Hoa Mimosa Và Thơ
Thơ như hoa Mimosa
Mong manh cánh rụng! Thế là thơ tan
Hôm rồi hoa nở nụ vàng
Hôm nay hoa rụng dưới đàng đầy hoa
Thơ sầu! Vần chữ xót xa
Âm câu thổn thức, thơ ngà ngà say
Trên đồi gió lộng hoa bay
Hoa đi! Thơ ở chốn nầy buồn hiu
Cố Quận
Thơ Tình
1.124 trả lời, 73.253 lượt xem —
Trang 2 / 38
Tìm Đâu Gốc Phượng Hồng Năm Cũ
Tìm đâu gốc phượng hồng bên góc phố
Tà áo xưa từ độ đó phai rồi
Biết tìm đâu thời cắp sách xa xôi
Tôi đứng đón, tôi ngồi thơ đợi nắng
Tìm đâu gốc phượng hồng trưa gió lặng
Cánh ve sầu văng vẳng tiếng ve ru
Nhịp guốc ai vang...mây xám giăng mù
Cơn mưa hạ đến, tay dù giọt ướt
Tìm đâu gốc phượng hồng bao năm trước
Và áo xưa giờ xuôi ngược chốn nào
Con phố buồn, góc đường cỏ xanh cao
Thơ tôi khóc! Nhớ thương màu phượng cũ
Cố Quận
Tìm đâu gốc phượng hồng bên góc phố
Tà áo xưa từ độ đó phai rồi
Biết tìm đâu thời cắp sách xa xôi
Tôi đứng đón, tôi ngồi thơ đợi nắng
Tìm đâu gốc phượng hồng trưa gió lặng
Cánh ve sầu văng vẳng tiếng ve ru
Nhịp guốc ai vang...mây xám giăng mù
Cơn mưa hạ đến, tay dù giọt ướt
Tìm đâu gốc phượng hồng bao năm trước
Và áo xưa giờ xuôi ngược chốn nào
Con phố buồn, góc đường cỏ xanh cao
Thơ tôi khóc! Nhớ thương màu phượng cũ
Cố Quận
Hoa Điệp Vàng
Em nhặt hoa điệp vàng
Về ép lên trang vở
Vần thơ nhớ thương chàng
Gã thư sinh trường nớ
Dòng mực tím nét gầy
Chàng biết chăng bên đây
Em ngồi không nghe giảng
Hồn đuổi gió! Theo mây
Hoa điệp vàng em ép
Mai gửi chàng bài thơ
Tình học trò sao đẹp
Mong nhận đừng làm ngơ
Bài thơ mùa hoa điệp
Em viết tặng riêng chàng
Chớ cười em tội nghiệp
Lệ nhỏ! Ướt nụ vàng
Cố Quận
Hoa Mimosa Và Thơ (2)
O đi quên trả tiệc trà
Lo áo vướng tà! Lo tránh cỏ tranh
Mênh mông sông nước, trời thanh
Đừng vội, cửa thành chưa mở O ơi
Khoan chờ thơ tỏ đôi lời
Tiệc trà cho khất, bánh thời chớ dâng
O còn không rượu vài cân
Đưa ra mình chẳng nợ nần chi nhau
Gì gì ta sẽ tính sau
Xin O gót trở, quay vào làng cho
Thơ tôi trải lối mời O
Cố Quận

Đời
Đời như con nước giạt
Tình nay trôi phương nào
Đời trăm cơn bão táp
Rũ sạch dấu yêu trao
Em giờ bên cao sang
Ta v[size="3"]ẫn cảnh cơ hàn
Gió lùa qua vách trống
Áo sờn chỉ ai đan
Em giờ vui ái ân
Ta lạc bước phong trần
Hoa xưa tan tác rụng
Hương tàn phai gối chăn
Đời một trường tương tư
Ai trách ai bây chừ
Đêm nằm, em là mộng
Ngày thức, em là hư
Cố Quận[/size]
Em Có Còn!!!
Em có bao giờ đã hiểu đâu
Tình tôi một mối mãi ôm sầu
Em đi hôm đó xuân còn thắm
Hoa lá mầm xanh nảy buổi đầu
Em có còn mơ những giấc mơ
Môi cười, tay thả lướt dây tơ
Khảy âm tiết nhạc cung cùng phiếm
Tấu bản tình ca hợp khúc chờ
Em có còn hay trách với hờn
Mây về che nắng, gối cô đơn
Giận ôi không đến thăm em để
Ve vuốt bờ vai suối tóc vờn
Em có còn vui đếm bước chân
Nhặt lá mùa thu đổ lối trần
Ép lên trang sách bài thơ tặng
Ngại ngùng! Lưu giữ mãi trong ngăn
Thuyền em chắc ghé bến nào xa
Dõi mắt trông ra biển cách nhà
Trải qua mấy cuộc chìm mưa bão
Nhạt nét môi son lệ ướt nhòa
Em hãy vui đi! Quẳng chuyện buồn
Qua rồi giông tố đời tha hương
Em sang đất mới bên người mới
Chỉ tội ! Tình Xưa dứt giữa đường
Cố Quận
![]()
Trời Trồng!
