Hồi 31
Đản thành tương cáo
Đản thành tương cáo
Lăng Độ Vũ phóng mô tô thẳng qua cánh cửa tự động, dừng lại ngay trước cửa căn hộ của Cơ Thúy.
Cơ Thúy trong bộ dạ phục lộng lẫy mở cửa đón hắn, vui vẻ đưa tay choàng qua vai Lăng Độ Vũ như một thiếu phụ đón chồng xa nhà trở về, vừa kèm hắn vào phòng vừa tươi cười: “Long Ưng của tôi thật đúng giờ, trán anh bị sao vậy? Tại sao lại băng bó thế kia?”
Sau cánh cửa là hai hành lang phân làm hai lối đi rõ rệt vuông góc với nhau. Một hành lang lát gạch pha lê dẫn ra một vườn hoa nhỏ, cách bố trí vừa cổ kính vừa hiện đại, đèn trên tường tỏa ra ánh sáng ấm áp hiền hoà, tương phản với màu xanh thẫm của tấm thảm trải trên hành lang thứ hai, càng làm cho căn phòng trở nên ấm áp lãng mạn. Từ trên những chiếc loa giấu kín trên trần, giai điệu nhạc cổ điển du dương vang lên say đắm lòng người.
Lăng Độ Vũ ngồi xuống chiếc ghế ngay cạnh cửa sổ, đón ly rượu trắng từ tay Cơ Thúy, mỉm cười nói: “Không phải tặng phẩm của Landis đấy chứ? Nhưng anh ta không phải là người biết hưởng thụ đâu, chí ít cũng không thể giống với tiểu đệ đang hẹn hò với đại mỹ nhân này!”
Cơ Thúy có chút ngạc nhiên, ngồi xuống chiếc ghế khác cạnh Lăng Độ Vũ, nghiêng nghiêng nét mặt suy nghĩ càng làm tôn thêm vẻ đẹp như được khắc từ ngọc thạch, đoạn thản nhiên cười: “Đây là tác phẩm của một nhạc sĩ nổi tiếng người Na Uy, tôi thích nhất là sự réo rắt dồn dập đến cao trào, sau đó nhẹ nhàng thả ra trải dài, từng đoạn từng đoạn thay đổi liên tục, dường như muốn dắt ta vào thế giới thần bí cô độc mà lại cách biệt với trời và đất. Lăng Độ Vũ, anh có cảm thấy như vậy không?”
Trên khuôn mặt lạnh lùng quý phái của Cơ Thúy nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời xuyên qua đám mây đen, bùng cháy như ánh lửa, khiến cho người ta cảm thấy nơi sâu thẳm tâm hồn người đàn bà này thực ra tràn đầy những cảm xúc nồng nàn, chỉ cần cô ta mở lòng thì tình ý sẽ tuôn trào như núi lửa.
Đến Lăng Độ Vũ cũng không khỏi bừng người rung động, chẳng lẽ Mã Kỳ Mạn cũng rơi vào biển tình của cô ta vì chính nụ cười kia? Mất một thoáng hắn mới lấy lại tự chủ, đột nhiên cất tiếng hỏi: “Tiến sĩ, phải chăng cô chán ghét nhân loại này rồi?”
Câu hỏi này là một tính toán sâu xa của Lăng Độ Vũ, lúc không phòng bị là lúc con người mềm yếu nhất. Cơ Thúy có thể nói hoặc có bất cứ phản ứng gì, chỉ cần nhìn vào đó là Lăng Độ Vũ có thể đoán định nhiều điều về thái độ của cô ta với Landis và âm mưu của gã.
Cơ Thúy không thay đổi nét mặt nhưng trong mắt lóe lên những tia kinh ngạc, nhìn thẳng vào hắn một lúc mới thở dài nói: “Anh nghĩ gì về những hành vi phạm tội của con người?”
Lăng Độ Vũ ung dung: “Tiến sĩ là chuyên gia về lĩnh vực này, tôi làm sao dám múa rìu qua mắt thợ”.
Cơ Thúy nheo mắt: “Đối với những hành vi phức tạp của con người, ai dám khẳng định mình là chuyên gia? Tôi chỉ dám nói rằng tôi chỉ hơi có chút hiểu biết về nó mà thôi!”
Ngừng một lát cô ta nói tiếp: “Anh có cho rằng cầm thú cũng phạm tội không? Tất nhiên chỉ xét theo cách nhìn của con người thôi”.
