Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

CUỘC TÌNH ĐÃ VỠ

288 trả lời, 46.832 lượt xem — Trang 2 / 10
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.11.2013 01:37:12 bởi võ phong trần>
Ngày hai buổi,em vẫn đến trường!
Thiết kế thời trang,buộc thêu thùa may vá!
Đường kim vừa thẳng,em vội vàng hối hả!
Chọn vải,tự mình,may áo gửi cho anh…
 
Áo may chưa đẹp,nhưng gói biết bao tình!
Áo thêu tên,để mỗi ngày thấy nhớ!
Gửi áo đi rồi,em nhận mình là vợ!
Tẩm hương nồng,gửi đến cho chồng xa…
 
Trường Thơm Thảo,có hàng trăm đóa hoa!
Nhưng chắc chỉ mình em là nổi bật!
Ăn nói khéo,hoa tay lại đệ nhất!
Gả hiệu trưởng dê xồm,bám riết không tha!!
 
Mỗi khi hắn đến gần,em lại mở loa!
Để anh nghe được nội dung đối thoại!
Hoàng Lan của anh,đâu thuộc phường dễ dãi!
Hắn giở trò gì,em đều mách lại với anh…
 
Thơ là trái tim,không phải của để dành!
Nó cho hết,nhưng chẳng hề hoang phí!
Không cần sử dụng những ngôn từ hoa mỹ!
Lời nó nói ra,luôn đại diện cho tình yêu!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.11.2013 14:44:08 bởi võ phong trần>
Hoàng Lan ơi!Anh chi xiết tự hào!
Em là viên ngọc quý,không cần mài dũa!
Người ta sỗ sàng,em nhẹ nhàng trả đũa!
Họ đâu biết rằng,trái tim ấy thuộc về anh…
 
Cũng giống bao người,anh trúng độc hoa tình!
Nên bắt đầu thấy,đêm thương ngày nhớ!
Tây Nguyên lạnh,hoa Dã Quỳ vẫn nở!
Chiếc khăn quàng,tẩm đầy vị yêu thương!!
 
Điện thoại cầm tay,lang thang trên đường!
Những cuộc nói chuyện,chết sim cháy máy!
Những nụ hôn xa,khiến hồn anh sóng dậy!
Yêu làm gì,giờ đêm nhớ ngày mong??
 
Bút hiệu của anh,vốn tên một dòng sông!
Hàng ngày kề cận,nhưng em không ôm được!
Xa bắt nhớ,nên lời thơ em sướt mướt!
Buồn thế này,em không thể đợi lâu!!
 
Tình không phai,nhưng áo đã đổi màu!
Em chuyển cho anh,những tấm hình mới nhất!
Đây là bộ áo dài hồng ngây ngất!
Kia là bộ váy đen,làm xao xuyến con tim!!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.08.2013 04:59:37 bởi võ phong trần>
Gửi xe chân núi,thay quần short ngắn!
Nghe tiếng nước reo,suối đã ở kia rồi!
Tay trong tay vượt thác,hai đứa đều im lặng!
Nhưng con tim si tình,cứ đập rộn rã trong tôi…
 
Dừng chân ngồi nghỉ trên nền đá phẳng!
Áo dính vào da,má em đã ửng hồng!!
Hớp nước em trao,ân tình sâu nặng!
Hơn một giờ,đầu suy nghĩ lung tung…

Liễu yếu đào tơ,em vẫn trèo thật khỏe!
Bàn cờ đá của tiên,lộ rõ trong tầm nhìn!(10)
Em bảo,hôm qua,vừa cãi nhau với mẹ!?
Chuyện như đùa,nên tôi đã không tin…
 
Những gì em giúp tôi,mẹ đều biết cả!
Khẩu lệnh ban ra:Đừng quan hệ với nhà nghèo!
Nếu không nghe lời,từ đây cấm cửa!
Em hỏi tôi,giờ biết phải làm sao??

 
BÀN CỜ ĐÁ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.08.2013 03:22:29 bởi võ phong trần>
Hạnh phúc vừa nhen nhóm,bỗng dưng tắt ngấm!
Ba lô trên vai,bỗng nghe nặng quá chừng!
Đường xuống núi,giờ thấy xa vạn dặm!
Cầm chiếc bánh em đưa,mà nước mắt rưng rưng…
 
Con tim biết yêu trong dáng hình con nít!
Nắm tay em,chẳng biết trả lời sao!
Thầy chưa dạy,giải bài văn oan nghiệt!
Nên nhìn em,tôi cứ mãi nghẹn ngào!!


 HÌNH MINH HỌA
Từ hôm ấy,nguồn thơ không đến nữa!
Chén bát ăn xong,dồn đầy ắp một thùng!
Học hành sa sút,con tim như có lửa!
Bài thơ nào,cũng chêm chữ nhớ nhung…
 
Để rồi…
Ba năm sau,đi qua đường phố cũ!
Một đám rước dâu,làm lóa mắt mọi người!
Trong chiếc áo dài hồng,mặt mày rạng rỡ!
Cô bé ngày xưa,đang cầm bó hoa tươi!!