Trời trồng! Thơ đứng trời trồng
Hai cô má hồng áo trắng đi qua
Mùa hoa ban nở tháng ba
Hồ Gươm Hà Nội luyến tà ẩm sương
Mê hoa bỏ buổi đến trường
Mê nhành xanh búp bên đường thả rong
Đâu hay thơ đứng trời trồng
Hai Cô má hồng áo trắng rồi xa
Cố Quận
Em, Mùa Hè Và Hoa Phượng Đỏ
Em và mùa hè hoa phượng đỏ
Dìu nắng hồng trôi nắng về đâu
Em lên áo trắng chân ra ngõ
Tôi níu tà sau bóng phía sau
Kìa em, tôi hỏi có nghe không
Sao thầm lặng bước ửng má hồng
Băng qua con lối! Đò qua bến
Tôi ở nầy sông cách nhánh sông
Cố Quận
Hè Ở Đây!
Hè ở đây...trưa nằm mơ cánh phượng
Điệu ve ru, tà vương vấn hương người
Mộng bên em, trường lớp tuổi đôi mươi
Thời áo trắng ai miệng cười khúc khích
Hè ở đây...những đêm dài tĩnh mịch
Lời thơ ta da diết gọi tháng ngày
Dĩ vãng nào trên góc phố tóc bay
Lay sợi nắng lung linh màu phượng thắm
Hè ở đây...ta nhớ về xa lắm
Những năm xưa còn dáng dấp học trò
Thuở dài lưng tốn vải chẳng sầu lo
Giờ viễn xứ, hè ơi! Ôi sao nhớ
Cố Quận
Nốt Đàn Và Bài Thơ Xưa
Tôi gửi em nốt đàn xưa nhịp lỡ
Lời ca âm một thuở rớt cung đầu
Để đời ta lạc mất dấu về sau
Em áo tím! Sầu giăng mầu áo tím
Tôi gửi em bài thơ tình tuyệt diễm
Mà lần tay mười ngón gảy dây buồn
Đêm cuối cùng em mắt giọt thầm tuôn
Tôi vần phá luật! Quăng khuông nhạc vỡ
Tôi gửi em nốt đàn xưa còn nhớ
Và bài thơ một thuở trước chưa quên
Tấm ảnh xuân nao ta chụp dưới nền
Chuông giáo xứ! Nhạt mờ tên hai đứa
Tôi gửi hết! Để không còn gửi nữa
Cố Quận
Bóng thời gian (1)
Ai sẽ đón em đi về trong sớm tối
Ai sẽ dìu Em, từng bước trọn cuộc vui
Gánh đắng cay chia sẻ gánh ngọt bùi
Cùng đắp mộng trăm năm dài lặng lẽ
Rồi em phải sống một đời như bao kẻ
Cũng môi cười ân ái chốn phòng the
Cũng rưng rưng! Cảnh khó khóc bên hè
Bờ tóc rối đắn đo đàn con dại
Tìm bóng thời gian đã qua không trở lại
Mưa thu về lá úa, lá vàng bay
Soi gương xem môi, mắt, dáng trang đài
Đâu còn nữa! Nếp nhăn đầy cuối mắt
Bóng thời gian với lo âu chồng chất
Làm phai tàn! Làm mất em ngày xưa
Cố Quận
Tình Xưa
Ngày mai rồi đến ngày mai nữa
Tình của đôi mình hôm nay xưa
Mùa thu đang đến rồi thu hết
Chiếc lá vàng bay khóm lá thưa
Ngày mai em bước theo người ấy
Nắng chẳng buồn len giữa tầng mây
Cho mưa ướt đẫm màu hoa cưới
Bùn vẩn! Pha dòng lệ trên tay
Ngày mai tôi viết trang thơ mới
Tình cũ phai rồi sầu khôn vơi
Cạn chén rượu nồng, say thêm nhớ
Mực đổ, bình nghiêng! Giấy không lời
Ngày mai rồi đến ngày mai nữa
Tình của đôi mình thôi đã xưa
Tình của đôi mình nay đã vỡ
[size="3"]Sân ngoài rơi tí tách giọt mưa
Cố Quận [/size]
Áo
Áo gom nhặt gió trên cầu
Mang về thả phố vạt mầu qua thôn
Áo pha vàng nắng hoàng hôn
Tà ngơ ngẩn mắt đắm hồn tao nhân
Áo bay vào xóm hương gần
Ngờ tiên lạc chốn dương trần áo ơi
Muốn mời áo ghé vào chơi
Thăm vườn thơ vạn chữ lời thơ ta
Vội vàng chi áo...về nhà
Vào đây cạn một tuần trà rồi đi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.06.2014 06:48:28 bởi Cố Quận>
Hỏi Mộng!!!
