho ông ta hay sức khoẻ của cha Chận Tín đã bình phục. Dĩ nhiên, anh ”Trí vận” đã báo truớc cho cha Chân Tín về việc an ninh gây khó dễ cho người đã đến nhà ông Nguyễn Đan Quế.

- ”Các anh biết nhà văn Hoàng Hải Thủy mà ..?”. Anh ta tiếp
- ”Nghe nói cũng bị CS nhốt tù sau năm 1975”. Một anh trong nhóm trả lời
- ”Anh ấy bị ghép tội danh ”Biệt kích văn hóa nguy hiểm” đấy
- Chắc bị tù mọt gông ..?
- Hai lần thôi … một lần 2 năm, một lần 6 năm
- Có thua gì một ông cấp úy, cấp tá của quân lực VNCH…
- Cũng do cái tội muốn nói sự thật về cái nhà nước gọi là XHCN!...Giống như Việt Khang công khai nói đến tội bán nước của chính quyền CS. Không chừng, nếu chúng ta bị ”công an” làm việc, họ cũng gán cho cái tội đồng tình, phố biến việc làm sai trái của người phạm luật pháp!...

Nóng bớt gắt khi xe gần đến bãi biển. Nhưng, cái nóng của lời góp chuyện trong xe không giảm tí nào.

- ”Không biết bây giờ đã vào mùa gió chướng chưa?...”. Một người thốt lên thắc mắc đó.
- ”Nếu đó là gió mùa hạ thì nó thổi từ phía Thái Bình Dương, đem theo khí mát và mưa lớn ..nhưng nó được gọi là ”gió chướng” vì nó là gió ngược với hướng chảy của sông Tiền và Hậu Giang, dồn nước mặn ngược vào đất liền, ảnh đến mùa vụ”. Một bạn ngồi khác trên xe trả lời.

Lần đi chơi này, tôi có đem theo iPad nên như có được cuốn Bách khoa đem theo người (dĩ nhiên, đối với các đề tài còn đang chờ hiệu đính, sự chính xác không hoàn toàn). Tuy nhiên, không lẽ lúc nào cũng mở iPad. Hơn nữa, nếu iPad là một quyển tự điển sống, điều đó tạo được sự thích thú hơn.

Qua những trao đổi trên xe, tôi thầm nghĩ, ông ”Trí vận” này đúng là cư dân thuộc sông Cổ Chiên, nhưng quê anh ta nằm lệch ở cửa Cung Hầu. Hay nói đúng hơn, chẳng phải lệch lạc địa phương gì cả, nhưng cách dùng chữ đúng nhất để đặt thêm biệt danh cho ông bạn này là, ông thuộc loại ”Gió chướng”.

Nếu hỏi ý kiến những người khác trong nhóm, chắc họ cũng cho rằng, tôi không dùng sai chữ. Anh bạn ”Trí vận”, mến phục tinh thần yêu nước của Việt Khang, qua bài hát mà nhạc sĩ này đã phổ biến. Anh ấy đã vào tận nhà của Việt Khang, trao đổi những tin tức về việc bắt giam. Anh ấy đã làm công việc ủy lạo, an ủi gia đình người cô thế. Vật chất anh đưa cho không là bao, so với tấm thịnh tình anh dành cho gia đình người nhạc sĩ gan dạ này. Nhưng, khi kể về những hệ luỵ của những việc đã xảy ra trong quá khứ, anh đã gián tiếp làm chùng tinh thần hăng hái của người nghe.


Đặng Quang Chính
 
Đăng nhập để trả lời
0
 

Nhát
 
Ai cũng sợ chết nên phần đông tòan là đồ chết nhát. "Nhát" có nhiều dạng. Có dạng được gọi là "gà mái". Hôm nào, gặp lại người bạn, tôi sẽ hỏi cặn kẽ "gà mái" mà chết nhát có nghĩa như thế nào. Bây giờ, theo những gì tôi đã thâu lượm được từ anh bạn đó, tôi cố diễn tả chữ "gà mái" xem nó ra sao.
 
Như đã nói, anh bạn là một giáo viên, như những bạn giáo viên khác, trong nhóm chúng tôi. Anh ta dạy học trước năm 1975 và sau năm này một thời gian. Anh ta có khác, vì trước 75, ngoài việc dạy, anh còn "kiêm nhiệm" công tác "trí vận". Đại loại như nhà văn Vũ Hạnh, vừa dạy học, viết văn và kiêm thêm nghề "Trí vận". Dĩ nhiên, trước năm 1975, bạn bè gần như không ai biết được anh bạn của chúng tôi kiêm nhiệm công việc kể trên.
 
Lại phải nói qua trường hợp Vũ Hạnh trước. Ông này, sau 75, được cấp căn nhà trên đường Phan Thanh Giản (Bây giờ là đường Điện Biên Phủ), gần rạp hát Long Vân. Học trò cũ, một số đến thăm, vì ông ta là thày dạy học cũ của mình. Sau đó, ít người quay trở lại. Lý do dễ hiểu. Vì Vũ Hạnh, sau khi viết một bài báo, nói lên một sự thật nào đó...rồi vì bị cơ quan văn hóa nhà nước "đe dọa" thế nào đó, đã viết bài báo khác để thanh minh, thanh nga việc ông ta đã làm. Tướng người Vũ Hạnh tầm thước, có sức khỏe.. nhưng nhát gan. Đã dám làm, không dám chịu. Suy cho cùng, có lẽ ông ta sợ nhà nước lấy lại căn nhà đã cấp cho ông ta. Giống như các "ngài" công thần của ta ngày nay vậy. Sau khi về hưu rồi, các "ngài" mới dám i oe, tuyên bố này khác, ra vẻ chống đối nhà nước thế này thế kia. Khi còn tại chức, họ đã thấy rõ mọi sự thật mà có dám lên tiếng gì đâu!.
 
Anh bạn của chúng tôi, trái lại. Sau 75, được "cơ cấu" (sắp xếp) dạy học tại trường Trung học Petrus Ký. Thấy một số việc trái tai gai mắt nên anh ta lẵng lặng từ giã mái trường. Thời buổi đó, lương giáo viên chỉ có đôi ba chục bạc, nhưng sống ngáp ngáp nhờ được mua nhu yếu phẩm. Dù thế, bỏ ngang nghề dạy cũng là một thái độ không bình thường.
 
Anh ta có "gan" hơn ông Vũ hạnh, có lẽ nhờ thân thể to lớn, đẫy đà?.. Nói chơi thế thôi. Cái gan của mỗi người tùy vào khí chất hơn là chiều cao, sức nặng. Chuyện Tàu kể rằng, khi chọn được 4(5) dũng khí để làm việc mưu sát bạo chúa Tần Thủy Hoàng, Kinh Kha là một trong những người đó. Có một dũng sĩ có tầm vóc to bự hơn Kinh Kha nhiều, nhưng bị loại. Lý do, chỉ vì gặp chuyện căng thẳng, anh này đổi ngay sắc mặt.
 
Không biết sẽ lấy cái gì làm chuẩn để đo lường khí chất anh bạn "trí vận" của chúng tôi. Có nên chăng nếu lấy tạm câu chuyện sau mà nhiều người bạn trong nhóm được biết.
 
Câu chuyện xảy ra khi anh "trí vận" còn ở trong nhóm làm ăn của "Việt kiều yêu nước" Canada. Hôm đó, anh ta đem giấy tờ của nhóm đến UBND Thành phố HCM, để được xét duyệt. Anh ấy gặp một người tên Th..., Trung tá thuộc cơ quan tình báo của VC. Hắn người Bắc. Đã thế, với cấp bậc đó, lại có bà con thân thích với những tay gộc trong chính quyền ở miền Bắc, được điều vào làm việc trong Nam, nên tay Trung tá này không xem ai ra gì. Những năm đầu của thập niên 80, những tay có vị trí như thế cũng khiến nhiều người ngầm sợ. Vì bất đồng ý kiến sao đó, sau một hồi lời qua tiếng lại, anh "trí vận" đã đánh cho hắn một trận.
 
Tuy cũng khá ngông nghênh, anh "trí vận" tự nhận xét nhiều việc rất thật. Chẳng hạn, anh đôi lần, nói với anh em với sự có mặt của anh Hồ Hiếu. Anh nói, ý đại khái là, tôi chỉ dám nói... chứ không dám làm như Hồ Hiếu. Thật vậy, vì âm mưu của ông Nguyễn Hộ, Nguyễn Văn Trấn không thành công nên anh Hiếu đã bị nhốt tù. Anh Hiếu là người trong nhóm "Câu lạc bộ kháng chiến cũ", nhóm của hai ông kia, định làm một cuộc thay đổi chế độ nhưng thất bại.
 
Tuy có khí chất ngang tàng, nhưng anh ta cũng biết tự chế trong nhiều nhận xét; kể cả nhận xét về mình… nên chúng ta không thể kết luận là anh ta nói theo kiểu "vui đâu trút đó"!. Vì thế, khi anh ta nhận xét về Nguyễn Tấn Dũng là người có khuôn mặt "gà mái", chúng ta phải tự hỏi là, lý do tại sao.
 
Do ở trong nhóm Việt kiều Canada, anh ta quen với Trần Bạch Đằng. Và qua ông này, họ kết thành một "nhóm lợi ích" (Thời gian sau 1980 không lâu, ở VN chưa "sản xuất" ra nhóm chữ này). Lê Hồng Anh, Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy (đàn em Nguyễn Tấn Dũng) cùng Trần Bạch Đằng, Lê Thanh Hải, nay là Chủ tịch UBND thành phố HCM, anh bạn "trí vận" đã nhận lời mời của tập đoàn tư bản nước ngoài. Nhóm này gồm nhiều quốc tịch khác nhau, sửa soạn rời Hồng Kông (năm 1977- năm Hồng Kông được Anh trao lại cho Tàu) kiếm một nơi khác để đầu tư. Họ nhắm đến đảo Phú Quốc, tính làm nơi đó trở thành một Công ty offshore có tầm cỡ quốc tế. Thấy "mùi đồng" anh ba Dũng đồng ý ngay, để nhóm người trên làm chuyến đi tham quan Bermuda, hòn đảo phía bắc Đại Tây Dương, có mô hình một công ty offshore ở nước ngoài. Vì đã có bước thỏa thuận tạm thời nên công ty mới chiêu đãi nhóm trên hậu hĩ. Đến hồi gần kết thúc, để tiến tới làm ăn thật sự, có một cuộc họp được sắp xếp. Bên phía VN có 5 người, mỗi người đại diện một bộ có liên quan. Trừ người thứ năm, không là một bộ hẳn hoi chi cả, lúc ấy chỉ được gọi như là Cơ quan phụ trách kinh tế đối ngoại gì đó (thuộc Tổng cục an ninh, tình báo). Nhưng, quyết định chung cuộc do người này nắm giữ. Thế là mọi việc "xôi bỏng hỏng không"!.
 
Theo anh "trí vận" kết luận, ba Dũng muốn ăn nhưng sợ bọn miền Bắc, do người thứ năm quyết định, nên không dám phản đối chi cả. Còn tên miền Bắc, do thấy không có phần mình trong vụ làm ăn này nên mạnh tay gạt ngang. Vì thế, từ nhiệm kỳ đầu làm Thủ tướng của ba Dũng, dù ai bàn ngang tán dọc thế nào, anh "trí vận" chỉ kết luận một câu gọn lỏn, đại ý, "thằng gà mái" đó mà làm ăn gì!. Dĩ nhiên, việc làm kinh tế như kể trên đã không thành công, nói gì đến sứ mệnh (như mọi người đồn thổi) là Ba Dũng sẽ trở thành một Gorbachov của Việt Nam!. Mà đã "gà mái" sao Ba Dũng dám đấu lại với gà cồ "Phú Trọng" (đã dựa lưng vào quan thầy Tàu đỏ). Nhưng, đó là lối nói theo kiểu bàn dân thiên hạ; nghĩa là cứ người này đồn thổi rồi người khác nghe theo, lập lại. Còn mấy "ngài" thời sự chính trị, các anh nhà văn, ký giả trong và ngoài nước, hoặc được sai bảo, hoặc cũng bị "lên đồng" tập thể, cứ nói theo lối "bọn chúng đu giây", nên mới thấy thời sự theo kiểu như thế. Kẻ thức thời, thấy ngay đó chỉ là một tấn tuồng của bọn Thái thú tân thời. Chúng, được quan thầy Tàu đỏ cho nhúc nhích trong sợi dây thòng lọng của bọn Tàu, cho đến lúc nào bọn quan thầy muốn trò diễn đó chấm dứt thì mới thôi. Và tấn tuồng của bọn Thái thú đóng thật hay...cho đến khi một vai đóng tuồng "thân Mỹ" (ba Dũng) rời hậu trường mà khán giả vẫn còn luyến tiếc vai trò của người diễn tuồng đó. Trái lại với tất cả "bàn loạn" và đồn thổi nói trên, trước khi chúng nhóm Đại hội đảng, người viết đã cho rằng, dù đổi mới hay không đổi mới nhân sự, tụi Thái thú tân thời vẫn ngậm bồ hòn làm ngọt, với vòng kim cang "16 chữ vàng, 4 chữ bạc" gì đó của Tàu, đã được gắn trên đầu, qua Hội nghị Thành Đô bên Tàu, vào năm 1990.