HÌNH MINH HỌA  
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.11.2013 01:42:10 bởi võ phong trần>
Chiếc váy hoa,em mặc dưới trời đêm!
Bộ Jumpsuit,thường ngày đi học!
Bộ đầm ôm,trắng đen kẽ sọc!
Để anh biết rằng,làn da ấy quá xinh!!
 
Bao nhớ thương,gửi theo những tấm hình!
Em luôn đổi mới,để cho anh say đắm!
Làm thơ cho anh đọc,gửi hình cho anh ngắm!
Lúc gieo vần,hỏi có phải quá yêu??
 
Nước mắt của tình,biết đong được bao nhiêu?
Để em quy đổi,bằng tháng ngày chờ đợi!
Sự hụt hẩng của em,làm anh chới với!
Ngấm “Độc Hoa Tình”,em đừng hỏi vì sao??
 
Nắng hạn đồng khô,ai cản được mưa rào!
Tình càng nén,càng bung ra dữ dội!
Để đến nước này,anh là người có tội!
Nhưng trước cổng Thiên Đường,mấy ai chịu dừng chân??
 
Nhủ với lòng,sống chết chỉ một lần!
Vì em,anh xin nếm đủ mùi của các tầng Địa Ngục!
Anh sẽ xuống!Xin em đừng bứt rứt!
Chết một lần,để sống được ngàn năm…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.11.2013 02:20:31 bởi võ phong trần>
CHƯƠNG NĂM:
BÊN TRONG VƯỜN ĐỊA ĐÀNG
 
Phố Núi bây giờ,trời vẫn đang Xuân!
Thiếu người đẹp,trăm sắc hoa vẫn nở!
Nhìn đào phai,khiến hồn anh chợt nhớ!
Lần đầu gặp nhau,má em đỏ hây hây…
 
Màu áo vàng,khác chi đóa hoàng mai?
Sắc tím Thạch Thảo,giống màu viền mắt ấy!
Hoa Tường Vy,theo gió Xuân đưa đẩy!
Những đóa Trà Mi,tranh sắc thắm với người!!
 
Hoa tình héo,nhưng hoa Xuân lại tươi!
Vần thơ nào cũng lồng thêm tiếng nhớ!
Ngày xưa cho duyên,bây giờ tặng nợ!
Nên sợi tơ lòng,cứ quyện lấy đời nhau…
 
Đêm ấy,buồn,anh đi giữa trời sao!
Điện thoại áp vào tai,nghe tiếng em thỏ thẻ!
Không nhìn thấy nhau,vẫn biết mắt em ngấn lệ!
Mùa Xuân sắp qua,không gặp được người tình!!
 
Một đời người,có được mấy mùa Xuân?
Thơ đã có hồn,nhưng con tim thiếu lửa!
Đã đến thời khắc,không ai chờ được nữa!
Anh âm thầm bay xuống sài Gòn…
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.08.2013 05:35:33 bởi võ phong trần>
Lên xe hoa,em quên căn phòng trọ!
Những bài thơ,vứt lại ở bên đường!
Một người đứng âm thầm nơi góc phố!
Nhìn em cười,chẳng biết giận hay thương??
 
Khi con Suối Tiên,không dẫn lối đến Thiên Đường!
Chiếc xe hoa,đưa ta về Địa Ngục!
Qui Nhơn hôm ấy,mưa phùn gió Bấc!
Ướt tình người,lạnh buốt một hồn thơ!!!
 
PHONG TRẦN
 
1.Suối Tiên,một thắng cảnh nằm ở Khu 6 thuộc thành phố Qui Nhơn.
2.Nhân Thảo,một trường tư thục nổi tiếng.
3.Trường Kỷ Thuật do Mỹ tài trợ xây dựng nằm đối diện khách sạn Hải Âu.
4.Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò
5.Tùng,Liềm,Sơn đều con nhà khá giả ở cùng thôn với tác giả.Tôn Thất Trai ở Phù Cát!
6.Đặc san Kỷ Thuật số nào cũng đăng bài của tác giả,chủ yếu là thơ.
7.Thầy Ngô Cao Đồng dạy văn cả hai trường Nhân Thảo và Kỷ Thuật!
8.Vì sống tự túc nên chia nhau đi chợ và nấu ăn mỗi người một ngày.Thứ bảy,chủ nhật nếu không về quê thì tùy nghi di tản.Tác giả đã dùng văn thơ để có sự tăng viện cho công việc khó nhọc nói trên.
9.Ngày ấy,chỉ con nhà giàu mới có chiếc xe máy nổ.
10.Nơi thượng nguồn Suối Tiên có bàn cờ đá.Tương truyền do tiên xuống đánh cờ rồi để lại.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.08.2013 03:26:00 bởi võ phong trần>
NẶNG NHẸ
 
Đem hồn treo trên vách núi!
Chia cho đời chút niềm đau!?
Người đặt trăm ngàn câu hỏi
Ta giờ giải thích cách nào??
 
