📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

THƠ ĐƯỜNG - XƯỚNG + HỌA - KÍNH MỜI

3.818 trả lời, 384.937 lượt xem — Trang 21 / 128
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-10 04:38:38Trần Ai>
Bài xướng:

GIAO MÙA

Trời đất giao mùa vạn sắc vân
Cỏ cây hoa lá đứng tần ngần
Vừa xanh ngày trước rung đầu ngõ
Đã đỏ hôm nay rụng kín sân
Chú Hạ ra đi miền xứ lạ
Cô Thu tìm đến chốn quê thân
Rộn ràng sương khói tô mờ ảo
Tấp nập vườn thơ cũng bám chân

Bác Từ


Bài họa 1:

ĐỈNH ĐÈO

Chân bước lưng chừng đỉnh HẢI VÂN
Một trời non nước đẹp vô ngần
Lòng nghe xao xuyến chừng mê muội
Dạ bỗng bồi hồi si với sân
Se sắt nỗi lòng nơi viễn xứ
Bùi ngùi tâm động cảnh nhân thân
Chim trời cá nước khôn tìm lại
Sông núi chập chùng ngại bước chân

Nguyens


Bài họa 2:

Ở HAY VỀ ?
(thân họa Giao Mùa của Bác Từ)

Nửa kia nửa nọ hãy phân vân
Chân muốn về nhưng bước ngại ngần
Gió muộn sương đeo oằn chót lá
Canh tàn tuyết trải trắng lòng sân
Về thời hả dạ đàn em dại
Ở ắt vui lòng mấy bạn thân
Ðất lạnh mà tình người chẳng lạnh
Ðôi đường đi ở níu đôi chân.


VNN/LCR



Bài Họa 3:

Thi hữu

Vào đây góp mặt hết phân vân
Xướng họa đôi câu bớt ngại ngần
Trước lạ sau quen cười rỉ rả
Trên nhường dưới nhịn vứt si sân
Mời anh điếu thuốc xin giao hữu
Kính chị ly trà để cận thân
Bốn bể một nhà anh chị cả
Tha hồ hí lộng giả thành chân

Diệp Khai


Bài họa 4:

ĐÔNG VỀ TRÊN XỨ LẠ

Nơi đây mùa chuyển nổi phong vân
Lấp lánh tàng cây tuyết trắng ngần
Mấy nhánh thông già trơ vách núi
Vài nhành liễu úa rũ ngoài sân
Trông về đất Mẹ càng thương phận
Nhớ đến quê Cha lại trách thân
Lối cũ sương mờ che khuất lối
Hỏi đâu là chốn để dừng chân ?

Trần Ai
Kính họa
Trần gian còn lắm truân chuyên
Ai ơi! Xin chớ luỵ phiền lợi danh!
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Trần Ai

Bài xướng:

GIAO MÙA

Trời đất giao mùa vạn sắc vân
Cỏ cây hoa lá đứng tần ngần
Vừa xanh ngày trước rung đầu ngõ
Đã đỏ hôm nay rụng kín sân
Chú Hạ ra đi miền xứ lạ
Cô Thu tìm đến chốn quê thân
Rộn ràng sương khói tô mờ ảo
Tấp nập vườn thơ cũng bám chân

Bác Từ


Bài họa 1:

ĐỈNH ĐÈO

Chân bước lưng chừng đỉnh HẢI VÂN
Một trời non nước đẹp vô ngần
Lòng nghe xao xuyến chừng mê muội
Dạ bỗng bồi hồi si với sân
Se sắt nỗi lòng nơi viễn xứ
Bùi ngùi tâm động cảnh nhân thân
Chim trời cá nước khôn tìm lại
Sông núi chập chùng ngại bước chân

Nguyens


Bài họa 2:

Ở HAY VỀ ?
(thân họa Giao Mùa của Bác Từ)

Nửa kia nửa nọ hãy phân vân
Chân muốn về nhưng bước ngại ngần
Gió muộn sương đeo oằn chót lá
Canh tàn tuyết trải trắng lòng sân
Về thời hả dạ đàn em dại
Ở ắt vui lòng mấy bạn thân
Ðất lạnh mà tình người chẳng lạnh
Ðôi đường đi ở níu đôi chân.


VNN/LCR



Bài Họa 3:

Thi hữu

Vào đây góp mặt hết phân vân
Xướng họa đôi câu bớt ngại ngần
Trước lạ sau quen cười rỉ rả
Trên nhường dưới nhịn vứt si sân
Mời anh điếu thuốc xin giao hữu
Kính chị ly trà để cận thân
Bốn bể một nhà anh chị cả
Tha hồ hí lộng giả thành chân

Diệp Khai


Bài họa 4:

ĐÔNG VỀ TRÊN XỨ LẠ

Nơi đây mùa chuyển nổi phong vân
Lấp lánh tàng cây tuyết trắng ngần
Mấy nhánh thông già trơ vách núi
Vài nhành liễu úa rũ ngoài sân
Trông về đất Mẹ càng thương phận
Nhớ đến quê Cha lại trách thân
Lối cũ sương mờ che khuất lối
Hỏi đâu là chốn để dừng chân ?

Trần Ai
Kính họa


Bài họa 5 :

ĐÔNG CẢM

Đông về vạt nắng cứ phân vân
Tuyết phủ sườn non sắc trắng ngần
Ríu rít hương băng tràn khắp ngõ
Rì rào lớp lớp ngập đầy sân
Bàng hoàng trước cảnh thiên nhiên lạ
Rạo rực tâm hồn bỗng mến thân
Vũ trụ muôn mầu đâu thực ảo ?
Thơ ơi....vỗ cánh...nhẹ nhàng chân...

Vũ kim Thanh
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lá chờ rơi

Trích đoạn: nguyens

Xướng

Vướng trở

Giọt nào đã vỡ giọt nào tan
Tình đã chia đôi ngã khác đàng
Lối vắng mình em lặng lẽ bước
Phố buồn anh đợi lòng hoang mang
Bây chừ ngõ cụt còn lai vãng
Hay cứ rêu mờ chắn nẻo sang
Lối nhỏ ngày nao giờ vướng trở
Lặng buồn mắt lệ chợt hai hàng


Thân họa bài Vướng trở

Đợi chờ

Chờ ai mà đợi lúc trường tan
Con mắt xăm xoi các nẻo đàng
Ngó tới ngó lui như rắn quấn
Nhìn ngang nhìn dọc giống xà mang
Tùng tùng trống điểm giờ tan lớp
Bíp bíp chuông reo baó tiết sang
Đâu bóng người thương tà áo trắng
Chiều buông phượng vĩ sánh đôi hàng

(xin lỗi vì hấp tấp ko xem lại. cảm ơn bác LCR )


HÃY YÊU ÐỜI
(thân họa Vướng Trở của Triều Sương)

Chớ bận lòng chi cảnh hợp tan
Nơi đâu trần thế cũng thiên đàng
Lộc trời đôi lúc oằn vai gánh
Gạo chúa ba mùa vẫn nặng mang
Con cái đã nên danh phận đẹp
Xóm làng đang đợi phút vinh sang
Tưng bừng sau trước nhà như Tết
Cháu chít vào thăm phải sắp hàng !


VNN/LCR



Vui lên
(họa Vướng Trở của Triều Sương)

Đường cho vào nước tất nhiên tan
Khác hẳn nhân gian với địa đàng
Quê cũ còn chờ duyên vở lỡ
Xứ người cố đợi nợ đa mang
Mai kia rũ xác đông chưa dứt
Mốt nọ xương tàn xuân chửa sang
Ba vạn sáu ngàn ngày rõ ngắn
Vui lên đều bước chớ tan hàng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-10 07:13:34Viet duong nhan>
Xướng :
- Diệp Khai.
Hoạ:
- Kim Giang.
- Triều Sương.
- Trần Mạnh Hùng
- Lá Chờ Rơi
- Diệp Khai

Xướng

Rõ tệ

Ước có ngày ta sẽ trở về
Ngắm trời thanh thản bước trên đê
Đầu xanh lốm đốm màu hoa tuyết
Pháo đỏ đường đi vẹn ước thề
Nỗi nhớ đêm về thôi réo rắc
Niềm đau khuya tới hết lê thê
Phương xa người chắc vơi niềm nhớ
Quên mất rằng ta ... rõ tệ tề !
Diệp Khai

Họa

KHÔNG TỒI

Cứ ước mà sao chẳng thấy về
Làm chờ quặt quẹo cả triền đê
Trời xanh cợt nhả mây như tuyết
Pháo tạnh trêu ngươi hẹn với thề.
Nỗi nhớ triền miên người vẫn rắc
Niềm thương chất ngất nghĩa phu thê.
Xa xôi chắc chắn chàng luôn nhớ
Cách trở không quên dẫu Sở Tề.
Kim Giang

Họa

Mài sắt thành kim
(họa ngược vận Rõ tệ của Diệp Khai)

Kẻ nắn người nung đứa lại tề
Sợi dài, miếng ngắn cái lê thê
Cay co gõ đánh vào ba nhịp
Uốn éo khép khuôn vẫn lỗi thề
Hun lửa thổi bùng đưa vội vã
Quạt tay kéo thả bỏng bờ đê
Trăm công mài sắt bao giờ được
Chửa thấy kim đâu mỗi mệt về
Triều Sương

Hoạ
VẪN THẾ
Cứ thế xuân đi xuân lại về.
Sóng sau, sóng trước, sóng tràn đê.
Thân bèo bao quản theo con nước.
Phận gái sắt son vẹn ước thề.
Ba nổi, bảy chìm duyên kiếp nợ.
Ngàn thương, vạn nhớ nghĩa phu thê.
Êm đềm hạnh phúc còn ai đó.
Mà vẫn trông mong ngắp nghé tề.
Trần Mạnh Hùng

Hoạ

VẪN NHỚ TỀ.

