Chương MƯỜI LĂM
TANG VẬT TRONG HÀNH LÝ KHÁCH ĐI TÀU
Dù có ý định lấy cớ nhiều lần và gọi người mang cà phê đến cho bà Hubbard, ông Poirot mới có thể ra ngoài đi cùng với hai người bạn đồng hành.
- Vậy là chúng ta chỉ toi công - ông Bouc nhắc nhở mọi người - Bây giờ đến lượt người nào?
- Dễ thôi, ta đi kiểm tra từng toa một. Trước tiên toa số 16, lão Hardman tử tế.
Lão Hardman miệng ngậm điếu xì gà niềm nở đón tiếp các vị khách.
- Mời quý vị bước vô trong, bạn mình với nhau cả. Hơi chật một chút đấy nhé.
ông Bouc phân bua lý do ghé lại đây, và nhà trinh thám tài ba gật đầu thông cảm.
- Được rồi mà. Nói thật, quý vị không lo làm nhanh cho xong. Chìa khóa đây, thưa quý vị nếu cần lục soát trong túi. Để tôi đỡ cái túi xách xuống giùm cho.
- Có người phụ trách đây. Này Michel.
Hai túi xách của lão Hardman được khám xét trước. Chỉ toàn là rượu. lão Hardman lim dim mắt.
- Qua biên giới cũng không có ai khám xét hành lý. Dù có lo lót nhân viên phụ trách toa. Nếu cần, dúi cho mớ tiền. Thế là xong ngay.
- Còn tới Paris thì thế nào?
Lão Hardman lại lim dim mắt.
- Lúc tàu ghé Paris - lão nói - Tôi cho nó vô chai dán nhãn hiệu ghi bên ngoài là dầu gội.
- Ông không tuân theo lệnh cấm rượu sao, ông Hardman - ông Bouc vừa hỏi vừa cười.
- Có - lão Hardman đáp - Tôi không dám nói là không tôn trọng luật lệ cấm rượu.
- Ồ - ông Bouc chợt cất tiếng - Dân buôn rượu lậu - ông nói chậm rãi từ tốn.
- Người Mỹ nói chữ hiểu ra được nhiều nghĩa, lạ tai - lão nói theo.
- Tôi à, tôi cũng muốn qua Mỹ - ông Poirot nói.
- Ông sẽ thấy được cái lối làm ăn táo bạo bên đó - Hardman nói - Cần phải đánh thức Châu âu dậy. Một vùng đất đang còn ngái ngủ.-
- Nước Mỹ là một nước đi đầu - ông Poirot cũng nghĩ vậy - Tôi rất khâm phục người Mỹ. Chỉ có tôi là lạc hậu, còn riêng tôi nhận thấy phụ nữ Mỹ không được duyên dáng bằng mấy nàng Ăng-lê. Còn mấy cô nàng Pháp, Bỉ hay làm dáng, dễ thương, không có ai dám đụng tới, thế đó .
Lão Hardman quay qua để mắt theo dõi lớp tuyết dày đặc ngoài kia trong chốc lát.
- Tôi nghĩ ông nói có lý, ông Poirot - lão nói - Mỗi nước người ta có sở thích về gái đẹp của họ.
Nhìn mãi lớp tuyết ngoài kia mắt lão muốn xốn.
- Mình bị chóa mắt, có phải không đây? - lão tự nghĩ - Mà thưa quý vị mấy chuyện vừa qua khiến tôi điên đầu. Nào là giết người, tuyết chặn đường, chẳng làm nên tích sự. Chỉ tốn thì giờ quanh quẩn. Ước gì có việc mà làm.
- Đó mới là tinh thần biết xoay sở của dân Tây phương - ông Poirot vừa nói vừa cười.
Người phụ trách toa xếp lại hành lý, các vị khách qua đến buồng khác.
Ngài Đại tá Arbuthnot đang ngồi ở một góc, miệng ngậm ống điếu đọc báo.
