Trích đoạn: NgonGioDem
MƠ TIÊN
Mới lưng lưng cốc đã châm đầy
Lại trách người sao khéo giả say
Rượu nhũn chân trần đi khó bước
Men nồng bến tục đến chưa hay
Nhá nhem đèn tối mờ con mắt
Chập choạng ai gần níu một tay
Quả tiếng Ðào Nguyên tuôn róc rách
Ta làm Từ Thức một đêm nay.
Lá Chờ Rơi
VNN (Nouméa 17/12/00)
Gió chào anh Lá! Thì ra VNN là tên riêng của anh. Gió đã từng hữu duyên được biết tới anh qua 1 bài thơ mà Gió cũng thích đó là bài "CHẲNG SAI LẦM". Đó là bài thơ xướng đâu tiên Gió tập hoạ theo. Và cũng nhờ lần xướng - hoạ đó mà Gió đã dành nhiều thời gian hơn để tìm hiểu về niêm luật Đường Thi cũng như cách thức hoạ bài thơ. Tuy chưa thực sự thuần thục và đạt tới cảnh giới say trong thơ như khi uống rượu ngoài đời nhưng Gió xin được hoạ thử bài thơ trên của anh.
SAY TIÊN
Mới một lưng thôi đã bảo đầy
Thêm vài lưng nữa có đâu say
Rượu ngon sóng sánh trông càng thích
Trái ngọt đu đưa ngắm cũng hay
Chếnh choáng lả lơi ghì bóng nguyệt
Ngất ngây loạng quạng díu bàn tay
Trong đời buông thả say bao bận
Nào có "Mơ Tiên" tựa buổi này (*)
(*) Gió xin mượn tên bài viết của anh để thay cho ý muốn nói ![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Nhân đây, Gió xin đăng đề lại bài thơ đầu tiên Gió đã hoạ "nén" bài thơ của anh để anh không cho là Gió kiếm cớ "nói sạo" Trong bài hoạ này, Gió hoạ theo được vần nhưng không theo được ý nên chỉ hoạ tá vận được mà thôi. Gió chân thành mong được anh Lá cũng như các Thi Nhân khác am tường Đường Thi điểm chỉ giúp Gió được tiến bộ thêm.
Thân mến!
Bài xướng của anh:
CHẲNG SAI LẦM
Yêu hoa như bướm chẳng yêu thầm
Dẫu lúc đi về chỉ lặng câm
Bướm đến cùng hoa khi nắng chói
Bướm về giữa lá lúc mưa dầm
Nhớ thương mượn gió trao hương thắm
Hẹn ước nhờ trăng dệt nghĩa thâm
Trăng gió bướm hoa đời bất tận
Vườn yêu muôn thuở chẳng sai lầm.
- La cho roi -
Bài họa của Gió: đã post tại NVN-TG (tamgiao.com)
GỬI "NÀNG THƠ"
Thương em anh Gió chỉ thương thầm
Dẫu viết bao lời rất thực tâm
Gió tới khi hoa vừa héo cánh
Gió về lúc lá đã tươi mầm
Thương yêu cách biển cùng chung ý
Giận hờn sát vách khó hòa âm
Đã ước duyên thơ cùng bóng nguyệt
Tình trường mãi nguyện chẳng than nhầm...
-NgonGioDem- 27/7/2008 -
Sau rồi Gió phát hiện ra niêm trong câu 6 bị lỗi nên Gió đã thay lại như sau:
"Giận dỗi chung đường khó hoạ âm"
Mặc dù thay xong rồi chỉnh niêm luật hơn nhưng Gió vẫn không thấy thực sự thích. Nhưng dù sao cũng là bài thơ hồi đầu tiên Gió tập hoạ nên Gió vẫn giữ nguyên câu thơ sai post ở trên. Bản thân Gió vẫn muốn tìm cách hoạ bài thơ xướng của anh sát ý hơn cho nó "hoa lá cành" một chút.
Nhưng chắc phải đợi một ngày nào đó "hứng khởi" đã. ![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Thân mến!
Chào bạn Gió,
Thơ của bạn rất vững vàng về phần kỹ thuật : đúng niêm, đúng luật, đối ngẫu nghiêm minh. Những chỗ sai bạn đã tự thấy và đã sửa rồi nên vẫn coi là đúng.
Do đó nên không có gì để nói.
Về phần nội dung, ý nghĩa, thì bạn cũng đã tự thấy rồi và đã nói ra « Gió vẫn muốn tìm cách hoạ bài thơ xướng của anh sát ý hơn cho nó "hoa lá cành" một chút.
Nhưng chắc phải đợi một ngày nào đó "hứng khởi" đã. »
Nội dung là cái khó nói, chỉ cho nhau thì cũng phơn phớt nói cái hướng đi, cái đại cương thôi. Chứ đưa cả một đoạn dài hay nguyên câu thơ vào thì có thể làm cho bài thơ mất đi bản sắc riêng của tác giả.
Bạn đã không ưng ý lắm ở chỗ nào, là bạn có thể sẽ chỉnh đốn được chỗ ấy. Và bài thơ sẽ bảo toàn được màu sắc riêng của bạn.