Thôi thúc từng đêm mộng kéo về.
Một chiều mưa gió cuối chân đê.
Em đưa tiễn biệt cười như khóc.
Anh cố gượng vui hứa hẹn thề.
Một thoáng sót xa lòng viễn khách
Năm dài khắc khoải chuyện nhi thê.
Bao nhiêu thương nhớ tuôn vào mộng.
Dẫu ở bên ni vẫn đợi tề.
Trần Mạnh Hùng.

Hoạ

ÐÁNG ÐEM TỀ
Chớ tin chớ tưởng hắn quay về
Chớ ở đầu đê đợi cuối đê
Ðất khách dễ say lòng lữ khách
Người thề khó giữ trọn câu thề
Ngày đi nói bướng lời âu yếm
Thư lại kể bừa chuyện thảm thê
Giả nghĩa giả nhân như kẻ ấy
Ðáng đem ra chợ lấy dao tề !
VNN/LCR

Hoạ
Lạ ghê
(hí họa lại ÐÁNG ÐEM TỀ của Lá Chờ Rơi)

Sao nỡ tường xây bịt lối về
Lại còn dẫn nước ngập con đê
Rồi đây ra Tết ông vui cưới
Suốt kiếp chưa Xuân cháu chửi thề
Đất khách đi cày đêm thiếu ngủ
Quê nhà chỏng cẳng rước thêm thê
Trời cao ngó xuống mà xem cái
Ông cháu mà sao khác rứa tề ???
Diệp Khai

:Đưa vào TV:
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Bác Từ xin cám ơn tất cả anh chị em trong Thơ Đường Xướng Hoạ, đẵ thân thương cùng vui hoạ. Thật là một niềm phấn khởi cho người mới nhập cuộc như Bác Từ. Xin được dán tiếp bài vui vui.

Chó Mèo

Mèo chó khoe tài báo cáo ngông
Nghe qua chẳng đáng đặng ba đồng
Mèo kêu lão chó ôm chân chị
Chó sủa cô mèo bám cẳng ông
Cậy thế hiên ngang mèo dựa ngực
Được cưng vênh váo chó kề mông
Nuôi cho béo mập chờ ngày tốt
Lão chủ thế nào cũng nhổ lông !
Bác Từ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tran Manh hung

Xướng :
- Diệp Khai.
Hoạ:
- Kim Giang.
- Triều Sương.
- Trần Mạnh Hùng
- Lá Chờ Rơi
- Diệp Khai

Xướng

Rõ tệ

Ước có ngày ta sẽ trở về
Ngắm trời thanh thản bước trên đê
Đầu xanh lốm đốm màu hoa tuyết
Pháo đỏ đường đi vẹn ước thề
Nỗi nhớ đêm về thôi réo rắc
Niềm đau khuya tới hết lê thê
Phương xa người chắc vơi niềm nhớ
Quên mất rằng ta ... rõ tệ tề !
Diệp Khai

Họa

KHÔNG TỒI

Cứ ước mà sao chẳng thấy về
Làm chờ quặt quẹo cả triền đê
Trời xanh cợt nhả mây như tuyết
Pháo tạnh trêu ngươi hẹn với thề.
Nỗi nhớ triền miên người vẫn rắc
Niềm thương chất ngất nghĩa phu thê.
Xa xôi chắc chắn chàng luôn nhớ
Cách trở không quên dẫu Sở Tề.
Kim Giang

Họa

Mài sắt thành kim
(họa ngược vận Rõ tệ của Diệp Khai)

Kẻ nắn người nung đứa lại tề
Sợi dài, miếng ngắn cái lê thê
Cay co gõ đánh vào ba nhịp
Uốn éo khép khuôn vẫn lỗi thề
Hun lửa thổi bùng đưa vội vã
Quạt tay kéo thả bỏng bờ đê
Trăm công mài sắt bao giờ được
Chửa thấy kim đâu mỗi mệt về
Triều Sương

Hoạ
VẪN THẾ
Cứ thế xuân đi xuân lại về.
Sóng sau, sóng trước, sóng tràn đê.
Thân bèo bao quản theo con nước.
Phận gái sắt son vẹn ước thề.
Ba nổi, bảy chìm duyên kiếp nợ.
Ngàn thương, vạn nhớ nghĩa phu thê.
Êm đềm hạnh phúc còn ai đó.
Mà vẫn trông mong ngắp nghé tề.
Trần Mạnh Hùng

Hoạ

VẪN NHỚ TỀ.

Thôi thúc từng đêm mộng kéo về.
Một chiều mưa gió cuối chân đê.
Em đưa tiễn biệt cười như khóc.
Anh cố gượng vui hứa hẹn thề.
Một thoáng sót xa lòng viễn khách
Năm dài khắc khoải chuyện nhi thê.
Bao nhiêu thương nhớ tuôn vào mộng.
Dẫu ở bên ni vẫn đợi tề.
Trần Mạnh Hùng.

Hoạ

ÐÁNG ÐEM TỀ
Chớ tin chớ tưởng hắn quay về
Chớ ở đầu đê đợi cuối đê
Ðất khách dễ say lòng lữ khách
Người thề khó giữ trọn câu thề
Ngày đi nói bướng lời âu yếm
Thư lại kể bừa chuyện thảm thê
Giả nghĩa giả nhân như kẻ ấy
Ðáng đem ra chợ lấy dao tề !
VNN/LCR

Hoạ
Lạ ghê
(hí họa lại ÐÁNG ÐEM TỀ của Lá Chờ Rơi)

Sao nỡ tường xây bịt lối về
Lại còn dẫn nước ngập con đê
Rồi đây ra Tết ông vui cưới
Suốt kiếp chưa Xuân cháu chửi thề
Đất khách đi cày đêm thiếu ngủ
Quê nhà chỏng cẳng rước thêm thê
Trời cao ngó xuống mà xem cái
Ông cháu mà sao khác rứa tề ???
Diệp Khai

:Đưa vào TV:

Bác Từ cũng xin góp bài hoạ.....

Bốn Mùa Hoa Nở

Nơi đây vui quá chẳng thèm về
Hoa nở bốn mùa cả góc đê
Chỗ đó cành hồng gieo mộng ước
Bên đây cánh trắng tỏ lời thề
Vàng khè con dốc xa u uẩn
Đỏ thẫm góc đồi tránh thảm thê
Ngào ngạt hương nồng muôn nhụy toả
Thuận hoà mưa gió cảnh gia tề !
Bác Từ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-10 08:24:38lá chờ rơi>
Trích đoạn: bac tu

Xướng :
- Diệp Khai.
Hoạ:
- Kim Giang.
- Triều Sương.
- Trần Mạnh Hùng
- Lá Chờ Rơi
- Diệp Khai

Xướng

Rõ tệ

Ước có ngày ta sẽ trở về
Ngắm trời thanh thản bước trên đê
Đầu xanh lốm đốm màu hoa tuyết
Pháo đỏ đường đi vẹn ước thề
Nỗi nhớ đêm về thôi réo rắc
Niềm đau khuya tới hết lê thê
Phương xa người chắc vơi niềm nhớ
Quên mất rằng ta ... rõ tệ tề !
Diệp Khai

Họa

KHÔNG TỒI

Cứ ước mà sao chẳng thấy về
Làm chờ quặt quẹo cả triền đê
Trời xanh cợt nhả mây như tuyết
Pháo tạnh trêu ngươi hẹn với thề.
Nỗi nhớ triền miên người vẫn rắc
Niềm thương chất ngất nghĩa phu thê.
Xa xôi chắc chắn chàng luôn nhớ
Cách trở không quên dẫu Sở Tề.
Kim Giang

Họa

Mài sắt thành kim
(họa ngược vận Rõ tệ của Diệp Khai)

Kẻ nắn người nung đứa lại tề
Sợi dài, miếng ngắn cái lê thê
Cay co gõ đánh vào ba nhịp
Uốn éo khép khuôn vẫn lỗi thề
Hun lửa thổi bùng đưa vội vã
Quạt tay kéo thả bỏng bờ đê
Trăm công mài sắt bao giờ được
Chửa thấy kim đâu mỗi mệt về
Triều Sương

Hoạ
VẪN THẾ
Cứ thế xuân đi xuân lại về.
Sóng sau, sóng trước, sóng tràn đê.
Thân bèo bao quản theo con nước.
Phận gái sắt son vẹn ước thề.
Ba nổi, bảy chìm duyên kiếp nợ.
Ngàn thương, vạn nhớ nghĩa phu thê.
Êm đềm hạnh phúc còn ai đó.
Mà vẫn trông mong ngắp nghé tề.
Trần Mạnh Hùng

Hoạ

VẪN NHỚ TỀ.