Hạ buồn đi kiếm Gã Mơ
Để mà hỏi mộng nghìn tơ ánh vàng
Hạ ngồi dạ nhớ thương chàng
Chờ gió bên đàng về cuốn mây trôi
Mưa đừng giọt nhỏ! Giọt rơi
Hạ lạy Ông Trời...khiến Gã Mơ qua
Để cho Hắn giải mộng mà
Đêm kia nằm thấy trăng ngà nghìn tơ
Điềm lành, dữ hỉ Gã Mơ!!!
Cố Quận
![]()
Tập Lưu Bút Bỏ Quên!
Phượng hồng nở đóa trên sân
Cánh ve đổ điệu tiếng gần, hè sang
Trời trong xanh, nắng hạ vàng
Quyển lưu bút viết mấy hàng chia tay
Em ngồi lau giọt lệ cay
Ta chân ra ngõ! Lối này là xa
Tuổi hoa niên, tuổi ngọc ngà
Mai nầy ai giữ còn mà nhắc nhau
Phượng hồng nở đóa trên cao
Cánh ve đổ tiếng! Lời chào từ ly
Nắng hạ vàng, tiễn người đi
Tập lưu bút, sao vội gì bỏ quên!!!
Cố Quận
Mực Chưa Mài!
Thơ ai không mực! Giấy trắng màu
Áo ngồi nhớ chữ giận mày cau
Bỏ buổi mơ màng quên tóc chải
Vô giờ thao thức chép miệng càu
Muốn hỏi Lão Đồ nghiên bút ráo
Sao còn chưa mài thỏi tay mau!!!
Chứ để thơ chờ...thơ lỉnh mất
Cả tờ không mực! Trắng toát màu
Cố Quận
Em Với Ngày Tháng Sầu
Em với ngày tháng sầu
Cuộc tình tan vỡ mau
Mùa thu rồi chung lối
Mùa nay ta mất nhau
Em và ngày tháng nhớ
Lần chia biệt thê lương
Chuyện mình yêu đương lỡ
Chuyện mình sầu vương vương
Em với ngày tháng chậm
Đếm từng giây từng giây
Thu ngoài kia mưa thấm
Lá nặng lìa xa cây
Em và ngày tháng sầu
Tình còn đâu...còn đâu!
Cố Quận
Nhánh Hồng Xưa!
Đưa người! Chàng tặng nhánh hồng
Hoa xưa tàn úa bên chồng đài rơi
Bây chừ hai hướng cuộc đời
Em, chàng hai kẻ chân trời cách nhau
Lật trang vở cũ lòng đau
Nhành hoa xưa đã nhạt màu! Xác khô
Nhạt màu mực tím nét tô
Lời yêu thương cũng mơ hồ...tiếng quên
Cố Quận

Thế Là...
Thế là một cõi thơ sầu
Thế là một bến giang đầu bặt tăm
Nụ rơi, đài rụng âm thầm
Vàng sân! Hiên vắng tiếng cầm đêm qua
Mimosa...Mimosa
Mùa đi chở áo hai tà về đâu
Thế là một cõi thơ sầu
Thế là một bến giang đầu lạnh tanh
Thơ ngồi nghe trống canh thành
Tàn đêm thao thức nhớ nhành vàng hoa
Mimosa...mimosa
Cố Quận
Nét Thanh Tân
Mượn sắc phượng hồng bên gốc sân
Vào đây pha vạt trắng tinh ngần
Gió từ xa đến lùa sợi tóc
Lời thơ ta từng nét thanh tân
Sao Em đứng đó cười không nói
Làm nắng buồn thiu! Nắng ngừng trôi
Sao Em chẳng đáp lời ta hỏi
Lặng lẽ tà xoay! Mím chặt môi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.07.2014 05:57:24 bởi Cố Quận>
Sao Xưa Không Nói!!!
Muốn nói mà sao xưa không nói
Nào hiểu lòng nhau nghĩ gì đâu
Những ngày em bước qua như vội
Tôi mắt đeo tà trước, vạt sau
Giờ đã qua thời áo thư sinh
Em, tôi hai kẻ lỡ cuộc tình
Tôi, em hai hướng đời hai ngã
Hai người! Xưa không nói, lặng thinh
Cố Quận
Đặt Tên Thơ
Xong rồi! Mài mực xong rồi
Ông mời thơ ngồi nhả chữ cho mau
Câu đầu liền với câu sau
Áo trắng tinh màu áo trắng nữ sinh
Thơ pha chút mộng, chút tình
Vần đoá Lục Bình, âm nhánh Trúc Lan
Biển Chiều vẽ góc mơ màng
Tóc thả nắng vàng Như Hạ mùa lên
Thơ xong thời nhớ đặt tên
Không có bắt đền, bắt viết bài hai
Xong rồi! Nghiên mực vừa mài
Chớ có dông dài, lý lẽ quanh co
Chậm tay...Ông đét mà bò
Cố Quận
Tình Là Kỷ Niệm! Người Là Bóng Phai
Tình là kỷ niệm
Người là bóng phai
Đời người quá nửa
Thời gian bềnh trôi...
