Mô Phật! O làm thơ cò 5 vịm nổi lòng trần tục rồi đây.
O Làm Thơ Nổi Tục Trần
O làm thơ nổi lòng trần
Tục hương với sắc chúng rần rần lên
Giai nhân tay ẳm hai bên
Lưng đeo bàu rượu đặt nền chiếu hoa
Người một chén, ta thời ba
Hai nhơn thành sáu miệng khà rượu cay
O làm thơ nổi tục này
Má hồng hai ả tiệc gầy thâu đêm
Lạy Chúa Tôi! Đêm nay chắc cò 5 vịm tui bỏ xác rồi đây; khà khà.
Thân,
Nhị
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 301.201 lượt xem —
Trang 138 / 192
Màu Thu Trên Đất Khách (7)
Thu trên đồi mây trắng
Về vây nhánh lá vàng
Từng chiếc rơi lẳng lặng
Theo cơn gió heo ngàn
Thu bên này buồn lắm
Không em áo tím tà
Không hương làn tóc đậm
Màu đen óng...mượt mà
Thu bên kia em vẫn
Nhìn dòng trôi nước trôi
Qua cầu! Lòng vương vấn
Cuộc tình xưa với tôi
Màu thu trên đất khách
Thơ thương nhớ một thời
Tôi, em tình nay cách
Tình cuối biển, chân trời
Thu trên đồi mây trắng
Về xua nắng tơ vàng
Giọt mùa rơi lẳng lặng
Làm ướt lá cây ngàn
Màu Thu Trên Đất Khách
Thơ nói đấy nghe Út Chiều, chứ không phải nhị ca đâu; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.09.2014 06:12:12 bởi Cố Quận>
Nhìn hình này...nhớ giấc mộng đêm qua thấy quỷ quá Em ơi!
Em Đây Thân Mộc
Cây hóa thân em
Nhìn mà tưởng quỷ
Da nhăn nhún em
Nứt đùi! Mắt hí
Quan đây không thèm
Xấu quá đi em
Thân trơ sương gió
Không hương tóc mềm
Em là thân mộc
Quan đây không thèm
Khà khà.
Thân,
Quan
Thơ thế đấy mà không gọi là "Buồn" thì gọi là gì!!! Út Chiều làm như nhị ca là gỗ đá vậy.

Màu Thu Trên Đất Khách (8)
Màu thu trên đất khách đây buồn
Chiều không sắc nắng! Chiều mưa tuôn
Tí tách hiên nhà tay chén rượu
Mơ về quê cũ cách nghìn muôn
Một không gian xám màu thu tái
Mấy khóm hoa vàng cúc nhụy hương
Sao heo may đến heo may lại
Gợi áo người thương xưa mến thương
Bây chừ thu Huế tà đã Huế
Đã tóc thề sau nón bài thơ
Đã chân ra lối mòn đi lễ
Chùa xa quỳ niệm chữ kinh mơ
Cho duyên tình lỡ mai lần gặp
Cho nợ tình ta vẹn nợ tình
Cho hai bóng rẽ...rồi nên cặp
Cho lối thu ta bóng với hình
Màu thu trên đất khách đây sầu
Chiều không nắng nhạt! Thu về đâu
Bên hiên hoa cúc vàng cánh rụng
Khóc áo người xưa vạt tím mầu
Thơ khóc làm đau lòng người thơ...thế đã đủ buồn chưa Út Chiều!!! Khà khà

.
Thân,
Nhị Ca

Màu Thu Trên Đất Khách (8)
Màu thu trên đất khách đây buồn
Chiều không sắc nắng! Chiều mưa tuôn
Tí tách hiên nhà tay chén rượu
Mơ về quê cũ cách nghìn muôn
Một không gian xám màu thu tái
Mấy khóm hoa vàng cúc nhụy hương
Sao heo may đến heo may lại
Gợi áo người thương xưa mến thương
Bây chừ thu Huế tà đã Huế
Đã tóc thề sau nón bài thơ
Đã chân ra lối mòn đi lễ
Chùa xa quỳ niệm chữ kinh mơ
Cho duyên tình lỡ mai lần gặp
Cho nợ tình ta vẹn nợ tình
Cho hai bóng rẽ...rồi nên cặp
Cho lối thu ta bóng với hình
Màu thu trên đất khách đây sầu
Chiều không nắng nhạt! Thu về đâu
Bên hiên hoa cúc vàng cánh rụng
Khóc áo người xưa vạt tím mầu
Thơ khóc làm đau lòng người thơ...thế đã đủ buồn chưa Út Chiều!!! Khà khà