Dĩ vãng đội mồ sống dậy!
Cuộc đời không phút bình yên!
Chuyện đời biến không thành có!
Con tim không ngớt ưu phiền…
 
Hai mươi năm tình phai nhạt!
Bên ta giờ chỉ còn thơ!
Lời nói khiến hồn tan nát!
Trăm năm lại lỡ chuyến đò!!?
 
Gõ tiếng chuông chiều sám hối!
Xua đi mưa gió trong lòng!
Về đâu xin người đừng hỏi!
Nghiệp duyên hai chữ sắc không!!
 
Vác lên cuộc đời thấy nặng!
Buông tay bỗng chốc nhẹ nhàng!
Trời kia hết mưa lại nắng!
Sổ đời đừng vội sang trang…
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.11.2013 08:27:54 bởi võ phong trần>
Ngọn lửa tình đang cháy rực trong hồn!
Nghe anh gọi,em ngạc nhiên khôn xiết!
Không cần để ý cuộc hành trình mỏi mệt!
Anh lấy xe,đưa em đi suối nước nóng Bình Châu!!
 
Tim kề tim,tràn ngập xuyến xao!
Em e ấp như nụ hồng chớm nở!
Mắt kề mắt,ngọn sóng lòng đang vỡ!
Trong bộ áo tắm Baby Doll,em đẹp đến mê hồn!!
 
Động vật đấu tranh để được sinh tồn!
Con người yêu,để trở thành bất tử!
Kỳ cọ cho nhau,khiến đầu óc anh mụ mị!
Độc hoa tình,tràn ngập con tim…
 
Bình Châu mờ ảo dưới ánh đèn đêm!
Trong bộ crop top,em khiến anh ngây ngất!
Vần thơ ngày ấy,giờ hòa trong ánh mắt!
Mái tóc đen dài,ôm trọn mối tình si!!
 
Những nụ hôn nồng,xóa giọt lệ trên mi!
Ranh giới vượt qua,đất trời rung chuyển!
Quả bom tình,cùng nhau cài giờ hẹn!
Đã nổ tung,tại suối nước nóng Bình Châu…

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2013 01:37:17 bởi võ phong trần>
Hạnh phúc chuyển thành thơ,đọng trên đôi môi!
Vị ngọt cuộc đời,em bảo anh gìn giữ!
Chỉ một đêm thôi,phát sinh trăm cái mới!
Em vừa dang tay,mở rộng cửa Thiên Đường!!
 
Bây giờ không còn đơn giản là yêu đương!
Trong hạnh phúc,bỗng dưng em bật khóc!?
Vừa dỗ dành,anh vừa thắc mắc:
-Chẳng lẽ Hoàng Lan của anh,đã hối hận rồi sao??
 
Tựa vào vai anh,em khe khẽ lắc đầu:
-Anh vừa chinh phục đỉnh núi tình cao nhất!
Không còn gì hơn nữa,nên em sợ mất!
Chán bông hoa rồi,con bướm sẽ bay xa…
 
Con tim em thổn thức,khiến anh vừa hôn vừa xoa:
-Ai đề xuất chuyện “Song kiếm hợp bích”?
Đỉnh núi nào trong em cũng đều cao nhất!
Đến kiếp nào,anh mới chinh phục hết đây??
 
Em không còn buồn,chúng ta tay trong tay!
Trở lại Sài Gòn,hưởng tuần trăng mật!
Mỗi buổi sáng,anh đưa em đi học!
Trưa đón về,ôm lấy nụ tầm xuân!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.08.2013 04:09:43 bởi võ phong trần>
CÁNH SEN HỒNG VỀ ĐÂU
 
Sen,Xê,Đào,cùng học chung khoa Văn
Em đẹp nhất,lại là chị cả!
Ba chị em ruột cùng trường,chuyện này hơi lạ!!
Đất Vĩnh Kim,đầy trái ngọt hoa thơm…
 
Lần đầu tiên,ngồi chung trên giảng đường!
Em thường lấy đuôi tóc,che nụ cười nửa miệng!
Mỗi người một ghế,sao vẫn nghe thấy vướng?
Tôi hỏi mượn em,cuốn giáo trình đầu tiên!!

 
Hàng mi dài cong,chơm chớp làm duyên!
Em chia sẻ hơn những gì mong đợi!
Nửa tháng làm quen,để rồi một tối!
Ta nắm tay nhau,đi dưới những hàng me…
 
Ba chị em,đều là gái quê!
Thích mặc áo bà ba trắng,quần lãnh đen ống rộng!
Tóc dài phủ lưng,hồn đầy mơ mộng!
Đi giữa Sài Gòn,nhìn vẫn biết gái Miền Tây!!

