Thơ Vui Cố Quận
1.296 trả lời, 88.048 lượt xem —
Trang 13 / 44
Vợ Thằng Đậu (II)
Chẳng sợ sao chạy cắm đầu
Hơ hải qua cầu bỏ dép chân không
Mặt tái mét, tóc rối bong
Miệng la bớ chồng...trốn bụi nào ông???
Cố Quận
Vợ Thằng Đậu (III)
Vợ Thằng Đậu chạy đụng tui
Hỏi sao " Bảo bóng đen thui ông à! "
Tui là người, nào phải ma
Hay Cô muốn ghẹo...từ xa húc vào!!!
Cố Quận
Xưa Không Bán...!!!
Phải chi xưa bán đá bào
Thời tay bớt sắc thêm vào chút hương
Cho người mê mẩn quên đường
Cho đêm đôi bóng in tường có nhau
Sao xưa không bán đá bào!!!
Cố Quận
Mai Bún Riêu Cua!!!
Trời rằng...mi hãy từ từ
Nằm lăn ra đất làm nư! Ăn đòn
Xó nầy họ lắm món ngon
Chờ mai nấu búng, lon ton chạy vào
Vườn cà họ chín đỏ màu
Riêu cua đã sẳn, giá rau sạch rồi
Từ từ mi có phần thôi
Cố Quận
Mì Quảng Ơi!
Ôi! Tô mì quảng vàng hươm mì quảng
Ta với mi không duyên nợ gì sao
Thuyền ngang sông, nương ngọn gió đứng gào
Mi chẳng đợi, đành dạ nào chẳng đợi
Thuyền cặp bến, đáy nồi không một sợi
Hương còn đây...ơi ới bặt bóng người
Khói bếp làm mũi nghẹt, nóng con ngươi
Mi ác quá! Mì quảng ơi mì quảng
Cố Quận
Không Bán Thời Tui Cũng Chôm
Chị Chủ ơi! Chị Chủ à
Cổng ngoài khoá, có trong nhà hay không
Vườn cà gió thổi rụng bông
Mưa dầm lỡ đất sập giồng cà chua
Mở cổng cho tôi vào mua
Về nấu canh cá, chiều lùa với cơm
Không bán thời tôi cũng chôm
Cố Quận
Bán Anh Em Xa...Mua Láng Giềng Gần
Bán anh em xa..mua láng giềng gần
Xin nhận lãnh, chẳng ngại ngần từ đây
Khi chén rượu cần mồi nhậu đưa cay
Sẽ đánh tiếng nhờ O gầy cuộc cho
Tui đền ân nghĩa bằng mấy câu hò
Đầu làng, cuối xóm cười bò lăn ra
Cố Quận
Than Không Được Hả!!!
Tui xui...tui than! Anh cũng phá
Ngày trói đôi lần, đánh thời ba
Sáng roi, trưa chổi, chiều trượng đá
Chịu dưới tay vung, quật của Bà
Bởi thế áo tà hai cữ ngắm
Đành thôi cơm phở nhất nhật ca
Mệnh số kiếp nầy xui, thất vận
Tui than không được hả...Anh à!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.12.2013 07:33:54 bởi Cố Quận>
![]()
Ôm Hũ Rượu
Tay ôm hũ rượu bước vô
Cả nhóm tay vồ! Ôm rượu chạy ra
Rượu ngon mà rót khắp nhà
Mỗi người một chén chắc là sạch trơn
Mặc ai giận, kệ ai hờn
Chứ đây không xỉn tựa đờn đứt dây
Về như gió, đi như mây
Giận hờn mặc chứ...vịm đầy còn nguyên
Ra sông ngồi uống ngắm thuyền
Ngắm dòng yên chảy rượu chuyền hai tay
Tay phải thì hãy chưa say
Chén cầm tay trái lăn quay ra nằm
Vịm không rớt xuống cái rầm
Khò khò tiếng ngáy tợ ngâm thơ Đường
Cố Quận
Điệp Khúc Tình
Tui ngồi uống rượu đợi Người ca
Điêp khúc tình yêu nhắp chén khà
Nửa bản, tay hồ nghiêng chẳng giọt
Nguyên bài, ôm vịm trút không ra
Cố Quận
Công Giữ Nhà
Tốn ngày ba vịm giữ nhà
Trong sân cây khế, vườn cà trái sai
Dưới ao cá ngắn, lươn dài
Có mồi, có rượu giữ hoài được thôi
Cố Quận
Oan Cho Con Chưa!!!
Cụ ơi! Con bắt anh Rùa
Rang muối...bỏ chén mà lùa với rau
Mong Hắn đầu thai kiếp sau
Có mỏ, có móng mà quào hổ mang
Vậy mà Hắn thơ, Hắn than
Nói con ác quá! Đem rang con Rùa
Cụ ơi oan cho con chưa!!!
Cố Quận
Tuổi Ăn Chay
Ông à! Đã tuổi ăn chay
Đừng thơ vẽ mắt, hoạ mày nữa cho
Đừng mơ tưởng áo mấy o
Đừng thương tiếc tuổi học trò xa xưa
Ông à! Nếu vẫn không chừa
Bỏ roi...sắm gậy mới vừa bụng tui
Cố Quận
Một Lon Thôi!!!
Một lon đầy, cạn một lon
Ít, nhiều, say, tỉnh! Bà đòn, Bà roi
Lon cạn vất, lon đầy moi
Tỉnh, say, nhiều, ít! Bà thoi...mặc Bà
Cố Quận
Thử Lòng!!!
Thử lòng Anh...họ nói thế thôi
Chớ mơ mộng hái hoa trên đồi
Bả biết là ra tay hạ thủ
Ném sông! Ba bữa của bềnh trôi
Cố Quận
Già Dũng Mãnh, Trẻ Thì Thào
Lão Dũng Mãnh, anh Thì Thào
Cả hai không nói tiếng nào đi luôn
Tay nâng chén! Dạ thấy buồn
Hay là mai cuốn gói chuồn...theo chân!!!
Cố Quận

