Chư Thần Chi Chiến
Tác giả: Huỳnh Dị
Dịch giả: Tiêu Dao Tử
Nguồn: kiemhiepthuquan
Hồi 1
Liên hoàn sát thủ
Khi Tiến sĩ Mã Kỳ Mạn, nhân viên điều tra đặc biệt phòng Khoa học hình sự Cục Điều tra Liên bang (FBI) tới hiện trường, vừa có hai cảnh sát được đưa ra ngoài do choáng váng không chịu nổi cảnh tượng quá mức rung rợn của vụ giết người.
Tiến sĩ Mã Kỳ Mạn dáng người cao to, tuổi khoảng bốn lăm bốn sáu, ăn mặc chỉnh chu, bên ngoài bộ com­ple nhung là chiếc bành tô được cắt may rất khéo. Dung mạo tuấn tú, song lúc nào cũng mang vẻ nghiêm khắc, nếu tươi cười hơn chút nữa thì chắc chắn đây là mẫu đàn ông vô cùng hấp dẫn phái đẹp.
Vầng trán rộng cương nghị, cung mắt nhô cao, lông mày dày đậm và ánh mắt tinh sắc, nhìn Mã Kỳ Mạn người ta cảm thấy ngay đây là con người đầy cá tính và luôn đi theo con đường riêng của mình, không dễ để ngoại nhân hay hoàn cảnh ảnh hưởng.
Đối với những nhân viên trọng án của FBI trên toàn nước Mỹ, Mã Kỳ Mạn được coi như một Á thần, chỉ những vụ khó khăn nhất mới làm phiền đến ông.
Hiện trường là ngôi nhà hai tầng ngoại ô New Jersey. Đang mùa đông, bên ngoài tuyết rơi trắng xóa. Phong cảnh thật thanh bình tinh khiết, trái ngược hẳn với cảnh tượng máu me ghê rợn trong phòng.
Viên cảnh sát chỉ huy Cổ Sâm đang đeo găng tay trông coi hiện trường, thấy Mã Kỳ Mạn đến mừng như bắt được vàng, đưa ngay ông vào đại sảnh ngôi nhà có những gian phòng thông nhau, báo cáo: “Chủ nhà là Fanny, 32 tuổi, một nhà nhiếp ảnh thời trang cũng có tiếng tăm, và bạn gái cô ta, Tư Linh Đề Khắc. Hai người là dân đồng tính luyến ái”.
Mã Kỳ Mạn làm như không nghe lời anh ta, bước đến gần thi thể người bị sát hại thứ nhất, chăm chú quan sát.
Từ cửa chính đến chân cầu thang thông lên tầng trên có vết tích giằng co kịch liệt, điều này có thể thấy qua những vết máu kéo dài trên nền nhà và hướng các đồ đạc đổ vỡ. Không cần kinh nghiệm lắm cũng có thể suy đoán hung thủ đã theo nạn nhân vào nhà và ngay lập tức tấn công dồn dập bằng một loại hung khí sắc nhọn một cách không hề có tính người.
Một xác phụ nữ còn trẻ nằm ngay cạnh cầu thang. Áo ngoài, áo con và quần lót đều bị lột tung, khắp người chằng chịt vết dao đâm, phát đâm chí mạng nhất xuyên thẳng từ ngực xuống tới gần rốn, để lộ cả ruột gan ra ngoài.
Máu thịt xác chết vương vãi khắp nền nhà, tứ chi thõng thượt, cả nội tạng cũng bị kéo ra cắt nát. Ghê rợn hơn, miệng nạn nhân còn bị nhét vào một đống ruột. Mã Kỳ Mạn lạnh lùng quan sát, khuôn mặt không lộ vẻ gì, bỗng ông kêu khẽ: “Quả tim, còn quả tim đâu rồi?”
Cổ Sâm không nén nổi động tác ói mửa, nhún vai tỏ vẻ không biết rồi tháo găng tay của mình đưa cho Mã Kỳ Mạn. Những nhân viên đứng sau lắc đầu rồi nhìn về phía nhà bếp. Mã Kỳ Mạn tiến lại kiểm tra tủ đá trước, rồi đến chiếc cốc giữ nhiệt để trong bồn rửa dưới vòi nước. Ông cẩn thận đưa cốc lên mũi ngửi rồi buột miệng: “Bọn chó má còn uống cả máu với sữa tươi”.