.Thân,
Nhị Ca
Tính Vũ Phu
Chưa chi là tính vũ phu
Đã lòi ra đấy! Ai ngu theo tình
Chưa chi dịnh tát, định ình
Tam thập lục kế giữ mình...chia tay
Anh trông đẹp lão thế này mà mầy tao nghe muốn nổ lỗ tai vậy hả anh Bụi! Khà khà![]()
![]()
.
Thân,
Quan
Giờ thơ lại nói, thơ lại buồn rồi đây Út Chiều ơi!
Màu Thu Trên Đất Khách (9)
Thu trên đất khách trắng màu
Mây bàng bạc nổi trôi vào hư không
Một trời thu tái mênh mông
Một trời thu gió heo lồng cỏ cây
Một trời lá úa bay bay
Một trời thu hạt mưa gầy hạt mưa
Ta đường thu nhớ áo xưa
Nhớ chiều bóng đổ tím vừa tím rơi
Vần thơ tím chữ chơi vơi
Câu thơ tím mực rã rời đường thu
Bên này một cõi âm u
Đêm không trăng lối sương mù mù sương
Ta đường thu nhớ vạt hương
Nhớ thành trống điểm canh trường thu mưa
Thu trên đất khách màu xưa
Âm u giấc điệp heo vừa lướt sông
Một trời thu tái mênh mông
Một trời thu gió lên lồng cỏ cây
Một trời lá rụng lối gầy
Dòng thu đất khách cuốn đầy lá trôi
Màu thu trên đất khách năm nay buồn nhiều hơn mọi năm Út Chiều hỉ!!! Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Em Đừng Nói Tiếng Tạ Từ (2)
Vội gì em thu vẫn
Còn đây chiếc lá vàng
Trên cao tầng mây trắng
Chiều tím bóng bên đàng
Thơ ta còn âm tiếng
Heo may ngoài song khuya
Thơ ta nào chén tiễn
Thu áo người về kia
Trăng vẫn mờ sương khói
Rừng cây đứng thân gầy
Con nai dừng chân đợi
Tình nhân lối thu này
Thu vẫn còn sao vội
Gì em câu tạ từ
Giữ lòng thôi...đừng nói
Cùng ta chén cạn chừ
Thu xạc xào điểm canh
Xa xa trống vang thành
Đầu tựa vai...sợi tóc
Hương vừa rụng mái xanh
Ừ! Đừng nói tiếng tạ từ nghe Út Chiều, ở lại đây để lộng thơ nhị ca vào hình nhé; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Dạ! Sinh nhật nhị em ngày 12 tháng chín Bà Chị à...nhưng nhị ham vui nên cứ tiệc tùng nguyên cả tháng vậy mà.
Sinh Nhật Nguyên Tháng Chín
Tháng chín sinh nhật ba mươi ngày
Sáng thời đi mất đêm về say
Ngõ trước hương quỳnh vương cái nón
Đường sau vị cúc lấm đôi giày
Bốn hướng dăm nàng vui gõ cốc
Mười phương đôi gã rộn vỗ tay
Ta bóng đi về nghiêng ngả bước
Người ca sinh nhật ba mươi ngày
Đời tui tan tác vì ông thời ai họ cũng biết! Nhưng đâu ai hiểu là tui khổ nhất mỗi khi tháng chín lại về, đêm nào tui cũng phải ca bài "Happy Birthday" để ru ông ngủ thế này; khà khà.
Thân,
Nhị
Trời Thu Chợt Mưa Chợt Nắng
Em! Mùa thu trời chợt mưa chợt nắng
Em có còn áo trắng buổi thu nào
Em có còn chân đuổi tiếng lao xao
Công viên lối cỏ năm nao nhặt lá
Ta mùa thu quê người sương trắng quá
Ta vẫn hoài hương lụa áo người xa
Ta vẫn thương tóc thả xuống lưng mà
Công viên lối cỏ này tha thiết nhớ
Mùa thu xưa! Mùa thu tình ta thuở
Đắm say môi son nở nụ môi cười
Của tháng ngày ngây ngất tuổi hai mươi
Trong vòng tay ấm hơi người yêu...khúc khích
Em mùa thu trời bên kia mù mịt
Trời bên đây gió rít hạt mưa sa
Khóc mối tình tan! Khóc kẻ mất nhà
Khóc niềm ly biệt lụa tà xưa thu vắng
Em! Mùa thu trời chợt mưa chợt nắng
Trời đây buồn...lẳng lặng lá thu rơi
Công viên lối cỏ từng chiếc rã rời
Lấp chôn tình cũ nửa đời ta viễn xứ
Thì cào lá ra mà moi hình bóng cũ, tình xưa lên mà thơ thu vậy ông nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Mỗi lần Anh xuất hiện là hơn một năm, thì số tử vi không Thân Cư Di với Di Cư...chứ là gì!!!
Click here to view the original image of 597x784px.
Số Thân Cư Di!
Đi thời năm trước chưa thu
Nay về lối đã sương mù lối sương
Thân Cư Di số dặm trường
Tình em ta cách hai đường biển qua
Đi trời năm trước đương hoa
Nay về lá rụng thu là lá thu
Hình con rùa đứng vẫn oai hơn con rùa nằm chịu roi vọt anh ép ơi; khà khà.
Thân,
Anh Bảy Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.09.2014 06:27:06 bởi Cố Quận>
![]()
Em Đi Trên Lối Thu Vàng
Em đi trên lối thu vàng
Em đi dưới bóng lá hàng cây rơi
Nắng thu sợi nhạt lưng trời
Sợi đeo vạt trước, sợi rời vạt sau
Sợi nằm hai vạt trắng màu
Sợi ve vuốt tóc đen ngào ngạt hương
Sợi nghìn sợi kết thảm đường
Sợi nghìn sợi chiếu cổng trường chân sang
Em đi trên lối thu vàng
Em đi giữa bóng lá hàng cây rơi
Em chầm chậm bước...cho tôi theo với em ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Đọc rồi...nhưng làm ngơ đấy mà Phùng Tiểu Thư.

