Cầu Trời đổi Ngọn Gió Đồi
Cầu trời đổi ngọn gió đồi
Cho mây trở lại thơ tôi một dòng...
Kết thành những hạt mưa đông
Nở trăm vạn đoá hoa bông tuyết gầy
Sân ngoài trắng phủ nhành cây
Hái vào trải dưới hiên tây rượu cười
Một dòng chữ hoá ra mười
Cảm ơn ngọn gió đông ngươi lắm à
Bài thơ tặng bạn sẳn là
Mai chùm áo mũ chân qua luận vần
Cảm ơn ngọn gió đông, cảm ơn anh TiCa đã gợi ý cho một dòng thơ của nhị tui hoá thành mười nghe, xin mời Anh và gió nhâm nhi vài ba ly rượu với nhị tui cho ấm lòng vậy; khà khà.
Thân,
Nhị
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 301.217 lượt xem —
Trang 133 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.07.2014 07:05:18 bởi Cố Quận>
Cắn Tai!
Đâu một thời oanh liệt
Bị người ta cắn tai
Giờ phương trời cách biệt
Thơ lời nhớ thương ai
Bà Năm Trầu đêm ấy
Nỡ nào cắn, răng nhai
May là dày chưa sứt
Nên tai còn liền tai
Đâu một lần oanh liệt
Người ta cắn không la
Giờ hai bờ cách biệt
Người có nhớ thương ta!!!
Nhớ! Còn không mau về...đưa tai cho Chị Năm Trầu cắn; khà khà


. Thân,
Lão Nhị
Tình Thu Xưa Đã Hết!
Có một dạo tôi ngồi nghe tiếng lá
Vàng mùa thu xào xạc rã rời âm
Tiếng guốc vang trên lối nhựa nhịp trầm
Hương áo lụa lan nằm vương hoa cỏ
Có một thời tôi mơ hình bóng ngọ
Màu mắt trong, môi son đỏ lên trường
Làn heo may lồng mái tóc sợi vương
Trên vai yếu thơ về thương với nhớ
Rồi những lúc tôi vần câu tiếc nuối
Tháng ngày xưa tình hai buổi hẹn hò
Tháng ngày xưa mình đôi kẻ nguyện cho
Đời nhau cả vui buồn và ngọt đắng
Rồi hôm nay thu vàng tơ nhạt nắng
Tôi không em và em vắng tôi mà
Hai hướng mình mỗi lúc xa vời xa
Tình đã vỡ! Tình đã là vĩ dãng
Và mùa thu...từng mùa thu ta thán
Từng mùa thu hoa tàn chớm bao lần
Lá vàng rơi! Lá vàng rụng vàng sân
Thơ ta khóc mùa ái ân thu cũ
Thơ ta chữ vần âm như thác lũ
Câu từng câu sầu ủ rũ lụa người
Năm mười thu...giờ đã quá ba mươi
Mùa biệt xứ! Lá vàng rơi lá chết
Thu từng thu em ta tình nay hết!
Hết thì thôi! Than hoài được gì ông thần say ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Thà xin, hỏi Ai Gia đi thăm bạn...ý quên! Người Yêu, ai gia hỏng cho đi thì thôi; chứ đi mà không xin, không hỏi...ai gia hay được là nhị tui mất mạng O ơi.
Xin Đi Thăm Bạn
Mình! Cho em xin đi thăm bạn
Tâm tình thuở cắp sách hàn vi
Mình! Cho em xin đi một tháng
Tâm tình thời áo trắng trường thi
Đi thăm bạn nào mà cả tháng, ông nói lại tui nghe coi!!! Khà khà
.
Thân,
Nhị
Mùa Lá Chết
Một chiếc lá rơi
Báo mùa thu đang lại
Mây trắng giăng trời
Là heo may thu tái
Một giọt sầu bay
Bóng chiều pha sương khói
Chén sầu trên tay
Nhạn từng đàn cánh mỏi
Một vầng trăng non
Nửa mảnh treo nhánh liễu
Nghiêng bàu rượu ngon
Nhớ người môi hàm tiếu
Một mùa thu xưa
Giờ về đâu thu hỡi
Ta chờ đêm mưa
Vần âm thơ thu khởi
Một chiếc lá rơi
Một cành trăm lá chết
Rồi từng chiếc rơi
Câu chữ thơ thu dệt...
