Vào hoạ thơ phá nhỏ Thuỳ cho vui nhé, mời.
Thuyền Tôi Neo Lái Đợi Người
Thuyền tôi neo lái đợi người
Năm xưa trên bến xuân cười dưới trăng
Bên dòng xuân nước băng băng
Bên trời xuân gió đêm hằng hiu hiu
Bờ trong ai dáng mỹ miều
Lay lay lụa vóc hương kiều đất Kiên
Tôi từ viễn xứ hoài tiên
Về neo sông đợi người tiền xuân nao
Tàn canh! Áo cũ đâu nào
Bến xuân liễu nhánh xạc xào tiễn trăng
Bớ o Thuỳ! Có thấy người xưa của nhị này lạc về mô không hả O??? Khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 301.193 lượt xem —
Trang 61 / 192
Đang say...mắt lim dim mà nghe anh Hai Hùng réo chịu không thấu, ừ! Thì ngồi dậy thơ anh Hai Hùng nhé, mời.
Áo Trắng Lên Chùa Mắc Mưa
Hôm qua áo trắng lên chùa
Tầng không giọt hạ đầu mùa bổng rơi
Gió từ đâu ngọn gió khơi
Cho mây đen đến mưa bời bời mưa!!!
Để tôi xuống đón...dù đưa
Cô che kẻo hạt nặng thừa dịp đeo
Vạt hương lụa ướt nhăn nheo
Tóc hương cọng ướt bèo nhèo mái hương
À! Thì ra chốn Phật Đường
À thì ra chốn chay trường...có ông
Giấu rượu thịt, ngồi thơ ngông
Nên trời kia khiến tiên đồng trút mưa
Giời ạ! Ông nhìn xuống mà coi, nhị tôi thấy mưa nhỏ hạt liền ba giò bốn cẳng chạy mang dù xuống cho cô che kẻo ướt...đã không lời cảm ơn mà còn oán trách là tại nhị tôi mà Ông nổi cơn lục tặc sai tiên đồng trút nước xuống, oan cho nhị tôi biết mấy hả Trời!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Vừa thơ ghẹo nhỏ thuỳ! Giờ hoạ thơ phá Bà Chị Đinh Tiên Hoàng của nhị em để cho đời có chút niềm vui trong những ngày cuối tuần nơi đất khách nghe, mời chị Hương Huệ và các Ace trong trang thơ của chị Huệ Nguyễn cùng đọc vậy.
Bến Chờ Đợi Khách Tình Chung
Đợi khách tình chung góp ý thơ
Vần âm xưa buổi gió ru bờ
Hiu hiu gợn nước mùa gợn nước
Lấp lánh làn tơ tiết sóng tơ
Màu cây liễu rũ cành xuân đón
Sắc cỏ tranh vươn nhánh tết chờ
Khách tình chung thủa nào đâu để
Vần âm thơ vắng! Bến xưa trơ
Khách ơi là khách, thuyền ơi là thuyền...sao đành lòng đi bỏ bến không lần quay về thăm lại bến Kiên Giang vậy hả thuyền??? Khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.05.2017 05:51:22 bởi Cố Quận>
Hẹn gặp nhau trong giấc mộng! Tình chi mà nặng thế hỡi Ông Anh Tôi???
![]()
Hẹn Gặp Nhau Trong Mộng
Hẹn gặp nhau trong mộng
Tôi em dưới giàn hoa
Tím màu xưa gió lộng
Rụng cánh! Giọt mưa sa
Cho tình trôi ra biển
Cách hai bờ đại dương
Cho tình xa tăm tiếng
Mờ nhạt! Đêm vấn vương
Em những ngày áo trắng
Tôi lính trận phong trần
Hẹn hò con ngõ vắng
Chân rong phố vai gần
Giờ gặp nhau trong mộng
Dưới giàn hoa giấy xưa
Tím màu cơn gió lộng
Tình rụng cánh dòng đưa
Ra biển! Mình mất nhau
Chị Lanh mà vào đọc được bài thơ trên của Anh...thì đời Ông Anh Tôi chắc là không yên à nghe!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Hoạ hai bài liên tục với Nhỏ Thuỳ và Bà Chị Đinh Tiên Hoàng...mà không hoạ vần chữ với Chủ Vườn Thơ, chắc câu tứ hai bài trước của mình sẽ cháy thành tro, hoá thành khói bay lên trời cả à nghe. Thôi thì đời nhị tôi đã te tua vì thơ, chơi luôn cho nó tanh bành cũng chẳng chết chóc chi mà sợ chị Huệ Nguyễn hỉ??? Mời chị Huệ Kiên Thành và các Ace chốn văn thơ này cùng đọc vậy nhé.
