Tôi có cảm giác như mình đang là một chiến binh da đỏ Apache khi ra trận.
Tôi trườn mình dọc triền đá chênh chếch, thật chậm, từng centimet một. Khó khăn không nằm ở chỗ leo trèo, mà nằm trong sự cần thiết phải chuyển dịch sao cho hoàn toàn không gây một tiếng động. Đa phần thời gian tôi chỉ chạm vào đất qua các đầu ngón tay và đầu ngón chân, và tôi mừng khôn xiết vì ít nhất thì những dải bụi rậm xung quanh vẫn còn lụp đụp rụng nước.
Ở đâu đó phía bên kia con đường, Phil đang sẵn sang can thiệp nếu cần thiết.
Nhưng không được để chuyện đó xảy ra. Một vụ đọ súng là thứ cuối cùng mà chúng tôi cần tới lúc này. Thật thận trọng, tôi hé mắt nhìn qua mép tảng đá, và nhẹ nhàng thở ra khi thấy tên gangster vẫn còn quay lưng về phía mình.
Gã vẫn đang cảm thấy rất an toàn.
Ít nhất thì sự tập trung của gã cũng chỉ có mức độ. Gã thậm chí đã trùm phần mũ của chiếc áo choàng parka lên đầu để che gió lạnh. Điều này đối với tôi có hai ý nghĩa: thứ nhất là gã sẽ không nghe thấy tôi ở bước tiến cuối, và thứ hai là tôi phải ra đòn mạnh hơn trong kế hoạch, nếu không gã sẽ còn kịp thét lên cảnh báo.
Vài giây sau đó, tôi khom người ngồi trên tảng đá.
Khi nhìn sang bên, tôi biết trong trang trại vẫn chưa có gì rục rịch. Chiếc xe Malibu vẫn đứng bên cạnh hai chiếc xe khác trong nhà để xe đang mở cửa. Điều đó có nghĩa là, chúng tôi phải đối mặt với một số lượng địch thủ không nhỏ. Nhưng một khi đã đưa được đứa bé vào trong vòng an toàn, chúng tôi cũng đủ sức xử lý cả một nhóm đông.
Suy nghĩ về cô bé Ivy khiến da đầu tôi tê tê.
Tôi căng các cơ lên và ước lượng thật chính xác. Khuỵu gối lấy đà, nhảy bật lên cao rồi ném mình xuống trong thế báo vồ.
Gã chỉ nhận ra khi tôi đã hạ chân xuống, ngay sát sau lưng gã.
Đối thủ của tôi giật mình và rụt đầu vào giữa hai bờ vai. Chỉ sau một tích tắc, gã muốn xoay trở lại thật nhanh. Nhưng trong trường hợp này, kể cả tích tắc kinh hoàng ngắn nhất cũng đã là quá nhiều.
Cú chặt tay của tôi giáng đúng vào mục tiêu với sức mạnh đã được tính toán chính xác. Không một tiếng động, tên gangster gục xuống. Tôi thậm chí còn kịp tóm lấy khẩu súng máy để nó không đập xuống đất mà gây nên tiếng động.
Hai phút sau, tên gangster đã được trói gô lại và bị bịt mồm.
Tới lúc này thì các bạn đồng nghiệp của chúng tôi đã xiết vòng vây lại gần hơn và tìm cách bao quát trận thế. Qua điện đàm chúng tôi được biết rằng với một sác xuất rất lớn, trên toàn khuôn viên không có vọng gác thứ hai. Nhưng sự tin chắc bao giờ cũng tốt hơn là sác xuất lớn. Chúng tôi không thể chờ đợi cho tới khi đối phương nảy ý định cử người đến thay ca.
Phil và tôi cần tới mươi phút để lại gần tòa nhà, không tiếng động và không hình ảnh.
Ngoài chái nhà để xe, rõ ràng chỉ có tòa nhà chính đang được sử dụng. Các khung cửa sổ được bịt chặt từ phía bên trong bằng những tấm nhựa màu đen. Nấp vào bóng tối của khu chuồng ngựa giờ bỏ hoang, hai chúng tôi khe khẽ đánh giá tình hình. Cả hai cùng chú ý đến một cánh cửa thông hơi bằng gỗ nằm chênh chếch, kinh nghiệm cho chúng tôi biết rằng sau loại cửa này thường là một cầu trượt chuyển hàng, dẫn xuống tầng hầm.
Tôi lẻn về hướng đó. Phil lăm lăm súng yểm hộ cho tôi từ phía sau.
