📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

thơ Giọt sương cuộc tình

335 trả lời, 51.245 lượt xem — Trang 7 / 12
Hạnh Phúc Vô Tình
 
Vô tình biết nhau qua trang blog
Người ngọt ngào ta cũng thấy vui
Cứ chiều đến đợi trên máy tính
Chờ em về mòn mõi người ơi !
 
Nắng ở Cần Thơ trời oi bức
Xế trưa Hè đốt cháy hoài mong
Nơi xứ đó Thu về chắc ấm
Ta nhớ người – người nhớ ta không ?!
 
Buồn cúi mặt rưng rưng muốn khóc
Người vô tình bước đến rồi đi
Ta muốn bảo người ơi đứng lại
Nhưng sợ ta… chẳng biết nói gì…
 
Ta muốn dấu tâm tư khép kín
Sợ người cười …ngần ấy còn mơ
Thôi gởi lại trang thơ vài chữ
Để người thương… một gã dại khờ !
 
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
GIẤC NGỦ MỎNG MANH
 
từng đêm anh trằn trọc bâng khuâng
giấc ngủ nào của em còn bần thần nỗi nhớ
con tim anh tràn đầy lo sợ
chuyện chúng mình chắc không có ngày mai

anh quen em bao tháng năm dài
ngày hai buổi đi về qua phố
khi vắng em anh nghe trăn trở
ray rứt trong lòng hơi thở bất an

giấc ngủ nào tràn đầy mộng thênh thang
tình yêu nào làm con tim sợ hãi
phần lớn cuộc đời là cạm bẫy
nên mưa Thu mới thấm lạnh ào lòng.
 
ngày xưa đi học anh bạc số long đong
em quần áo rạng ngời lược cài tóc chải
ngồi bàn trước – trường ưu tiên con gái
anh băng sau – tay chạm sợi tóc dài

ôi ! tuổi học trò anh làm gì sai ?
mà im lặng theo tháng ngày miệng hến
hai chúng ta có đi mà không đến
nên đôi đường có số mệnh vấn vương

cơn mưa Hạ em đang ở ngàn phương
khi nơi đó Thu đang về rợp lối
anh tự trách mình là người có lỗi
nên giấc ngủ còn… hời hợt mỏng manh
Dương hồng Thủy
(02/05/2014)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.08.2014 04:59:25 bởi thuytaylor>
THU LẠNH
 
Nhè nhẹ Thu về lạnh buốt tim
Nhớ ai ánh mắt thật ngoan hiền
Hương xưa ngày cũ còn vương vấn
Như mật còn lưu chút ngọt mềm.
 
Ta hái tình sầu ủ trong mơ
Chờ ai mòn mõi tự bao giờ
Đời người một kiếp sao nhanh quá
Thoáng tóc bạc rồi dạ ngẩn ngơ.
 
Trở lại vườn mai buổi sáng nay
Nhặt hoa rơi rụng trong bàn tay
Xác hoa nhòe úa cơn mưa tối
Thổn thức thương cho kiếp sống nầy.
 
Ai có nhớ không một mảnh vườn
Một thời gặp gỡ dưới đêm sương
Rồi đi bỏ lại bao hò hẹn
Chai đá tình riêng thật thãm thương.
 
Ta níu thời gian chịu đắng cay
Tìm quên người cũ như mây bay
Đành thôi số phận không hờn trách
Lê bước cho qua tháng với ngày.
 
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
Sau Cơn Mưa
 
Trưa hôm nay sau cơn mưa trời nắng
Băng đá ngoài vườn vắng bóng hình em
Nhớ chiều nào trời chập choạng màn đêm
Ngồi bên nhau êm đềm bên lối nhỏ.
 
Bàn chân êm dìu nhau trên thảm cỏ
Ru thời gian lời thỏ thẻ mây chiều
Để bây giờ cơn gió thoảng hắt hiu
Hình bóng cũ mỹ miều không còn nữa.
 
Bến đợi riêng em về đâu một thuở ?
Bỏ lại cô đơn bến nước đợi chờ
Sóng tình dâng theo ngọn gió hững hờ
Ta im lặng cho em tròn giấc ngủ.
 
Định ngừng viết bãi buôi lời tâm sự
Không hiểu sao ngàn ý nghĩ tràn về
Sau cơn mưa trời nắng ấm đam mê
Chiều xuống chậm mà tái tê niềm nhớ.
 