Thơ Tự Tử!!!
Ai đưa Bà Chị sang sông
Cho thơ nổi sóng trong lòng thơ say
Cạn bàu! Trăm chén rượu cay
Về không...thơ nhảy dòng nầy à nghe

Cố Quận
Thơ Tự Tử (2)!!!
Tần ngần! Định nhảy xuống sông
Nhìn sương khói, trời đang đông nên dừng
O xúi chi, ác quá chừng
Lỡ tui dại phóng...Người Dưng họ buồn
Cố Quận
Nhảy Xuống Là Chìm
Nhảy xuống đây là chìm
Là thơ lặng! Hò im
Là vịm chôn, chung đắp
Là đừng kiếm, đừng tìm
Cố Quận
Nhật Niệm! Nhật Nhật Niệm
Sáng vừa đi vừa niệm
Kiếp sau chẳng gặp Nàng
Thuần vung roi múa kiếm
Quyền, cước lãnh! Bò càng
Trưa vừa niệm vừa đi
Cho lòng bớt sân si
Quên thơ tà với áo
Hậu kiếp tránh bị đì
Chiều tay nâng chén rượu
Dĩa gà tơ mắm gừng
Không đụng vào...tự nhủ
Mai lên núi, vô rừng???
Tối lên giường chấp niệm
Ôi! Đau quá cái lưng
Côn Bà Chung Vô Diệm
Vừa tra tấn người dưng
Ngủ còn lâm râm niệm
Cố Quận

Cọp Nào Hiền!!!
Bị quào! Bị cấu "Cọp" hiền
Bà Hùm Quận Sáu thuần quyền với roi
Nhẹ thời ba gối, một thoi
Nặng tay giáng trượng! Khóc lòi con ngươi
Cò chẳng may...được như người







Cố Quận
Tài Thiểu! Tật Đa
Tài thì ít! Tật thời nhiều
Tay ly, lưng vịm sáng chiều thẩn thơ
Gió đưa hương áo ngồi mơ
Tiếng hài bên ấy người chờ đợi ai
Nhiều tật lắm! Chẳng chi tài
Cố Quận
Mơ! Tay Rờ
Tay rờ mó...nói mơ
Niệm trật tên đâu ngờ
Nằm bên, Bà cẳng đạp
La làng! Tỉnh giấc mơ
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.12.2013 04:08:34 bởi Cố Quận>
![]()
Oan Cho Con Chưa!!!
Cụ ơi! Con bắt anh Rùa
Rang muối...bỏ chén mà lùa với rau
Mong Hắn đầu thai kiếp sau
Có mỏ, có móng mà quào hổ mang
Vậy mà Hắn thơ, Hắn than
Nói con ác quá! Đem rang con Rùa
Cụ ơi! Oan cho con chưa!!!
Cố Quận
Rút Ván Mấy Anh ơi!
Cứu tui! Mấy anh ơi cứu tui
Năm bà, họ rượt chết chắc rùi
Rút ván...nhanh tay dùm rút ván
Không thời, họ đuổi kịp chết tui
Cố Quận
Cháo Huyền Vũ
Đã xơi rùa! Để rắn chi
Đem nấu cháo, luộc nhâm nhi cho rồi
Cho Huyền Vũ thuyết một đôi
Hai con gặp rượu mềm môi...chưa đã thèm
Cố Quận
Tội Thơ Thẩn
Sáng đem thơ ra xào
Năm bảy câu no ních
Vần âm rối! Nghẹn ngào
Ý tứ vui khúc khích
Tối gối thơ nằm ngủ
Mơ đủ chuyện trong ngày
Hết la rồi lại hú
Bà thức! Tát bằng giày
Cố Quận

Răng Khễnh
Nầy cô răng khễnh kia ơi
Cười đi cho dạ tôi vơi gánh sầu
Cô dù ra phố...đi đâu
Cho tôi theo với thơ câu răng người
Khễnh duyên lắm, cô cứ cười
Cố Quận
Sao Họ nỡ Không Cho!!!
Tui khoái nhất là phá
Mà người ta không cho
Ngồi khóc than...trời ạ
Họ nỡ nào không cho!!!
Cố Quận