Độc Thi
Ý thơ gieo chẳng tiếng
Vần câu rơi không lời
Xa xa âm gió biển
Quanh màu nước, mây trời
Bờ kia không sắc áo
Liễu rũ bóng bên dòng
Không gian sầu ảo não
Trăng đêm ánh buông dòng
Trôi về đâu...người đâu
Xuân giăng bến giang đầu
Khoan thuyền ta thức dõi
Mắt vời vợi canh thâu
Vần câu gieo chẳng tiếng
Tứ thơ rơi không lời
Người năm xưa hoạ tiếng
Người quên ta mất rồi
Ta, trăng, trời! Độc thi
Hoạ lời xong, ngồi đọc lại vần và ý thơ buồn thật...muốn nhảy sông để xác trôi ra biển làm mồi cho cá quá chị Chủ Vườn Thơ ơi! Khà khà.
Thân,
Nhị
Chắc Ông Em Rể Thứ Mười Tôi lại làm gì cho Cô Em Tôi giận rồi đây!!! Nên Em Tôi đi lang bạt qua tận Cancun, xứ Mễ Tây Cơ một mình.
Em Tôi Qua Xứ Mễ
Em Tôi giận đi một mình
Qua xứ Mễ, đứng chụp hình với ai
Nón cao bồi, râu mép dài
Ngực băng đạn, súng hắn cài ngang hông
Thấy ảnh! Tôi dạ phập phồng
Lo Ông Em Rể kẹo đồng thân ghim
Mai này Mi gáng đi tìm
Vợ Mi xin lỗi...không chìm xác a
Em Tôi giận, một mình qua
Xứ Mễ định mướn Người Ta thịt chồng
Nếu như thấy không ổn!!! Dượng Mười nhớ bay qua trốn trong nhà anh bảy nghe Dượng, Cô Mười có bắn cũng nể nang anh mình phần nào, chỉ tặng Người Tình Trăm Năm vài viên thôi...dù sao xác vẫn còn nguyên vẹn nghe Dượng; khà khà.
Thân,
Anh Bảy
Vào thơ để chào đón o Thuỳ ghé thăm nhà nhị tôi nghe, mời O.
Người Thu Xưa (2)
Thu xưa lụa tím áo người
Thu nay vắng tiếng ai cười ngõ sau
Lá chưa sắc, cuống chưa màu
Đỏ trời phong đứng soi bàu rượu thơ
Chiều không hanh nắng vàng tơ
Đêm không sương lối thu lờ lững sương
Không gió xào xạc đưa hương
Không mây nhỏ hạt mưa đường ướt mưa
Không vườn cúc nở cành đưa
Vàng hoa hiên trước mùa vừa mới lên
Ta chờ thu chén buồn tênh
Ta chờ thu gót vang nền guốc vang
Thấy thu lụa tím áo nàng
Giật mình! Chỉ lá phong hàng phong rơi
Chiếc như vạt vút lưng trời
Hoá hai cánh hạc chẳng lời từ xa
Mời O bát rượu nhé, uống cho ấm dạ rồi hoạ thơ cùng nhị tôi cho vui sân trường Trung Học Kiên Thành này vậy; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Trời mưa gió lớn thế này mà o vẫn đi chùa, hẳn là lên xin bùa ngải đặng về thư ếm trai đường Huỳnh Tịnh Của, phải vậy chăng???
Lên Chùa Xin Bùa Ngải Thư
Nắng mưa chi ngày lễ
Chùa là em áo đi
Chưa lần quên, hương trễ
Quỳ niệm đấng từ bi
Ngày sau duyên nợ vẹn
Trăm năm em cùng chàng
Như lời ai ước hẹn
Ta sống thác đồng sàng
Nắng mưa gì ngày lễ
Em áo viếng thăm chùa
Lòng không quên, chẳng trễ
Xin cho đặng ngải bùa
Về mà thư ếm anh
Xin sư bà cho con thêm vài nhánh ngải, ít lá bùa về thư ếm anh Thiện đường Huỳnh Tịnh Của, để anh ấy mê con suốt kiếp! Thì ân này con nguyện khắc cốt minh tâm à nghe sư bà; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.06.2017 05:18:10 bởi Cố Quận>
Gần nửa tháng rồi nhị ca không vào thơ hoa lá cành với Mi! Hôm nay xin vào hoạ it vần âm nghe Nga Muội.
