Vào đạo thơ hai câu này của chị Huệ Nguyễn mà hoạ bài mới, làm của riêng mình được đây.
Mai Em Về (2)
" Maì em về gởi tình tôi tha thiết
Thăm quê hương sóng vỗ bến đò xưa "
Chở nắng sang sông, nắng đổ hàng dừa
Xanh bóng mát bờ đê trưa râm bóng
Mai em về! Tôi gói đời kín mộng
Tà hương ai trắng lộng gió năm nào
Phượng vĩ nhành hoa, đỏ cánh hư hao
Mờ nhạt dấu, phai tàn màu phượng cũ
Mai em về! Tôi đốt vần âm phú
Câu chữ thơ tích tụ mấy mươi năm
Đậm sắc môi son, đậm nét má cằm
Trong màu mắt biếc, sậm đen mái tóc
Mai em về! Tôi gởi tình đôi hộc
Tim tôi dòng máu dọc, máu dòng ngang
Lệ giọt rơi, giọt chảy thấm giấy vàng
Trôi vần chữ, âm câu hàng vạt trắng
Lụa người bay tháng năm xưa mùa nắng
Đẫm tà buông rũ nặng những ngày mưa
Chở gió qua sông xào xạc nhánh dừa
Xanh xanh bóng trời ban trưa hanh nắng
Mai em về! Gánh tình tôi có nặng
Gắng xin mang mà vượt chặn biển đồi
Gắng xin mang mà vượt khói mây trôi
Trao tay kẻ giết hồn tôi của thuở
Còn áo thư sinh, lòng lỡ thương lỡ nhớ
Tình lỡ mang! Tình lỡ mộng còn mang
Tình lỡ đi bên cạnh tuyết sương đàng
Bên cạnh tiếng lá vàng chân...có biết
Rằng tình tôi giờ nhạt niềm da diết
Đốt tàn tro tống biệt! Gởi em về
Thả nhánh sông xưa dòng cuốn cuộn tê
Dập dìu sóng vỗ chìm hề đáy nước
Giời ạ! Đạo phải thơ buồn nên vần âm cũng buồn theo, lỗi tại chị Huệ Nguyễn Tôi mọi đàng mà; khà khà.
Thân,
Nhị
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 301.199 lượt xem —
Trang 60 / 192
Cảm ơn hai Bà Chị Huệ luôn chiếu cố đến quán Thơ-Rượu-Áo-Hoa của nhị em và khích lệ tinh thần để nhị em...
Quán Thơ-Rượu-Áo-Hoa
Quán này thơ-rượu-áo-hoa
Tay nghiêng hồ ý...vần ra chữ vào
Áo nàng lan-cúc-hồng-đào
Trắng-xanh-vàng-tím tà chao gió chiều
Ngọn nồm hương vạt xiêu xiêu
Hương lay lay tóc, dáng kiêu sa người
Ngang đường nở nụ môi cười
Hồn thơ ngây ngất...vài mươi chung là
Quán này âm vận thơ ta
Dòng mênh mang trổ nghìn hoa kín vườn
Bà Hùm Quận Sáu của nhị em đã chân đến đầu ngõ rồi hai Bà Chị ơi! Để nhị em tóm mấy trang giấy mực thơ nhảy rào ra lối sau mà dông nghe...chứ Bà Nhị mà chụp được cổ là thân nhị em sẽ bị trói gô lại dưới đất và nựng cho vài ba cây củi tạ có mà nát thịt, còn thơ viết từ sáng đến giờ bà đốt quách! Tiếc lắm hai Chị Huệ của nhị em ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Trời! Hiền Tỷ đừng la, con becgie nó táp nhị em à nghe Hiền Tỷ.
Trộm Lá
Bụng mong trộm lá leo tường
Nghe la hoảng vía phóng đường mà ra
Ối giời! Sau ông mã tà
Trước con bốn cẳng chó là becgie
Chân phóng như vó ngựa phi
Nhảy ùm xuống nước lặn thì qua sông
Chỉ hụp mươi thước chạm đồng
Rộng thêm vài mét là dòng xác trôi
Bụng mong trộm lá về coi
Để thơ...ai nỡ huýt còi rùm beng!!!
Khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.05.2017 04:05:23 bởi Cố Quận>
Những Người Đẹp Rạch Giá bên dòng xưa bên cũ! Nhìn nhớ nhà và nhớ một thời áo trắng quá đi thôi mấy O ơi, buồn.
Những Người Đẹp Rạch Giá
Những Người Đẹp Rạch Giá ơi
Bên dòng sông cũ đêm trời Kiên Giang
Nước soi cầu ánh đèn vàng
Áo hoa và bóng dừa đàng nhánh in
Cho làn bên đấy vượt nghìn
Trùng khơi Biển Thái...tôi nhìn nhớ quê
Nhớ thời áo trắng đi về
Nhớ hương lụa với tóc thề nắng mưa
Nhớ tàng phượng vĩ năm xưa
Tháng năm hoa nở đỏ vừa độ hoa
Bây chừ đâu gió hai tà
Xưa quanh quanh lối bụi và phố đâu!!!
Mấy Người Đẹp Rạch Giá giết nhị tôi đêm nay rồi! Nhìn hình này, uống hết mấy vịm rượu mà hai con mắt chưa chịu sụp mí...chắc nhị tôi thức trắng năm canh, ngồi bên hiên mà khóc tức tưởi à nghe mấy O!!! Khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Vào mượn ảnh mà thơ nghe anh Hai Hùng, mời.
Mưa Xuân Ngang Đồng Hoa Cải
Kìa mây xuân trắng giăng đồi
Vàng cây hoa cải đồng rồi vàng hoa
Ô kia! Giọt nhè nhẹ qua
Giọt rơi thấm đất, giọt xa xa đường
Quanh quanh giọt bong bóng mương
Giọt hiên nhỏ giọt ngờ sương đêm còn
Áo che ra cổng, lối mòn
Chân giày hướng suối cầu con con dòng
Róc rách gềnh đá cong cong
Đi đâu mà vội...mà rong ruỗi ngày!!!
Kìa mưa xuân trắng làn bay
Đồng hoa cải nhánh người tay cắt về
Chúc Anh có một ngày vui nghe anh Hai Hùng.
Thân,
Nhị
Tài Fú, bộ anh Năm Trí Nhà Tôi vừa trúng số độc đắc phát tài hay sao mà lấy biệt hiệu này???
Anh Năm Tài Phú
Tôi vừa trúng số phát tài
Quần jean, áo trắng, tóc dài biết chăng
Mai tôi bày tiệc thịt chằng
Mời cô em nhỏ nhà đằng kia qua
Rượu tây, rau, trái mình ta
Ta mình hai đứa say là ngồi thơ
Vần âm tợ sóng xô bờ
Chữ câu tợ bóng mây dờ dật bay
Hỏi nhỏ " Cho cầm lấy tay
Cho hôn má thắm, vẽ mày được không??? "
Tôi vừa trúng số tỷ đồng
Quần jean, áo trắng đã chồng...tiếc a
Sáng vào ghẹo anh Nam Tài Fú cho vui, đừng giận bảy tôi nghe anh Năm!!! Khà khà.
Thân,
Anh Bảy Mập
Vào mượn ý thơ chị Huệ Nguyễn mà thơ nhé, mời.
Thuyền Viễn Xứ (3)
Con thuyền viễn xứ năm xưa
Chìm trong gió bão bùng mưa mất rồi
Kìa gỗ trôi! Xác người trôi
Lần đi vĩnh biệt quê tôi đâu còn
Quê tôi nửa trái đất tròn
Nửa trời mây nước tình son sắt tình
Đã tàn phai mấy dặm nghìn
Đã đậm nét buổi thảm kinh giặc vào
Lũ rừng rú...cuốc xẻng đào
Mả mồ, thôn xóm! Hư hao núi ngàn
Con thuyền viễn xứ bể giang
Chìm trong mưa bão trời đang thét gầm
Buồn chị Huệ hỉ!
