Rượu, rượu đâu...để nhị tui nhậu với lobster tails, nghe nhạc và nhìn mấy Tiên Nữ bên hồ nước xanh mà say một bữa coi nào!!!
Tôm Hùm Hại Nhị Rồi!
Rượu mà đụng phải tôm hùm
Say lọt xuống nước cái ùm không hay
Mấy Tiên sao chẳng ai tay
Nắm cổ áo...vớt nhị này thế ư!!!
Trời! Sao không có bàn tay năm ngón kêu sa nào nắm cổ áo mình kéo lên...mà mười mấy bàn chân thay phiên nhau đạp xác nhị tui chìm xuống tận đáy hồ thế này!!! Khà khà=))=))=)).
Thân,
Nhị
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 301.126 lượt xem —
Trang 158 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.07.2015 20:03:38 bởi Cố Quận>
Ai đã từng sống trên miền sông nước bên nhà thì ít nhiều gì cũng giữ trong lòng vài ba kỷ niệm của những đêm trăng tháng bảy; nhất trăng rằm Vu Lan ngự trên mái chùa trong ngày lễ hội, khói hương bay trắng sân, âm kinh tiếng mõ vang dội hai bên phố, tín hữu dập dìu ra vào dâng hương không dứt.
![]()
Tháng Bảy Mùa Vu Lan
Vu Lan mùa lễ hội
Tín hữu về dâng hương
Khắp sân chùa trắng khói
Ngoài vàng trăng ánh vương
Lời kình cầu nhịp mõ
Ngực đỏ, trắng hoa hồng
Trống từng hồi vang ngõ
Vọng lẫn tiếng chuông đồng
Tháng bảy mùa Vu Lan
Tháng bảy bên này nhớ mùa Vu Lan bên nhà mấy mươi năm trước quá đi thôi.
Thân,
Nhị
Làm thì làm, nhưng đọc xong đừng nổi tính tam bành lên nghe Bạn Hiền.

O Lén Đi Chùa Mình Ên!
Sao O nỡ lén đi chùa
Mình ên xin chút ngãi bùa ếm tôi
Lỡ mai dạ thương O rồi
Đời trăm năm nát như nồi cháo sôi
Sao O đi chẳng kêu tôi
Biết bùa sau tránh O ôi! O à
Để không mê vạt đấy mà
Để màu cam áo lụa tà chẳng si
Sao đi chùa lấy bùa ngãi chẳng kêu nhị tui theo cùng vậy o Huệ!!! Khà khà.
Thân,
Lão Nhị

O Lén Đi Chùa Mình Ên!
Sao O nỡ lén đi chùa
Mình ên xin chút ngãi bùa ếm tôi
Lỡ mai dạ thương O rồi
Đời trăm năm nát như nồi cháo sôi
Sao O đi chẳng kêu tôi
Biết bùa sau tránh O ôi! O à
Để không mê vạt đấy mà
Để màu cam áo lụa tà chẳng si
Sao đi chùa lấy bùa ngãi chẳng kêu nhị tui theo cùng vậy o Huệ!!! Khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Làm xong bài thơ "O Lén Đi Chùa Mình Ên" đăng lên rồi thì nhị tui hối hận quá o Huệ ơi! Viết như thế thì chuyến sau về thăm nhà làm sao có bánh bèo mặn ngọt mà ăn!!! Thôi giờ làm bài khác để chuộc lỗi lầm nghe Bạn Hiền...
Áo Xuân O Đi Chùa
O đi chùa xuân áo
Màu cam cánh hoa thêu
Một mình sao không bảo
Tôi theo kẻo người trêu
Ghẹo Nàng...hương lụa tơ
Hỏi xin chút về mơ
Đêm vần âm thấm mực
Tím mấy dòng chữ thơ
Áo xuân O đi chùa
Khi ra mang ít bùa
Theo cho người ta tránh
Không ghẹo...chẳng dám đùa
Nhớ trước khi ra về xin ít bùa ếm yêu ma, cho chúng tránh xa...đừng bám sát lưng mình nghe o Huệ; khà khà)
)
).
Thân,
Lão Nhị
Khi còn ở quê nhà, nghe bài Nghìn Trùng Xa Cách của họ Phạm do ca sĩ Thái Thanh hát chưa thấm gì mấy...cho đến lúc vượt biên qua đảo, mỗi lần nghe lại thì nhớ người ta ơi là nhớ! Lời mở đầu của bản nhạc; nghìn trùng xa cách, người đã đi rồi! Còn gì đâu nữa, mà khóc hay cười...chứa đựng cả một trời ly biệt à nghe.