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.08.2013 04:18:19 bởi võ phong trần>
Nhận bài thơ tình,hai má đỏ hây hây!
Ngồi ở giảng đường,mắt lim dim muốn ngủ!
Văn chương Quốc Âm,học bao nhiêu cho đủ?
Lại còn có cả chữ Hán,tiếng Anh và Văn Minh Việt Nam…
 
Bài vở chóng quên,nhưng hình bóng thì nhập tâm
Những con đường đi riết,quen từng chỗ vấp!
Từ Cường Đễ,băng qua dinh Độc Lập!
Có một hôm trời mát,đi mãi sang quận Năm…

Hai mươi cái xuân xanh,em đẹp tựa trăng rằm!
Hoa Hải Đường,chẳng cần gì son phấn!
Nụ hôn đầu tiên,khiến em vừa thương vừa giận!?
Nếu duyên không thành,có còn nhớ hay quên???
 
Vĩnh Kim quê em,nằm cạnh sông Tiền!
Khu vườn rộng,lắm cây nhiều trái!
Những chùm bông so đũa,rũ xuống hồn thơ dại!
Quả ngọt trong vườn,em đều muốn trao anh…

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.11.2013 01:51:25 bởi võ phong trần>
Động Thiên Thai,tái hiện ở Đức Trần!
Cảnh Đào Nguyên,mang tên Miền Đồng Thảo!
Buổi sáng uống cà phê,buổi tối đi dạo!
Dưới gốc cây Móng Bò,cùng nhìn hoa tím rơi!!
 
Bỏ lại sau lưng,bao phiền phức của đời!
Quán “Chợt Nhớ”,gieo vần thơ tương hợp!
Trong bộ áo dài,em khiến anh choáng ngợp!
Bên người tình,anh ngỡ mới …ba mươi!!?
 
Bằng chiếc xe ga,em đưa anh đi cuối đất cùng trời!
Hết chợ đêm Bến Thành,lại ăn cơm gà Chợ Lớn!
Ngồi phía sau em,anh thực hư lẫn lộn!
Mái tóc dài đen,không ngớt tỏa hương nồng!!
 
Trước mặt người lạ,em gọi anh bằng chồng!
Khiến nhiều kẻ,trố mắt nhìn kinh ngạc!
Một phần em quá đẹp,một phần vì tuổi tác!
Không ít người nghĩ mình là…cha con!!?
 
Khi thương rồi,thì củ ấu cũng tròn!
Người ta càng hiếu kỳ,em lại càng chọc ghẹo!
Giữa đám đông,em luôn giở trò nhỏng nhẻo!
Nhiều khi uống cà phê,em chìa má bảo…hôn!!
   
Sông Tình vỡ bờ,sóng yêu dập dồn!
Cố trút cho hết,chuỗi tháng ngày thương nhớ!
Em cho anh tất cả,những gì có thể!
Để hai con tim,đập chung nhịp tình yêu!!
 
Trở về Phố Núi,tình em anh mang theo!
Làm điểm tựa,viết tiếp chuyện “Người săn bóng”!
Mối tình ấy,mỗi ngày thêm sâu nặng!
Chuyện cổ tích bị lảng quên,giờ hiện hữu giữa đời
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.11.2013 01:54:37 bởi võ phong trần>
CHƯƠNG SÁU:
SÔNG TIỀN DẬY SÓNG
 
Hạnh phúc luôn đi kèm theo tai ương!
Một cành hoa đẹp,biết bao người muốn bẻ!
Quá khứ đã từng đường tình trải lệ!
Con chim nào mà chẳng sợ cành cong??
 
Tạo hóa luôn ganh ghét kẻ má hồng!
Nên thiên tình sử nào cũng tẩm đầy nước mắt!
Vườn hoa hồng,muốn làm cho tan nát!
Nhất thiết phải thêm một kẻ thứ ba…
 
Hôm ấy,đi dự đám cưới người bà con xa
Trương Cẩm Loan,chạy xe lên Đồng Tháp!
Làm cô dâu phụ,nhưng em quá đẹp!
Khiến cho đại gia cá tra cảm thấy xiêu lòng!!
 
Cùng uống chung nước của một dòng sông!
Nhưng con người có kẻ thiện người ác!
Hắn tên là Thảnh,nhiều tiền lắm bạc!
Dáng thấp lùn,tuổi độ trung niên!!
 
“Cái gì cũng  có thể mua được bằng tiền”
Những bông hồng,lại càng không ngoại lệ!
Xuất thân nghèo khổ,khó khăn lúc trẻ!
Hắn phải lội sang đất Chùa Tháp kiếm ăn!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.08.2013 04:24:03 bởi võ phong trần>
Mùa Vacation,tạm quên chuyện học hành!
Mỗi sáng chúng ta,đi bơi trên sông rộng!
Vẫn áo bà ba quần đen,mà sông Tiền nổi sóng!
Em dắt anh vào mê lộ từng ngày…
 
Rượu quê em nhạt,nhưng uống nhiều cũng say!
Về đất Sài Gòn,đâm ra nuối tiếc!
Trở lại giảng đường,trong chiếc áo dài tha thướt!
Em làm anh,mất hết sự tập trung!!