Thế là thu này lại đầy ắp thơ rồi đây; khà khà.
Thân,
Nhị
Người hiền như nhị tuithì ở được bao lâu O
!!!
Nhị Tui Người Hiền
Mô Phật! Nhị tui người hiền
Người ta chưa nói tay liền tay thoi
Đồng bọn năm bảy đánh hôi
Phe nhóm đánh tục liên hồi không ngưng
Lạy Chúa! Nhị tui ông từ
Người ta chưa viết thơ ừ chữ thơ
Đồng bọn vẽ nắng hoạ tơ
Phe nhóm khen bến thưởng bờ chìm ghe
Lạy Đời! Nhị tui hiền nè
Người ta chưa động là đè ra sân
Đồng bọn năm bảy rần rần
Phe nhóm hò hét...dành phần hiền nhân
Hiền thế chắc là được ở đây luôn rồi o Thi Hạnh hỉ!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Thấy Út Muội tặng hình là nhị ca đây phải nhanh chân vào đề thơ tặng lại hầu đáp tạ Út vậy.
Áo Người Xanh...Hiền Phụ
Áo người xanh lối nhỏ
Chân guốc mộc khua thềm
Tay cơm đầy tay giỏ
Tà sau trước lụa mềm
Em mang xuống cho chàng
Bát canh tình chứa chan
Miếng cá kho nghĩa mặn
Nồng phu thê đá vàng
Lối ngựa áo người xanh
Xa dần khuất ngõ quanh
Tay cơm vơi nhẹ giỏ
Mình luyến cá thương canh
Người áo xanh...hiền phụ
Được người vợ hiền thế này, chắc đã tu mấy kiếp mới đặng gặp nhau kiếp tại tiền Út Chót hỉ!!! Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
O viết bài này hay lắm, xin bái phục; xin mượn ý thơ O viết vài câu hoạ nhé, mong O đọc đừng cười nhị này vậy.
Mong Hoa Cười Trên Những Áng Thơ Rơi
Những áng thơ rơi trên cành hoa chưa nỡ
Lời không chờ không đợi cánh vàng hương
Bởi mến yêu và chán ghét thói thường
Theo năm tháng tàn như sương như khói
Những áng thơ rơi rã rời âm chữ mỏi
Vần câu run nằm trên nhánh bình yên
Sắc lá xanh, vầng trăng ánh dịu huyền
Đêm tỉnh lặng nỗi niềm thơ lắng đọng
Đời quyền thế, tiền tài kia ảo vọng
Bạn bè ư thù địch chóng sớm mà
Tiếng ái thân tàn buổi ghét hận a
Người đổi mặt, thay lòng...ai gia đen bạc
Những áng thơ rơi! Ý từ tan tác
Cành hoa trong gió mát hé nụ rồi
Đoá vàng hương nhè nhẹ toả làn trôi
Thơ áng rụng dưới thềm loang phủ đất
Những áng thơ rơi quên đời tất bật
Quên có không bởi vạn vật vô thường
Đến và đi cùng bụi cát, tro xương
Thơ rồi sẽ ngày chẳng từ, chẳng ý
Chúc O có một ngày vui nghe.
Thân,
Nhị

Thu Tím Áo Người (2)
Em mùa thu tím áo
Cành hoa nở thêu vai
Tóc đuôi gà chân dạo
Tà hương bám vóc mai
Ta chàng thơ bên lối
Ngẩn ngơ! Lạc chữ vần
Màu lụa xa khuất vội
Âm tiết rối! Lạc thần
Chiều hôm qua ngóng đợi
Áo người thu tím không
Làn gió heo may gọi
Đâu tà hương, sắc bông!!!
