Nhị ca chia buồn cùng Chiều nghe! Đời người vốn vô thường, sinh lão bệnh tử ai rồi cũng bước qua; nhưng người ở lại phải đối diện với cảnh phân ly, từ biệt thì đau lòng lắm Út Chót ạ.
Cuộc Phân Ly!
Hôm qua còn chuyện phiếm
Nay từ giã cuộc đời
Mai đâu tìm đâu kiếm
Người thân thương! Du trời
Ta trần gian khóc lệ
Giọt dài phút phân ly
Huyệt đen hoa tang lễ
Trắng một màu biệt ly
Hôm qua còn chuyện vãn
Nay người bỏ cuộc đời
Mai tìm đâu tăm dạng
Bóng đà nương mây trời
Đời người qua thoáng chốc
Sống hết tình hôm nay
Bao thương yêu lòng dốc
Rồi một buổi chia tay
Không luyến lưu, tiếc nuối
Chẳng hận phút từ ly
Ba vạn ngày một chuỗi
Sinh...lão...bệnh...tử quy
Nhị ca nguyện cầu cho hương hồn Bác Trai và Ông Anh tiêu diêu nơi miền lạc cảnh nghe Chiều.
Thân,
Nhị Ca
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 301.212 lượt xem —
Trang 134 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.08.2014 14:17:23 bởi Cố Quận>
Xin khoanh tay chào anh Hoài Việt đến chơi, mừng Anh ghé nhà nhị...để nhị tui bê vịm rượu mời Anh vài ba ấm rồi mình ngồi thơ nghe.
![]()
Dễ Thương Thật A!!!
Vần thơ dễ thương thật a!!!
Mời Anh chung rượu này à tạ ân
Lời khen lâu lắm...đã gần
Hai mùa mới có được lần nghe đây
Mời Anh chén cạn trên tay
Đưa tôi rót tiếp thơ gầy cuộc thơ
Dễ thương quăng quách ra bờ
Vần câu kể thuở dại khờ húi cua
Hồi đó...Anh đã biết thương thầm nhớ trộm người ta thì nhị tui còn bắn bi với đám bạn cùng tuổi ngoài đầu ngõ Anh hỉ!!! Khà khà![]()
![]()
.
Thân,
Nhị
Áo Thu Người Nắng nhạt
Áo hoa người lối thu vàng
Áo hoa người vạt trên đàng lá rơi
Gọi tơ nắng nhạt trên trời
Theo hương lụa lững lơ mời dạt trôi
Nắng mê mẩn mắt và môi
Nắng quanh quẩn phố đây rồi nắng ngưng
Áo hoa người bước ngập ngừng
Tà ôm lấy nắng chân dừng cười duyên
Làm cho nắng ngả nắng nghiêng
Nghìn tia rụng! Cánh lá nghiền sợi tan
Ối giời! Áo o làm tan dạt nắng thơ của nhị tui rồi; khà khà.
Thân,
Nhị
Đừng nghĩ quấy cho Cô Giáo Tui nghe Bạn Hiền!
Đừng Nghĩ Quấy Cho Cô Giáo Tui!
Trước Cô nhìn anh Tiến
Sau Cô liếc mâm tiền
Thắng à bao nhớ hiến
Không! Thời sẽ lắm phiền
Đừng nghĩ quấy Cô Tui
Tội! Bát Tiểu Thư ui
Im...mai Cô đãi bún
Sáng, chiều chén rượu vui
Mô Phật! Đừng nghĩ oan cho Cô Giáo Tui nghe Bát Tiểu Thư; khà khà.
Thân,
Nhị
Mùa Em Đi! Lá Rụng
Mùa em đi lá rụng
Mùa em đi thu vàng
Sương mù che thung lũng
Xào xạc gió trên đàng
Mùa thơ ta nhạt nắng
Mùa thơ ta chữ sầu
Trăng treo nhành đêm trắng
Mực loang ánh đèn dầu
Mùa lá rụng em đi
Thơ ta gánh sầu bi
Chữ vần loang tím mực
Tình một khối tình si
Mùa em đi! Lá Rụng
Em đi! Lá rụng, thơ ta rụng theo em ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Ừ! Cầu trời có mưa thì mưa ít ít, mưa cách ngày thôi...chứ mưa mà triền miên năm bảy bữa thì đò nhị chìm mất! Mai mốt sau cơn mưa trăng lại sáng, lấy gì chèo qua sông gặp bạn mà uống rượu, ngồi thơ anh TiCa hỉ!!!