Vần thơ yêu,kèm những cánh thư hồng!
Khi anh đột ngột chuyển sang trường sư phạm!
Sự xa cách đã tô lên màu xám!
Cánh Sen hồng,héo rũ buồn đau…

Đã muốn qua sông sao không chịu bắc cầu?
Đường về Vĩnh Kim bỗng trở nên xa lắc
Buổi tiển đưa nhau,vần thơ hòa nước mắt!
Vạt áo bà ba,ướt đẫm giọt lệ tình!!
 
Những chứng chỉ Văn Khoa không đóng dấu niềm tin!
Ta lạc mất nhau trước cổng trường đại học!
Anh nợ em hai mươi năm nước mắt
Cánh Sen hồng,giờ lưu lạc về đâu???
 
PHONG TRẦN 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.08.2013 06:03:56 bởi võ phong trần>
NỤ HÔN ĐỒI SIM
    (Trích từ tập Hoa Bướm Ngày Xưa)
Ba em là thầy giáo,lại bảo anh dạy kèm!
Một cô bé xinh,nhưng cứng đầu và lắm chuyện!
Rất ghét làm toán,chỉ mê đọc truyện!
Thỉnh thoảng lại vòi “ông thầy nhỏ” tặng thơ…
 
Không thể chiều em,anh phải giả vờ!
Bẹo má,cốc đầu,nhưng thảy đều vô tác dụng!
Chạm vào người em,anh lại càng lúng túng!
Những tiếng suýt soa, nghe mà cứ xót xa!?

Lợi dụng một hôm,thầy mẹ vắng nhà!
Em bắt anh đưa đi xem phim cho bằng được!
Rạp có máy lạnh,anh vẫn nghe thấy khát!
Những sợi tóc dài,cứ mơn trớn con tim…
 
Chủ nhật,anh đạp xe lên đồi hái sim!
Em đeo cứng một bên,như là cục nợ!
Gần đã khó,mà rứt ra không phải dễ!
Dưới gốc sim già,em viết tập nhật ký đầu tiên…

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2013 02:07:12 bởi võ phong trần>
Lăn lộn,bươi chải,được một mớ tiền!
Hắn trở lại Cao Lãnh làm mưa làm gió!
Qua lại đất Miên,như người ta đi chợ!
Kết bạn đám xã hội đen,để trấn lột dân nghèo!!
 
Tự dán cho mình cái mác Việt kiều!
Hắn luôn giành quyền ăn trên ngồi trước!
Bản chất vốn là một kẻ keo kiệt!
Vì hận người vợ cũ,nên hắn luôn đày đọa đàn bà!!
 
Một tay hắn,đã bẻ trăm cành hoa!
Đồng tiền bẩn,nên tình cũng bẩn!
Trời không có mắt,hay số em lận đận?
Khiến loài phàm phu muốn vấy bẩn hoa hồng!!
 
Mê em rồi,hắn đổ thật nhiều công!
Vung tiền thiết lập thiên la địa võng!
Biết em khác thường,nên hắn không manh động!
Lấn dần từng bước,để chờ thời cơ…
 
Em thì đầu óc,suốt ngày lơ mơ!
Xác ở sông Tiền,hồn trao Phố Núi!
Gặp nhau rồi,càng nhớ thương chờ đợi!
Vắng độ mấy giờ,là giận dỗi hờn ghen…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.12.2013 02:24:03 bởi võ phong trần>
Mỗi lần em buồn,anh lại làm bạn với ma men!
Một lần nọ,cắt đường thơ trên Thư Quán!
Không gọi điện được,em càng thêm giận!
Hắn thừa dịp này,xúi mẹ em buông câu…
 
Giúp đỡ nhiều,ơn nghĩa càng sâu!
Cái vòng kim cô,mỗi ngày siết chặt!
Cơn giận qua rồi,em lau nước mắt!
Đóa Hoàng Lan bây giờ,đã bị xiềng gông!!
 
Con sáo khổ đau,chưa bước sang sông!
Người thứ ba,đã bắt đầu hoạnh họe!
Có tiền mua tiên,hắn cứ tưởng bở!
Nên luôn giục em,rút ngắn thời gian!!
 
Hắn sợ hoa đẹp rồi sẽ chóng tàn!
Em lâm vào thế,lưỡng đầu thọ địch!?
Suốt ngày hắn bám ba mẹ em để nói khích!
Còn bên này,tình nghĩa…tựa Thái Sơn!!
 