Đọc Rồi Nhưng Làm Ngơ
Đọc rồi nhưng làm ngơ
Bắt ngồi đấy mà chờ
Hai đứa tui tiệc rượu
Xỉn mới lại gặp cơ
Trăng đã tàn! Trời sáng
Hai tên chẳng mặt nào
Chiếc vòng tay tháo bán
Trả mâm cỗ rồi chào
Tại rượu tất cả! Lỗi tại rượu mọi đàng, hai đứa tui say rồi quên không ghé để bốn Người Đẹp Kiên Giang ngồi đồng; khà khà

.
Thân,
Lão Nhị

Đọc Rồi Nhưng Làm Ngơ
Đọc rồi nhưng làm ngơ
Bắt ngồi đấy mà chờ
Hai đứa tui tiệc rượu
Xỉn mới lại gặp cơ
Trăng đã tàn! Trời sáng
Hai tên chẳng mặt nào
Chiếc vòng tay tháo bán
Trả mâm cỗ rồi chào
Tại rượu tất cả! Lỗi tại rượu mọi đàng, hai đứa tui say rồi quên không ghé để bốn Người Đẹp Kiên Giang ngồi đồng; khà khà


.Thân,
Lão Nhị
Ngủ Đi Em Mùa Thu
Ngủ Đi em mùa thu
Ta ru em ngủ
Để mai trời âm u
Hạt về mưa lũ
Trôi hương mục lá
Trôi dạt nắng mùa
Ngủ thôi em ạ
Ngoài cơn gió lùa
Lời thơ ta nhẹ
Vần chữ thu lên
Ngủ thôi em nhé
Câu thì thầm tên
Ngủ đi em mùa thu
Trời đà đổ hạt
Tầng mây âm u
Lá bay xào xạc
Ngủ đi em! Ngủ đi
Khép nhẹ làn mi
Ta ru em ngủ
Đừng vương vấn chi
Em đừng có dại nghe hắn mà ngủ nhé, nhắm mắt lại là hoa tàn ngọc nát dưới tay hắn à em ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Đang ca bài "Sao Xưa Anh Không Nói" hả o Chi!!!

