Trích đoạn: luky
Trích đoạn: Tran Manh hung
Xướng:
- Trần Mạnh Hùng
KÍNH MỜI
NỖI Buồn
Nghiêng Nghiêng suối tóc dáng hoa mơ.
Chảy xoã bờ vai chảy hững hờ.
Vời vợi sầu vương lên khóe mắt.
Mơ màng thu nhuộm dáng hoang sơ.
Em mang ân ái đan thành mộng.
Em dệt tình yêu sợi ngẩn ngơ.
Nước mắt lăn dài theo luyến nhớ
Nỗi buồn còn động chút ngây thơ
Trần Mạnh Hùng
Cháu là một trong những người mới học làm thơ Đường.Kính mong các Bác nếu rảnh rỗi thời gian thì góp ý cho từng bài thơ cháu làm để cháu tiến bộ hơn nữa! Cháu rất cảm ơn các Bác và kính chúc các Bác luôn vui khoẻ!![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
[size=2]Họa ngược vần bài Nỗi Buồn của Bác TMH
Hoa rơi vội nhặt ép trang thơ
Cánh mỏng mong manh thoáng ngẩn ngơ
Còn đậm mùi hương thời mới nở
Chẳng phai màu sắc thủa ban sơ
Khi tươi ong bướm vờn đua lượn
Lúc héo bướm ong lại hững hờ
Ta ép vào thơ để mãi nhớ
Một thời hoa mộng đẹp như mơ![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Luky thân mến,
Thơ của luky dạo này rất vững vàng về « niêm » và « luật » tức là về tính chất Bằng Trắc của các chữ trong toàn bài. Lại thêm ở những câu phải đối đều có đối.
Vậy là luky đã có đủ căn bản về thơ Đường rồi.
Giờ đây muốn góp ý thì là nói về những cái cao hơn. Mà những cái đó, thì ý của người nầy có thể khác với người kia.
Thế nên, sự góp ý bây giờ chỉ là cho thấy có « một ý kiến » là như vậy, như vậy, để tùy bạn nghiệm xét, chứ không để khuyến cáo gì cả nhé.
* trong bài họa trên, câu 7,chữ « để » là chữ thư 5 của câu, nên thuộc loại « nhất tam ngũ bất luận ». Tuy nhiên về âm vận của câu thơ, lỗ tai tôi nghe không êm với chữ « để » mà thích có nơi đó một chữ có thanh Bằng, luky thử đổi với chữ « mong » hay chữ « dành » và nghe thử xem có êm tai hơn trước không ?
Về hai cặp phải đối, nên tìm đọc những bài thơ hay và chú ý riêng đến những cặp đối, rồi luôn tìm cách viết sao cho có hai câu đối đẹp, sắc sảo hơn thường lệ. Vì đây là nơi mà mọi người thường dùng để thi thố tài năng riêng của mình.
Sau đây là một số câu đối hay :
1/ đối xứng :
Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi
Dậm liễu sương sa khách bước dồn.
bà Huyện Thanh-Quan
Trâu mừng ruộng nẻ cày không được
Cá sợ ao khô vượt cả rồi.
Trần Tế Xương
Mái tóc Giáp-Thìn đà nhuốm tuyết
Điểm đầu Canh-Tí chửa phai son.
Trần Tế Xương
« tự loại » ở trên sao thì dưới vậy. Trên có đại-danh-từ thì dưới cũng có đại-danh-từ. Nhưng đây chỉ là cách đối xứng, hai vế cân xứng nhau.
2/ đối nghịch :
Đập cổ kính ra tìm lấy bóng
Xếp tàn y lại để dành hơi.
Tự Đức
Ngoài sự đúng tự loại và cân xứng ra, còn thêm việc động tác câu trên « đập ra » nghịch với động tác câu dưới « xếp lại ».
Bà Hồ Xuân Hương có khá nhiều câu đối loại nầy :
Phành ra ba góc da còn thiếu
Xếp lại đôi bên thịt vẫn thừa.