Poirot trình bày lý do. Ngài Đại tá không phản đối. Ngài chỉ có hai túi xách to bằng da.
- Tôi còn một mớ hành lý gởi tàu biển - Ngài vừa nói.
Đúng tác phong nhà binh, hành lý luôn luôn xếp gọn gàng. Mất vài phút, kiểm tra xong ngay. Poirot nhìn xem cái gói đựng cây xoi ống điếu.
- Ngài thường dùng một loại hàng này? - Poirot vừa hỏi.
- Lúc nào cũng vậy. Tôi mua được mang theo dùng -
- Ồ! - Poirot gật đầu.
Đúng là một loại hàng Poirot nhặt được trong buồng ngủ nạn nhân.
Ra đến ngoài hành lang, Bác sĩ Constantine xem lại cho rõ hơn.
- Giống y hệt - Poirot nói lầm bầm trong miệng - khó tin thật. Lối sống ông ta thường là không phải vậy, khi ông đã nói ra, ngu ý đã nói nhiều lắm rồi.
Cửa buồng kế bên khóa chặt. Buồng ngủ của Công chúa Dragomiroff. Có tiếng gõ cữa, công chúa nói vọng ra một giọng trầm:
- Xin mời vào.
Ông Bouc mở lời trước. Ông lịch sự trình bày lý do ghé qua đây.
Công chúa lặng thinh ngồi nghe, vẻ mặt xấu xí của bà như hờ hững.
- Chuyện phải nói là, thưa quý vị - Bà nói tiếp theo lời ông - Tất cả chỉ bấy nhiêu đó. Chìa khóa người hầu đang giữ và tùy quý vị sai khiến.
- Người hầu gái giữ chìa khóa như mọi khi, phải không? - Poirot chợt hỏi.
- Dạ phải.
- Vậy qua biên giới quan thuế xét hành lý, chìa khóa phải có ngay để mở chứ?
Bà công chúa khẽ nhún vai.
- Không hẳn là vậy. Đến lúc đó, thì người phụ trách toa chạy đi tìm giúp.
- Bà hoàn toàn tin tưởng người hầu, thế đó?
- Tôi đã báo cho ông rồi thì phải - bà công chúa lặng lẽ nói - Tôi không dùng người nếu thấy không tin tưởng.
- Phải đấy - Poirot vẻ trầm ngâm - Thời bây giờ chuyện tin người là trên hết. Thà dùng một người hầu thật thà hơn là mướn một người chỉ lo chưng diện, ai thể như mấy cô nàng đỏm dáng thành Paris.
Chợt ông để ý thấy đôi mắt đen láy sáng láng đảo qua một vòng rồi nhắm nghiền mắt lại.
- Này ông Poirot, ông thì nghĩ thế nào?
- Dạ thưa bà, chẳng nghĩ gì cả. Tôi ấy à? Cũng chẳng nghĩ gì.
- Nhưng đấy. Ông vừa nghĩ đến chuyện tôi mướn người giúp việc là dân Pháp lo việc trang điểm cho tôi kia mà?
- Chuyện cũng bình thường thôi, thưa Bà.
Bà Công chúa lắc đầu.
- Nàng hầu Schmidt nguyện theo tôi suốt đời, ăn ở hết lòng, thật quý hóa quá.
Người hầu gái vừa mang chìa khóa đến. Bà công chúa nói mấy câu tiếng Đức, cô nàng mở va li để các vị khách khám xét. Bà đứng ở hành lang nhìn ra ngoài trời lớp tuyết dày trắng xoá, ông Poirot đứng gần bên, còn ông Bouc lo khám xét hành lý.
Bà nhìn qua chỗ ông đứng rồi nhếch mép cười nhạt.
- Vậy ra, ông chẳng cần biết bên trong va li tôi đựng gì? - Poirot lắc đầu.
- Thưa bà đây là thủ tục phải làm.
- Ông nói chắc chưa?