Click here to view the original image of 600x420px.
Cầu Mưa Ban Ngày
Cầu trời mưa xuống ban ngày
Chiều mưa tạnh, đêm chốn này trăng lên
Để đò một chiếc lênh đênh
Theo dòng sông chảy bồng bềnh rượu thơ
Dăm ba bằng hữu cuộc cờ
Đàn ai cung trổi sau bờ tre xanh
Bài hát tiếc thuở còn thanh
Nhớ người biên trấn giữ thành quách xa
Cầu trời mưa hạt đông sa
Ban ngày, chiều tạnh đò là sông trăng
Mời anh Tica và bằng hữu Góc Đời Thơ cạn chén này rồi thơ nghe; khà khà.
Thân,
Nhị
Lá Vàng Bên Ấy Qua Đây
Lá vàng bên ấy qua đây
Vương màng nhện trắng vườn này là thu
Là heo may tiếng vi vu
Là sương sớm, là chiều mù khói bay
Là ta say chữ vần say
Là thơ âm tiết thu gầy dưới trăng
Là mưa thu hạt giăng giăng
Nửa đêm tí tách hiên bằng ướt hiên
Sáng ngày chiếc lá lạc miền
Dòng đưa khe bắc, xuôi triền đồi nam
Chiều nay chiếc lá ra vàm
Dăm hôm lá rửa! Lá làm phù sa
Lá vàng bên ấy không qua
Một màng trắng nhện nằm mà nhớ thu
Thu đi...con nhện nhớ thu hay thơ ông nhớ thu đây!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Út Chót khen thơ nhị ca mãi không sợ nhị ca lên mặt sao!!! Nhị ca cám ơn Út Chót nghe.
Cám Ơn Người Gửi Thiệp
Nhìn tấm thiệp cám ơn
Út khen mãi...sinh cơn
Chữ chân, đầu, mày, mặt
Tưởng thơ tài thơ hơn
Cám ơn tấm thiệp này
Bút múa ngờ phụng bay
Ngờ cánh song song vũ
Trên dưới nét mực đầy
Cám ơn Út...cám ơn
Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.08.2014 19:21:16 bởi Cố Quận>
Em Thu
Em thân lá úa
Em cành gầy thu
Em tình một thủa
Em ngọn heo ru
Ta viên sỏi nhỏ
Nằm yên trong vườn
Ta nghe lời gió
Về xây mộng thường
Em làn mây trắng
Bồng trôi...bềnh trôi
Em nghìn tơ nắng
Dạt soi...dạt soi
Ta dòng nước đục
Mùa đi...mùa đi
Ta rồi một lúc
Tình si...tình si
Em à! Thu sắc
Buồn qua tái tê
Em à! Thu mắt
Sầu dâng tái tê
Ta thơ năm tháng
Chờ em thu vàng
Ta thơ vần thán
Chờ em thu vàng
Bây chừ em đến
Ừ! Mai lại xa
Bỏ chiều trên bến
Mình ta...mình ta
Em thân lá úa
Cành khô chiếc rơi
Tình thu một thủa
Đầy nay tàn vơi
Em thu...em thu
Giời ạ! Ông và mùa thu đậm tình đến thế này ư!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Tình Cờ Thấy Thơ Tặng Mình
Hôm nay qua phố tình cờ
Thấy người vần chữ đề thơ tặng mình
Mừng quá...tay bế, tay rinh
Mang về làm của, làm tin sau này
Người ta đêm ngủ không say
Chập chờn...dưới bóng trăng gầy áo ai
Hai tà tím sắc lụa dài
Hai tà với dáng trang đài thu xưa
Lung linh trời ánh sao thưa
Nghìn tơ vàng rụng dòng vừa trôi tơ
Chập chờn...tỉnh giấc là mơ
Dưới đèn hồn xác thẩn thờ! Ngồi trơ
Hôm nay qua phố tình cờ
Thấy người vần chữ đề thơ tặng mình
Mang về làm của, làm tin
Mang bài bút họa lên hình cất riêng
Cất làm của riêng thì nhớ đừng cho ai thấy Út Chót nhé, kẻo không họ nghĩ là nhị ca...!!! Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Hạ Muội nói dịch...làm nhị ca nhớ tên "Dịch Vật Ép", Hắn đi đâu cả năm không thấy tăm dạng!!!