Lăng Độ Vũ lắc đầu: “Động vật là do bản năng thao túng, kẻ mạnh làm vua, kẻ yếu phục tùng, nhất nhất đều do tự nhiên cả, làm sao có thể có liên quan với cách phạm tội muôn màu muôn vẻ của con người?”
Cơ Thúy gật đầu: “Động vật chỉ cần một năm tuổi thường là đã trở nên thành thục, nhưng có một vài người sống đến hết đời mà tâm lý vẫn chưa bằng một đứa trẻ lên năm. Theo như nghiên cứu của tôi, nhân loại chí ít cũng phải sống đến hai trăm tuổi thì các mặt tâm trí cũng như tình cảm mới trở nên thành thục. Từ điểm này xem ra thì bản thân nhân loại đã tồn tại rất nhiều vấn đề không bao giờ giải quyết được”.
Lăng Độ Vũ đồng ý: “Vấn đề có thể từ sự tồn tại ý thức “cái tôi” của nhân loại. Đối với động vật mà nói, cơ bản là chúng không có những chuyện riêng tư, nhưng đối với con người xâm phạm vào chuyện riêng tư thôi cũng đã bị coi là tội lỗi rồi. Khi bản thân mình phát triển đến mức cực đoan thì thường không thấy được nỗi đau của người khác, thậm chí còn đặt niềm vui của mình trên sự đau khổ của người khác, thành ra những sinh vật đáng sợ nhất chính là những sinh vật có ý định tàn sát đồng loại của mình!”
Hắn lại đột ngột nói tiếp: “Tiến sĩ có biết không, Landis không có Hoán thạch mà vẫn hấp thụ được nguyệt năng đấy”.
Cơ Thúy không thể giả bộ được nữa, ánh mắt cô ta rực lên những tia nhìn phức tạp, phẫn nộ, đó kị lẫn oán hận.
Lăng Độ Vũ biết một đòn đánh ra đã trúng đích, quyết không cho đối thủ có thời gian lại sức: “Sau khi hắn ta mất đi Hoán thạch, tiến sĩ chẳng phải là đã chữa khỏi bệnh cho hắn ta sao? Vậy tại sao hắn lại không nghe lời cô?”
Cơ Thúy nghiến răng: “Tôi phải băm vằm hắn ra!”
Lăng Độ Vũ thản nhiên ngả người trên ghế, nhẹ giọng: “Buổi tối trên sa mạc hôm đó, chẳng phải tiến sĩ đã từng nói về sứ mệnh thần bí của mình hay sao? Bây giờ có phải là lúc giải thích rõ điều này không?”
Ngay tức khắc Cơ Thúy lấy lại được bình tĩnh, thở sâu một hơi rồi nhìn hắn nhếch mép cười: “Đó chính là lý do tôi mời anh đến đây. Hôm nay tôi muốn nói rõ với anh một chuyện, hy vọng anh có thể hợp tác!”
Lăng Độ Vũ lãnh đạm: “Làm sao tôi có thể tin cô đây?”
Cơ Thúy nhún vai: “Anh đoán đi! Chỉ cần anh có ý hợp tác thì không những giết được Landis, thậm chí còn có thể phá hủy hậu hoạn của nguyệt năng nữa. Còn nếu anh cứ khăng khăng một mình hành động thì chỉ tổ làm mồi cho Landis mà thôi, đến lúc đó thì ngay cả việc tìm cái bóng hắn ta cũng là vô vọng với anh rồi”.
Lăng Độ Vũ thận trọng: “Không phải là cô đang giúp cho Landis đấy sao?”
Trong mắt Cơ Thúy lóe lên vẻ hận thù: “Đó là chuyện đã qua, tối nay tôi mời anh đến đây là đã quyết tâm nói với anh rất thành thật, anh tin hay không thì đó là chuyện của anh”.
Lăng Độ Vũ im lặng một thoáng, đoạn gật đầu: “Tôi đang nghe đây!”
Cơ Thúy có chút bối rối như không biết bắt đầu từ đâu. Một lúc sau, dường như hồi ức đã bắt đầu quay trở lại, cô ta mới mím môi nhẹ nhàng: “Tôi gặp Landis lần đầu tiên là vào một ngày mùa hạ cách đây mười lăm năm. Lúc đó tôi đang học thạc sĩ tại đại học Main và thực tập ở một bệnh viện tâm thần lớn...”