Chúng tôi không cần phải bàn bạc thêm lấy một lời. Việc mở ổ khóa móc ngoài không mấy dễ dàng vì tất cả đinh ốc đã rỉ sét. Một chút sau, khi Phil băng qua mảnh sân trong mọc đầy cỏ dại thì tôi đã mở được khuôn cửa gỗ ra và đang thầm nguyền rủa những tấm bản lề rỉ sét kêu cót két. Cũng may là tiếng nghiến của sắt rỉ không to lắm, ngoài ra, trong nhà đang vang lên tiếng radio. Tôi đoán rằng chưa một tên nào trong đám gangster nghe thấy những tiếng động đáng ngờ ngoài sân.
Lắng nghe hai giây đồng hồ, rồi tôi thận trọng trèo qua khung gỗ đứng chênh chếch đó, xuống dưới.
Phil bám theo tôi và xoay người đóng cửa lại. Bóng tối dày đặc phủ ập xuống. Tôi nháy đèn pin định hướng rồi tắt đi ngay, lướt sang phía một cánh cửa bằng gỗ rất dày.
Cả bản lề của cánh cửa này cũng rên lên cót két.
Thật bình tĩnh, tôi mở nó ra trong tốc độ của sên bò. Giờ đây thì mắt tôi cũng đã làm quen được với tỉ lệ ánh sáng mới. Bóng mờ yếu ớt tỏa ra từ một lỗ thông hơi nào đó ít nhất cũng cho người ta nhìn thấy những đường viền mờ ảo. Một khoảng hành lang dài, vài cánh cửa bên trái và bên phải. Một trong số đó bị khoét một lỗ nhỏ hình vuông, một dạng cửa nhìn đơn giản. Ánh đèn yếu ớt hắt ra từ căn phòng sau nó.
Tôi gật đầu về phía Phil rồi chuyển động tới.
Bạn tôi ở lại. Nếu gặp khó khăn, phải có ai đó đóng vai trò quân dự bị. Rón rén trên những đầu ngón chân, tôi chuyển động trên nền hành lang đúc bê tông, bị thu hút bởi khoảng hình vuông mờ sáng kia như có ma lực. Cuối cùng, tôi dừng lại, lắng nghe.
Những hơi thở. Những hơi thở nhẹ, nhanh,… một đứa bé!
Tôi nhìn qua khoảng hở hình vuông, khoảng hở rõ ràng đã được tạo ra rất tạm bợ bằng những đường cưa thô sù, vội vã, chỉ nhằm mục đích tạo lỗ quan sát. Trong căn phòng cửa sổ sau đó sáng một ngọn đèn trần yếu ớt. Tôi nhìn thấy vài tấm đệm, một mái tóc xoăn vàng và gương mặt nhỏ bé thanh thản đang chìm trong giấc ngủ, và tôi nhẹ nhõm mỉm cười.
Chỉ thoáng qua, tôi cũng biết ổ khóa thuộc loại đơn giản. Cây nạy với những ngạnh sắt dịch chuyển được là đủ cho tôi. Một tiếng ‘cách’ nho nhỏ vang lên khi lưỡi gà trong ổ khóa bật về. Tôi xoay nắm đấm và thận trọng mở cửa ra.
Chỉ sau ba bước chân tôi đã đến bên tấm đệm. Đồng thời, tôi thoáng nhận thấy qua khóe mắt dáng người thứ hai.
Như bị một con rắn độc cắn phải, tôi giật về. Bàn tay thoắt đưa lên bao súng. Mọi dây thần kinh trên cơ thể tôi đều căng lên như dây đàn. Thế rồi tôi chầm chậm thở ra.
Người đàn ông đang tựa người vào khoảng tường trong góc chết cạnh cánh cửa đó bị trói và bị bịt mồm!
Hai con mắt anh ta nhìn trân trân ra phía trước. Ánh mắt như đang nhìn xuyên qua tôi. Anh ta đang say thuốc phiện, rõ ràng là như thế. Một chiếc khăn len buộc ngang nửa mặt dưới để ngăn anh ta nhổ nùi giẻ bịt mổm ra, mặc dù vậy tôi vẫn nhận ra anh ta ngay lập tức.
Mel Corlet!
Vị công chức bị nghi là ngày hôm nay sẽ lén đưa một lượng heroin lớn vào Nhà Trắng!
Tôi không hiểu anh ta làm gì ở đây.
Và điều quan trọng hơn cả là tôi không linh cảm ra rằng, chính trong những giây phút này, các bạn đồng nghiệp của tôi vẫn tin chắc là họ đang quan sát một anh Mel Corlet thật.
Vì thế mà tuy tôi cũng ngạc nhiên đấy, nhưng không có được một phần nhỏ của mức độ cảnh giác mà lẽ ra tôi phải có.
