Se Nắng Hồng Xinh Mấy Dặm Khê
Se nắng hồng xinh mấy dặm khê
Đường xa thoăn thoắt bóng ai về
Mùa hè rực rỡ hàng hoa phượng
Con dốc quanh co vang tiếng ve
Thi khách đa tình ... một mối tình
Mang hoài mãi mãi mộng trung trinh
Như hương trầm ngát trên bàn thánh
Toả khói bay cao đến Hiển Linh
Sợi nắng lung linh trên cành cao
Tháng Ba phương ấy rợp Anh đào
Em ngồi áo đỏ như hoa gạo
Mắt liếc mi dài gây xuyến xao
Se nắng hồng xinh mộng rất hồng
Mùa hè gió nhẹ nắng trinh trong
Nụ cười răng khểnh trong huyền thoại
Thi khách chung tình vạn ước mong
Nguyên Đỗ
Hoa Tiên
Em cứ là tiên của hồn anh
Năm qua tháng lại phát ơn lành
Nụ cười em đó như phần thưởng
Như cả trời mây cây lá xanh.
Em cứ là em của địa đàng
Vườn cây xanh thắm cứ lang thang
Hồn anh mây trắng chở che mãi
Mạch suối trào dâng nắng thắm vàng.
Em cứ là Mai của tiết Xuân
Cánh hoa vàng thắm đã khơi nguồn
Bao nhiêu thơ, hoạ, tranh tuyệt phẩm
Những đoá Mẫu Đơn những cuối tuần
Em cứ là Lan của cuộc đời
Ðể người yêu dấu khắp muôn nơi
Loài hoa diễm lệ trong vườn uyển
Ong bườm vờn quanh đẹp tuyệt vời.
Em như hoa Cúc đẹp trời thu
Hoa vàng, hoa trắng giữa sương mù
Dẫu rừng rụng lá hoa vui nở
Đẹp mắt sưởi hồn biết tương tư
Em như cành Trúc lúc tháng đông
Vươn lên dẫu lạnh má ươm hồng
Như mây, tuyết trắng, lòng trinh bạch
Quyện suốt đời anh phút mênh mông
Nguyên Đỗ
Minh Tinh
Em minh tinh màn bạc
Nữ anh hùng tinh anh
Đầu em đội mũ lệch
Nghiêng mặt qua nhình nhanh
Hình em chụp buổi đó
Chắc trời lạnh phải không
Áo lạnh em khoác trắng
Càng khiến má thêm hồng
Ờ em ơi, mùa đông
Chắc là lạnh lẽo lắm
Nụ cười duyên đằm thắm
Tươi xinh và ấm nồng
Đôi môi nụ hồng nở
Màu đỏ tươi hồng nhung
Bao nhiêu chàng ngã ngựa
Dẫu chết, vẫn anh hùng
Nguyên Đỗ
Hoa Rụng
Đươc hai ba phút rảnh rang
Tạt ngang phố cũ thăm nàng thơ xưa
Sụt sùi như ướt đẫm mưa
Những bông hoa rụng nằm bừa dưới sân
Nhìn hoa lòng chợt bần thần
Kiếp người cây cỏ có ngần đó sao?
Nguyên Đỗ
Em Sao Lại Buồn Vậy?
Ngày mai là thứ bảy
Trời có thể rơi mưa
Em sao lại buồn vậy
Hẳn vì anh khó ưa?
Em sắm quà cho Mẹ
Ngày Hiền Mẫu vui ghê
Tháng ngày qua rất lẹ
Mẹ đi chơi vừa về
Vòng tay Mẹ nồng ấm
Chở che em bao năm
Tình mẫu tử thật đậm
Đẹp xinh tựa trăng rằm
Thôi em đừng buồn nhé
Mẹ, bao người yêu em
Em hiểu không em nhỉ
Tình yêu thương êm đềm
Nguyên Đỗ
Giả Trách Chọc Yêu
Anh giả trách là còn yêu đấy chứ
Nếu đổi thay , anh đã để em yên
Tội tình gì mà dấy động cơn ghen
Chọc chằng lửa đâu phải là chuyện nhỏ
Em mãi mãi là cụm mây ngọn gió
Che đời anh, thổi hồn nhạc thi ca
Em là mưa, là nắng đẹp chan hòa
Là tổ ấm, là tình yêu vĩnh cửu
Anh vẫn biết cuộc đời bao quyến rũ
Những hoa hồng, những hoa cúc, mẫu đơn
Nhưng này em, em ngự mãi trong hồn
Ngôi hoàng hậu chẳng ai giành được chỗ
Em có biết duyên mình duyên kỳ ngộ
Nửa địa cầu ngăn cách gặp nơi đây
Qua bão giông qua sấm sét buả vây
Em sao sáng trong trời đêm lấp lánh
Em hơi nóng giữ mùa đông giá lạnh
Sưởi hồn anh như nắng ấm soi hoa
Bao năm rồi mà như mới hôm qua
Anh vẫn qúi vẫn yêu hoài hoa nhỏ
Tình yêu thật đâu như là ngọn gió
Mãi mặn mà như nước biển đại dương
Và ngọt ngào như mía, mạch nha, đường
Có giả trách là chọc yêu, em ạ.!