Mà nếu ba Dũng có nhát cũng phải. Từ một anh y tá, leo đến Thủ tướng triều đình, bổng lộc đầy đủ, hưởng đủ mọi ưu tiên của "nhóm lợi ích" (làm sao mà bài trừ tham nhũng được, vì xếp nhóm đó lại là chàng), con cái có chân trong chính quyền, làm ăn thoải mái trong môi trường kinh tế.. ba Dũng còn muốn gì hơn (?). Mà muốn gì... khi cơ chế của đảng là như thế. Chúng ta quên rồi sao?. Lâu nay chúng ta cứ gọi đảng CSVN là bọn mafia đỏ thì việc thằng này lên, thằng khác xuống là đã được chúng "cơ cấu" (nói theo chữ của chúng) rồi... còn bàn tới bàn lui gì nữa. Chúng ta lại quên nhóm chữ "hạ cánh an toàn" do chúng phát minh hay sao. "Nhát" hay "gan" ở đây đã được thấy rõ là không phải do bự con, khí chất... mà vì sợ mất đi đồng tiền, quyền lợi mà thôi. Ông bà có nói: "đồng tiền đi liền khúc ruột". Có người hung hăng cho rằng, họ không sợ chết. Nói cho cùng, chết rồi còn biết gì mà sợ. Nhưng, không sợ chết mà họ sợ cảnh máu đổ, thịt rơi; nghĩa là sợ rơi vào cảnh nghèo đói. Nói cho cùng, họ sợ kiếm tiền không đủ như mong ước của họ. Càng kiếm càng thấy thiếu. Có điều người ta không chắc là, bọn nghèo theo đuổi việc kiếm tiền nên rất bạo gan, cái gì cũng dám làm. Cái gan của bọn này lớn lắm. Nhưng cái gan của bọn nhà giàu, quyết bám giữ của cải vật chất, không biết so với cái gan của bọn nhà nghèo, cái nào lớn hơn. Có lẽ cái trước lớn hơn. Bằng chứng, bọn đầu đảng CS, trước năm 1975 (1954-1975, cuộc chiến Bắc-Nam), đã dám đốt cả Trường Sơn, với mạng sống của một (hai) triệu người dân, để cướp được miền Nam. Bây giờ, khi chúng no đủ quá mức rồi, kêu gọi họ chống lại Tàu đỏ chắc là chuyện nằm mơ ban ngày.


Trước khi dứt bài viết, tôi lần nữa khen anh bạn "trí vận". Anh nhận xét rất đúng về ba Dũng. Nhưng cũng phải nói ngay là, sỡ dĩ anh có được nhận xét đó là vì người ta đã nói "đồng thanh tương ứng". Bởi chính có lần anh cũng tự thú nhận, đại ý, tôi sẽ viết sách, nói lên tất cả sự thật (chưa nói đến sự làm việc đổi mới như anh Hiếu đã làm)… nhưng để đến khi nào tôi đã thanh toán hết những bất động sản mà tôi đang hiện có!.
 
 
Đặng Quang Chính
29.01.2016
16:37
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đĩa sà lách Mỹ quốc
(chuyện dài)
 
Dẫn nhập:
- Nói là "chuyện" vì không phải là bài bình luận, dù đôi khi có dạng giống như thế.
- "chuyện dài": khi nào sự liên quan giữa Mỹ và VN còn, chuyện sẽ còn tiếp tục.
- Như tựa đề: "sà lách", nên không theo thứ tự nào cả, nghĩa là không theo thứ tự thời gian, nội dung...nghĩa là, hễ người viết nảy sinh một ý nào đó, trong một lúc nào đó, sẽ viết bài.
- Nói là "sà lách" nghĩa là tạp bí lù, lấy ý từ bài viết khác, từ nhận xét khác...hay có thể là sự phối hợp. Nhất là có thể bài đã được viết, không phải chỉ từ ngẫu hứng mà còn do sự nhậy cảm riêng của người viết. Do đó, trong những trường hợp này, độc giả không cần đặt câu hỏi là ý tưởng đó dựa trên căn bản suy nghĩ ra sao.
 
-----------------------------------
Đĩa sà lách Mỹ quốc
 
 
Những bài viết trước đây, lâu lắm rồi, do nhiều tác giả và cũng từ những bài viết có tính giáo khoa (hướng dẫn những người mới trở thành cư dân của nước Mỹ) thường nói đến đĩa sà lách vĩ đại của nước Mỹ.
 
Lối ví von như thế ngầm nói rằng, đó là một nước đã tập hơp được nhiều sắc dân -Hiệp chủng quốc mà-...nhưng qua đó, nói lên tự hào một dân tộc mới lập quốc, đã có khả năng làm biến dạng; hay nói đúng hơn, đã tổng hợp được nhiều nền văn hóa khác nhau.
 
Không kể nguồn gốc cơ bản của những thành phần xã hội cơ bản, cứ xem lai lịch của hơn 40 vị Tổng thống Mỹ quốc, chúng ta thấy rõ sự đa dạng chủng tộc và văn hóa như thế nào. Đó là nói tổng quát, nhưng Hiếp pháp nước Mỹ đã định rõ là, chỉ những người sinh tại Mỹ, mới được ứng cử Tổng thống. Vì thế, lý lịch của TT Obama đã được "hâm" đi hâm lại, từ lúc ông ấy ra ứng cử Tổng thống, cho đến gần đây, qua cuộc bầu cử TT năm 2016, cũng "bị" đưa ra "nấu" lại.
 
Chuyện đó có lạ lắm không?
Nếu là "lạ", chúng ta phải lấy làm ngạc nhiên hơn, khi so sánh với VN. Sau năm 1975, con "Ngụy quân, ngụy quyền" đừng hòng ngóc đầu lên trong xã hội mới. Bây giờ khá hơn trước. Nhưng ngóc đầu đến mức độ nào thôi, chứ không thể là "cây cổ thụ" trong nhóm người quản lý đất nước. Đừng nói chuyện sẽ tranh chân trong nhóm Bộ Chính trị của người CS. Trong ban chấp hành Trung ương còn chưa được. Tầm nhắm đó còn cao quá. Chỉ xin được tuyển vào trường Công an mà còn bị xét lý lịch đến ba đời!. Rõ ràng đó chỉ là một chế độ phong kiến được tạo hình dáng mới. Vì thế mới có cô giáo làm bài thơ: "Đất nước minh ngộ quá phải không anh?".
 
Chuyện lạ ở Mỹ bây giờ mới có dấu hiệu ló ra?
Người Mỹ có thể chủ quan, tưởng là có thể "đồng hóa" các sắc dân nhập cư. Điều đó, trước đây chưa có gì được xem như là chứng cứ để chứng minh ngược lại. Bây giờ, nó đã lộ ra từ từ. Những người Hồi giáo, dù cực đoan hay không, không thể bị "hòa trộn" trong đám sà lách đó. Trẻ em Hồi giáo được dạy dỗ là, chỉ có đạo của họ mới là "chính thống"!. Các tôn giáo khác chỉ là tà giáo. Do đó, gần đây mới có những vụ bạo động, giết người khủng bố mà các thành phần đó chính là con em của những thế hệ đã nhập cư vào nước Mỹ trước đây.
 
Có thể đĩa sà lách Mỹ bắt đầu có dấu hiệu thối rữa?. Nếu đúng thế, cũng chưa hẳn là do những hột ô liu có màu xanh, vàng hay đen. Nó bắt đầu thối rữa, do những lá sà lách đã tạo nên tên gọi của món ăn này.
 
Khi lập quốc, nghĩa là lúc Mỹ đã tách rời Anh Quốc, khuynh hướng của các lãnh đạo thời đó là theo chế độ Cộng Hòa. Dân số ít, tài nguyên dồi dào khiến mọi người dân tưởng như đã đến được miền đất hứa. Thiên đàng Mỹ quốc đã nảy sinh trong tư tưởng người dân từ dạo đó. Nhiều dạng tôn giáo đã bị cấm trước đây tại Anh đã được phát triển tự do tại đất nước này. Người dân tôn sùng đạo của mình và người khác. Tư tưởng bình đẳng, bác ái, tự do được xem là lý tưởng của dân tộc Mỹ.
 
Nhưng, khi cuộc chiến Việt Nam đang xảy ra, vì nhiều nguyên do, Tổng Thống Mỹ Nixon đã dùng Kissinger làm cố vấn cho mình. Từ đó, chính sách thực dụng của Kissinger đã đặt cuộc chiến VN trên bàn cân, tính toán làm sao cho sự giúp đỡ đó có lợi hơn cho nước Mỹ. Sau khi màn "Ngoại giao bóng bàn đã thành hình, hai nước tiến đến hợp tác. Việc bỏ rời VN, từ sự tính toán hơn thiệt đó, là một trong nhiều nguyên nhân khác.
 
Từ TT.Nixon đến TT.Bush, kinh tế Mỹ trải qua những giai đoạn thăng trầm khác nhau. Bill Clinton đã đắc cử Tổng thống nhờ chiêu bài vực dậy nền kinh tế trì trệ đó. Vì thế, khi tranh cử Clinton đã tố cáo vụ đàn áp Thiên An Môn của Tàu và chính quyền đó là "Những tên đồ tể Bắc Kinh". Khi đắc cử xong, Clinton gắn liền việc nhân quyền và mở lại bang giao. Nhưng không lâu sau, đòi hỏi đó đã bị quên lãng!.
 
Đối với Việt Nam, tình trạng cũng không khác gì. Năm 1995, chính quyền Clinton đã bãi bỏ cấm vận và đàm phán thỏa thuận thương mại song phương.
 
Nhờ thế, nền kinh tế dưới thời Clinton đã phục hồi trở lại. Clinton tự hào về điều đó và dân Mỹ cho đấy là thành công và là dấu hiệu một Tổng thống có tài!.
 
Sau đó, vì nước Mỹ tạo ra cuộc chiến tại Afghanistan và Irak, nên đấy cũng là một trong những yếu tố làm nền kinh tế ngưng trệ. Tổng Thống Obama, sau khi đắc cử không lâu, do chủ trương hòa hoãn nên đã được trao giải Nobel hòa bình. Thật ra, mục tiêu ngầm của chủ trương đó là đặt nặng vai trò làm ăn kinh tế, thay vì những căng thẳng chính trị với các nước đối nghịch. Việc xoay trục về Châu Á của chính quyền Obama có mục tiêu ngầm lớn hơn các lý do khác, cũng là nhằm vào kinh tế.
 
Thấy được ý đồ đó của Mỹ, Tàu cứ từ từ lấn lướt Mỹ qua nhiều việc. Cụ thể nhất là Tàu đã xây các bãi đá ngầm, nhắm đến việc kiểm soát đường giao thông hàng hải quốc tế; nơi số lượng hàng hóa đi ngang qua vùng này hàng năm lên đến con số hàng ngàn tỉ Mỹ Kim.
 
Những tương nhượng của Mỹ nơi này nơi khác (Cu Ba chẳng hạn) tuy có làm giảm số thất nghiệp và lợi tức quốc gia có tăng lên, nhưng hình ảnh của một nước Mỹ "co cụm" đã hiện rõ!.
 
Không lúc nào khẩu hiệu "Làm cho nước Mỹ hùng cường trở lại" lại ăn khách bằng lúc này. Trong khi đó, giới cầm quyền lộ rõ những việc làm có tính mờ ám, tham nhũng. Trường hợp Hillary, khi còn là bộ trưởng ngoại giao, kết nối chức quyền với quĩ Clinton foudation, có thể bị điều tra về tội tham nhũng (?). Vụ Frank Giustra là việc nổi bật nhất (*). Tất cả những điều trên đã làm chính quyền Obama không còn nhiều uy tín nơi người dân. Vì thế, sự thất bại trong tranh cử đã đến với đảng Dân chủ. 
 
Nếu cho rằng, đảng Dân chủ, từ Clinton dẫn tới chính quyền Obama đã quá đặt nặng về việc làm ăn kinh tế... vậy, Tổng thống mới của Mỹ -Trump- với bản thân là một doanh gia, có thể ông này còn có một đầu óc nặng về thương mãi, kinh tế hơn nhóm kia thì sao?. Nếu thế, các lá rau "sà lách" này đã từ từ biến chất, hỏi làm sao các thành phần khác của đĩa rau (như các hột ô liu chẳng hạn) sẽ còn giữ được nguyên vị ngon tốt của chúng được?!
 
Vấn đề này sẽ được nói đến trong bài tới.
 
 
 
Đặng Quang Chính
14.11.2016
21:51
 
 
Ghi chú:
(*) https://mail.uio.no/owa/#path=/mail
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Hèn gì....tội nghiệp !
 
Hai bài viết với tựa đề "Hèn gì" đã được thực hiện. Không ngờ tôi lại phải viết thêm bài mới và lần này tựa đề dài hơn chút xíu..! Lần gặp những người quen trong ngày lễ Phật Đản vừa qua, để lại trong tôi một thất vọng. Không biết có thể diễn tả là lớn như thế nào. Nhưng nội dung của nó chứa đựng bao chuyện thị phi có đến gần 30 năm nay.
 
- Vào ngày 30.04 người Việt chúng ta có thể treo cờ của mình trước nhà không? Một anh bạn thắc mắc.
- "Ai cấm ông...Nếu treo thêm cờ Na Uy bên cạnh càng tốt...". Người khác trả lời
 
Cái ông đặt thắc mắc thật ra là một gợi ý. Đó là nhận xét của tôi và có thể của những anh em chú tâm theo dõi câu chuyện. Vì sau khi nhiều người đưa ra ý kiến riêng, anh ta nói "Thời buổi này, chắc không mấy ai treo cờ đó (VNCH- lời người viết)...vì thành phần "ăn theo" bên kia (người của mấy ông Việt Cộng) tuy có nơi không treo cờ của họ, nhưng....biết đâu có chỗ còn nhiều hơn người Quốc gia.
- "Như việc "ăn theo" trong vụ "Hoa biển" vậy !..."(*). Tôi cười nói và thêm "Làm tượng đài mà không được tụ tập làm một hình thái tưởng niệm thì đúng là công cốc".
- Ôi mấy ông to đầu..mà lằng nhằng. Họ kêu gọi thành lập Ủy ban xây dựng tượng đài... rồi bây giờ lại rút lui. Anh em trong Hội mình (**) đã cử người tham gia vào nhóm còn trụ lại.
 
Như đã viết trong bài "Hèn gì" (2), mấy ông kêu gọi thành lập tượng đài là hai nhóm Việt Tân. Thấy việc tượng đài là việc chung nên Hội Vinoff (***) cũng hưởng ứng hăng say, dù rằng tôn chỉ của hai Hội khác nhau. Một ông là Đảng Việt Tân (dù rằng trên hình thức là Hội người Việt tị nạn)..còn Hội kia (Vinoff) là một Hội đoàn theo nghĩa thông thường. Việc này đâu thể được gọi là "ăn theo" (?)!...Còn bây giờ, ông Việt Tân (Hội người Việt tị nạn) rút lui...mà ông Vinoff tiếp tục làm việc với ông Việt Tân còn lại (Phó Hội trưởng hội người Việt tị nạn- nhưng lại là chủ tịch Ủy ban xây dựng tượng đài), như vậy có phải là "ăn theo" không...??
 
Giả dụ, nếu đúng thế, chuyện "ăn theo" như thế còn nhỏ, chuyện mấy ông Việt Tân "ăn theo" sự nghiệp quần chúng của chính quyền CS bên Việt nam mới là chuyện đáng nói (****)
- Nhưng mà...chuyện này còn nhiều gay cấn, không dễ làm. Thôi thì chữa lữa tới đâu hay tới đó. Anh bạn đó nói thêm.
- Sao không dập tắt ngay từ đầu...để lữa cháy rồi mới chữa !
 
