5.743 trả lời, 304.152 lượt xem —
Trang 139 / 192
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 14.269
Từ: 05.12.2013
Trạng thái: offline
#4141 —
11.09.2014 00:51
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.09.2014 13:26:30 bởi Cố Quận>
Nhân cách con người sinh ra ở đời thường giống nhau, câu " Nhân Chi Sơ, Tính Bổn Thiện" của Khổng Gia đã nói lên được điều này; nhưng kiếp đời trăm năm trần tục đã làm ô nhiểm cái bổn thiện này qua năm tháng nên cốt cách con người sẽ thay đổi dần với thời gian vậy. Viết ra điều này bởi mình nghiệm lấy chính mình, thấy được những sân si trong lòng mà giật mình! Sống hơn nửa đời, kiểm lại thì cái nhân cách của mình nay chẳng còn được bao nhiêu, tà tâm nhiều hơn chính ý...buồn.
Nhân Chi Sơ, Tính Bổn Thiện
Đời đã nhuộm tục trần
Tính chi sơ nay mất
Tà tâm lộ sắc thần
Bổn thiện mờ quang mắt
Bởi nhập giang tùy khúc
Bởi nhập gia tùy tục
Ăn nằm co thẳng túc
Dòng lượn quanh trong đục
Đời đã nhuộm tục trần
Tính bổn thiện còn đâu
Tà tâm lộ sắc thần
Trăm ngả đường bể dâu
Nhân Chi Sơ, Tính Bổn Thiện giờ đã mất hẳn rồi! Buồn thay.
Thân,
Nhị
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 14.269
Từ: 05.12.2013
Trạng thái: offline
#4144 —
13.09.2014 14:02
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.09.2014 06:40:19 bởi Cố Quận>
Thiện tai! Thiện tai...lúc nào chọt được thì chọt để rửa hận, để khi ngồi niệm người chọt mình phải im thinh thít vì sợ mình lại phạm sát giới đấy thôi Trần Cô Nương ạ.
Bên Tai Còn Tiếng Áo Bay!
Ta thiền tọa niệm Di Đà
Bên tai còn tiếng áo tà người bay
Kinh thư vừa vuột khỏi tay
Di Đà quên hết! Kiếp này đành thôi
Kiếp này tình lụy lắm rồi
Hình cô gái Huế trên đồi thu xưa
Ta thiền tọa niệm gió mưa
Bên tai còn tiếng lá vừa rụng sân
Tâm còn luyến gánh si sân
Đành thôi xuống núi mà trần tục thay
Mô Phật! Tha cho con kiếp này bởi Cô Trần chọt con...con phải xuống núi hoàn tục mà thôi, kiếp sau con hứa sẽ dốc hết lòng tu tịnh vậy; khà khà

