Mười Thương!
Lên cầu! Định nhảy xuống cầu
Mười Thương đọc thấy thảm sầu đời trai
Nhưng thôi...con nhỏ Đồng Nai
Nó chờ than vắn! Thở dài tội ghê
Nên leo xuống, bước quay về
Lỡ làng Phòng Một, toan bề Phòng Hai
Cố Quận
Thơ Vui Cố Quận
1.296 trả lời, 88.104 lượt xem —
Trang 14 / 44
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.01.2014 05:20:29 bởi Cố Quận>
![]()
Ịn Dấu Tay
O mà không ịn dấu tay
Nhà! Tui cầm mất, rượu bày cuộc thơ
Mời thầy Kiến, thỉnh anh Mơ
Thịt bê nướng khói...cùng chờ xem trăng
Cố Quận
Có Thực Mới Giật Được Đạo
Đời nhị có những thú vui
Người vừa đặt vịm tay khui vô liền
Làm vài cốc thơ như điên
Ăn lưng bát, cất giọng liên miên hò
Qua sông thì mượn lấy đò
Bên hồ ngắm áo mấy o mượn lều
Đời nhị tui thật đáng yêu
Đăng hình lên khỏi cần kêu với mời
Nhị thơ, hò bất tận lời
Cố Quận
Ngồi Xa Áo Mờ
Ngồi xa thì áo mờ
Lại gần chút đi thơ
Để vần âm với áo
Mới tình, mới mộng mơ
Ngồi xa hương gió loãng
Lại gần chút nghe o
Nếu lời câu mà loạn
Thời áo hãy tha cho
Ngồi gần nghe o nhé!!!
Cố Quận
Thoát Trận Nầy!!!
Ừ! Gà, nước mắm, tương cà
Xin đa tạ, o Chủ nhà tặng cho
Sẳn chìa khoá, mở cửa kho
Lấy vài vịm biếu...mai hò O nghe
Chứ giờ đang bận chèo ghe
Trên sông họ hét, chống bè rượt tui
Thơ chơi cốt để mua vui
Người ta tưởng thật! Gậy, dùi cầm phang
Thoát trận nầy, mai ghé ngang
Thăm hỏi chuyện, vạn dặm ngàn nhé O
Cố Quận

Kinh Mơ!!!
Hôm nay lạc vào Kinh Mơ
Ngoài rào vịnh, trong vách thơ trữ tình
Tranh bồng lai, ảnh ngục hình
Kinh Mơ! Nhị đứng làm thinh nghiệm đời
Quên gõ cửa...hỏi vào chơi
Giật mình nhớ, hai chân rơi giữa nhà
Có ai trong bếp không a!!!
Cố Quận
Kinh Mơ (2)
Để đời cứ tiếp tục...ờ! Tỉnh chi
Để ta còn thấy cánh quỳ
Vàng pha dạt nắng, xanh ghì vườn xuân
Ta ngồi bên những bâng khuâng
Kinh mơ tà trắng không ngừng tấu âm
Ta mê cùng tiếng đàn cầm
Tay em mười ngón run thầm dây tơ
Cho đời ta tiếp tục...mơ
Cố Quận
Kinh Mơ (3)
Tìm đâu mấy gánh Kinh Mơ
Người ta không viết...không thơ nữa rồi
Cũng tại tôi! Lỗi tại tôi
Quen tay bắt trộm, tóm lôi con gà
Mái tơ đẻ trứng, người ta
Kinh mơ không viết...giận là không thơ
Biết sao giờ! Làm sao giờ
Cố Quận
Ai Mua Rượu Hôn...!!!
Rượu em hai gánh trên vai
Hỏi chàng tục tử lưng dài mua không
Mua...mau lấy vịm ra đong
Không...em bước khỏi đừng hòng mà kêu
Hai gánh em bán bao nhiêu
Giá ít ra lấy, tốn nhiều quay vô
Chứ nhà cầm, bán hết đồ
Tại em cứ réo đong hồ ngồi chung
Nên nay lâm cảnh túng cùng
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.01.2014 07:47:32 bởi Cố Quận>
![]()
Rượu Ai Mần!!!
Rượu ai mần, Trần Tiểu Thư
Không dám uống! Sợ tương tư chết à
Một cốc là nhớ áo tà
Hai cốc là nhớ hương hoa tóc cài
Ba cốc là nhớ nắng phai
Bốn cốc là ngã nằm dài ra sân
Hỏi Tiểu Thư...rượu ai mần
Không dám uống! Sợ tâm thần si mê
Cố Quận
Đâu Dám Chê
Đâu dám chê, chỉ sợ mê
Ngã ngang bỏ dĩa thịt bê trên bàn
Tiểu Thư giận, Tiểu Thư sang
Xô sập vách! kéo kèo ngang sập nhà
Nên phải tỉnh, Tiểu Thư à
Lẹ đưa lưng cõng lấy Bà Hùm dông
Đâu dám chê nếp than hồng
Sợ mê...nhà sập vợ chồng hai nơi
Nhìn chai rượu, chẳng dám chơi
Cố Quận