- Riêng phần này thì chắc rồi.
- Đến giờ tôi vẫn còn nhớ thương Sonia Annstrong. Còn ông nghĩ thế nào? Có phải ông nghĩ tôi không thể làm bẩn tay giết chết tên bất lương Cassetti này sao? Ồ, vậy là ông nghĩ đúng.
Bà lặng thinh rồi nói tiếp.
- Đối với tên vô loại đó, ông biết tôi phải hành động như thế nào. Tôi phải cho gọi người giúp việc đến, ra lệnh: 'Quất cho nó một trận nhừ tử rồi đem quăng nó vô bãi rác'. Nếu còn là thời thanh niên tôi giải quyết như vậy đó, ông ạ.
Poirot chăm chú im lặng đứng nghe, không nói.
Bà nhìn qua ông ánh mắt sôi sục.
- Ông không nói gì sao, ông Poirot. Tôi vẫn chưa hỏi ông đang toan tính gì?
Poirot nhìn chăm chăm về phía bà công chúa.
- Thưa bà, tôi nghĩ là, sức mạnh của bà biểu lộ qua ý chí, không phải ở hai bàn tay.
Bà cúi nhìn hai cánh tay gầy guộc, đen đủi với hai bàn tay vàng vọt đeo đầy nhẫn.
- Ông nói đúng - bà đáp - Tôi không dựa vô sức mạnh ở hai tay, hoàn toàn không. Có phải vậy mà tôi phải tiếc hay nên mừng.
Chợt bà quay nhìn vô trong buồng, nàng hầu đang còn lo sắp sếp lại mớ hành lý.
Bà không để cho ông Bouc kịp nói lời xin lỗi.
- Ông không cần phải xin lỗi, thưa ông - Bà vừa nói - Vụ án đang còn đấy. Dù đã có theo dõi điều tra. Tất cả chỉ có vậy.
- Bà tử tế quá, thưa công chúa.
Hai vị khách lui ra, bà khẽ nghiêng đấu nhìn theo.
* * *
Đến hai buồng gần đó, cửa đóng kín mít. Ông Bouc dừng lại vẻ nghĩ ngợi ghê lắm.
- Quái thật - ông vừa nói - Chuyện mới là kỳ quặc. Đây là những tấm thông hành ngạo giao. Hành lý được miễn khám xét.-
- Theo thủ tục Hải quan thì miễn. Trong lúc truy tìm thủ phạm thì phải bỏ qua.
- Tôi hiểu. Dù sao, ta không muốn bày ra chuyện rắc rối.
- Đừng lo ngại, ông bạn. Vợ chồng Bá tước biết điều. Ta cứ nhìn Bà công chúa Dragomiroff ăn ở tử tế thì biết ngay.
- Công chúa là một bà quý phái. Hai bà cũng ngang hàng, Ngài Bá tước coi bộ hung tợn hơn. Ngài phẫn nộ nếu gặp người lạ đến quấy rầy hơn. Giả sử ta bỏ qua chỗ này, nhỉ. Vậy thì họ chẳng biết gì đến việc khám xét hành lý. Ta chẳng nên chuốc lấy phiền phức cho mình.
- Tôi không nghĩ như ông - Poirot nói - Tôi cho là Ngài Bá tước cũng biết điều. Dù sao ta nên thử xem.
Không đợi ông Bouc kịp nói, Poirot gõ nhẹ vô cánh cửa buồng số 13.
Một giọng nói nghe dõng dạc từ bên trong vọng ra:
- Xin mời vào.
Ngài Bá tước ngồi ở một góc cửa đang đọc báo. Bà phu nhân nằm co ro bên kia gần cửa sổ đầu kê trên gối như còn ngái ngủ.
- Xin phép Ngài Bá tước - Poirot mở lời - Ngài thứ lỗi cho chúng tôi đường đột tới đây, vì có việc phái khám xét hành lý khách đi tàu. Chẳng qua là vấn đề thủ tục, chúng tôi phải thi hành. Người đi cùng với tôi, ông Bouc, cho hay là nếu Ngài mang hộ chiếu ngoại giao thì miễn khám xét.