Thôi thúc từng đêm mộng kéo về.
Một chiều mưa gió cuối chân đê.
Em đưa tiễn biệt cười như khóc.
Anh cố gượng vui hứa hẹn thề.
Một thoáng sót xa lòng viễn khách
Năm dài khắc khoải chuyện nhi thê.
Bao nhiêu thương nhớ tuôn vào mộng.
Dẫu ở bên ni vẫn đợi tề.
Trần Mạnh Hùng.

Hoạ

ÐÁNG ÐEM TỀ
Chớ tin chớ tưởng hắn quay về
Chớ ở đầu đê đợi cuối đê
Ðất khách dễ say lòng lữ khách
Người thề khó giữ trọn câu thề
Ngày đi nói bướng lời âu yếm
Thư lại kể bừa chuyện thảm thê
Giả nghĩa giả nhân như kẻ ấy
Ðáng đem ra chợ lấy dao tề !
VNN/LCR

Hoạ
Lạ ghê
(hí họa lại ÐÁNG ÐEM TỀ của Lá Chờ Rơi)

Sao nỡ tường xây bịt lối về
Lại còn dẫn nước ngập con đê
Rồi đây ra Tết ông vui cưới
Suốt kiếp chưa Xuân cháu chửi thề
Đất khách đi cày đêm thiếu ngủ
Quê nhà chỏng cẳng rước thêm thê
Trời cao ngó xuống mà xem cái
Ông cháu mà sao khác rứa tề ???
Diệp Khai

:Đưa vào TV:

Bác Từ cũng xin góp bài hoạ.....

Bốn Mùa Hoa Nở

Nơi đây vui quá chẳng thèm về
Hoa nở bốn mùa cả góc đê
Chỗ đó cành hồng gieo mộng ước
Bên đây cánh trắng tỏ lời thề
Vàng khè con dốc xa u uẩn
Đỏ thẫm góc đồi tránh thảm thê
Ngào ngạt hương nồng muôn nhụy toả
Thuận hoà mưa gió cảnh gia tề !
Bác Từ

Diệp Khai thân mến,
Lá nghe bài Lạ Ghê có phần hay hơn Rõ Tệ : ý tứ dồi dào, quán thông trên dưới, tung hứng nhẹ nhàng. Phải chăng có chút châm chích thì thơ mới ra hay ?
Nếu đúng thế thì trước khi ăn cua, nên cho nó kẹp môi một cái, để sau đó « xuất khẩu thành thi » !
Nay nhớ ra chữ "chỉnh tề" nên họa tiếp mà không đòi « tề » nữa.
Thân ái, LCR


HẸN ƯỚC
(thân họa Rõ Tệ với vần đổi chỗ)

Ruộng ai thì nấy đấp bờ đê
Mai Tết mang khăn áo chỉnh tề
Bước đến anh thưa lời bác mẹ
Xin cùng em kết nghĩa phu thê
Dòng đời đành tạm chia đôi ngả
Suốt kiếp cam ghi tạc nguyện thề
Áo gấm chưa may em rán đợi
Vinh qui anh sẽ đón em về.


VNN/LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-10 12:26:57KimGiang>
quote:

Trích đoạn: lá chờ rơi

.........
ÐÁNG ÐEM TỀ
(hí họa Rõ Tệ của Diệp Khai)

Chớ tin chớ tưởng hắn quay về
Chớ ở đầu đê đợi cuối đê
Ðất khách dễ say lòng lữ khách
Người thề khó giữ trọn câu thề
Ngày đi nói bướng lời âu yếm
Thư lại kể bừa chuyện thảm thê
Giả nghĩa giả nhân như kẻ ấy
Ðáng đem ra chợ lấy dao tề !

VNN/LCR

hihi ! Vì gieo vần "ác ôn", chỉ có cách nói nầy mới giải quyết hợp lý chữ "tề"


Lạ ghê
(hí họa lại ÐÁNG ÐEM TỀ của Lá Chờ Rơi)

Sao nỡ tường xây bịt lối về
Lại còn dẫn nước ngập con đê
Rồi đây ra Tết ông vui cưới
Suốt kiếp chưa Xuân cháu chửi thề
Đất khách đi cày đêm thiếu ngủ
Quê nhà chỏng cẳng rước thêm thê
Trời cao ngó xuống mà xem cái
Ông cháu mà sao khác rứa tề ???
Diệp Khai


Bạo phổi xin họa với hai bác

CỨ VỀ

Lá bịt thì Khai mở lối về
Làm sao nước ngập vượt qua đê
Mong hờ kẻ lạ mừng chim khách
Đợi hẫng người quen hụt chữ thề.
Muốn tỏ thì lần theo dải yếm
Mai tường chớ vị thiếp chê thê
Tình nhân giữ trọng như người ấy
Chẳng sướng thì ai cũng tể tề.

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lá chờ rơi
.................

Diệp Khai thân mến,
Lá nghe bài Lạ Ghê có phần hay hơn Rõ Tệ : ý tứ dồi dào, quán thông trên dưới, tung hứng nhẹ nhàng. Phải chăng có chút châm chích thì thơ mới ra hay ?
Nếu đúng thế thì trước khi ăn cua, nên cho nó kẹp môi một cái, để sau đó « xuất khẩu thành thi » !
Nay nhớ ra chữ "chỉnh tề" nên họa tiếp mà không đòi « tề » nữa.
Thân ái, LCR

..................


Cám ơn Bác Lá và các bạn đã họa thơ với DK
Nếu chỉ cần cua kẹp là xuất khẩu thành thơ, e rằng cả người DK đều mang thẹo !
Thi hứng của DK hoàn toàn nhờ vào sự cổ vũ của Bác cũng như không khí náo nhiệt trong topic của anh TMH ! Một lần nữa xin cảm ơn tất cả !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-16 09:55:39lá chờ rơi>
Trích đoạn: Diep Khai

Trích đoạn: lá chờ rơi
.................

Diệp Khai thân mến,
Lá nghe bài Lạ Ghê có phần hay hơn Rõ Tệ : ý tứ dồi dào, quán thông trên dưới, tung hứng nhẹ nhàng. Phải chăng có chút châm chích thì thơ mới ra hay ?
Nếu đúng thế thì trước khi ăn cua, nên cho nó kẹp môi một cái, để sau đó « xuất khẩu thành thi » !
Nay nhớ ra chữ "chỉnh tề" nên họa tiếp mà không đòi « tề » nữa.
Thân ái, LCR

..................


Cám ơn Bác Lá và các bạn đã họa thơ với DK
Nếu chỉ cần cua kẹp là xuất khẩu thành thơ, e rằng cả người DK đều mang thẹo !
Thi hứng của DK hoàn toàn nhờ vào sự cổ vũ của Bác cũng như không khí náo nhiệt trong topic của anh TMH ! Một lần nữa xin cảm ơn tất cả !



Bạn Diệp Khai thân mến,

Những khi khen đều là khen điều có thật. Sau khi khen thì cù lét một chút chơi để tạo không khí vui nhộn cho Thư Quán. Nhưng không phải vì thế mà điều đáng khen không có thật.

Có những bức tranh bức họa gợi hứng để đề thơ. Mà cũng có những lời thơ gợi ra những bức tranh bức họa trong lòng người đọc.
Như câu « Mẹ yêu đưa đón dắt qua đường » của bạn, khi đọc xong, ta nghe những kỷ niệm xưa bầng dậy. Những bức tranh nầy thì muôn hình muôn dạng tùy theo tâm tư, hoàn cảnh và những kỷ niệm trong dĩ vảng của từng người.