Dịch Thơ!
O ôm mấy mươi bài thơ
Nhị dịch ra gió thổi bờ gió đi
Là vần chữ biến còn gì
Là câu ý rụng dòng thì thơ trôi
Đừng đem nhị dịch O ôi
Say thời vực thẳm với đồi như nhau
Còn muốn nhị ca dịch thơ nữa không!!! Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Ta Và Tình Thu
Ta và một mối tình thu
Về ngang trên lối âm u lá vàng
Rụng đầy theo gió heo sang
Từng chiếc...từng chiếc ngập đàng thu sương
Hạt nào nhẹ, hạt nào vương
Hạt nào bay vút qua tường vào sân
Hạt nào bám áo giai nhân
Hạt nào lạnh buốt tay trần ngón âm
Run run ngón đánh dây cầm
Tiếng khoan nhặt, tiếng bổng trầm tiếng thu
Tình ta lạc lối sương mù
Xạc xào lá khoát hình thù áo bay
Tình ta tợ chén rượu cay
chòng chành sóng mắt viền mày liễu thu
Tơ vàng rụng lối âm u
Lá vàng ướt lối sương mù đẵm sương
Tình thu bao giờ cũng nằm trong chén rượu của ông, phải vậy không ông thần say!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Chết Nhát!
Thà mang danh chết nhát
Còn hơn bị Cô đòn
Là mình mông bầm nát
Thoa thuốc đắp bông gòn
Thà mang danh chết nhát
Cho yên cái thân già
Không nhận mình chết nhát
Thời chống đỡ sao nà!!!
Em nhát từ thuở học chung lớp với Cô Giáo Quỳnh Chi! Giờ Bát Tiểu Thư nói ra...làm thiên hạ biết cả rồi, làm sao bây giờ!!! Khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Dulan,
Thường thì thơ càng nhiều thời vần càng chỉnh và chữ rồi sẽ theo ý mình (tứ thơ), Dulan cứ làm thường thì thơ có lúc sẽ hay thôi chữ thơ theo sát ý khi mình nhìn thấy cảnh (tức cảnh thành thơ) trước mắt mình, và từ vựng cũng chiếm một phần quan trọng không kém, mình càng có nhiều từ vựng đọc từ sách vở và kinh nghiệm sống chừng nào, ý chữ và vần câu càng sâu sắcchừng ấy. Chứ sợ người khác cười thì biết đến bao giờ mình có hồn thơ trong từng con chữ và từng câu thơ đây Dulan!!! Còn như muốn nhị ca sửa thơ Dulan thì sẽ không bao giờ xảy ra đâu, bởi nhị ca nào biết ý Dulan nghĩ gì khi viết những dòng thơ trên!!! Giờ thì nhị ca làm bài của mình khi nhìn bức ảnh, Dulan đọc xem sao nghe.
Nhánh Hồng Xưa!
Đưa người! Chàng tặng nhánh hồng
Hoa xưa tàn úa bên chồng đài rơi
Bây chừ hai hướng cuộc đời
Em, chàng hai kẻ chân trời cách nhau
Lật trang vở cũ lòng đau
Nhành hoa xưa đã nhạt màu! Xác khô
Nhạt màu mực tím nét tô
Lời yêu thương cũng mơ hồ...tiếng quên
Chúc Dulan thơ mỗi ngày càng thêm hay nhé.
Thân,
Nhị Ca
Chào ở đâu, chào hồi nào...sao không thấy!!! Thôi thì coi như lỗi nhị tui mọi đàng đi Trần Tiểu Thư nhé.
Chào Ở Đâu, Khi Nào!!!
Chào ở đâu, chào khi nào
Sao tui không thấy áo vào vườn trong
Sao tui không thấy hình dong
Sao không tiếng...để phật lòng Tiểu Thư
Thân này đã chẻ làm tư
Chắc mai phân tám cho từ nay chia
Tám hướng trời mọc tới khuya
Tiếng hài, bóng áo người dìa...tui hay
Mai tui chẻ thân này ra làm tám nghe Tiểu Thư, lần sau Tiểu Thư mà chào thì nhị tui hay liền để chạy ù ra đón; khà khà![]()
![]()
.
