EM ĐỌC THƠ TÔI
Em đọc thơ tôi giữa mùa tuyết rơi
Rồi làm thơ tranh như thật tình cờ
Ở phương nầy tôi nghe lòng xao xuyến
Một chiều nào như rót mật vào thơ.
Em đọc thơ tôi từ chân trời xa
Mười ngón bàn tay xinh xắn ngọc ngà
Tranh thơ đẹp như phượng hồng buông thả
Vị đắng nào bỗng chợt ngọt môi ta.
Em đọc thơ tôi nói thích thật nhiều
Tôi hăng say sáng tác biết bao nhiêu
Thế đã đủ chưa nào ai biết được
Chỉ biết tương tư… bóng dáng yêu kiều…
Dương hồng Thủy
Em đọc thơ tôi giữa mùa tuyết rơi
Rồi làm thơ tranh như thật tình cờ
Ở phương nầy tôi nghe lòng xao xuyến
Một chiều nào như rót mật vào thơ.
Em đọc thơ tôi từ chân trời xa
Mười ngón bàn tay xinh xắn ngọc ngà
Tranh thơ đẹp như phượng hồng buông thả
Vị đắng nào bỗng chợt ngọt môi ta.
Em đọc thơ tôi nói thích thật nhiều
Tôi hăng say sáng tác biết bao nhiêu
Thế đã đủ chưa nào ai biết được
Chỉ biết tương tư… bóng dáng yêu kiều…
Dương hồng Thủy
