📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

thơ Giọt sương cuộc tình

335 trả lời, 51.242 lượt xem — Trang 5 / 12
EM ĐỌC THƠ TÔI
 
 
Em đọc thơ tôi giữa mùa tuyết rơi
Rồi làm thơ tranh như thật tình cờ
Ở phương nầy tôi nghe lòng xao xuyến
Một chiều nào như rót mật vào thơ.
 
Em đọc thơ tôi từ chân trời xa
Mười ngón bàn tay xinh xắn ngọc ngà
Tranh thơ đẹp như phượng hồng buông thả
Vị đắng nào bỗng chợt ngọt môi ta.
 
Em đọc thơ tôi nói thích thật nhiều
Tôi hăng say sáng tác biết bao nhiêu
Thế đã đủ chưa nào ai biết được
Chỉ biết tương tư… bóng dáng yêu kiều…
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.11.2013 18:17:50 bởi diên vỹ>
                         
                                      CÙNG EM UỐNG CÀ PHÊ
                         Cùng em đi uống cà phê
                         Quán “Văn” tre trúc phủ che quanh mình
                         Cạnh bàn nhiều cặp thật xinh
                         Tiếng cười khe khẻ lung linh ánh đèn.
 
                         Tay em – tay anh đan xen
                         Mà run như đá dế mèn ngày xưa
                         Phải rồi – hôm đó trời mưa
                         Chờ cho dứt hột – buổi trưa mới về.
 
                         Dọc đường nửa tỉnh nửa mê
                         Bên em – em xỏa tóc thề tung bay
                         Em về - anh ngây ngất say
                         Anh về - em có nhớ ai không nào ?
 
                         Em cười hồng thắm má đào
                         Tay trong tay nắm thì thào bên nhau
                         Trăng đêm e ấp đón chào
                         Tiển em đầu ngõ – lối vào bến sông.
 
                         Chia tay – chẳng dám đèo bồng
                         Mắt môi em nháy cong vòng bờ mi
                         Thẩn thờ anh bước chân đi
                         Giọt cà phê đắng – còn gì trong em ?
                              Dương hồng Thủy
 
 
 
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.11.2013 04:17:26 bởi thuytaylor>
 
                                           VỀ ĐÀ LẠT
                              Tôi về xứ lạnh một mình
                       Lội lên con dốc Robin sương mù
                       Rừng ngo tan tác tàn Thu
                       Chiều lên nắng tắt lời ru chợt về.
 
                        Xa trông ngõ tối sơn khê
                        Em đi gối mỏi lối về còn xa
                        Phương trời cuộc sống chan hòa
                       Thảo nguyên tỉnh giấc mơ hoa nhớ người.
 
                       Ngày nào em nói em cười
                       Bây giờ đồi cũ riêng tôi lối mòn
                       Gió ơi đừng thổi nỉ non
                       Mây ơi che lấp nỗi buồn dùm tôi.
 
                       Em đi Đà Lạt đơn côi
                       Mây che bóng nắng mưa trôi cuối nguồn
                       Đêm nay thương nhớ nghìn trùng
                       Ước gì có dịp tương phùng …hở em ?!
                           Dương hồng Thủy
 
                      
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TRI ÂN THẦY CÔ
 
Nhân ngày nhà giáo Việt Nam
Chúc Thầy Cô mãi ngập tràn niềm vui
Ngày xưa dạy chữ giúp đời
Ngày nay tóc bạc sáng ngời công lao.
Công Thầy như đám mưa rào
Tưới xanh đồng lúa lao xao nắng chiều
Ơn Cô gấp vạn – hơn nhiều
Công dung ngôn hạnh bao điều dạy thêm.
Tấm lòng biển rộng êm đềm
Sáng chiều gặp mặt ngọt mềm dài lâu
Mưa nguồn sấm chớp bể dâu
Cũng không xóa được thâm sâu nghĩa tình.
Chúng em là những học sinh
Khoanh tay đứng lại - cúi mình tạ ơn !
 
