Ông Già Xách Gậy Rượt Tui
Ông già xách gậy rượt tui
Bớ làng! Hai lối biết chui ngõ nào
Ông già nắm được thì thào
"Chờ ta nghỉ mệt...gậy cao tay dần"
Cố Quận
Thơ Vui Cố Quận
1.296 trả lời, 88.108 lượt xem —
Trang 36 / 44
Tội gì Không Vạt Với Tà!!!
Không thơ vạt với tà áo trắng
Cũng bị Người Ta đánh
Nên tình tang đấy mà
Đòn roi...làm sao tránh!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.04.2017 05:10:30 bởi Cố Quận>
Hắn Ghẹo "Hè"!
Hạ à! Hắn ghẹo Hạ à
Rồi cười nghiêng ngả...sao mà để yên
Hắn ca bóng áo tóc huyền
Hạ à! Lặn đục thủng thuyền hắn nghe
Cố Quận
Em Đừng Có Dạ!
Em đừng có dạ! Đừng có dạ
Thà cứ đòn roi quát mắng mình
Em đừng chổi quét gom đám lá
Đốt cả thùng thơ những chữ tình
Thà em cứ đánh ngày ba buổi
Chớ đừng trói cẳng với cùm tay
Thơ kia không viết lời tiếc nuối
Vần, âm, ý nghĩ được! Chúng bay
Em đừng có dạ nghe...đây ớn
Cố Quận
Tôm Kho Tàu! Nghĩa Nặng Tình Thâm
Kiếm đâu chảo tôm kho tàu
Cái lưng chúng đỏ đậm màu yêu thương!!!
Dù cho roi vọt đoạn trường
Tình sâu nghĩa nặng một đường trăm năm
Tình tô dưa giá rau răm
Nghĩa nồi cơm nóng, dĩa dầm ớt cay
Dâng ta chén rượu nồng say
Tay nàng có quất! Dạ này nhất như
Chảo tôm kho tàu bùa thư
Cái lưng chúng đỏ màu ừ ta mê
Cố Quận
Nguyện Bà Tha!
Thưa! Đâu mơ Bà dạ
Chỉ nguyện ước Bà tha
Nghĩa tình cơm với cá
Một hồ rượu dọn ra
Mơ màng...nhị mơ màng
Cố Quận
Nàng (3)
Năm năm tám tháng thơ ta viết
Rồi đăng bốn, bảy cái diễn đàn
Bị cúi, roi, xiềng, gông, quỳ miết
Thành quen! Nên chẳng oán trách Nàng
Thơ ta áo, hoa, đò, sông, núi
Năm sáu mùa trăng tỏ trăng tàn
Nên quen bị đánh đòn! Nào tủi
Chẳng oán hờn hay trách giận Nàng
Cố Quận
Nghe "Hè"! Độn Thổ
Nghe kêu "Hè" Chú trốn
Không tiếng! Chẳng bóng hình
Nghe kêu "Hè" Chú độn
Thổ rồi sao...chẳng hình
Cố Quận
Một Rương Đồ! Một Bồ Rượu
Đồ một rương, rượu một bồ
Tay ôm tay xách giang hồ từ đây
Nhị Nương rằng "Ông Chồng say
Bước chân ra khỏi nhà này cho mau"
Rương đồ cõng ở phía sau
Bồ rượu phía trước trút bàu nhâm nhi
"Bà đuổi! Thời tôi phải đi
Giang hồ lang bạt vậy thì Bà nghe"
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.04.2017 06:09:27 bởi Cố Quận>
Bún Mắm
Nhìn tô bún mắm thịt heo
Quay da giòn rụm bụng reo, tay lùa
Rau muống, bắp chuối đang mùa
Hẹ, rau thơm mới vừa mua chợ ngoài
Sạch tô! Bao tử còn hoài
Mơ thêm tô nữa...tiếc thay hết tiền
Cố Quận
Rửa Tô
Muốn mồi muốn rượu rửa giùm
Đống tô cao ngất dưới lùm cây me
Mặc ông là cống hay nghè
Muốn ăn...trước hãy ra hè rửa tô
Cố Quận
Canh Chua Đầu Cá Lóc
Canh chua mà nấu với đầu
Cá lóc...là rượu cạn bầu không say
Mời Hiền Tỷ một bát này
Uống cho ấm áp dạ dày rồi xơi
Từ từ Hiền Tỷ Tôi ơi
Cái đầu gắp hết! Tôi thời ăn chi
Canh chua nước còn nóng thì
Chan vào bát bún trắng nì hết chê
Cố Quận
Đền Bốn Câu
Buồn thơ...thì thơ xin đền
Bốn câu lục bát dưới nền dâng O
Ý thơ không phải! Tha cho
Tại hình mà chữ thơ mò vào thơ
Cố Quận

Hò Nhớ Bỏ Dấu Chữ
Có hò...nhớ bỏ dấu giùm
Không say ngồi đọc hiểu tùm lum a
Tết này cũng muốn thăm nhà
Hỏi xin mấy đợt nhưng Bà đâu cho
Bỏ giùm dấu trước khi hò
Không thôi hiểu lộn ý cò nghe Cô
Cố Quận
Em Đâu Là Nghệ Sĩ
Em mà là nghệ sĩ
Ôi thôi! Tội xóm làng
Âm ồn ào bể nhĩ
Đứt cả sáu dây đàn
Em đâu là nghệ sĩ
Đùa chi Cô Giáo ơi
Say ngồi cao tiếng hí
Hò với hát ra hơi
Cố Quận
Canh Chua Đầu Cá Lóc (2)
Xứng danh Hiền Tỷ của em
Cái đầu cá lóc không thèm...tặng mi
Tô rau, nước húp xụp xì
Sau thành chánh quả đặng thì thành tiên
Đẹp quá xá đẹp ba miền
Không ai sánh nỗi sắc Hiền Tỷ Em
Cái đầu cá lóc chả thèm
Nhường cho mi cạn hũ hèm...mi say
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.05.2017 03:50:06 bởi Cố Quận>
![]()
Gieo Quẻ! Quẻ Chưa Ứng
Gieo quẻ tiền Minh Mạng
Không xuôi gió thuận buồm
Tết này mà lạng quạng
Là gió nổi! Gãy buồm
Cố Quận
Có Bao Nhiêu Chơi Bấy Nhiêu
Có bao nhiêu, chơi bấy nhiêu
Dzo^! Mình cạn đến xiêu xiêu mới về
Ngoài sương chiều trắng tứ bề
Dzo^! Mình cạn để cà kê, chuyện trò
Bao nhiêu chơi bấy nhiêu cho
Ai người đến muộn thì lo dọn bàn
Cố Quận
Từ Từ Em Đăng
Dạ! Thơ xuân em từ từ
Đăng lên để Tiểu Thư ừ hàng giao
Kẻo không các Bạn Ta gào
" Thơ! Sao không thấy vần màu áo xuân???"