Ngài Bá tước nghĩ ngợi một lúc.
- Cảm ơn quý vị - Ngài nói - Tôi không hề tự cho là mình được miễn. Đến lượt tôi cũng phải chịu tuân theo lệnh khám xét.
Ngài quay lại nhìn phu nhân.
- Em không nghĩ khác hơn chứ, Elena?
- Ồ không.- phu nhân nói ngay không đắn đo.
Cuộc khám xét diễn ra nhanh chóng. Ông Poirot có vẻ như muốn che đậy vẻ bối rối nói lảng qua chuyện khác.
- Một cái nhãn hành lý thấm ướt nước, thưa phu nhân - Tay ông vừa nhấc chiếc va li xuống.
Phu nhân không để ý, bà cảm thấy bị làm rộn vì cuộc khám xét, bà vẫn nằm co ro ở một góc mơ màng, nhìn ra ngoài cửa sổ mặc cho hai ông khách khám xét hành lý buồng.
Cuối cùng Poirot với tay kê phía trên lavbô rửa món đựng bên trong - một miếng bô phấn, một cái chai dán.
Nhìn quanh một lượt vị khách cáo lui.
Đến lượt chỗ ở bà Hubbard bên phải và sau cùng buồng ngủ của ông Poirot.
Cuộc khám xét qua đến toa vé hạng nhì. Đầu tiên là buồng số 10 và 11 nơi ở của nàng Debenham, nàng đang nằm đọc sách, và cô nàng Greta Ohlsson còn ngái ngủ chợt tỉnh giấc lúc hai vị khách bước vô.
Poirot vẫn chào hỏi theo phép lịch sự. Cô nàng người Thụy Điển có vẻ bối rối nhưng nàng Mary Debenham tỉnh như ruồi.
Poirot tự giới thiệu với cô nàng người Thụy Điển.
- Xin lỗi cô nương, chúng tôi được phép đến đây khám xét hành lý cô nương trước, xong rồi nhờ cô đến thăm hỏi bà khách người Mỹ kia. Chúng tôi đã chuyển chỗ ở qua toa khác, bởi bà đang còn bối rối vì chuyện vừa qua. Chúng tôi cho người đưa cà phê tới nơi, nhưng tôi nghĩ ai muốn nói chuyện với bà ta phải là người đủ tư cách mới được.
- Người mà tôi gặp tỏ ra có thiện cảm - Bà đi theo đến nơi ngay - Tôi cảm thấy như bị sốc không hiểu sao bà phải bị kẹt lại trên tàu chưa thể gặp được con gái. Ồ, mà lẽ ra bà cần phải về ngay, vali chưa khoá, bà cần chút ít muối amoni ngửi cho tỉnh.
Bà vội đi ngay. Đồ dùng mang theo rất ít ỏi, và chưa hay bị mất mấy sợi dây đồng trong hộp đựng nón.
Nàng Debenham vừa đặt cuốn sách xuống, nhìn về phía ông Poirot đang đứng. Ông hỏi thì nàng giao chìa khóa, vừa nhấc chiếc va li xuống nàng hỏi lại ngay.
- Sao ông lại gọi cô ta đi nơi khác, ông Poirot?
- Tôi hả, cô nương? Sao vậy, để lo chăm sóc bà khách người Mỹ.
- Ông đặt điều hay đấy. Dù sao đó là một cái cớ.
- Tôi chẳng hiểu gì cả, thưa cô nương.
- Tôi nghĩ là ông hiểu lắm chứ.
Nàng nhếch mép cười.
- Ông muốn để tôi ở lại một mình, phải không?
- Cô nương lại đặt điều rồi, thế đó.
- Vậy là ông bịa ra chuyện đó? Không, không phải vậy. Tôi nghĩ sẵn trong đầu. Thế đó, đúng không?