Vương thủy Tùng
   ( 20/11/2013 )
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.11.2013 12:07:44 bởi thuytaylor>
LÀM PHIỀN CỐ NHÂN
 
Anh về hái vội buồng cau
Nhảy mương xin Ngoại ốp trầu làm duyên
Chờ em về đến sông Tiền
Nước miền sông Hậu đưa thuyền đón em.
 
Em đi trăng úa từng đêm
Lục bình hờ hững mong mênh gợi buồn
Tình anh như suối cạn nguồn
Như con trăng khuyết, như đàn lạc dây.
 
Chờ nhau bạc trắng mái đầu
Bến xưa lặng lẽ - chuyến đò bặt tăm
Người đi - ngàn dặm xa xăm
Người chờ - đắng giọt sương thầm rớt mau.
 
Chiếc ghe tam bản gỗ sao
Anh cho đóng mới mui hầu chờ em
Trong ghe gối nệm ấm êm
Để em tựa cánh tay mềm nghỉ ngơi.
 
Có đêm anh nhìn lên trời
Ngàn sao lấp lánh chơi vơi nỗi niềm
Gọi trăng để tỏ niềm riêng
Từ lâu ân hận làm phiền cố nhân.
 
 Dương hồng Thủy
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.11.2013 06:06:15 bởi thuytaylor>
TÀN THU
 
trời cuối Thu rồi em đang ở đâu
hàng bần sông xưa chiều vàng hiu hắt
nước nổi mưa tuôn ngập mềm mặt đất
cũng như tim anh… ướt át vô cùng !
 
nhớ ngày xưa hai đứa còn thẹn thùa
bên gốc dừa cạnh bờ sông bến nước
em gội tóc làm đất trời say khước
hơi thở anh cũng loạn nhịp đam mê.
 
ngày hai buổi ta chung lối đi về
con đò nhỏ cùng sang dòng sông rộng
những chuyến phà ngang mang nhiều ước vọng
phải chi trời cho được mãi gần nhau.
 
thời thế đổi thay – xa mối tình đầu
anh rời trường lớp – động viên đi lính
miền Trung heo hút tháng ngày vô định
em quê nhà hớn hở lên xe hoa…
 
anh được tin khi lặn lội miền xa
mưa phố núi nghe lòng buồn man mác
cũng phải thôi – chuyện tình mình chẳng khác
nhóm máu chỏi nhau
nên không thể dung hòa !
Dương hồng Thủy


Đăng nhập để trả lời
0
                                              HÌNH BÓNG CŨ
 
                           Có lần anh đưa em về biển
                           Bãi cát dài của xã Vĩnh Xương (1)
                           Từ xa thẵm bờ doi đụn cát
                           Em song hành cạnh sóng thân thương.
 
                           Trời biển mênh mông màu hồng nhạt
                           Nắng chiều yếu ớt níu chân mây
                           Cũng như anh và em cách trở
                           Đứng cạnh nhau mà nhớ dâng đầy.
 
                           Bức ảnh có em - anh giữ lại
                          Tháng ngày qua nó đã úa màu
                          Nhưng tim anh vẫn còn rướm máu
                          Em xa rồi – xa đến ngàn sau !
 
                                               Dương hồng Thủy
                                   (1) bên kia đèo Rù Rì – Nha Trang.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
                                                              XA NHAU
 
                             Em hờn bỏ chiếc dù xanh
                      Bước trong mưa lạnh sao đành hở em
                           Anh về chốn cũ buồn tênh
                      Bếp hồng tắt lịm – cố quên một người.
 
                               Từ trong sâu thẳm ai ơi
                     Vẫn còn vẳng tiếng một lời thủy chung
                              Ngày nào hai đứa đi cùng
                         Bây giờ bão nổi đứng gần mà xa.
 
                              Em đi rừng dậy phong ba
                        Anh về hun bóng xót xa một mình
                              Thế là tan vở cuộc tình
                     Dĩ nhiên ! hai đứa chúng mình xa nhau !
 
                                                     Dương hồng Thủy
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH CUỐI
 
Từ dạo em đi buổi cuối Đông
Chắc rằng em có thấy buồn không
Khi cơn mưa nhỏ lâu không tạnh
Ướt át hồn anh lạnh cõi lòng.
 