Ôi! Ngày thu vắng áo
Thơ ta sầu khói bay
Không người chân bước dạo
Vần âm khóc run tay
Thơ hoài trông áo tím
Chiều hôm kia đâu giờ
Mây trời giăng! Nắng lịm
Tắt trên ngõ sương mờ
Gặp ông giữa lối một lần là người ta không còn dám đi lại con đường này rồi ông thần say ơi; khà khà


.Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.07.2014 19:14:18 bởi Cố Quận>
Xin Về...Sếp Không Cho
Có xin...mà Sếp không cho
Nghi rằng về Rạch Giá hò hẹn ai
Nàng tóc ngắn, cô tóc dài
Áo tà, áo cánh, chân hài, guốc cao
Có xin...mà Sếp không trao
Tờ giấy phép, nên nhị nào dám đi
Có xin Bạn Hiền ơi, nhưng Sếp phán "Muốn đi thì để mạng lại!"...thì đi đâu được mà đi.
Thân,
Lão Nhị
Thế ư! Lỡ viết mấy bài trong Cõi Bình Yên nầy rồi, giờ phải làm sao đây Ông Anh!!!
Lỡ Tay Thơ Lỡ Thơ Rồi!
Lỡ tay thơ lỡ thơ rồi
Cõi Bình Yên gió trên đồi gió lên
Thôi lửa bốc! Thôi cung tên
Tiếng dây vừa dứt...lăn kềnh vịm, chung
Bớ Phố! Nhị bước đường cùng
Núp sau gốc liễu hãi hùng, chân run
Thơ bút lỡ vần âm phun
Cõi Bình Yên dám tiêu tùng bỏ thây
Làm sao đây...làm sao đây!!!
Tam thập lục kế...độn thổ mới thoát trận nầy Chú Cuội ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Hoa Thu Trên Áo Trắng
Hoa thu nhành cúc áo nàng
Gác lầu tơ nắng soi làn tóc mây
Mắt thu vời vợi rừng cây
Mịt mù sương khói trời tây ráng chiều
Hồ in thu bóng tịch liêu
Vi vu ngọn gió, lau xiêu xiêu nằm
Từ chàng vào cõi xa xăm
Tuyến đầu binh lửa ba năm chưa về
Cho giòng lệ thấm áo hề
Nhành hoa cúc nhuộm tái tê ấy màu
Trắng tà nếp gãy trước sau
Thu từng thu ngóng chờ nhau có ngày
Áo nàng hương giữa vòng tay
Chàng hôn lên mái tóc mây ướt tình
Tội nghiệp cho đời những người vợ trẻ có chồng đi chinh chiến miền xa quá.
Thân,
Nhị
Cô dạy toán thì được, còn dạy văn thì giảng bài bằng con số ư!!!
Dạy Văn Bằng Con Số!!!
Cô dạy toán rất cừ
Giờ bảo dạy văn ư
Luận bài con số nhảy
Ra cửa sổ kiếu từ
Nói cho vui vậy chứ...chừng nào cô đổi qua dạy văn thì cho nhị em ghi danh theo học với nghe cô Quỳnh Chi.
Học Trò Cô,
Nhị
Đêm Thu Ngồi Nhớ Thương Người!
Đêm thu ngồi nhớ thương người biên tái
Đã mấy mùa trăng thu lại trăng đi
Chiếc lá vàng rơi, nghe gió thầm thì
Hiu hiu tiếng! Sầu phân ly tóc rối
Đêm thu ngồi nhớ thương người mắt dõi
Về phương xa tơ tưởng tiết thu nào
Trăng vàng soi trên lối nhỏ bên nhau
Giờ cách biệt! Em buồn đau cách biệt
Đêm thu ngồi nhớ thương người da diết
Nhìn cảnh o ngồi chống cằm là biết nhớ người ta da diết rồi o ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Thơ có gì đâu mà dạy Cô Giáo ơi! Vài câu trôi theo âm tiết mưa, vần chữ nắng mà thôi.
