Trích đoạn: Diep Khai
Kính Bác,
Cám ơn những lời khích lệ nồng nhiệt của Bác !
Duy chỉ có bài Trốn Lạnh của thi sỹ Nhất Phương quả là một thử thách lớn lao ! Đọc để cảm nhận những dí dỏm biến hóa ở câu đầu từ "lạnh lòng" sang "lạnh lùng" rồi cách nói lái "trốn lạnh" sang "tránh lộn" ở câu thứ hai, rồi những tư tưởng mang mầu sắc Phật pháp như luân hồi, hư vô ... quả là thật tuyệt, nhưng để có một bài họa, thật sự vượt ra ngoài khả năng của những người tập tễnh biết yêu thất ngôn bát cú như cháu !
Trích đoạn: lá chờ rơi
TRỐN LẠNH
(Tặng CA, VNN và CT)
Nghe bạn về quê trốn “lạnh lùng”
Coi chừng tránh lộn hóa bằng không
Đi, về mấy kẻ không sa lưới
Sống chết nào ai thoát được vòng
Cho dẫu lo nhiều thêm mệt xác
Mà dù tính lắm cũng hoài công
Chi bằng cứ sống an nhàn vậy
Trời có kêu lầm! Dạ, cũng xong.
NHẤT PHƯƠNG (ĐAN MẠCH, cuối 2003)
họa TRỐN LẠNH
(tặng mình)
Lạnh quá cho nên phải chạy lùng
Kẻo khi chùn lại có như không
Mẹ sề hẻm trước chưa ăn mối
Thị mẹt nhà bên khó lọt vòng
Cứ tưởng dễ chơi nên chọn mặt
Nào hay muốn được phải ra công
Gừng già càng héo càng cay cú
Muốn nhả không đành, nuốt chẳng xong !
VNN (Saigon, Xuân Giáp-Thân)
Không biết tự lương sức mình, con cua DK cũng cố hết sức để leo, mong nhận được sự cổ vũ của Bác !
Nới cũ
Qua đến phương xa dẫu bận lùng
Hứa về dẫn bậu ... được hay không ?
Bà mai tối đến còn thăm viếng
Lắm mối ngày đi mấy chục vòng
Duyên dáng truy tìm dưng cũng có
Tính tình hãi lắm thiếu ngôn công
So ra với bậu thua xa lắc
Nới cũ phen nầy e chửa xong
Kể ra thì bài xướng không có chủ ý tìm sự nói láy, mà là gặp dịp nói láy vui nhộn thì nắm lấy cơ hội vậy thôi. Mình họa được với cái láy khác tác giả càng thích, không thì chỉ họa theo lối thường cũng đem lại được sự vui chung. Bộ « vần » nầy khá kén chủ đề. Như bài họa của Chí Trung lấy chủ ý là tánh hay bay bướm nhiều nàng còn bài của tôi thì lấy ý là giả đò kiếm vợ !
ĐÀNH
(Họa “TRỐN LẠNH” của NP)
Ngược xuôi mải miết quyết săn lùng
Chấm phá vài đường chắc chẳng không
Má đỏ phố phường luôn lẩn quất
Môi hồng thôn xóm cũng quanh vòng
Thân này còn cứng còn bươn chải
Ý ấy chửa chùn chửa quản công
Đành phải mỗi nơi liều mỗi mối
Đông Đoài sòng phẳng được là xong!
CHÍ TRUNG (Saigon, 01/02/04)
Còn nếu chủ ý chơi về nói láy thì cụ Nguyễn Khoa Vy có mấy bài rất hay, láy mà lời lẽ rất thông suốt tự nhiên. Tuy vậy chỉ là sự đùa nghịch chơi vậy thôi, chứ không được đa số coi là một kiểu thơ đáng trao dồi luyện tập.
ÐÊM KHUYA ÐỢI TÌNH NHÂN
Nực cổi chi ra nỗi cực lòng
Dòng châu lai láng dỉa dầu chong
Khó đi tìm hỏi nhau khi đó
Công khó chờ nhau biết có không ?
Nguyễn Khoa Vy
ÐI CHƠI THUYỀN Ở ÐẬP ÐÁ (Huế)
Ðập cũ thuyền đưa đủ cặp rồi
Trời cho sức khỏe lắm trò chơi
Có đôi khi rảnh lên côi đó
Cười ngả nghiêng vui ngất cả người.
Nguyễn Khoa Vy
thân ái