Bước chân em đẫm từng giọt mưa
Bóng nhỏ liêu xiêu góc phố xưa
Gió cũng vô tình như than khóc
Cuối đường đèn đóm cũng lưa thưa.
 
Em dỗi hờn – không nói một lời
Dù rằng hai đứa sẽ xa thôi
Em đi một bước thêm ly biệt
Không nhớ những chiều ta có đôi.
 
Phương trời em ở chắc sang Xuân
Nắng ấm vỗ về giởn trước sân
Em vẫn hồn nhiên như hoa nở
Đời vui trong lẽ sống trong ngần.
 
Thôi thế từ nay cách biệt rồi
Đường đời chia cách ở hai nơi
Chúc em hạnh phúc – niềm vui mới
Anh nếm tình sầu trong lẻ loi.
 
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
              VĨNH BIỆT
  
Chúng ta đứng lại sắp hàng
Đò chiều sẽ rước đưa sang bến chờ
Nay còn trao đổi ý thơ
Cho qua số kiếp hư vô phận người.
 
Sá gì hơn thiệt lẽ đời
Chỉ mang đến kiếp tôi đòi lai sinh
Chúng ta chung một lộ trình
Tiển người đi trước phận mình đến sau.
 
Cổ xe tang cũ úa màu
Hai hàng nến đỏ vẩy chào hư không
Lìa xa số mệnh phiêu bồng
Ngàn thu vĩnh biệt đáy mồ lặng im.
 
Dương hồng Thủy
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
ĐONG ĐƯA NỖI BUỒN
 
Anh về đào đất đắp nền
Xây nhà lục giác, lầu trên em ngồi
Trước sân có đường dạo chơi
Dưới hồ sen trắng rạng ngời mắt em.
 
Em đi cách biệt mông mênh
Đêm xưa lầu mộng ngọt mềm bóng trăng
Cho anh nhắn gởi chị Hằng
Buồn dâng sóng lượn lăn tăn Biển hồ.
 
Ngày nào em thích đọc thơ
Bây giờ em có mong chờ ý Xuân
Anh về ôm đá ngủ quên
Khi em xỏa tóc phủ lên nắng chiều.
 
Tóc em dài đẹp mỹ miều
Anh đưa tay vuốt bao nhiêu cho vừa
Em ơi trăng lặn sao thưa
Ru anh tỉnh mộng đong đưa nỗi buồn. 
Dương hồng Thủy
 
 
ANH CHỈ CÒN CÓ EM
 
Nắng úa chiều lên anh nhớ em
Ngày xưa còn đó quá êm đềm
Những ngày nghỉ học đi vườn ổi
Tíu tít niềm vui khi nắng lên.
 
Không duyên chẳng nợ nên xa nhau
Dù lúc kề vai tựa má đào
Mây trắng lạc loài hoa với bướm
Thoảng nghe tình tứ quá ngọt ngào.
 
Có lúc nhớ em anh mộng mị
Miệng cười khóa chặt lấy vành môi
Mắt em sáng lắm anh trong đó
Hồn gởi bâng quơ tận cuối trời.
 
Anh vẫn nhớ em – em biết không
Thu về - nắng muộn lạnh chiều Đông
Mưa đêm ùa đến hoàng hôn lạnh
Nhớ lắm em ơi. Lạnh cõi lòng !
 
Em vẫn còn đi ở viễn phương
Anh nghe đâu đó dậy mùi hương
Của người em gái – muôn năm cũ
Chợt tỉnh chiêm bao thật chán chường !
Dương hồng Thủy
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
EM ĐI TRỜI ĐẤT QUẠNH HIU
 
Em về mang cả bầu trời
Mây bay nắng rợp rạng ngời dáng Thu
Chừng nào dừng bước viễn du
Cho anh chìm giữa ao tù mắt em.
 
Tóc em lay nhẹ bên rèm
Áo em trắng quá trời đêm dỗi hờn
Tay nào em giữ người thương
Môi nào em lịm ngàn phương hẹn hò.
 
Dáng nào khởi thủy ban sơ
Đôi chân cùng nhịp bên bờ suối xưa
Tình nào chở nặng cơn mưa
Dang tay ôm mộng cho vừa lòng nhau.
 