Ngay khi một số thành viên trong Ban chấp hành của Vinoff muốn tham gia vào việc xây dựng tượng đài, tôi đã không đồng ý, nói rõ một số điểm không hợp tình hợp lý trong việc kêu gọi đó. Nhưng, phần hăng say, phần chỉ thấy trước mắt nên họ phớt lờ. Bây giờ, tôi không phải là người trong nhóm cứu hỏa thì làm sao có thể chữa cháy được(!)...nhất là với một đám cháy rừng có cấp độ lớn.
 
Còn việc tình cảm riêng tư giữa anh ấy và tôi, nếu có gì thay đổi...có thể cũng tại vì đám cháy gây ảnh hưởng. Sức nóng của nó gây ảnh hưởng đáng kể, giống như sự chia rẽ trong Cộng đồng người Việt hải ngoại vậy. Sự chia rẻ trong ba mươi năm nay, do nhiều yếu tố gây nên, nhưng nhiều ít có sự góp phần của Mặt Trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam (hay Mặt trận Hoàng Cơ Minh), bây giờ là đảng Việt Tân. Dù họ không bị đảng viên CS thâm nhập, nhưng cơ cấu tổ chức, cách làm việc giống gần y chang đường lối của đảng CS nên nhiều người dị ứng là phải. Vì không ai muốn ”tránh vỏ dưa lại đạp phải vỏ dừa”...tránh anh CS thứ thiệt lại đụng phải anh CS ” ăn theo”!...
 
- "Lâu nay có ghé Nhà Việt Nam không?". Tôi hỏi người con của một người tôi quen.
- Dạ...bận quá. Nhà lại quá xa. Nhưng, cháu vẫn theo dõi hoạt động của Hội
- Chắc cũng phát triển bình thường?
- "Lớp dạy tiếng Việt trồi sụt..". Một bạn thanh niên khác tôi quen trả lời
- "Sinh hoạt tập thể thường khi là thế...". Tôi nói với ý khuyến khích.
- "Người Việt mình kỳ lắm !...Không đồng ý là nói xấu lung tung. Họ không theo nguyên tắc dân chủ, không chấp nhận thiểu số phải phục tùng đa số".
 
Hai người bạn trẻ cùng trả lời, tuy không hoàn toàn trùng lắp, nhưng nội dung chung giống nhau.
 
- Hiểu như thế chưa đúng hoàn toàn. Cái ý kiến thiểu số phải được tôn trọng, phải lưu giữ để qua thời gian xem sự việc xảy ra trong thực tế ra sao...
 
Nói rồi....tôi biết đã lỡ trớn. Bây giờ, nghĩ lại, tôi thấy mình vô tình nói cái chuyện, tự mình đưa mình vào bẫy của những "Con buôn chính trị". Trong bài "Màn lột xác của loài Ve" (đã dẫn giải) có nói đến phương cách tạo "đa số" của đảng Việt Tân. Tiện đây, tôi chỉ ghi vắn tắt. Tại địa phương nào có người Việt ở, cũng xảy ra một tình trạng y hệt nhau. Đảng Việt Tân "nặn" ra ba bốn Hội đoàn khác nhau, chẳng hạn: Hội Bảo tồn truyền thống, Hội đoàn kết Giáo dân...(chẳng hạn) và đại loại vài Hội với đôi tên khác nữa....Rồi khi, có một cuộc họp của Cộng đồng, ba bốn Hội đó, với mỗi phiếu cho mỗi Hội đoàn, họ có đến 3(4) phiếu, trong khi Hội đoàn không phải trong nhóm của họ chỉ có một. Mà ba bốn Hội kia của Việt Tân có số hội viên, đôi khi chẳng đến 40 người, tức là mỗi Hội có khoảng 10 người...mà sau cùng, nắm quyền quyết định; tức là tuy chỉ có khoảng 40(50) người mà họ lại khống chế tập thể có số hội viên có khi lên đến 200 hay hơn nữa !!... 
 
Do đó, cái lỡ trớn của mình lại tạo thêm cái hợp lý cho những Hội đoàn có phương cách gian manh...và vô tình làm mạnh thêm cái lý lẽ của họ. Những bạn trẻ, nhất là những ai mới bước chân vào các sinh hoạt Cộng đồng, dĩ nhiên, dễ lọt vào cái bẫy "đa số" này !...
 
- "Người mình không giống dân Tây, khi tranh cãi trên phương tiện truyền thông xong, họ bắt tay nhau...họ ôm vai nhau thân thiện". Một trong hai bạn đó hăng hái nói một điều, tuy đúng...nhưng, cũng chưa hết ý của hình ảnh đó.
- "Có nhiều mức độ khác nhau. Người giống dân nào cũng thế, cũng người này người kia. Hình ảnh hai võ sĩ như vừa được nói cũng chưa hoàn toàn nói lên tất cả. Chắc ai cũng nhớ hai võ sĩ hạng nặng thế giới, một người tên Mohamed Ali, người kia tên gì tôi không nhớ. Nhưng, hình như anh chàng Ali đã cắn sứt tai anh võ sĩ nọ (hay ngược lại...?!).
 
Ngoài ra, tôi có nói thêm về trường hợp bà Thủ Tướng Gro Harlem Brundtland, khi tranh cãi với Anne Enger Lahnstein, về việc Na Uy có nên gia nhập vào Liên Hiệp Âu Châu hay không. Thời đó, uy tín của bà Gro Harlem khá cao. Trên màn ảnh truyền hình (vừa rồi, đài cũng cho phát hình lại), bà ta quay ngang, nhìn đối thủ và cắt ngang lời người đối thoại một cách rất bất nhã. Thái độ đó, giờ đây đã đi vào dĩ vãng. Nhưng, thực tế đã chứng minh đối thủ của bà đã có đường lối đúng. Cuộc trưng cầu dân ý sau đó của toàn dân Na Uy đã nghiêng về đường lối đứng ngoài Liên Hiệp. Gần đây, khủng hoảng tài chính tại Hy Lạp và vài nước khác như Tây Ban Nha, Ý ..v..v.. đã không gây ảnh hưởng nhiều đến Na Uy. Tuy vậy, Na Uy đã cho Hy Lạp mượn với lãi suất nhẹ một số tiền lớn.
 
Tôi quên nói đến trường hợp tên sát nhân Breivik, giết hàng loạt, một lúc hơn 70 người. Toà án không xử tử hình. Ngoài những anh viết văn không nổi tiếng, những anh làm phim vớ vẩn, vài tờ báo ít uy tín muốn đưa việc đó ra để câu khách, không ai muốn nhắc đến thảm kịch và nhắc đến tên sát nhân đó. Tuy vậy, gần đây, một chính khách Na Uy tỏ ý tán đồng đường lối của tên sát nhân. Chỉ nói thêm là, không đồng ý về phương cách thực thi của Breivik; nghĩa là, giết người để xác định mục tiêu của mình. Không chỉ một người đó. Hình như khuynh hướng ủng hộ ngày càng có thêm người vào trong danh sách. Dân chủ ở đây không như tại VN, nói là thực thi Hiến pháp và pháp luật, nhưng xài toàn luật rừng. Còn giết người để đạt cứu cánh của đảng, việc này đã được chính sách khủng bố của đảng CS xài từ lâu, hồi trước CM tháng 8 …và dài dài trong cuộc chiến 1954-1975 tại Việt Nam.
 
- Trong chính trị, không đối đầu được, phải quay sang thoả hiệp chứ…   
- (Rồi …lại bài bản của đảng. Tôi nghĩ. Mà cũng lạ, tại sao một người như ông Duyên Lãng Hà Tiến Nhất lấy từ bí kíp nào ra, cũng cùng phương cách)…Nói mình không giống dân Tây sao lại bắt chước Tây. Nền chính trị của họ, dù sao, ổn định đã khá lâu. Họ đã có thói quen không dùng tay khi chơi bóng đá. Còn các nước khác, vừa chậm tiến, vừa trải qua nhiều giai đoạn loạn lạc, sao có thể bắt chước nguyên si. Xem cuộc tranh cử vừa rồi tại Pakirstan thì rõ. Trước cuộc bầu cử, chuyện bắn giết xảy ra được xem như không có gì lạ; như chuyện họ ăn cơm, dùng tay bốc thức ăn.
- Kể gì Đông, Tây …Phương cách nào hay, dùng cũng được thôi. Chẳng hạn, đường lối đấu tranh bất bạo động của ông Gandhi cũng được Mục sư Luther King áp dụng …
- Nhưng đối thủ của họ là ai?...Là chính quyền Anh, Mỹ …hay là chính quyền của Mao Trạch Đông. Vụ Thiên an Môn cũng là một chứng cứ, đối chọi lại với lối của ông Gandhi và Luther King.
- Nhưng phương cách đấu tranh bằng võ lực không thích hợp với đường lối toàn cầu hóa ngày nay.
- Đường lối toàn cầu hóa này do ai, nước nào đưa ra?. Sau vụ Toà tháp đôi bị đánh sập, Mỹ đem quân sang Afghanistan là theo phương cách ”mềm” hay phương cách ”rắn”…?. Dân Syria, nổi lên chống chính quyền là đấu tranh bằng phương cách nghị trường ..??
 
Anh thanh niên, nhà ở xa chùa đến 80(90km) ra về. Anh kia, nhà không xa, nhưng thấy bạn về, cũng đi theo.
 
- Giờ còn muốn sinh hoạt nữa không?. Anh bạn ”chữa lữa” hỏi
- ”Sinh hoạt gì …”. Tôi hỏi như kẻ ngu ngơ
 
Nhưng, nếu tôi có ngu, chỉ ngu với câu hỏi này. Trước đây, khi mấy ông Việt Tân muốn phục hoạt Hội người Việt, ông Hội trưởng Hội Cựu quân nhân được mời. Ông này, ra điều ”dân chủ” lấy ý kiến anh em. Không ai thuận. Ông ta đi với tư cách cá nhân. Khi được đề nghị làm Cố vấn cho Hội Tị nạn được thành lập, không biết vì lý do gì, ông này nhận lời. Khi anh em thắc mắc, anh ta nói ý là, có chân trong đó để có ý kiến (!)…Ý kiến theo lối này, chỉ từ chết đến bị thương. Vì tinh thần dân chủ, như vừa nói trên, người đại diện một phiếu (dù có nhiều hội viên) cũng phải phục tùng theo đa số (dù tổng số hội viên của họ còn kém hơn nhiều –như vừa nói trên). Khi trao đổi với nhau về cái ”khôn” đó, anh bạn ”chữa lữa” có vẻ bực mình. Anh ta nói ý rằng, anh ta ” đấm c…t” vào mặt những thằng đó, chứ họ đừng mong lợi dụng anh như đã lợi dụng anh Cựu Quân nhân. Bây giờ, anh ta tự nguyện làm việc chữa lữa cho họ!...
 
Tôi ngu, vì không làm được việc của anh CQN và không làm được việc của anh ”chữa lữa”. (Đi làm việc chữa lữa cho những kẻ đã gây đám cháy rừng). Tôi sẽ khôn, khi cùng với những tấm lòng nhiệt huyết khác, chỉnh trang lại căn nhà Việt Nam bị dột, bởi đã bị sang nhượng, bán đứt cho Tàu Cộng, chổ này chổ khác. Chẳng hạn, mấy trăm mẫu rừng ở biên giới phía Bắc. Rồi những khu phố Tàu khắp nơi. Tôi khôn khi làm hết khả năng của mình, cùng với các đoàn thể khác (không gian manh chính trị) chữa cháy căn nhà đó, khi việc xâm chiếm nước Việt Nam, do bọn Tàu Cộng gây ra. Việc sinh tử để chữa cháy căn nhà là điều tự nhiên, như con người sinh ra để rồi chết!...
Viết đến đây, tôi chợt nhớ đến một câu hay được viện dẫn trong thời gian gần đây, nơi các bài viết, trên các trang mạng: "Chỉ tại thằng dân ngu quá lợn". Tôi không muốn nhắc lại câu đó, vì thằng dân có ngu, chuyện ấy cũng không lạ. Chỉ tiếc rằng, các anh lớn tuổi, các vị khoa bảng, các ngài trưởng Hội này Hội kia, giờ này, còn luẩn quẩn trong trò chơi "đa số" của bọn gian manh chính trị. Đất nước Việt Nam chẳng thể nào khá hơn được (?)... vì trò "độc đảng" được thực hiện bởi bọn cầm quyền trong nước; còn trò "đa số" lại được bọn hoạt đầu chính trị thực hiện trong Cộng đồng người Việt tại hải ngoại.
 
Tôi chỉ còn một kết luận, như tựa bài đã được viết: "Hèn gì...tội nghiệp!".
 
Đặng Quang Chính
Oslo 11.07.2013
23:59
                                                                                                                               
 
 
Ghi chú:
* Xem bài "Hèn gì" (2)
** Hội Người Na Uy gốc Việt
*** Hội người Na Uy gốc Việt (Vinoff)
**** Xem bài "Màn lột xác của loài Ve" của Duyên Lãng Hà Tiến Nhất
          http://www.tvvn.org/forum/content.php?page=2
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Vòng tròn khép ….
 
Mấy ông bạn già, lúc trước, hồi còn Trung học, theo ngành khoa học tự nhiên. Sau đó, theo học trên đại học ban tóan, vật lý, hóa học …v..v.. Bởi thế, những buổi sáng họ gặp nhau, hễ nói gì cũng làm sao cho thật chính xác như môn khoa học tự nhiên. Nếu họ nghe tôi nói “Vòng tròn khép …” chắc thế nào họ cũng tự động thêm chữ “kín”. Còn tôi, theo ngành khoa học nhân văn, nên ngại thêm chữ đó vào đằng sau … vì nghiệm rằng, mọi việc được thấy như con mắt của mình, dù thêm môn thống kê, cũng không thể nào nói một cách chắc chắn như thế!
 
Có lần tôi khơi động sự buồn tẻ của nhóm bằng cách đặt câu hỏi rằng, nếu chọn một trong hai câu hỏi sau, các bạn cho biết câu trả lời riêng của mỗi người
          - Bỏ điều 4 Hiến pháp và được cho tự do ngôn luận, báo chí  (tự do trên phương diện truyền thông, nói chung)… chúng ta sẽ chọn cái nào?
          - Chọn sự bãi bỏ độc quyền của Đảng CS … Ta phải chọn cái cứu cánh, chứ tại sao lại chọn phương tiện. Anh “Trí vận” trả lời ngay.
 