Dương hồng Thủy
 
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt Mưa Quen

Cơn mưa nhẹ nhàng ào xuống giữa trưa
Màn mưa trắng xóa lưa thưa theo gió
Cây mít trước nhà có con chim nhỏ
Khép cánh cúi đầu dưới tán lá xanh.

Mưa mùa Hạ đến… rồi đi thật nhanh
Bỏ lại bầu trời thiên thanh ngập nắng
Nhớ mãi người xưa trong tà áo trắng
Thướt tha đi qua lẵng lặng mỗi ngày.

Mưa ngày trước – bây giờ, không đổi thay
Chỉ thay đổi không còn em qua ngõ
Luôn nhớ chiều nào em đi sang chợ
Vẫn tung tăng trong hơi thở bây giờ.

Ước gì mỗi ngày mưa đến rồi đi
Cho ký ức kịp quay về kỷ niệm
Thời gian mang theo bóng hình kiều diễm
Nên âm thầm thương nhớ… giọt mưa quen!

Dương Hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
          Bạn Ở Nơi Xa
  • · Về Trần bang Thạch Houston –TX.
 
Trước nhà hai chim chìa vôi nhỏ
Nhịp chân đuôi vẫy như lò xo
Ước gì chim xuống cho ta hỏi
Sao vui mãi thế chẳng âu lo ?
 
Riêng ta trôi dạt về quê cũ
Bao năm lang bạt phí đời trai
Hành quân gian khổ qua rừng núi
Lửa đạn cận kề cháy tóc mây.
 
Nhiều đêm mắc võng vùng tạm chiếm
Nửa khuya mưa tạt ướt poncho
Ước gì có một vòng tay nhỏ
Ủ ấm chinh nhân mộng hải hồ.
 
Mười năm gối mõi chân dừng bước
Trắng tay vô rọ chốn rừng sâu
Mấy năm khoai sắn như ăn trộm
Mưa rừng bóng núi hận thương đau.
 
Vài thằng ngã quỵ trùm bao bố
Một nấm mồ hoang cạnh láng sau
Chắc chắn quê nhà người vợ đãm
Mê cuồng sõi đá cũng nghe đau.
 
Sáng nay có bạn vừa phôn gọi
“Rảnh không ? Quán cũ uống cà phê !”
Mừng vui như trẻ vì lâu lắm
Bạn ở nơi xa mới trở về…
 
Dương hồng Thủy
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Chị Tư Bé 
  
năm 49, giặc về đầu xóm trên
chúng chọn nhà tôi dọn nền “đóng bót”
gia đình phải chuyển vô vùng sâu bất chợt
bồng bế nhau đi - tôi nghỉ học 3 năm.
 
hàng ngày cắm câu, đặt lờ - tôi nguyện ước thầm
phải cố gắng được đến trường đi học
không hiểu sao bỡi tôi vẫn là cậu nhóc
biết nghĩ xa dù đã khóc cả mùa Đông...
 
mẹ tôi lo - để tôi được vừa lòng
đến nhà người Cậu học lớp Nhì xứ Vĩnh
qua năm sau tôi lớn lên chút đỉnh
bà mợ tôi thuê chị Tư Bé giúp việc nhà.
 
trong gia đình bà Mợ buôn bán chợ xa
còn ông Cậu tòng quân đi Thủ Đức
những lúc rảnh chị với tôi vui hết sức
chơi – giởn – tắm chung ở con rạch trước sân.
 
chị giản dị có nước da trắng ngần
tóc đen mượt dài phủ che vùng cổ
trên gò má hai bên có hai lúm nhỏ
mắt long lanh dù 16 vẫn thơ ngây.
 
tôi 13 – thằng trai quê bị đọa đày
nên xem chị như đóa lài một thuở
có những lúc tắm chung tôi nghe hơi thở
của chị thơm tho bở ngở… tỉnh người.
 
miệng chị luôn luôn nở nụ cười tươi
có một lúc tôi hôn lên mắt chị
tôi nói nhỏ phải chi em … lớn nhỉ
để cùng nhau làm đám cưới… cho vui !
 
chị xụ mặt tôi thấy trời đất quạnh hiu
cố kềm nước mắt để không bật khóc
cuối năm đó tôi thi tiểu học
và trở về học Phan thanh Giản Cần Thơ.
 
rất lâu sau nầy đi Thủ Đức rồi Pleiku
tôi trở lại Vĩnh Long để thăm người cũ
chị bây giờ đã theo chồng lam lũ
vợ lính nghĩa quân lủ phủ đàn con…
 
tôi chào chị - nhắc lại thuở vàng son
cùng tắm chung và hôn chị lên vùng trán
chị cười híp mắt trên mặt đen rám nắng
tôi ngậm ngùi… nhớ chị Tư Bé ngày xưa …
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Về Miền Quê Anh
 
Hôm qua xe đến Bình Minh
Cua vòng quốc lộ chuyển mình lên cao
Cầu giăng lấp lánh đèn màu
Cần Thơ sông rộng đón chào em sang.
 