Người Đã Đi Rồi!
Khóc cười gì...cũng đã mất nhau
Hai chân trời cách tím một màu
Hoàng hôn bên ấy bên đây gió
Qua lòng biển động sóng tình đau
Người đã xa rồi còn đâu nữa
Mà thấy hình dung khóc hay cười
Người đã đi rồi! Duyên hai đứa
Là thôi...là tan vỡ tình ơi
Lời bài nhạc này hay và có nhiều kỷ niệm với nhị tui lắm. Tạm ngưng ở đây, lo chút chuyện nhà cho Bà Hùm Quận Sáu của tui vui bụng mà để nhị này yên ...xong đâu đó sẽ vào mượn lời nhạc mà thơ tiếp vậy nhé.
Thân,
Nhị
Trả hết cho người chuyện cũ đẹp ngời, chuyện đôi ta buồn ít hơn vui...gì rồi cũng tan vỡ mà thôi em hỉ!!!
Chuyện Tình Ta Buồn ít Hơn Vui
Chuyện tình ta buồn ít hơn vui
Rồi cũng tan thôi cũng ngậm ngùi
Cũng niềm luyến tiếc yêu thương cũ
Chuyện tình ta...ừ cũng đâu vui
Giờ mây đây trắng màu kỷ niệm
Giờ gió đây lời vương vấn thơ
Giờ không gian một vùng thẩm tím
Hoàng hôn soi bóng nước vàng tơ
Buồn ít hơn vui chuyện tình ta
Rồi cũng tan thôi...vỡ vậy mà
Cũng sầu nửa giấc mơ xưa mất
Bên này bên nớ vạn trùng xa
Giờ tôi trả lại hết cho em chuyện tình mình đẹp ngời...buồn ít hơn vui vậy em nhé.
Thân,
Lão Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.08.2015 07:05:08 bởi Cố Quận>
Trả hết cho ai cả những chua cay, ngày chia tay lặng lẽ mưa rơi, một tiếng thương ôi gửi đến cho người, trả nốt đôi môi gượng cười...sao không giữ lại những chua cay, trả làm gì cho đau lòng người đi thế!!!
![]()
Trả Cho Ai Những Chua Cay!
Trả cho ai, những chua cay
Lệ lặng lẽ! Ngày chia tay cuối bờ
Sông buồn dòng chảy lững lờ
Đò đi không nắng vàng tơ nắng chiều
Mưa rơi trắng bến tịch liêu
Tiễn tình nhân để bóng xiêu xiêu về
Là mình đã lỡ hẹn thề
Là mình cách biệt sơn khê, dặm đàng
Cách bể rộng! Cách quan san
Trả ai hết những chứa chan, ấm nồng
Rồi mai xuân, hạ, thu, đông
Bốn mùa còn nhớ tình không hỡi tình!!!
Nhớ thì có nhớ...nhưng chỉ thêm buồn vì mình đã nghìn trùng cách xa rồi em ơi.
Thân,
Nhị
Nghìn trùng xa cách người cuối chân trời, đường dài hạnh phúc cầu chúc cho người...ừ! Chúc cho người hạnh phúc và chúc cho tôi mau quên người bạc tình để mà còn lo khăn gói về nhà vợ vậy.
Tôi Chúc Em
Tình đứt ngang rồi! Tôi chúc em
Bên chồng và hạnh phúc nghìn đêm
Trăm năm một mối duyên bạc tóc
Đừng nhớ chi tình tôi với em
Mai này tiễn em đi lấy chồng là tôi cũng về lấy vợ cho xong chuyện em nhé; khà khà)
)
).
Thân,
Nhị
Thiệt hả Bạn Hiền!!! Vậy mà xưa nay không biết nên mỗi lần gặp cứ xáp lại ngồi gần...
O Là Yêu Tinh!!!
Đâu biết O là yêu tinh
Mỗi lần gặp mặt ghế rinh tọa gần
Từ nay nhị biết phòng thân
Đụng đầu O sẽ phóng chân...biến à.
May là mạng lớn nên chưa bị O bắt hồn; khà khà=))=))=)).