Lăng Độ Vũ hỏi ngay: “Có phải cũng ở đó cô quen với Mã Kỳ Mạn?”
Cơ Thúy gật đầu: “Mã Kỳ Mạn lúc đó đã là một người nổi tiếng trong ngành. Ông ta thích tôi, lập tức mời tôi làm trợ lý, nếu không tôi đã không thể tiếp cận được với Landis. Lúc đó Landis là phạm nhân khiến cả bệnh viện kinh hoàng và bị canh gác rất nghiêm ngặt. Mã Kỳ Mạn là chuyên gia được bệnh viện mời đến để chẩn trị cho Landis...”
Lăng Độ Vũ bắt đầu tin vào sự thành thật của Cơ Thúy, đồng thời cũng ngầm suy đoán mối quan hệ tay ba giữa Mã Kỳ Mạn, Cơ Thúy và Landis, nguyên nhân Landis coi Mã Kỳ Mạn như kẻ thù, những diễn biến thảm kịch Landis gây ra cho vợ yêu của Mã Kỳ Mạn.
Cơ Thúy kể tiếp với vẻ quyến rũ mê hồn: “Landis phải mặc một chiếc áo tù đặc biệt có tác dụng hạn chế mọi hoạt động, hai chân bị trói chặt vào ghế. Nhưng khi ánh mắt của hắn ta nhìn tôi thì tôi lại cảm thấy chẳng có ai có thể giữ được hắn ta cả, ánh mắt hắn có mê lực thao túng người khác. Đêm hôm đó tôi mơ một giấc mơ kỳ lạ, trong mơ tôi bị hắn ta đánh đập cường bạo, đó là một cảm giác vừa đáng sợ vừa khiến người ta không thể quên được...”
Lăng Độ Vũ trầm giọng: “Cô có kể giấc mơ này với Mã Kỳ Mạn không?”
Cơ Thúy thở dài lắc đầu: “Chuyện này sao tôi có thể nói ra cho ai được, chỉ khiến người ta có cái nhìn lệch lạc về tôi mà thôi! Nhưng điều khiến tôi khó chịu nhất là ngay trong mơ tôi luôn có cảm giác bị ai đó nhòm ngó...”
Rồi cô ta hạ giọng tiếp tục kể: “Từ sau giấc mơ đó, tôi phát hiện ra mình khó có thể lấy thái độ xa cách và lạnh lùng của một bác sĩ để đối xử với Landis. Vậy nên tôi tìm cách để biết mọi vấn đề liên quan đến hắn ta, bao gồm cả những chú thích hắn ta ghi trên sách vở, rồi dần dần mọi hành vi của hắn như có mê lực với tôi, luận văn của tôi - chủ yếu là những nghiên cứu về Landis - đem đến cho tôi rất nhiều khen ngợi”.
Lăng Độ Vũ gật đầu: “Tôi có thể đọc nó không?”
Cơ Thúy đáp ngay: “Nếu anh muốn tìm những thông tin liên quan đến Landis trong đó thì thực sự nó anh thất vọng đấy!”
Lăng Độ Vũ truy tiếp: “Vậy có phải là cô giúp hắn ta chạy trốn khỏi viện không?”
Cơ Thúy nheo mắt xảo quyệt: “Anh đoán vậy à?”
Lăng Độ Vũ mỉm cười: “Cô không muốn tôi nghi ngờ thành ý của cô đấy chứ? Có phải từ hôm đó cô luôn luôn nằm mơ được tiếp xúc với Chân thần, cái thứ đã giao cho cô sứ mệnh thần bí?”
Cơ Thúy kinh ngạc: “Tại sao anh biết được chuyện này?”
Lăng Độ Vũ thản nhiên như không, vung tay: “Việc này để sau hãy nói, cuối cùng thì cô muốn tôi hợp tác với cô chuyện gì đây?” Hắn ta biết càng tỏ ra lãnh đạm thờ ơ, Cơ Thúy lại càng muốn biết tại sao hắn biết được sự tôn tại của Chân thần.
Trong lịch sử, những chuyện con người nằm mơ rồi làm theo giấc mơ không phải là ít.
Quả nhiên, Cơ Thúy lập tức trở nên hoang mang, sau khi nhìn chằm chằm vào hắn hồi lâu mới trầm giọng:: “Có phải Landis nói với anh không?”
Lăng Độ Vũ nheo mắt: “Đương nhiên là như vậy rồi!”