Xe lùa gió cuốn dịu dàng
Dưới cầu sóng lượn lăn tăn cợt đùa
Ngày nào trìu mến đón đưa
Hôm nay tủi phận duyên thừa lẻ loi.
 
Xe về Đông Thạnh bóp còi
Quẹo qua tay mặt về nơi quê mình
Ơ mà ! quê của người tình
Bến sông chợ nổi Lê Bình đông vui.
 
Có lần từ vườn Nàng Tiên
Đón em về xóm Bà Vèn, Cái Chanh
Xe qua mấy lớp nhà tranh
Ngoài vàm Rạch Chiếc vây quanh xóm chùa.


Cái Răng nhóm chợ quá trưa
Dập dìu ghe «  bẹo » bốn mùa trái cây
Thạnh Mỹ con gái khéo tay
Quết nem, giò chả đong đầy mùi hương.
 
Xuống xe xa lạ phố phường
Không ai thân thiết, người thương thuở nào
Anh ơi ! anh ở nơi nao
Em về nhớ thuở ngọt ngào hàn huyên.
 
Đêm nay em đi du thuyền
Ninh Kiều rời bến về miền hạ lưu
Qua Xóm Chài dưới trăng Thu
Cái Sâu đom đóm phập phù xa xa.
 
Lệ buồn từng giọt thiết tha
Vắng anh vắng cả chuyến phà thủy chung
Đêm nay sóng nước nghìn trùng
Trăm năm nỗi nhớ lạnh lùng bơ vơ.
 
Sương giăng phủ kín đôi bờ
Chút ân tình cũ vỡ òa tâm tư
Du thuyền trôi nhẹ êm ru
Mà sao khắc khoải mộng du lưng trời.
 
Sông quen nước chảy thảnh thơi
Nhưng lòng cãm thấy một trời bể dâu
Khuya nay em biết về đâu?
Thu phong chưa trọn Đông sầu đã sang !
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
vô duyên
 
gió lao xao thổi bên hè vắng
ta giật mình
lòng bỗng thấy vui
rồi bất chợt đầu môi nghe mặn
em đi rồi ! tình cũng chia phôi.
 
nhớ ngày nào cùng chung khóa học
mấy năm trời đằng đẵng yêu thương
em nội trú – lầu sau bệnh viện
ta thường dừng lại Nguyễn tri Phương. (1)
 
có những chiều sau giờ thực tập
em vội vàng
ra đón taxi
em có hẹn – ta nhìn muốn khóc
nuốt cô đơn chẳng dám nói gì.
 
ngày ra trường
hai ta mỗi ngả
em vô tư ta thấy ưu phiền
thôi tạm biệt tình buồn sỏi đá
chuyện chúng mình muôn thuở… vô duyên !
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm Sự với Người
 
 
Từ em giả biệt với anh
Mỗi người mỗi ngả thôi đành xa nhau
Con tim rịn chảy máu đào
Nắng mưa phiêu bạt lao đao cuộc đời.
 
Em vui duyên mới – nghẹn lời
Anh về gom nắng về phơi đầu ghềnh
Cuộc đời một kiếp tử sinh
Niềm tin còn nhẹ nên mình chia tay.
 
Lệ trào theo gió nhạt phai
Bao năm trôi dạt tháng ngày hẩm hiu
Đêm về ngơ ngẩn gọi tên
Lạc trong tiềm thức cô miên lạnh lòng.
 
Trương minh Giảng chợ cuối đường
Hẽm xưa vắng bóng người thương thuở nào
Tìm qua lầu vắng chiêm bao
Ngỡ em đứng cạnh hiên chào đón xuân.
 