Thân,
Lão Nhị
Cũng muốn quên cho đời đừng thơ nữa, nhưng lâu lâu ngồi nghe những bài nhạc năm nào thì hình bóng cũ lại hiện về Bạn Hiền ơi.
Tình Theo Lá Mùa Bay
Nghe những bài nhạc cũ
Hình bóng đó hiện về
Đêm nằm ru giấc ngủ
Ngoài trăng gió não nề
Vi vu trời heo may
Xạc xào lá vàng cây
Như lời ca than oán
Tình theo gió mùa bay
Ông có nằm yên cho tui ngủ không, làm gì cứ lăn qua lăn lại...rồi thở dài, bộ nhớ người tình xưa hả!!! Khà khà=))=))=)).
Thân,
Lão Nhị
Khà khà=))=))=)). Một trời hoài niệm thì có, luyến tiếc tình thì không dám đâu Bà Chị Tui ơi, luyến tiếc chuyện dĩ vãng chỉ tổ làm mình đau đầu và mau già lắm! Bởi đời nhị em đã gặp, đã được Tình mấy mươi năm qua rồi...Bà Hùm Quận Sáu của nhị em đấy mà Bà Chị ạ. Còn lãng mạn là tại thơ đấy thôi Bà Chị, chứ nhị mà có tính lãng mạn thì đâu có yên thân với Bà Nhị Sư Tử Hà Đông mấy chục năm qua!!!
Em Hỏi Tôi Đã Gặp Tình!!!
Em hỏi tôi đã gặp tình!!!
Vâng tôi đã gặp...từ mình với ta
Hẹn hò những tối trăng ngà
Những chiều thu ngắm bóng tà dương rơi
Từ mình đầu gật nhận lời
Trăm năm kết tóc sống đời bên nhau
Lễ cưới em mâm trầu cau
Tay đeo nhẫn bạc trắng màu mến thương
Tôi hỏi em xin trọn đường
Phu thê một kiếp tình trường bền lâu
Nhị em viết xong mười câu lục bát này, tối nay Bà Hùm Quận Sáu Em vào đọc thế nào cũng ngồi cười mỉm chi cọp một mình cho coi Bà Chị nhé; khà khà)
)
).
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.08.2015 22:37:07 bởi Cố Quận>
Không cần phải tiết lộ vì Sếp đã biết hết những trang tình sử của nhị em rồi chị Ba ơi! Sếp Em xưa học ngành tình báo đấy chị Ba.
Mau Đem Thơ Ra Đốt!
Những bài thơ xưa viết
Đâu đã là cho em
Khôn sao không giấu biệt
Còn đăng lên người xem!!!
Mau mang ra đây đốt
Tật từ nay phải chừa
Xác hồn giao em nốt
Vần chữ cấm viết bừa
Tiếc tình sao ngồi khóc
Đã nói oan gì nào
Ngày đêm mơ áo, tóc
Vạt với mái cô nào!!!
Không khai...biết tay em!
Mình nhẹ tay cho nhị em nhờ! Chứ thoi hai con mắt bầm hết mai đâu thấy đường lái xe đi làm để kiếm tiền về lo cho Mình...Mình ơi; khà khà=))=))=)).
Thân,
Nhị
Tình yêu trong thời chinh chiến! Chuyện cách ngăn, ly biệt mấy ai ngờ??? Hôm nay còn tay trong tay thì mai kẻ ở chân trời, người bên vùng kỷ niệm của tháng ngày thương yêu cũ. Nỗi Lòng Người Đi là một những bài hát đánh dấu cuộc phân chia Nam-Bắc, đánh dấu sự mất mát của những người con dân Nước Việt từ giữa thế kỷ 20 đến giờ! Biết bao cuộc tình vừa chớm đã tàn, biết bao cuộc tình vừa hợp đã tan, bước chân xuống tàu ra đi là không một lần quay lại, mắt lệ chia tay để không một lần tái ngộ cho đến giây phút trút hơi thở cuối cùng trong đời...buồn thay!