Em về tình cũ ngọt ngào
Gối chăn xô lệch hanh hao nắng chiều
Em đi trời đất quạnh hiu
Anh cô đơn bước buồn thiu một mình.
 
Dương hồng Thủy
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
EM LÀ CÔ BÉ TRƯNG VƯƠNG
  
Em là cô bé Trưng Vương
Nguyễn bỉnh Khiêm nắng lót đường em đi
Lá me nhắn nhủ những gì
Mà em khép kín bờ mi chẳng nhìn.
 
Nón quai em buộc chữ tình
Cho anh lạc bước làm thinh dỗi hờn
Tóc thề phe phẩy sóng dờn
Guốc vong em nhịp bào mòn con tim.
 
Cuối tuần qua Thảo cầm viên
Ngu ngơ anh bước lạc miền bóng mây
Thương em tròn mối tình đầy
Nhưng em xa lạ ngất ngây mây chiều.
 
Đêm nay gió nhẹ hắt hiu
Hàng me rủ bóng tiêu điều vắng em
Anh ngồi trong màn sương đêm
Gọi em tha thiết bên thềm gió Thu.
 
Dương hồng Thủy
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
HOANG LIÊU CUỘC ĐỜI 
 
Anh em tán chuyện mãi mê
Lở tay đổ tách cà phê áo nàng
Áo trắng tinh – đốm lụa vàng
Ngẩn ngơ tưởng lạc thiên đàng bên em.
 
Em cười lấp lánh trời đêm
Em hờn như gió thổi mềm tóc mây
Ngất ngây tình ngở như say
Lần sau đổ tách dâu tây không chừng !
 
Áo trắng - hoa đỏ bên đường
Bơ vơ hàn sĩ vấn vương tơ lòng
Đường về buổi tối lập đông
Mềm môi yểu điệu má hồng phấn son.
 
Ven sông đường nhỏ lối mòn
Bổng đâu tiếng gáy dế mèn nỉ non
Em ơi tiếng hát véo von
Giữa heo may lạnh chập chờn dấu yêu.
 
Anh lo dựng cột mái xiêu
Chỏng tre nửa vạt, nồi niêu lửa chiều
Em không về - cảnh quạnh hiu
Anh ngồi lẻ bóng - hoang liêu cuộc đời. 
Dương hồng Thủy
 


GIỌT NẮNG CHIỀU THU
 
nhớ em nhiều
ngày tháng cũng buồn theo
trời vẫn vũ
mưa dật dờ trong gió
con sông xưa cũng tạm ngừng hơi thở
chờ đón em về. Em biết không ?
 
nhớ em nhiều
cánh bướm cũng phiền lòng
run bần bật
khắp mình đều sũng nước
ta có hẹn nhau từ muôn kiếp trước
sao em hững hờ lời mời gọi của lòng anh !
 
nhớ em nhiều
từ khoảng trời trong xanh
thu vừa chớm
hạ đi còn vẫy gọi
chiều tan trường
hoàng hôn trong sương khói
anh vô tình khẻ chạm một bàn tay.
 
nhớ em nhiều
một chiều nắng vàng phai
miền biển rộng
em đi không trở lại
kỷ niệm xưa… anh còn giữ mãi
bóng hình em và giọt nắng chiều thu. 
dương hồng thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
SÔNG NƯỚC VÀO THU
 
“Anh đầu sông – em cuối sông”
Sang thăm lạc bước qua đồng cỏ non
Trái bàng vàng rụm no tròn
Rơi theo chiếc lá bâng khuâng Thu về.
 
Bầu trời mây trắng lê thê
Chiều về bến vắng trăng thề buông lơi
Chông chênh thương nhớ dài hơi
Vắng em Thu lạnh bên đời quạnh hiu.
 
Thu về khuất nẽo tiếng chim
Mây trôi mặt nước trăng chìm đáy sông
Sao khuya mờ tỏ mênh mông
Mà sông xưa vẫn lênh đênh nỗi buồn.
 
Từ khi em biết dỗi hờn
Ra đi – anh nặng mõi mòn dáng em
Lá Thu rơi nhẹ bên thềm
Con sông ngày cũ không quên một người.
 