Trời hôm nay đậm sắc buồn
Nhớ em khơi lại dư hương chuyện mình
Dù em mờ mịt bóng hình
Với anh – em vẫn người tình trăm năm.
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Thu Về - Em Ở Đâu ?
 (từ Vạt Nắng Mong Manh của Đ.A)
 
Chiều trên sông thấp thoáng
Có vài chiếc thuyền câu
Nhấp nhô theo gió thoảng
Đưa con sóng qua cầu.
 
Trên đường – vài lá rụng
Nắng vàng đã nhạt phai
Mùa Hạ đi lửng thửng
Xỏa tóc bước khoan thai.
 
Nhớ em mùa Thu muộn
Trong tay bước trên đường
Dưới tàn cành hoa phượng
Trên lối nhỏ mù sương.
 
Anh ngồi băng đá nầy
Đêm lạnh dưới trăng gầy
Chờ em từ kiếp trước
Ngỡ hồn như mây bay.
 
Trời buồn mang niềm nhớ
Người yêu thuở ban đầu
Mây bồng bềnh nức nở
Thu về - em ở đâu ?!
 
Dương hồng Thủy
( 25/07/2014 )
Đăng nhập để trả lời
0
Buổi Học Cuối Cùng
 
Thầy vào lớp trong không khí im lìm
Rồi hắng giọng “ mời các em ngồi xuống”
Trời tháng năm lưa thưa con nắng muộn
Bỗng tiếng xì xào chộn rộn lao xao.
 
Chiều hôm nay buổi học nặng niềm đau
Vì sẽ giả từ thầy, cô, bạn hữu
Cuối cấp chắc gì gặp nhau lần nữa
Nên nhìn thầy với mắt ướt rưng rưng.
 
Thầy lặng yên trên bục giảng bâng khuâng
Lời nhỏ lại với những câu tạm biệt
Dù chẫm rãi nhưng giọng thầy tha thiết
“ Chúc các em thi đậu tú tài hai “.
 
Chợt đâu đây có tiếng thở dài
Vì ngày mai sẽ chia tay muôn ngả
Nhìn lại thầy tóc đổi màu trắng xóa
Mấy chục con tim thổn thức lặng yên.
 
Rồi đây không còn phấn trắng bảng đen
Thầy miệt mài giải những bài toán khó
Thầy sẽ dừng chèo chiếc đò gian khổ
Để dòng sông con nước đổ mênh mông.
 
Thầy về hưu bỏ lại bụt trống không
Cả lớp học ngẩn ngơ buồn vắng lặng
Mấy chục năm qua bờ môi mặn đắng
Nhớ thầy, nhớ buổi học cuối Cần Thơ.
 
Dương hồng Thủy
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Người Đã Xa Rồi
 
Trời mùa Thu mưa rượt dài theo nắng
Rơi rào rào rồi cũng dứt thật mau
Ánh nắng bừng lên ấm lòng sân vắng
Trên hàng cây ríu rít tiếng chim sâu.
 
Cuối bầu trời cụm mây đen lạc lối
Tận phương xa nên nắng vội quay về
Chùm hoa khế đong đưa vui ngày mới
Em thơ ngây phơi phới mái tóc thề.
 
Nắng vàng hực trên nền sân đọng nước
Trời bỗng xanh rực rỡ gió đong đưa
Đàn ngỗng bên ao vẫn ngênh ngang bước
Bầy gà con té chạy trước sân chùa.
 
Cảnh vườn xưa gợi buồn thời còn trẻ
Mỗi trưa hè mẹ đưa võng ngoài sân
Tàng vú sữa rộn ràng con chim sẻ
Hồn dật dờ khi nghe tiếng chuông ngân.
 
Mẹ đã đi xa mười lăm năm chẳn
Tiếng ầu ơ dịu ngọt của một thời
Ôi cuộc đời! tuổi thơ sao thật ngắn
Chưa trọn yêu thương người đã xa rồi !
    Dương hồng Thủy
   (mùa Vu Lan 2014)
Đăng nhập để trả lời
0
Trách Em
 
Em mơ về ngọn Rạch Bàng
Hàng dừa lả ngọn hai hàng bến sông
Lung linh vạt nắng ngoài đồng
Chùm hoa điên điển mênh mông nước về.
 
Mấy Thu lỗi hẹn trăng thề
Có con nhạn trắng mãi mê cuối trời
Bao giờ trở lại em ơi
Ta hong kỷ niệm chào mời người xưa.
 