![]()
Màu Tím Pansée
Màu hoa khơi nỗi nhớ
Cành hương đọng mong chờ
Đôi tình nhân của thuở
Chiều xưa quay lại bờ
Tháng tư mùa Pansée
Cây nở đoá tím lề
Rừng xanh kia vạn bướm
Trong nắng cánh mềm kê
Đầu nhau câu tình tự
Niềm thương tưởng! Tư tương
Xuân dừng chân khách lữ
Lòng trăm mối tơ vương
Pansée tím màu hoa
Hoàng hôn rũ cánh ngà
Hoài cố nhân dốc cũ
Đồi lộng gió! Sầu hoa
Trăng đã lên...người đâu!!!
Tại Mi đăng hoa Pansée tím làm thơ nhị ca đọc buồn muốn chết, tại Nga Muội mọi đàng mà; khà khà.
Thân,
Nhị Ca

Ai Bảo Bùa Em Hết Linh!!!
Ai bảo bùa em hết linh
Ngải em hết quến rù binh tướng gầy
Có ngon ông xáp vào đây
Là đường chẳng lối là cây không cành
Là ông mặt tái sang xanh
Xanh kia hoá tím...hồn thanh thiên hồn
Ai bảo bùa em lộn môn
Ngải em lộn cửa nào chôn đặng người!!!
Xáp vào đây, nửa nụ cười
Nửa con mắt liếc...nằm phơi xác nằm
Bác Thiện Huỳnh Tịnh Của có gan thì xáp vào thử xem??? Khà khà


.Thân,
Nhị
Vào trộm hình của anh Lượng thơ chơi nghe.
Thu Gió Cuốn Tà
Em về thu gió cuốn tà
Cuốn dăm sợi tóc mượt mà lên mây
Chiều âm u! một dáng gầy
Đi đâu mà lạc ngõ nầy áo ơi
Em ra nhìn lá vàng rơi
Nhìn hoa cúc nở trắng trời thu hoa
Bổng dưng vần vũ bến phà
Vi vu sông nổi sóng là chuyển mưa
Em về gió đuổi, mây đưa
Cuốn tà với tóc hai vừa rụng hương
Sợi đen lối! Vạt trắng đường
Hạt đầu thu hạt ướt dường chạm vai
Cảm ơn Anh đã đăng bức hình cho nhị em hoạ mười hai lục bát nhé, chúc anh Lượng mau hồi phục và sinh hoạt lại bình thường như xưa vậy.
Thân,
Nhị
Sáng vào thơ với Ông Anh Huỳnh Tịnh Của Tôi lấy trớn, rồi mới đi làm việc vậy.
Miếng Ô Môi Xưa
Miếng ô môi em xưa cắn nửa
Còn nửa trao ta cửa sân trường
Bây chừ tình đã hai đường
Trời nam cách bắc còn vương vấn tà
Hoa ô môi nay đà sắc rửa
Cành không xanh! Nhánh úa vàng hoa
Gió lên rụng dưới cội già
Nằm yên khóc nợ duyên là dở dang
Phải chi xưa em cắn hết thì nợ duyên đâu tanh bành như vầy há anh Thiện??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Giờ thì vào chôm hình của cô Amy đã chôm của anh Allen mà thơ áo nhé.
Em Về Thôi
Em về thôi sương đã
Trắng một vườn hoa thu
Em về thôi em nhá
Trời sắc chuyển âm u
Mây đầu mùa đang đến
Heo may ngọn gió lồng
Chân lên đò qua bến
Sông thu nổi sóng dòng
Em về thôi mưa đã
Giọt rơi! Ướt áo tà
Hiên xạc xào cánh lá
Thu rụng gốc phong già
Em buồn tay lửa khơi
Thắp nến...mắt xa vời
Bên kia bờ hắn nỡ
Quên hò hẹn tình ơi
Em về! Đêm thu khóc
Lại khóc! Chi cho hao phí nước mắt với kẻ bạc tình ấy vậy hả o??? Khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.06.2017 18:35:21 bởi Cố Quận>
Trả thù...thơ thôi mà, chứ nhị đã vay mượn ân oán với Bà Chị Tôi bao giờ đâu mà trả???