Mưa Thu rơi nhẹ lưng trời
Thương con nắng Hạ chơi vơi giọt sầu
Nhớ em nghe buốt niềm đau
Con sông đục nước bạc màu từ đây.
 
Em từ giả tuổi thơ ngây
Sông xưa biếng chảy tháng ngày héo hon.
 
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
    NGƯỜI THƠ NĂM NÀO
  (từ Tình Anh Lính Chiến của Kim Oanh)
 
40 năm – xa mà gần
Tưởng quên lại nhớ ân cần chào nhau
Đất Rạch Bàng còn chiến hào
Khi anh đào đấp năm nào không em ?
 
Rõ ràng đất cũ trời đêm
Dù nay gió thoảng - ấm thêm tình người
Em xa kỷ niệm thật rồi
Nhưng anh vẫn nhận tiếng cười ngày xưa.
 
Đêm cuối cùng” trời đổ mưa
Anh đi chưa sáng lưa thưa sương mờ
Kể từ ngày đó đến giờ
Anh luôn tưởng nhớ người thơ năm nào.
 
Dương hồng Thủy
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
LẠC BƯỚC HỒNG HOANG
 
Hôm qua trở lại Rạch Bàng
Vắng em vắng cả mây ngàn đáy sông
Cỏ thơm tóc rối anh nằm
Nhớ xưa dưới ánh trăng rằm bên nhau.
 
Nợ em một ốp trầu cay
Thiếu em thiếu cả buồng cau xanh dầy
Từ khi em bỏ nơi nầy
Từng cơn gió thoảng buồn lây lất buồn.
 
Nhớ đôi mắt ướt, môi mềm
Thương đôi tay nhỏ từng đêm hẹn hò
Làm sao quên tiếng “anh ơi”
Dường như trong gió có lời của em.
 
Trăng thu vằng vặc trời đêm
Có con vạc nhỏ đã quên lối về
Mây lang thang mái tóc thề
Hỡi ôi ! anh gọi hiền thê…của người.
 
Lơ thơ mây trắng lưng trời
Mỏng manh như thể tình tôi với nàng
Dịu dàng em bước sang ngang
Cho tôi lạc bước hồng hoang cuối đời !
 
Dương hồng Thủy
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
                            THAO THỨC MỘT MÌNH
 
                                             Từ khi em bỏ Cần Thơ
                       Đêm về thắp nến bơ vơ một mình
                         Sông trăng dòng chảy lung linh
                   Dừa soi đáy nước thuyền tình đong đưa.
 
                            Chân em ướt đẫm chiều mưa
                         Nhấp nhô hoa súng lơ thơ dưới hồ
                                 Em còn để lại bài thơ
                       Cho anh lịm chết thẩn thờ nhớ em.
 
                               Em đi khuất nẽo trời đêm
                        Anh về thầm khẻ gọi tên một người
                                  Em đi vật đổi sao dời
                    Nhưng đôi mắt biếc trọn đời không quên.
 
                                Gọi em từ cõi mông mênh
                       Qua miền ảo giác thác ghềnh tương tư
                                  Người đi xa tít mây mù
                       Đêm anh thao thức mộng du một mình.
 
                                     Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
EM ĐÃ RA ĐI
 
Thu chưa về, em đã vội ra đi
Cho mây trắng giận hờn bay lạc lối
Cho hồn anh ngập tràn bờ tóc rối
Gió cũng lang thang ngõ tối mơ hồ.
 
Anh trở vào - miệng cắn bút đề thơ
Đưa tiển em ngẩn ngơ về bên đó
Mưa chiều nay nhẹ nhàng qua phố chợ
Bóng hình em mờ ảo tận mây ngàn.
 
Thu chưa về mà lá úa nhuộm vàng
Nay vắng em con tim như giẫy chết
Thế cũng hay cho cuộc tình đã hết
Lửa yêu thương tắt ngấm tự hôm nào.
 
Nhưng quên làm sao được đôi má đào
Của một thuở dạt dào tim dậy sóng
Để từng đêm ngập tràn niềm ước vọng
Sóng bước cùng em lối nhỏ ta về.
 