Sao Xưa Anh Không Nói!!!
Sao xưa anh không nói
Em chờ anh ngỏ lời
Sao xưa anh không gọi
Em chờ anh góc đời
Cho bây chừ duyên lỡ
Cho bây chừ nhớ thương
Nửa đời xa bên nớ
Bên ni tình vấn vương
Sao xưa anh không nói!!!
Em chờ anh ngỏ lời...
Ngồi bên này mới dám viết thế...chứ ở bên đó thời không o Chi ơi; khà khà

.
Thân,
Lão Nhị

Sao Xưa Anh Không Nói!!!
Sao xưa anh không nói
Em chờ anh ngỏ lời
Sao xưa anh không gọi
Em chờ anh góc đời
Cho bây chừ duyên lỡ
Cho bây chừ nhớ thương
Nửa đời xa bên nớ
Bên ni tình vấn vương
Sao xưa anh không nói!!!
Em chờ anh ngỏ lời...
Ngồi bên này mới dám viết thế...chứ ở bên đó thời không o Chi ơi; khà khà


.Thân,
Lão Nhị
Em Về Mang Áng Thu Về
Em về mang ráng thu về
Trên hai tà tím chiều hề áo hương
Em về tóc mái mộng thường
Sợi lơ lững rớt xuống đường thành thơ
Ta sau nhặt tóc về mơ
Vần âm tím giấy thẩn thờ hồn câu
Thu vàng pha ánh đèn dầu
Thu vàng pha vách đêm mầu áo bay
Thu vàng rượu chén sầu cay
Thu vàng mười ngón khói tay thuốc vàng
Cho ta mơ bóng tóc nàng
Mơ tà hai vạt tím ngang lối nhà
Em về mang áng thu ngà
Con trăng bên đấy cùng mà về theo
Cho ta thơ mảnh trăng treo
Năm canh thức trắng! Ngoài heo may lồng
Em về vậy thu, cho thơ thức trắng năm canh thế này!!! Khà khà