Thân,
Nhị
Bài đăng cả hai ngày rồi mới hay! Say quá quên trời quên đất...quên thơ. Nói đến thơ lại nhớ thơ, thôi thì hoạ vài câu với bác Chim Trời cho tỉnh rượu vậy.
Vây Bắt Người
Bên sông nắng đã sợi chìm
Bên sông nước lặng gió im vắng đò
Em ngồi đây chặn đường cho
Chị qua bên ấy đường co bóng lều
Hẳn là hắn ghẹo hắn trêu
Hắn vần hắn chữ tà thêu áo màu
Hắn chạy ra...thộp cổ mau
Thụi bụng vài cái, chị sau tới liền
Tiếp em trói hắn! Mình khiêng
Về khơi lửa chảo dầu chiên chảo dầu
Trời! Đọc mà khiếp, bớ Tha Hương...có hai Kiều Rạch Giá vây nhị tôi, chạy đường nào đây mấy Bác ơi??? Khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.05.2017 04:47:55 bởi Cố Quận>
Hình đẹp phải có thơ hoạ để tranh tỏ sắc anh Hai Hùng hỉ!!! Mời Anh.
![]()
Trăng Mây In Bóng Nước
Trăng mây in bóng nước
Mờ đồi cây lá xanh
Xám tầng cao như lướt
Trời sao điểm đêm thanh
Mây về đâu mây bay
Gió từ đâu qua này
Hiu hiu làn động nhánh
Dưới dòng biên biếc lay
Áng tơ vàng ánh trăng
Mây tợ áo cung hằng
Lụa màu lơ lửng sắc
Che dải ngân hà giăng
Đò ai dòng chén rượu
Ngâm vần thơ, ý thơ
Đò ai dòng quê cũ
Mái chèo đưa tiếng thơ
Trời đêm trăng, mây, nước
Sao giăng đồi lá xanh
Xám tầng cao mây lướt
Dòng biên biếc trôi quanh
Mời anh Hai Hùng cạn vài chén rượu quỳnh này, ra ngồi bên khoang đò thưởng trăng đêm và nghe thơ cùng nhị em nghe; khà khà.
Thân,
Nhị
Mượn ý chị Huệ mà nhân cách hoá trái khổ qua nghe.
Em Như Khổ Qua Đèo!
Thương em đời mưa nắng
Hình hài tợ khổ qua
Đèo! Ngoài trong ruột đắng
Đèo! Ngoài trong vì ta
Không nâng niu, chăm sóc
Chẳng vun trồng, tưới năng
Trái còi! Dây khô cọc
Giữa trời sương gió giăng
Đời một kiếp thương em
Xanh vỏ, bóng bên thềm
Gió, sương, mưa, nắng chịu
Đời ta kiếp yêu em
Bà Nhị vào đọc mười hai câu này chắc chịu lắm chị Huệ Nguyễn hỉ!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Nhị em xin mượn ý thơ của chị Huệ Nguyễn mà hoạ thơ nhé, mời Chị.
Bạch Liên Hoa
Bạch liên hoa! Bạch liên hoa
Giữa hồ cánh trắng bóng sa theo dòng
Bóng trôi bãi bắc cong cong
Bờ nam cành liễu gió đong đưa cành
Lá xanh hạ rũ lá xanh
Hạ tơ vàng rụng dòng quanh tơ vàng
Bóng dừng...ngắm áo bên đàng
Lụa hà đông tím vạt nàng chân ra
Bạch liên hoa! Bạch liên hoa
Giữa hồ cánh trắng theo tà bóng trôi
Hoa sen mà gặp áo thì phải rụng cành theo dòng trôi để đuổi theo áo thôi, phải vậy không chị Huệ Nguyễn??? Khà khà

.