Ân Oán Chi Đòi Trả!!!
Ân oán chi đòi trả!!!
Thơ thôi...thơ thôi mà
Khoan khoan! Đừng tay đả
Thơ vui, ghẹo chút mà
Vần âm đôi ba chữ
Trăm năm ngắn lắm ai
Sáng chiều khơi câu tứ
Hạ phượng, xuân cành mai
Oán ân gì hăm trả!!!
Thơ vui chút thơ vui
Đừng nghe cô...tay đả
Bầm dập! Hải thơ chui
Thơ thôi...thơ thôi mà
Nghe hăm là...nhị tôi dông; khà khà.
Thân,
Nhị
Nhị em vào mượn cảnh mà thơ nghe anh Hai Hùng.
Chiều Đầu Đông
Trên tầng mây đông trắng
Dưới dòng nước đông yên
Hoàng hôn vàng dạt nắng
Thông hàng xanh nhánh yên
In làn trong sắc chiều
Bờ quanh cảnh tịch liêu
Tuyết màng thân gỗ mục
Màu đông! Êm ả chiều
Cảnh hoàng hôn của ngày đầu đông đẹp thật anh Hai Hùng hi??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Nhìn hình nhớ mấy cô nữ sinh Rạch Giá thuở nào, vào thơ nón lá áo dài cho vui nghe chị Huệ.
Lội Đồng Đi Đâu!!!
Này tay che nón lá
Lội đồng cô đi đâu
Tan trường chưa về ạ
Lội đồng khô, vũng trâu!!!
Tìm nhà ai thôn này
À! Hỏi gã thơ say...
Lều bên kia ruộng nước
Qua khỏi con đê lầy
Tay che nón, môi cười
Hồng má thắm đôi mươi
Tạ ơn già chỉ hướng
Chân thăn thoắt gặp người
Bớ cô, sao đi gấp thế! Dừng chân cho già hỏi...cô có bà con chi với hắn không mà tìm đến chỗ hoang vắng này??? Nếu không ruột thịt gì, phải cẩn thận hầu giữ mình cô nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Già đã dặn dò trước khi vào rồi mà không nghe! Giờ chạy ra hài, nón gì bỏ lại nhà hắn cả...vượt qua cánh đồng mùa này, cỏ khô đâm đôi chân mềm mại này chịu sao thấu đây cô???
Ra Chạy Một Mạch!
Vào nón lá, vạt mượt mà
Chân hài quai sắc hoa cà gót son
Ra thì ngón lấm bùn non
Nón đâu chẳng thấy, áo toàn dấu tay
Trắng tà hương thoáng rượu bay
Tóc mây rối mái thế này hỡi cô
Lời già dặn, trước khi vô
Nghe thơ hắn...lưng tựa bồ lúa quên
Bây chừ chạy bất kể trên
Đê trơn trượt, dưới cỏ nền khô đâm
Hắn là hậu bối của già! Nên già biết rõ cái tính ba lăm của hắn...nó khiếp đảm lắm cô ạ; khà khà.
Thân,
Nhị
Vào mượn cảnh thả thơ tiếp nghe anh Hai Hùng, mời.
Trăng Đông
Rừng cây cành xác xơ cành
Trăng đêm vàng ánh tơ vành trăng đông
Che màu đất, một màu bông
Tuyết quanh quanh nở cuối đồng cánh hoa
Trà mi ai nở vườn nhà
Đoá hương trắng đoá mượt mà dưới hiên
Nửa bờ vai, nửa đầu nghiêng
Tóc mây người mái đen tuyền tắm trăng
Đông sương khói nhạt cung hằng
Bóng tiên lạc cõi tục tằng đêm nay!!!
Bàu ta chưa cạn đã say
Chén run run chén lụa gầy dáng in
Mượn ảnh mơ tiên, rượu hại nhị em rồi anh Hai Hùng ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2017 03:34:24 bởi Cố Quận>
Thấy hình này, là vào thơ ghẹo Bà Chị Tôi được rồi đây.
Hỏi Cô Xuân Xanh Nay Mấy!!!
Muốn hỏi cô kia đứng cạnh rào
Dưới tàng cổ thụ kín cành cao
Xuân xanh nay mấy xinh tươi thế!!!
Tủm tỉm môi son ửng má đào
Chờ ai đưa đón vai gầy tựa
Đợi kẻ chìu nâng liễu bồ trao
Bên rào e ấp cười duyên với
Tình nhân trên ngõ trước chân vào
Chúc chị Song Nguyệt luôn yêu đời và...yêu người nghe; khà khà.