.Thân,
Nhị
Bớ Bà Chị Người Ta...Em Mình đã về rồi kìa, đã hay chưa vậy!!!
Bớ Bà Chị Người Ta
Bớ Bà Chị Người Ta
Hắn đã về...đã về
Quận tui nhanh chân báo
Chậm lại bị trách hề
Bớ Bà Chị Người Ta
Nghe rồi! Ông làm ơn câm cái miệng lại cho "Phố" ngủ, được không; khà khà
.
Thân,
Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.09.2014 06:31:34 bởi Cố Quận>
![]()
Áo Tím Chiều Thu
O chiều thu áo tím
Tà lụa hương lên chùa
Chắp hai bàn tay niệm
Cầu Phật ban chút bùa
Về pha chung mê hoặc
Lòng chàng thơ tư tình
Môi son và sóng mắt
In vào đáy rượu quỳnh
Cho vần âm thơ nhớ
Cho câu chữ thơ thương
Cho đêm nằm trăn trở
Tà lụa hương ngát hương
Chiều thu o áo tím
Lên chùa thướt tha tà
Hai bàn tay chắp niệm
Phật phù hộ cho là
Chàng thơ thương tưởng con
Mô Phật! Người đẹp thế này thời khỏi cần phải nhọc thân leo mấy chục bậc thang lên chùa cầu chi cho mệt, chàng thơ mà gặp mặt là say hương đắm sắc ngay thôi mà; khà khà.
Thân,
Nhị
Bà Chị Người Ta thương em thấy mà thương; Đệ là tay giang hồ lang bạt, thời ngõ ngách nào mà Đệ của Bà Chị tìm không ra, Bà Chị đừng lo.
Sợ Em Không Kiếm Ra Nhà
Sợ Em không kiếm ra nhà
Chị đây bắt nước luộc gà đầu thôn
Đãi người chén rượu đế cồn
Chờ em mà tiệc dưa bồn gỏi tôm
Sao về "Phố" đã mấy hôm
Nhà không ghé lại xem còn nhà không
Hay là lại tính chuyện dông!!!
Dưới lòng bàn chân em có chín nốt ruồi, mệnh em bốn phương là nhà...chắc là Em đi tiếp nghe Bà Chị! Chị có nghìn nào nhét túi cho Em thời Em cám ơn Chị nhiều lắm lắm vậy; khà khà.
Thân,
Nhị
Đã nghe và đã đọc câu "Mùa thu...mùa của thi nhân" nhiều lần; giờ nhìn lại dòng thơ nhị tui, mới giật mình là nhị tui cũng đắm say thu nên vần âm nhỏ lệ mưa thu, rạt rào theo gió heo thu về trên lối, Ôi! Mùa thu của nhị cũng buồn lắm ai ơi.
Mùa Thu Buồn Lắm!
Mùa thu buồn lắm ai ơi
Nhớ tà xưa tím! Nhớ trời thu mây
Nhớ chiều thu áo lụa gầy
Nhớ cành thu đóa vàng này vườn hoa
Để vần chữ níu chân ta
Ngồi tay tím mực canh gà tím thơ
Từ ngày biết mộng nắng tơ
Từ ngày biết lá lững lờ lá bay
Từ ngày biết nhắp chén say
Là câu âm lấp bàu đầy bàu vơi
Mùa thu buồn lắm ai ơi
Nhớ tà xưa tím màu trời tím mây
Nhớ chiều thu bóng thu gầy
Nhớ cành hoa cúc vườn đầy vàng hoa
Bây chừ áo lụa tím xa
Mùa thu buồn lắm người à! Người ơi
Giời ạ! Buồn thu chi mà lắm thế này, buồn đến héo cả ruột gan vậy ông thần say ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Vắng mặt một thời gian! Xuất hiện là đăng ba bài, phục thật.
Về! Ba Bài Thơ Đăng
Đi! không tăm, không tiếng
Về thơ khởi ba bài
Mưa, say ngồi nhớ biển
Nhớ em bóng trang dài
Đi! Đầu con trăng trước
Về tàn ánh trăng này
Lệ đàn chim ô thước
Nhỏ xuống chén rượu đầy
Về! Ba bài thơ đăng
Mong Anh ở lại đây thường cho nhị tui có bè có bạn nghe; chúc vui.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.09.2014 05:05:47 bởi Cố Quận>
Em Là Thu!
Em là mây là gió ngàn qua lối
Là mùa thu lá vội chiếc vàng rơi
Là sắc rưng rưng tím cả chân trời
Là chiều lặn bóng! Chiều ơi lặn bóng
Em là thơ trong hồn ta tiếng vọng
Vần âm thu sầu đọng giấc thu ngà
Song ngoài trăng vằng vặc, ánh sao sa
Đêm thu vắng sân, ta, bàu, chén rượu
Em là tơ nghìn sợi trùm câu phú
Nghìn sợi trùm dòng mực cũ, dòng nay
Chở những tương tư tà trắng tháng ngày
Mang niềm mong nhớ vạt bay thu chín
Em là thu tiết mùa ta bịn rịn
Ta tay run níu vịn lấy thu mà
Nhè nhẹ ru lời của bản tình ca
Khe khẻ tiếng trăm loài hoa thu nở
Em là thu cho ta nằm trăn trở
Cho ta nằm mơ mộng thuở đang yêu
Thuở ta em vai sánh bước dưới chiều
Và nay đã tiêu điều thu xưa chết
Em là thu trong hồn thơ ta vết
Lăn trầm như phiến đá vết hằn dao
Máu nhỏ dòng thơ ta thấm tế bào
Em thu hỡi! Dòng khô màu tím nét
Em là thu trong thơ ta giá rét
Trong thơ ta nhoè nhoẹt lệ thu buồn
Trong thơ ta nhoè nhoẹt lệ dòng tuôn
Dòng thơ ướt nghìn muôn tờ giấy úa
Em là thu của riêng ta vạn thủa...
Ông đừng thu nữa nghe! Thơ Tui tự vẩn à; khà khà

.
Thân,
Nhị
Em là mây là gió ngàn qua lối
Là mùa thu lá vội chiếc vàng rơi
Là sắc rưng rưng tím cả chân trời
Là chiều lặn bóng! Chiều ơi lặn bóng
Em là thơ trong hồn ta tiếng vọng
Vần âm thu sầu đọng giấc thu ngà
Song ngoài trăng vằng vặc, ánh sao sa
Đêm thu vắng sân, ta, bàu, chén rượu
Em là tơ nghìn sợi trùm câu phú
Nghìn sợi trùm dòng mực cũ, dòng nay
Chở những tương tư tà trắng tháng ngày
Mang niềm mong nhớ vạt bay thu chín
Em là thu tiết mùa ta bịn rịn
Ta tay run níu vịn lấy thu mà
Nhè nhẹ ru lời của bản tình ca
Khe khẻ tiếng trăm loài hoa thu nở
Em là thu cho ta nằm trăn trở
Cho ta nằm mơ mộng thuở đang yêu
Thuở ta em vai sánh bước dưới chiều
Và nay đã tiêu điều thu xưa chết
Em là thu trong hồn thơ ta vết
Lăn trầm như phiến đá vết hằn dao
Máu nhỏ dòng thơ ta thấm tế bào
Em thu hỡi! Dòng khô màu tím nét
Em là thu trong thơ ta giá rét
Trong thơ ta nhoè nhoẹt lệ thu buồn
Trong thơ ta nhoè nhoẹt lệ dòng tuôn
Dòng thơ ướt nghìn muôn tờ giấy úa
Em là thu của riêng ta vạn thủa...
Ông đừng thu nữa nghe! Thơ Tui tự vẩn à; khà khà