* * *
Tôi trườn mình dọc triền đá chênh chếch, thật chậm, từng centimet một. Khó khăn không nằm ở chỗ leo trèo, mà nằm trong sự cần thiết phải chuyển dịch sao cho hoàn toàn không gây một tiếng động. Đa phần thời gian tôi chỉ chạm vào đất qua các đầu ngón tay và đầu ngón chân, và tôi mừng khôn xiết vì ít nhất thì những dải bụi rậm xung quanh vẫn còn lụp đụp rụng nước.
Ở đâu đó phía bên kia con đường, Phil đang sẵn sang can thiệp nếu cần thiết.
Nhưng không được để chuyện đó xảy ra. Một vụ đọ súng là thứ cuối cùng mà chúng tôi cần tới lúc này. Thật thận trọng, tôi hé mắt nhìn qua mép tảng đá, và nhẹ nhàng thở ra khi thấy tên gangster vẫn còn quay lưng về phía mình.
Gã vẫn đang cảm thấy rất an toàn.
Ít nhất thì sự tập trung của gã cũng chỉ có mức độ. Gã thậm chí đã trùm phần mũ của chiếc áo choàng parka lên đầu để che gió lạnh. Điều này đối với tôi có hai ý nghĩa: thứ nhất là gã sẽ không nghe thấy tôi ở bước tiến cuối, và thứ hai là tôi phải ra đòn mạnh hơn trong kế hoạch, nếu không gã sẽ còn kịp thét lên cảnh báo.
Vài giây sau đó, tôi khom người ngồi trên tảng đá.
Khi nhìn sang bên, tôi biết trong trang trại vẫn chưa có gì rục rịch. Chiếc xe Malibu vẫn đứng bên cạnh hai chiếc xe khác trong nhà để xe đang mở cửa. Điều đó có nghĩa là, chúng tôi phải đối mặt với một số lượng địch thủ không nhỏ. Nhưng một khi đã đưa được đứa bé vào trong vòng an toàn, chúng tôi cũng đủ sức xử lý cả một nhóm đông.
Suy nghĩ về cô bé Ivy khiến da đầu tôi tê tê.
Tôi căng các cơ lên và ước lượng thật chính xác. Khuỵu gối lấy đà, nhảy bật lên cao rồi ném mình xuống trong thế báo vồ.
Gã chỉ nhận ra khi tôi đã hạ chân xuống, ngay sát sau lưng gã.
Đối thủ của tôi giật mình và rụt đầu vào giữa hai bờ vai. Chỉ sau một tích tắc, gã muốn xoay trở lại thật nhanh. Nhưng trong trường hợp này, kể cả tích tắc kinh hoàng ngắn nhất cũng đã là quá nhiều.
Cú chặt tay của tôi giáng đúng vào mục tiêu với sức mạnh đã được tính toán chính xác. Không một tiếng động, tên gangster gục xuống. Tôi thậm chí còn kịp tóm lấy khẩu súng máy để nó không đập xuống đất mà gây nên tiếng động.
Hai phút sau, tên gangster đã được trói gô lại và bị bịt mồm.
Tới lúc này thì các bạn đồng nghiệp của chúng tôi đã xiết vòng vây lại gần hơn và tìm cách bao quát trận thế. Qua điện đàm chúng tôi được biết rằng với một sác xuất rất lớn, trên toàn khuôn viên không có vọng gác thứ hai. Nhưng sự tin chắc bao giờ cũng tốt hơn là sác xuất lớn. Chúng tôi không thể chờ đợi cho tới khi đối phương nảy ý định cử người đến thay ca.
Phil và tôi cần tới mươi phút để lại gần tòa nhà, không tiếng động và không hình ảnh.
Ngoài chái nhà để xe, rõ ràng chỉ có tòa nhà chính đang được sử dụng. Các khung cửa sổ được bịt chặt từ phía bên trong bằng những tấm nhựa màu đen. Nấp vào bóng tối của khu chuồng ngựa giờ bỏ hoang, hai chúng tôi khe khẽ đánh giá tình hình. Cả hai cùng chú ý đến một cánh cửa thông hơi bằng gỗ nằm chênh chếch, kinh nghiệm cho chúng tôi biết rằng sau loại cửa này thường là một cầu trượt chuyển hàng, dẫn xuống tầng hầm.
Tôi lẻn về hướng đó. Phil lăm lăm súng yểm hộ cho tôi từ phía sau.