Nguyên Đỗ

Em Đa Dạng
Tặng tt và người ta
Em biến đổi mỗi ngày, anh kinh ngạc
Như cỏ hoa như cây lá mùa Xuân
Cho đời thêm thích thú xoá tan buồn
Trăm dạng mới ngàn thân quen ảo hoá
EmĐiễm tuyệt, Em-Thương yêu, Ánh lửa
Em-Hờn ghen, Em-Thắm thiết, Thơ ngây
EmĐịu dàng, Em-Nghịch ngợm, Mê say
Nên hai đứa mặn nồng trong tình ái
Sống canh tân cho tình bền mãi mãi
Mỗi ngày qua là hạt ngọc, bông hoa
Giọt sương rơi lấp lánh nắng chan hoà
Để mọi sự mỗi ngày thêm rực rỡ
Em cần thiết với anh như hơi thở
Không có em đời trơ trụi khẳng khiu
Như cành khô héo úa thiếu tình yêu
Em-Ý Nghĩa của đời anh vĩnh viễn
Nguyên Đỗ
Trong Nỗi Nhớ
Em không hiểu chắc là chưa yêu đó
Mây Chiều rơi hay Vạt Nắng Hoàng Hôn
Trong tình yêu chỉ có một tâm hồn
Em giữ nửa, còn người ta một nửa
Khi em yêu chắc là mong từng bữa
Vắng người ta em sẽ thấy cô liêu
Rồi hờn ghen rồi giận dỗi mắng yêu
Hay ném bút hay xé từng trang vở
Đừng giả dối cũng đừng nên xấu hổ
Hiểu hay không cũng chẳng sợ gì nha
Anh chỉ thương người con gái thật thà
Rung một nhịp với tâm hồn anh đó
Tìm một áng mây hồng sao thật khó
Một hoàng hôn hay một sáng tinh sương
Chiều hôm qua anh dừng lại bên đường
Cảnh cũ đẹp, căn nhà xưa ... nhớ lắm
Lối đi nhỏ rừng cây giờ xanh thắm
Cụm mây xưa kiều diễm đã vụt xa
Áng Mây Chiều hay một nửa hồn ta
Em có hiểu hay không trong nỗi nhớ/?
Nguyên Đỗ
Ảo Giới
Thế giới ảo, có muôn màu muôn sắc (1)
Ai là vua, ai là hậu, thần dân
Ai là quan, ai là lính, tình nhân
Ai là bạn, ai là thân, đen trắng
Mấy hôm nay bên này trời hanh nắng
Mảnh vườn hoa nở trắng cúc đơn sơ (2)
Trong góc vườn bụi mẫu đơn nên thơ (3)
Điểm hoa đỏ, hoa hồng, trông thật đẹp
Ai dám bảo cửa thiên đàng đã khép
Bên hàng thông ai đó đứng mong ai
Cụm hoa hồng hoa nở nét trang đài
Thế giới thật hay đây là ảo giới?
Cõi hồn anh mỗi ngày nở hoa mới
Bởi vì em, tất cả bởi vì em
Nắng ban ngày và sao sáng ban đêm
Là chuỗi ngọc, là dòng thơ bất tận
Nguyên Đỗ
(1) Ý từ câu văn của hiền tỷ DeeDee
(2) Hoa cúc trắng: Daisy (Anh), Marguerite ( Pháp)
(3) Hoa mẫu đơn: Peony
Em Ngủ Sớm
Vừa mới gặp em chào, đi ngủ sớm
Chắc tại anh không nói chuyện huyên thuyên
Bởi vì anh và em đó, tự nhiên
Khi muốn nói, nói, khi muốn hỏi, hỏi
Hôm nay lạ, em chào rồi đi vội
Bỗng dưng buồn nhức nhối nhớ làm sao
Bên ngoài kia gió vẫn thổi dạt dào
Em đã ngủ bây giờ yên giấc mộng
Em có thấy những gì trong cuộc sống
Vào trong mơ hiển hiện đẹp như thơ
Có thấy anh từng bữa đứng đợi chờ
Và thất vọng khi em đi ngủ sớm
Nguyên Đỗ
Hẹn Cùng Hoàng Hậu
Mấy hôm nay, trẫm bận lo việc nước
Trách nhiệm nhiều, lo trước những việc chung
Sai thì trách, đúng thì khen, trọng, dùng
Từ việc nhỏ đến việc trung, việc lớn
Hậu lo lắng, hồn ta như sóng gợn
Thêm xôn xao tha thiết nhớ hậu hơn
Đã lâu nay chưa cùng hưởng nhạc đờn
Hôm nay nhé hậu sang vườn thượng uyển
Trong vườn hoa hậu cùng ta trò chuyện
Xem mẫu đơn, xem diên vỹ nở hoa
Những màu hoa dưới ánh nắng chan hoà
Chắc sẽ đẹp nhưng chẳng bằng đôi má
Hậu nhớ đến, chung vui cùng trẫm nhá
Đêm nay vui tận hưởng nhạc đàn ca
Rất mộng mơ cùng với ánh trăng ngà
Trẫm với hậu mấy khi riêng tâm sự
Nguyên Đỗ
Em Vờ Vĩnh
Em vờ vĩnh giả đò không hay biết
Lời yêu thương thành thật nói gần xa
Trên mặt hồ rẽ sóng đôi thiên nga
Rất tình tứ, đậm đà ghê em nhỉ
Em đùa giỡn nói rằng anh lỉ khỉ
Đôi thiên nga bợi lội biết gì kia
Sáng đi ăn, chiều tối lại đi về
Có gì lạ mà anh khen tình tứ
Anh muốn nói tình đôi ta đó chứ
Nhưng sợ ghê, sợ nói hết, em cười
Nên phải đành nói trại, nói xa xôi
Em thơ dại hay giả vờ không biết
Ờ anh đã yêu em thầm, tha thiết
Mắt nồng nàn chan chứa những yêu thương
Nhưng sao em cứ nghịch ngợm như thường
Không dám nói, thôi đành im lặng vậy
Nguyên Đỗ
[color="gainsboro"]< Sửa đổi: NguyenDo -- 9/20/2005 12
[/color]