Thân,
Nhị
Bạch Liên Hoa
Bạch liên hoa! Bạch liên hoa
Giữa hồ cánh trắng bóng sa theo dòng
Bóng trôi bãi bắc cong cong
Bờ nam cành liễu gió đong đưa cành
Lá xanh hạ rũ lá xanh
Hạ tơ vàng rụng dòng quanh tơ vàng
Bóng dừng...ngắm áo bên đàng
Lụa hà đông tím vạt nàng chân ra
Bạch liên hoa! Bạch liên hoa
Giữa hồ cánh trắng theo tà bóng trôi
Hoa sen mà gặp áo thì phải rụng cành theo dòng trôi để đuổi theo áo thôi, phải vậy không chị Huệ Nguyễn??? Khà khà


.Thân,
Nhị
Dạ có nhị em muốn chôm về đề thơ anh Hai Hùng ơi.
Thuyền Đi Đâu...Thuyền Về Đâu!!!
Thuyền đi đâu...thuyền về đâu
Bỏ dòng xưa đá xanh mầu rêu xanh
Thuyền đi! Bến tuổi còn thanh
Gành nay chưa nổi xám gành ven sông
Nước xưa dòng đục chảy dòng
Chừ trong biên biếc sắc lòng cát in
Thuyền đi bặt bóng bặt tin
Bến xưa sầu nửa gánh tình sầu mang
Người sầu nửa gánh dở dang
Tình đau nửa gánh võ vàng canh thâu
Thuyền về đâu...thuyền về đâu!!!
Bỏ dòng xưa đá xanh mầu rêu xanh
Giờ thì nhị em phải đi làm, chứ thơ thêm bài nữa dám bị đuổi việc vì trễ giờ! Là đời nhị em tan tác dưới tay Bà Hùm Quận Sáu Nhà Em à nghe anh Hai Hùng; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2017 17:33:35 bởi Cố Quận>
Trời! Công nhị tôi thơ...chẳng người nào khen, chỉ lo hoan hô hoa và áo thôi.
![]()
Khen Áo Mà Chẳng Khen Thơ
Hai cô soi bóng nước chi
Người ưa lụa áo! Vần thi chẳng màng
Giận đem giấy chữ dìm làn
Giận đem nghiên bút quẳng giang mất rồi
Để ngồi thưởng thức dĩa mồi
Lâng lâng chén rượu quỳnh môi nhấm quỳnh
Mời tơ nắng xuống cung nghinh
Vớt hoa súng đỏ lên xin chuyện trò
Hai cô soi bóng nước cho
Người quên câu tứ! Vì lo khen tà
Với lại khen nước, khen hoa
Khen hương sợi tóc...giận a quá trời
Bớ mấy Chị! Ông nhị giận thơ không được khen, đem bút, nghiên, giấy, chữ quăng ra đục cả dòng, trôi trắng Sông Kiên cả rồi mấy Chị Rạch Giá ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Vào mượn ý thơ chị Huệ Nguyễn mà thơ nhé, mời.
Thuyền Viễn Xứ (3)
Con thuyền viễn xứ năm xưa
Chìm trong gió bão bùng mưa mất rồi
Kìa gỗ trôi! Xác người trôi
Lần đi vĩnh biệt quê tôi đâu còn
Quê tôi nửa trái đất tròn
Nửa trời mây nước tình son sắt tình
Đã tàn phai mấy dặm nghìn
Đã đậm nét buổi thảm kinh giặc vào
Lũ rừng rú...cuốc xẻng đào
Mả mồ, thôn xóm! Hư hao núi ngàn
Con thuyền viễn xứ bể giang
Chìm trong mưa bão trời đang thét gầm
Buồn chị Huệ hỉ!
Thân,
Nhị
Nhị tôi đã say thì phải chịu nằm dài thẳng cẳng rồi, chẳng có gì là lạ cả bác Kẻ Thích Thơ ơi! Nhưng vần âm nó cứ chạy rần rần trong đầu và miệng cứ lẩm nhẩm chữ câu...
