Tuổi Đời Đang Lúc Hồi Xuân!!!
Tuổi đời đang lúc hồi xuân
Nhớ tà với áo xưa rưng rưng lời
Thơ vần chữ nhớ một thời
Tay cắp sách! Âm rã rời luyến âm
Cố Quận
Thơ Vui Cố Quận
1.296 trả lời, 88.111 lượt xem —
Trang 35 / 44
![]()
Ông Anh Thơ
Ông anh thơ đây...thơ đây
Hôm nay bị Chị cấm say! Thơ buồn
Ngồi mà nhớ rượu lệ tuôn
Nhớ trăng bến cũ tình muôn thuở nào
Phải chi xưa chuộng nhành đào
Thì đâu bẻ đóa hồng cao gai đầy
Ông anh thơ đây...thơ đây
Bị Chị Cô cấm rượu say! Thơ buồn
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.01.2017 19:48:31 bởi Cố Quận>
Ngũ Thập Nhi
Ngũ thập nhi, tri ra mệnh trời
Vợ kêu là phải dạ người ơi
Bảo cúi! Thời nằm ngay xuống đất
Bảo Khai! thì nói phải lựa lời
Cố Quận
Thà Chịu Đòn Hơn Bỏ Phở
Mùa thu ăn phở! Chịu đòn
Sang đông vừa mạnh lại còn muốn ăn
Họ đánh nặng thế...đau chăng
Sao không chừa tính lăng nhăng ông à!!!
Cố Quận
Khóc Tình
Khóc tình ướt nhẹp tá khăn
Đem ra vắt tưới chậu giăng hoa vàng
Cúc ngày thu nở nụ đang
Cần lượng nước ngọt tình tang với mùa
Cố Quận
Bán Tranh
Hết tiền uống rượu bán mèo
Vài ba trăm bạc ngồi chèo hò ơ
Rằng tình khỏi phải đợi chờ
Rằng mình khỏi gió trăng ờ...được a
Đừng mượn Bà Chị Người Ta
Mua về treo giữa trần nhà làm tranh
Cố Quận
Lục Bát Không Xong! Năm Chữ
Lần lục bát không xong
Thời năm chữ thả dòng
Bốn câu nằm tím giấy
Vần đục đối vần trong
Cố Quận
Thơ Nói Giận...Là Giận!
Thơ nói giận...là thơ giận thiệt
Thơ chạy đi! Mất biệt, mất tiêu
Cho đây đồi chốn đìu hiu
Gió lên lá rụng dưới chiều tím thu
Thơ nói giận...tưởng hù, mà thật
Thơ chạy đi! Tôi mắt trông chờ
Bóng hoàng hôn nhạt trời tơ
Thôi rồi ta với xác xơ lá đồi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.02.2017 06:14:55 bởi Cố Quận>
![]()
Hàng Xóm Thật À!!!
Thật à! Hàng xóm thật à
Mai thùng với bịt, trả nhà dọn đi
Chứ không ra ngõ đụng thì
Hạch thơ tiếng bấc tiếng chì khổ thân
Cố Quận
May Trước Giờ Chưa Biết
May trước giờ chưa biết
Chứ không đã cháy nhà
Quận hên...quận hên thiệt
Chứ không lửa rụi à
Cố Quận
Tắp Xe Vào Lề Rồi Thơ
Một dặm, rồi hai dặm vuông
Sao thơ cứ chảy, cứ tuôn ào ào
Thôi đành tắp chiếc xe vào
Ngồi mà viết đủ trăng sao ban ngày
Cố Quận
Biết Một Rượu Thôi O ơi!
Thơ, văn, hò, hát, rượu, cờ
Quận tôi biết một đã khờ khạo thân
Bây chừ O hóa phép thần
Cho là biết sáu...tần ngần muốn dông
Cố Quận
Thơ Ngủ! Tuyết Rơi
Thơ mà ngủ hết mùa đông
Ôi thôi! Ngoài tuyết ngập đồng tuyết rơi
Vần câu chẳng bóng mặt trời
Ối giời! Nó lạnh...ối giời! Thơ run
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.03.2017 06:08:03 bởi Cố Quận>
![]()
Vẫn Còn Đuôi
Thằn lằn vẫn đuôi...đời vẫn vui
Chưa dao, kéo cắt chỉ dập vùi
Chỉ ngày hai buổi quỳ với khóc
Thằn lằn vẫn đuôi...đời còn vui
Cố Quận