Anh ta giải thích thêm rằng, chọn làm chủ cái nhà và từ quyền hành đó, sẽ xếp đặt thứ tự trong nhà theo ý riêng của mình. Mình có quyền nên muốn đặt cái bàn, cái ghế …v..v… ở đâu là tùy mình. Chứ không có sự đảo ngược chuyện đó.
 
Phần tôi, nếu cần thêm vào, tôi lấy thí dụ nơi các chế độ quân chủ trước kia. Thời đó, chỉ có vua, thay trời, cai trị người dân. Thứ bậc trong xã hội thời bấy giờ là “Quân, sư, phụ”. Không có đa đảng, đa nguyên gì cả!. Cũng không có cứu cánh, phương tiện gì cả!. Nhưng, các triều đại quân chủ đó đã lần lượt thay nhau sụp đổ, cho đến khi thể chế dân chủ ra đời. Nguyên nhân của sự sụp đổ có khác nhau, nhưng yếu tố tác động mạnh nhất là sự phản kháng của người dân, bởi có sự truyền (thông) đi những tin tức xấu về sự cai trị của nhà vua… và vì họ được sự lãnh đạo của sĩ phu, những người đặt quyền lợi dân tộc, đất nước lên trên sự trung thành với nhà vua.
          - “Lúc này, đường mở rộng …phố được sửa sang, xây cất lại ..trông khác xưa quá đổi”. Anh bạn mới từ Mỹ trở về thăm gia đình nói lên cảm tưởng của mình một cách bộc phát.
          - “Gần 40 chục năm qua … không thay đổi mới lạ”. Tôi nói tiếp
 
Để nhấn mạnh, tôi nói thêm là, nước Nhật sau thua trận năm 1945, đã trở thành cường quốc kinh tế ba chục năm sau. Thật ra, nguồn gốc của sự thay đổi ngọan mục đó đã mọc rể từ thời Minh Trị Thiên Hòang.
 
Nhân dịp thăm các bạn cũ, óc tò mò và tính cách phóng viên của tôi phát triển một cách tự nhiên.
          - “Nếu nói bây giờ là thời buổi điện tử, nhờ Internet nên mọi người dễ dàng thông tin với nhau … nhưng cháu có biết gì về điều hay, dở của các chính phủ trước năm 1975?”. Tôi tò mò
          - “Cháu sinh sau thời điểm đó nên không biết nhiều … do đó không thể so sánh”. Cháu một anh bạn trả lời
          - Nhưng …những gì thấy được sau năm 75 thì sao?
 
Hỏi thế thôi … nhưng tôi biết câu trả lời ra sao rồi. Một thanh n iên, sau khi ra trường, do vốn liếng cha mẹ để lại, có cơ ngơi làm ăn đàng hòang. Lợi tức kinh tế hàng tháng dồi dào. Tuy không thể so sánh với những người khác tại Sài Gòn, nhưng ở nơi địa phương anh ấy ở, nhiều người chỉ muốn có được lợi tức như anh ta thì làm sao anh ấy lại chấp nhận một sự rủi ro khác, chỉ vì nói lên sai trái của chính quyền sở tại.
 
Cũng hỏi thế thôi … vì trước đó, tôi đã thấy được nhận thức của thanh niên hiện nay, qua một lần trò chuyện với người cháu vợ. Sau một lúc trò chuyện, người cháu nhắc lại điều tôi nói trước đó
          - Như dượng nói, sau năm 75, mọi người ăn bo bo. Rồi, được ăn cơm… rồi cá, thịt … nên ai nấy có cảm tưởng đã no đủ rồi.
          - Người ta, không chỉ cần cái ăn … mà còn cần nói ra những gì họ thấy sai trái.
          - Bây giờ, lương công nhân, nếu có được 4 triệu … mà cách nay năm năm, cũng bốn triệu thì sự bóc lột (ở mức độ nào đó) đã rõ ràng rồi!.
          - Vì tổ chức Công đòan chỉ có hình thức…
          - Thà như thế còn đắp đổi để sống … chứ đấu tranh biết có được kết quả ra sao. Số người đấu tranh hiện nay chỉ là thiểu số ..!
          - Một diêm quẹt có thể thiêu rụi cả một khu rừng có hàng trăm hàng ngàn thân cây to lớn
          - Nhưng ai là người đi trước …?!
 
Những câu hỏi như thế tạo ra sự loanh quanh, không đưa đến một giải pháp chung cuộc. Những người sống và lớn lên trong giai đọan 1954-1975, kể cả kẻ có bằng cấp (không nói đến chữ kiến thức) còn loanh quanh, nói chi là ai khác
          - Tội nghiệp cho kẻ tha phương cầu thực ..! (những người Việt tỵ nạn ở xứ người)
          - Những người nói câu này không thấy được ảnh hưởng kinh tế đối với đường lối, chính sách của một chính quyền như thế nào. Tại các nước phương Tây, dân trí cao, nên một chính quyền bị lật đổ (bằng lá phiếu) bởi người cầm quyền đã không đưa được nền kinh tế đi lên. Nói cụ thể, khi mãi lực người dân đi xuống, con số thất nghiệp lên cao ..v..v..biểu đồ uy tín của nhà nước xuống thấp thấy rõ. Tại các xứ kém phát triển, nhất là các nước theo chế độ độc tài, nhà cầm quyền dùng chính sách ngu dân và dùng cái bao tử để cai trị người dân. Kẻ chống đối lại đường lối đó không được, bỏ nước ra đi … tuy tiêu cực, nhưng còn hơn cong lưng làm nô lệ cho bọn cầm quyền.
          - Chính sách ngu dân làm cho dân chúng không có trình độ, bằng cấp cao.
         
Oâng “trí thức” này, chắc lại lẫn lộn chuyện bằng cấp và kiến thức tổng quát. Bằng cấp biểu hiện sự học hỏi đến mức độ nào đó. Đạt được đến “top” của sự học hỏi là bằng Tiến sĩ và Thạc Sĩ.  Bằng đó minh chứng một người có khả năng chuyên môn về một ngành nào đó. Còn kiến thức là những gì được tiêu hóa sau khi đã học hỏi. Do đó, một người dù không tốt nghiệp kỹ sư nông nghiệp, vì không đậu bằng cấp đó, nhưng nếu có số thời gian học tập tương đương, họ vẫn có thể làm những công việc chuyên môn về ngành này. Ít ra, họ vẫn có thể quản lý một nông trường chẳng hạn.
          - Bà Ba Thi (Tổng Giám đốc Công ty lương thực miền Nam, sau năm 1975) có lần mua một ghe gạo bị chìm. Bà mua theo giá tương nhượng và giải quyết số gạo ẩm ướt đó, bằng cách bán lại cho các cơ sở chế biến bún với giá có lời (so với giá mua). Anh “trí vận” kể lại
          - Câu lạc bộ hàng hải, bên Khánh Hội (quân 4), sau năm 75, là nơi cô lập các thủy thủ tàu viễn dương của nước ngòai, sau khi cập bến. Với cách giải quyết của ông Kiệt (Võ Văn), tàu viễn dương cập bến cảng nhiều hơn … và thủy thủ đòan của họ tiêu tiền nhiều hơn. Bởi họ được cấp bản sao giấy nhập cảnh, dùng nó như giấy tờ tùy thân, khi ra ngòai vui chơi trong thành phố. Cũng anh “trí vận” cho biết.
 
Anh ta đưa hai thí dụ trên, với ý muốn nói, những người không có bằng cấp, nhưng có kiến thức, cũng làm nên những việc đáng kể. - Chữ “kiến thức” ở đây phải được hiểu là, kinh nghiệm sống (ý của người viết bài)-. Anh  ta có vẻ còn loanh quanh với sự phân biệt như nói ở trên. Đôi khi anh ta có vẻ chưa phân biệt được giữa bằng cấp và văn hóa. Theo thống kê mới nhất, Việt Nam có tất cả 24.000 Tiến sĩ và Thạc sĩ. Nếu chỉ căn cứ vào con số đó, chắc VN có nền văn hóa cao hơn các nước xung quanh … và hơn hẳn rất nhiều những quốc gia khác trên thế giới!!...
          - Một lực lượng rất đông người dân (được minh họa như nhiều con số 0) ..vẫn là một dãy những con số không. Nhưng nếu thêm vào phía trước con số đó, một con số 1 hay con số 2 (những nhà trí thức), con số không của lực lượng đó trở thành con số có giá trị to lớn vô cùng.
          - Đó là cách lý giải về sức mạnh của quần chúng. Nhưng chúng ta cũng nên vẽ thêm hình ảnh về minh họa đó. Hình ảnh đó là một vòng tròn khép kín. Thọat đầu, con số 1 (và số 2 chẳng hạn) – tượng trưng cho kẻ lãnh đạo - ở phía sau cùng của một dãy số 0. Họ núp sau số đông, như là một ẩn số. Nhưng do tiến trình của sự vận động, con số 1 (và 2) đó đẩy những con số 0 đi tới … và vì do vòng tròn khép kín, cuối cùng, con số 1 (và 2) trở nên con số đứng đầu của một thay đổi lịch sử.
 
Lịch sử có tái diễn không?. Có ở mức độ nào đó … nhưng không hòan tòan giống như các sự kiện đã xảy ra trong quá khứ. Cả ngàn năm trước, nước Tàu có Tần Thủy Hòang, gồm thâu thiên hạ. Sáu, bảy chục năm gần đây có Mao Trạch Đông, thống nhất Trung Hoa. Họ giống nhau về cách cai trị sắt máu. Nhưng một đằng là cá nhân thống trị, đằng khác, cá nhân thống trị qua một tập thể được gọi là Bộ chính trị. Cá nhân Tần Thủy Hòang bị tiêu diệt bởi Lưu Bang. Bộ chính trị của đảng CS Trung Hoa, sẽ được thay thế bởi một cá nhân, hay một tập thể chính trị khác; điều này, hiện nay, chưa ai thấy trước. Nhưng, nếu đảng CS là hiện thân của một sự tồi tệ, xấu kém, chắc chắn sẽ bị thay thế trong tương lai. Tương tự thế, miền Bắc, trước 75, tìm cách đánh đổ chính quyền ông Diệm trong miền Nam, qua chiêu bài chê bai chế độ ấy như là một chế độ “gia đình trị”, sẽ bị một lực lượng khác thay thế (hoặc tiêu diệt) vì người CS đã dùng chính sách “đảng trị” để quản lý đất nước.
 
Sự thay đổi bốn mùa trong năm là một sự tuần hòan tự nhiên của trái đất. Tuy các mùa đó có độ thời gian dài, ngắn khác nhau, nhưng chu trình đó đến nay vẫn chưa có gì thay đổi. Sự thay đổi trong lịch sử của một quốc gia cũng có thời gian dài, ngắn khác nhau. Nhưng vòng tròn này không hòan tòan khép kín. Khoa học tự nhiên và khoa học nhân văn không hòan tòan giống nhau. Người có kiến thức tổng quát về cả hai ngành học đó chưa chắc sẽ là kẻ lãnh đạo một sự thay đổi có tính lịch sử.
 
 
Đặng Quang Chính
Dangquangchinh2014@yahoo.com.sg
 
Sài gòn 13.03.2014
22:52
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

Đĩa sà lách Mỹ quốc (2)
(Tổng thống thực dụng) 
 

Kết luận của bài viết "Đĩa sà lách Mỹ quốc" tình cờ phù hợp với một trong các nội dung của cuộc họp báo của Tổng Thống Obama ngày 14.11.2016 (1) 
  
Trong cuộc họp báo, trước khi đi chuyến công du cuối và là cuộc họp đầu tiên, sau khi ông Trump trở thành người kế nhiệm, ông Obama có nhận xét về ông Trump như sau: « Tôi nghĩ ông ấy không phải là một người vì lý tưởng, đó là một con người thực dụng. Và điều này có thể giúp tổng thống tân cử nếu ông ấy có những người tốt quanh mình và nếu ông Trump có được một ý tưởng về mục tiêu muốn hướng tới về phía trước..." 
  
Chúng ta có thể nói ngay ra rằng: "đúng là mèo nào cắn mĩu nào" hay "(con) Lươn ngắn lại chê (con) trạch dài"!. 
  
Để rõ hơn nhận xét trên, ta quay lại một đoạn ngắn lịch sử của khoảng 50 năm trước đây (không cần lâu hơn nữa). 

Năm 1961, Tổng thống Mỹ John F. Kennedy đưa ra một phát biểu hùng hồn và có sức truyền cảm nhất về cam kết dân chủ của Mỹ "Chúng ta sẵn sàng trả bất kỳ giá nào, mang bất kỳ gánh nặng nào, đương đầu với bất kỳ khó khăn nào, ủng hộ bất kỳ người bạn nào, chống đối bất kỳ kẻ thù nào để bảo đảm sự tồn tại và thành công của tự do" (2). 
  
Chính vì lý tưởng "hung hăng" đó nên sự kiện Vịnh Con Heo, nhằm lật độ chính phủ của Fidel Castro ở Cuba, được tiến hành vào tháng 4 năm 1961, chưa đầy ba tháng kể từ khi John F. Kennedy lên nhậm chức tổng thống Hoa Kỳ. 
  
Chính vì lý tưởng "hung hăng" đó, nên một Tổng thống đồng minh, ông Ngô đình Diệm, vì chống đối, không để quân Mỹ can thiệp trực tiếp bằng quân sự, nên đã bị giết (ở đây, nên nói thêm một ít. Các tướng lãnh bị mua chuộc, sợ bị một cuộc phản đảo chánh  -như thời 11.11.1960-  nên đã tự họ tạo nên một việc đã rồi, đối với chính quyền Mỹ). 
  