Chị Hữu Em Tả Quạt Ta
Chị Em ngồi xuống quạt ta
Thở hơi rượu lẫn vần ra kết vần
Tả thủ luồng gió đất Tần
Hữu thủ phong ngọn Tấn dần...dần lên
Chị tự hạ, em xuân tên
Vàng nâu áo vạt trải nền hầu thơ
Nghe câu chữ! Dung thẩn thờ
So tứ vận, mắt dõi bờ sông trăng
Tơ làn lấp lánh tơ giăng
Khói làn đưa đẩy khói đằng mong manh
Ước duyên Ngô Việt sau thành
Nợ trăm năm gánh song hành cùng a
Một chị, một em quạt ta
Âm say rượu với tiếng khà khà thơ
Cảm ơn hai chị em mi ngồi quạt nhị ta hơn nửa khắc cho tỉnh rượu và ngồi đưa lưng cho nhị ta đề thơ lên áo mà tặng bác Kẻ Thích Thơ Tha Hương nghe, nếu mai này mà Bà Hùm Quận Sáu có nhã ý cưới thiếp cho nhị ta...thì sẽ cho người qua rước hai chị em mi về ngay vậy; khà khà.
Thân,
Nhị
Vào mượn ý thơ của bác Viễn Phương mà thơ nghe, mời.
Em (3)
Em lưu lạc chốn quê nhà
Bắc, Trung, Nam với dưa cà tháng năm
Ta lưu lạc chốn xa xăm
Trời mây viễn xứ đêm nằm nhớ thương
Người xưa áo trắng lên trường
Người xưa áo trắng hạ đường đỏ hoa
Phượng vĩ cánh rụng vương tà
Phượng vĩ cánh rụng mùa là vạt bay
Lần chia tay! Buồn lắm thay
Lần chia tay kẻ kia...này trùng xa
Em lưu lạc chốn quê nhà
Ta lưu lạc đất người mà! Mất nhau
Chúc Bác luôn vui và thơ thường cho nhị em và các Ace Facebook được thưởng thức thi tài của Bác nhé.
Thân,
Nhị
Đang say mà nhìn o lắc...là tỉnh rượu ngay.
O Lắc
Đang say...o lắc tỉnh ngay
Bởi lo gió lộng lụa bay lên trời
Là thơ vần rụng! Rã rời
Là thơ chữ tứ nặng rơi o à
Xin lắc nhè nhẹ thôi a
Kẻo thơ chổng gọng đất sa sân này
Đang say o lắc lụa bay
Lên trời! Mắt nổ từ nay thơ mù
Khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.05.2017 06:01:28 bởi Cố Quận>
Trời! Còn phong độ vậy hả Ông Anh Tui???
Lần Khân!!!
Tuổi này hai chữ lần khân
Với điều hoa bướm thanh tân ấy còn
Ưa má phấn, ưa môi son
Say hương, đắm sắc trời non nước thì
Tôi phục anh...nếu có đi
Bắc nam nhớ rủ, dịch di nhớ khều
Lần khân võng lắc, cột kêu
Gió mưa sập bốn góc lều cũng cam
Lần sau về nhị em đi theo Ông Anh nghe; khà khà.
Thân,
Nhị
Lâu lắm rồi nhị tôi mới gặp lại Cô Chú Tôi và được ngủ tại nhà Cô Tôi như những lần xuống Quận Cam chơi trong những năm còn đi học của mấy mươi năm trước, lúc đó Em Tôi hãy còn là một Cậu Bé trong những năm đầu tiểu học, giờ thì Anh đã làm cha, làm chồng và tuổi đời đã bốn mươi...thời gian bên này qua nhanh thật.