Em vì thương anh,nên bỏ hết dỗi hờn!
Vắt óc tìm cách,hoàn trả đồ sính lễ!
Buộc đã khó,nhưng tháo ra nào dễ?
Để rồi một hôm,sóng gió dậy sông Tiền…
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.08.2013 06:16:21 bởi võ phong trần>
Anh dạy kèm,chẳng phải để kiếm tiền!
Em học thêm,không chỉ vì con chữ!
Mới một năm thôi,mà phát sinh nhiều thứ!
Em không gọi anh bằng thầy,mà còn dạn dĩ nắm tay…
 
Những vần thơ yêu,chưa hết nét thơ ngây!
Em chép trên giấy perlure màu xanh đỏ!
Bắt chước các cô gái nhà giàu cùng phố!
Em tẩm vào thơ,một chút hương thơm!!

Cách em trao thơ,làm xao xuyến tâm hồn!
Lén gấp vào sách,của “ông thầy nhỏ”!
Thơ trao đi rồi,bỗng đâm e lệ!
Em trốn anh,biền biệt,đến ba hôm!!

Những vần thơ yêu,chứa chút dỗi hờn!
Em nhắc chuyện “cột tìm trâu,trâu tìm cột”!
Vắng em ba bữa mà lòng như lửa đốt!
Anh lên đồi sim,để cùng gió tự tình!!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.08.2013 06:26:12 bởi võ phong trần>
Nằm sóng soài trên vạt cỏ tranh!
Những bức thư tình,lấy đọc đi,đọc lại!
Tình sư đồ,giờ nhuốm màu tình ái!
Anh ngủ quên,đến tận xế chiều!!
 
Thật nhiệm mầu cho linh cảm tình yêu!
Em cũng đạp xe về nơi hẹn cũ!
Cả tiếng đồng hồ,ngồi nhìn anh ngủ!
Trong tay anh,là những bài thơ của em…

Âm thanh nào hay,bằng âm thanh trái tim!
Khi thức giấc,có nàng tiên bên cạnh!
Màn đêm sắp buông,nên bàn tay giá lạnh!
Nhưng đôi môi lại nồng,nhờ hơi ấm trái tim!!
 
Nụ hôn trên đồi,ngàn kiếp không quên!
Tình vụng dại,cứ ngỡ thành bất tử!
Chỉ một tuần sau,bỗng nghe tin dữ
Ba em bị đổi về công tác tại Miền Nam!!
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.12.2013 02:01:34 bởi võ phong trần>
Em xạc điện thoại nơi phòng khách,nên quên!
Sang tiệm Spa hàng xóm,bảo trì nhan sắc!
Một trời tin nhắn,khiến mặt hắn tái mét!
Chân chạy,mồm la,huyên náo xóm làng!!
 
Em thì tỉnh bơ,còn hắn tức lộn gan!
Đôi bên dằng co,em đập chiếc Mobiado tan nát!
Đại gia cá tra,tặng em cái tát!
Cuộc chiến tình tiền,nổ phát súng đầu tiên!!
 
Đạo phu thê,gắn kết bỡi chữ duyên!
Tu ba kiếp,chung thuyền trên sông rộng!
Tu mười kiếp,đồng sàng chung mộng!
Quyền lực nào,đánh đổ được con tim???
 
Cái tát của đồng tiền,đến chết không quên!
Lùi đến chân tường,không thể nào chịu nhục!
Một cành hoa đẹp,đâu để người vùi dập?
Em muốn tự tay mình,sắp lại cuộc cờ!
 
Một nỗi buồn,lan tỏa các trang thơ!
Giữa nụ Hoàng Lan,có dòng nước mắt!
Mười hai bến nước chẳng trong chẳng đục!?
Sống bên người thân,mà cô đơn đến lạ thường!!
 
Bản thân mình không cần đến đồng tiền!
Nhưng phụ mẫu lại chui vào bẩy rập!
Thiên tình sử sông Tiền chứa đầy nước mắt!
Bên hiếu bên tình,oằn nặng hai vai…

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.12.2013 01:10:44 bởi võ phong trần>
CHƯƠNG BẢY: 
TÂN HÔN GIẢ LẬP
 
Cuộc chiến tình tiền,em chỉ có một mình!
Hắn lại thiết lập một liên minh vững chắc!
Đứa em gây tai nạn,hắn đứng ra giải quyết!
Ba mẹ em cần tiền,hắn đáp ứng ngay…
 
Đoạn kết mối Tình Thơ,chỉ còn tính từng ngày!
Chiếc lồng son mở cửa,chờ con chim sáo!
Lối đến Địa Ngục,chỉ còn độc đạo!
Cá cắn câu rồi,hắn quyết chẳng buông tha!
 
Hôm ấy,Cẩm Loan vừa về đến nhà!
Ông chồng chưa cưới,đậu xe chờ sẵn!
Trước mặt song thân,rất nhiều quà tặng!
Hắn đặt vấn đề,tổ chức cưới xin!!
 
Nhận quà rồi,ba mẹ khó làm thinh!
Hắn được trớn,buộc nàng bỏ học!
Đau đớn tức tửi,khiến Hoàng Lan bật khóc!
Hắn gia thêm thời hạn,với điều kiện kèm theo!!
 