Trần Tiểu Thư Vô Bếp
Nầy Tiểu Thư...ớ Tiểu Thư
Rươu, mồi đã hết! Tương tư mất rồi
Tiếp tế mau, Tiểu Thư ôi
Không tôi ngồi nghiện chết tôi còn gì
Nấu rượu đi, làm mồi đi
Lỡ mê cũng uống, lỡ si cũng lùa
Cố quận
Rượu Ế!
Chẳng ai mua rượu, ế! Tặng tui
Để say cho yên giấc ngủ vùi
Để âm hò, hát...câm hò hét
Không phiền, không quấy nhiễu Người ui
Cố Quận
Làm Thơ
Viết năm chữ là thơ
Đâu có khó chi cơ
Trắc bằng O cứ hạ
Đôi khắc cũng một tờ
Thơ trước sau năm chữ
Dưới trên ý để trôi
Đừng văn hoa, do dự
Thời thơ dễ lắm thôi
Cố Quận
Làm Thơ (2)
Câu đầu sáu chữ tục trần
Câu sau thời tám thánh thần trên mây
Cứ viết tới, khi nào say
Cầm không nỗi bút giấy đầy giấy thơ
Chữ cuối câu sáu mà mơ
Câu tám con mắt nó mờ! Ngả nghiêng
Câu đầu sáu chữ thơ điên
Câu sau thời tám ắt phiền tha nhân
Lục Bát thế đấy o Trần
Cố Quận
Làm Thơ (3)
Đừng dông! Đừng dông
Cho gió trên đồng
Thổi tà hương mất
Khoan dông...khoan dông
Muốn thơ bốn chữ
Xin mời Tiểu Thư
Vần, âm với tứ
Nhị chờ Tiểu Thư
Cố Quận
Lụt
Nhà lụt! Nhà sập ra đồng
Hái bông điên điển bờ sông bỏ nồi
Canh cá rô chín làm mồi
Uống với đế trắng thì thôi hết buồn
Hết ngồi thút thít giọt tuôn
Câu sáu, câu tám thơ nguồn đầy thơ
Cố Quận
Không Kêu!
Tiểu Thư không kêu
Hồ rượu buồn thiu
Chén sầu! tửu nhạt
Chiều đi...mặc chiều
Cố Quận
Cái Dao Bào
Cái dao bào, bén lắm a
O ơi đem giấu...tui là cám ơn
Kẻo không thịt rụng hết trơn
Nhớ quê O khóc! Giận hờn trút tui
Dao bào đừng dụng, tui vui
Khà khà tui tiếng, tui cười, tui thơ
Cố Quận
Nửa Cho Gì Ăn nấy
Anh nào gặp O
Hó hé là no
Đòn, roi ba buổi
Có nước mà bò
Ăn gì cũng sống
Nuốt vào cho yên
Đừng chê! Vỡ mộng
Dứt nợ, hết duyên
Cố Quận
Cơm Cháy Nồi!
Cơm cháy nồi! Chuyện xưa rồi
Bà cơn ghen gió, bà hồi ghen mây
Hôm nghĩ đông, bữa nghĩ tây
Lối kia bụi vướng, ngõ nầy cát lem
Dù anh chồng, gã say mèm
Có kêu biếu, chẳng ai thèm lấy cho
Bà quên củi...sao cháy lò
Nồi không gạo, khéo bày trò cháy cơm
Cố Quận
Nạp Xác Cho Hùm
Đêm nay nạp xác cho Hùm
Nó quào! Nó cấu, cắc bùm thâu canh
Râu rụng, tóc đứt, gãy cành
Ngay đơ cán cuốc, tanh bành cội mai
Mười ba bến nước thân trai
Nặng lấy trâm cài chích đỉnh mới tha
Đêm nay cái xác tên già
Giao trứng cho ác...giao Bà vậy nghe
Cố Quận
Nhắm Mắt Quá Phê
Nhắm mắt...thấy áo quá phê
Thấy tà quá đã! Rượu hề quá ngon
Thấy mồi cá nướng, chiên giòn
Mở mắt...mà mũi vẫn còn mùi hương
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.01.2014 06:52:05 bởi Cố Quận>
Mới Công Bình
Ăn cỗ quận đi trước
Lội nước quận theo sau
Mới công bình...coi được
Trọng tình nghĩa thân giao
Cố Quận
Quẻ Lành Phá Nhà
Úm ba la...đồng điếu giúp ta
Hung, kiết tiền lên bảo cho mà
Quẻ xấu! Đi vòng vòng phá xóm
Lành, tay đóng hết cửa phá Nhà
Cố Quận
Phá Vòng Vòng
Bây giờ biết phải làm sao
Ông Thiên đà mọc ba sào ngoài sân
Quẻ gieo đâu vực thánh thần
Đâu khiến được quỷ, đâu quần được ma
Sáng ngày đứng trước ngả ba
Một phá Áo, hai phá Bà...không yên
Thôi đành đi ghẹo khắp miền
Bốn phương trong "Phố " đỡ ghiền vậy nghe
Cố Quận
Răng Khễnh
Nầy cô răng khễnh kia ơi
Cười đi cho dạ tôi vơi gánh sầu
Cô dù ra phố...đi đâu
Cho tôi theo với thơ câu răng người
Khễnh duyên lắm, cô cứ cười
Cố Quận
Đói
Nhị cũng đói, nhưng túi không tiền
Nên đành bỏ cữ tiếng ăn kiêng
Hai tay bóp trán ngồi thơ thẩn
Lẩm nhẩm...ai mua trả chút tiền!!!
Cố Quận
Bếp Lạnh Tanh
Đi ngang qua ngõ ngó vào
Bếp hồng không khói không màu! Lạnh tanh
Trước sau bặt bóng người thanh
Thấy buồn trong dạ...ôm sành đi luôn
Rằng ai có hiểu cơn nguồn!!!
Cố Quận


!!!