Thân,
Nhị
Chắc Ông Em Rể Thứ Mười Tôi lại làm gì cho Cô Em Tôi giận rồi đây!!! Nên Em Tôi đi lang bạt qua tận Cancun, xứ Mễ Tây Cơ một mình.
Em Tôi Qua Xứ Mễ
Em Tôi giận đi một mình
Qua xứ Mễ, đứng chụp hình với ai
Nón cao bồi, râu mép dài
Ngực băng đạn, súng hắn cài ngang hông
Thấy ảnh! Tôi dạ phập phồng
Lo Ông Em Rể kẹo đồng thân ghim
Mai này Mi gáng đi tìm
Vợ Mi xin lỗi...không chìm xác a
Em Tôi giận, một mình qua
Xứ Mễ định mướn Người Ta thịt chồng
Nếu như thấy không ổn!!! Dượng Mười nhớ bay qua trốn trong nhà anh bảy nghe Dượng, Cô Mười có bắn cũng nể nang anh mình phần nào, chỉ tặng Người Tình Trăm Năm vài viên thôi...dù sao xác vẫn còn nguyên vẹn nghe Dượng; khà khà.
Thân,
Anh Bảy
Bức hình và lời thơ hoạ xướng làm nhị tôi phải ngừng lại chốn này, bởi hình làm tôi nhớ áo trắng một thời và ý thơ làm tôi nhớ người năm cũ quá đi thôi.
Nhớ Người Xưa Áo Trắng
Lời ve sầu, phượng vĩ
Hạ hồng soi cánh hoa
Chiều bên dòng lưu thuỷ
Màu phù sa bến ra
Đò khoang mình ta chén
Quỳnh nhớ áo năm xưa
Trắng tà tơ ngõ hẹn
Hò bóng đón hình đưa
Từ khi hôm tách hướng
Từ độ buổi chia tay
Lòng ta ngày tư tưởng
Dạ hoài hương tóc bay
Mùa ve sầu, phượng vĩ
Hạ hồng đây cánh hoa
Chiều rơi dòng lưu thuỷ
Màu phù sa cuốn xa
Khoang đò ta với trăng
Giòng lệ nhỏ khôn ngăn
Khóc tình xưa dang dở
Niềm ly biệt...giăng giăng
Tay run! Chén quỳnh rơi
Thơ của o Thuỳ và chị Huệ Nguyễn, làm nhị tôi hoài tưởng đến bóng hình xưa! Buồn.
Thân,
Nhị
Bức hình này được chụp lúc nhị tôi bỏ Nước đi không lâu lắm thì phải!!! Nên cảnh cũ với những tà áo nữ sinh Nguyễn Trung Trực tan trường về trên con đường ven sông khu Dinh Tỉnh Trưởng ngày nào vẫn còn nguyên vẹn như thời nhị tôi còn đi học bên nhà anh Vũ ạ. Cảm ơn Anh đã đăng lên tấm ảnh này, nhân đây cho nhị tôi mượn cảnh mà thơ vài đoạn để nhớ về một thời thư sinh đã qua nghe anh Vũ...mời.
Áo Trắng Trên Đường Xưa
Em những ngày áo trắng
Trên đường xưa đi về
Chân hài vương vấn nắng
Vàng vân vê tóc thề
Làn mong manh cợt gió
Hè hiu hiu qua bờ
Làn lay lay vệ cỏ
Hè xanh xanh đây chờ
Em những ngày áo trắng
Đi về con đường xưa
Hàng dừa cao mấy rặng
Nằm nghiêng nghiêng bóng trưa
Em ngày xưa giờ đâu
Dòng sông nay không mầu
Áo người hai vạt trắng
Bềnh bồng ra bể sâu
Cho lòng thương...tiếc thương
Anh đọc mấy đoạn thơ này đừng ngồi nhớ người xưa nghe anh Vũ!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Là người ở lại đã nghe lòng đau xót! Thì người đi bởi cảnh " Nước Mất! Nhà Tan " dạ còn đau xót đến dường nào anh Vũ ơi.

