<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.08.2013 13:49:49 bởi duong hong thuy>
PHỐ SƯƠNG MÙ GIỜ ĐÃ RA SAO chú đa tình hay chú yêu nhỏ thôi
mà thơ viết dường như cho thiên hạ
đọc đôi câu lòng thêm buồn bã
chuyện tình yêu như con nước xuôi dòng
có bao giờ chú thật sự yêu không?
hay khao khát dẫm bừa lên mọi thứ
thuyền lênh đênh biết về đâu hở chú
bởi bến bờ nào cũng chẳng bình yên
có lẽ là mình thật sự có duyên
mà kiếp trước do không hề vướng nợ
nên tơ nồng chẳng thành câu chồng vợ
rưng rức lòng, nhỏ gọi chú mà đau...
phố sương mù giờ đã ra sao ?
con đường nhỏ dâu chắc đà rụng chín
nắng công viên có cho lòng bịn rịn
như nụ hôn vội vã của thuở nào
DIÊN VỸ
08/13/05[embed][/embed]
CON ĐƯỜNG NHỎ NGÀY NÀO
( từ Phố sương mù giờ đã ra sao của Diên Vỹ)
Đồi Robin – con đường nhỏ ngày nào
Tay trong tay chú cháu mình leo dốc
Dọc lối đi hai hàng ngo cô độc
Sương lạnh lùng cứ nhỏ giọt rưng rưng.
Chú chưa bao giờ dám nói chú thương
Cô gái nhỏ bước tung tăng chân sáo
Sợ cặp mắt thơ ngây buồn một dạo
Chia rẽ chú cháu mình đến… ngàn sau !
Có thể thương – không nói – thật là đau
Vì tuổi tác – vì éo le - định mệnh
Nhưng khi xa – dù bận gì cũng đến
Để nhìn nhau trao trìu mến vô cùng.
Phố sương mù vẫn quạnh quẽ mông lung
Con đường nhỏ những trái dâu màu đỏ
Rơi hững hờ buổi hoàng hôn hôm đó
Như nụ hôn đầu - thuở nọ không quên !
Dương hồng Thủy
(17/08/2013)