Trời hôm nay nắng rồi mưa
Ngửa tay ta hứng bốn mùa nhớ thương
Em đi mù mịt khói sương
Ta về lạc bước cuối đường bơ vơ.
 
Em còn gởi lại vần thơ
Luyến lưu ngày cũ ơ hờ niềm riêng
Ta nghe một chút ưu phiền
Trách em hờ hững tìm quên lối về.
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
      Ơn Thầy Cô
 
 “ Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi
   Có hạt bụi nào, rơi trên bục giảng
   Có hạt bụi nào, vương trên tóc thầy…”
                  ( Bụi Phấn – Lê văn Lộc )
 
Đến trường nghe giọng thầy cô
Giảng bài giải phóng hoang sơ tâm hồn
Như cha nghiêm khắc với con
Như mẹ tần tảo sớm hôm quê nghèo.
 
Lời cô từ bé tí teo
Giọng thầy từ lúc trường nghèo mái tranh
Làm đồng cha đội nắng hanh
Bến sông buôn bán mẹ quanh bến đò.
 
Mẹ ru từ thuở còn thơ
Thầy ru từ lúc còn khờ nghĩa nhân
“Không thầy đố mầy thành thân”
Ơn cha nghĩa mẹ thấy gần mà xa.
 
Mỗi lần cành phượng trổ hoa
Đi ngang trường cũ vỡ òa buồng tim
Giọng thầy còn đọng trong em
Ân sư, phấn trắng, bảng đen, ngôi trường.
 
Lời thầy như những giọt sương
Ươm xanh chồi cỏ mát đường em đi
Trăm năm tuổi mộng xuân thì
Ơn thầy thấm mãi vòng bi cuộc đời.
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
                     Hối Lỗi
  (Kính gởi hương linh cố Gs Lê ngọc Yến Bernard-Paris)
 
 
Thưa cô em là học trò
Lớp Nhị A2 bàn cuối
Khi cô giảng em chỉ nhìn hoa bưởi
Ngắm đàn chim khi cô trổi giọng thao thao.
 
Môn ngoại ngữ... em cầu mong qua mau
Để được tung tăng dưới cành hoa phượng
Những thằng bạn có cùng chung ...chí hướng
Thằng chuyện trò đứa mơ mộng viễn vông.
 
Thưa cô… sau giờ học là con số không
Như gió thoảng qua tai của thằng lười học
Giờ tiếng Pháp thật tình em muốn khóc
Đứa học trò… lóc chóc phải không cô ?
 
Rất nhiều lần, từng buổi tối bơ vơ
Chắc khuya lắm đi ngang nhà cô đầu ngõ
Cửa sổ tầng trên có bóng hình mờ ảo
Vẫn soạn bài trong mưa bão từng đêm…
 
Sau 50 năm, lầu nhà cô vẫn sáng đèn
Nhưng hình bóng thân thương không còn nữa
Em đứng lại lấy gốc sao làm điểm tựa
Và âm thầm hối lỗi chuyện ngày xưa…
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.11.2014 03:48:25 bởi thuytaylor>
Giọt Tình
* về Tuyết Mai - Japan.
 
Giọt tình rơi nhẹ bên hiên
Gợi buồn kỷ niệm triền miên ngập lòng
Trăng chơi vơi giữa dòng sông
Trong ta sương tỏa mênh mông nghẹn lời.
 
Thu sang vàng úa ngập trời
Để cho hoa nắng trùng khơi kéo về
Một mình bóng lẻ bên hè
Dòng sông nghe mõi lê thê đầu nguồn.
 
Hoa tàn sõi đá cũng buồn
Em đi cây lá con đường ngẩn ngơ
Ta về chép vội vần thơ
Gởi theo con sóng sang bờ bến xưa.
 
Nhìn màu nắng nhạt lưa thưa
Mà sao nghe lạnh như vừa mất em
Gió buồn gọi hạt mưa đêm
Nhớ em từng lúc bên thềm trăng khuya.
 
Dương hồng Thủy
( 16/11/2014)
Đăng nhập để trả lời
0
             Người Bạn Thân
(viết vội gởi bạn Nghiêm Huỳnh ĐĐ xe Trút -LĐ20 CBCĐ Pleiku)
 
Chiều qua có bạn tìm thăm – đến
Nhiều đứa đi xa chỉ nó về
Gặp mặt thật tình vui hết biết
Chuyện trò đến tối thật say mê.
 