Nước Mất Nhà Tan
Nước đã mất! Nhà cũng tan
Lên thuyền trăm mối ngổn ngang tất lòng
Trôi giạt về đâu Bể Đông
Xác đầu sóng, xương chìm trong biển người
Ba vạn sáu trăm ngày ơi
Bách niên một kiếp sầu vơi vơi sầu
Nước đã mất, đời bể dâu
Đếm năm tháng hết! Canh thâu lệ dòng
Nước đã mất! Nhà cũng tan...thì một kiếp người viễn xứ buồn lắm anh Vũ ạ.
Thân,
Nhị

Nước Mất Nhà Tan
Nước đã mất! Nhà cũng tan
Lên thuyền trăm mối ngổn ngang tất lòng
Trôi giạt về đâu Bể Đông
Xác đầu sóng, xương chìm trong biển người
Ba vạn sáu trăm ngày ơi
Bách niên một kiếp sầu vơi vơi sầu
Nước đã mất, đời bể dâu
Đếm năm tháng hết! Canh thâu lệ dòng
Nước đã mất! Nhà cũng tan...thì một kiếp người viễn xứ buồn lắm anh Vũ ạ.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.06.2017 06:00:48 bởi Cố Quận>
Cá ơi! Sao mi đớp mồi ta chi cho ta say chiều nay vậy mi???
Sao Đớp Mồi Ta Chi???
Sao đớp mồi ta chi
Cho chiều nay li bì
Chén quỳnh tay nặng chén
Cá đớp mồi ta chi!!!
Ngoài sân hương với gió
Ngồi nhớ áo lụa ai
Vần âm thơ tím, đỏ
Lụa màu xuân cúc, mai
Sao đớp mồi ta cá
Cho quỳnh men li bì
Hiên nhà đêm nhánh lá
Xào xạc cây xanh rì
Cá à! Từ nay chớ
Đớp mồi câu ta nghe
Cho vàng thân lửa trở
Hai bề...chấm mắm me
Ta rượu mi chờ trăng
Cá đớp mồi ông...ông cũng rượu thơ đớp mồi cá, thật là hết biết nói à nghe; khà khà.
Thân,
Nhị
Cô viết đoạn văn ngắn tưởng nhớ Mẹ Mình! Làm anh bảy nhớ lại hình ảnh của Bác Gái thuở còn áo thư sinh bên nhà, rất thường gặp Bác đi chợ ngoài đầu ngõ mỗi sáng lên trường và những trưa tan học về và bóng dáng Bác Gái đang ngồi chăm sóc vườn rau sân cỏ bên kia rào lúc anh bảy đứng bên đây hiên nhà mình ngày nào cô Phụng ạ.
Những Người Xưa Đâu Chừ!
Bây chừ người xưa đâu
Hình bóng cũ nhạt mầu
Uá tàn! Nơi ký ức
Đời nửa cuộc bể dâu
Bên đây trời sương tuyết
Thương nhớ cõi nắng mưa
Đêm vần âm vấn nguyệt
Ngày câu ý mây thưa
Rằng trăm năm thoáng chốc
Hai vạn đấy đã rồi
Mái xanh giờ bạc tóc
Còn vạn nữa lên đồi
Theo bước người xưa đi
Hồn thanh thản...bất nghi
Tục trần, tham vọng xoá
Quên lời sân tiếng si
Bây chừ người xưa đâu
Ngồi tưởng bóng dạ sầu
Với tàn phai ký ức
Buồn! Hai chữ bể dâu
Sáng đọc bài viết của Cô...làm ý thơ anh bảy buồn quá cô Phụng ơi.
Thân,
Ông Anh Xóm Cũ
Những Người Xưa Đâu Chừ!
Bây chừ người xưa đâu
Hình bóng cũ nhạt mầu
Uá tàn! Nơi ký ức
Đời nửa cuộc bể dâu
Bên đây trời sương tuyết
Thương nhớ cõi nắng mưa
Đêm vần âm vấn nguyệt
Ngày câu ý mây thưa
Rằng trăm năm thoáng chốc
Hai vạn đấy đã rồi
Mái xanh giờ bạc tóc
Còn vạn nữa lên đồi
Theo bước người xưa đi
Hồn thanh thản...bất nghi
Tục trần, tham vọng xoá
Quên lời sân tiếng si
Bây chừ người xưa đâu
Ngồi tưởng bóng dạ sầu
Với tàn phai ký ức
Buồn! Hai chữ bể dâu
Sáng đọc bài viết của Cô...làm ý thơ anh bảy buồn quá cô Phụng ơi.