Tôi không đọc thơ như đọc tiểu thuyết.
Tôi cũng không đọc thơ để nghe những « bản nhạc không lời ».

Mà tôi đọc thơ để tìm nghe những rung cảm của tác giả. Nhứt là khi những rung cảm ấy lại « đồng thanh » khiến lòng mình « tương ứng » cũng rung theo.

Ai cũng có những lúc không phân tách được những gút mắc trong lòng mình. Ðến khi nghe người khác nói được những cái đó cho họ, thì mình chợt thấy điều họ vừa nói đó cũng giống như là nói giùm mình, khiến mình rất hả hê, sung sướng.

Tôi tin rằng có nhiều người có cái cảm giác sung sướng ấy khi đọc câu thơ sau đây của Xuân Diệu :

« Nhưng cũng lạ, mối tình đau khổ ấy "
« Ðể riêng tây như có chỗ không đành !"


Dường như chỉ có « thơ » mới cho ta được cái hạnh phúc tuyệt vời đó.

Thân ái, LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Triều Sương

Xướng :

Họa hình người mộng

Đêm đã tàn canh vẽ bóng ai
Trăng soi đáy nước bóng in hoài
Ven bờ liễu rũ che người ngọc
Đáy nước nguyệt cười ngạo chí trai
Dậm phủ vài đường mày chợt đậm
Lướt tay cọ quết sắc bờ vai
Tố nữ trong tranh dần ẩn hiện
Có phải người mơ thoảng gót hài


Phải đó là em ?

Phải đó là ... em hay chỉ ai
Hôm kia đọc được nhớ nhung hoài
Tay che mắt biếc cười xinh xắn
thoáng lộ màu răng như ngọc trai
Cớt nhã gió lùa tung vạt áo
Nhởn nhơ bướm lượn cạnh bờ vai
Người mô duyên rứa Triều Sương chắc
Tán tỉnh nào xong đã động hài ?
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lá chờ rơi

XƯỚNG - KÍNH MỜI

MỘNG ĐẸP NỬA ĐÊM

Nằm mơ thấy được vợ đêm qua
Ðược cả ba gian một mái nhà
Mẹ đĩ nhe răng trông vẫn trẻ
Thằng con đội nón thấy chưa già
Khi thương đói bụng ăn mì gói
Lúc giận no hơi múa chỗi chà
Con thảo vợ hiền vui cả xóm
Xin đừng dộng cửa giật mình ta.


Phó-thường-dân LCR


Một lối sống

Cả xóm lúc nầy nổi tiếng qua (*)
Thâu đêm suốt sáng chẳng về nhà
Vợ con chửa có tiền không thiếu
Bè bạn như nêm đủ trẻ già
Sáng đến tưng bừng bên thím Xẩm
Chiều về ríu rít cạnh cô Chà
Rảnh rang tối viếng sòng tam cúc
Hạnh phúc vô vàn ta với ta

(*) qua nghĩa là tôi
Đăng nhập để trả lời
0
Lá chờ rơi:Xướng
MỘNG ĐẸP NỬA ĐÊM



Nằm mơ thấy được vợ đêm qua
Ðược cả ba gian một mái nhà
Mẹ đĩ nhe răng trông vẫn trẻ
Thằng con đội nón thấy chưa già
Khi thương đói bụng ăn mì gói
Lúc giận no hơi múa chỗi chà
Con thảo vợ hiền vui cả xóm
Xin đừng dộng cửa giật mình ta.

Dương Vũ mạo muội họa góp vui

ĂN MÀY GẶP CHIẾU MANH

Vô tình nhặt được hộp cơm chay
Đủ cả cá tôm thịt thái phay
Túng quẫn gặp hên hưởng lộc phật
Cơm chay ấm bụng rỗng ăn mày
Chuyện đời may rủi ai người biết?
Số phận thăng chìm ai bảo hay?
Ung dung nằm đợi chờ thời đến
Chẳng sợ người nhiều mẹo lắm tay
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: forever_duongvu

Lá chờ rơi:Xướng
MỘNG ĐẸP NỬA ĐÊM



Nằm mơ thấy được vợ đêm qua
Ðược cả ba gian một mái nhà
Mẹ đĩ nhe răng trông vẫn trẻ
Thằng con đội nón thấy chưa già
Khi thương đói bụng ăn mì gói
Lúc giận no hơi múa chỗi chà
Con thảo vợ hiền vui cả xóm
Xin đừng dộng cửa giật mình ta.

Dương Vũ mạo muội họa góp vui

ĂN MÀY GẶP CHIẾU MANH

Vô tình nhặt được hộp cơm chay
Đủ cả cá tôm thịt thái phay
Túng quẫn gặp hên hưởng lộc phật
Cơm chay ấm bụng rỗng ăn mày
Chuyện đời may rủi ai người biết?
Số phận thăng chìm ai bảo hay?
Ung dung nằm đợi chờ thời đến
Chẳng sợ người nhiều mẹo lắm tay


Bài thơ vui, hay nên xin họa lại góp vui :

XIN MỜI VÀO
(họa ngược Ăn Mày Gặp Chiếu Manh)

Mời bạn vào chơi góp một tay
Gieo vần thơ đẹp ý lời hay
Cùng nhau xướng họa vui cười cợt
Họp bạn già non đủ mặt mày
Thơ ấm gây vui vùng tuyết giá
Trâu già há sợ bóng dao phay
Vườn thơ chờ bạn tung hương sắc
Chia sẻ nhau từng bữa mặn chay.


VNN/LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-06 17:20:05tulipdenus>
MỘNG ĐẸP NỬA ĐÊM

Nằm mơ thấy được vợ đêm qua
Ðược cả ba gian một mái nhà
Mẹ đĩ nhe răng trông vẫn trẻ
Thằng con đội nón thấy chưa già
Khi thương đói bụng ăn mì gói
Lúc giận no hơi múa chỗi chà
Con thảo vợ hiền vui cả xóm
Xin đừng dộng cửa giật mình ta.
Lá Chờ Rơi

TL thân họa bài MỘNG ĐẸP NỬA ĐÊM của bác LCR

ĐÔI TA

Ngại ngần anh chẳng dám ngang qua
Dẫu chúng ta nhà sát cạnh nhà
Sáng muốn vào thăm ngán lũ trẻ
Tối ưng sang gặp ớn " ông già"
Không liều sợ bị em chê trách
Định thử e là dính chổi chà
Có lẽ em chưa nhiều khuyến khích
Nên còn đợi mãi chuyện đôi ta.
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-08 10:38:39nguyens>
MỘNG ĐẸP NỬA ĐÊM

Nằm mơ thấy được vợ đêm qua
Ðược cả ba gian một mái nhà
Mẹ đĩ nhe răng trông vẫn trẻ
Thằng con đội nón thấy chưa già
Khi thương đói bụng ăn mì gói
Lúc giận no hơi múa chỗi chà
Con thảo vợ hiền vui cả xóm
Xin đừng dộng cửa giật mình ta.
Lá Chờ Rơi

nguyen thân họa bài MỘNG ĐẸP NỬA ĐÊM của bác LCR




Năm mới

Năm nay khác hẳn những năm qua
cây trái xum xuê khắp mọi nhà
Ruộng lúa xanh mầu bông nặng trĩu
Vườn cam vàng rượm gốc chưa già
Đường bờ thẳng tắp chia ô đất
Lối nhỏ quanh co rợp bóng chà
Chờ bóng xuân về nghe tết đến
Nâng ly rượu nhạt ta còn ta

Cảm ơn bác LCR

Họa thêm baì nưã.

VIỆTNAM THƯ QUÁN

Việt nam thư quán mấy năm Qua
Góp nhặt thi ca khắp moị Nhà
In dấu ngàn năm văn hiến Việt
Khắc ghi muôn tuôỉ vẫn chưa Già
Thất ngôn bẩy chữ phong niêm luật
Bát cú tám câu vần chữ CHÀ
Ngất ngưỡng bên hè e quá khó
Lè nhè nâng chén nhắp môi Ta



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyens

MỘNG ĐẸP NỬA ĐÊM

Nằm mơ thấy được vợ đêm qua
Ðược cả ba gian một mái nhà
Mẹ đĩ nhe răng trông vẫn trẻ
Thằng con đội nón thấy chưa già
Khi thương đói bụng ăn mì gói
Lúc giận no hơi múa chỗi chà
Con thảo vợ hiền vui cả xóm
Xin đừng dộng cửa giật mình ta.
Lá Chờ Rơi

nguyen thân họa bài MỘNG ĐẸP NỬA ĐÊM của bác LCR




Năm mới

Năm nay khác hẳn những năm qua
cây trái xum xuê khắp mọi nhà
Ruộng lúa ngát xanh bông nặng trĩu
Vườn cam vàng rượm vẫn chưa già
Đường bờ thẳng tắp chia ô đất
Lối nhỏ quanh co rợp bóng chà
Chờ bóng xuân về nghe tết đến
Nâng ly rượu nhạt ta với ta


Chào bạn Nguyens,
Cám ơn bài họa hay : lời thơ nhẹ nhàng lưu loát, ý tứ nổi bật rõ ràng. Hai câu 3, 4 có thể chỉnh chút cho hoàn hảo hơn :

chữ « xanh » ở trên và « vàng » ở dưới không cùng vị trí, có thể viết « xanh lơ, xanh tươi, v.v. ».
Còn câu 4 chữ « vẫn » không cùng tự loại với chữ « bông » của câu trên, có thể thay với « gốc ».