Người Đi Kẻ Ở! Cách Quan San
Ngày tôi xa Hà Nội
Mười tám vừa biết yêu
Tình đang nồng đã vội
Chia cắt! Đời trớ trêu
Em trăng tròn mười sáu
Tuổi xuân hồng ngây thơ
Trên đường vui chân sáo
Đuổi nắng chiều buông tơ
Tôi thường so nốt nhạc
Em thường hát theo đàn
Dưới tàng cây bóng mát
Hồ Gươm tiết thu vàng
Giờ tôi xa Hà Nội
Đêm áo lụa Sài Gòn
Lời từ ly chưa nói
Em ngày tháng mỏi mòn
Tình cách ngăn! Dở dang
Tình đôi ta lỡ làng
Sài Gòn tay không với
Hà Nội ấy quan san
Ông nhị à! Đã ăn cắp lời nhạc của thiên hạ mà thơ, còn ngồi đó ngân nga; lỡ mã tà đi ngang qua nghe được là vào túm cổ ông về bót nhốt thì lấy ai lo cho tui hả!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Bỏ bộ "Thăng" rồi...nghe Nhỏ Bạn Tui kêu bèn dừng lại thơ tiếp vậy.

Sao Bậu Phụ Mình!!!
Hạnh phúc lắm rồi bạn ơi
Sáng bàu với vịm chiều rơi mé đầm
Sen hồng sen trắng mà nằm
Chờ trăng lên chữ vần ngâm ý tình
Ớ này sao bậu phụ mình
Cho say với xỉn té sình bậu ơi
Giờ phải đằng vân về nhà mới kịp, chứ không Sếp chờ trống điểm canh ba mà chưa thấy bóng là no đòn đêm nay; khà khà=))=))=)).
Thân,
Nhị

Sao Bậu Phụ Mình!!!
Hạnh phúc lắm rồi bạn ơi
Sáng bàu với vịm chiều rơi mé đầm
Sen hồng sen trắng mà nằm
Chờ trăng lên chữ vần ngâm ý tình
Ớ này sao bậu phụ mình
Cho say với xỉn té sình bậu ơi
Giờ phải đằng vân về nhà mới kịp, chứ không Sếp chờ trống điểm canh ba mà chưa thấy bóng là no đòn đêm nay; khà khà=))=))=)).
Thân,
Nhị
Thời gian thấm thoát đã hơn sáu năm, từ ngày anh Con Trai Út Tôi ra trường, tôi bỏ hẳn công việc điều hành nhân sự để đầu óc mình được phần nào thảnh thơi hơn sau mười mấy năm phấn đấu lo cho hai con mình học hành đến nơi đến chốn hầu chúng có thể tự lo được cho bản thân chúng trong tương lai. Bây giờ nhìn công việc của cậu Con Trai và cô Con Gái Đầu Đàn đã tạm vững vàng, tôi và Nhà Tôi vui lắm; mong rằng sau này Chúng sẽ làm được nhiều việc hữu ích hơn cho tha nhân vậy.
Từ Bỏ
Xin từ bỏ những sự đời trói buộc
Danh vọng ư! Rồi chẳng thuộc phần ta
Bỏ bớt phân tranh, tránh lãnh phiền hà
Cho tâm trí thảnh thơi mà vui sống
Trăm năm mộng...ừ trăm năm cuộc mộng
Đến và đi chốc bổng đấy người ơi
Hãy giữ lòng ta thanh tịnh giữa thế thời
Mưu với kế bán đất trời! Nhân nghĩa
Xin từ bỏ ghế nạm vàng, mũ tía
Bậc thấp cao, phe phía...bỏ từ đây
Sáng ngắm sương rơi, tối thưởng trăng gầy
Thu, đông, xuân, hạ tỉnh say thi phú
Ừ! Đã bỏ được thì bỏ luôn cho đời nó yên nhé ông thần say; khà khà)
)
).
Thân,
Nhị
Cô Em xõa tóc dưới trăng năm nào đã bỏ nhị tui đi lấy chồng rồi o Thùy ơi!

Giờ Em Tóc Xõa Quê Chồng
Cô em xõa tóc dưới trăng
Năm xưa giờ bến tơ giăng quê chồng
Cho thơ vần chữ gió lồng
Ý câu lá rụng trôi sông mất rồi
Nhớ thời trăng nó hành tôi
Quên âu trăng nó mồ côi...thế đành
Đem nửa mái thủa xuân xanh
Cô em cắt tặng đêm thanh khóc cười
Nỡ nào phụ tôi vậy người!!!
O Thùy vào viết mấy câu thơ làm nhị tui nhớ cô em xõa tóc dưới trăng xưa quá trời quá đất O ơi; khà khà=))=))=)).