Cơ Thúy đứng bật dậy, bối rối đi đi lại lại một hồi rồi mới thở dài: “Anh nghĩ gì về những giấc mơ?”
Lăng Độ Vũ hơi bất ngờ về câu hỏi của cô ta, bối rối lảng sang chuyện khác: “Cô mời tôi đến đây lần này không phải là hợp tác cùng nhau mơ mộng đấy chứ?”
Cơ Thúy cười nhỏ: “Anh đừng đùa nữa, có phải anh đang dùng cách mê hoặc để lấy thông tin của tôi không?”
Lăng Độ Vũ cố ý tỏ ra kinh ngạc: “Không phải cô đã nói rằng muốn thành thật với tôi sao? Tại sao tôi phải phí sức để lấy thông tin của cô? Lẽ ra cô phải tự giác nói ra mới phải, nếu không sao gọi là thành ý được, có lẽ là tôi nên về nhà ngủ rồi!”
Cơ Thúy lập tức trợn mắt giận dữ: “Tôi đã rất muốn thành thật với anh, còn anh thì lại cứ làm rối tung lên, khiến đầu óc tôi loạn hết cả!”
Lăng Độ Vũ mừng như mở cờ trong bụng, biết rằng mình đã đánh trúng điểm yếu đối phương, thành công trong việc làm rối trí mỹ nhân thông minh hơn người này, bèn hạ giọng dàn hòa: “Thôi được, quay về chủ đề chính. Đối với tôi mà nói, những giấc mơ của con người có thể phân thành nhiều tầng lớp khác nhau. Cơ bản mơ là một hoạt động có tính tinh thần thuần túy...”
Nói đến đây, hắn đột nhiên dừng lại, không phải vì gặp khó khăn trong diễn đạt mà là bỗng nghĩ đến một vấn đề khác không hề có liên quan.
Giả sử Mã Kỳ Mạn và Cơ Thúy vẫn còn quan hệ thì Cơ Thúy đã phải biết ổ đĩa chứa tư liệu về những giấc mơ đã bị bọn họ lấy cắp, từ đó không nên vì việc Lăng Độ Vũ đề cập đến chuyện “Chân thần” mà kinh ngạc như vậy. Điều này chứng minh hai người không hề có quan hệ với nhau, hoặc Mã Kỳ Mạn đã giấu Cơ Thúy.
Giọng Cơ Thúy ngọt ngào như rót vào tai hắn: “Sao anh không nói nữa? Xem kìa, anh trông như một kẻ ngớ ngẩn vậy”.
Lăng Độ Vũ ầm ừ: “Bởi vì tôi đang nghĩ đến một vấn đề rất quan trọng liên quan đến giấc mơ, ây da, nhưng tôi chẳng biết nói như thế nào cả”.
Góc môi Cơ Thúy nhếch lên một nụ cười lạnh lùng khi phát hiện ra Lăng Độ Vũ cũng chỉ là một gã đến lúc cần thì lại ăn nói không ra làm sao cả.
Lăng Độ Vũ nhìn sâu vào mắt Cơ Thúy, thản nhiên nói: “Phải chăng lúc đó cô và Mã Kỳ Mạn phát hiện ra bí mật kinh người của Landis?”
Cơ Thúy cũng bình tĩnh nhìn lại hắn, cất giọng nhẹ tênh: “Anh thật là có sức tưởng tượng và khả năng suy diễn phong phú đấy”.
Chau đôi chân mày xinh đẹp lại, cô ta nói tiếp: “Trong mắt người khác, Landis là kẻ bệnh hoạn và giết người không ghê tay, nhưng trong mắt tôi và Mã Kỳ Mạn hắn ta lại là đại biểu của nhân loại trong tương lai. Nói như vậy, anh nên có cái nhìn hoàn chỉnh hơn về vấn đề này”.
Lăng Độ Vũ không hề ngạc nhiên: “Có phải vì hắn ta có thể thông qua những giấc mơ tiếp xúc với thượng đế hoặc Chân thần không?”
Cơ Thúy đăm chiêu nhìn ra cửa sổ, gật đầu: “Hoặc giả như hắn có thể tiếp xúc được với một Chân thần khác”.
Lăng Độ Vũ không thể giả bộ thản nhiên được nữa, nhìn thẳng vào Cơ Thúy như trên khuôn mặt xinh đẹp kia tự nhiên xuất hiện một vệt rạch dài.