Cô Tôi (2)
Những ngày xưa còn trẻ
Tha hương gặp Cô Tôi
Đêm nào nơi tỉnh lẻ
Ngồi nhắc chuyện xa xôi
Nơi quê nhà bên ấy
Giờ trùng mây xám mây
Thương quê nhà biết mấy
Ngày dài thăm thẳm đây
Cô Tôi giờ đã già
Tóc bạc râm điểm hoa
Gặp nhau hồi ký ức
Dần tàn phai...nhạt nhoà
Cô tôi buồn! Tội thay
Gặp lại Cô Tôi làm nhị nhớ Cha Mình quá đi thôi, buồn.
Thân,
Nhị

Cô Tôi (2)
Những ngày xưa còn trẻ
Tha hương gặp Cô Tôi
Đêm nào nơi tỉnh lẻ
Ngồi nhắc chuyện xa xôi
Nơi quê nhà bên ấy
Giờ trùng mây xám mây
Thương quê nhà biết mấy
Ngày dài thăm thẳm đây
Cô Tôi giờ đã già
Tóc bạc râm điểm hoa
Gặp nhau hồi ký ức
Dần tàn phai...nhạt nhoà
Cô tôi buồn! Tội thay
Gặp lại Cô Tôi làm nhị nhớ Cha Mình quá đi thôi, buồn.
Thân,
Nhị
Màu hoa lạ thật, nhị ca mới thấy lần đầu...hay là đặt tên Ngân Hà Hoa đi Tím, cho không phí công người đăng ảnh, được không Mi???
Ngân Hà Hoa!!!
Hoa chi màu sắc lạ
Rứa ai mà biết tên
Bốn màu trong nắng hạ
Chiều tơ soi lối bên
Biết đâu tầm đâu tra
Vàng, đỏ, cam, tím...à
Tên người đăng ảnh mượn
Gọi đấy Ngân Hà hoa
Ừ! Đặt tên hoa vậy đi Tím muội; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Xa Facebook cả tuần không phá ai! Vào thơ ghẹo Nhỏ Em Tôi mở hàng mới được...
Mình Ta
Trên cành chỉ một mình ta
Đoá kia chưa nở trắng hoa bởi chờ...
Ta rụng! Nàng ấy cánh mơ
Trắng mơn mởn nụ cùng tơ nắng vàng
Hầu cười ta xác dưới đàng
Thân xơ xác nhánh chiều đang sắc chiều
Thôi rồi Trọng đã xa Kiều
Xanh kia như sắp bày trêu đây mà
Trên cành nở một mình ta
Đoá kia vừa búp chưa hoa sao đành!!!
Tại sao chờ ta rụng rồi mới nở vậy hả đoá kia ơi!!! Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Hình này thơ được đây anh Hai Hùng.
Cô Này...Đi Đâu!!!
Cô này...đi đâu đó
Áo tím, tay nón che
Qua cầu, chân vô ngõ
Nắng chiều soi nhánh me
Cô chờ ai thế cô
E ấp dáng bên hồ
Sen với tà lụa sắc
Ngờ như tranh điểm tô
Người ta nào đã đến
Hẹn rồi sao lại quên
Đò không sang đây bến
Cô về! Trăng bóng lên
Cô tay khăn chấm lệ
Tay vịn nón gió nghiêng
Người ta sao ác thế
Tím tà hiên lối hiên
Lúc đi dung như hoa nở, sao về mặt buồn thế cô...hắn lại lỡ hẹn nữa rồi ư!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.05.2017 07:25:21 bởi Cố Quận>
Ối Giời! Sóng Mỵ Nương lớn thế này, hèn gì thuyền Trương Chi chịu sao thấu, mà không chìm???
![]()
Sóng Mỵ Nương Dìm Thuyền Trương Chi
Ối giời! Sóng của Mỵ Nương
Lớn ôi là lớn...thuyền Trương nát rồi
Cột chèo gãy, xác gỗ trôi
Trăng đáy nước! Sao nghìn ngôi lặn dòng
Địch nó vẹo, đàn nó cong
Âm nó mỏng, thanh nó mong manh làn
Từ đây sao hát hầu nàng
Bởi hơi ướt, giọng hoá khan bất thường
Ối giời! Sóng của Mỵ Nương
Lớn sao nó lớn...dìm Trương Tôi rồi
Bớ Làng! Sóng Mỵ Nương lớn quá, dìm thuyền Ông Thiện Trương Chi chìm mất xác trên bến Thành Thái Rạch Giá rồi làng ơi là làng ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Bốn câu này của Ông Anh Tui hay lắm, cho nhị em mượn câu cuối mà hoạ thơ nghe anh Thiện.