- Thưa cô nương, ngạn ngữ có câu…
- «Không khảo mà xưng»; ông định nói vậy chứ gì? Lẽ ra ông nên mừng cho tôi hiểu biết việc đời. Vì lý do này nọ, ông tưởng tôi đã hay biết chuyện kinh khủng cái đêm hôm đó, vụ án giết người mà tôi chưa từng thấy.
- Cô nương quá tưởng tượng đấy thôi.
- Không, tôi không dám tưởng tượng đâu. Tôi nghĩ mình đã bỏ phí mất thời gian, không chịu khai báo sự thật, không nói thật lại quanh co.
- Và cô nương cũng không thích chuyện phí thì giờ. Không, tôi biết em muốn nói thật, nói đúng trọng tâm. Nhân tiện tôi muốn hỏi em một vài câu chữ mà tôi nghe lỏm được trên chặng đường từ Syrie. Đến ga Konya, tôi xuống tàu đi bộ cho 'thẳng cẳng' như người Ăng-lê thường gọi là vậy. Ban đêm tôi còn nghe thấy tiếng nói của em và Ngài Đại tá. Em nói như thế này: «Chưa phải lúc này. Chưa được. Chờ khi nào xong đã. Khi ta rời khỏi chỗ đó». Mấy câu nói đó nghĩa là thế nào, cô nương?
Giọng nàng thản nhiên.
- Ông cho là tôi muốn nói, giết người?
- Chính tôi mới là người muốn hỏi em thế đó?
Nàng thở một hơi dài, nghĩ ngợi một lúc. Chợt nàng có vẻ như bị kích động, mới nói như thế này.
- Mấy câu nói đó có nghĩa nhưng với ông tôi không nói ra. Tôi chỉ nói một lời danh dự rằng chưa bao giờ tôi nhìn thấy lão Ratchett cho đến lúc tôi tình cờ gặp lão trên tàu.
- Vậy là em khước tử giải thích mấy mẩu đối thoại bữa hôm đó?
- Dạ, nếu như ông cho là vậy, tôi không nói ra được. Đó là chuyện có liên quan tới công việc của tôi.
- Việc đó nay đã hoàn thành?
- Ông nói thế nào?
- Việc đã xong, phải vậy không?
- Sao ông lại cho là vậy?
- Này, nghe đây cô nương, tôi chỉ nhắc lại để em nhớ một việc. Em còn nhớ hôm tàu bị kẹt lại một chỗ trên chặng đường tới ga Stamboul. Hôm đó em hoảng hốt ghê lắm. Mọi khi em điềm tĩnh biết tự kiềm chế. Hôm đó em lại mất bình tĩnh.
- Tôi sợ trễ tàu.
- Em cho là vậy. Mà này, cô nương, tàu tốc hành Phương Đông mỗi ngày đều có chuyến khởi hành từ ga Stamboul. Nếu có trễ một chuyến chỉ mất công chờ thêm hai mươi bốn giờ nữa thôi.
Nàng Debenham không kềm chế được, lần đầu tiên nàng mất bình tĩnh.
- Ông không hiểu được chuyện một mình tôi phải để bạn bè chờ đợi ở London, một ngày chậm trễ bao nhiêu công việc bị xáo trộn.
- Ồ có chuyện đó à? Bạn bè đang mỏi mắt chờ em? Em không muốn phiền họ?
- Dĩ nhiên.
- Thôi bây giờ, chuyện coi bộ kỳ quặc.
- Kỳ quặc là thế nào?
- Ngay trên tàu này, ta lại bị kẹt một lần nữa. Lần này có nghiêm trọng hơn, bởi em không thể gửi điện cho bạn bè hay tin hoặc em để cho mọi người phải ngóng cổ trông chờ một người ở phương xa.
- Ông muốn nói điện thoại?