Thân,
Nhị

Giờ Em Tóc Xõa Quê Chồng
Cô em xõa tóc dưới trăng
Năm xưa giờ bến tơ giăng quê chồng
Cho thơ vần chữ gió lồng
Ý câu lá rụng trôi sông mất rồi
Nhớ thời trăng nó hành tôi
Quên âu trăng nó mồ côi...thế đành
Đem nửa mái thủa xuân xanh
Cô em cắt tặng đêm thanh khóc cười
Nỡ nào phụ tôi vậy người!!!
O Thùy vào viết mấy câu thơ làm nhị tui nhớ cô em xõa tóc dưới trăng xưa quá trời quá đất O ơi; khà khà=))=))=)).
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.08.2015 06:55:57 bởi Cố Quận>
![]()
Lỡ Thời Lỡ Vận Đòi Trời
Lỡ thời thì tạo lại thời
Lỡ vận! Tay kéo Ông Trời mà thoi
Đem thời đem vận cũ đòi
Bắt Ông Trời trả hẳn hòi hãy ngưng
Hai Anh Cháu Tôi quậy không thua gì tôi là mấy; khà khà)
)
).
Thân,
Nhị
Qua đây đi chị Ba để nhị em thỉnh thoảng ghé qua nhà Chị Em Mình nhậu.
Dời Qua Đây Nhậu Chị Ba Ơi
Chị Tôi mà dọn qua đây
Thì tôi cũng được mồi say cuối tuần
Rồi hò rồi hát tưng bừng
Rồi thương rồi nhớ rưng rưng mắt tình
Khóc người xưa! Khóc phận mình
Khóc Non Nước Việt điêu linh đấy mà
Dời qua đây đi chị Ba
Cali có nhị em ca với hò
Chị Ba mà dời qua Cali thì nhị em có thêm bạn nhậu và quậy rồi, đã thật; khà khà)
)
).
Thân,
Nhị
Nhạc bao giờ cũng dễ đi vào lòng người nghe, âm điệu buồn vui gì cũng thường làm ta liên tưởng đến bóng hình và cảnh vật của từng kỷ niệm mà mình đã gặp qua trong quá khứ phải không bạn!!! Nhị tôi yêu thơ từ khi biết thích nhạc mà một thời còn tuổi trẻ đã nhiều lần được nghe cô láng giềng hát vu vơ trong những buổi chiều mưa, những đêm trời sáng trăng đấy bạn ạ.
![]()
Em Thường Hay Nghe Nhạc
Em thường hay nghe nhạc
Xõa tóc buổi mưa chiều
Nhìn xa xăm khẻ hát
Bên hiên dáng mỹ miều
Tôi ưa thơ chuộng tích
Ngồi thả chữ tím vần
Tứ đầy, câu khao khít
Trên dòng Tấn, dưới Tần
Trăng bên này bên nớ
Đêm soi bóng con đò
Tơ vàng chưa lần chở
Tình thư tuổi hẹn hò
Em thường hay nghe nhạc
Tôi nhờ đấy hồn mơ
Sao không cùng chung hát
Sao chẳng bút họa thơ!!!
Cho đời ta cách nhau
Chiều quê nắng nhạt màu
Mưa bên này trắng hạt
Bên nớ rụng hoa cau
Ôi! Hai bờ ngăn cách
Lời nhạc...ý thơ buồn
Xạc xào sông lau lách
Tình một thuở xa nguồn
Nên Bên Nớ theo chồng! Nên bên này nhị tui cũng lên thuyền vượt biển năm nào, bỏ lại dòng sông xưa êm chảy một thời, bỏ lại mối tình chưa lần hò hẹn...buồn!
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2015 04:54:19 bởi Cố Quận>
Dạ! Nói đúng quá đi thôi o Thùy ạ.
![]()
Thơ Là Nhựa Sống Của Đời Tôi
Vâng thơ là nhựa sống
Thiếu như rượu cay nồng
Nửa ly là lật gọng
Nằm thẳng cẳng thư phòng
Chén vào...vần âm lên
Bạn bè ấy tuổi tên
Tóc đuôi gà, tóc ngắn
Ngồi nhớ hết...chẳng quên
O nói đúng quá trời
Phục O thật! Nhị tui phục o Thùy sát đất à nghe; khà khà)
)
).