Cổ Sâm không chịu nổi nữa, cúi đầu oẹ khan. May là chỉ nôn ra ít nước chua, không thì thật mất mặt với đồng nghiệp. Một cảnh sát bên cạnh tên Tang Tư, tình hình có vẻ khá hơn, lên tiếng: “Chúng tôi không phát hiện ra động cơ nào rõ rệt. Tài sản và đồ đạc của các nạn nhân đều không bị động tới. Chắc chắn không phải là giết người cướp của”.
Mã Kỳ Mạn hỏi vắn tắt: “Làm sao phát hiện ra vụ này?”
Cổ Sâm đã lấy lại chút tinh thần, khẽ báo cáo: “Một người qua đường nhìn thấy xác con chó bị giết và báo cho chúng tôi. Thời điểm xảy ra án mạng có lẽ là vào lúc Fanny về nhà buổi chiều, cách đây khoảng ba tiếng. May ông đến giảng bài gần đây, chúng tôi chưa gặp vụ nào như thế này”.
Tang Tư tiếp lời: “Nạn nhân thứ hai ở trên tầng. Có lẽ cô ta nghe thấy tiếng động chạy xuống, gặp hung thủ từ dưới đi lên và bị đẩy ngay vào phòng. Không có cách nào để nhận dạng ngay bây giờ, cả người cô ta bị tên cuồng sát ấy băm nát”.
Một lát sau, Mã Kỳ Mạn bước vào căn phòng nơi có thi thể thứ hai. Tuy nhiên, điều đầu tiên làm ông chú ý không phải là thi thể bị chặt thành nhiều khúc của nạn nhân mà là dòng chữ viết bằng máu tươi xiêu vẹo trên tường.
Đó là ba chữ: CHẶN TÔI LẠI.
* * * * *
Quần bò mài bạc màu, áo len cao cổ, chân đi đôi giày da bóng loáng, Lăng Độ Vũ mang tất cả dáng vẻ mà một người đàn ông hiện đại mơ ước: trẻ trung, phóng khoáng, lịch lãm. Uống hai ngụm nước khoáng, hắn thong thả ngắm nhìn đám thanh niên trong quầy bar, dường như với họ, vào ban đêm cuộc sống mới bắt đầu.
Thật may là cuối cùng Kim Thống cũng tới, gọi ngay một cốc bia rồi mới quay sang Lăng Độ Vũ: “Xin lỗi nhé, vừa ra khỏi nhà thì nhận được điện thoại của một người bạn cũ. Chà, thật là khủng khiếp”.
Người hầu rượu nữ lại gần, cười thật tươi, tay mang một cốc bia đầy.
Kim Thống đỡ cốc bia, uống một hơi dài rồi giơ ngón tay: “Bia ngon, nhưng sao lại để ông bạn tôi uống nước khoáng thế này? Cô có cái gì hấp dẫn hơn không?”
Người hầu rượu cười ướt rượt: “Anh ta ư? Người Trung Quốc đẹp trai nhất mà tôi nhìn thấy đấy, nhưng xem ra khó mà lay chuyển được!”, nói rồi nheo mắt nhìn Lăng Độ Vũ.
Lăng Độ Vũ nở một nụ cười tươi rói rồi đăm đăm nhìn lại đến nỗi cô gái trẻ đờ cả người ra.
Kim Thống chợt vỗ vai hắn, nói nhỏ: “Còn nhớ vụ gã sát nhân tàn bạo Tích Khắc không? Tên này còn tàn bạo hơn cả Tích Khắc. Người bạn mà tôi nói đến đó là Mã Kỳ Mạn, là chuyên gia, đại sư về tội phạm học. Ông ấy đang muốn gặp anh để trao đổi. Thật may là anh lại ở đây, gặp được anh còn khó hơn gặp Tổng thống của chúng tôi”.
Lăng Độ Vũ cười lớn: “Anh đừng phóng đại quá đáng như thế chứ! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Kim Thống lắc đầu: “Bây giờ vẫn còn chưa rõ. Nhìn qua thì có thể là một vụ hiếp dâm, uống máu, ăn thịt người. Tóm lại, ông Mã nói còn rất khó khăn để khẳng định động cơ chính của tội phạm. Hiện giờ vụ việc vẫn còn được giữ kín cao độ, do sợ gây tâm lý hoang mang trong dân chúng, thậm chí còn sợ bọn thanh niên biến thái bắt chước làm theo. Cảnh sát New Jersey chưa đưa ra thông báo chính thức. Ông Mã nói còn đợi anh đến để thảo luận. Sao, anh đi chứ?”