. Thân,
Nhị
Huynh Muội Gầy Cuộc Rượu Thơ
Có huynh, có Muội, rượu, thơ
Dưới hiên ngồi ngắm thu bờ thu lên
Xạc xào cây lá một bên
Chiếc rơi dòng nước bồng bềnh lá trôi
Bên kia đồng cỏ úa rồi
Vi vu lau lách lưng đồi heo may
Có huynh, có Muội chén say
Cuộc thơ một cuộc thơ gầy rượu thơ
Ừ! Có huynh, có Muôi, có rượu thì gầy cuộc thơ được rồi Du Muội hỉ; khà khà![]()
![]()
.
Thân,
Nhị Ca
Thơ biết nói chứ! Không thì nhị ca đâu phải khổ với nó năm này qua năm khác Út Chiều ơi; giờ nhị ca xin phép đổi đề mục nghe, Màu Thu Trên Đất Khách mãi buồn lắm.
Thơ Biết Nói Lời Tình
Ngờ đâu thơ nói lời tình
Thơ đem trăng, gió, rượu, bình, chén mơ
Khe khẻ tiếng lá lững lờ
Vi vu heo nhẹ qua bờ bến sông
Xạc xào lau lách trên đồng
Róc rách khe nước dưới dòng thu trôi
Ngờ đâu thơ chữ hở môi
Thơ đem cây, lá, núi, đồi, hoa mơ
Ngờ đâu...thơ cũng biết nói Út hỉ!!! Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.09.2014 05:59:21 bởi Cố Quận>
Đúng đó! Nói xấu chồng mãi thì có ngày...
![]()
Làm Vợ Nói Xấu Chồng
Làm vợ mà nói xấu chồng
Hai hàm răng rụng xuống phòng có hôm
Không còn một cái nghiền cơm
Không còn một cái trong mồm làm duyên
Có ngày...không còn cái răng nào à nghe Cô Em Út Tui; khà khà.
Thân,
Anh Bảy
Nhị ca biết Út Chiều đâu có buồn...chỉ thỉnh thoảng rưng rưng lệ vì bụi bay vào mắt thôi.
Đâu Có Buồn...Chỉ Rưng Rưng Lệ!
Đâu có buồn...chỉ rưng rưng lệ
Lòng đang vui, chợt hạt bụi sa
Đâu có buồn cuộc đời hưng phế
Lòng như hoa vườn nở ngàn hoa
Đâu có nỗi riêng tư nhớ gã
Người năm xưa mờ nhạt bóng hình
Đâu có tiếc thương gì ai cả
Tình năm xưa âm hưởng lạc tình
Đâu có buồn...chỉ rưng rưng lệ
Trời đang thu gió lộng, bụi sa
Đâu có buồn đâu...đâu có lệ đâu, tại bụi thu sa vào mắt biếc thôi mà nhị ca!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Đời vốn vô Thường! Mất còn như cơn gió thoảng; những người hôm qua đây còn nói cười bên nhau, hôm nay đã ra người thiên cổ, âm dương hai đàng, nghìn năm cách biệt. Chỉ còn lại chăng là những kỷ niệm vui buồn, những bức ảnh ngã màu vàng úa ngày nào, những dòng thư đã mờ nhạt màu mực tím và những dư âm của ngày tháng cũ thoang thoảng bên tai...đời vốn vô thường! Mất còn như một giấc mộng ngắn mà thôi.
Đời Vô Thường
Đời vô thường như cơn gió thoảng
Như cơn mộng còn, mất, hợp, tan
Như đóa hoa sớm nở tối tàn
Như chiếc lá trên đàng rụng lối
Hạt thu rơi! Theo dòng lá vội
Lá ra sông trôi nổi lá chìm
Rã mục thân nằm đáy nước im
Hòa bụi cát, rong rêu hóa kiếp
Đời vô thường trăm năm là nghiệp
Mất, còn, tan, hợp tiếp liền nhau
Như đóa hoa đậm sắc...phai màu
Một cơn gió thoảng cành chao rụng đất
Đời vô thường! Hợp, tan, còn, mất