Nhưng sự "hung hăng" đó đã khựng lại khi xảy ra cuộc đối đầu giữa Liên Xô, Cuba với Hoa Kỳ vào tháng 10 năm 1962. Vụ khủng hoảng tại Cuba đã được giải quyết khi Liên Sô đã tháo gỡ các tên lửa của họ. Đó là mặt nổi. Thật ra, Mỹ cũng đã tháo gỡ tên lửa của họ tại Ý và Thổ Nhĩ Kỳ. Ngoài ra, sau khi TT. Kenedy đọc diễn văn loan báo việc khám phá tên lửa của Liên Sô và kế hoạch của chính phủ Hoa Kỳ, họ đã biết thêm về phản ứng của Trung Quốc. Chỉ hai ngày sau khi Kennedy đọc bài diễn văn, tờ Nhân dân Nhật báo của Trung Quốc thông báo rằng "650.000.000 người Trung Hoa, nam và nữ sát cánh cùng nhân dân Cuba" (3) 
  
Tại đây, chúng ta nói thêm để rõ hơn về một số luận điểm của một số giới chức Mỹ, khi họ không hiểu sao cuộc chiến tại VN chỉ được "đánh mà không thắng". Luận điểm này được suy luận lung tung của những người Việt, những người cho rằng, cách họ nhìn về đường lối của người Mỹ là đúng nhất. Cuba là một vùng đất cách xa Liên Sô và nhất là Tàu. Thế mà khi muốn gây khó khăn cho Mỹ, Liên Sô đã đưa tên lửa đến Cuba. Khi Liên Sô có căng thẳng với Mỹ, Tàu đã muốn nhảy vào, chung sức với Liên Sô để đánh Mỹ. Nói chi là Việt Nam, nếu sau năm 1965 (Mỹ đổ bộ lên Đà Nẵng) Mỹ-Việt, muốn đưa chiến tranh ra Bắc để dứt điểm cuộc chiến, có lẽ cả Tàu và Liên Sô không thể đứng ngoài (đó là nhận định của giới chức phụ trách quốc phòng trong Tòa Bạch Ốc). Có lẽ một nước Mỹ mà chọi với hai nước (đều có bom nguyên tử) chắc không chết cũng què!... 
  
Từ nhận định "không chết cũng què", cộng thêm những diễn tiến không thuận lợi trên chiến trường, đã làm cuộc chiến VN kéo dài ngoài ý mong đợi của chính quyền và nhất là dân Mỹ. Vì thấm đòn của cuộc chiến (chi hàng trăm triệu/ngày vào cuộc chiến đó) lại có những sự thỏa thuận ngầm cho việc thương lượng với Tàu, nên khi đã nhận được điện thư đầu hàng của Bắc Việt vào năm 1972, lãnh đạo của Tòa Bạch Ốc đã làm ngơ.
  
Chúng ta nên nhớ lại là, chính sách VN hóa chiến tranh đã được thực hiện từ năm 1968, dưới thời Tổng thống Richard Nixon. Cuối cùng, vào năm 1973, lệnh ngưng bắn do Henry Kissinger, cố vấn an ninh của chính quyền Nixon, thay mặt Hoa Kỳ, tiến hành đàm phán đã được ký kết (4) 
  
Từ đó về sau, nhất là từ thời Clinton, để vực dậy nền kinh tế suy thoái, nước Mỹ đã từ bỏ "chủ nghĩa anh hùng" của Kenedy, đi dần sang khuynh hướng thực dụng; đặt nặng vấn đề kinh tế hơn là lý tưởng "Cộng hòa" của thuở mới lập quốc. 
  
Nói tổng quát, để thực hiện Hiệp định TTP (viết tắt của từ Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement -Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương-) Mỹ muốn TPP sẽ là điểm chốt mới của họ tại Châu Á, sau nhiều năm Mỹ đã lún quá sâu vào khu vực Trung Đông. Nói ngắn gọn, Mỹ đã đạt được các điểm sau qua lần đến thăm VN của TT.Obama: (a) thấy rõ tâm trạng của người dân đối với chính quyền Mỹ (b) Thương mại hai chiều giữa Mỹ và Việt Nam đạt 35 tỷ đô la trong năm ngoái, chiếm 22% tổng thương mại Hoa Kỳ có với khối ASEAN và đưa Việt Nam trở thành nhà cung ứng lớn nhất trong ASEAN cho thị trường Mỹ.(c) VN đã đặt mua máy bay Boeing Mỹ tổng giá 11 tỉ Mỹ kim (d) mở đại học Fullbright tại VN (5). Về nhân quyền, Mỹ đã đạt được những gì?. Những nhóm xã hội dân sự tại VN muốn có cuộc gặp mặt với TT. Obama đã bị ngăn chận!. 
  
Bảng hạch toán sơ lược như thế đã đủ để thấy tính cách thực dụng của chính quyền Obama!. Đúng là "(con) Lươn ngắn lại chê (con) trạch dài" (Câu thành ngữ hàm ý chỉ kẻ không biết người, biết mình, chỉ biết chê người chứ không biết mình cũng có tật như người). 
  
Nhưng, vấn đề là, người thực dụng Trump có thể làm tốt hơn người thực dụng Obama hay không?. 
  
Bài tới sẽ nói tiếp. 

  
Đặng Quang Chính 
19.11.2016 
11:23 
  
  
  
Ghi chú
(1)    https://mg.mail.yahoo.com...uuhr71anhuh#7605247516 
(2)    http://vnexpress.net/tin-...ald-trump-3499277.html 
(3)    https://vi.wikipedia.org/wiki/Kh%E1%BB%A7ng_ho%E1%BA%A3ng_t%C3%AAn_l%E1%BB%ADa_Cuba 
(4)    http://nghiencuuquocte.org/2014/08/15/khai-quat-lich-su-ch-13-nhung-thap-nien-cua-su-thay-doi-1960-1980/ 
(5)    http://www.bbc.com/vietna...a_vietnam_visit_timing 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Dẫn nhập:
– Nói là “chuyện” vì không phải là bài bình luận, dù đôi khi có dạng giống như thế.
– “chuyện dài”: khi nào sự liên quan giữa Mỹ và VN còn, chuyện sẽ còn tiếp tục.
– Như tựa đề: “sà lách”, nên không theo thứ tự nào cả, nghĩa là không theo thứ tự thời gian, nội dung…nghĩa là, hễ người viết nảy sinh một ý nào đó, trong một lúc nào đó, sẽ viết bài.
– Nói là “sà lách” nghĩa là tạp bí lù, lấy ý từ bài viết khác, từ nhận xét khác…hay có thể là sự phối hợp. Nhất là có thể bài đã được viết, không phải chỉ từ ngẫu hứng mà còn do sự nhậy cảm riêng của người viết. Do đó, trong những trường hợp này, độc giả không cần đặt câu hỏi là ý tưởng đó dựa trên căn bản suy nghĩ ra sao.
--------------------------------------
Đĩa sà lách Mỹ quốc (3) 
(Thực dụng?)
 
Nhưng, vấn đề là, người thực dụng Trump có thể làm tốt hơn người thực dụng Obama hay không?.  Đây là câu hỏi trong phần kết luận của bài trước.


Trước khi trả lời, chúng ta xem qua phần dưới đây để biết thế nào là "thực dụng".
 
Trong miền Nam, trước năm 1975, đặc biệt trong những năm 1960, ít người nghe nói đến hai chữ "thực dụng". Nói gì đến hai chữ "chủ nghĩa thực dụng" và nhất là thêm vào sau đó chữ: "Mỹ". Nhưng từ khi có cuộc tiếp xúc ngầm giữa Kissinger và Tàu cộng được phát hiện, nhóm chữ "chủ nghĩa thực dụng" được người ta biết đến nhiều hơn. Sau đó một thời gian dài, nhất là sau khi có nhiều người VN định cư tại Mỹ, nhóm chữ "chủ nghĩa thực dụng" được một số tác giả cho nó tương đương theo cách gọi của họ là: chủ nghĩa "mì ăn liền"!
 
Ai muốn tìm hiểu nhóm chữ "chủ nghĩa thực dụng" là gì, theo cách khoa bảng, cứ vào link cuối bài (1) sẽ rõ như thế nào. Nhưng, nên để ý rằng, nội dung link đó nhằm nói về chữ "pragmatism" -theo trang đó, dịch ra tiếng Việt, có nghĩa là: "chủ nghĩa thực dụng"-. Còn nếu xem link (2) nội dung sẽ nói về "Utilitarianism" –theo Google, chữ này được dịch là "chủ nghĩa thực dụng". Nghĩa là, theo nghĩa tiếng Việt, nhóm chữ "chủ nghĩa thực dụng" có thể dùng cho cả hai chữ "Pragmatism" và "Utilitariansim"(!). Theo Dictionary Cambridge, online, hai chữ đó được định nghĩa xem ra hơi tương tự, nhưng chữ "Utilitarianism" có vẻ là một hệ thống tư tưởng (suy nghĩ) hơn là tính chất giải quyết một vấn đề của chữ "Pragmatism".
 
Như nói trên, người dùng chủ nghĩa "Mì ăn liền" có lẽ không rõ sự khác biệt, hoặc ý của họ cho rằng, đó là nội dung của chữ "Pragmatism" (?).
 
Dõi theo đường lối, chính sách của Mỹ, từ sau Đệ nhị thế chiến đến nay, chúng ta sẽ phân định là, họ theo cách "Pragmatism" hay "Utilitarianism".
 
Chưa đầy ba tháng kể từ khi John F. Kennedy lên nhậm chức tổng thống Hoa Kỳ. Kế hoạch lật đổ chính phủ của Fidel Castro ở Cuba, được tiến hành vào tháng 4 năm 1961.
 
- Việc tấn công vào các công ty Mỹ và những lợi ích của Mỹ ở Cuba, những luận điệu chống Mỹ của ông Fildel, và việc Cuba có khuynh hướng tiến tới một quan hệ gần hơn với Liên Sô, đã khiến các quan chức Mỹ kết luận rằng nhà lãnh đạo Cuba này là mối đe dọa đến những lợi ích của Mỹ ở Tây Bán Cầu. Hay cũng có thể bắt nguồn từ nỗi ám ảnh chung của giới chính trị nước Mỹ thời Chiến tranh lạnh (sau năm 1945) rằng "Cộng sản sẽ thay thế chủ nghĩa đế quốc thống trị thế giới".
- Nếu mong tìm lấy nguồn lợi kinh tế thì Mỹ sẽ được gì? (dầu lọc của Cuba chiếm 15% giá trị xuất khẩu và mía chiếm 25% ... và những tài nguyên khác chiếm tỉ lệ xuất khẩu thấp hơn)


Chúng ta thấy rằng, nguyên do (1) có động cơ mạnh hơn là nguyên do thứ (2). Nhưng, nếu thực hiện được mục tiêu thứ nhất, để chiếm luôn lợi thế của nguyên do thứ hai đó; tất cả đều là mục đích của Mỹ trong việc muốn lật đổ chính quyền của Fidel Castro. Còn nỗi ám ảnh của Chủ nghĩa Cộng sản, không là phải không có...nhưng vào thời điểm đó đã không còn mạnh lắm ( chủ nghĩa McCarthy ra đời năm 1950 liên quan đến chủ trương của McCarthy đã sớm được áp dụng cho những hoạt động chống cộng) (4)
 
Việc tấn công Vịnh Con Heo (1961) nói trên bị thất bại.
Sau sự kiện bãi biển Playa Girón, chính sách khống chế và phong tỏa của Mỹ đối với Cuba càng ngặt nghèo hơn. Ngoài việc cấm vận mậu dịch toàn diện, Washington tiếp tục sử dụng biện pháp cô lập để ngăn chặn sự phát triển của chủ nghĩa cộng sản kiểu Fidel ở Mỹ Latinh và không từ bỏ ý định can thiệp vũ trang (5)


Để đối phó sự phong tỏa đó, Cuba nhờ cậy sự giúp đỡ của Liên Sô. Liên Sô, do những căng thẳng khác với Mỹ, thêm vào sự cầu cạnh của Cuba, đã đi đến quyết định táo bạo.
 
Tháng 06.1962, Liên Sô quyết định đem tên lửa và đầu đạn hạt nhân sang Cuba. Giữa tháng 08.1962, tình báo Mỹ bắt đầu có những thông tin về việc đó. Ngày 28.10, cả hai nước Mỹ và Liên Xô có những thỏa thuận tương nhượng nên một cuốn chiến tranh hạt nhân đã không xảy ra.
 
Tổng quát mà nói, chúng ta có thể cho rằng, vụ đánh chiếm Cuba Vịnh Con Heo có ý nghĩa một "Utilitarianism", còn vụ Mỹ và Liên Sô thỏa thuận tháo gỡ tên lửa và đầu đạn hạt nhân của hai bên, có tính cách là "Pragmatism".
Tại Việt Nam, Quân Giải phóng Miền Nam đã được thành lập ngày 15 tháng 2 năm 1961. Quân đội này thuộc Mặt Trận Dân tộc Giải phóng miền Nam, một bộ phận bù nhìn do chính quyền CS miền Bắc dựng nên. Đó là hậu quả của một sự can thiệp lâu dài, do phía Mỹ tạo nên. Nói đúng hơn, dù không có sự can thiệp của Mỹ, một dạng khác của cuộc chiến giữa hai miền Bắc-Nam Việt Nam cũng xảy ra. Bởi miền Bắc chịu ảnh hưởng quá sâu đậm của Liên Sô và Tàu Cộng. Tuy nhiên, phía Mỹ, từ giữa năm 1956, đã đặt ở Sài Gòn bốn phái đoàn: MAAG, TRIM, CATO, TERM và đến năm 1960 thêm hai phái đoàn: MSU và USOM. Riêng phái đoàn quân sự MAAG, năm 1954 có 200 cố vấn và nhân viên, đến năm 1960, con số đó đã lên đến gần 2.000 trong đó có 800 cố vấn quân sự (6).
 
Nhưng, vào đầu năm 1961, Mỹ không còn can thiệp bằng cách đưa vào miền Nam các phái đoàn cố vấn, như những năm trước đó. Tổng thống Kennedy tuyên bố: "Bây giờ đây, chúng ta có một vấn đề là phải làm cho thế giới tin vào sức mạnh của chúng ta, mà Việt Nam chính là nơi để thực hiện điều đó."(7). Đó là một tiến trình kéo dài, không những từ những năm khi chính quyền thực dân Pháp còn hiện diện tại VN, mà còn vì sự khẳng định của Tổng thống Kenedy vào năm 1956: "“Nếu chúng ta không phải là cha mẹ của nước Việt Nam bé nhỏ [chỉ Việt Nam Cộng hòa] thì chắc chắn chúng ta cũng là cha mẹ đỡ đầu của nó. Chúng ta là chủ tọa khi nó ra đời, chúng ta viện trợ để nó sống, chúng ta giúp định hình tương lai của nó (…). Đó là con đẻ của chúng ta - chúng ta không thể bỏ rơi nó, chúng ta không thể không biết tới những nhu cầu của nó (8).
 