Lăng Độ Vũ trầm tư: “Vụ này xảy ra đúng lúc ông Mã tới trụ sở Liên Hiệp Quốc giảng bài về tâm lý học hành vi. Liệu có gì quá trùng hợp không?”
Kim Thống lắc đầu: “Tốt nhất anh nên đến đấy một chuyến. Ông Mã nói đã thích anh từ lâu, mà người thích anh thì quá nhiều. Hôm trước Sở Viên cũng tìm anh khắp nơi, bây giờ cô ấy đi Khai La rồi”.
Lăng Độ Vũ ngạc nhiên: “Sở Viên đi Khai La làm gì?”
Kim Thống lắc đầu: “Có trời mới biết. Từ ngày cô ấy lấy người khác, tôi có lúc thấy thật buồn cho anh, cũng cảm thấy ngày càng xa cô ấy, trừ phi cô ấy tự kể, còn thì tôi không bao giờ hỏi. Mà này, nghe Trầm Điêu nói anh bây giờ thoải mái yêu đời lắm hả?”
Bất giác Lăng Độ Vũ nghĩ tới Ngải Na Si Phu, long thoáng chút buồn, cười đau khổ: “Còn có gì mà nói đây? Giờ thì Sở Viên đã là vợ hiền của người khác, tôi chỉ còn mượn đời diễn kịch cho thời gian qua mau. Thật bây giờ tôi chỉ mong có chút nhàn hạ yên ổn, sợ nhất là lại công việc bận rộn”.
Kim Thống bật cười, vỗ vai Lăng Độ Vũ: “Xem ra số khổ của anh là do trời sinh, may mà bí mật vẫn được giữ kín, nếu không thì nữ sát thủ đã hai lần thất bại đó không tìm đến anh mới lạ. Còn nữa, Đảng Hắc Thủ mới của Nga. Anh đã hai lần làm họ mất mặt, họ đang trăm phương nghìn kế tìm cách dồn anh vào chỗ chết”.
Lăng Độ Vũ cười thoải mái: “Có bản lĩnh thì cứ đến, tình hình Điểu Phong thế nào rồi”.
Kim Thống đáp: “Còn đang chờ xét xử, nhưng nặng hay nhẹ thì hắn cũng đã mất hết rồi. Nghe nói Vương quốc ngày nay là do một chuyên gia máy tính Nhật Bản tên là Dã Hùng Phi nắm quyền, nhưng thế lực đã suy yếu hơn nhiều”.
Lăng Độ Vũ nâng cốc nước khoáng lên: “Nào, chúng ta cạn chén, không bàn đến việc công nữa”.
Hai người chạm cốc rồi cùng cạn lý.
Đúng lúc người nữ hầu bàn mang điện thoại đến: “Ngài Thanh tra, có điện thoại của ngài”, vừa đưa điện thoại cho Kim Thống vừa cúi xuống nói nhỏ vào tai Lăng Độ Vũ: “Đêm nay em nghỉ lúc ba giờ”.
Lăng Độ Vũ giả vờ than: “Tôi đã hẹn với bà nhà về lúc hai rưỡi”.
Người nữ hầu bàn thất vọng ra mặt, trợn mắt nhìn hắn rồi bỏ sang bàn khác.
Lúc này, Kim Thống tay đang giữ điện thoại, hỏi Lăng Độ Vũ: “Ông Mã hỏi ngày mai anh có ăn sáng cùng ông ấy được không?”
Lăng Độ Vũ không thể làm Kim Thống mất thể diện, đành gật đầu nhận lời.
Hai người ra khỏi quán bar. Tiếng nói chuyện lao xao và tiếng nhạc xập xình phút chốc bị thay bởi tiếng động cơ và tiếng còi xe inh ỏi. Đa số các xe chạy quanh đây là taxi đang dập dìu đón khách.
Tuyết đã ngừng rơi. Kim Thống đang đi cạnh Lăng Độ Vũ qua đường bỗng xích lại gần hắn, hỏi nhỏ: “Anh có biết tại sao ông Mã lại không thể đến gặp anh tối nay không?”
Lăng Độ Vũ cười cười: “Đừng úp mở nữa, nói nhanh đi”.