Như giấc mộng ngày chợp mắt đời không
Như chiếc lá trôi, lá mục đắm dòng
Như trăm năm kiếp long đong tá túc
Đời vô thường! Nay rời chốn tục
Hồn mai này quỳ phục dưới tòa
Hồn mai này quỳ phục thềm hoa
Sen lạc cảnh...sáng lòa sen lạc cảnh
Đời vốn vô thường! Mất còn như một cơn gió thoảng, hợp tan như một giấc mộng ngắn mà thôi người ơi.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.09.2014 00:35:59 bởi Cố Quận>
Nhìn chín bài "Màu Thu Trên Đất Khách" được cho vào hình làm vần âm nhe, nhàng hẳn đi, thật là không uổng công nhị ca vung bút thành câu vậy; cảm ơn Út Chiều nhiều lắm nghe.
![]()
Thơ Tôi...Người Ấy Lộng Hình
Thơ tôi...Người Ấy lộng hình
Biết bao giờ trả được tình tri âm
Thôi đời còn nửa gánh tầm
Gánh tơ nửa gánh Người cầm hộ cho
Về mà dệt lụa thơm tho
Để may áo mới sau đò sang sông
Thơ tôi...Người Ấy hoa hồng
Tôi về đóng sách mai chồng gửi theo
Mai này Út Chiều có chồng...nhị ca sẽ gom đống thơ do chính tay Út lộng hình gửi theo làm của hồi môn nghe, chịu không vậy Út!!! Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Biết thế rồi Cô Em ơi! Nhưng răng thật bao giờ cũng quí hơn nhé.
Người Răng Xinh
"Trăm quan mua lấy miệng cười
Nghìn quan không tiếc...tiếc người răng xinh"
Giữ răng như thể giữ tình
Một chiếc rụng! Là dạ mình nát tan
Nghèo tiền, được bộ răng sang
Cười duyên nửa nụ khối chàng ngả nghiêng
Em Tui mà cười chắc có khối chàng đâm đầu xuống sông nhảy tự vẫn hỉ!!! Khà khà.
Thân,
Anh Bảy
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.09.2014 13:26:30 bởi Cố Quận>
Nhân cách con người sinh ra ở đời thường giống nhau, câu " Nhân Chi Sơ, Tính Bổn Thiện" của Khổng Gia đã nói lên được điều này; nhưng kiếp đời trăm năm trần tục đã làm ô nhiểm cái bổn thiện này qua năm tháng nên cốt cách con người sẽ thay đổi dần với thời gian vậy. Viết ra điều này bởi mình nghiệm lấy chính mình, thấy được những sân si trong lòng mà giật mình! Sống hơn nửa đời, kiểm lại thì cái nhân cách của mình nay chẳng còn được bao nhiêu, tà tâm nhiều hơn chính ý...buồn.
![]()
Nhân Chi Sơ, Tính Bổn Thiện
Đời đã nhuộm tục trần
Tính chi sơ nay mất
Tà tâm lộ sắc thần
Bổn thiện mờ quang mắt
Bởi nhập giang tùy khúc
Bởi nhập gia tùy tục
Ăn nằm co thẳng túc
Dòng lượn quanh trong đục
Đời đã nhuộm tục trần
Tính bổn thiện còn đâu
Tà tâm lộ sắc thần
Trăm ngả đường bể dâu
Nhân Chi Sơ, Tính Bổn Thiện giờ đã mất hẳn rồi! Buồn thay.
Thân,
Nhị
Chắc vậy...chắc vậy.
Anh Bảy!!!
Ới cái anh bảy chà
Da đen răng trắng ngà
Nhe ra cười thấy khiếp
Ban ngày tưởng gặp ma
Chắc là anh bảy đấy o Tre ơi; khà khà.
Thân,
Anh Bảy Cố Quận












; khà khà