Cà Phê Con Quán Nhỏ
Cà phê con quán nhỏ
Trên góc phố thân quen
Bên đường hoa phượng đỏ
Nghe dòng nhạc vàng len
Vào tim ta mấy hộc
Nhớ tình xưa! Bạn xưa
Ba mươi năm thoát chốc
Như ngày nắng rồi mưa
Cà phê con quán vắng
Lời nhạc, sắc phượng hồng
Từng ngụm đen, giọt đắng
Mưa tí tách trong lòng
Nhớ người xưa! Bạn xưa
Biết đến khi nào có dịp ngồi cà phê với Cô Giáo Quỳnh Chi, nhắc chuyện ngày nào còn cắp sách hai buổi đến trường...biết đến khi nào!!!
Thân,
Lão Nhị
Nhìn Hoa Tím Nhớ Em!
Đồng heo may cỏ úa
Nhìn hoa tím nhớ em
Xưa tà bay vóc lụa
Vần thơ mộng từng đêm
Giờ thu vàng cánh lá
Nhìn chim di từng đàn
Xuôi nam! Buồn tấc dạ
Chiều không áo ngỡ ngàng
Chốn nào em có nhớ
Phương này ta đợi mong
Lần đi...lời hẹn thuở
Ba thu rồi! Bóng không...
Về thăm làng thôn cũ
Quên đồng xưa! Lối xưa
Tình ta cay chén rượu
Tình em trôi sông mưa
Nhìn hoa Tím nhớ em
Vần thơ vỡ từng đêm
Thu tà bay dáng lụa
Giờ nơi ấy người xem
Người ta đi không về nữa là yêu thương đã hết, tình đã quên, coi như duyên tình xưa đã lỡ làng rồi ông thần say ơi! Khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.08.2014 07:32:19 bởi Cố Quận>
Khà khà...bán Phùng Tiểu Thư là cái mạng già tui tàn dưới tay Ông Ngọc ngay, không dám đâu! Nhị tui không dám đâu Phùng Tiểu Thư ơi.
Không Dám Đâu Tiểu Thư!
Tui mà bán Phùng Tiểu Thư
Người Ta tay chặt làm tư tui à
Rồi ngồi đánh chén ngân nga
"Vợ Ta ngươi bán thời Ta xơi người"
Không dám đâu Tiểu Thư ơi...
Mô Phật!
Thân,
Lão Nhị
Thèm thì về Rạch Giá là có ngay thôi Bạn Hiền.
Rạch Giá Tình Thân
Thèm về Rạch Giá có ngay
Câu hò, tiếng hát đêm ngày tình tang
Chứ đi bỏ đất Kiên Giang
Quê người đô thị nhớ hàng chè rong
Để chiều ngồi khóc bên dòng
Nước trôi hạt lệ! Nát lòng Huệ Tui
Thèm về Rạch Giá là vui
Câu hò, tiếng hát ngọt bùi tình thân
Leo lên xe tốc hành về thăm các bạn ta ngay đi Bạch Huệ; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Đi đâu Bông Cỏ Dính Đầu!!!
Đi đâu bông cỏ dính đầu
Đi đâu mà tóc rối nhầu thế ư!!!
Đi qua bên nớ việc tư
Giữa đường hai cẳng mỏi nhừ nằm lăn
Cho nên nếp áo nó nhăn
Tóc làn sau trước rối nhằng nó lên
Đợi khoẻ mới lội về bên
Này đây ông ạ! Ông đền cho công
Đi không việc mình...việc chồng
Bảo đền với đáp chuyện phòng the ư!!!
Cô cũng thật là tay đáo để đấy; khà khà.
Thân,
Nhị
Bỏ Việc Về Làng
Mai tui bỏ việc về làng
Có bè bạn cũ, có hàng quán xưa
Có biển sáng nắng chiều mưa
Có bờ Miệt Thứ xanh dừa xa xa
Mai tui bỏ việc bạn à
Về làng sống với tuổi già bình yên
Mai Huệ về! Bọn mi nhớ bao xe lam ra đón mình nghe; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Em
Em là ngày
Em là đêm
Là tiếng nhạc
Là nguồn thơ...