Em đi rồi mưa nhỏ giọt lê thê
Thu chợt đến bào lối mòn ký ức
Anh đứng lại tỉnh cơn mê ray rức
Cuộc tình nào còn thực ở trong em ?!
 
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
THÌ THẦM GỌI EM
 
 
Trời bỗng mưa vào lúc quá nửa đêm
Mưa từng giọt ngọt mềm qua mái lá
Con đường xưa bây giờ được trải đá
Không có em – đường sá cũng hững hờ.
 
Anh u buồn đứng dựa cửa mong chờ
Ký ức cũ quay về con đường nhỏ
Anh nhớ em -  nhốt con tim nghẹt thở
Và mệt nhoài chở nặng dáng hình ai.
 
Nhớ ngày xưa cô bé tóc ngang vai
Thường cầm nhánh phượng hồng bên thềm cũ
Bây giờ vắng em hình hài ủ rũ
Em vô tình đi biệt xứ biết không ?
 
Giọt mưa đêm dưới đèn trắng mênh mông
Anh bước nhẹ ra hàng hiên chạm mặt
Mưa lất phất phủ lên hàng nước mắt
Quên sao đành – người con gái ven sông !
 
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
      TÂM LINH SÁNG NGỜI
                          
Chấp tay nhìn nén nhang thơm
Cầu mong cứu rổi linh hồn bá gia
Bình yên cuộc sống gần xa
Bán buôn lợi nhuận, lúa, hoa được mùa.
 
Chủ Nhật nầy đi lễ chùa
Ước sao hơi thở oan cừu lìa tan
Khối sầu đừng nặng riêng mang
Lợi danh đâu được mang sang kiếp nào.
 
Sắc không vò võ tiêu hao
Lỡ mang nghiệp chướng lao xao chốn nầy
Nhớ thi ân – chớ cơ cầu
Luân hồi thoát kiếp gặp nhau niết bàn.
 
Hồng trần mang kiếp cơ hàn
“ Cũng đừng trách bỡi trời gần trời xa “
Thiện tâm mệnh số thăng hoa
Gia đạo yên ấm ta bà tìm nhau.
 
Cuộc đời như giấc chiêm bao
Con người như thể sóng chao thác ghềnh
Phù vân ai biết phận mình
Sống cho phải đạo tâm linh sáng ngời.
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
 
HÃY GỞI CHO ANH
 
Hãy gởi cho anh một chút tình
Kèm theo dấu ấn bờ môi xinh
Với con tim nhỏ màu hoa phượng
Để ép vào trang giấy trắng tinh.
 
Hãy gởi cho anh chút nắng hè
Rộn ràng tiếng nhạc của loài ve
Và trong gió thoảng mây giăng lưới
Có dáng người em mái tóc thề.
 
Hãy gởi cho anh một áng thơ
Mỏng manh vài chữ dẫu đơn sơ
Nhưng kèm hơi thở em trong đó
Để lúc đọc thơ khỏi bất ngờ.
 
Hãy gởi cho anh chút dịu dàng
Dù em xiêm áo chẳng cao sang
Nhưng trong lầu mộng em luôn vẫn
Là ánh sao mai tận cuối ngàn.
 
Hãy gởi cho anh ánh mắt em
Ngây thơ êm ái như trời đêm
Lunh linh như thể ngàn tinh tú
Dìu dặt như trăng rớt cạnh thềm.
 
Anh sẽ gởi em… chút nghẹn ngào
Mối tình chung thủy của em trao
Em ơi anh vẫn luôn thương nhớ
Mòn mõi trông chờ dạ khát khao…
Dương hồng Thủy
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
HỐI LỖI
(cám tác Sám Hối của Dã Quỳ)
 
Từ lâu tôi vẫn nhớ người
Ẩn trong vách đá vang lời hẹn xưa
Em đi chiều ấy ngày mưa
Tôi về gom khói hương thừa bóng mây.
 
Tình em tôi vẫn đong đầy
Quạnh hiu phố nhỏ hàng cây rũ buồn
Hoang liêu kỷ niệm mù sương
Vắng em tôi bước cô đơn một mình.
 