Kim Thống nói như than: “Cách đây bảy dặm lại có một vụ giết người nữa. Nạn nhân gồm bốn người, có hai trẻ em, một bảy tuổi, một năm tuổi”.
Lăng Độ Vũ ngạc nhiên, hỏi giật giọng: “Cái gì?”
Kim Thống nhún vai: “Tôi không muốn nhắc lại, thậm chí không muốn nghĩ tới nữa. Tối nay đến nhà tôi đi, được không? Ít ra cũng chứng minh cho vợ tôi thấy là tôi đi với bạn cũ chứ không phải là đi với gái”.
Lăng Độ Vũ cười đau khổ: “Đồ trứng thối này, sao không để đến sang mai hãy nói! Anh tự biến về nhà mình đi! Đêm nay mà tôi không đến trình diện với Lan Chi chưa chừng sang mai cô ấy thuê sát thủ thịt anh đấy. Đừng quên cô ấy đã giàu lên thế nào chứ?”
Kim Thống cười lớn, đi về xe của mình, còn ngoái lại giơ tay: “Nhớ, sáng mai nhé!”
* * * * *
Tờ mờ sáng.
Tại phòng ăn Trụ sở của Liên Hợp Quốc, Mã Kỳ Mạn vồn vã nhưng vẫn tỏ thái độ giữ khoảng cách nhất định, bắt tay Lăng Độ Vũ và Kim Thống. Sau khi lấy suất ăn, ngồi xuống bàn, Kim Thống hỏi Mã Kỳ Mạn: “Đêm qua anh có ngủ được không?”
Mã Kỳ Mạn nhắm đôi mắt vằn đỏ một lúc rồi lại mở choàng ra: “Từ tối qua đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi nghỉ có ý thức được một chút!”
Lăng Độ Vũ không để ý đến Kim Thống, quay sang hỏi ngay Mã Kỳ Mạn: “Ông đã có đầu mối nào chưa?”
Mã Kỳ Mạn trả lời, giọng có chút tự phụ: “Với những vụ án thế này, tôi phải bỏ ra rất nhiều công sức, đầu tiên là liên hệ so sánh với những vụ án tương tự, sau đó tiến hành phân tích tâm lý kẻ sát nhân”.
Kim Thống vừa cười vừa nói to: “Thôi, đừng vòng vèo nữa, thành tích của anh tôi đây cũng nói với ngài Lăng đủ rồi”.
Mã Kỳ Mạn có vẻ hơi ngượng: “Ồ, xin lỗi, mấy ngày nay giảng bài nhiều quá đâm ra quen miệng! Tóm lại, hung thủ giết người có thể chia ra hai loại chính. Một là giết người có kế hoạch, tính toán kỹ càng. Hai là giết người vì động cơ bộc phát, thường là từ những xung đột tâm lý mạnh mẽ bất thường. Hai vụ án hôm qua tôi cho là đều thuộc loại thứ hai này. Thủ phạm không có phương pháp nhất định, thậm chí còn không có ý thức xóa dấu vết hiện trường. Kẻ này có thể mắc chứng tâm thần nghiêm trọng, theo kinh nghiệm của tôi, khả năng là hoang tưởng giết người”.
Kim Thống chau mày: “Anh có thể giải thích rõ hơn không?”
Mã Kỳ Mạn giảng giải: “Người mắc bệnh này thường mang mặc cảm hằn học với xã hội, thậm chí tự tạo dựng bản thân trong ý nghĩ rằng hắn là một loại ma quỷ nào đó, cho rằng chỉ có ăn thịt uống máu người mới đúng với bản chất của hắn!”
Lăng Độ Vũ nghe vẻ chăm chú, gật đầu nói: “Nếu thế thì Tiến sĩ sẽ nhanh chóng tìm ra thủ phạm thôi”.
Mã Kỳ Mạn lắc đầu: “Về lý thuyết thì như vậy. Người mắc bệnh này đa số có một tuổi thơ không êm đẹp, thời kỳ xuất hiện ý nghĩ tội ác thường vào lúc tám đến mười tuổi, cộng vào thời kỳ ủ bệnh từ mười đến hai mươi năm nữa thì khoảng thời gian gây tội ác đầu tiên thường là từ hai mươi đến ba mươi tuổi, và nạn nhân đầu tiên phần lớn đều không xa nhà hắn. Qua tìm hiểu hiện trường thì vùng này chưa từng xảy ra vụ án nào tương tự, cho nên có thể kết luận rằng hung thủ đang trong thời kỳ bùng phát!”