Bạn : Khóa 19 quân trường Thủ Đức
Công Binh chiến đấu tận Pleiku
Tây nguyên lặn lội thân cơ cực
Xe trút hiên ngang trước giặc thù.
 
Quê nhà lại ở miền Phụng Hiệp
Theo chiếc ngư thuyền Cù Lao Dung
Ra đi bỏ lại đàn con trẻ
Mười năm sau, mới được tương phùng.
 
Về quê với hình hài dáng dấp
Trắng hồng bụng phệ nhìn không ra
Chao ôi vẫn ngỡ quan to lắm
Chẳng phải thân còm bọc bỡi da.
 
Cùng nhau nhấm nháp cà phê đắng
Bảng lảng đêm về phủ chút sương
Tình bạn đậm đà theo năm tháng
Mày tao nhắc mãi chuyện sa trường.
 
Chỉ riêng ta vẫn thằng lang bạt
Giàu có ở xa - nghèo ở gần
Mỗi ngày lêu lỏng bên hàng quán
Cùng nhóm bạn bè mơ chút Xuân.
 
Bạn đến rồi đi nghe buồn lắm
Ta về mưa lạnh với hoàng hôn
Đưa tay với - gom mây sưởi ấm
Người bạn xa lưu lạc – vẫn còn.
Dương hồng Thủy (23/08/2014)
 
Đăng nhập để trả lời
0
vô duyên
 
gió lao xao thổi bên hè vắng
ta giật mình
lòng bỗng thấy vui
rồi bất chợt đầu môi nghe mặn
em đi rồi ! tình cũng chia phôi.
 
nhớ ngày nào cùng chung khóa học
mấy năm trời đằng đẵng yêu thương
em nội trú – lầu sau bệnh viện
ta thường dừng lại Nguyễn tri Phương. (1)
 
có những chiều sau giờ thực tập
em vội vàng
ra đón taxi
em có hẹn – ta nhìn muốn khóc
nuốt cô đơn chẳng dám nói gì.
 
ngày ra trường
hai ta mỗi ngả
em vô tư ta thấy ưu phiền
thôi tạm biệt tình buồn sỏi đá
chuyện chúng mình muôn thuở… vô duyên !
 
Dương hồng Thủy
(1) con đường sau bệnh viện Chợ Rẫy Sg trước 1964.
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm Sự với Người
 
 
Từ em giả biệt với anh
Mỗi người mỗi ngả thôi đành xa nhau
Con tim rịn chảy máu đào
Nắng mưa phiêu bạt lao đao cuộc đời.
 
Em vui duyên mới – nghẹn lời
Anh về gom nắng về phơi đầu ghềnh
Cuộc đời một kiếp tử sinh
Niềm tin còn nhẹ nên mình chia tay.
 
Lệ trào theo gió nhạt phai
Bao năm trôi dạt tháng ngày hẩm hiu
Đêm về ngơ ngẩn gọi tên
Lạc trong tiềm thức cô miên lạnh lòng.
 
Trương minh Giảng chợ cuối đường
Hẽm xưa vắng bóng người thương thuở nào
Tìm qua lầu vắng chiêm bao
Ngỡ em đứng cạnh hiên chào đón xuân.
 
Trời hôm nay đậm sắc buồn
Nhớ em khơi lại dư hương chuyện mình
Dù em mờ mịt bóng hình
Với anh – em vẫn người tình trăm năm.
 
Dương hồng Thủy
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh Phúc Vô Tình
 
Vô tình biết nhau qua trang blog
Người ngọt ngào ta cũng thấy vui
Cứ chiều đến đợi trên máy tính
Chờ em về mòn mõi người ơi !
 
Nắng ở Cần Thơ trời oi bức
Xế trưa Hè đốt cháy hoài mong
Nơi xứ đó Thu về chắc ấm
Ta nhớ người – người nhớ ta không ?!
 
Buồn cúi mặt rưng rưng muốn khóc
Người vô tình bước đến rồi đi
Ta muốn bảo người ơi đứng lại
Nhưng sợ ta… chẳng biết nói gì…
 
Ta muốn dấu tâm tư khép kín
Sợ người cười …ngần ấy còn mơ
Thôi gởi lại trang thơ vài chữ
Để người thương… một gã dại khờ !
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
THU LẠNH
 
Nhè nhẹ Thu về lạnh buốt tim
Nhớ ai ánh mắt thật ngoan hiền
Hương xưa ngày cũ còn vương vấn
Như mật còn lưu chút ngọt mềm.
 