Là mùa thu vàng cây cánh lá
Ru hồn ta xào xạc heo may
Ngõ huyền linh nhạt ánh trăng gầy
Sương mù lấp bờ tây lặng nước
Là tiết xuân nắng về cửa trước
Hương tình yêu lả lướt hai tà
Sân vườn sau con bướm vờn hoa
Nghiêng cọng cỏ ngày la đà gió
Là thỏ thẻ trên môi mọng đỏ
Câu du dương ôn, ngọ quanh nhà
Giọng trầm, cao âm hưởng vang xa
Đàn đuổi tiếng ngân nga điệu hát
Là tay bút chữ vần dào dạt
Tím màu thơ man mác nguồn thơ
Cõi miên miên mắt dõi ơ thờ
Ô giấy trắng từng tờ thấm mực
Em là nguồn thơ
Em là khúc nhạc
Là ngày đêm
Của đời ta...
Em này là bà cả hay thứ vậy hả ông thần say; khà khà.
Thân,
Nhị
Lỗ! Chắc chắn là nhị tui lỗ trắng tay.
Bạch Bang Chủ Mua Thơ
Sáng ra bán chữ không tiền
Bán thơ không bạc! Dạ phiền biết bao
Người Ta một tách đắng vào
Nghe nhạc, ngồi ngắm mưa rào dưới hiên
Tiểu Thư Tui đẹp như tiên
Hỏi ai mua hỉ...mua liền dùm cho
Huệ xa nhớ hát với hò
Nhớ trăng bến nước! Nhớ đò Sông Kiên
Sáng ra bán chữ không tiền
Bạch Bang Chủ, tội bạn hiền mua thơ
Một bài ba cắc thôi Bạch Bang Chủ ạ! Mấy Cô Bạn kia của nhị tui kẹo quá, thơ thì đòi lấy hết mà tiền thì không chịu moi ra...Bang Chủ mua dùm nhị này nghe; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Em Trong Chiều Lá Thu Bay
Em trong chiều lá thu bay
Vi vu tiếng gió heo may cánh vàng
Từng chiếc...từng chiếc rụng đàng
Từng bước...từng bước thênh thang bóng vườn
Làn nắng nhạt, hạt mù sương
Tơ rơi trên tóc, giọt vương áo người
Em nhìn nắng nở môi cười
Trông sương khói trắng con ngươi liếc tình
Em trong chiều gió một mình
Lá vàng lơ lững giữa thinh không mùa
Thu đường vang tiếng guốc khua
Thu đường có gã đầu cua đứng chờ
Hắn ra trao giấy bài thơ
Em chớ nhận...mà đêm tơ tưởng hình
Tui nhận kệ tui...ai mượn ông xía vào; khà khà

.
Thân,
Nhị
Em trong chiều lá thu bay
Vi vu tiếng gió heo may cánh vàng
Từng chiếc...từng chiếc rụng đàng
Từng bước...từng bước thênh thang bóng vườn
Làn nắng nhạt, hạt mù sương
Tơ rơi trên tóc, giọt vương áo người
Em nhìn nắng nở môi cười
Trông sương khói trắng con ngươi liếc tình
Em trong chiều gió một mình
Lá vàng lơ lững giữa thinh không mùa
Thu đường vang tiếng guốc khua
Thu đường có gã đầu cua đứng chờ
Hắn ra trao giấy bài thơ
Em chớ nhận...mà đêm tơ tưởng hình
Tui nhận kệ tui...ai mượn ông xía vào; khà khà
Thân,
Nhị
Thơ nhị tui đâu có ế! Tại bán mà bạn bè không ai chịu mua thôi...mượn hai câu này làm thơ được đây.
Ai Bảo Thơ Nhị Ế!!!
Thơ nhị tui đâu ế
Tại bán! Bạn không mua
Vần câu đành phải để
Cho mọt gặm...hôi chua
Thơ nhị này đâu ế
Tại bạn tui vô tình
Mê chơi...đành cất để
Mai mọc nhánh cắm bình
Ai bảo thơ nhị ế!!!
Khà khà.
Thân,
Lão Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.08.2014 07:07:21 bởi Cố Quận>
![]()
Em Với Ngày Tháng Sầu
Em với ngày tháng sầu
Cuộc tình tan vỡ mau
Mùa thu rồi chung lối
Mùa nay ta mất nhau
Em và ngày tháng nhớ
Lần chia biệt thê lương
Chuyện mình yêu đương lỡ
Chuyện mình sầu vương vương
Em với ngày tháng chậm
Đếm từng giây từng giây
Thu ngoài kia mưa thấm
Lá nặng lìa xa cây
Em và ngày tháng sầu
Tình còn đâu...còn đâu!