Lăng Độ Vũ cau mày: “Theo tôi biết, thông thường sau khi gây án do sức ép tâm thần thúc bách, hung thủ thường rất mãn nguyện, thậm chí kiệt quệ về tinh thần, khó có thể lại gây iếp ngay vụ thứ hai cách đó không xa”.
Mã Kỳ Mạn lắc đầu: “Vẫn có những ngoại lệ. Bốn năm trước, khi đến châu Úc tham dự một hội thảo như lần này, đã có một vụ kẻ tâm thần trong một đêm lần lượt giết chết ba nhóm doanh nhân. Vụ đó tôi cũng hợp tác điều tra, sau hai tuần đã tìm ra hung thủ. Tiếc rằng sau đó hắn ta chết một cách rất bí ẩn trong tù. Tự nín thở đến chết!”
Lăng Độ Vũ và Kim Thống cùng nhìn nhau, gật đầu khâm phục.
Lăng Độ Vũ hỏi vẻ dè dặt: “Thế Tiến sĩ đã có manh mối gì để điều tra vụ án này chưa?”
Mã Kỳ Mạn như không suy nghĩ, buột mồm trả lời ngay: “Người da trắng, nam, khoảng hai nhăm đến hai chin tuổi, lười lao động, tính cách cô lập, sống một mình gần hiện trường gây án”.
Kim Thống không giấu nổi vẻ ngạc nhiên: “Sao anh có thể mô tả kỹ càng như hắn đang đứng trước mặt anh vậy?”
Mã Kỳ Mạn lần đầu tiên không giấu nổi vẻ đắc ý: “Đó là kết quả của việc nghiên cứu cộng với kinh nghiệm nhiều năm của tôi. Vụ án này nhìn qua thì dã man không gì sánh nổi nhưng thực ra tôi đã tham dự nhiều vụ tính chất tương tự. Đầu tiên, đối tượng gây án nhằm vào những người khác giới tính với mình, tức đây phải là nam. Về tuổi thì tôi đã nói rồi. Còn về màu da, vì xung quanh hiện trường toàn người da trắng sinh sống nên tôi kết luận như vậy. Về hình dáng, loại người này thường ốm yếu, thể lực dưới trung bình, do tâm thần phân liệt nên dễ suy nhược, lại không hòa hợp được với mọi người nên đại đa số không có việc làm, thường giam mình trong nhà, tính cách vì vậy càng ngày càng cô lập”.
Lăng Độ Vũ và Kim Thống một lần nữa gật gù thán phục. Nói Mã Kỳ Mạn là đại sư về ngành tâm lý học tội phạm quả không sai.
Đúng lúc đó, khắp nhà ăn vang lên tiếng lao xao, ánh mắt những người xung quanh đề hướng về phía cửa ra vào. Kim Thống và Lăng Độ Vũ nhìn theo, vừa nhìn đã sững người ra.
Bước vào cửa là một phụ nữ trẻ dáng vẻ rất đặc biệt. Y phục theo phong cách nam giới, nhưng cắt may sát người làm nổi bật những đường cong gợi cảm. Đôi chân dài tưởng chừng vô tận, mái tóc vàng óng bay nhẹ theo từng bước đi. Đặc biệt hơn, ngoài dáng vẻ như người mẫu, người phụ nữ còn mang đôi mắt xanh thông minh sâu thẳm, biểu hiện của một trí tuệ hơn người, một vẻ đẹp thanh nhã cao quý khiến người ta không khỏi liên tưởng đến Ái thần Hy Lạp Venus.
Lăng Độ Vũ hít vào một hơi, người đẹp đến thế này quả là trần gian hiếm có. Cho dù các tuyệt sắc giai nhân hắn đã gặp như Ngải Na Si Phu, Trác Sở Viên hay Phượng Tư Nhã cũng phải nhân nhượng vài phần.
Ít nhất có ba nhóm người ở ba bàn khác nhau vẫy tay gọi nàng. Mỹ nữ gật đầu chào, nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên lạnh lùng, ánh mắt sau cùng hướng về Mã Kỳ Mạn, tiến thẳng đến bàn họ.