Chúng tôi không cần phải bàn bạc thêm lấy một lời. Việc mở ổ khóa móc ngoài không mấy dễ dàng vì tất cả đinh ốc đã rỉ sét. Một chút sau, khi Phil băng qua mảnh sân trong mọc đầy cỏ dại thì tôi đã mở được khuôn cửa gỗ ra và đang thầm nguyền rủa những tấm bản lề rỉ sét kêu cót két. Cũng may là tiếng nghiến của sắt rỉ không to lắm, ngoài ra, trong nhà đang vang lên tiếng radio. Tôi đoán rằng chưa một tên nào trong đám gangster nghe thấy những tiếng động đáng ngờ ngoài sân.
Lắng nghe hai giây đồng hồ, rồi tôi thận trọng trèo qua khung gỗ đứng chênh chếch đó, xuống dưới.
Phil bám theo tôi và xoay người đóng cửa lại. Bóng tối dày đặc phủ ập xuống. Tôi nháy đèn pin định hướng rồi tắt đi ngay, lướt sang phía một cánh cửa bằng gỗ rất dày.
Cả bản lề của cánh cửa này cũng rên lên cót két.
Thật bình tĩnh, tôi mở nó ra trong tốc độ của sên bò. Giờ đây thì mắt tôi cũng đã làm quen được với tỉ lệ ánh sáng mới. Bóng mờ yếu ớt tỏa ra từ một lỗ thông hơi nào đó ít nhất cũng cho người ta nhìn thấy những đường viền mờ ảo. Một khoảng hành lang dài, vài cánh cửa bên trái và bên phải. Một trong số đó bị khoét một lỗ nhỏ hình vuông, một dạng cửa nhìn đơn giản. Ánh đèn yếu ớt hắt ra từ căn phòng sau nó.
Tôi gật đầu về phía Phil rồi chuyển động tới.
Bạn tôi ở lại. Nếu gặp khó khăn, phải có ai đó đóng vai trò quân dự bị. Rón rén trên những đầu ngón chân, tôi chuyển động trên nền hành lang đúc bê tông, bị thu hút bởi khoảng hình vuông mờ sáng kia như có ma lực. Cuối cùng, tôi dừng lại, lắng nghe.
Những hơi thở. Những hơi thở nhẹ, nhanh,… một đứa bé!
Tôi nhìn qua khoảng hở hình vuông, khoảng hở rõ ràng đã được tạo ra rất tạm bợ bằng những đường cưa thô sù, vội vã, chỉ nhằm mục đích tạo lỗ quan sát. Trong căn phòng cửa sổ sau đó sáng một ngọn đèn trần yếu ớt. Tôi nhìn thấy vài tấm đệm, một mái tóc xoăn vàng và gương mặt nhỏ bé thanh thản đang chìm trong giấc ngủ, và tôi nhẹ nhõm mỉm cười.
Chỉ thoáng qua, tôi cũng biết ổ khóa thuộc loại đơn giản. Cây nạy với những ngạnh sắt dịch chuyển được là đủ cho tôi. Một tiếng ‘cách’ nho nhỏ vang lên khi lưỡi gà trong ổ khóa bật về. Tôi xoay nắm đấm và thận trọng mở cửa ra.
Chỉ sau ba bước chân tôi đã đến bên tấm đệm. Đồng thời, tôi thoáng nhận thấy qua khóe mắt dáng người thứ hai.
Như bị một con rắn độc cắn phải, tôi giật về. Bàn tay thoắt đưa lên bao súng. Mọi dây thần kinh trên cơ thể tôi đều căng lên như dây đàn. Thế rồi tôi chầm chậm thở ra.
Người đàn ông đang tựa người vào khoảng tường trong góc chết cạnh cánh cửa đó bị trói và bị bịt mồm!
Hai con mắt anh ta nhìn trân trân ra phía trước. Ánh mắt như đang nhìn xuyên qua tôi. Anh ta đang say thuốc phiện, rõ ràng là như thế. Một chiếc khăn len buộc ngang nửa mặt dưới để ngăn anh ta nhổ nùi giẻ bịt mổm ra, mặc dù vậy tôi vẫn nhận ra anh ta ngay lập tức.
Mel Corlet!
Vị công chức bị nghi là ngày hôm nay sẽ lén đưa một lượng heroin lớn vào Nhà Trắng!
Tôi không hiểu anh ta làm gì ở đây.
Và điều quan trọng hơn cả là tôi không linh cảm ra rằng, chính trong những giây phút này, các bạn đồng nghiệp của tôi vẫn tin chắc là họ đang quan sát một anh Mel Corlet thật.
Vì thế mà tuy tôi cũng ngạc nhiên đấy, nhưng không có được một phần nhỏ của mức độ cảnh giác mà lẽ ra tôi phải có.
* * *