Trời thương cho một chữ tình
Em thương đến vội rồi mình xa nhau
Thời gian còn lại hanh hao
Chơi vơi tuổi mộng lao đao kiếp người.
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
        EM LẠI VỀ
 
Hôm qua anh ra đón chào
Em về -  mang nắng Úc Châu ngọt ngào
Ngỡ rằng một giấc chiêm bao
Áo em mỏng quá lao xao nắng chiều.
 
Vẫn là dáng đẹp mỹ miều
Xênh xang xiêm lụa yêu kiều ngây thơ
Sông xưa dậy sóng mong chờ
Nhấp nhô nhảy múa vỗ bờ đón em.
 
Giọng cười câu nói êm đềm
Đã cho anh nghẹn từng đêm trong lòng
Trách ai se sợi chỉ hồng
Chưa chi đã đứt mênh mông dặm ngàn.
 
Em về sáng rực nắng vàng
Nhưng rồi em cũng bẽ bàng lìa xa
Bến chiều một giấc mơ hoa
Người đi mang cả ngọc ngà dáng Thu.
 
Tay nâng chén rượu tương tư
Đêm nay em đã biệt mù phố xưa
Ngẩn ngơ dáng cũ hương thừa
Hồn khuya hoang phế em vừa lòng chưa !
 
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
GỌI TÊN MỘT NGƯỜI
 
Sang sông em mặc áo hồng
Dù che hoa nắng theo chồng xứ xa
Môi em cười đẹp như hoa
Bỏ xiêm y cũ cạnh nhà bến sông.
 
Anh mang ủ ấm trong lòng
Tàn y gói lại cuối đông ngậm ngùi
Trách ai chia ngọt xẻ bùi
Với người xứ lạ xa xôi bất ngờ.
 
Bên đường có một nhà thơ
Mò trăng đáy nước mong chờ người thương
Nhặt hoa nhặt ở trong gương
Tìm người trong mộng như sương khói chiều.
 
Thu về mây tím lưa thưa
Người đi xa tít hương thừa còn đây
Ân tình còn một chút nầy
Loay hoay trăn trở thơ ngây thật thà.
 
Anh như thuyền nhỏ bến xa
Biển hồ dậy sóng thu tà lênh đênh
Thảo nguyên trở lại buồn tênh
Mà sao miệng vẫn gọi tên một người.
 
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
MẬT NGỌT DÂNG ĐẦY
  ( từ DƯ ÂM của Kim Phượng)
 
Bài thơ anh viết hôm qua
Sáng nay cãm tác từ xa gởi về
Em buồn kiếp sống xa quê
Những đêm trăn trở cận kề khổ đau.
 
Tưởng chừng em đã quên nhau
Ngờ đâu tình cũ bạc đầu còn vương
Sáng nay giọt nắng vô thường
Anh nghe hơi ấm trong hương thu về.
 
Giọt sầu gợi nhớ đam mê
Đâu trưa tâm sự lời ve hẹn hò
Em sang sông bỡi chuyến đò
Trông theo anh đứng bơ vơ một mình.
 
Tình ta như nắng thủy tinh
Trông veo mà lửa ba sinh chập chờn
Lời thơ than trách dỗi hờn
Bây giờ tỉnh mộng như đờn đứt giây.
 
Xa nghe hơi thở bóng mây
Bỗng dưng mật ngọt dâng đầy con tim
Ước gì anh thành cánh chim
Bay về bên đó để tìm người xưa.
 
Dương hồng Thủy
   (01/10/2013)
 
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT NGÀY BÌNH YÊN
  
sáng sớm ta ngồi
trong quán nhỏ cà phê
như mọi ngày với những thằng bạn cũ
ghép hai bàn từ khi mở cửa
sợ quán đông người không có chỗ dung thân.
 
chúng tôi đã từng
sống với nhau thật gần
rày đây mai đó của một thời áo lính
có những bạn mới quen diện áo quần xúng xính
cầm chổi quét đường khi nắng đã lên cao.
 
có thằng gãy tay, mù mắt, cụt chân
thằng chạy xe ôm
thằng ăn bám đàn con khổ
cũng có thằng làm thơ đi mây về gió
sống bình yên lây lất để quên đời !
 