.
Thân,
Lão Nhị
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 14.269
Từ: 05.12.2013
Trạng thái: offline
#4149 —
17.09.2014 07:43
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.09.2014 17:45:13 bởi Cố Quận>
Đời Vô Thường (3)
Ta dương gian danh tướng
Tam thập niên tung hoành
Lục mã xa tám hướng
Chém then khóa đoạt thành
Một thời danh tiếng khét
Nghe tên thất đảm hồn
Làn đao nhanh tợ sét
Xác ngã! Chiếm cứ đồn
Rồi ngày kia vận mạt
Non nước đổi thay cờ
Tướng mất thành! Tự sát
Hương linh cõi dật dờ
Ta dương gian danh tướng
Nghìn quân nắm binh quyền
Cõi âm ty tám hướng
Đâu hầu cận cửu tuyền!!!
Đời vô thường sắc không
Lợi danh xưa nay hết
Mười phương tối mênh mông
Tay chẳng lần ra vết
Đời vô thường! Vô thường
Mô Phật! Đời vô thường, có có không không...tất cả chỉ là cánh phù du trong gió mà thôi.
Thân,
Nhị
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 14.269
Từ: 05.12.2013
Trạng thái: offline
#4151 —
17.09.2014 17:58
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.09.2014 15:17:07 bởi Cố Quận>
Tình yêu và mùa thu trong âm nhạc bao giờ cũng mang theo những âm tiết buồn! Những nốt trầm trong lòng người viễn xứ khi nhìn những chiếc lá vàng bay trong gió, lòng gợn lên biết bao là kỷ niệm của thời mới lớn, chân vừa bước lạc vào con đường tình ái đầy hoa thơm, cỏ lạ; để rồi hoa tàn! Cỏ úa và tình yêu ngày nào đã chìm sâu dưới đáy đại dương trong một ngày thuyền lênh đênh giữa cơn bão dữ. Từ đó mùa thu như những hạt lệ của từng cơn mưa về, làm giá lạnh biết bao con tim nơi góc trời lưu lạc, mà trong số đó có ta...anh của em ngày nào em ạ.
Mùa Thu Trong Âm Nhạc
Mùa thu trong âm nhạc
Du dương những nốt trầm
Lời buồn ru tiếng hát
Sầu man mác tơ cầm
Lá vàng bay trong gió
Kỷ niệm xưa chợt về
Chiều thu đi sắc đỏ
Tầng không cánh nhạn hề
Ngồi nghe âm tiếng hát
Du dương đuổi nốt trầm
Khóc đời ta lưu lạc
Run run những bước thầm
Mùa thu vàng viễn xứ
Người buồn ru khúc ca
Cho chạnh lòng khách lữ
Thương cuộc tình xưa xa
Thu bây chừ em đâu!!!
Thu bây chừ em đâu còn áo tà trong gió như những ngày ta vừa quen nhau, tà áo tím xưa đã theo em chìm vào lòng Biển Đông rồi...còn đâu.
Thân,
Nhị
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 14.269
Từ: 05.12.2013
Trạng thái: offline
#4155 —
18.09.2014 16:01
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.09.2014 16:25:04 bởi Cố Quận>
Đời Người Như Bóng Câu Qua Cửa
Đời người như bóng câu qua cửa
Như lá mùa xanh lá mùa phai
Thoáng thấy! Giờ tìm đâu ra nữa
Hai tà lụa tím áo hình mai
Đời người kiếp trăm năm quá ngắn
Tợ một cành hoa nở...rụng hoa
Thoáng buổi ngạt ngào hương nhụy thắm
Tuần tan sắc màu nhạt đài sa
Đời người tử sinh mi mắt chớp!
Mượn bốn chữ "Người Như Bóng Câu" của bài thơ trên mà họa thơ với Du Muội cho có huynh có muội nghe; chúc vui.
Thân,
Nhị Ca
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 14.269
Từ: 05.12.2013
Trạng thái: offline
#4159 —
19.09.2014 16:38
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.09.2014 15:09:47 bởi Cố Quận>
Ừ! Cười khóc trong thơ là chuyện bình thường mà cứ nói lại mãi vì sợ...mình quên thôi anh GOT2 ạ.
Phí Công!
Nói đi nói lại sợ quên
Rằng thơ nhắc nhở người, tên rất thường
Ngồi bình luận chữ...bất tường
Ngồi bình luận ý rối đường âm thơ
Tình mà vướng víu rối tơ
Tình mà tư tưởng mịt mờ vần câu
Biết đâu cuối, biết đâu đầu
Biết đâu đậm nhạt sắc mầu yêu thương
Rằng thơ nhắc nhở là thường
Nói đi nói lại cho tường tận đây
Ngồi bình luận chữ thơ dày
Hiểu ra ý mỏng thế này! Phí công
Chuyện thế gian cười khóc! Nhị tui đã biết là thường lâu lắm lắm rồi anh GOT2 ơi; khà khà

.
Thân,
Nhị
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 14.269
Từ: 05.12.2013
Trạng thái: offline
#4164 —
21.09.2014 15:23
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.09.2014 07:18:17 bởi Cố Quận>
Chiều Thu Xưa Tím Màu
Em mùa thu mắt biếc
Tà năm xưa tím màu
Dòng thơ ta da diết
Niềm thu nay tím màu
Ta nửa đời không gặp
Áo người thương nhạt hương
Tình nửa đời qua sắp
Phai tàn ân ái hương
Em trời thu biên biếc
Chiều đi sắc tím màu
Dòng thơ câu tống biệt
Tình thu xưa úa màu
Em màu thu thơ ta
Vần âm tím mực mà
Gió lùa khung sổ lá
Một chiếc lững lờ sa
Em màu thu áo bay
Tà xưa vắng mùa nay
Dòng thơ ta tha thiết
Nhớ người! Thu chén say
Nhớ người quá nên mùa nào cũng say, chứ đâu phải chỉ có tiết thu!!! Khà khà

.
Thân,
Nhị
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 14.269
Từ: 05.12.2013
Trạng thái: offline
#4168 —
23.09.2014 07:35
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.09.2014 20:07:42 bởi Cố Quận>
Đếm Những Mùa Xưa
Ta ngồi đếm những mùa xưa
Thu vàng trên lối qua vừa ba mươi
Bây chừ lạc mất áo người
Bây chừ lạc mất môi cười cố nhân
Thu đây lá rụng vàng sân
Thu đây sầu rụng lối trần thu đau
Thu đây nhạt nắng nên màu
Áo xưa giờ nhạt! Cho bàu, chén say
Cho thơ vần chữ thu gầy
Cho thơ âm tiết vơi đầy thu sang
Cho thơ câu tứ áo nàng
Trắng mây thu trắng mưa đàng hạt rơi
Ta ngồi đếm những mùa vơi
Ba mươi thu đến thu rời còn đâu
Áo người xưa trắng tà sầu
Môi cười xưa nét son mầu thu tan
Say rồi nên mới đếm trật lất cả ông ơi! Ba mươi lăm năm mấy tháng, chứ không phải ba mươi đâu ông nhé; khà khà

.
Thân,
Nhị
★
★
★
★
★
0