Ngả ba sông,luôn là chỗ hiểm nghèo!
Thuyền yêu không vững,chòng chành dễ lật!
Cuộc chiến này,tỏ ra không cân sức!
Muốn đảo ngược thế cờ,cần phải có đồng minh!!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.08.2013 06:29:41 bởi võ phong trần>
Hôm chia tay,trời đổ mưa dầm!
Cả hai đứa đều hẹn ngày gặp lại!
Ai có ngờ đâu,một lần rồi mãi mãi!
Hai năm sau,em du học tận trời Âu!!
 
Sông Ngân bây giờ,đã gãy nhịp cầu!
Tốt nghiệp trở về,em làm dâu người khác!
Ba năm ở trời Tây,em quên thơ,quên nhạc!
Quên nụ hôn đầu,ngây ngất ở Đồi Sim…
 
Tập thư tình,anh đốt để quên!
Mùi hương xưa,trả lại “cô trò nhỏ”!
Ai cũng có một thời lầm lỡ!
Nhưng con tim đã yêu,đâu biết hận bao giờ??
 
PHONG TRẦN
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.08.2013 03:48:36 bởi võ phong trần>
MÀU CỦA THƠ
 
Em tốt nghiệp vừa tròn một năm!
Được phân công về ngôi trường xa tít tắp!
Lạ nước,lạ cái,nhiều đêm nằm khóc!
Cô giáo mà tựa hoa khôi,khiến cả trường ngẩn ngơ!!
 
Trường tuy lớn,nhưng lại nằm ở vùng quê!
Học sinh có em,còn đầu trần chân đất!
Con chữ trộn lẫn với ngô khoai lúa thóc!
Em ngồi nhặt ra,đưa lên lớp giảng bài!!
 
Những hôm đẹp trời,em mặc áo dài!
Một vài bóng nam,thập thò trước cửa!?
Áo màu huyết dụ,quần sa tanh đỏ!
Cây lá ở sân trường,nhìn cũng phải ngẩn ngơ!!
 
Anh dạy văn,nên thường làm thơ!
Mất lòng trưởng phòng,bị “đày” về nơi đó!
Từ trường lớn,về nơi trường nhỏ!
Ba mươi giáo viên,chẳng một người quen…

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.12.2013 02:28:40 bởi võ phong trần>
Muốn giành thắng lợi,dứt khoát phải hy sinh!
Tiên hạ thủ vi cường,ai mà chả biết!
Không còn đường lui,nên cần sự quyết liệt!
Một mình Cẩm Loan,đáp máy bay đi Pleiku!!
 
Phố Núi hôm ấy,trời nhiều sương mù!
Nghe nàng bảo đi đón,Phong giật mình thảng thốt!?
Cuộc viếng thăm đầy bất ngờ và đột ngột!
Chẳng lẽ sự nhớ thương,sâu nặng đến thế sao??
 
Ngồi nơi phòng chờ,người đẹp đi giày cao!
Diện chiếc váy Maxi ngắn,vô cùng xinh đẹp!
Da trắng,tóc đen,nhưng đôi mắt lại ướt!
Một chút buồn,như sương khói Tây Nguyên…
 
Em vốn không thích má lúm đồng tiền!
Nhưng nụ cười nhẹ,hút hồn anh tức khắc!
Nếu thi hoa hậu,có lẽ em đẹp nhất!
Đã thế trong đầu,lại chứa toàn thơ!!
 
Tay trong tay,anh vẫn không hết bất ngờ!
Em bảo trả lại anh,chuyến đi An Hữu!
Hai chiếc va li trên tay nặng trĩu!
Em đi chơi mà giống di tản,quá chừng!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.12.2013 01:10:21 bởi võ phong trần>
Cửa chưa cài then,đã vội trao hôn!
Khách sạn mười hai tầng,rung rinh chao đảo!
Em mở va ly,cho xem hai bộ áo!
Một màu hồng,còn bộ kia trắng tinh!!
 
Tay lại trong tay,em nhìn sâu vào mắt anh!
Đặt câu hỏi,kiểm tra lòng trung thực!
Em kể anh nghe,nỗi lòng u uất
Kẻ phàm phu kia,đang dồn em đến chân tường!!
 
Nếu đời giống thơ,thực sự yêu thương!
Em sẽ mặc bộ màu hồng,làm cô dâu giả lập!
Bỏ ngoài tai,những vấn đề đạo đức!
Cùng anh động phòng,ngay trong đêm nay!!
 
Mới hai chín tuổi,đời hãy còn dài!
Nhưng đây là lần cuối,em cam tâm làm vợ!
Không cần rước dâu,anh vẫn là chú rể!
Em quyết tâm,tìm cho được đồng minh!!
 
Nếu anh bảo không!
Em sẽ chọn bộ áo trắng tội tình!
Trở về sông Tiền,gieo mình theo sóng!
Tình chết rồi,em chẳng cần sự sống!
Từ đây thi đàn,sẽ mất dấu Hoàng Lan!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.08.2013 04:01:50 bởi võ phong trần>
Sĩ,nông,công,thương,ai chẳng vì tiền?
Nhưng dạy học ngày ấy,hoàn toàn trong sáng!
Ngoài lương ba cọc ba đồng hàng tháng!
Chẳng còn khoản thu nhập nào,để trà nước,đổ xăng!!
 