Thân,
Ông Anh Xóm Cũ
Nhị ca vào mượn ảnh " Ngọn Cỏ Gió Đùa " để thơ cho vui nghe Nga Muội.
Ngọn Cỏ Gió Đùa
Em như ngọn cỏ gió đùa
Bông qua hiên nắng mà bùa thơ ta
Ngày hạ chén rượu sân nhà
Vần âm tím vạt áo tà ai bay
Rượu chưa thấm...hồn đã say
Đã nghiêng ngả lối bên này lối đi
Đã chân cao thấp chân thì
Quỵ lăn ra đất đen sì đất đen
Ngày hạ chữ nghĩa phải men
Phải hương phấn cỏ...ý bèn thơ chơi
Gió đừng đùa cỏ gió ơi
Bông qua hiên nắng! Rụng rời chén ta
Em đâu biết là hương phấn bông cỏ vườn em bay làm buồn chén rượu bên hiên nhà của nhị ca!!! Để mai em nổi lửa đốt quách hết chúng cho nhị ca khỏi thơ làm phiền thiên hạ nữa nghe??? Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Nhị tôi vào mượn ảnh hoạ vài câu thơ nghe o Thuỳ.
Cuối Xuân Hoa Cúc Dại
Tháng tư hoa cúc dại
Nở trắng bên vệ đường
Nhớ người xưa tay hái
Ướp trang vở lên trường
Giờ chơi khoe cánh hoa
Thơ ta tím mực là
Vần câu thương yêu chấp
Cánh tình bay bổng xa
Hoa cúc dại tháng tư
Mùa xưa tiếng tạ từ
Đêm thuyền trôi viễn xứ
Đời hai ngã tình hư
Khách nhìn hoa nhớ ai!!!
Bớ làng! Khách nhìn hoa nhớ người, nhảy xuống Sông Kiên tự vẫn rồi kìa làng ơi là làng; khà khà

.
Thân,
Lão Nhị
Cuối Xuân Hoa Cúc Dại
Tháng tư hoa cúc dại
Nở trắng bên vệ đường
Nhớ người xưa tay hái
Ướp trang vở lên trường
Giờ chơi khoe cánh hoa
Thơ ta tím mực là
Vần câu thương yêu chấp
Cánh tình bay bổng xa
Hoa cúc dại tháng tư
Mùa xưa tiếng tạ từ
Đêm thuyền trôi viễn xứ
Đời hai ngã tình hư
Khách nhìn hoa nhớ ai!!!
Bớ làng! Khách nhìn hoa nhớ người, nhảy xuống Sông Kiên tự vẫn rồi kìa làng ơi là làng; khà khà


.Thân,
Lão Nhị
Trăng làm Mi tương tư! Nhưng trăng làm nhị ca nhớ quê nhà quá đi thôi nhỏ Tím ơi.
Hỏi Vầng Nguyệt
Hỏi vầng nguyệt quê nhà đâu nhỉ
Đường bao xa cách thuỷ ngăn non
Cho lòng dạ những héo hon
Rưng rưng lệ dưới trăng tròn trăng nay
Hỏi vầng nguyệt có hay có biết
Tình ta chăng! Tha thiết kia trời
Cố hương biền biệt nửa đời
Cho bên đây những sầu ơi ngất sầu
Nhị ca đừng hỏi nữa có được không! Hỏi thêm vài câu...là Tím Em tự sát à nghe nhị ca, rồi lấy ai hái bông so đũa vào nấu lẩu cho nhị ca xơi, ngồi nhậu và thơ đây??? Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.06.2017 18:29:49 bởi Cố Quận>
Buồn buồn lấy máy ra chụp hoa lan...chắc ngày xưa thương cô nào tên Lan nên nhớ hả anh Tư Đức???
![]()
Cô Nhân Tình Tên Lan
Mưa buồn! Nhớ cô nhân tình
Chụp vài bức ảnh đăng hình hoa lan
Thời thư sinh, cảnh cơ hàn
Lòng mơ dạ tưởng...cô nàng chẳng thương
Để duyên ta chữ đơn phương
Để tình ta chữ đoạn trường vậy ai!!!
Mưa buồn! Nhớ tóc buông vai
Giọt rơi ướt sợi ngắn dài cô lan
Đăng bài này lên...thì đời anh Tư Đức sẽ tan tác dưới tay Một Nửa của mình từ đây; khà khà.
Thân,
Anh Bảy Mập