Thân,
Lão Nhị
Dạo trước nhị tui thường hay bị mấy Nhỏ Bạn Học chung trường ngạo là tính hay thơ thẩn! Dạo này lại bị mấy Bà Chị Tui ngạo tính tình lãng mạn; thật là oan cho nhị tui biết mấy...tui chỉ hay thường thơ, chứ có thẩn bao giờ đâu!!!
Ngạo Chi Nhị Tui!!!
Thường thơ bởi gió bên bờ
Nước bay hạt nước...nên thờ thẩn chơi
Sao ngạo tôi thế người ơi
Vần âm nó chạy đuổi trời nắng mưa
Nó dòng chi chít tiễn trưa
Nó câu trên dưới cho vừa chiều lên
Nó đeo trăng cạnh một bên
Nó khua canh trống vang rền điểm canh
Thường thơ vần lá hạ xanh
Âm màu lá úa vàng cành thu mơ
Ngạo chi tội tôi thế cơ!!!
Ngạo chi tội nhị tui thế này mấy O Kiên Giang!!! Khà khà=))=))=)).
Thân,
Nhị
Bức ảnh này Anh chụp với Má năm 2004, khi em về thăm Việt Nam lần thứ nhì...phải vậy không Anh Năm!!!
Mẹ Tôi Nay Đã Không Còn
Mẹ Tôi nay đã không còn
Đêm nằm thổn thức đâu tròn giấc say
Tam niên thương nhớ từng ngày
Tam niên Mẹ mất! Đau này chưa vơi
Tam niên sầu chất ngất trời
Tam niên hoài bóng tưởng lời mẹ xưa
Mộ Mẹ Tôi! Dãi nắng mưa
Tháng mười thu tới nữa vừa ba năm
Nào tôi đã lần về thăm
Trước thềm mộ thắp hương trầm lạy dâng
Thấm thoát mà Anh-Chị-Em Mình mồ côi Mẹ gần ba năm rồi anh Năm hả...buồn!
Thân,
Nhị
Mẹ Tôi Nay Đã Không Còn
Mẹ Tôi nay đã không còn
Đêm nằm thổn thức đâu tròn giấc say
Tam niên thương nhớ từng ngày
Tam niên Mẹ mất! Đau này chưa vơi
Tam niên sầu chất ngất trời
Tam niên hoài bóng tưởng lời mẹ xưa
Mộ Mẹ Tôi! Dãi nắng mưa
Tháng mười thu tới nữa vừa ba năm
Nào tôi đã lần về thăm
Trước thềm mộ thắp hương trầm lạy dâng
Thấm thoát mà Anh-Chị-Em Mình mồ côi Mẹ gần ba năm rồi anh Năm hả...buồn!
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.08.2015 06:29:06 bởi Cố Quận>
Hả! Có viết lộn không Ông Anh Tui???
Anh Tôi Tình Vài Ba Mối
Anh Tôi tình ít lắm à
Chỉ năm ba mối thôi mà...nhiều đâu!!!
Bờ sông quen o bán trầu
Mé biển thương chị bán dầu xuồng, ghe
Ừ! Còn cô bán vé xe
Với nàng hay bán gánh chè thưng a
Anh Tôi tình mấy mối mà
Tính chung thủy, chị biết là thương ngay
Nghĩ lại cho kỹ thì Anh Tôi viết đúng đấy chứ...đâu có lộn chữ nào!!! Khà khà)
)
).
Thân,
Nhị
Tôi còn nhớ in trong trí ngày Mẹ Tôi mất! Sáu giờ sáng bên này Nhà Tôi đánh thức tôi dậy mà báo hung tin, tôi đã ngồi trong thế bất động độ 10 phút vì không ngờ Mẹ Tôi ra đi đột ngột thế, bởi chiều hôm trước tôi còn nói chuyện với Người trên đường dây điện thoại kia mà!!! Cuối cùng rồi tôi cũng phải đứng lên đi ra phòng khách gọi Anh-Chị-Em bên nhà, Anh-Chị-Em và Con Cháu Tôi bên đây dặn dò đủ điều chuẩn bị cho việc bay về Việt Nam chịu tang Bà Cụ và gặp mặt Mẹ Mình lần cuối trong đời; sau đó thì gọi Bạn Bè Tôi nhờ vào trông coi việc khách viếng tang phụ với Em Tôi phần nào trong lúc tôi chưa về kịp. Tắm rửa xong, 7:30 phút sáng, tôi nói với Nhà Tôi lo thu xếp hành lý hộ tôi và vài điều ngắn gọn trước khi bước ra khỏi nhà để đi lấy vé máy bay, may thay là vẫn còn chỗ trống cho mấy Anh-Em và cô Cháu Gái về ngay đêm hôm đó; suốt ngày hôm đó tôi cố gắng lo dàn xếp công việc còn đọng lại bên này cho đến 8:00 tối mới bước chân vào ngạch cửa nhà
mình, ăn qua loa chút gì dằn bụng là lên xe ra phi trường ngay...giờ Mẹ Tôi mất đã gần ba năm, thời gian trôi qua nhanh thật.