Ít hàng góp ý.
Thân mến, LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: KimGiang


PHỐ XA

Người hứa quay về có thấy đâu
Bao năm cỏi nhớ chẳng phai màu
Hoàng hôn phủ bóng ven triền núi
Pháo đỏ giăng ngang dưới chiếc cầu
Áo cưới mang theo đành cách mặt
Áo tình đứt đoạn hết còn nhau
Ru lòng mấy thuở bên sông vắng
Phố đã xa rồi chẳng hợp châu

Hải Tâm

QUAN HỌ

Trông người đến hội thấy buồn đâu?
Yếm thắm bao xanh vẫn biếc màu !
Giã bạn câu thề đau chất núi
Dầm tan xác pháo đáy sông Cầu !
Cầm tà áo cưới lên che mặt
Đến hẹn về Lim lại có nhau
Lúng liếng câu hò rời bến vắng
Duyên đời nghiệt ngã Phố xa Châu !

Kim Giang


VỤNG DẠI

Quê xưa dáng củ biết tìm đâu
Cách biệt bao năm tóc bạc màu
Đốt ngọn đèn khuya bên xóm vắng
Nâng ly rượu nhạt dưới chân cầu
Hai hàng lệ thảm trôi về núi
Một mảnh khăn hồng xé tặng nhau
Từ cõi trăm năm nghe vụng dại
Mi buồn, mắt tủi vở dòng châu

Hải Tâm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-30 09:44:05Viet duong nhan>
Trích đoạn: KimGiang

quote:

Trích đoạn: Hải Tâm

quote:

Trích đoạn: Tran Manh hung

Gởi Lại

Xướng: TMH
KÍNHH MỜI

GỞI

Gởi lại cho em lời ước nguyện
Gởi lòng lo lắng lẫn cho nhau.
Đợi, chờ, mong, nhớ bao say đắm.
Hờn, giận, buồn, thương đậm lệ sầu.
Gởi trả em vòng tay nũng nịu
Gởi về em ánh mắt chìm sâu
Gởi em trọn vẹn tình nồng ấm
Gởi hết trong lòng nỗi khổ đau
TMH (Thấy Mà Ham)


TRẢ

Trả lại cho người bao ước hẹn
Trả luôn tình ấy thuở còn nhau
Trả tình ngày cũ nhiều thương hận
Trả nợ năm xưa lắm lệ sầu
Trả lại thềm hoang làn má thắm
Trả luôn phố vắng góc đường sâu
Trả rồi chợt hỏi quên hay nhớ ?
Trả hết sao lòng vẫn cứ đau ?

Hải Tâm

NHẬN

Nhận lại những gì ai lỗi hẹn
Nhận vì vẫn nhớ chẳng quên nhau
Nhận rồi cố dã dần say đắm
Nhận để nhân gian bớt lệ sầu.
Nhận cả thềm hoang tàn lửa lựu
Nhận về đắng chát đã trao nhau
Nhận tất hờn thương người Gởi Trả
Nhận hết băng lòng chắc khỏi đau.

Kim Giang



MƯỢN

Mượn tình của một người xa lạ
Mượn đóng trọn vai lúc cạnh nhau
Mượn khúc nhạc xưa cho luyến tiếc
Mượn vần thơ cũ để vương sầu
Mượn cầu Ô Thước cho chung lối
Mượn sợi chỉ hồng để có nhau
Mượn giả hoá ra thành sự thật
Mượn rồi để dạ biết buồn đau

Hải Tâm
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Hải Tâm

Trích đoạn: Tran Manh hung

Xướng:
Trần Mạnh Hùng
KÍNH MờI


Với cùng hoa bướm đón xuân sang.
Cô gái đương xuân mộng ngập tràn.
Cô ước tung trời vờn sóng biển
Cô mơ lướt gío bắt chim bàng
Cô cười che dấu lòng e thẹn
Cô bỗng ngây say đẹp dịu dàng
Cô nhớ tình quân xuôi vạn lý.
Má hồng hây đỏ , mắt long lanh
TMH



MANG

Mang theo nỗi nhớ giữa mùa sang
Mang lúc ra đi để lệ tràn
Mang kỷ niệm xưa màu nắng Hạ
Mang tình ái cũ bóng cây bàng
Mang mưa mấy giọt còn hờ hững
Mang gió từng cơn rất dịu dàng
Mang kiếp khổ sầu, câu nguyện ước
Mang vần mắt ấy sáng long lanh

Hải Tâm


CHỜ DUYÊN
(thân họa MƠ của TMH)

Chim bướm tưng bừng lại rủ sang
Hồn xuân phơi phới mộng dâng tràn
Ước mơ mây nước duyên cầm sắt
E ngại trời trăng nét bẻ bàng
Chẳng học kẻ đi lời đỏng đảnh
Không phiền ai đến bước dềnh dàng
Tình ta treo giữa trời xuân thắm
Nào ngại người đông giữa chợ làng


VNN/LCR

(cảm phiền họa « vận » không họa « nguyên vận » nơi chữ chót.)

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lá chờ rơi

(cảm phiền họa « vận » không họa « nguyên vận » nơi chữ chót.)


Dạ xin chào bác Lá Chờ Rơi,

Khi họa vần lại một bài thơ Xướng, nếu bài thơ xướng dùng những từ kép như lỡ làng bâng khuâng, băn khoăn, dở dang v.v... thì làm sao mà không lập lại được chữ thứ 6 đó.
Nếu cố tình ngắt từ kép ra thì câu thơ sẽ hoàn toàn không có nghĩa, tối nghĩa hay nếu có nghĩa chăng thì cũng bị gượng ép.
Hải Tâm biết họa thơ mà dùng lại chữ thứ 6 của bài Xướng thì cũng là một trong những điệu kỵ khi họa thơ, nhưng nếu bài xướng dùng từ kép thì bài họa đành phải họa lại nếu muốn họa vần của bài xướng.
Vài hàng xin bác Lá Chờ Rơi lượng thứ :-)
Chúc bác một đêm tuyệt vời

Hải Tâm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-30 16:21:30lá chờ rơi>
Trích đoạn: Hải Tâm

Trích đoạn: lá chờ rơi

(cảm phiền họa « vận » không họa « nguyên vận » nơi chữ chót.)


Dạ xin chào bác Lá Chờ Rơi,

Khi họa vần lại một bài thơ Xướng, nếu bài thơ xướng dùng những từ kép như lỡ làng bâng khuâng, băn khoăn, dở dang v.v... thì làm sao mà không lập lại được chữ thứ 6 đó.
Nếu cố tình ngắt từ kép ra thì câu thơ sẽ hoàn toàn không có nghĩa, tối nghĩa hay nếu có nghĩa chăng thì cũng bị gượng ép.
Hải Tâm biết họa thơ mà dùng lại chữ thứ 6 của bài Xướng thì cũng là một trong những điệu kỵ khi họa thơ, nhưng nếu bài xướng dùng từ kép thì bài họa đành phải họa lại nếu muốn họa vần của bài xướng.
Vài hàng xin bác Lá Chờ Rơi lượng thứ :-)
Chúc bác một đêm tuyệt vời

Hải Tâm



Bạn Hải Tâm thân mến,
Có khi điều chúng ta đề cập đến có chỗ khác nhau. Cái đó rất tùy ở từng nhóm chơi với nhau. Thói quen chung trở thành qui ước chung và có thể trở thành một trường phái riêng.
Về chữ thứ 6 và chữ vần thứ 7 thì đối với tôi không có sự ràng buộc gì đặc biệt cả.
Nếu họa mà chỉ dùng chữ vần thứ 7 thôi, thì coi như là khó hơn và được chấm là hay hơn là họa mà phải dùng lại vừa chữ thứ 6 vừa chữ vần thứ 7 của bài xướng.

