LẠI DÂNG MỜI
Bởi vì tên gọi Lá Chờ Rơi
Còn sợ chi mà chẳng chịu chơi
Dựng quán làm duyên duyên sập quán
Đánh hơi tìm rượu rượu bay hơi
Lão bà nổi giận là cơm bữa
Lão quán che mình có áo tơi
Roi vọt đáng chi mà phải sợ
Đánh xong bà lão lại dâng mời !
Lá chờ rơi
Thương không đánh
( Thân họa Lại dâng mời)
Than ôi chiếc Lá đang chờ Rơi
Gắng chút hơi tàn nuối tiếc chơi
Quán chiếu không đường ai dẫn lối
Lều thơ nhạt muối hỏi còn hơi
Đành lòng thế nhé không còn mới
Tiếc nuối làm chi rách tả tơi
Biết phận an thân thương chẳng đánh
Đâu còn dai sức để mà mời
hoahn
ĐẾN GHẸO MỜI
(thân họa Thương Không Đánh)
Chiếc Lá Chờ Rơi chửa muốn rơi
Hơi tàn nắm níu vẫn còn chơi
Quán khô đường muối nhưng còn mỡ
Lều dột ngoài trong vẫn ngộp hơi
Thoạt đến thoạt đi đi đúng cách
Lá lành lá rách rách thành tơi
Biết thân an phận thời không đánh
Dành sức đêm đêm đến ghẹo mời !
Lá chờ rơi
DỰA TÍ HƠI
Thôi tiếc làm chi những vật rơi.
Người đời chê cũ chả thèm chơi.
Người thừa đem bỏ không thương tiếc.
Ta thiếu rinh về dựa tí hơi.
Đồ cũ chắc bền tòan hảo hạng.
Vật nay tốt mã dễ tan tơi.
Cũ người, ta mới tròn mong ước.
Khoe khắp bạn thân gióng tiếng mời
Trần Mạnh Hùng
TÂM TÌNH GÓI TRONG BA CHỮ TẮT “LCR” (repost)
Chữ kia nên đọc “Lấy Cho Rồi !"
Em cháu bạn bè mãi thúc thôi
Ðã có tin đi chờ tiếng lại
Mà con tim lạnh vẫn câm lời !
Riêng mình mình biết “Lá Chờ Rơi”
Ðâu dám cùng ai ước hẹn lời
Vương vấn chi cho người sẽ khổ
Nếu tình chưa trọn phải đành thôi !
Riêng mình mình biết « Lá Chờ Rơi »
Cóc sợ ai cười cứ việc chơi
Em nhỏ còn duyên nhờ dẽo miệng
Chị già hết vốn bởi khan hơi
Thương người khách ế ta an ủi
Tiếc kẻ xuân tàn phận tả tơi
Thông cảm cảm thông tình vẫn đẹp
Cần chi lóng ngóng đợi ai mời.
Lá chờ rơi
Mai nầy nếu vẫn “Lá Chưa Rơi”
Gặp lại nhau vui rộn tiếng cười
Thân mến bạn hiền luôn nhắc nhở
Một lần hai lượt : “hãy yêu đời !”
Mai nầy nếu vẫn « Lá Chưa Rơi »
Quán đỏ động đào vẫn ghé chơi
Há sợ dao phay trâu luống tuổi
Nào lo vạt nhọn bóng xì hơi
Khởi đầu tân khách khoe ba bảy
Dứt cuộc anh hùng rách tả tơi
Thê thảm mà vui thời cứ lại
Biết người biết của khỏi rao mời.
Lá chờ rơi
Nếu thách thời gian “Lá Chẳng Rơi”
Nam Tào có lẽ phải khan hơi
Mây nằm trái hướng kêu không tới
Thì tới Thi Ðàn lại dạo chơi.
Nếu thách thời gian « Lá Chẳng Rơi »
Thì mời bạn nhậu đến nhà chơi
Rượu nhà rượu ngoại đều hai buổi
Chén phạt chén mời thẳng một hơi
Duyên kẻ thất phu dù đã rách
Túi người quân tử vẫn chưa tơi
Cùng nhau thù tạc lai rai được
Nhớ đến vui chơi chớ đợi mời.
Lá chờ rơi
Rồi một hôm nào “Lá Cũng Rơi”
Màn vui khép lại vỡ xong rồi
Trăm năm nếm đủ mùi nhân thế
Ta lại hoàn nguyên kiếp bụi trời.
Rồi một hôm nào « Lá Cũng Rơi »
Sự đời gói lại trả làng chơi
Chớ hỏi ông kia đâu biệt tích
Đừng than lão nọ mất tăm hơi
Đã từng chông súng khi hào hứng
Đành phải co vòi lúc tả tơi
Vạn sự nghỉ hưu khi kết cuộc
Ngày may ngày mốt khỏi kêu mời.
Lá chờ rơi
Trời làm THU LỤN “Lá Chiều Rơi”
Mọi thứ ÐÔNG TÀN phải nghỉ chơi
Ðợi lúc XUÂN SINH cùng tỉnh giấc
Nhộn nhàng HẠ TRƯỞNG nét yêu đời !
Trời làm THU LỤN “Lá Chiều Rơi”
Mọi thứ ÐÔNG TÀN phải nghỉ chơi
Thu lụn Đông tàn theo vận hội
XUÂN SINH HẠ TRƯỞNG nối làn hơi
Khi non khi nở khi tươi tốt
Lúc cỗi lúc già lúc tả tơi
Gửi lại cố nhân thơ với rượu
Lao xao trong gió tiếng ai mời.
Lá chờ rơi
Lá chờ rơi 03/05/06 QKD
Bài Họa của KIM GIANG :
BÓNG CẢ
(Kính tặng bác Lá)
Bậc cha chú tuổi đã cao rồi
Có lúc thương đành nghĩ mặc thôi
Một bóng thân già vui chẳng lại
Thêm thơ xướng họa tiếc chi lời.
Mong rằng giữ gió lá không rơi
Khấn với giương gian trẻ hết lời
Chớ bắt riêng ai trầm bể khổ
Đừng làm lẻ bạn chết dần thôi.
Yêu đời sống đẹp lá chưa rơi
Biếc lá xanh thơ tiếng họa cười
Mắc lỗi Thầy trò thương nhắc nhở
Thơ thôi bạn hữu khắc ghi đời.
Bóng chắn che dùm bụi đá rơi
Thân còn chẳng tiếc tiếc gì hơi
Hậu sinh biết lối mà đi tới
Khả úy Thi Đường nhã bước chơi.
Tạo hóa cho rằng lá sẽ rơi
Rơi không tính trước lá chờ rồi
Dù cho định mệnh là như thế
Vẫn quyết thi gan với nghiệp trời.
Ngày nào bão tố lá chiều rơi
Bỏ cõi NHÂN SINH vãn cảnh chơi
BÁCH THẬP LAI HY làm một giấc
Lên Tiên để mãi nhớ cho đời !
Kim Giang 04/05/06