Mã Kỳ Mạn vội đứng dậy, Lăng Độ Vũ và Kim Thống theo phép lịch sự cũng đứng lên theo. Mã Kỳ Mạn giới thiệu: “Xin chào Tiến sĩ Cơ Thuý, đây là ngài Kim Thống, phụ trách Cảnh sát quốc tế tại khu vực này”.
Cơ Thúy khách khí bắt tay Kim Thống với vẻ mặt lạnh lùng cố hữu.
Khi giới thiệu đến Lăng Độ Vũ, một vẻ kỳ dị bỗng xuất hiện trên khuôn mặt hắn. Sự thay đổi này rất nhỏ, ngoài Lăng Độ Vũ tự biết với mình, hai người kia đều không để ý tới.
Mã Kỳ Mạn mời nàng ngồi cạnh cửa sổ cùng phía với ông. Khi cả bốn đã yên vị, Kim Thống cười nói: “Nghe tiếng Tiến sĩ Cơ Thúy đã lâu. Tác phẩm “Phân tích nhân cách tội phạm” của Tiến sĩ đã gây chấn động giới chuyên môn, còn giúp ích rất nhiều cho chúng tôi”.
Mã Kỳ Mạn giải thích cho Lăng Độ Vũ vẫn đang mang thần sắc kỳ cục: “Tiến sĩ Cơ Thúy rất có uy tín trong những lĩnh vực Tâm thần và Nhân tử học, đã lấy bằng Tiến sĩ trong cả hai chuyên môn này khi mới hai mươi hai tuổi. Buổi diễn thuyết lần này do tôi và cô ấy đồng chủ trì”.
Lăng Độ Vũ chăm chú nhìn nàng, tâm trí xao động kịch liệt. Hắn có cảm giác người phụ nữ trẻ trước mắt rất quen nhưng không sao nhớ được đã gặp ở đâu. Cơ Thúy làm như vô tình tránh ánh mắt của Lăng Độ Vũ, quay sang Mã Kỳ Mạn: “Do Thần, hai vụ giết người hàng loạt hôm qua có phải do ông đang làm cố vấn không?”
Do Thần là tên của Mã Kỳ Mạn, chỉ những người thân thuộc hay quen biết lâu năm mới có thể gọi như vậy. Lúc này Kim Thống đang dung tay gõ gõ lên đầu gối của Lăng Độ Vũ, ám hiệu: “Người anh em, người đẹp thế này xưa nay hiếm, có hứng thú không?”
Mã Kỳ Mạn cũng đang xao động bởi nhan sắc của Cơ Thúy, thực ra đó cũng là điều rất tự nhiên của con người. Ông chăm chú nhìn nàng, hỏi: “Cô có chắc chắn rằng hắn bỏ qua tôi không?”
Kim Thống buột miệng than: “Trên đời sao lại có những người điên đáng sợ đến thế?”
Cơ Thúy lạnh lùng nhìn Kim Thống: “Mỗi người đều có thể bị coi là điên ở mức độ khác nhau. Vấn đề là ở chỗ người bình thường có thể dùng lý trí của mình để khắc chế những ý nghĩ điên rồ đó. Trong chúng ta ai mà không từng có lúc xung động nhất thời muốn giết hay là làm hại một ai đó, có điều với đa số người, nó chỉ tồn tại trong ý nghĩ mà thôi. Tôi có một người bạn làm ở Viện bảo tang, thường xuyên tiếp xúc với những cổ vật đắt giá. Mỗi lần nâng cổ vật trên tay lại không thể ngăn được ý nghĩ muốn đập nát chúng ra xem sao, thế nhưng cho đến giờ anh ta vẫn chưa ra tay thực sự”.
Kim Thống nhìn Cơ Thúy: “Cô nhìn người lúc nào cũng u ám như vậy sao?”
Cơ Thúy lạnh nhạt: “Đây không phải vấn đề cách nhìn, mà thực sự con người là như vậy”.
Lăng Độ Vũ vẫn không thôi nhìn Cơ Thúy. Người phụ nữ nhan sắc thanh tao xinh đẹp này lại có một cái nhìn lạnh lùng yếm thế với đời, dường như không quan tâm đến thiện ác xấu đẹp, hễ mở miệng là có thái độ như vậy. Có lẽ ai khiến cho nàng động tâm được phải cảm thấy đã đạt một thành tích thật lớn lao. Xem chừng như mâu thuẫn, nhưng chính điều đó lại tạo nên sự lôi cuốn đặc biệt ở nàng, thu hút mọi người bằng thái độ kỳ quặc không giống ai.