Chính quyền miền Nam VN đã bị kẹt vào một thế khó tiến, thoái. Người Pháp tỏ ra ít có nhiệt tình với chính phủ Quốc gia Việt Nam mới ra đời, còn người Mỹ chế giễu Pháp là "thực dân tuyệt vọng". Đáp lại, phía Pháp nhận định là Mỹ quá ngây thơ, và một người Pháp đã nói thẳng là "những người Mỹ ưa lo chuyện người khác, ngây thơ vô phương cứu chữa, tin tưởng rằng khi quân đội Pháp rút lui, mọi người sẽ thấy nền độc lập của người Việt xuất hiện." Rõ ràng đây là một câu nói chế giễu nhưng nó lại chính xác vì những người Mỹ khá ngây thơ và ấu trĩ khi họ mới đến Việt Nam (9)


Người Mỹ có kinh nghiệm thành công qua cuộc đảo chính ở Guatemala 1954. Họ thất bại vụ tấn công Cuba 1961. Nhưng, họ cho rằng, họ vẫn có thế mạnh sau vụ điều đình Liên Sô thu hồi tên lửa tại Cuba (1962). Do đó, dù không "ngây thơ" hay "ấu trĩ" nhưng họ chủ quan quá mức nơi sức mạnh quân sự của họ. Khi đưa lực lượng Thủy quân lục chiến lên Đà Nẵng (1965), họ tưởng sự can thiệp thuần túy bằng sức mạnh quân sự sẽ giải quyết tốt đẹp cuộc chiến ở VN
 
Chính quyền VN lại trong thế tiến thoái, lưỡng nan lần nữa, khi chủ nghĩa thực dụng do Kissinger, cố vấn an ninh quốc gia, khởi xướng, đã tạo ảnh hưởng mạnh nơi chính quyền Mỹ, thời Tổng thống Nixon. Năm 1968, Mỹ thực hiện chính sách VN hóa chiến tranh.
 
- Ngày 31 tháng 3 năm 1968, Tổng thống Mỹ Johnson tuyên bố đơn phương ngừng đánh phá miền Bắc từ vĩ tuyến 20 trở ra
- Từ ngày đó đến ngày 18.12.1972, hai bên Bắc VN và Mỹ vừa đánh vừa đàm. Chiến dịch 12 ngày đêm oanh kích miền Bắc của không lực Hoa kỳ, bắt đầu từ ngày 18.12 đến ngày 30.12.72, đã làm miền Bắc gửi thông điệp đầu hàng (hồ sơ giải mật sau chiến tranh mới đề cập đến điều này) nhưng cấp có thẩm quyền của Mỹ ở miền Nam VN không trình lại điều này cho chính phủ Mỹ biết.
- Cuối cùng, Hiệp định Paris được ký kết vào ngày 27 tháng 1 năm 1973.
- Trong những năm còn lại (1973-1975) Quốc hội Hoa Kỳ đã ra nghị quyết không cho phép đưa lực lượng vũ trang trở lại Đông Dương mà không được phép của Quốc hội và quy định khuôn khổ viện trợ cho Việt Nam Cộng hòa.
 
Miền Nam VN thất trận vào ngày 30.04.75, do sự bỏ rơi đồng minh của chính phủ Hoa Kỳ.


Thời gian 14 năm (từ năm 1961, khi Mỹ chính thức can thiệp đến khi miền Nam thất trận, 30.04.1975) là thời gian đủ dài để những suy tính của đôi bên có cơ hội thực thi. Nếu đó là tính toán chiến lược của Mỹ, ta có thể dùng chữ "Utilitarianism". Nhưng thực tế cho thấy, chỉ khi chính quyền Mỹ bị ảnh hưởng bởi thuyết thực dụng của cố vấn Kissinger, mọi việc đã đổi khác. Nhất là sau khi Tàu và Mỹ đã bắt đầu có được sự thỏa hiệp với nhau. Cái giai đoạn ngắn ngủi đó có thể diễn tả là "Pragmatism".
 
Tóm lại, dù chữ nào đã được dùng ở đây, cái lý tưởng "Cộng hòa" của người Mỹ, khi bắt đầu được độc lập, tách khỏi ảnh hưởng của người Anh, đã lần hồi bị suy thoái. Mọi suy tính dựa trên kinh tế của những chính quyền Mỹ, từ thời Nixon trở về sau, đã càng ngày lấn át những lý tưởng dân chủ, công bằng và bác ái. Đặc biệt từ thời Tổng Thống Bill Clinton!
 
 
 
Đặng Quang Chính
12.12.2016
23:09
 
 
 
Ghi chú:
(1)https://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%E1%BB%A7_ngh%C4%A9a_th%E1%BB%B1c_d%E1%BB%A5ng
(2) https://en.wikipedia.org/wiki/Utilitarianism
(3) http://dictionary.cambridge.org/dictionary/english/pragmatism
            http://dictionary.cambridge.org/dictionary/english/utilitarianism
(4) https://vi.wikipedia.org/wiki/Joseph_McCarthy
(5) https://www.vanhoanghean.com.vn/chuyen-muc-goc-nhin-van-hoa/nhin-ra-the-gioi/khung-hoang-ten-lua-cuba-nhung-dieu-chua-biet
(6)https://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%C3%A1_tr%C3%ACnh_can_thi%E1%BB%87p_c%E1%BB%A7a_M%E1%BB%B9_v%C3%A0o_Vi%E1%BB%87t_Nam_(1948-1975)
(7) Link trên
(8) Link trên
(9) Link trên
 
 
Để tìm hiểu rõ hơn về "Chủ nghĩa thực dụng", người đọc có thể vào Link dưới đây để xem thêm.
https://trantruongsa.wordpress.com/2015/07/17/chu-nghia-thuc-dung-my/
 
Tốt nhất là qua hai chữ "Utilitarianism" và "Pragmatism", dùng Google, ta sẽ có cái nhìn rộng hơn nữa.
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ngụy


Ông dượng vừa đến nhà và khi bà vợ vừa bước vào bên trong, đã được chú út nhà tôi mời đi uống cà phê. Oâng ta nhận lời ngay. Cung cách ông này còn trẻ trung, không những qua vóc dáng bên ngòai mà còn qua thái độ lanh lẹ, dứt khóat. Oâng đã từng là một người lính hải quân của QLVNCH, trước năm 1975, trong miền Nam.
Tướng có nhiều lọai tướng, lính có nhiều lọai lính. Một số người có khả năng văn hóa, có thể vào trường Võ bị Thủ Đức, đề trở thành sĩ quan: nhưng họ chọn binh chủng hải quân, trong nhiệm vụ một người lính thủy bình thường.
            - Vừa rồi báo mạng thanhniênonline đăng nhiều bài viết của dượng. Oâng ta nhập đề ngay khi ngồi vào bàn không lâu
            - Đề tài gì…? Tôi cũng hỏi ngay
 
Lời mời ra uống cà phê của người em út của tôi tạo nên một cơ hội thuận lợi. Bà dì, vợ ông ta, hiện đang trong nhà, sôi nổi (giống như tính chồng) thăm hỏi và hàn huyên với mẹ tôi đủ thứ chuyện. Rồi các em gái của tôi, những cô em dâu …và các cháu trai, gái có thể cũng gây thêm tiếng động ồn ào vào ban nhạc hòa tấu đó. Mẹ tôi sẽ ra phi trường vào tối nay, trở về bên Mỹ, sống với cô em gái út. Trong hòan cảnh đó, ai có cơ hội để kể lại những điều gây cấn, kỳ lạ.
            - Một ban yểm trợ tinh thần Ngụy Văn Thà đã được thành lập, gây quĩ được hơn tỉ đồng, đã mua nhà cho bà Thà gần cả tỉ
            - Dượng cũng có mặt trong cuộc chiến xảy ra tại Hòang Sa, năm 1972 ?
            - Chiếc tàu ông Thà đi bị bắn chìm, chết hơn 70 người. Dương đi trong chiến hạm khác nên thóat chết.
 
Ủy ban được thành lập gồm nhiều nhân vật tai to mặt lớn. Trước đó, có khỏang 200 em học sinh ngòai Bắc, gửi thư đến bà Thà, ngỏ lòng biết ơn về sự hy sinh của ông chồng bà này và những chiến sĩ khác, đã anh dũng bỏ mình, trong trận hải chiến, bảo vệ Hòang Sa – Trường Sa. Tin đó làm nức lòng người xem, nhưng cũng không khỏi rơi vào tình trạng như những tin khác; nghĩa là bị nghi ngờ tính “cò mồi” của nó. Thời buổi điện tử, việc thông tin được loan truyền mau lẹ …nhưng tính chính xác vẫn còn đợi sự sàng lọc của thời gian.
            - Dượng được đưa ra Bắc …rồi đón tại phi trường. Có họp mặt báo chí, được chụp ảnh, quay phim liên tục …
            - Có đăng báo không …?
            - Chỉ có báo mạng …            
 
Rõ ràng, tin bị hạn chế ở mức độ nào đó. Việc con gái ông Kiệt đóng góp quĩ yểm trợ lên đến năm trăm triệu là việc không nhỏ. Tính qui mô như thế không phải chỉ căn cứ vào số tiền quyên được, mà ở chổ, gần như người trong Uûy ban đều là Việt Cộng cả !...
            - Cứ vào thanhniênonline.com, gõ Lữ Công Bảy là sẽ thấy hàng lọat bài về vụ này …
            - Lúc đầu, mới nghe dượng nói, tưởng dượng trong “hải đội” (tôi nói giỡn, khi dùng chữ này với cách ghép như chữ “bộ đội” cụ Hồ) của mấy ảnh … tham chiến với hải quân của Trung quốc.
 
Theo những gì ông dượng thuật lại, xem chừng Hán quyền CS này đặt nặng việc khêu gợi tinh thần ái quốc, qua việc chống lại sự xâm chiếm hai hòn đảo Trường Sa, Hòang Sa của Trung Quốc, trước năm 1975. Từ đó, gián tiếp nói rằng, chính quyền này cũng không ưa gì việc tuyên bố của nước bá quyền Trung Quốc về chủ quyền của họ trên hai hòn đảo đó. Nhưng thái độ gián tiếp này xảy ra quá lâu, sau khi mọi việc đã đi quá đà, khiến người dân tỏ ý nghi ngờ về tinh thần quyết chí bảo vệ hải đảo của cấp lãnh đạo. Do đó, một câu nói đã trở thành phổ biến trong các tầng lớp dân chúng: đó là một chính quyền “Ác với dân, hèn với giặc”. Vì họ cho rằng, ngư dân của ta bị tàu TQ tông hay bắn vào ghe thuyền … bắt và đánh đập họ mà vẫn không thấy nhà nước chính thức lên tiếng. Trong khi đó, người dân biểu tình chống TQ lại bị nhà nước đàn áp.
Riêng nhận xét của ông dượng, nhóm trí thức ngòai Bắc, nhất là các vị đã về hưu, tuyên bố nhiều điều rất mạnh mẽ. Nhà sử học Dương Trung Quốc nói nghe rất hay. Nhưng, mình (ông dượng) chỉ nghe … chứ không dám phát biểu gì.
            - Có một anh bạn, tôi nói, khi được nghe nói về Hòang-Trường Sa và cái chết của ông Thà, anh ấy cứ gọi họ của ông này là Nguyễn. Có đúng là họ Ngụy không ?...Sau khi ăn, mình ghé qua nhà anh ta một lúc.
            - Ừ … đi thì đi
 
Người bạn “Trí vận” và ông dượng, sau đôi lời của tôi, nói ngay những điều họ cần hỏi hay muốn nói. Ông dượng cung cấp thông tin rất chính xác, đại khái ông ta là lính hải quân trước 75, có hai ông anh ruột là Đại tá và Trung tá VC …có em đi lính không quân. Anh “Trí vận” nói tên ông Hạm trưởng của ông dượng và được xác nhận là đúng. Anh còn diễn tả dáng vẻ của ông hạm trưởng mà anh quen. Hơn nữa, những nhân vật có liên quan đến câu chuyện được anh kể ra …và đôi khi, hỏi xem ông dượng có biết gì về họ không. 
            - Vừa rồi, em có ghé nhà anh …… (phóng viên?)… có gặp anh Huy Đức nữa. Anh kia vì hẹn phỏng vấn với em nên nói Huy Đức ra về, gặp lại khi khác.
            - Huy Đức viết cuốn “Bên thắng cuộc” … có phải không?
            - Phải … anh này có tặng em cuốn sách đó
            - Sao nghe nói còn sống bên Mỹ mà …
 
Trước khi về thăm gia đình, tôi cũng xem được tin này trên mạng. Nhưng, tôi không quan tâm nhiều. Có hai lẽ: một, là vì tin tức trên mạng có độ chính xác cần phải truy xét; hai là vì, những ghi nhận của Huy Đức là một quá khứ đã lâu. Có cần thanh tóan anh này vì những điều cũ kỹ ấy không .. ?!. Những gì nói là thiệt hại cho chính phủ có bằng việc làm của Snowden, người đã tiết lộ về việc nghe lén của chính quyền Mỹ, trong thời gian vừa qua. Anh bạn vong niên của tôi, có cái hay là đã do dự, không xác quyết như lúc đầu, sau khi nghe tôi nói rằng, hồi ấy (trước năm 75) nghe đến cái họ của người đã chết, tôi nhớ ngay và không thể sai …vì cái họ rất lạ! Do đó, bây giờ, khi nghe ông dượng nói rằng, anh Thà là người gốc Hoa nên chắc chắn là anh ta không cần phải dò hỏi với người nào khác nữa.


Nhưng chuyện Huy Đức lại là chuyện khác. Năm rồi, khi nói chuyện với bạn bè trong quán cà phê, anh “Trí vận” nói rằng, anh ta nghe là Huy Đức đã bị lên án tử hình. Để làm nền cho tin đó, anh ta kể lại việc bác sĩ riêng của Mao Trạch Đông đã bị giết, sau khi tung ra cuốn sách, nói về những bí mật riêng tư, trong cuộc đời của nhà độc tài đó. Độ tin cậy vào việc Huy Đức bị lên án, đối với tôi còn yếu, nên tin này đã không được đưa vào những bài viết của tôi, trong năm rồi. 
 