Câu nói này cho dù là người nào nghe được cũng bị kích động mạnh mẽ.
Chỉ có hắn mới hiểu được chính xác nhữn suy nghĩ của Cơ Thúy. Quan niệm của Lăng Độ Vũ đối với thần so với những người tin tưởng rằng có thần đang tồn tại có sự khác biệt rất lớn. Đó chính là thông qua những kinh nghiệm của bản thân mà hình thành nên, còn đối với người khác thì lại là một niềm tin nào đó trong suy nghĩ của họ.. Quan niệm đó gần giống với lý luận “tập thể ý thức” của một nhà tâm lý học nổi tiếng: trong một tầng ý thức nào đó, tiềm ý thức của nhân loại giống như những giọt nước đọng lại mà thành một biển lớn sinh mệnh, nhưng cái biển sinh mệnh kỳ diệu ấy lúc bình thường chỉ sống bên ngoài ý thức của chúng ta, chỉ trong giấc mộng sâu nhất chúng ta mới có thể đi vào vùng cấm địa, mới có thể tiếp xúc được với lực lượng thần bí vượt qua không gian và thời gian đó.
Mỗi người chúng ta đều là một bộ phận trong biển lớn sinh mệnh, là một giọt nước trong đại dương này.
Đại dương khởi thủy ấy không ngừng phóng thích những giọt nước sinh mệnh hình thành nên sự tồn tại của nhân loại, trở thành những sinh mệnh cá biệt độc lập, thành ra tôi và anh. Đến lúc con người chết đi, những giọt nước đó lại trở về với biển lớn.
Khi chúng ta may mắn tiếp xúc với đại dương sinh mệnh trong mơ, do sự tồn tại của nó vượt qua những kinh nghiệm của bản thân nhân loại nên chúng ta không thể trực tiếp hiểu hay lý giải được mà chỉ có thể thông qua tượng trưng hoặc trong một hoàn cảnh đặc biệt sâu xa chúng ta mới đem những ấn tượng tiếp xúc chuyển thành cái mà con người có thể hiểu được.
Ví dụ như biển máu, trận mưa vàng...
Nhưng hiện tại cái mà Cơ Thúy chỉ ra lại là Thần - người mẹ sinh mệnh, hoặc có thể là một sức mạnh độc lập thù địch với người mẹ sinh mệnh.
Trong một mức độ nào đó, Nguyệt Ma đã thành công trong việc thoát khỏi sự khống chế của đại dương sinh mệnh, trở thành một cá thể độc lập có những khả năng của Thần, không bị ảnh hưởng bởi sinh và tử. Sự thất bại của Nguyệt Ma trong quá khứ cũng như hiện tại chỉ là tạm thời, bằng sức sống mạnh mẽ của mình, Nguyệt Ma không ngừng tìm cách tác động vào những não bộ nhạy cảm, bắt chúng phục vụ cho sự tái sinh của nó.
Mắt Cơ Thúy sáng lên, vội hỏi: “Anh hiểu chuyện đó ư?”
Lăng Độ Vũ bất giác thở dài: “Cuối cùng nó là cái gì, ra sao và như thế nào?”
Cơ Thúy chậm rãi: “Nó không có hình tượng gì nhưng lại có sức mạnh vô biên, có thể di đến bất kỳ đâu và bất cứ lúc nào trong vũ trụ, là bản thể sinh mệnh của tinh thần thuần túy, cũng chỉ có thể ảnh hưởng tới chúng ta từ những lớp tinh thần cao nhất”.
Ngưng một lát cô ta tiếp tục: “Landis tuy là một kẻ bệnh hoạn trong mắt người khác nhưng hắn ta lại là người có bộ óc thật khác thường, có thể dễ dàng tiếp xúc với cái mà tôi gọi là sức mạnh của Biệt thần, cũng từ đó mà tôi như được mở mang đầu óc, trở nên hiểu biết vượt xa người thường”.
Cho dù là một Lăng Độ Vũ có sức tưởng tượng và trí tuệ cao siêu đến cỡ nào cũng cảm thấy những lời của Cơ Thúy thật khó hiểu.
Cơ Thúy bình tĩnh nói: “Biệt Thần chu du trong một hành tinh vĩnh hằng, tìm kiếm những sự sống khác trong vũ trụ mênh mông, vừa thu lượm vừa tích lũy để tăng cường kinh nghiệm và sức mạnh. Cuối cùng vào trăm ngàn năm trước, thần đến địa cầu, phát hiện ra sự tồn tại của đại dương sinh mệnh hay là “Chính thần”. Bắt đầu từ đó Biệt Thần triển khai một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ với Chính thần, làm những chuyện mà bản thân của Thần cũng không thể nào tưởng tượng được...”
