Trích đoạn: Triều Sương
Đứt tình
Lặng buồn trôi nổi cùng mây bay
Mưa trút hanh hao giọt giọt đầy
Ngõ dột mưa sầu trăm mảnh nước
Lối mòn nắng trốn một chiều mây
Ngân lên cung nhạc chờ buông phím
Ðiệp khúc tim lòng bỗng đứt dây
Bao nỗi tơ tình đau với hận
Còn trơ chết mất mảnh hồn này.
TS
HỌA VẬN
THU
Em để thu về cuốn tóc bay.
Rèm mi hờ khép lệ đong đầy.
Nhớ người rong ruỗi mờ nhân ảnh.
Thương kẻ bôn ba nhạt thức mây.
Gởi khúc tương tư trong tiềng hát.
Trao lòng vương vấn với cung dây.
Có ai hiểu được lòng em nhỉ.
Chỉ có hồn thu viếng chỗ này.
TMH
Các bác họa hay quá chừng
ko biết dùng lời chi để khen nữa nì ![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Cho phép TS rón rén dán một bài nữa "phá" mí bác , nếu có chỗ sai xin các bác chỉ bảo ![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
Hẹn
Ngậm hờn một khối tình muôn kiếp
Trong mong khắc khoải nhuốm thương sầu
Địa ngục ký thác hồn bạc hạnh
Thiên đường bay đến trốn thương đau
Có nhớ, có chờ, có ngóng đợi
Không sầu, không khóc không hờn nhau
Kiếp này chia lẻ đành ly biệt
Hẹn kiếp lai sinh nối nhịp cầu.
Muh TS toàn làm thơ tình..kiểu nì có sao không kà? vì TS nhận thấy thơ Đường dường như rất ít nói về chủ đề nì, hầu như chủ đề thiên nhiên và cuộc sống là nhiều??????????? thực lạ.....
Bài Ðứt Tình vẫn là của TS đấy chứ. Tôi chỉ giúp bạn làm cái việc ngắt khúc nầy đem dán vào nơi kia lung tung vâỵ thôi, mà dường như nó trở thành hay. Ðó tức là nhờ cái vốn các ngôn từ của bạn đẻ ra. Nếu đồng ý là như vậy thì từ nay TS lưu ý thêm chút trong sự sắp đặt các ngôn từ vào thứ tự nào cho lời thơ hóa thành "thơ" hơn, bài thơ thành công hơn, không bỏ công tìm chữ.
Bài phá chót nầy, hai câu 7-8 quá đẹp !
Còn về ý kiến của lối gieo vần nầy thì như dưới đây :
Cách gieo vần của bài Hẹn vẫn có trong thơ Ðường. Phải chăng với 5 vần Bằng thông thường thì sự êm dịu có lúc quá nhiều, nghe hơi « ngấy » nên các cụ cần bức phá một chút chăng ? Dù sao thì lối gieo vần nầy cũng rất phổ biến và được yêu thích. Xin dẫn chứng với vài bài của các bậc cao nhân :
LẺ LOI
Ô hay ! cuộc sống như vầy hả ?
Ngó trước trông sau bóng hỏi hình
Một kiếp phù du vờ ấy xác
Trăm khoanh huyễn hoặc giả là danh
Ðược thua đi ở âu phần mệnh
Phú-quí vinh hoa lọ giật giành
May có duyên thơ khuây tóc bạc
Sông Xuân gió dịu nguyệt long lanh !
Giản-Chi
(viết trên bến nhà Rồng trước thềm xuân Quý-Dậu 1993)
QUA XUÂN
Ðôi tiếng chim vàng nghe chửa nhuyễn
Nhìn xuân bóng ngựa đã xa lơ
Biết bao tươi thắm sai hò hẹn
Còn chút thơm thanh dám hững hờ
Cánh phấn ấp yêu tằm nhả kén
Nhụy hồng dan díu nhện trương tơ
Một mai trăng chở thu về cúc
Rèm cuốn sương hương tỏa lững lờ.
T.X.
MÙA HẠ Ở ÐÀ LẠT
Sông núi vẫn chung vùng đất Việt
Gió mưa sao cứ dậy non Tùng
Sáng soi đâu cũng sang đầu hạ
Ẩm ướt đây dường giữa tiết đông
Bụi rậm chán nghe đàn ếch dậy
Ao sâu không thấy bóng sen lồng
Trông sao quả đất xoay cho chóng
Xuân tới ngàn cây trổ gấm bông.
T.X.
Còn về thơ tình thì quả thật tỷ lệ hơi ít trong thể thơ Ðường. Ðó là về tình yêu thơ mộng lảng mạn giữa nam nữ. Chứ về tình người nói chung thì lại có rất nhiều.