Ngày Mẹ Tôi Mất!
Ngày Mẹ Tôi mất! Tôi ở xa
Đất nửa vòng xoay Mỹ-Á là
Cách biển, ngàn, mây trời, trăng nước
Đâu lần gặp gỡ cuối cùng a
Thì đã mồ côi! Phận mồ côi
Vắng hình bặt tiếng từ nay rồi
Từ Mẫu vội gì đi Từ Mẫu
Cho đời con trẻ...phận mồ côi
Mùa Vu Lan năm nay là đã ba mùa ngực áo tôi cài hoa trắng...buồn thay.
Kính dâng lên vong linh Mẹ Tôi,
Nhị
Có một dạo nhị tôi rất thích bài này bởi lời nhạc rất mộc mạc, dễ thương nhưng bên trong chứa nhiều ẩn ý (theo sự suy nghĩ của nhị tôi thôi nhé); như hai câu đầu...
Hôm xưa tôi đến nhà em
Ra về mới nhớ rằng quên cây đàn...
Cho là say hương tóc, đắm môi hồng nên ra về mà bỏ quên cây đàn đi...nhưng sao không quay lại ngay để lấy, mà phải chờ đến ngày mai!!! Đúng là tình ngay mà lý gian lắm đấy hỉ.
Bỏ Quên Cây Đàn!
Tôi say hương tóc cô nàng
Đắm môi son để quên đàn lại bên
Nhà ai! Trăng đã soi nền
Thôi thì mai sẽ vượt ghềnh đò qua
Ô sao lòng nhớ thiết tha
Sáu dây run tiếng tơ là tiếng run
Không...hình như nhớ hình dung
Cô nàng với mắt xa trùng trùng xa
Nhớ đàn hay nhớ người a!!!
Hình như năm xưa nhị tui nhớ đàn là đúng hơn!!! Khà khà=))=))=)).
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.08.2015 18:41:19 bởi Cố Quận>
Ối giời!
![]()
Tôi Đấy Sao!!!
Tôi đây sao...tôi đấy sao!!!
Trông người ú thế chắc hao tốn nhiều
Sữa bò năm bảy chai tiêu
Nửa đêm xả nước làm xiêu góc nhà
O Huệ này giết nhị tui rồi! Khà khà=))=))=)).
Thân,
Lão Nhị
Nhị em thì thích nhất bốn câu ở phần điệp khúc này:
Ôi thành đô ơi! Thời gian như chiếc bóng
Người đi không thấy về bến mộng
Ôi! Chiều nay chiều nay sao nhớ quá
Giấc mơ tình yêu chưa trọn.
Đúng là lời nhạc nhẹ nhàng như thơ mà...thời gian như chiếc bóng qua nhanh và người đi không thấy về lại bến mộng dòng xưa nữa rồi, hu hu
(
(
(.

Người Đi Không Trở Lại!
Thời gian như chiếc bóng
Người đi không trở về
Một lần thăm bến mộng
Chiều thu bên sông hề
Cho hương mùa thu ngát
Bông cỏ mùa thu bay
Lưng không màu cánh vạc
Trắng đàn trong mắt cay
Dòng nào rơi bởi nhớ
Giọt nào lăn khóc tình
Ta! Giấc mơ một thuở
Chưa trọn giấc mộng tình
Thời gian như chiếc bóng
Người đi sao chẳng về
Lá mùa...cơn gió lộng
Trôi xa bến thu hề
Thu thành đô chiều nay
Lòng em buồn lắm thay
Người đi không trở lại
Khói nằm vương mắt cay
Đúng như lời Bà Chị nói...tâm hồn nhị tui lãng mạn thật mà; khà khà
)
)
).