Hồ Thu Đây...Người Xưa Đâu!!!
Bên hồ sương trắng lá bay
Người năm xưa áo tà lay đâu chừ!!!
Một chiều thu tiếng tạ từ
Bao lần thu với tương tư dáng hình
Đành ư! Quay bước quên tình
Quên câu thệ ước ba sinh ban đầu
Quên đam mê thủa gặp nhau
Quên vai kề bước đường sau trước đường
Tạ từ hai kẻ hai phương
Ta nam, em bắc yêu thương kia tàn
Nay hồ sương trắng thu vàng
Lá in bóng nước...người sang sông rồi
Tại Ông Anh mà nhị em nhớ người ta! Tại Ông Anh mọi đàng đấy; khà khà.
Thân,
Nhị
Hai đoá hoa đang độ, sao Ông Anh bảo hoa tàn!!!
Hoa Người Đang Độ
Hoa người ta đang độ
Sao phán sắc hương tàn
Ớ ông kia nói ngộ
Hay lớn tuổi mắt làn!!!
Nụ cười e ấp duyên
Đoá soi mái tóc huyền
Trời đang yên...bổng nước
Hồ nổi sóng đò nghiêng
Hoa người ta đang độ
Ông phán sắc hương tàn
Chờ neo sào...lên bộ
Vật xác! Trói dìm làn
Cho ông biết nư hoa
Bớ làng! Mau ra cứu Thiện Tui, không nhanh cho thì chắc bỏ xác với hai đoá hoa Mười Bảy Bẻ Gãy Sừng Trâu Rạch Giá này...ngộp nước quá rồi làng ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Đây là những người bạn một thời áo trắng bên nhà năm nào, giờ gặp lại nhau nơi xứ người...tóc đã điểm màu sương tuyết.
Những Người Bạn Của Tôi Ơi
Những người bạn của tôi ơi
Tóc đà sương tuyết điểm đời gió sương
Kẻ quê nhà, kẻ tha phương
Ai lòng tiếc nhớ về trường lớp xưa
Ai lòng thổn thức ngày mưa
Ngày hanh nắng bóng hàng dừa lối quanh
Ngày hoa phượng vĩ đỏ cành
Ngày hai vạt trắng lụa thành phố Kiên
Ai lòng vương vấn...muộn phiền
Rưng rưng đất khách! Hoài miền cố hương
Bây chừ tôi tóc điểm sương
Bây chừ bạn gót chai đường! Cách nhau
Thời gian thấm thoát, giờ đã bốn mươi năm! Kẻ còn, người mất...buồn.
Thân,
Lão Nhị
Nhị tôi bắt đầu về thăm Mẹ Mình vào năm 2003 và bốn lần sau đó trong những năm Người còn sống, bạn bè tôi có rủ nhị xuống tiệm cơm tấm của anh Thiện ăn sáng đôi ba lần. Dạo đó nhị tôi chưa quen biết Anh qua Facebook nên ăn xong phải moi tiền ra trả; chứ còn như bây giờ mà về ben nhà, có ghé ăn thì không còn phải lo hao bạc!!! Bởi dùng bữa xong là đặt trang giấy thơ có những bài như Hoa Người Đang Độ hay Sóng Mỵ Nương Dìm Thuyền Trương Chi ngay trên bàn...thì anh Thiện đã không dám nhận tiền ăn sáng mà còn giúi tiền rượu chiều vào túi nhị tôi nữa là, bởi Anh lo chị Thiện nhìn thấy hình và thơ rồi tra hỏi gốc nguồn!!! Thì anh Thiện Tôi dám bị Nửa Mình lôi trấn nước dưới bến sông đường Bạch Đằng lắm chứ chẳng phải không à nghe???