Lăng Độ Vũ bắt đầu khó chịu với những lời của Cơ Thúy, hắn châm biếm: “Cái sứ mệnh thần bí mà cô chỉ ra phải chăng là giúp cho Biệt Thần gì đó hoàn thành xâm phạm vào những giấc mơ?”.
Cơ Thúy thản nhiên: “Hoàn toàn ngược lại, là tôi muốn cản trở nó”.
Lăng Độ Vũ cười lạnh lùng: “Cô coi tôi là đứa trẻ lên ba chắc? Cô và Landis căn bản là một, chuyện hai người liên tục sát nhân chẳng phải là những minh chứng rõ ràng hay sao?”
Cơ Thúy đi lại ngồi xuống trước mặt Lăng Độ Vũ, đặt hai tay lên đầu gối hắn, khuôn mặt xinh đẹp nhìn hắn từ dưới lên, nói nhẹ như hơi thở: “Với cách nhìn của con người, Biệt Thần là một thể tồn tại tà ác có tính xâm lược cao độ. Phương thức đối đầu của nó với Chính thần là xâm nhập vào não bộ con người, biến những sinh mệnh mà Chính thần phóng thích ra thành những sinh mệnh có cùng tính chất như nó. Một khi Biệt Thần thành công, Chính thần tự nhiên sẽ trở thành một thể thống nhất với Biệt Thần. Hay nói cách khác, quan niệm tà ác trong đầu chúng ta hoàn toàn từ nó mà ra. Trong tâm trí con người, sự đấu tranh giữa chính và tà luôn luôn gay gắt, giống như một loại ác thú sinh sống trong tâm linh của chúng ta, không ngừng tìm kiếm những cơ hội nuốt chửng những ý nghĩ tốt đẹp, cũng khiến cho nhân loại mãi mãi không được bình yên, còn chính chúng ta thì bị bưng bít, hoàn toàn không biết được đại họa đang đến gần...”
Lăng Độ Vũ trầm ngâm: “Vậy thì Biệt Thần và Nguyệt Ma lại có quan hệ như thế nào?”
Cơ Thúy đáp: “Nguyệt Ma là một kẻ phản bội chính tay Biệt Thần tạo ra, có bản chất tà ác như Biệt Thần, nhưng điều khiến Biệt Thần không ngờ đến chính là Nguyệt Ma đã thoát khỏi gông cùm của sinh và tử, trở thành một bản thể độc lập giữa Chính thần và Biệt Thần, đe dọa cả hai lực lượng đó”.
Lăng Độ Vũ không tin vào tai mình, vội hỏi: “Vậy Hoán thạch có phải là một loại vật chất tàn tích còn sót lại của Nguyệt Ma?”
Cơ Thúy ngẩng khuôn mặt như hoa lên, chậm rãi gật đầu: “Anh thật làm tôi phải kinh ngạc. Hoán thạch không chỉ là vật chất sót lại mà còn bao quát cả bí mật kinh thiên có thể siêu thoát khỏi sinh tử của Nguyệt Ma. Trong quá trình phát triển sinh mệnh chúng ta, đến một tầng mức nào đó sẽ gặp phải khóa mật mã sinh mệnh. Khóa mật mã này không những hạn chế sức mạnh tinh thần khiến chúng ta không thể phát huy được hết tiềm năng vô cùng vô tận của mình mà còn làm chúng ta không thể thoát được quy luật sinh lão bệnh tử. Nguyệt Ma thông qua những giấc mơ tiếp xúc với Biệt Thần đã khám phá được bí mật này, trong quá trình tiến hóa não bộ lại sản sinh ra được Hoán thạch để vượt qua sự khống chế của Biệt Thần, tự giải phóng mình ra khỏi tác động của khóa mật mã”.
Lăng Độ Vũ chau mày: “Như vậy Biệt Thần có phải tự mình hại mình không? Tại sao lại ngu xuẩn như vậy?”