Mã Kỳ Mạn hiển nhiên đã quen với tính cách đặc biệt cua Cơ Thúy, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng: “Có lẽ vì tôi tin vào sự tồn tại của Chúa sáng thế nên không có cách nhìn giống cô”.
Rồi ông quay sang Lăng Độ Vũ: “Người Trung Quốc các anh hình như cũng có câu “ai sinh ra cũng đều lương thiện” phải không? Đó hoàn toàn hợp với suy nghĩ của tôi”.
Cơ Thúy vẫn lạnh nhạt hỏi: “Tiến sĩ đã bao giờ nghe nói đến một loại côn trùng nhỏ gọi là ong ký sinh chưa? Chúng đẻ trứng vào một loại côn trùng khác, ấu trùng sinh ra từ trứng này sẽ ăn luôn vật chủ để lớn lên. Trước khi đẻ trứng, ong mẹ còn chích vào vật chủ một loại nọc độc, không giết chết vật chủ mà chỉ làm nó tê liệt. Khi ấu trùng ong ăn vật chủ, con vật này thật đau đớn vật vã, biết mình đang bị ăn mà không có cách nào phản kháng được”.
Câu chuyện tàn nhẫn đến như vậy mà lại được nói ra như không từ miệng một mỹ nữ đẹp say long người. Ban am nhân bên nàng đều thấy gai ở sống lưng, một cảm giác kỳ dị khó tả.
Kim Thống bật lên một câu lạnh lùng: “Tự nhiên sao lại sắp xếp những quy luật tàn nhẫn như vậy?”
Cơ Thúy vẫn nhẹ nhàng thản nhiên: “Tự nhiên không tàn ác, cũng không vô tình, tự nhiên chỉ vốn là như vậy. Mỗi giống loài, mỗi cá thể đều sống cho sự tồn tại của mình, không đếm xỉa, thậm chí bất chấp sự tồn tại của những cá thể khác”.
Lăng Độ Vũ và Kim Thống cùng nhìn nhau, giật mình kinh hãi.
Một mỹ nhân tuyệt thế hiếm có như Cơ Thúy, hiển nhiên đang được bao nhiêu người tôn thờ sùng bái mà lại có cách nhìn thế giới vô tình lãnh đạm như vậy!
Mã Kỳ Mạn than: “Tự nhiên có thể không quan tâm đến thiện ác nhưng con người thì không thể như vậy được. Nếu không thì nền văn minh của chúng ta làm sao tồn tại được? Cuộc sống cũng cần phải có mục tiêu nào đó chứ?”
Cơ Thúy đưa ánh mắt mê hồn nhìn Lăng Độ Vũ, vẫn lạnh lùng nói khẽ: “Mục đích của cuộc sống chỉ là sản phẩm của bộ óc con người, khiến mỗi chúng ta khi đối diện với bất cứ sự việc nào đều tự đặt ra câu hỏi: động cơ của nó ở đâu, hay mục đích đằng sau nó là gì? Ngay từ thời xa xưa, tổ tiên chúng ta đã đặt ra những câu hỏi như vậy. Rồi đến khi gặp những điều bất hạnh chúng ta lại thường hay than vãn: tại sao lại như vậy chứ, có phải số tôi xui xẻo như thế không?”
Lăng Độ Vũ ngắt lời: “Tiến sĩ làm tôi nhớ lại một tác phẩm của chủ nghĩa hiện sinh Pháp, ‘Kẻ xa lạ’, nhân vật chính trong tác phẩm cũng dùng thái độ và ánh mắt thờ ơ đối đãi với con người xung quanh như vậy. Kết luận sau cùng của anh ta cũng giống như luận điểm vừa rồi của Tiến sĩ. Có lẽ, luận điểm này khó có thể phủ nhận, nhưng nó khiến người đọc không khỏi có cảm giác sợ hãi”.
“Ồ!”.
Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo. Mã Kỳ Mạn nghe điện, vừa được hai câu liền cười mừng rỡ: “Tôi đến ngay bây giờ!”
Ba ánh mắt cùng đổ dồn vào ông. Mã Kỳ Mạn vươn người, thở phào một hơi: “Đã tìm thấy hung thủ!”