Ta hái tình sầu ủ trong mơ
Chờ ai mòn mõi tự bao giờ
Đời người một kiếp sao nhanh quá
Thoáng tóc bạc rồi dạ ngẩn ngơ.
 
Trở lại vườn mai buổi sáng nay
Nhặt hoa rơi rụng trong bàn tay
Xác hoa nhòe úa cơn mưa tối
Thổn thức thương cho kiếp sống nầy.
 
Ai có nhớ không một mảnh vườn
Một thời gặp gỡ dưới đêm sương
Rồi đi bỏ lại bao hò hẹn
Chai đá tình riêng thật thãm thương.
 
Ta níu thời gian chịu đắng cay
Tìm quên người cũ như mây bay
Đành thôi số phận không hờn trách
Lê bước cho qua tháng với ngày.
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
    
CÔ  BÉ
NGÀY XƯA
 
Tháng năm lúc mưa lúc nắng
Đi tìm ký ức ban trưa
Lúc em tan trường về chợ
Thương em biết mấy cho vừa.
 
Sáng nay trời trong mây trắng
Lang thang trường cũ đi ngang
Hàng cau già theo năm tháng
Lá cong ủ rũ mơ màng.
 
Tiếng chuông vội vàng tan lớp
Ngô Quyền đường cũ chợt đông
Áo dài phất phơ trắng rợp
Mát sao bóng nắng trưa nồng.
 
Nhưng em xa xôi nỗi nhớ
Không còn hình bóng hôm nào
Anh nghe nửa hồn khắc khoải
Buồng tim dậy sóng lao xao.
 
Nơi xa em đang sinh sống
Có còn hình dáng ngây thơ ?
Bên nầy trường xưa gió lộng
Bóng em xa tít mịt mờ.
 
Giả từ phương trời kỷ niệm
Anh về lất phất trời mưa
Đêm nay trăng treo viễn xứ
Mơ về cô bé ngày xưa …
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Hạt Bụi
 
Lửng lơ tôi là hạt bụi
Chao nghiêng giữa lưng chừng trời
Thấy em vừa mười lăm tuổi
Nhẹ nhàng đáp xuống rong chơi.
 
Ban đầu em trao hạt nhớ
Cho tôi ươm mộng yêu thương
Không ngờ cơn mưa hạt vỡ
Bụi rơi nhanh xuống mặt đường.
 
Còn tôi trao em hạt nắng
Cho hai gò má em hồng
Không ngờ men tình chát mặn
Bụi nào rơi giữa dòng sông !
 
Em từng cho tôi giọt đắng
Ướt mềm hạt bụi long lanh
Rơi trên vực sâu hoang lạnh
Giả từ mây trắng trời xanh.
 
Thẩn thờ con tim sầu muộn
Bụi buồn rơi nhẹ mong manh
Hởi ơi ! giữa mùa hoa phượng
Em xua hạt bụi sao đành ?!
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Ngõ Buồn
 
Sáng nay gió nhẹ vờn hiu hắt
Bảng lảng Thu về trên bến sông
Có con cò trắng đang lưu lạc
Về tận chân mây cuối cánh đồng.
 
Lối mòn - hoa cỏ giờ hoang dại
Đường nhỏ - hàng cây rũ sắc buồn
Thấp thoáng lung linh đôi bướm nhỏ
Chập chờn hoa nắng nhớ người thương.
 
Mỗi ngày gặp mặt vì chung xóm
Xe đạp thong dong cảnh hữu tình
Đôi lúc vượt em chừng do dự
Trộm nhìn mắt biếc nụ cười xinh.
 
Bây giờ em bỏ chiều mong đợi
Còn lại mình ta ở chốn xưa
Gió cuốn mây trôi về muôn lối
Nắng vàng phai nhạt giọt lưa thưa.
 