Cơ Thúy lắc đầu: “Suy nghĩ của Biệt Thần khác với con người và Nguyệt Ma, nó không những điều khiển chúng ta mà cũng tạo cho chúng ta những cơ hội. Sự khác thường của Landis là hắn ta có khả năng khác liên hệ trực tiếp với Biệt Thần. Con người tại sao ngủ, không chỉ là vì cơ thể muốn nghỉ ngơi, mà chủ yếu là vì tinh thần phải tiếp nhận thêm năng lượng của Chính thần. Biệt thần muốn ảnh hưởng tới con người tất nhiên phải thâm nhập vào trong lúc đó. Landis có thể nhìn thấu được những bí mật sâu kín của Biệt thần, nhưng cũng vì thế mà hắn ta bị đồng hóa theo những sinh vật tà ác đi kèm với nó và cũng từ đó có được những bí mật liên quan đến Hoán thạch”.
Lăng Độ Vũ nhìn sâu vào đôi mắt xinh đẹp của Cơ Thúy, giọng trầm xuống: “Còn cô, cô không bị đồng hóa sao?”
Cơ Thúy cười nhẹ: “Tôi chỉ suýt bị Landis đồng hóa thôi! Hy vọng trong trận chiến giữa các vị thần chúng ta được an toàn sống sót. Cuộc đấu tranh giữa thiện và ác này đối với chúng ta không quan trọng, mục đích cao nhất phải là khám phá được bí mật của viên Hoán thạch, khiến cho bản thân mình vượt qua được vòng sinh tử. Tôi nói như vậy anh hiểu không?”
Lăng Độ Vũ lắc đầu: “Nhưng tại sao lại phải giết kẻ duy nhất biết được bí mật của Hoán thạch? Nếu như cô có được Hoán thạch rồi trốn ở một nơi nào đó nghiên cứu thuật bất tử thì tôi có thể giúp được gì cho cô?”
Cơ Thúy chợt đứng dậy ngồi vào lòng hắn, nũng nịu nói: “Không phải là chúng ta muốn giết kẻ duy nhất biết bí mật của Hoán thạch, mà là hắn muốn giết anh. Chỉ vì anh là người có sức mạnh khác thường, Biệt thần có thể dễ dàng tiếp xúc với anh và cho anh biết bí mật của nó, đến lúc đó thì anh sẽ trở nên rất nguy hiểm với hắn ta”.
Lăng Độ Vũ không hiểu: “Nếu đã như vậy thì tại sao cô lại nói chuyện này với Landis?”
Hai mắt Cơ Thúy ánh lên vẻ căm hờn: “Bởi vì hắn muốn giết những người có liên quan, để hắn một mình nắm giữ bí mật của Hoán thạch. Lúc đó hắn sẽ là người mạnh nhất trên địa cầu, có thể làm bất kỳ điều gì hắn muốn”.
Lăng Độ Vũ rùng mình: “Vậy quan hệ của cô và Mã Kỳ Mạn là như thế nào?”
Cơ Thúy cười khẩy: “Cái gì Mã Kỳ Mạn với A Lực Bác Gia, họ chỉ là những con tốt đen không đủ để thí! Vấn đề lớn nhất bây giờ là chúng ta phải hợp tác như thế nào để phá được bí mật của Hoán thạch. Anh có được Hoán thạch rồi thì tôi sẽ là người duy nhất ngoài Landis ra biết lợi dụng Hoán thạch mà không bị Nguyệt Ma thao túng. Chỉ cần chúng ta toàn tâm hợp tác thì cả hai chúng ta sẽ trở thành siêu nhân!”
Lăng Độ Vũ cảm giác Cơ Thúy vẫn giấu đi một vài chi tiết nào đó, nhưng nếu nói những gì cô ta đề xuất không có sức hấp dẫn nào thì chỉ là tự dối mình.
Tự cổ chí kim, tu tiên luyện phật luôn luôn là những mộng tưởng mà nhân loại khổ não đi tìm. Cơ hội đã xuất hiện ngay trước mắt, thử hỏi ai mà không động lòng?
Lăng Độ Vũ nhăn mặt ra vẻ tỉnh táo: “Tôi làm sao biết được cô có phải đang hành động theo sự sai khiến của Landis hay không?”
Cơ Thúy nghiêng người đặt lên môi hắn một nụ hôn đằm thắm, cảm giác như tâm hồn cả hai vừa được tái sinh.
Hai thân thể cùng hòa vào nhau trong nụ hôn thứ hai bất tận.
* * * * *
Đột nhiên...
Một cảm giác lạnh lẽo băng giá chợt xâm nhập vào thần kinh hai người.