Phải Xưa Biết...Cơm Đâu Hao Bạc
Phải xưa biết sáo Trương Chi
Tiền cơm đâu tốn...phú thi tay trình
Là mồi phải vài trăm nghìn
Rượu chiều vài triệu mặc tình chén say
Bởi e Nửa Ấy mà hay
Mà tường...chân xích, xiềng tay trấn dòng
Sông Kiên nước lớn, nước ròng
Ngoài da cháy nắng, thịt trong xám xì
Phải trước biết sáo Trương Chi
Chả, nem, sườn nướng, hành phi, rau, cà
Cơm không hao bạc, chân ra
Về...Trương Gia giúi tiền a tiệc chiều
Phải chi biết Bà Hùm Quận Sáu của nhị tôi giấu cái sổ thông hành góc nào mà chờ dịp trộm lại!!! Ra phi trường bay về Việt Nam một chuyến để gặp Trương Gia kiếm ít bạc hầu chè chén với bạn bè thì vui biết mấy há chị Hương Huệ; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2017 17:58:28 bởi Cố Quận>
Thời tuổi trẻ của anh em mình, ai mà không yêu thầm mới là lạ đấy anh Lanh!!! Cái thời mà thiên hạ chung quanh thấy trai gái mười lăm mười sáu tuổi đi bên nhau là cô đó coi như ốm đòn khi về đến nhà; riêng anh con trai thì dạ muốn tỏ lời mà cứ phập phồng lo sợ ông anh của nàng đón đường đập cho một trận nên thân về cái Tội Dám Thương Em Gái của hắn. Giờ thì thơ vài câu tặng anh Lanh vậy, mời Anh.
![]()
Yêu Thầm
Xưa em áo hai tà đến lớp
Vần thơ tôi sắc rợp phượng hồng
Yêu thầm em có biết không
Chiều ai vạt trắng ven sông lối về
Xưa em tóc mân mê sợi tóc
Vần thơ tôi mấy hộc hương làn
Yêu thầm em dưới trăng đang
Ngồi hong gió giữa hiên ngang xóm nhà
Xưa em gót hài qua cửa sáng
Vần thơ tôi lãng mạn câu tình
Yêu thầm em hé nụ xinh
Mỉm môi cười với trời thinh không ngày
Nay vẫn mộng vẫn say hình dáng
Cô nữ sinh của tháng năm nào
Yêu thầm với những hư hao
Vần thơ viễn xứ sầu bao chữ sầu
Yêu thầm em hiểu đâu đã hiểu
Tình thơ tôi âm điệu nửa đời
Bên này, chốn ấy than lời
Bờ tây, đông Biển Thái ơi sao đành
Yêu thầm! Ông nỡ Cao Sanh
Tạo chi cuộc để tình thanh xuân tàn
Có bao nhiêu uẩn ức cứ lôi Ông Trời ra mà trách, chứ tội gì đem cái tật nhát gái của nhị tôi đăng lên đây cho thiên hạ đọc...họ cười mình chết há anh Lành; khà khà.
Thân,
Nhị
Trời! Mi giết nhị ca rồi Tím ơi là Tím...thì ra chỉ là hoa dại.
Hoa Dại Ngân Hà
Thì ra là hoa dại
Thấy ảnh ngỡ vườn vun
Bây chừ hay ra tái
Mặt...hai bàn tay run
Mi giết ta! Giết ta
Rồi Tím Thơ Ngân Hà
Sự tình không nói trước
Vần chữ tếu tên hoa
Ngân Hà kia đồng dại
Xuân vãng bốn sắc cành
Người người bao năm hái
Vô cắm lọ, chưng sành
Tím à! Mi hại ta
Lỗi tại Tím Thơ Ngân Hà mọi đàng đấy nghe các Ace; khà khà.
Thân,
Nhị Ca