Tôi lấy ví dụ hai câu đầu của bài « tuổi 80 »

xướng : TUỔI 80
Thấm thoát mà nay đã bát tuần
Ðã nhiều hạnh ngộ lắm gian truân


họa dùng hai chữ 6 và 7
1. Đã thắm chi đâu cái bát tuần
Sức thừa trăm lẻ gánh gian truân

2. Thượng thọ vui sao chén bát tuần
Khề khà nhắc lại thuở gian truân

họa chỉ dùng chứ thứ 7
1. Trời còn cho bác được tam tuần
Chuyên đã chán rồi ắt khỏi truân

2. Bác sớm về hưu dưới ngũ tuần*
Bởi thay tăng tuổi gặp chuyên truân

Theo cách họa chúng ta đang dùng, mà cũng là của đa số bạn chơi thơ, thì bài họa tự do chọn đầu đề, chứ không bắt buộc phải có sự liên hệ đến ý tứ của bài xướng. (không phụ họa cũng không phản bác)
Do đó nên từ kép « lỡ làng » hoàn toàn tách ra được khi bài họa dùng ý tứ : chợ làng, xóm làng v.v. mà vẫn có nghĩa đàng hoàng. Còn như nếu phải lấy lại cả hai chữ « lỡ làng » thì ngôn từ cho bài họa bị hạn hẹp lắm, người yếu vốn chữ không chơi họa thơ được.
Ðây là những điều tôi học, hiểu và theo, liên hệ đến bài viết trên của bạn về chữ thứ 6 thứ 7 và các từ kép.

Còn về câu tôi chua dưới bài họa Chờ Duyên, đúng ra phải viết là :

(xin cảm phiền, tôi chỉ họa « vận » nhưng không họa « nguyên vận » nơi chữ chót)

Nhưng vì tôi hớt gọt hơi nhiều nên vô tình câu ấy lại giống như đưa ra một định đề chung. Xin xác nhận lại là hoàn toàn không có việc ấy. Tôi chỉ nhắm vào chữ chót của câu chót mà thôi. Vì tôi có đọc ở đâu đó cho phép họa thơ theo « vần » chứ không lấy « nguyên vận » của bài xướng. Bài xướng dùng chữ « ngần » thì bài họa có thể thay với những chữ : cân cần, lân lần, trân trần v.v. Nhưng đây là cách họa « dở ». Tác giả được phép dùng cách họa dở để bảo toàn ý nghĩa của đầu đề đang theo.
Vì tôi thấy bài xướng dùng « long lanh » cho câu chót mà 4 vần trên thì là : sang, tràn, bàng, dàng. Tôi cho là xa vần nên tôi chấp nhận theo cách họa « dở » là theo vần « ang » của toàn bài, chứ không theo nguyên vận « lanh ».
Chỉ có vậy thôi. Không có gì đáng cho ta bận tâm, thắc mắc hơn sự xướng họa đùa nhau cho thoải mái.
Cũng như trong cách xưng hô hay góp ý, chúng ta lấy tình thân làm mực để viết ra mọi điều cần trao đổi. Ðồng ý vậy nhé.
Thân ái, LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-01 02:20:03Hải Tâm>
Trích đoạn: lá chờ rơi

Trích đoạn: Hải Tâm

Trích đoạn: lá chờ rơi

(cảm phiền họa « vận » không họa « nguyên vận » nơi chữ chót.)


Dạ xin chào bác Lá Chờ Rơi,

Khi họa vần lại một bài thơ Xướng, nếu bài thơ xướng dùng những từ kép như lỡ làng bâng khuâng, băn khoăn, dở dang v.v... thì làm sao mà không lập lại được chữ thứ 6 đó.
Nếu cố tình ngắt từ kép ra thì câu thơ sẽ hoàn toàn không có nghĩa, tối nghĩa hay nếu có nghĩa chăng thì cũng bị gượng ép.
Hải Tâm biết họa thơ mà dùng lại chữ thứ 6 của bài Xướng thì cũng là một trong những điệu kỵ khi họa thơ, nhưng nếu bài xướng dùng từ kép thì bài họa đành phải họa lại nếu muốn họa vần của bài xướng.
Vài hàng xin bác Lá Chờ Rơi lượng thứ :-)
Chúc bác một đêm tuyệt vời

Hải Tâm



Bạn Hải Tâm thân mến,
Có khi điều chúng ta đề cập đến có chỗ khác nhau. Cái đó rất tùy ở từng nhóm chơi với nhau. Thói quen chung trở thành qui ước chung và có thể trở thành một trường phái riêng.
Về chữ thứ 6 và chữ vần thứ 7 thì đối với tôi không có sự ràng buộc gì đặc biệt cả.
Nếu họa mà chỉ dùng chữ vần thứ 7 thôi, thì coi như là khó hơn và được chấm là hay hơn là họa mà phải dùng lại vừa chữ thứ 6 vừa chữ vần thứ 7 của bài xướng.

Tôi lấy ví dụ hai câu đầu của bài « tuổi 80 »

xướng : TUỔI 80
Thấm thoát mà nay đã bát tuần
Ðã nhiều hạnh ngộ lắm gian truân


họa dùng hai chữ 6 và 7
1. Đã thắm chi đâu cái bát tuần
Sức thừa trăm lẻ gánh gian truân

2. Thượng thọ vui sao chén bát tuần
Khề khà nhắc lại thuở gian truân

họa chỉ dùng chứ thứ 7
1. Trời còn cho bác được tam tuần
Chuyên đã chán rồi ắt khỏi truân

2. Bác sớm về hưu dưới ngũ tuần*
Bởi thay tăng tuổi gặp chuyên truân

Theo cách họa chúng ta đang dùng, mà cũng là của đa số bạn chơi thơ, thì bài họa tự do chọn đầu đề, chứ không bắt buộc phải có sự liên hệ đến ý tứ của bài xướng. (không phụ họa cũng không phản bác)
Do đó nên từ kép « lỡ làng » hoàn toàn tách ra được khi bài họa dùng ý tứ : chợ làng, xóm làng v.v. mà vẫn có nghĩa đàng hoàng. Còn như nếu phải lấy lại cả hai chữ « lỡ làng » thì ngôn từ cho bài họa bị hạn hẹp lắm, người yếu vốn chữ không chơi họa thơ được.
Ðây là những điều tôi học, hiểu và theo, liên hệ đến bài viết trên của bạn về chữ thứ 6 thứ 7 và các từ kép.

Còn về câu tôi chua dưới bài họa Chờ Duyên, đúng ra phải viết là :

(xin cảm phiền, tôi chỉ họa « vận » nhưng không họa « nguyên vận » nơi chữ chót)

Nhưng vì tôi hớt gọt hơi nhiều nên vô tình câu ấy lại giống như đưa ra một định đề chung. Xin xác nhận lại là hoàn toàn không có việc ấy. Tôi chỉ nhắm vào chữ chót của câu chót mà thôi. Vì tôi có đọc ở đâu đó cho phép họa thơ theo « vần » chứ không lấy « nguyên vận » của bài xướng. Bài xướng dùng chữ « ngần » thì bài họa có thể thay với những chữ : cân cần, lân lần, trân trần v.v. Nhưng đây là cách họa « dở ». Tác giả được phép dùng cách họa dở để bảo toàn ý nghĩa của đầu đề đang theo.
Vì tôi thấy bài xướng dùng « long lanh » cho câu chót mà 4 vần trên thì là : sang, tràn, bàng, dàng. Tôi cho là xa vần nên tôi chấp nhận theo cách họa « dở » là theo vần « ang » của toàn bài, chứ không theo nguyên vận « lanh ».
Chỉ có vậy thôi. Không có gì đáng cho ta bận tâm, thắc mắc hơn sự xướng họa đùa nhau cho thoải mái.
Cũng như trong cách xưng hô hay góp ý, chúng ta lấy tình thân làm mực để viết ra mọi điều cần trao đổi. Ðồng ý vậy nhé.
Thân ái, LCR


Dạ chào bác Lá Chờ Rơi,

Có lẽ do Hải Tâm rời Việt Nam năm Hải Tâm mới 4 tuổi, nên trình độ tiếng Việt của Hải Tâm vẩn còn rất kém. Những gì Hải Tâm biết được là do học lớm từ trên Internet.
Đồng ý với cách nói của bác nhưng có những từ kép khi cắt ra thì Hải Tâm thực sự không biết nghĩa là gì, hay khi đảo từ lại lại càng khó hiểu. Ví dụ nào giờ Hải Tâm chỉ nghe nói "truân chuyên" chứ không biết trong tiếng Việt có tồn tại chữ "chuyên truân". Và cũng như một số bài thơ ở các website khác mà Hải Tâm đọc được, vì cố tìm chữ để hoạ và muốn không lập lại chữ thứ 6 nên người ta thường đảo ngược từ một cách phi lý, ví dụ có lần Hải Tâm đọc bên site khác chữ "tương tư" vì phải theo chữ "Tương" nên tác giả đã bất chấp mà viết thành "tư tương", "chê bai" thì lại viết là "bai chê" v.v... còn nhiều trường hợp nửa.
Còn về bài xướng dùng vần "anh" khi bài hoạ của bác dùng "ang" của bác theo Hải Tâm biết cách hoạ đó là một cách hoạ phóng vận mà ngày nay mọi người hay dùng thì không có gì để nói.
À, nhân tiện nói về vần "anh" và "ang" thì cho Hải Tâm hỏi chút luôn nha bác Lá Chờ Rơi vì theo Hải Tâm biết về âm vần thông thì Hải Tâm thấy bài viết là "ang" và "ương" thông với nhau. "Anh", "ênh", "inh" thông với nhau nhưng không thấy "ang" thông với "anh".
Hải Tâm không rành lắm về chổ này xin bác chỉ giáo thêm