Tội Em Tôi không!
Cố Quận
Đi một mình! Nhị tui đi một mình thôi Chế ơi.
Đi Một Mình
Một mình...nhị đi một mình
Sếp thời ở lại chỉ hình gửi theo
Cũng tại cái số mệnh nghèo
Chồng đi! Vợ móc túi vèo trống trơn
Đi một mình! Một mình thôi Chế Kiếm ạ; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Em Trên Đồng Cỏ Thu Vàng
Em trên đồng cỏ thu vàng
Lung linh tơ nắng, gió làn hiu hiu
Đi đâu lạc lối giữa chiều
Đi đâu mà bóng xiêu xiêu thế à
Chơi thì đừng có đi xa
Kẻo hoàng hôn tắt người ta kiếm tìm
Người ta thắt ruột, thót tim
Người ta kêu khóc làm chim cánh rời
Về thôi em! Về em ơi
Thu vàng nhạt nắng vàng rơi tối đồng
Trời không thấy ngọn cỏ bồng
Trăng treo cuối ngõ...anh chồng đứng run
Ừ! Quay về đi em nhé, tội anh chồng đứng run trên đường...sợ em mê chơi, đi luôn không về nữa; khà khà.
Thân,
Nhị
Dạ thưa Cô Giáo! Tại hai bạn Kim Thơ với Bạch Mai bày đầu chuyện buôn bán, chứ nào phải tại nhị em; Cô Giáo đừng phạt em...oan ơi ông địa cho em lắm nghe Cô.
Tại Kim Thơ Với Bạch Mai
Tại Kim Thơ với Bạch Mai
Nên thơ em mới dông dài tiền nông
Cô bảo không! Thơ em không
Chẳng vần tờ bạc...giấy đồng được chăng!!!
Bớ các Bạn Ta...Cô Giáo cầm roi rượt nhị tui! Khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Em Mời Ta Rượu
Em mời ta chén rượu
Năm ngón thon, tay ngà
Cạn chung...hồn thi phú
Lên ngự tóc mượt mà
Từng sợi vương vấn thơ
Nửa mái, chữ vần mơ
Hàng hàng câu mực nối
Dưới trời thu nắng tơ
Ta mời em chén cay
Từ từ nhé kẻo say
Mắt sầu dâng sương khói
Hình bóng gã mù bay
Em cùng ta chén rượu
Thơ ngự mái mượt mà
Sợi nào vương vần cú
Vừa rụng xuống em à
Tình thu! Sa sợi tóc
Cho rối chữ thơ mình
Nặng chìm trong đáy cốc
Sương giọt ướt thu tình
Nhị ca xin mượn ý bài "Sợi Tóc Thu Tình" của Dulan mà hoạ lại vậy; chúc hai ngày cuối tuần vui nghe.
Thân,
Nhị Ca
Đánh lấy mâm tiền này thì cà phê nhìn mưa rơi cả năm vẫn chưa hết.
Bây Giờ Tiếc Thay...
Ra ngoài chặn lấy mâm tiền
Đưa thì tha mạng...không phiền lắm a
Đánh lăn ra đất thế là
Mâm tiền rơi xuống gom mà cà phê
Nhìn mưa nhớ bạn, tình hề
Đưa người năm cũ đường về nhà run
Muốn hun...sao ngại không hun
Chàng ơi! Giờ cách muôn trùng tiếc thay
Nhị tui dông nghe Phùng Tiểu Thư, còn đứng cà kê ở đây một hồi...Bà Giáo Chi mà bắt được là thành phế nhân à nghe; khà khà.
Thân,
Lão Nhị


!!! Khà khà


thì ở được bao lâu O
!!!

; xin mượn ý thơ O viết vài câu hoạ nhé, mong O đọc đừng cười nhị này vậy.
.










