<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-05 03:57:57Ngọc Lý>
Thật ra cyclo gởi chủ đề lên đây là để biết thêm vè một số nhà thơ Đường nổi tiếng như Lý Bạch, Đỗ Phủ, Trương Kế. Hiểu biết về họ ít quá,ai có thông tin gì hay thì chia xẻ cùng nhé ![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
1. Lý Bạch (701- 762) tự Thái Bạch, quê gốc ở Cam túc nhưng đến khi 5 tuổi thì chuyển theo gia đình về làng Thanh Liên-h. Miên Châu (Tứ Xuyên) nên ông coi đây như là quê hương mình. Ông lấy tên làng đặt hiệu là Thanh Liên cư sĩ. Từ nhỏ, đã luyện kiếm đến mức cao thâm và giao du với nhiều danh sĩ nổi tiếng thời đó. Ông là người rất yêu thiên nhiên,thường lên núi Nga Mi ngắm trăng ( đó là ngọn núi cao hơn 3200 m, khá lạnh) Ngay từ 19 tuổi, ông đã đi du lịch khắp nơi để tìm hiểu và dựng công danh. Là một trong những người đứng đầu Khởi nghĩa An Lộc Sơn nhưng bất thành,bị bắt đi đày rồi được thả trên đường đi (bài thơ "Tảo phát Bạch đế thành" được ông viết trong hoàn cảnh này). Lý Bạch là người đa tài, không chỉ nổi tiếng về Thơ,ông còn là người nổi tiếng giỏi kiếm thuật, "sức địch muôn người". Tuy nhiên ông không thọ cũng vì thất chí và uống rượu quá nhiều.Các bạn thơ thường gọi ông là Trích tiên ( tiên bị đày) hoặc "Thiên thơ"...
2. Đỗ Phủ ( 712 - 770? )
Đỗ phủ tự là Tử Mỹ, hiệu Thiếu Lăng, quê tỉnh Hà nam. Sinh ra từ một gia đình danh sĩ nên ông thường tự hào rằng "Thơ phú là chuyện nhà mình" Từ nhỏ thể trạng ốm yếu nhưng cũng nổi tiếng thơ hay. Có người xem thơ ông khi mới 14 tuổi đã thốt lên rằng " Thơ này đến Tào Thực còn thua!" và ngay khi đó ông đã là bạn vong niên với nhiều danh sĩ đương thời. Sau khi thi đậu, ra làm quan một thời gian thì ông về ở ẩn (năm 755). Những bài thơ của ông hầu hết chỉ nói đến cảnh thiên nhiên.
( Để lúc nào rảnh viết tiếp vậy )
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
1. Lý Bạch (701- 762) tự Thái Bạch, quê gốc ở Cam túc nhưng đến khi 5 tuổi thì chuyển theo gia đình về làng Thanh Liên-h. Miên Châu (Tứ Xuyên) nên ông coi đây như là quê hương mình. Ông lấy tên làng đặt hiệu là Thanh Liên cư sĩ. Từ nhỏ, đã luyện kiếm đến mức cao thâm và giao du với nhiều danh sĩ nổi tiếng thời đó. Ông là người rất yêu thiên nhiên,thường lên núi Nga Mi ngắm trăng ( đó là ngọn núi cao hơn 3200 m, khá lạnh) Ngay từ 19 tuổi, ông đã đi du lịch khắp nơi để tìm hiểu và dựng công danh. Là một trong những người đứng đầu Khởi nghĩa An Lộc Sơn nhưng bất thành,bị bắt đi đày rồi được thả trên đường đi (bài thơ "Tảo phát Bạch đế thành" được ông viết trong hoàn cảnh này). Lý Bạch là người đa tài, không chỉ nổi tiếng về Thơ,ông còn là người nổi tiếng giỏi kiếm thuật, "sức địch muôn người". Tuy nhiên ông không thọ cũng vì thất chí và uống rượu quá nhiều.Các bạn thơ thường gọi ông là Trích tiên ( tiên bị đày) hoặc "Thiên thơ"...
2. Đỗ Phủ ( 712 - 770? )
Đỗ phủ tự là Tử Mỹ, hiệu Thiếu Lăng, quê tỉnh Hà nam. Sinh ra từ một gia đình danh sĩ nên ông thường tự hào rằng "Thơ phú là chuyện nhà mình" Từ nhỏ thể trạng ốm yếu nhưng cũng nổi tiếng thơ hay. Có người xem thơ ông khi mới 14 tuổi đã thốt lên rằng " Thơ này đến Tào Thực còn thua!" và ngay khi đó ông đã là bạn vong niên với nhiều danh sĩ đương thời. Sau khi thi đậu, ra làm quan một thời gian thì ông về ở ẩn (năm 755). Những bài thơ của ông hầu hết chỉ nói đến cảnh thiên nhiên.
( Để lúc nào rảnh viết tiếp vậy )
[url=http//www.tiachopxanh.com]Someone dreams about hapiness while others work hard for that.[/url]