- Ồ đúng rồi, như cách nói điện thoại va li ở bên Anh
Nàng Mary Debenham cười ngượng.
- Điện thoại đường dài - nàng nói sửa lại - Dạ phải, thật là phiền, ở xa không được tin qua điện thoại cũng không cớ điện báo.
- Mà sao, cô nương lúc này đây thấy em khác hơn trước. Em không còn nôn nóng, mà lại trầm ngâm, đăm chiêu nghĩ ngợi.
Nàng Mary Debenham mím môi vẻ mặt ửng đỏ.
Nàng không thể cười nổi.
- Vậy là em không nói được, phải không?
- Em tiếc là. Em nghĩ chẳng còn gì để nói.-
- Em phải nói vì sao em lại khác hơn trước, thế đó.
- Ông định làm cho to chuyện hay sao, ông Poirot?
Poirot vội khoát tay muốn xin lỗi.
- Nhà trinh thám có khi cũng nhầm. Từ cứ nghĩ người ta phải thế này, thế nọ và không chấp nhận thay đổi thái độ bất ngờ.
Nàng Mary Debenham lặng thinh.
- Em quen biết Ngài Đại tá Arbuthnot lắm chứ?
Ông đoán là nàng sẽ cảm thấy nhẹ người vì câu chuyện đã chuyển hướng.
- Em mới nhìn thấy ông ta lúc đang ở trên lầu.
- Em có lý do để ngờ ông ta quen biết gã Ratchett?
Nàng lắc đầu quầy quậy.
- Chắc là không.
- Em chắc vậy sao?
- Nghe ông ta nói chuyện thì đoán.
- Đây này, cô nương, tôi nhặt được một cây xoi ống điếu ở dưới sàn trong buồng ngủ nạn nhân. Trên tàu chỉ mỗi Ngài Đại tá Arbuthnot hút ống điếu.
Ông quan sát nàng thật kỹ, vậy đó, nàng chẳng hé lộ một nét ngạc nhiên hay xúc động, chỉ đáp:
- Phi lý. Chuyện thật phi lý. Ngài Đại tá lại là người duy nhất dính dáng tới vụ án đêm qua, một vụ án nhiều vẻ kịch tính, thế đó.
Dù sao ông Poirot cũng phải thấy là mình sẽ đồng ý với cô nàng ở điểm này.
- Tôi nhắc lại cho em nhớ một điều em chưa biết gì về Ngài Đại tá bao nhiêu.
Nàng khẽ nhún vai.
- Em còn nhớ rõ tướng người ông ta.
Poirot nói giọng nhỏ nhẹ.
- Vậy em cũng chưa giải thích mấy câu nó kia. 'Cho đến khi ta rời khỏi chỗ đó’ là thế nào?
Giọng nàng lạnh tanh.
- Em chẳng thể nói gì hơn nữa.
- Chả có gì đâu - Poirot đáp - Rồi tôi sẽ tìm hiểu lấy.
Ông cúi đầu chào, lui ra ngoài, khép cửa lại.
- Ta làm như vậy không khéo thì… - ông Bouc vừa nói - Làm vậy khiến nàng phái cảnh giác, kế đến Ngài Đại tá phải lo giữ miếng.
- Này ông bạn, ông nên nhớ. Không vào hang cọp sao bắt được cọp con. Tôi cứ thế mà làm.
Hai vị khách qua chỗ ở người hầu Hildegarde Schmidt.
Cô ta đã chuẩn bị xong, vẻ mặt nghiêm trang không có vẻ gì lo lắng.
Ông Poirot liếc nhanh xem qua mấy món tư trang xếp gọn trong chiếc va li nhỏ đặt trên ghế. Ông ra lệnh cho người phục vụ mang chiếc va li to tướng trên giá đỡ xuống.
- Chìa khóa đâu? - ông vừa hỏi.
- Va li không có khóa đó, thưa ông.
Poirot kéo chốt mở nắp va li ra.
