<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.11.2013 01:37:12 bởi võ phong trần>
Ngày hai buổi,em vẫn đến trường!
Thiết kế thời trang,buộc thêu thùa may vá!
Đường kim vừa thẳng,em vội vàng hối hả!
Chọn vải,tự mình,may áo gửi cho anh…
Áo may chưa đẹp,nhưng gói biết bao tình!
Áo thêu tên,để mỗi ngày thấy nhớ!
Gửi áo đi rồi,em nhận mình là vợ!
Tẩm hương nồng,gửi đến cho chồng xa…
Trường Thơm Thảo,có hàng trăm đóa hoa!
Nhưng chắc chỉ mình em là nổi bật!
Ăn nói khéo,hoa tay lại đệ nhất!
Gả hiệu trưởng dê xồm,bám riết không tha!!
Mỗi khi hắn đến gần,em lại mở loa!
Để anh nghe được nội dung đối thoại!
Hoàng Lan của anh,đâu thuộc phường dễ dãi!
Hắn giở trò gì,em đều mách lại với anh…
Thơ là trái tim,không phải của để dành!
Nó cho hết,nhưng chẳng hề hoang phí!
Không cần sử dụng những ngôn từ hoa mỹ!
Lời nó nói ra,luôn đại diện cho tình yêu!!
Thiết kế thời trang,buộc thêu thùa may vá!
Đường kim vừa thẳng,em vội vàng hối hả!
Chọn vải,tự mình,may áo gửi cho anh…
Áo may chưa đẹp,nhưng gói biết bao tình!
Áo thêu tên,để mỗi ngày thấy nhớ!
Gửi áo đi rồi,em nhận mình là vợ!
Tẩm hương nồng,gửi đến cho chồng xa…
Trường Thơm Thảo,có hàng trăm đóa hoa!
Nhưng chắc chỉ mình em là nổi bật!
Ăn nói khéo,hoa tay lại đệ nhất!
Gả hiệu trưởng dê xồm,bám riết không tha!!
Mỗi khi hắn đến gần,em lại mở loa!
Để anh nghe được nội dung đối thoại!
Hoàng Lan của anh,đâu thuộc phường dễ dãi!
Hắn giở trò gì,em đều mách lại với anh…
Thơ là trái tim,không phải của để dành!
Nó cho hết,nhưng chẳng hề hoang phí!
Không cần sử dụng những ngôn từ hoa mỹ!
Lời nó nói ra,luôn đại diện cho tình yêu!!

