Mài đũng quần,ôm một đống bằng!
Đạn bắn sẻ,gươm chém ruồi,thật phí!
Người khác hết giờ,ăn no ngủ kỹ!
Riêng anh buồn,nên làm thơ,cắm câu…
 
Thời gian nửa năm,trôi qua thật mau!
Hai dòng điện,bỗng một hôm bị chạm!?
Đi xóa mù chung,giống chiếc cầu trải thảm!(1)
Khiến anh giật mình,nhận ra nhan sắc của em…
 
Nơi công tác thì xa,nên anh đưa về mỗi đêm!
Nói giọng Huế,em ngồi phía sau thỏ thẻ!
Chỉ được vài hôm,thẹn thùng e lệ!
Vòng tay ôm eo,chẳng biết tự lúc nào!?

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.09.2013 15:36:36 bởi võ phong trần>
Em hỏi thơ anh sao không có màu?
Khi ta dừng nghỉ,nơi em gọi là “Quán Gió”!
Ánh sáng yếu ớt,vẫn nhìn thấy son môi em màu đỏ!
Còn đôi mắt nấp dưới hàng mi cong,sáng tựa sao băng…
 
Cảnh vật phơi mình dưới ánh trăng rằm!
Nhưng Hằng Nga lại trốn vào căn chòi nhỏ!
Hôm ấy,em lại mặc chiếc áo màu đỏ!
Vải lụa mềm,mát rợi trong tay anh!?
 
Anh bảo bây giờ,thơ đang màu xanh!
Muốn chuyển sang hồng,phải cần hơi ấm!
Em gục đầu vào ngực anh,giả vờ tức giận
-Nếu anh hôn môi,em sẽ nghỉ chơi!!
 
Tình yêu ít khi được nói bằng lời!
Hằng Nga giận,rồi yêu,chỉ trong một tối!
Tình đến muộn,nhưng đẹp hơn mong đợi!
Em thổi vào hồn anh,chất liệu sống nhiệm mầu!!

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.12.2013 02:15:53 bởi võ phong trần>
Nói chưa dứt câu,lệ đã đổ hai hàng!
Sau lưng anh,mồ hôi ra ướt áo!
Xưa nay anh vốn là con người cao ngạo!
Nhưng giờ trước mặt em,đã thay đổi hoàn toàn!!
 
Trả lời em,bằng một nụ hôn!!
Anh nhắc lại lời thề trên vách đá!
Đâu phải yêu,khi gặp con sóng cả
Mất niềm tin,rồi vội ngã tay chèo!!
 
Nhà thơ Hoàng Lan,lộ trăm nét yêu kiều!
Em đặt câu hỏi,giống như trắc nghiệm!
Mùa này Phố Núi,không còn hoa tím!
Anh trở thành cậu học trò nhỏ hiền ngoan!!
 
Anh đưa em,đến một nhà hàng!
Ánh nến mờ ảo,chẳng khác gì nến cưới!!
Cuộc khảo sát tốt đẹp,em không còn do dự!
Đổi vai người tình,thành một cô dâu!!
 
Ta gần nhau,chẳng phải lần đầu!
Nhưng vì có áo hồng,em nhận mình là vợ!
Anh thì già,mà em lại quá trẻ!
Bướm cũ với hoa xưa,mà hạnh phúc khôn cùng!!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.12.2013 11:20:08 bởi võ phong trần>
Em nhắc với anh,việc tìm kiếm đồng minh!
Khác với lần trước,nên không cần gìn giữ!
Mong bướm đến rồi,nhụy hoa kia sẽ mở!
Phố Núi có thêm,một “Siêu Thi Sĩ” ra đời!!
 
Song kiếm hợp bích,hoa tím không còn rơi!
Thơ sẽ đánh bại,những đồng tiền nhơ bẩn!
Tình có tác dụng tạo ra ngàn hưng phấn!
Để con người,vượt qua những khó khăn!!
 
Ba đêm hạnh phúc,mùi thơm đã quen!
Em phải về Sài gòn,học môn thiết kế rập!
Mê đắm ngập tràn,yêu thương đầy ắp!
Em hỏi anh có muốn cùng em hồi dâu??
 
Vừa ôm vòng eo,anh vừa hỏi “Đồng Minh” đâu?
Em thẹn thùng,cắn vai anh một cái!
Một lần được chết,để ngàn đời sống mãi!
Nụ hôn nồng,đưa em ra sân bay!!
 
Váy màu da trời,tóc gợn như mây!
Em đi rồi,bỗng thấy hồn trống vắng!
Đường phố Pleiku,đột nhiên tĩnh lặng!
Hoa ngập trời,nhưng thiếu đóa Hoàng Lan…
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»