Thân,
Nhị
Ôi thành đô ơi! Thời gian như chiếc bóng
Người đi không thấy về bến mộng
Ôi! Chiều nay chiều nay sao nhớ quá
Giấc mơ tình yêu chưa trọn.
Đúng là lời nhạc nhẹ nhàng như thơ mà...thời gian như chiếc bóng qua nhanh và người đi không thấy về lại bến mộng dòng xưa nữa rồi, hu hu
(
(
(.
Người Đi Không Trở Lại!
Thời gian như chiếc bóng
Người đi không trở về
Một lần thăm bến mộng
Chiều thu bên sông hề
Cho hương mùa thu ngát
Bông cỏ mùa thu bay
Lưng không màu cánh vạc
Trắng đàn trong mắt cay
Dòng nào rơi bởi nhớ
Giọt nào lăn khóc tình
Ta! Giấc mơ một thuở
Chưa trọn giấc mộng tình
Thời gian như chiếc bóng
Người đi sao chẳng về
Lá mùa...cơn gió lộng
Trôi xa bến thu hề
Thu thành đô chiều nay
Lòng em buồn lắm thay
Người đi không trở lại
Khói nằm vương mắt cay
Đúng như lời Bà Chị nói...tâm hồn nhị tui lãng mạn thật mà; khà khà
)
)
).Thân,
Nhị
Thứ sáu rồi...bắt một con lên tiết canh-thịt luộc, một con làm gỏi-cháo nhậu hai ngày cuối tuần Bà Chị ơi.
Tiết Canh Vịt
Thộp một con! Đè cổ ra
Cắt sâu cho máu nó sa xuống sành
Đánh đều tay làm tiết canh
Đặt vào tủ đá đông nhanh thế là
Đồ lòng xắt nhỏ trải ra
Dĩa thêm đậu phộng rang a, hành, ngò
Cạn hết nửa vịm chân bò
Góc nhà gục xuống mũi khò khò say
Thộp một con! Tiết canh này
Thịt luộc cất lại ta bày tiệc khuya
Trước khi lăn quay ra sàn gạch...Bà Chị nhớ cất dĩa thịt luộc vào tủ lạnh nghe, nửa khuya tỉnh rượu đem ra hâm nóng rồi chị-em mình cụng ly tiếp nhé; khà khà)
)
).
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.09.2015 08:11:30 bởi Cố Quận>
Chắc là nàng yêu đàn!!! Nên nhị tui mới nhớ đàn đấy o Chi ơi.
![]()
Bởi Xưa Nàng Yêu Đàn
Cũng bởi...xưa nàng yêu đàn
Nên tôi nhớ tiếng nhẹ nhàng tơ run
Hoa đây người đã dặm trùng
Hoa đây người đã mịt mùng gió sương
Tôi về nhìn sắc hoa thương
Tôi về nhìn lá xanh vương vấn tình
Rồi hoa rồi lá...rụng bình
Rồi dây tơ đứt! Màu thinh không sầu
Trăng mờ nhạt ánh còn đâu
Mưa giăng giăng trắng vườn dâu đêm tàn
Cũng bởi...xưa nàng yêu đàn
Nên thơ tôi chữ âm dang dở tình
Nhị nhớ đàn! Nhị tui nhớ đàn quá o Chi à; khà khà)
)
).
Thân,
Lão Nhị
Em À Ngồi Giữ Gánh Hoa
Em à ngồi giữ gánh hoa
Chị ra bến phà đón một chàng thơ
Tay gom vội chút nắng tơ
Chút mây, chút gió, chút chờ, chút mong
Chút xuân phơi phới xuân hồng
Để con tàu cận bềnh bồng cặp sông
Cho hắn chết đứng môi cong
Ngẩn ngơ cổ áo chiếc còng đính châu
Hắn nhìn trâm bạc cài đầu
Hắn ngây ngất với áo mầu vàng tươi
Hắn đê mê! Quên cả cười
Cho hắn biết, chớ lờn người chợ đông
Hắn đừng mơ kiếp làm chồng
Hắn đừng ngỡ chốn ruộng đồng thiếu hoa
Ngồi đây đợi chị...em à
Chuyến nầy chắc hắn bỏ mạng tại bến sông nầy rồi!!! Khà khà.
Thân,
Nhị

