Hồ Xuân Hương
Nắm xương dưới ván chau mày khóc
Hòn máu trên tay mỉm miệng cười.
Hồ Xuân Hương
Duyên thiên chưa thấy nhô đầu dọc
Phận liễu sao đà nẩy nét ngang.
Hồ Xuân Hương
Hai câu sau nầy vừa đối nghịch vừa chơi chữ hán nôm :
- chữ Thiên (trời) mà nét giữa nhô lên khỏi gạch ngang thì trở thành chữ Phu (chồng)
- chữ Liễu (dùng ví người con gái) mà thêm gạch ngang thì trở thành chữ Tử (con)
Ý muốn nói rằng « chưa có chồng mà lại có con ». Thêm cụm từ « nẩy nét ngang » cũng gợi luôn cái sự kiện bụng bị to ra !
3/ những cách đối khéo khác :
Non nước lỡ làng màu lịch sự
Gió trăng chờn chợ mối nhân duyên.
Phan Sào Nam
mượn 1 chữ trong từ kép để tạo thành cặp đối « làng, chợ »
Chẳng long lay đến lòng son sắt
Há hổ ngươi vì miếng bạc đen.
Phan Sào Nam
cũng vậy, mượn 1 chữ trong từ kép để tạo thành cặp đối « long, hổ »
điệp tự trong vế đối khiến cho mỗi cặp đối nghe hay một cách khác nhau :
Cây cỏ đôi nơi buồn dượi dượi
Non sông bốn mặt vắng thiu thiu.
Nguyễn Khuê
Nền nếp vẫn còn nền nếp cũ
Lễ văn sao khác lễ văn xưa.
Phạm Thấu
Thà không trời đất không chi cả
Còn có non sông có lẽ nào.
Phan Bội Châu
Có kệ có câu là sách vở
Không lề không lối cũng văn chương.
Tản Đà
Ấy dũng ấy trung là thế thế
Mà ân mà nghĩa ở mô mô.
Phan Khôi
Giấc mộng chẳng lâu mà chẳng chóng
Cuộc cờ khi được lại khi thua.
Nguyễn Đình Ngọc
v.v. cái đẹp cái hay muôn hình vạn trạng nằm trong hai cặp đối, tùy theo tài năng của mỗi tác giả.
Gần ước tiện nơi xa cũng ước
Sớm trông gặp hội muộn càng trông.
Nguyễn Trọng Trí
Ngoài cái đẹp nhờ điệp tự, hai câu nầy lại tả đúng cái tâm lý của những người con gái :
* khi lớn lên thì ƯỚC được có chồng GẦN, nhưng nếu không có được chỗ GẦN thì XA cũng ƯỚC.
* khi đến tuổi thì ai cũng TRÔNG SỚM gặp cơ hội lấy chồng, nhưng nếu không được SỚM, tức là gặp cảnh MUỘN màng thì lại càng TRÔNG.
Tôi chưa thấy hai câu THỰC nào khác nói lên được sự xác THỰC như hai câu nầy.
Hai câu nầy trong một bài thơ gọi là loại thơ Phú Đắc, tức là phải dùng những chữ Vần của đầu đề được Ban Giám Khảo đưa ra để làm bài thơ. Đầu đề ấy là : Không Chồng Trông Bông Lông. Và toàn bài thơ nầy là :
Phú đắc lấy đề làm vần : Không chồng trông bông lông
Lẽ thường ắt có cớ sao không
Trong đục mơ màng khổ nỗi chồng
Gần ước tiện nơi xa cũng ước
Sớm trông gặp hội muộn càng trông
Thẹn thùng hiên nguyệt người chào bóng
Thắc thỏm vườn xuân khách bẻ bông
Ướm hỏi thế tình hay chẳng nhẽ
Trông bông lông vậy nhớ bông lông.
Nguyễn Trọng Tri
Chúc luky sớm cung cấp cho làng những bài thơ hay.
Thân ái,
LCR