Từ Từ O Mi
Từ từ...tôi tặng thơ
Ngày tháng còn dài cơ
Trưa hồn năm bảy chữ
Chiều sáu tám câu mơ
Từ từ...còn lạ lắm
Chưa biết ai quen ai
Vài ba mùa trăng ngắm
Là hò ơ đến tai
Cố Quận
Bình Còn Nặng, Tình Còn Đầy
Bình còn nặng, tình còn đầy
Lòng tơ tưởng áo chốn này còn tân
Mai ta chờ bóng giai nhân
Mai ta chờ tóc mây lần lối thu
Chén còn nóng, ngửa cổ tu
Ta và trăng nước sông mù mù sương
Tà ai trắng quá bên đường
Đêm nay nghiêng bát hồ trường thơ say
Cố Quận
Mời Anh Bát Rượu Đêm Đông
Mời Anh bát rượu nồng
Uống ấm người đêm đông
Kem mà xơi có chết
Răng lập cập! Gió lồng
Cố Quận
Dở Hay Vốn Chuyện Bình Thường
Dở hay vốn chuyện bình thường
Cũng vần, cũng chữ, cũng đường, cũng sông
Cũng mùa xuân, hạ, thu, đông
Quanh năm tay bút họa dòng nét thơ
Cũng âm, cũng tiết dật dờ
Trên sáu dưới tám xa bờ đò trôi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.03.2017 17:23:01 bởi Cố Quận>
Chải Đầu Láng Cón
Chải đầu láng cón đi cày
Như con trâu kéo thế này quanh năm
Bây chừ đầu bạc lâm râm
Tại con với vợ mà tầm nhả tơ
Người Ta hóng chuyện cười cơ
Chải đầu láng cón cày khờ người luôn
Cố Quận
Hai Con Rồng
Đã biết rằng sau trước hai "Rồng
Tôi lùi chân bỏ bộ...rồi dông
Chứ thôi trên dưới khè phun lửa
Là cháy vàng râu tóc! Da phồng
Cố Quận
Thơ Ta Tục Phàm!
Thơ ta người bảo tục
Ừ! Chữ nghĩa trần phàm
Mặn như là muối cục
Vần tứ đến ngồi làm
Trời, mây, trăng, gió, nước
Hoa, lá, cỏ, cây, nhành
Ngọt mà câu chẳng được
Nằm xỉn! Áo ngực phành
Thơ ta người bảo dở
Ừ! Chữ nghĩa có bao
Nhiêu đâu mà trách quở
Vần ý chẳng thanh tao
Thơ ta gánh tục phàm!
Cố Quận
Ối Giời! Áo Bay
Áo bay đi mất...ối giời
Cho thơ ở lại chịu đời đắng cay
Ra vào đầy cạn chén say
Áo à! Sao bỏ chốn này mà đi
Cố Quận

Chị Rồng! Em Cũng Rồng
Chị tuổi rồng, em cũng tuổi rồng
Phun thôi là lửa đỏ trời đông
Mấy nghìn chiếc áo dài tro cát
Còn muốn chi tà nổi với phồng
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2017 19:51:13 bởi Cố Quận>
Đếm Tà Tơ
Năm mười ngồi đếm tà tơ
Trắng, hường, xanh, đỏ rồi thơ thẩn vần
Áo đất Tấn, áo nước Tần
Ối giời ơi chữ rần rần chạy vô
Cạn một hồ, khui một hồ
Ngả nghiêng trên lối cười rồ mình ên
Cố Quận
Thơ Trúng Tà
Tại thơ níu áo trúng tà
Nên cứ khà khà sớm tối thơ ơi
Nên vần với chữ chúng rơi
Hết nửa cuộc đời mà vẫn chưa ngưng
Đọc thấy ớn quá chừng chừng
Sao thơ tưng bừng tà trắng...khổ tui
Cố Quận
Út Quậy
Út quậy quá! Nên cái bang
Trốn lên trên núi vô hang hết rồi
Chứ không níu áo đòi xôi
Đòi miếng thịt béo thì thôi đói lòng
Cố Quận
Chối Từ!
Ừ! Bổng nhiên đổi tánh
Hôm kia tiếng xưng em
Bà Chị Tôi ớn lạnh
" Sao hắn tiếng xưng em!!!"
Nghèo! Tiền đâu bốn cử
Rượu cung hắn bây chừ
Nhận là vào cửa tử
Thôi Chị Đây chối từ
Đừng xưng em...nhị ôi
Nghe Chị ớn lạnh rồi
Ngày nhị chơi bốn cử
Chục vịm! Chị mạt thôi
Cố Quận
Ăn Gian Không Được...Bỏ
Ăn gian không được...bỏ
Kiện tụng tui chi phiền
Bùa yêu đương hoa, cỏ
Ai thơ áo sân tiền
Cây tương tư rụng trái
Ai nhặt hạt, ai trồng
Ừ! Lọ bùa tình ái
Tui tay mở nên phồng
Cố Quận
Mắc Gì!!!
Say ngồi nhớ lụa vạt hương
Nhớ môi mắt của người thương năm nào
Mắc gì Anh bảo đừng gào
Thơ tôi! Tôi khóc...tại sao bảo đừng
Thu tôi quét lá trên rừng
Đông tôi cào tuyết cho chưn nó lần
Xuân mai vàng nở trong sân
Hạ màu phượng vĩ hoa nâng niu à
Mắc gì cấm nhớ thương a
Thơ tôi âm chữ ngân nga...mắc gì!!!
Cố Quận














!!!"


!!!