Hải Tâm, thân ái
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-01 09:50:59lá chờ rơi>
Chào Hải Tâm,
Trong 4 cái ví dụ đưa ra, 2 ví dụ dùng lại « bát tuần » và « gian truân » là của tôi. Còn 2 ví dụ tách ra hoặc đảo ngược « chuyên, truân » v.v. là của các bạn khác. Cách đó tôi không bao giờ dùng, vì tôi chủ trương chỉ dùng những từ ngữ theo cách thông dụng, dễ hiểu.
Tóm lại về điểm kém nghĩa, vô nghĩa của sự tách ra, đảo ngược các từ kép ấy thì tôi hoàn toàn đồng ý với HT. Nhưng thấy có lắm người dùng. Tuy mình chẳng cho là hay, nhưng đâu cần phải nói ra, cứ để cho người đọc khen chê tùy ý riêng, mình đừng bắt chước họ là tốt rồi. Cái gì hay sẽ được nhiều người theo, không hay sẽ bị rơi vào quên lảng.
Có lẽ tôi bị tiêm nhiểm cái tư tưởng của nhà thơ Paul Valéry. Ông ấy nói đại khái rằng : « Ai hiểu thơ tôi có nghĩa gì, thì thơ tôi có nghĩa ấy. Tôi hiểu thơ tôi có nghĩa gì, thì nghĩa ấy chỉ đúng với tôi thôi. »

À, nhân tiện nói về vần "anh" và "ang" thì cho Hải Tâm hỏi chút luôn nha bác Lá Chờ Rơi vì theo Hải Tâm biết về âm vần thông thì Hải Tâm thấy bài viết là "ang" và "ương" thông với nhau. "Anh", "ênh", "inh" thông với nhau nhưng không thấy "ang" thông với "anh".

Ðúng như HT nói, tôi cũng nghĩ vậy. Và chính vì thấy « anh » không thông với « ang » nên tôi mới dùng « ang » cho ăn khớp với 4 vần trên của bài.
Nơi câu chót tôi dùng « chợ làng » thì đó không phải là tôi họa hai chữ « long lanh » của bài xướng như HT nghĩ, mà là nối tiếp vần « ang » của các chữ vần phía trên là : sang, tràn, bàng, dàng, đấy chứ. Bởi thế nên mới có câu chua thêm ở dưới, giải thích chủ ý đó.

Về « vần » thì sự rắc rối thật là mênh mông, tôi cũng không rành. Dường như có một quyển sách kê đủ loại vần, cho biết cái nào ăn với cái nào. Nhưng không phải ai cũng có quyển sách nầy và chịu khó làm theo. Bởi thế nên ý kiến giữa các bạn chơi thơ lắm khi bất đồng về vần.
Hôm trước tôi đề nghị thay một điệp tự chữ « lanh » với chữ « tình » thì có một bạn cho rằng làm như thế sẽ hỏng cả bài thơ vần « anh ». Nhưng có ít nhứt hai bài thơ danh tiếng vẫn dùng xen hai vần « anh » và « inh » đó, như sau :

RA KINH CHỊU TỘI
Trải bảy mươi hai trạm tới Kinh
Bao nhiêu non nước bấy nhiêu tình
Hồn quê muôn dặm mây lờn núi
Lòng khách năm canh sóng bủa gành
Gió bụi đất từng quen với mặt
Nắng mưa trời cũng xét cho mình
Lá lay cũng bởi nơi con Tạo
Ghen ghét nhau vì một chữ danh.
Bùi Hữu Nghĩa

TẠ ƠN BẠN ÐÃ TẶNG BỘ CỔ THI
Quà Tết nâng niu chồng sách cổ
Mở chồng sách cổ mở lòng anh
Muôn dòng thơ chảy long lanh ngọc
Nghìn dậm xuân đưa bát ngát tình
Ngọn bút yên hà son mãi thắm
Mối duyên bình thủy mắt càng xanh
Tạ lòng biết lấy chi mà tạ ?
Tâm sự người xưa mình với mình.
T.X.

Còn ông bạn thầy hay dạy thơ cho tôi thì cho rằng « ai » và « ây » không ăn vần. Tuy nhiên bài thơ sau đây nghe rất êm tai chẳng có chút gì trúc trắc cả :

HÀ TIỆN
Giàu thì ba bữa khó thì hai
Lần lữa cho qua tháng thiếu đầy
Nón đổi lá ngoài quần đổi ống
Dép thay da mặt túi thay quai
Dặn vợ có cà đừng gắp mắm
Bảo con bớt gạo bỏ thêm khoai
Thế gian mặc kẻ cười hà tiện
Ta chẳng phiền ai chẳng lụy ai.
Nguyễn Minh Triết

Bởi thế nên về « vần » hoặc tôi dựa theo những bài thơ của người trước, hoặc tôi chỉ dùng tai, dùng mắt, để nghe và xem coi những vần tôi dùng có gần gũi nhau không vậy thôi.
Vả lại có nhiều vần, đọc lên thì nghe ăn nhau, mà nhìn vào thì thấy rất khác nhau. Ví dụ như :

THU VỊNH
Trời thu xanh ngát mấy từng cao
Cần trúc lơ thơ gió hắt hiu
Nước biếc trông như làn khói phủ
Song thưa để mặc bóng trăng vào
Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái
Một tiếng trên không ngỗng nước nào
Nhân hứng cũng vừa toan cất bút
Nghĩ ra lại thẹn với ông Ðào.
Nguyễn Khuyến

Tóm lại, mỗi người chúng ta nên tự tìm hiểu và cẩn thận đừng đi quá xa vần, nếu muốn ăn chắc.
Thân ái, LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-01 23:35:58tulipdenus>
LẬP ĐÔNG
Đã thấy đông về giăng khắp nơi
Một trời nắng lạ nhởn nhơ chơi
Thẹn thùng trước ngõ hoa run rẩy
Chộn rộn triền sông cá quẫy đuôi
Tuyết trải non ngàn vi vút gió
Mưa len lòng phố nước trôi xuôi
Kìa ai đan áo cho mùa rét
Thấp thoáng trên môi nở nụ cười


Xuân Sang

(Xin đối bài Lập đông của bạn tulipdenus)
Đã nghe trong gió tiếng xuân tươi
Nhè nhẹ mưa xuân Hiên trước rơi
Trước ngõ tầm xuân he hé nụ
Sau vườn chim chóc trao nhau lời
Ngàn mây trắng quấn lưng chừng núi
Thác bạc đổ vang vọng nửa trời
Sơn nữ đầy gùi hoa cỏ dại
Hây hây má chúm chím môi cười

Dương Vũ
Đăng nhập để trả lời
0
Kính mong Bác LCR chỉ giáo! Cháu cảm ơn Bác nhiều và chúc Bác luôn vui khoẻ![:D]

Xướng

Nhớ quê

Đông về năm hết nhớ quê hương
Buồn cảnh xa xôi nỗi dặm trường
Lạnh lẽo trời Tây màu tuyết trắng
Ấm nồng quê Mẹ sắc xuân vương
Đêm mơ tiếng pháo vui ngày Tết
Ngày mộng màu hoa rộn nẻo đường
Xa cách bao năm lòng mãi ngóng
Một lần thăm lại chốn quê hương.

Tự họa bài trên:

Tình xuân

Hoa thắm vườn xuân nở ngát hương
Tung tăng áo trắng buổi tan trường
Tóc dài buông lả hồn lưu luyến
Dáng nhỏ thơ ngây dạ vấn vương
Chờ đợi bao hôm nơi cuối phố
Hẹn hò dăm bữa ở đầu đường
Mùa xuân mang đến tình yêu mới
Rộn rã niềm vui đậm sắc hương.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-02 08:21:48KimGiang>
Xướng:

NÉT QUÊ

Ước là họa sỹ vẽ nên tranh
Ước biết làm thơ lột hết tình!
Cảnh sắc xuân đời sao lóng lánh
Duyên quê khỏa lộ liễu buông mành.
Em là Tố Nữ tranh nào sánh
Trúc Tứ Bình riêng một biếc xanh
Lão vọng hồ thu tìm dấu thánh
Trai hòa nhạc trẻ dưới trăng thanh.