- Trời!- ông vừa kêu, rồi quay qua ông Bouc - ông còn nhớ hôm nào tôi đã nói? Nhìn đây thì biết ngay!
Trên nắp va li một bộ đồng phục màu nâu của người phụ trách toa xếp vội để lại đó.
Vẻ trầm lặng trên nét mặt người hầu Đức vụt biến mất.
- Ôi chao!- Cô ta thét to - Cái đó không phải của em. Em không xếp vô va li. Từ lúc rời ga Stamboul cũng chẳng ngó ngàng gì tới nó. Em nói thật, thật đấy.
Nàng nhìn hai vị khách như khẩn khoản.
Poirot giữ chặt lấy tay nàng an ủi:
- Không, không có gì. Chuyện đâu còn đó. Chúng tôi tin lời cô. Chớ có chộn rộn. Tôi tin là cô không cất giữ bộ đồ trong vali. Này, có phải cô là một người nấu ăn khéo, phải chứ?
Nàng nhìn ông, vẻ mặt còn bối rối, gượng cười.
- Dạ phải, mấy bà chủ ai cũng khen. Em...
Nàng im lặng, chợt nàng há hốc mồm, hoảng sợ.
- Không, đừng - Poirot nói ngay - Tôi cam đoan là em chớ có lo. Ta sẽ nói rõ cho em nghe chuyện thế này.
“Người phụ trách toa mà em đã trong thấy từ trong buồng nạn nhân bước ra. Hắn suýt đụng vô người em. Xui xẻo cho hắn tưởng giờ đó chẳng còn ai bên ngoài nhìn thấy. Hắn phải liệu tính chứ? Thế là hắn cởi bỏ bộ đồ. Giờ đây hắn là một tên đáng gờm, một mối đe dọa.
Poirot đứng nhìn từ chỗ ông Bouc qua đến ông Bác sĩ Constantine cũng chăm chú nghe ông kể lại.
- Lúc bấy giờ bên ngoài tuyết dày đặc, ngăn trở hành động của gã. Hắn định giấu bộ đồ ở chỗ nào? Nơi nào cũng có người ở. Không đâu, hắn cứ đi tới và nhìn vô thấy một buồng còn mở cửa không có ai bên trong. Có thể đây là buồng của một bà khách hắn vừa suýt đụng nhầm. Hắn lẻn vô trong, cởi bỏ bộ đồ, nhanh tay nhét bừa vô trong vali trên giá. Tôi đoán chỉ cách đây không lâu.
- Rồi sao nữa? - ông Bouc hỏi.
- Ta cần bàn cho ra lẽ - Poirot nói vẻ mặt luôn cảnh giác.
Ông giơ cao chiếc áo. Mất một cúc áo thứ ba từ trên xuống. Ông thò tay vô túi lấy ra chiếc chìa khóa chuyên môn mở được tất cả buồng ngủ trên tàu.
- Đây là bằng chứng cho thấy thủ phạm có thể đột nhập vô buồng dù cửa có khóa - ông Bouc kể - Câu hỏi chất vấn bà Hubbard là thừa. Cửa có khóa hay không thủ phạm dễ dàng đột nhập qua lối cửa thông mấy toa tàu. Vậy ta có thể kết luận nếu tìm thấy bộ đồ người phụ trách toa, dĩ nhiên phải có chìa khóa hành nghề trong túi.
- Hẳn nhiên rồi - Poirot nói.
- Ta hiểu là vậy. Hẳn ông còn nhớ gã Michel báo cáo lại cửa ăn thông qua hành lang đến buồng ngủ bà Hubbard có khóa lúc gã nghe chuông gọi?
- Dạ đúng vậy, thưa ngài - người phụ trách toa đáp.
- Bởi vậy nên tôi mới cho là bà khách này nằm mơ.
- Bây giờ chuyện đã rõ - ông Bouc kể tiếp - Chắc chắn là thủ phạm phải khóa lại cửa chứ, nhưng lúc đó gã nghe thấy động tĩnh hoảng hốt.