Rồi thì mỗi người thích thơ một cách khác nhau, cái mình thích, có thể là người khác không thích và ngược lại. Nên phải coi ý kiến của tôi sau đây là như vậy.
Sau khi đọc kỷ hai bài thơ họa của bạn, phần góp ý cho nội dung là :
Bài Gửi Nàng Thơ
4 câu trên ý tứ rất rõ ràng
4 câu dưới có phần lạng quạng về ý nghĩa, đúng thế không ?
Bài Say Tình
2 câu đầu và 2 câu chót rất tốt
4 câu giữa thiếu sự gắn bó của các đoạn trong từng câu vì cái lý đưa ra không đũ mạnh. Có lẽ vì bận viết cho có đối.
Nhưng nói chung thơ của bạn không có sự « sáo rỗng » là một điều rất tốt. Chỉ cần chịu khó tìm ra những ý tứ tạo được những câu thơ đậm đà ý nghĩa, dù rằng phải dùng những vần của bài xướng nêu ra.
Còn về những bài thơ của tôi, được bạn dùng như bài Xướng, thực sự nó vốn là những bài Họa. Tôi chép cả ra đây cho bạn đọc chơi từ bài Xướng gốc. Nếu may ra bạn rút tỉa được chút gì hữu ích thì đó là sự đóng góp của tôi vậy.
CHĂM BÓN VƯỜN THƠ (bài Xướng gốc)
Văn chương lưu luyến bấy thu nay ...
Tuổi hạc hằng ngày vẫn dẻo tay
Tết đến càng yêu câu đối chỉnh
Xuân về lại đắm khúc ca hay
Bạn hiền xướng họa lời thơ đẹp
Khách quý giao lưu chén rượu say
Chăm bón vườn thơ xanh biếc mãi
Bốn mùa hoa nở sắc hương đầy.
Nguyễn-Nhật-Hằng (Vũng-Tàu 22/11/00)
THĂM BẠN SAY (bài Họa 1)
(họa Chăm bón vườn thơ)
Có thơ mời họa đến hôm nay
Vắng họa lâu ngày cũng ngứa tay
Cắn bút vẫn không ra ý đẹp
Nặn đầu sao chẳng thấy lời hay
Tìm thơ gặp lúc thơ chưa hứng
Thăm bạn nhằm khi bạn đã say
Ðành lấy thơ xưa ra chuốc rượu
Chúc sang năm mới rượu thêm đầy.
VNN (Nouméa 16/12/00)
MƠ TIÊN (bài họa 2)
(họa ngược vần Chăm bón vườn thơ)
Mới lưng lưng cốc đã châm đầy
Lại trách người sao khéo giả say
Rượu nhũn chân trần đi khó bước
Men nồng bến tục đến chưa hay
Nhá nhem đèn tối mờ con mắt
Chập choạng ai gần níu một tay
Quả tiếng Ðào Nguyên tuôn róc rách
Ta làm Từ Thức một đêm nay.
VNN (Nouméa 17/12/00)
Bướm lầm (bài Xướng gốc)
Lỡ bước thuyền đi dạ xót thầm
Đêm về thổn thức mối hờn câm
Tơ lòng quặn thắt tim hồng vỡ
Tiếng muỗi hoài vang lệ ướt dầm
Chốn đó mong người tươi má thắm
Phương này nhớ bạn héo tình thâm
Nhìn trăng hỏi gió đời sao nỡ !
Bỏ bướm vườn yêu ...để bướm lầm.
Vancali
CHẲNG SAI LẦM (bài Họa 1)
Yêu hoa như bướm chẳng yêu thầm
Dẫu lúc đi về chỉ lặng câm
Bướm đến cùng hoa khi nắng chói
Bướm về giữa lá lúc mưa dầm
Nhớ thương mượn gió trao hương thắm
Hẹn ước nhờ trăng dệt nghĩa thâm
Trăng gió bướm hoa đời bất tận
Vườn yêu muôn thuở chẳng sai lầm.
Lá chờ rơi 22/07/08
Mộng lầm ? (bài Họa 2 của chính tác giả)
Tiễn bước người thương khẻ khóc thầm
Ga chiều lạnh vắng bóng mờ câm
Trăng gầy nhớ bạn lòng run rẩy
Quán nhỏ tìm ai lệ chảy dầm
Sóng đẩy bèo trôi tình lận đận
Thuyền đi kẻ nhớ mắt quầng thâm
Chim trời xoải cánh đời sương gió
Bướm lạc vườn yêu gửi mộng lầm ?
Vancali 8.2.08
YÊU LẦM (bài Họa 3)
Vỡ duyên vỡ nợ phải than thầm
Muốn nói sao lời vẫn nghẹn câm
Tình lỡ đã trao khi nắng đẹp
Duyên ôi đành nhận lúc mưa dầm
Xui chi đôi ngả chìa tay vẩy
Để mãi một lòng nặng nghĩa thâm
Chẳng trách ai kia sao phụ bạc
Trách mình non dại đã yêu lầm !
Lá chờ rơi 03/08/08
Thân mến chào bạn.
LCR