cuộc sống vô tình
bình lặng đến thảnh thơi
dòng đời êm ả trôi như nốt nhạc
thế sự thăng trầm như áng mây trước mắt
vẫn hững hờ châm điếu thuốc cầm tay.
 
ai hối hả ngoài kia
ta bạn chỉ sống một ngày
cố quên quá khứ của từng cơn khói lửa
mặc ai xênh xang áo xiêm nhung lụa
bạn với ta cùng trốn chạy những ưu phiền.
Dương hồng Thủy
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
CẢM THÔNG
(từ San Sẻ của Kim Oanh)
 
Em cảm thông nhưng anh rất tiếc
Bỡi vô tình xao xuyến lìa xa
Chưa ngỏ lời môi cười má thắm
Dù hương tình sắp sửa đơm hoa.
 
Anh đi nhập ngủ ra miền biển
Em ở quê nhà vẫn học chăm
Mỗi bận thăm nhà tuy ngắn ngủi
Vẫn tìm em lớp cũ còn chăng ?
 
Lần cuối anh chuyển qua phố núi
Có lần về tận xứ Vĩnh Long
Bạn thân nói nhỏ em vừa mới
Chấp nhận lên xe ngập pháo hồng !
 
Mỗi lần sau đó qua phà cũ
Cố nén đau thương lại nhớ nhiều
Em đã xa quê về viễn xứ
Âm thầm anh khổ biết bao nhiêu.
Dương hồng Thủy 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TIẾNG RAO THUỞ HỌC TRÒ
(từ TIẾNG RAO ĐÊM của Thầy Mai Lộc)
 
năm 58 khi vừa lên Đệ Tứ
ở trọ nhà cô giáo Bảy bà con
trước nhà là con rạch đầu nguồn
có dòng nước lững lờ trôi trong vắt.
 
buổi xế trưa ngồi gạo bài dưới đất
chiếc cầu con - gánh chè nhẹ đong đưa
hẽm Hai Địa những chiều vắng không mưa
chợt văng vẳng tiếng rao :
“ ai ăn chè đậu xanh đường cát ? ”.
 
giọng lanh lảnh ngọt ngào như suối mát
len vào hồn kẻ hàn sĩ tái tê
chưa một lần dám gọi mua chén chè
dù trong miệng nghe mùi thơm ngọt lịm.
 
mỗi buổi sáng lúc năm giờ vừa điểm
chú chệt bánh mì quảy cần xé đi ngang
miệng khàn khàn “bánh mì nóng hổi đây”
chợt rạo rực cồn cào trong bao tử.
 
55 năm qua đã trở thành bất tử
khi tiếng rao đêm của thầy Lộc gọi về
cảm ơn thầy dù cuộc sống bộn bề
vẫn không quên kỷ niệm xưa thời đi học.
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
                           PHÍA BÊN NẦY
( từ người lính cũ quán cà phê Miller của Lâm hào Dũng)
 
                Phía bên nầy – ly cà phê sáng
                Sóng sánh bọt tan trong đáy ly
                Khói bốc cuộn tròn niềm vui cạn
                Bạn ơi đừng nhắc tuổi xuân thì !
 
                Cuối tháng Tư ta thay áo trận
                Chốn ngục tù quanh quẩn nào quên
                Mấy chục thằng không gian nhỏ hẹp
                Nóng hong người… giấc ngủ chưa quen.
 
                Ta ngồi nhớ những thằng bạn cũ
                Đêm từng đêm chung một chiến hào
                Ta chậm chân nên giờ ở lại
                Tháng ngày buồn… nên mãi lao đao.
 
                Cà phê mềm môi tình huynh đệ
                Chất đậm đen không phải rượu nồng
                Trong bèo bọt hiện lên phố núi
                Tiếng quân hành hờn tủi hư không.
 
                Ta và bạn hai tay cấm súng
                Chưa bắn viên nào đã phủi tay
                Thế trận người ta bày đặt sẳn
                Sáng ba mươi – ôi kiếp đọa đày.
 
                Bây giờ ngồi quậy cà phê đắng
                Nhìn bạn hiền xa vắng niềm vui
                Nhớ lần sau… cà phê buổi sáng
                Sắc kẹo thêm - ủ ấm tình người !
                Dương hồng Thủy
                 
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»