Thân,
Nhị
Em Có...
Em có nghe không lời của gió
Thu về xào xạc lá thu trôi
Dưới dòng biên biếc thu ráng đỏ
Chiều rơi! Chiều hiu hắt bóng tôi
Em có hiểu tình thu luyến vết
Chân người xưa một thuở áo tà
Em vạt hương cành cúc vàng hoa
Cho âm tiết thơ ta thương nhớ
Em có nghe thu mùa nức nở
Từng hạt rơi bên nớ bên này
Chở âm u! Xám xịt màu mây
Mưa trút xuống đồi cây ướt nhánh
Em có hiểu thu ta hiu quạnh
Cùng bàu cay, chén lạnh, rượu sầu
Áo ngày xưa vạt trắng nay đâu
Không lại nữa! Đây mầu hoang vắng
Em có đọc thơ ta vần nặng
Lắm rồi em! Trong nắng thu tàn
Thơ ngưng đây nghe em...thơ bước không muốn nỗi nữa rồi em thu ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.08.2014 05:12:12 bởi Cố Quận>
Hai bức hình trên đẹp quá Út Chót ơi; có lẽ nhờ hình của Út mà người đời sẽ mò vào đọc thơ nhị ca!!!
Thơ Tôi Chịu Ân Người
Thơ tôi thường tục lắm
Nhờ O lộng vô hình
Hoa và người áo đậm
Nét mực chan chứa tình
Thơ tôi lời chữ vụn
Nhờ O bỏ vào khung
Cây thu và lá rụng
Cảnh sắc trời mông lung
Thơ tôi chịu ân người
Nhị ca này phục tài Út Chót lắm.
Thân,
Nhị Ca
Không Em Mùa Lá Đổ
Em mùa lá đổ trong chiều
Heo may lồng lộng! Tiêu điều cỏ cây
Lá vàng bay án vầng mây
Vi vu tiếng gió bến này xưa em
Cùng ta song bước áo mềm
Vạt hương lên những bậc thềm đồi thu
Hai hình bóng, cõi sương mù
Ta em với mộng mơ trù hoạch duyên
Nợ tình nguyện ước chung thuyền
Chung trăm năm cuộc phỉ nguyền lứa đôi
Đồng nay cây cỏ và tôi
Gió lên lá rụng! Trên đồi không em
Giời ạ! Đừng thu nữa ông ơi là ông...tội nghiệp người đọc quá đi thôi; khà khà.
Thân,
Nhị
Ừ hỉ! Mưa nhớ ai mà trút hạt sầu, Người nhớ ai mà ngồi cà phê sáng...mơ mộng một thời "Em Hiền Như Ma-Sơ" ngày nào!!!
Mưa Nhớ Ai...Người Nhớ Ai!!!
Mưa nhớ ai mà trút hạt sầu
Người nhớ ai ngồi cà phê sáng
Nghe "Em hiền như ma sơ"
Nhớ tình hay nhớ bạn!!!
Viết mấy câu này là tại Thắng Huynh cả đấy nhé; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Lá Vàng Trên Sân
Tôi đứng trên sân
Nghe tiếng lá thu reo trên lối
Xào xạc! Bâng khuâng
Áo thu người tình xa mắt dõi
Em không về
Trong nắng thu hề
Em quên hết
Mùa thu tái tê
Cho mây trắng
Nằm vây phố buồn
Cho hạt nặng
Nghìn giọt sầu tuôn
Tôi đứng trên sân chờ
Áo người tình xưa ngõ
Làn heo may dật dờ
Vi vu bờ lau cỏ
Người đi rồi
Tình tan rồi!
Em bỏ thu vàng nơi đây
Tôi với thu vàng lá bay
Sao chẳng lời chia tay
Sao chẳng câu đoạn tuyệt
Tôi đứng bên chiều thu say
Nghe tiếng lá reo từng chiếc...