Hai điều vừa nói trên, có liên quan đến ông Thà và Huy Đức, thật ra chẳng phải là chuyện các nguồn tin được nghe có chính xác hay không. Tôi muốn nói đến liên tưởng của ông dượng, khi cho rằng, có dấu hiệu hòa hợp hòa giải trong chính quyền. Đại diện là ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng, sự việc ấy còn gặp nhiều trắc trở, bởi phe thân Trung Quốc. Tôi nghĩ rằng, nếu quay lại liên tưởng này, khi nói chuyện với anh “Trí vận”, chắc anh ta hòan tòan phản bác.
 
Trước năm 1975, CS Bắc Việt gọi chính quyền miền Nam là Ngụy. Họ cho rằng, chính quyền đó là tay sai của chính phủ Mỹ. Việc họ nhờ cậy sự yếm trợ của phe CS Nga và TQ, bị họ dấu nhẹm hòan tòan. Ngày nay, sau hơn 30 năm, mọi việc đã bị lộ tẩy. Họ còn không thấy nhục, khi vẫn khắc trên tấm bảng, gắn chặt vào cổng trước của đền thờ Lê Duẫn, câu nói đã được họ tuyên bố trước kia (đại khái là): ta đánh Mỹ là ta đánh cho Liên Xô và Trung Quốc.


Câu nói “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào” ngày nay đã trở nên lỗi thời. Mỹ đã trở lại bằng cách thế nào đó. Ngụy khi xưa trở thành biểu tượng của chính nghĩa, của công cuộc tranh đấu cho dân chủ, tự do và thịnh vượng. Ngụy Văn Thà đã trở thành biểu tượng anh hùng của chủ nghĩa dân tộc, chống lại chính sách “sô vanh” (chauvinism) của đất nước bá quyền Trung Quốc!
 
Đặng Quang Chính
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ngụy (2)
 
Ông dượng chạy trước, chắc sợ trễ hẹn nên cho xe lao vun vút như con kình ngư rẻ nước. Tôi theo sau, cứ nhắm cái đầu, có nón bảo hiểm, trông như nón sắt lính Mỹ đánh trận ở Irak, đuổi theo. Ngồi trên xe gắn máy của mình, tôi cười với ý nghĩ, ông ta giống như lính Hải kích của binh chủng Hải quân QLVNCH ... nhưng bây giờ lại trở thành công dân của một chính quyền Hán ngụy!.
 
Nhóm chữ "chính quyền Hán ngụy" do anh bạn "Trí vận" của tôi gọi tên. Anh Hải kích tên Bảy đã ghé nhà anh bạn vào sáng sớm, để có dịp nói chuyện về vụ hải chiến Trường Sa - Hoàng Sa năm 1974.
            - "Anh làm gì trong hải quân...". Anh bạn hỏi
            - "Chắc không cùng bộ phận của anh đâu". Tôi trả lời thế ông dượng, vì nghe câu trả lời của ông ta, tôi biết đã có sự hiểu lầm. Nghe nói, anh "Trí vận" có lúc suýt được cài vào bộ phận binh vận trong hải quân VNCH, trước năm 1975.
 
Ông Bảy (Lữ Công) là Thượng sĩ giám lộ trên tàu chiến HQ Trần Khánh Dư, tham dự trận Hoàng - Trường Sa, không phải là lính Hải kích. Ông ta là người giải thích cho tôi, sự khác biệt giữa lực lượng Hải kích và lực lượng người Nhái. Sỡ dĩ tôi hỏi về sự khác biệt này, vì trước cuộc gặp gỡ đó, trong bữa cơm tại nhà của em tôi, anh "Trí vận" đội cái mũ vải rộng vành, trên có phù hiệu và chữ Hải kích. Trước năm 75, hai ông đều là "Ngụy" mà một ông lại hoạt động kiểu "nằm vùng" ...còn ông kia, lại có hai anh là Đại tá và Trung tá của VC. Còn bây giờ, ông đặt tên cho chính quyền hiện nay tại VN như thế, không còn "nằm vùng", lại là người đối kháng tiêu cực (!). Phần ông lính Hải quân khi xưa, nay là công nhân viên của "Hán ngụy". Nhưng cái chung nhất của hai người là: tích cực đóng góp cho việc chung. Vì thế, ông đối kháng tiêu cực, dù đi đâu, hễ có dịp là nói lên cái xấu của bọn CS; còn ông kia, ngoài công việc của nhân viên nhà nước, bây giờ thành con thoi, làm việc nối kết của "Hội nghĩa tình Trường Sa".
            - Chắc tôi đi một mình không kiếm ra căn nhà này
            - "Cháu cũng thế". Cô gái đã hẹn cùng đi với ông Bảy đến căn nhà này, đồng tình với nhận xét của tôi
 
Địa chỉ nhà gì mà có đến ba bốn cái gạch chéo (trước 75, gọi là "suỵt" - sur -(tiếng Pháp). Chẳng hạn 123/32/1B. Rồi còn số cũ, số mới nữa. Nhất là đến khúc hẽm bị chia làm 2 nhánh. Người đi kiếm nhà chẳng biết rẻ trái hay phải. Khu ổ chuột bên Mỹ - gọi là Ghetto - không biết có lối xây cất tương tự như vầy hay không.
            - "Sao không đưa ba má vào trong này. Ở ngoài đó (Quảng Bình ) cực khổ quá!...". Ông Bảy nói với Hùng, Tổng thư ký báo Thanh niên
                - Ở đâu quen đó. Ở trong thành phố lớn (HCM) như vầy cũng không phải dễ.
 
Rời nhà "Trí vận", khi ngồi quán cà phê với Hùng, câu hỏi đó của ông Bảy khiến tôi thấy ông ta thành thật hơi quá (nếu hai người không thân nhau lâu) . Nói là thành thật hơi quá vì trước đó, ông Bảy nói rõ mục đích gặp Hùng là hỏi xem Hùng có bị "khó dễ" gì khi đăng những bài viết của ông ta, nói về hải chiến Trường - Hoàng Sa. Nhưng, câu hỏi của tôi, sau khi trao đổi với Hùng vài câu, chợt nói rồi, nghĩ lại, tôi thấy mình còn "dở" hơn ông dượng. Ai lại hỏi người làm báo của nhà nước là trong thời gian làm báo, có điều gì khiến anh chàng khó chịu nhất!.
            - "Như vậy là những nhóm người đến thăm đều là ở trong Nam. Biết họ là ai không?". Tôi hỏi cô Thảo, người cùng đến nhà ông Chu, cơ khí viên của tàu HQ Trần Khánh Dư.
            - Họ đến thăm thì mình tiếp ...chứ con cũng không có nhu cầu tìm hiểu họ là ai.
 
Trước khi hỏi câu này, tôi cứ tưởng cô Thảo là con ông Ngụy Văn Thà. Bởi ngồi hơi xa nên tôi chỉ nghe nói gì đó mà tưởng có liên quan đến bà vợ của ông Thà. Cô Thảo thuật lại rằng, có phóng viên hai tờ báo Tuổi trẻ và Thanh niên, đến nhà cô và đưa ra những đề nghị mà cô nghe lạ tai!. Họ nói mẹ con cứ làm như bà Thà, cầm bài viết nói về cái chết của ông chồng, đứng trước bàn thờ, khóc có vẻ rất cảm động. Rồi gợi ý mẹ con tả gia cảnh túng thiếu của gia đình, để họ có lý do, kêu gọi lòng từ tâm của những người quan tâm đến việc này.  Con đã thay mẹ con trả lời với họ là mẹ con không thể làm được việc có vẻ đóng kịch như thế. Câu chuyện đó đã trôi qua hơn ba bốn chục năm rồi. Bây giờ, gia đình tôi tuy không giàu nhưng cũng không túng quẫn đến mức cần sự trợ giúp theo kiểu đó. Cha tôi đã chết cho lý tưởng của cha tôi, xã hội này không cần phải mang gánh nặng đó.  
 
Sau khi nghe cô ấy nói, tôi thầm nghĩ, có thể cô muốn nói là, cha tôi lớn lên ở trong Nam, phải gia nhập quân đội như bao thanh niên khác. Lực lượng quân sự được gọi là Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đó, do nhiệm vụ bảo vệ đất nước, đã chống trả lại lực lượng của quân đội CS, từ miền Bắc xâm nhập vào miền Nam. Họ chống trả sự tấn công và khủng bố của bộ phận tay sai miền Bắc là Mặt trận Giải Phóng miền Nam, nhằm bảo vệ cuộc sống an toàn cho người dân. Cái chết của những người lính đó sáng ngời chính nghĩa. Nay, xã hội này, được quản lý bởi chế độ toàn trị của đảng CS, những người mà trước đây, họ dùng chiêu bài "giải phóng" để gây ra cuộc chiến tương tàn giữa những người anh em trong nước. Người dân, giờ đây, đã rõ bản chất cuộc chiến đánh Mỹ chỉ là đánh cho Liên Xô và Trung Quốc. Nhưng do tính chất bạo tàn của chế độ, họ tạm thời không dám nói lên sự thật...và cũng không dám nói lên những chiến công của quân đội trong Nam, nhất là cuộc chiến chống lại sự xâm lăng của Trung Quốc. Điển hình là trận hải chiến Trường - Hoàng sa. Do đó, một sự biết ơn âm thầm trong lúc này của người dân, chắc có ý nghĩa hơn là những khoe trương về lòng biết ơn có tính tuyên truyền của nhà nước CS!. Nhưng việc cô Thảo đã không diễn ý hoàn toàn như thế là điều có thể hiểu được, vì tôi là người đầu tiên mà cô đã gặp trong ngày hôm nay. Biết đâu ông này (người viết bài) lại là một phóng viên nào đó, của tờ báo nào đó, của ông nhà nước CS này (báo Người Lao động chẳng hạn).
            - "Cô Thảo là con ông Thà". Tôi hỏi
            - «Cô là con của Đại úy Nguyễn Thành Trí, hạm phó tàu HQ 10». ông Bảy trả lời
 
Đấy!...tinh thần của con Ngụy là thế đấy!. Nó được hun đúc từ những chiến công hiển hách của ông cha, từ Bạch Đằng Giang, đến trận Đống Đa của Nguyễn Huệ. Khí phách được lưu truyền từ những câu nói như: "Ta thà làm quỉ nước Nam, còn hơn làm vương đất Bắc" (của loài Tàu đỏ), chứ không phải từ sự dối gạt, dấu diếm, không thông báo rõ ràng cho mọi người dân được biết về cuộc chiến tại đảo Gạc Ma, năm 1988, của nhà nước CS (1). Khí phách của tuổi trẻ hiện nay trong nước có thể nào nối tiếp được dũng khí của cha ông ngày xưa, có được vun bồi và phát triển tốt hay không (?)...khi nhà nước này đã tìm đủ cách để ngăn chận những cuộc biểu tình của thanh niên, người dân trong nước, chống lại việc bắn giết ngư dân người Việt, của các tàu hải quân người Tàu.
 
Tôi ngồi nghe ba người nói chuyện: ông Bảy, cô Thảo và ông Chu. Hai ông này, vì là chiến hữu nên không chỉ nhắc lại cuộc hải chiến mà còn nhắc nhau về những chiến hữu khác của họ, đã từng cùng tàu hay cùng đơn vị. Cô Thảo nói về vài kỷ niệm với cha mình (dù nghe người mẹ kể lại). Cô nói và ông Bảy xác định việc cha cô ấy đã được hưởng lương Thiếu tá trước khi nhận nhiệm vụ Hạm phó tàu HQ 10; nghĩa là giấy tờ chính thức thăng cấp sẽ được gửi đến ông Hạm phó không lâu sau đó. Tôi loáng thoáng nghe vì tâm trạng cứ thắc mắc về câu: "Nhất tướng công thành vạn cốt khô"; về bài viết: "Bia Đá Đợi Chờ, 39 Năm Sau - Giao Chỉ"(2). Không lẽ chúng ta chỉ giới hạn việc tưởng nhớ công lao đến những người có chức vụ hay địa vị cao trong xã hội..?!
            - "Vừa rồi báo Tuổi trẻ đến nhà, cũng định gửi một số tiền đến gia đình chú, nhưng chú không nhận". Ông Bảy nói
            - Cháu nghĩ còn bao nhiêu gia đình khác cũng có thân nhân hy sinh trong cuộc hải chiến mà hiện nay họ vẫn còn khó khăn trong cuộc sống ...
 
Không ngờ "chí lớn gặp nhau" như thế này. Tôi không có ý kiến về việc san sẽ sự giúp đỡ của những người có thiện tâm đến những gia đình có công đóng góp vào sự bảo vệ đảo Hoàng - Trường Sa của VN, vì tôi không có một liên hệ gì trong việc này. Nhưng, ý của ba người trong cuộc đã ít nhiều nói lên được sự thuận lý, hợp tình đúng mức.
 
Tôi theo ông dượng để tìm hiểu sự hoạt động của Hội "Nghĩa tình Trường Sa" đã phát triển đến đâu. Hơn nữa, tôi muốn tìm ra một manh mối nào đó, nếu có, để chứng minh sự liên tưởng của ông Bảy về một dấu hiệu hòa hợp hòa giải của ngụy quyền CS là có thật. Nhưng, cho đến khi rời căn nhà ông Chu ra về, tôi quên hết những điều đó, chỉ nhớ đến cái tinh thần "ngụy" mà cô Thảo, con gái ông Hạm phó HQ10 đã trần tình. Mong sao cái tinh thần đó sẽ được giới thanh niên, sinh viên hiện nay nhân rộng khắp nơi trong nước. Chỉ với tinh thần đó - tinh thần hy sinh để bảo vệ lãnh địa, lãnh hải của quốc gia, khi đã tham gia trong các lực lượng quân sự của đất nước, chứ không bảo vệ riêng chế độ (Trung với Đảng ...) - may ra, việc lấy lại những hòn đảo thuộc lãnh hải của ta trong tương lai mới có cơ thành tựu!
 
 
Đặng Quang Chính
05.04.2014
19:29
 
 
 
Ghi chú:
            (1)   http://www.tvvn.org/forum/content.php/5646-M%E1%BA%ADu-Th%C3%A2n-v%C3%A0-G%E1%BA%A1c-Ma-1968-%E2%80%93-1988-VietTuSaiGon
            (2)   http://www.tvvn.org/forum/content.php?page=2
Đăng nhập để trả lời
0
Đĩa sà lách Mỹ quốc (4)
(thực dụng?)
 
 
Chữ "Thực dụng" được nói thêm ở đây, để thấy, người sính dùng nó, tạo nó thành một từ ngữ có tính đặc biệt riêng. Người xem chữ đó có tính "tính cực" lại dễ bị lẫn lộn vì những mục tiêu mà người dùng nó cố tình dùng nó một cách không rõ ràng.
 