Cố Quận
Vợ Đánh! Chuyện Bình Thường
Vợ đánh là chuyện bình thường
Không quyền với cước...hai đường cách ngăn
Vài ba hôm phải cho lằn
Chổi lông gà nện thơ xằng ý ngông
Vợ đánh...là phải đưa mông
Không vợ quất hụt! Da phồng tay đau
Cố Quận
Cô Cho Em Xin Mấy Hộc Bàn
Cô à! Một khối tình si
Một thời nó nặng như chì em mang
Cô còn trống mấy hộc bàn
Cho em xin để thơ nàng cất vô
Để vần chữ mực tím khô
Vài chục năm nữa mơ hồ ngồi xem
Ừ! đây một khối tình em
Của thời tóc ngắn ướt mèm lệ tuôn
Khối tình nặng quá thơ buồn
Nhiều không chổ cất bấy nguồn nặng mang
Nghe Cô còn mấy hộc bàn
Cho em Cô nhé! Thơ nàng liệng vô
Cố Quận
Ông Nhớ Cô Nào???
Ông nhớ em nào thế ông
Em trên chợ, Em bên sông áo tà!!!
Em trên chợ! Tình được ba
Trăng thơ dệt mộng là xa nhau rồi
Em bên sông! chẳng chung đôi
Bởi duyên lận đận nên tôi với nàng
Hai người vượt biển hai đàng
Chứ không...đâu oán đâu than thể này
Ông mau nằm cúi xuống đây
Cho Tui tay nện vài cây hả lòng
Cố Quận
Thích Một Chữ Đã Mừng
Thích một chữ đã mừng
Hai câu, nhảy tưng tưng
Mai này thơ ta tiếp
Cho Người khen, dạ mừng
Cố Quận

Xử Tội Chồng
Không cơm! Không ngủ trong phòng
Ông ra nằm ghế salon đi à
Không mền, không gối kê a
Không cho bật máy thơ xa thơ gần
Mai này vào sở bằng chân
Tiền xin vài chục lận thân...chớ hòng
Kêu tình si cứu đời ông
Chứ Tui cơm nước thì không nấu gì
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.05.2017 05:19:18 bởi Cố Quận>
![]()
Bè
Người trao thước! Kẻ đưa roi
Chắc là mạng nhị tui toi chuyến này
Bà cầm hai thứ trên tay
Quất thôi lia lịa rách thây, đỏ lằn
Cố Quận
Bị Phạt Phơi Nắng!
Tại thơ một khối tình si
Mà ta chịu phạt! Tại mi mà Nàng
Bắt ta phải mặc áo vàng
Ra ngoài phơi nắng chang chang...rồi hình
Đem đăng lên cảnh nghiêm mình
Môi cười đau khổ, tướng tinh bị đì
Tại thơ! Là lỗi tại mi
Thở than chi khối tình si mà Nàng
Bắt ta phơi nắng chang chang!
Cố Quận
Thơ Chị Tư
Chị Tư thơ, nhị đáp thơ...
Mùa nào cũng đẹp nên mơ đấy mà
Mùa xuân thì mai đào à
Hạ thì áo trắng người ta năm nào
Thu thì lá tiếng xạc xào
Đông mưa tí tách! Dạ nao nao buồn
Bún mắm ngon quá chơi luôn
Vần xe mì gõ hồi muôn năm thèm
Bún cá một thuở có em
Ly chè dưới phố, ly kem xưa tình
Chị Tư thơ...là vần mình
Phải vào họa tiếng dòng in tím màu
Cố Quận
Ra Đường!
Ra đường thấy áo đừng nhìn
Kẻo màu lụa ấy lại tình với tang
Ra đường mắt đừng dọc ngang
Em mà biết được là chàng ăn roi
Cố Quận
Họ Chưa Sáu Mươi Mà!!!
Người Ta chưa sáu mươi mà
Mới năm chín, mười tháng già Lão ơi
Dám phán thế, thì nay mơi
Giữa đàng Họ gặp! Guốc thời Họ phang
Cố Quận
Nhớ Chừa Tui Một Miếng
Nhớ chừa Tui một miếng
Công đứng nướng cả giờ
Không thì bao nhiêu miệng
Họ xực hết bây giờ
Cố Quận(80)