Từng chiếc tiễn một cuộc tình
Vỡ tan...vỡ tan
Hôm nay ông làm thể thơ gì kỳ thế này!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Vái Đừng Tìm Được
Để tui đi tìm...đi tìm
Lá thư thăm hỏi ông dìm cạn...sâu
Dìm cạn thời mực tím mầu
Dìm sâu thì cá ngoi đầu mặt sông
Để tui đi tìm quanh dòng
Vớt được là chết! Đừng hòng chối nghe
Là tui bắt đánh, nhận ghe
Ông chìm! Lúc đó ông nè đừng than
Để tui đi tìm dọc ngang
Vái tìm đừng thấy chứng cứ, đừng vớt được thư...Chứ Tiểu Thư mà tìm được là mạng nhị tui tợ chỉ treo cành, một làn gió thổi nó thành cọng rơi; khà khà![]()
![]()
.
Thân,
Nhị
Em (2)
Em!
Một chuyện tình nào đã tàn
Những kỷ niệm ngày xưa phai
Từng mùa thu vàng
Nhạt nắng ban mai
Em!
Lối về không bóng áo
Heo may tiếng xạc xào
Không gian sầu ảo não
Màn sương khói đục màu
Em!
Bây giờ tình là dĩ vãng
Mình là kẻ lạ vời xa
Hai hướng đời! Ta phiêu lãng
Em lưu lạc chốn quê nhà
Em!
Một chuyện tình xưa đã phai
Những kỷ niệm nay đã dần
Nhạt mờ trong nắng tắt
Thu tàn, chớm bao lần
Em!
Tình đôi ta đã chết
Trong áng thu hề
Tình đôi ta đã hết
Heo may! Não nề
Em mà đọc được bài này thì thế nào cũng kêu cháu dắt tay đi kiếm ông cho ông coi; khà khà.
Thân,
Nhị
Không Bạn Hữu! Vui Với Ai
Tay túi thơ
Tay bàu rượu
Bày cuộc cờ
Đâu bạn hữu!!!
Bên sông chưa thấy bóng đò
Chiều thu nắng nhạt trên gò heo may
Ta ngồi thơ nét thơ say
Lá rơi bến nước! Trăng gầy cành phong
Tay đà nhẹ hẳn bàu đong
Bạn cờ chưa đến đây dòng thu trôi
Trên không nhạn cánh ngang đồi
Kêu buồn! Bạn đã đi rồi còn đâu
Túi thơ sầu
Chung rượu nhạt!
Cờ không bạn
Vui với ai!!!
Làm bài này mượn từ ý thơ "Vơi Đầy Tháng Năm" của Huynh; chúc vui.
Thân,
Nhị
Ừ! Mắc gì không thả thơ, Chủ đi cứ đi, mình thơ cứ thả vậy, có sao đâu...mắc gì!!!
Chủ Đi! Thơ Cứ Thả
Chủ đi cứ đi
Thơ thả cứ thả
Mắc gì...mắc gì
Không vần âm hả!!!
Chủ đi cứ đi
Thơ tội tình chi
Vần âm không thả
Ừ! Mắc mớ chi!!!
Khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.08.2014 20:11:48 bởi Cố Quận>
![]()
Đêm Thu Gác Nguyệt Lầu Son
Thu tiếng thu vàng
Xạc xào cánh lá
Nhạn nam từng đàn
Biển trùng bóng cá
Chiều lên! Áng chiều đi
Trăng treo cửa hoàng phi
Ngự bào chân xuống ngựa
Say sóng mắt, làn mi
Thu tiếng thu vàng
Xạc xào cánh lá
Chiếc rụng trên đàn
Sương mù vách đá
Đêm thu dài ái ân
Màn song gió cung Tần
Gác chập chờn vóc liễu
Ơn mưa móc hoàng thân
Thu áng thu vàng
Trống điểm canh sang
Lặng yên lầu nguyệt
Mộng thiếp, mơ chàng
Ông uống say quá rồi! Ngồi tưởng những cảnh lạc thú trong sách xưa mà mộng thơ đây; khà khà.
Thân,
Nhị
O thấy trên giấy thì thiên đàng đã không còn là thiên đàng! O lại thấy cả trong giấc mơ...chắc thiên đàng té nhào lộn cổ xuống địa ngục quá, phải vậy không O!!!