- Bây giờ ta - ông Poirot đánh tiếng - có cần tìm cho ra chiếc áo kimônô màu đỏ thắm.-
- Đúng quá rồi. Vậy mà hai buồng cuối toa lại là chỗ ở mấy ông.
- Ta cứ khám xét.
- Ồ, phái vậy thôi. Hơn nữa tôi còn nhớ lời ông nói.
Hector MacQueen tỏ vẻ sẵn lòng tham gia cuộc khám xét.
- Tôi sẽ theo sát quý vị- gã nói với nụ cười gượng - Tôi cảm thấy mình cũng là một đối tượng đang bị theo dõi trên tàu. Quý vị chỉ cần tìm ra manh mối khiến lão phải bỏ lại toàn bộ số tiền, khi đó thì sự việc sẽ rõ.
Ông Bouc khẽ liếc nhìn về phía gã vẻ nghi hoặc.
- Tôi nói đùa vậy thôi - MacQueen vội đỡ lời - Lão chẳng để lại một đồng xu. Dù tôi đã giúp lãi rất nhiều, bằng lời nói và các việc khác. Ông thật là đáng phàn nàn, ông thấy đó, nếu ông không biết gì khác hơn là tiếng Mỹ. Còn tôi không phải nhà ngôn ngữ nhưng biết nói mua hàng và đến ở lại khách sạn đúng điệu bằng ba thứ tiếng Pháp và Ý.
Giọng nói gã nghe dõng dạc hơn trước. Một phần vì gã có vẻ không hài lòng cuộc khám xét hành lý vừa qua.
Poirot đánh tiếng.
- Chẳng được gì - Chợt ông nói - Chẳng có xu nào!
Mac Queen thở dài.
- Ôi, tôi đã nhọc trí vì chuyện đó - gã nói giọng cay đắng.
Mọi người đi tới buồng cuối cùng. Cuộc khám xét hành lý của anh chàng cao lớn người Ý, của người bồi phòng chẳng thấy gì lạ hơn.
Ba người khách dừng lại ở cuối toa tàu nhìn nhau.
- Ta còn làm gì nữa? - ông Bouc chợt hỏi.
- Ta trở lại toa hàng ăn - Poirot nói - Ta đã thấy hết những gì ta cần biết. Đó là lời khai của khách đi tàu, tang vật trong hành lý và nhưng gì chính tai nghe mắt thấy. Ta không còn nhờ ai giúp được nữa. Đến lúc ta phải vận dụng trí tuệ nhiều hơn.
Ông thò tay vô túi tìm thuốc lá, không còn một điếu.
- Tôi sẽ quay lại ngay - ông nói - Tôi đi lấy thêm thuốc lá. Đến lúc này công việc có vẻ gay đấy, kỳ lạ lắm. Ai là người mặc chiếc áo kimônô đô thắm nhỉ? Bây giờ chiếc áo biến đi đâu? Ta cần biết ngay. Trong vụ án này có vấn đề khó hiểu, còn nhiều manh mối, ta chưa nắm vững. Đã rối lại càng rối thêm. Nhưng rồi ta sẽ bàn bạc cho dứt điểm. Xin phép quý vị tôi đi đây chốc lát.
Rồi ông ráo bước đi nhanh về phía hành lang đến chỗ ở. Ông chợt nhớ ra còn để dành một mớ thuốc lá trong mấy chiếc vali kia.
Ông mang xuống mở chốt va li ra.
Ông ngồi chồm hổm xuống sàn mắt chăm chăm nhìn.
Chiếc áo kimônô vải tơ mỏng manh màu đỏ thắm thêu rồng xếp gọn gàng đặt trên nắp va li.
- Vậy là - ông buột miệng nói khẽ - Ra là thế. Bọn mày giở trò khiêu khích ông. Cũng được thôi, ta lại lao vô cuộc.
★
★
★
★
★
0