Dòng sông kỷ niệm mờ sương phủ
Văng vẳng đâu đây khúc nhạc sầu
Em ở phương nào đời lữ thứ
Ngõ buồn - ta sẽ bước về đâu ?!
Dương Hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
(Bài Thơ Chưa Đề Tựa)


Hạt bụi nào rơi trên tóc em
Hạt sương nào hóa kiếp bụi mềm
Cuộc tình nào đi vào ngõ cụt
Nước mắt nào từng giọt buồn thêm.
Hận thù nào trên biên giới xa
Hòa giải nào lời nói thật thà
Hòa bình nào vượt qua bão lửa
Chiến tranh nào chém giết không tha.
Đồng môn nào trường lớp ở đâu
Thầy cô nào bụi phấn mái đầu
Tình bạn nào đi vào kỷ niệm
Ân sư nào nhớ mãi ngàn sau...
Chiến hữu nào chia tay đi xa
Thương binh nào què cụt chiều qua
Quá phụ nào chít khăn tang trắng
Tang thương nào nước mắt nhạt nhòa...
Thiện tâm nào rộng lượng bao dung
Tấm lòng nào thương kẻ khốn cùng
Đồng tiền nào giúp người tàn tật
Công đức nầy mãi mãi lên khung...
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
Sinh Nhật Em
 
19 là sinh nhật em
Mùa Thu tháng chín êm đềm nở hoa
Em xinh tựa dáng Hằng nga
Cho anh giọt nhớ xót xa cuộc tình.
 
Em đi từ buổi bình minh
Anh về lê bước lưu linh phong trần
Người xa – nhưng tình ở gần
Số anh là kiếp trầm luân thật buồn.
 
Chúc em sinh nhật mặn nồng
Tình ươm bóng nắng bên song bạc đầu
Ví dầu gặp mặt ngày sau
Xin em một phút cúi đầu vẫy tay.
 
Mùa Thu nắng cũng tàn phai
Tình anh vẫn nặng tháng ngày héo hon.
 
Dương hồng Thủy
(mừng sinh nhật DM  San-Jose. CA)
Đăng nhập để trả lời
0
 
Lối Xưa Trường Cũ
 
Hôm nay đi ngang trường xưa
Trộm nhìn dừa kiểng gội mưa tháng ngày
Năm mươi năm tỉnh cơn say
Thầy xưa bạn cũ nhớ hoài trong tim.
 
Lật trang ký ức đi tìm
Guốc vông áo trắng một mình mái hiên
Em xinh cặp mắt ngoan hiền
Bờ vai em chở ưu phiền tóc bay.
 
Tan trường theo bước chân ai
Đường qua phố thị mệt nhoài thư sinh
Nhiều khi thơ thẩn một mình
Nhìn em bên cửa đinh ninh em cười.
 
Giấu người khép kín tim côi
Thời gian mòn mõi vẫn bồi hồi… thương
Giờ đây đứng trước cổng trường
Vẫn mơ bóng nhạn khói sương mịt mờ.
 
Dương hồng Thủy
( 30/09/2014 )
Đăng nhập để trả lời
0
Hai Bờ Nỗi Nhớ
 
Phương trời em chớm lạnh
Miền quê anh sang mùa
Hàng cây vừa trút lá
Mây trời trắng lưa thưa.
 
Mỗi ngày em dậy sớm
Đón xe đến sở làm
Bên nầy trời chưa sáng
Anh đi bộ lang thang…
 
Vườn nhà anh êm ả
Trời mùa Thu mong manh
Con sông xưa cũng lạ
Có con sóng vờn quanh.
 
Từ hai bờ nỗi nhớ
Xòe tay tìm... bàn tay
Anh về qua phố chợ
Nhớ em – nhớ từng ngày...
 
Dương hồng Thủy
Đăng nhập để trả lời
0
    
CÔ  BÉ
NGÀY XƯA
 
Tháng năm lúc mưa lúc nắng
Đi tìm ký ức ban trưa
Lúc em tan trường về chợ
Thương em biết mấy cho vừa.
 
Sáng nay trời trong mây trắng
Lang thang trường cũ đi ngang
Hàng cau già theo năm tháng
Lá cong ủ rũ mơ màng.
 
Tiếng chuông vội vàng tan lớp
Ngô Quyền đường cũ chợt đông
Áo dài phất phơ trắng rợp
Mát sao bóng nắng trưa nồng.
 
Nhưng em xa xôi nỗi nhớ
Không còn hình bóng hôm nào
Anh nghe nửa hồn khắc khoải
Buồng tim dậy sóng lao xao.
 
Nơi xa em đang sinh sống
Có còn hình dáng ngây thơ ?
Bên nầy trường xưa gió lộng
Bóng em xa tít mịt mờ.
 
Giả từ phương trời kỷ niệm
Anh về lất phất trời mưa
Đêm nay trăng treo viễn xứ
Mơ về cô bé ngày xưa …
Dương hồng Thủy
(05/2013)
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»