Thiên Đàng Lộn Cổ Âm Ty
Thiên đàng trên giấy màu đen
Trong mơ lộn cổ đuốc đèn tối thui
Ối giời! Địa ngục đây rùi
Sao đông lắm thế nồng mùi lợi danh
Bên dạ ghét mắng bên ganh
Bên hiềm tỵ chửi bên đành hanh thưa
Diêm Lão xử sáng đến trưa
Xử chiều đến tối! Kiện bừa, kêu oan
Mực màu đen giấy thiên đàng
Mực lan địa ngục mà sàng vẫn đông
Ngưu Đầu, Mã Diện cũng gồng
Chém cưa chì, sắt, thép, đồng mẻ răng
Diêm Lão xanh mặt...hô thăng
Giật mình! Nhìn rõ ra rằng trần gian
Mô Phật! Kiếp sau cho con đầu thai xuống dưới được rồi, con không cầu được lên trên...miễn là đừng bắt con đứng chính giữa cõi tục trần này nghe Phật Tổ Như Lai
; khà khà
.
Thân,
Nhị
Tiền Kiếp
Tiền kiếp ta áo hoàng bào
Em hoàng phi yếm lụa đào vàng hoa
Cành hương lan tỏa gác ngà
Đêm thành điểm trống canh gà mây mưa
Em người diễm tuyệt chân vừa
Gót buông thảm mảnh da lừa hồn sa
Hoàng bào không thuộc về ta
Hoàng thân danh mất! danh là thứ dân
Chỉ chàng với thiếp si sân
Nguyệt lầu trống điểm tục trần thế thôi
Hoàng bào tiền kiếp đâu rồi
Hoàng phi yếm lụa đào ngồi giường cây
Ừ! Đôi ta tái kiếp này
Mái tranh, vách lá cũng gầy cuộc chơi
Trời! Ông thần say dạo này thơ vần trần tục quá ông ơi...là ông; khà khà.
Thân,
Nhị
Hắn Giết Đời Tui!
Hắn giết đời tui đấy Chị ơi
Hắn đi! Hắn để hận trong lời
Hỏi nhị...tin gì xin hỏi nhị
Nằm say! Đâu mách nỗi Chị ơi
Đúng là anh Dịch Vật hại đời nhị tui mà.
Thân,
Nhị
Mùa thu trong lòng người, nó dài bất tận...và mùa thu trong thi ca thì miên miên. Bởi vậy nhị tui viết về thu mãi không hề chán, thơ về thu mãi vần không vơi, âm chẳng tắt vậy.
Thu! Mùa Của Thi Ca
Thu nằm in bóng nước
Đôi vịt tắm nắng vàng
Mùa nay cùng tiết trước
Vi vu gió trên đàng
Thu nghìn năm thu mãi
Về ru tiếng thi ca
Tiễn người đi! Người lại
Lối thu tầm...lối qua
Thơ bước vào cõi mộng
Vần trải lá ven rừng
Heo xạc xào âm lộng
Từng chiếc...từng chiếc từng
Thu vàng thu bóng nước
Đôi vịt tắm ngoài sông
Mùa sau hay mùa trước
Thơ một trời mênh mông
Thu! Mùa của thi ca
Thu đúng là mùa của thi ca mà, phải thế không ông thần say!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Cám ơn Du Muội đã vào hoạ thơ với nhị ca nghe; giờ thì mượn ý thơ của Dulan mà đề vài câu lục bát nhé.
Danh Và Lợi! Tục Trần
Chữ danh và lợi tục trần
Người mua kẻ bán! Thánh thần hoảng kinh
Ghế cao toạ thủ vạn nghìn
kim tiền vung chuộc cửa đình áo quan
Nhà sơn phết cổng cao sang
Máu dân ngày hút, ruộng làng đêm thâu
Chữ danh và lợi người cầu
Kẻ xô nhau ngã, đạp đầu tiến lên
Tục trần như đám kênh kênh
Tranh nhau rỉa xác! Sụp nền nước non
Lấy chuyện bán nước non của đám Quan Lại Cộng Phỉ bên nhà mà hoạ thơ Du Muội, mong Muội đừng chấp nhị ca nghe.
Thân,
Nhị Ca














.
!!!

! Kiếp sau cho con đầu thai xuống dưới được rồi, con không cầu được lên trên...miễn là đừng bắt con đứng chính giữa cõi tục trần này nghe Phật Tổ Như Lai
; khà khà