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: Hải Tâm

quote:

Trích đoạn: Tran Manh hung

Xướng:
Trần Mạnh Hùng
KÍNH MờI


Với cùng hoa bướm đón xuân sang.
Cô gái đương xuân mộng ngập tràn.
Cô ước tung trời vờn sóng biển
Cô mơ lướt gío bắt chim bàng
Cô cười che dấu lòng e thẹn
Cô bỗng ngây say đẹp dịu dàng
Cô nhớ tình quân xuôi vạn lý.
Má hồng hây đỏ , mắt long lanh
TMH


MANG

Mang theo nỗi nhớ giữa mùa sang
Mang lúc ra đi để lệ tràn
Mang kỷ niệm xưa màu nắng Hạ
Mang tình ái cũ bóng cây bàng
Mang mưa mấy giọt còn hờ hững
Mang gió từng cơn rất dịu dàng
Mang kiếp khổ sầu, câu nguyện ước
Mang vần mắt ấy sáng long lanh

Hải Tâm


CHỜ DUYÊN
(thân họa MƠ của TMH)

Chim bướm tưng bừng lại rủ sang
Hồn xuân phơi phới mộng dâng tràn
Ước mơ mây nước duyên cầm sắt
E ngại trời trăng nét bẻ bàng
Chẳng học kẻ đi lời đỏng đảnh
Không phiền ai đến bước dềnh dàng
Tình ta treo giữa trời xuân thắm
Nào ngại người đông giữa chợ làng

VNN/LCR

TƯỞNG

Tưởng rằng dải yếm bắc cầu sang
Tưởng mùa xuân chín mộng xuân tràn
Tưởng cùng xé gió tung trời biển
Tưởng tựa lưng nhau dưới gốc bàng.
Tưởng nhớ thương thầm mà thấy thẹn
Tưởng như kỷ niệm lúc ra ràng
Tưởng mơ suốt chặng đường thiên lý
Tưởng gần thế phiệt có trâm anh.

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: KimGiang

Xướng:

NÉT QUÊ

Ước là họa sỹ vẽ nên tranh
Ước biết làm thơ lột hết tình!
Cảnh sắc xuân đời sao lóng lánh
Duyên quê khỏa lộ liễu buông mành.
Em là Tố Nữ tranh nào sánh
Trúc Tứ Bình riêng một biếc xanh
Lão vọng hồ thu tìm dấu thánh
Trai hòa nhạc trẻ dưới trăng thanh.

Kim Giang


Họa ngược vần bài Nét quê

Bên nhau vui thú buổi trăng thanh
Tình thắm nồng say lúc tuổi xanh
Thoang thoảng mùi hương hoa trước giậu
Bồng bềnh ánh sáng trăng sau mành
Vô tình em lộ đôi bồng ảo
Ngây ngất anh mơ đắm biển tình
Lạc bước thiên đường trong phút chốc
Say tình say cảnh đẹp như tranh[:D][:D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-02 20:59:48lá chờ rơi>
Trích đoạn: luky

Kính mong Bác LCR chỉ giáo! Cháu cảm ơn Bác nhiều và chúc Bác luôn vui khoẻ![:D]

Xướng

Nhớ quê

Đông về năm hết nhớ quê hương
Buồn cảnh xa xôi nỗi dặm trường
Lạnh lẽo trời Tây màu tuyết trắng
Ấm nồng quê Mẹ sắc xuân vương
Đêm mơ tiếng pháo vui ngày Tết
Ngày mộng màu hoa rộn nẻo đường
Xa cách bao năm lòng mãi ngóng
Một lần thăm lại chốn quê hương.

Tự họa bài trên:

Tình xuân

Hoa thắm vườn xuân nở ngát hương
Tung tăng áo trắng buổi tan trường
Tóc dài buông lả hồn lưu luyến
Dáng nhỏ thơ ngây dạ vấn vương
Chờ đợi bao hôm nơi cuối phố
Hẹn hò dăm bữa ở đầu đường
Mùa xuân mang đến tình yêu mới
Rộn rã niềm vui đậm sắc hương.


Chào luky
Hai bài của luky đã hoàn hảo rồi :
đúng niêm, luật ; vần tốt ; đối nghe được ; âm điệu êm tai ; rõ ý trong từng câu ; ý có mạch lạc trên/dưới.
Coi như là phần « thực thể » của bài thơ đã hoàn toàn đúng phép.

Phần còn lại là màu sắc của bài thơ, nét riêng của thi sĩ, thì hoàn toàn do cảm hứng, tính nết, chủ ý riêng, khả năng và công phu đẽo gọt, để cho bài thơ vừa giữ đủ các điều kiện trên, vừa gây được sự rung cảm mạnh, tốt, trong lòng người đọc.

Nhắc lại bố cục của một bài thơ Ðường là :
Câu 1 và 2 : gọi là MỞ và PHÁ : dùng để giới thiệu cái đầu đề
Câu 3 và 4 : gọi là cặp THỰC : dùng tả thực trạng của đầu đề
Câu 5 và 6 : gọi là cặp LUẬN : dùng để nói lên sự suy luận, cảm nghĩ, phân trần, liên hệ đến đầu đề
Câu 7 gọi là THÚC : dùng gom ý để mở đường cho câu kết thứ 8
Câu 8 gọi là câu KẾT : dùng để Kết thúc bài thơ.

Người đọc bài thơ có đúng bố cục trên thì họ cảm thấy được lời thơ, ý thơ đưa đi một cách « khoan khoái » vì đó là một sự diễn tiến logic.

Tôi cho là hai bài thơ sau đây đáp ứng đúng cái bố cục ấy :

Bài xướng của Tôn Thọ Tường
TÔN PHU NHÂN QUI THỤC

Cật ngựa thanh gươm vẹn chữ tòng
Ngàn thu rạng tiết gái Giang Ðông
Lìa Ngô, bịn rịn chòm mây bạc
Về Hán, trao tria mảnh má hồng
Son phấn thà cam dày gió bụi
Ðá vàng chi để thẹn non sông
Ai về nhắn với Châu Công Cẩn
Thà mất lòng anh đặng bụng chồng.

Bài họa của Phan Văn Trị
TÔN PHU NHÂN QUI THỤC

Cài trâm sửa áo vẹn câu tòng
Giả mặt trời chiều biệt cõi Ðông
Khói tỏa đồi Ngô un sắc trắng
Duyên về đất Thục đượm màu hồng
Hai vai tơ tóc bền trời đất
Một gánh cương thường nặng núi sông
Anh hỡi Tôn Quyền anh có biết
Trai ngay thờ chúa gái thờ chồng.

Hai câu Thực, cho thấy cái sự việc ra sao.
Hai câu Luận, cho nghe rõ ràng là sự suy luận, phân trần của người trong cuộc về hành động nói trong hai câu Thực.

Ðó là nguyên tắc chung, khuôn khổ chung. Nhưng trên thực tế sự phân biệt rõ ràng THỰC và LUẬN rất hiếm thấy. Thông thường hai cặp đó, mỗi cặp là hai câu đối nhau, mà tính chất là THỰC hay LUẬN gì cũng được.
Và có những trường hợp ra ngoài nguyên tắc đó mà bài thơ vẫn hay, vì lý do những tình huống có nhu cầu đặc biệt, cần phải giữ trọn ý cho bài thơ. Ví dụ :


BẠN ÐẾN CHƠI NHÀ

Chẳng mấy khi mà bác tới nhà
Trẻ thời đi vắng chợ thời xa
Ao sâu nước cả khôn chài cá
Vườn rộng rào thưa khó bắt gà
Cải chửa ra cây cà chửa nụ
Bầu vừa rụng rốn mướp đương hoa
Ðầu trò tiếp khách trầu không có
Bác đến chơi đây ta với ta.
Nguyễn Khuyến

8 câu trên nếu đem phân phối theo bố cục thì cũng miễn cưỡng tạm được, nhưng nhìn cách khác thì cả 8 câu đều nói ra sự chống chế, phân trần, với mục đích ghẹo bạn ... viện đủ lý do để khỏi phải đãi bạn cái gì cả !
Bài thơ nầy có lẽ được nhiều người ưa thích. Tôi có thấy một người đem chép to trên vách phòng khách.

Chúc luky gặt hái nhiều thành công và tìm được nhiều vui vẻ với thơ Ðường.
Thân ái, LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0