Trước hết, nói về cảm tưởng của nhiều người đối với chính sách của Mỹ. Với họ, người Mỹ làm việc có kế hoạch tốt và lâu dài. Tóm lại, cái gì của họ cũng nhất. Nhưng, nói ngắn, họ cũng thất bại. Như vụ tấn công Cuba đã được viết trong bài trước.
 
Vụ Cuba đã hơn năm mươi năm qua. Chúng ta xem vụ VN như thế nào.
 
Nếu cho rằng Mỹ can thiệp vào chiến tranh qua các phái bộ quân sự vào năm 1960, đến năm 1968, họ đã đổi hướng. Họ thực hiện chương trình VN hóa chiến tranh. Tháng 03.1968, Mỹ đơn phương đơn ngừng đánh phá miền Bắc từ vĩ tuyến 20 trở ra. Cùng những hành động đó, Kissinger đã đại diện chính phủ Mỹ có những cuộc mật đàm riêng với Tàu.
 
Trong tám năm (1960-1968) với kinh phí chiến tranh tốn đến hàng ngàn triệu đô đã làm cho con người thực dụng của Kissinger đi đến quyết định chấm dứt cuộc chiến VN (dĩ nhiên, còn nhiều yếu tố khác nữa -cũng đã được nêu ra trong các bài trước-). Đồng thời, thị trường Tàu với khối dân cả gần ngàn triệu đã làm cho ông "đại gia" Mỹ lóa mắt. Chưa kể, giao thương với Tàu lại là cách gián tiếp gây sự sự rạn nứt trong liên hệ giữa Tàu và Nga.
 
Thế là tính thực dụng được thi hành triệt để. Nước Mỹ cũng sẵn sàng chấp nhận Tàu có chân trong Liên Hiệp Quốc và xem Đài Loan là một bộ phận của Tàu.
 
Họ nghĩ rằng, dân Tàu nghèo, khi bắt đầu giao thương với Mỹ, sẽ trở thành một nhà máy không lồ, với số công nhân dồi dào, giá lương rẻ mạt. Những công nhân này sẽ mua sắm tối đa. Và người Tàu cứ làm thuê, cứ mua cứ sắm; cứ lệ thuộc vào nước Mỹ về kinh tế. 
 
Thực tế không như họ tính. Chỉ những năm gần đây, sự tiêu thụ của người Tàu mới tăng đáng kể. Sau nhiều năm dài, chỉ làm việc và thắt lưng buộc bụng; hơn nữa, lại có tài "nhái" hàng, nước Tàu đã có sự phát triển ngoài dự đoán của họ. (Ngoài ra, còn nhiều yếu tố khác như  TT.Trump đã nêu -rõ hơn nữa là nội dung của cuốn sách "Chết bởi Trung Quốc"-). Người Tàu hiện là chủ nợ của Mỹ.
 
Kinh tế Tàu phát triển, dĩ nhiên, họ cũng sẵn sàng tăng cường sức mạnh quân sự, để bảo vệ những thành quả kinh tế của họ. Đồng thời, khi quân lực lớn mạnh, họ muốn bành trướng ảnh hưởng của họ ra khắp nơi. Tàu hiện nay trở thành một đối thủ đáng kể của Mỹ. Con cọp ngủ yên lâu nay đã thức giấc!
 
Bây giờ, người Mỹ muốn đổi trục sang Châu Á. Họ muốn lôi kéo VN vào cuộc chơi mới. Rõ ràng, cái lối "Pragmatism" của họ đã đưa họ đi quanh một một con đường vòng. Một con đường vòng, tuy thấy có lợi trước mặt (qua các trào TT Mỹ từ Clinton đến nay) nhưng về lâu dài, đã khiến bạn bè năm châu bớt tin cậy. Họ không còn tin tưởng nhiều nơi sức mạnh của Mỹ như trước đây...và họ không còn tin nơi "lý tưởng Cộng hòa" của Mỹ quốc; cái lý tưởng Tự do, công bằng, bác ái, mà nước Mỹ từng hô hào, tán dương, khi Mỹ vừa thoát khỏi vòng lệ thuộc Anh Quốc.
 
 
 
Đặng Quang Chính
21.12.2016
13:56
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đĩa sà lách Mỹ quốc (5)
(Ai là Tổng thống thực dụng)
 
 
Bài 2 có câu viết như sau: "mèo nào cắn mĩu nào" hay "(con) Lươn ngắn lại chê (con) trạch dài"!. Câu thành ngữ hàm ý chỉ kẻ không biết người, biết mình, chỉ biết chê người chứ không biết mình cũng có tật như người. Ông Obama là Tổng thống tiền nhiệm nên ông này có kinh nghiệm hơn người đi sau (?) và là "Con lươn" trong trường hợp này?.
 
Lần nữa, nhắc lại trường hợp ông Obama đến VN vừa rồi, để dễ thấy sự việc hơn là những trường hợp khác.
 
Để thực hiện Hiệp định TTP (viết tắt của từ Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement -Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương-). Mỹ muốn TPP sẽ là điểm chốt mới của họ tại Châu Á, sau nhiều năm Mỹ đã lún quá sâu vào khu vực Trung Đông.
 
Nói nghe có vẻ ngắn gọn, thật ra, đó là một quá trình khá dài.
 
Ngày 11-7-1995; TT Bill Clinton, đã tuyên bố bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam, thúc đẩy tinh thần hòa giải giữa hai nước cựu thù và cùng nhau hướng tới tương lai, bao gồm cả việc dỡ bỏ lệnh cấm vận và đàm phán thỏa thuận thương mại song phương
 
Ngày 02.07.2015, Bill Clinton kỷ niêm 20 năm bình thường hóa bang giao.
 
Từ ngày Clinton làm TT. Mỹ (1992), TT thứ 42 của Hiệp Chủng quốc, đến thời TT.Obama, TT thứ 44, thời gian tổng cộng là 14 năm. Mười bốn năm dành cho
một quá trình từ đàm phán thỏa thuận song phương đến đối tác chiến lược và  đối tác chiến lược toàn diện. Đến giai đoạn cuối như vừa rồi mà danh sách bán vũ khí sát thương phải chờ sự làm việc của những nhóm cao cấp khác của cả hai nước, cùng duyệt xét những khí cụ sát thương nào cần thiết vào thời điểm nhất định nào đó.
 
Nếu chỉ xét riêng cho quá trình này, mọi người như thấy chính phủ Mỹ có một lộ trình làm việc hết sức "nghiêm túc" (chữ dùng của VN hiện nay – thận trọng-) và những cá nhân, những tổ chức cổ súy cho nhân quyền tại VN, cảm thấy an lòng. Đôi khi họ còn hoan nghênh đến quá mức (Một đôi người trong những tổ chức xã hội dân sự tại VN, chẳng hạn ông Ls.Nguyễn Văn Đài và ông Ts. Nguyễn Quang A (1).
 
Vào TPP (2) mà ai không thích. Có lợi cho VN mà!. Vì, ít ra, họ thấy thấp thoáng việc bảo vệ nhân quyền là một trong những qui định mà các nước thành viên của Hiệp ước TPP đó phải tôn trọng. Ở Mỹ, trước khi TT.Obama đi VN, có những cuộc hội thảo về VN, có một số người VN tham dự (Như trước đây, khi chính phủ Mỹ tiếp Chủ Tịch/Thủ tướng VN, họ đã mời một số đại diện các đoàn thể, chính đảng người Việt bên Mỹ vào tòa Bạch cung. Chẳng cần biết nội dung cuộc Hội thảo/gặp mặt ra sao, đại diện người Việt có mặt là tốt rồi).
 
Khi TT.Mỹ Obama đến VN, tại Hà Nội, các nhân vật thuộc các nhóm tổ chức Xã hội dân sự thấy được những gì?
 
Hãy xem qua trang mạng "Luật khoa" bên VN nói về những diễn tiến ấy (3)
 
"...Ông (Nguyễn Quang A) khá tin tưởng rằng ông sẽ không bao giờ đến được buổi gặp mặt Tổng thống Obama...nhưng Ông A vẫn quyết định sẽ đi gặp ông Obama. Tôi bước ra khỏi nhà lúc 6:22 sáng. 6:25 tôi bị bắt,” ông kể. Một đội nhân viên an ninh nhà nước nhét ông vào một chiếc xe và đóng rầm cửa lại. Ông Quang A bị cô lập bên trong xe với hai sĩ quan cảnh sát mặc thường phục và một tài xế. Cửa sổ xe có kính màu đen và biển số thì bị che lại. Chiếc xe là một “nhà tù di động”, ông Quang A nói.Họ chở ông A trên xe đi suốt bảy tiếng đồng hồ sau đó, đầu tiên tới Hưng Yên, một thành phố với các ngôi đền chùa cổ kính phía Đông thủ đô (bài gốc viết là phía Tây – ND), và sau đó về lại nhà ông, vừa kịp lúc máy bay của Tổng thống Obama vừa cất cánh để đến địa điểm tiếp theo trong lịch trình”.
 
Hai nhà bất đồng chính kiến khác cũng bị chính phủ Việt Nam ngăn chặn theo cách tương tự. Họ không đến được buổi gặp mặt do Sứ quán Hoa Kỳ tổ chức.
 
Ông A đã phản ứng ra sao?. Cũng trang mạng đó, có ghi: "Nếu ai có ảnh hưởng gì, họ sẽ đàn áp người đó.” Ông A nói thêm. “Nhưng nếu như nhà chức trách mà khôn ngoan hơn, họ sẽ biết rằng những người biểu tình không muốn lật đổ họ. Những người biểu tình chỉ muốn thương lượng để thay đổi chính sách.”.
 
Chúng ta cắt ngang ở đây để thêm lời bình phẩm, có thể ở dạng như thế này: "Tội nghiệp ông A quá!...và tội những nhà Xã hội dân sự khác nhiều hơn!". Ông A bị đàn áp lúc nào khác, người ta không biết ra sao. Nhưng, khi muốn đi gặp TT. Obama mà bị "đàn áp" theo lối chở đi "du lịch" lòng vòng 7 tiếng đồng hồ thì những nhà Xã hội dân sự khác cũng chỉ cầu mong được thế. Trang mạng "Luật khoa" viết: "Vào tháng Ba, một người bạn của ông Quang A, Nguyễn Hữu Vinh, con trai của một quan chức ngành công an, bị tuyên án tù năm năm vì đã cho đăng các bài viết chống chính quyền trên Internet. Ông A nói với giọng đầy ngờ vực “Trang web của anh Vinh gần giống như tạp chí Reader’s Digest. Anh ta chịu án năm năm chỉ vì quản lý một trang web,”
 
Nói tội nghiệp ông A vì ông đã đưa ra hai hình ảnh đối chọi với nhau... mà hai hình ảnh này đều do ông ấy tự vẽ. Ông nói: "..Những người biểu tình chỉ muốn thương lượng để thay đổi chính sách". Rồi cũng ông nói với Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Tom Malinowski: "Nếu phải biến con người thành món hàng để mặc cả thì tôi chống việc đó!". Ông A, thay mặt những người biểu tình để muốn thương lượng -thương lượng gì, nhân quyền à (?)- ...để thay đổi chính sách gì -chính sách bãi bỏ độc đảng à (?)-. Ai cũng thấy là, dù Mỹ trao đổi này khác với CSVN để đem tù nhân chính trị qua Mỹ, họ làm được vì họ có lợi thế của họ. Còn nhóm Xã hội Dân sự của ông A có lợi thế gì để làm cuộc thương lượng, để thay đổi chính sách với nhà nước VN?!...
 
Nói là tội nghiệp ông A vì ông bị "tù" ở trong nước nên làm sao có thể nói gì cho lớn chuyện được. Ông và nhóm Xã hội của ông cũng đã khép mình -dù không muốn- trong khuôn khổ qui định của luật pháp nhà nước nên đành ở vào thế, khiến khá nhiều người cho rằng, những nhóm Xã hội Dân sự (cho đến thời điểm này) chỉ làm lấy có; hay nói đúng hơn, có khi chỉ là làm vật trang điểm cho nhà nước CS, để có hình thức dân chủ mà thôi.
 
Còn người Mỹ, họ biết gì về tình trạng nhân quyền ở VN?.
"Chương về Việt Nam trong báo cáo về nhân quyền năm ngoái (2015) của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ có đầy các tường trình về việc các lực lượng an ninh tấn công và đe dọa giới phóng viên". (Trang Luật khoa)
 
Việc mở rộng vòng tay, theo lời của ông Bill Clinton, nhân dịp kỷ niệm 20 năm bình thường hóa bang giao, 02.07.2015, là: "“Hai mươi năm trước, thương mại hai nước là 500 triệu đô la Mỹ, nay đã lên tới 35 tỉ đô la Mỹ; Việt Nam vượt Thái Lan để trở thành nhà xuất khẩu hàng đầu của ASEAN vào thị trường Mỹ".
 
Lần này, qua chuyến đi của TT.Obama, kết quả ra sao?.(a) thấy rõ tâm trạng của người dân đối với chính quyền Mỹ (b) Thương mại hai chiều giữa Mỹ và Việt Nam đạt 35 tỷ đô la trong năm ngoái, chiếm 22% tổng thương mại Hoa Kỳ có với khối ASEAN và đưa Việt Nam trở thành nhà cung ứng lớn nhất trong ASEAN cho thị trường Mỹ.(c) VN đã đặt mua máy bay Boeing Mỹ tổng giá 11 tỉ Mỹ kim (d) mở đại học Fullbright tại VN (5).
 
Về nhân quyền, Mỹ đã đạt được những gì?. Những nhóm xã hội dân sự tại VN muốn có cuộc gặp mặt với TT. Obama đã bị ngăn chận!. 
 
Như vậy, ông TT.Obama cũng là tay thực dụng, không khác cũng chẳng thua TT.Bill Clinton.
 
 
Đặng Quang Chính
26.12.2016
21:39
 
 
Ghi chú:
(1) giải thưởng "Hoa Tulip về Nhân quyền" của Hà Lan
http://www.nhanquyenvn.com/2016/08/nuc-cuoi-chuyen-nguyen-quang-duoc-de-cu-nhan-giai-human-right-tulip.html
(2) https://en.wikipedia.org/wiki/Trans-Pacific_Partnership
(3) http://luatkhoa.org/2016/06/4852/
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»