Em giờ xa lắm trời xa
Chốn ấy thu vàng có lá
Xào xạc heo may trên đường
Của những chiều mây cuối hạ
Ta giờ ru giấc mộng buồn
Thơ rưng rưng niềm thương nhớ
Chữ nằm thổn thức vần câu
Chuyện mình ngày xưa một thuở
Tình giờ kỷ niệm
Người giờ bóng phai
Mộng dài ngự chiếm
Màu môi mắt ai...
Cố Quận

Đời Người Như Bóng Câu Qua Cửa
Đời người như bóng câu qua cửa
Như lá mùa xanh lá mùa phai
Thoáng thấy! Giờ tìm đâu ra nữa
Hai tà lụa tím áo hình mai
Đời người kiếp trăm năm quá ngắn
Tợ một cành hoa nở...rụng hoa
Thoáng buổi ngạt ngào hương nhụy thắm
Tuần tan sắc màu nhạt đài sa
Đời người tử sinh mi mắt chớp!
Cố Quận

Từ Từ Ông! Đừng Nóng
Từ từ Ông hỡi! Từ từ
Để tay quậy mực cho nhừ rồi thơ
Trời còn nắng, nắng còn tơ
Áo còn theo gió lửng lờ tà bay
Bàu còn chưa cạn chưa say
Trăng còn giấu mặt, cuối ngày còn đây
Ông mà nóng tính thế nầy
Thơ ý cù nhầy! Khổ lắm Ông ơi
Từ từ Ông, cứ ngồi chơi
Cái công mài mực vốn, lời thơ đưa
Cố Quận
Hạ Về Chưa!!!
Chàng thơ hỏi...hạ về chưa hỡi hạ
Ngày gió đong đưa, lá mởn trên cành
Sáng trắng màu sương, trơn ướt lối quanh
Mây giăng khắp, đâu trời hanh hanh nắng!!!
Ta nhớ mi! Nhớ cổ cao, tóc ngắn
Tiếng hài buông, nhẹ nặng gót bên đường
Áo khoe tà sau trước thả đầy hương
Hoa vàng, trắng, tím, đỏ, hường đủ sắc
Nàng hạ ơi! Thơ ta chờ...dõi mắt
Mai về cho vần chữ dắt mùa lên
Trưa chở âm ve run cánh vang rền
Chiều đeo nước bạc lênh đênh bể cả
Mai về nghe, ta đợi nàng nhé hạ
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.07.2014 21:33:26 bởi Cố Quận>
Hạ Về Chưa (2)!!!
Ô kìa! Nắng đã lên rồi
Lung linh tơ trải trên đồi đầy tơ
Hạ về chưa, với chàng thơ
Với hoa, với cỏ, với bờ, với sông
Với mạ non, với gió đồng
Với con phố, với áo hồng tà bay
Với đêm trăng ngắn hơn ngày
Với cành xanh lá nơi nầy lá xanh
Hạ về chưa, với trời thanh
Cho thơ ta bước song hành hạ ơi!!!
Cố Quận
Thơ Hứa Bựa
Bớ làng! Thơ hứa bựa
Mực mài xong bài đưa
Lần lừa thơ hứa bựa
Trăng đà lên vẫn chưa
Mai sáng vào kiện quan
Không đặng, sớ giữa đàng
Nhờ minh quân xét xử
Thơ hứa bựa, làm ngang
Bớ làng! Thơ hứa bựa
Mực mài xong bài chưa
Lần lừa thơ thiếu tựa
Quịt công nầy chẳng đưa
Cố Quận
Tình Em Và Ta!
Em xưa chân bước xuống đò
Là quên tình tuổi hẹn hò ngày thanh
Là duyên nợ ước không thành
Là trăm năm mối chỉ mành rứt tơ
Ta xưa một buổi ra bờ
Là thân viễn khách mịt mờ nước mây
Là hình bóng cũ hao gầy
Là đời nửa kiếp bên nầy nhớ thương
Tình em nhạt sắc phai hương
Tình ta một gánh đoạn trường tháng năm
Cố Quận
Em Là Nỗi Nhớ
Em là nỗi nhớ một đời
Em là nỗi nhớ trong lời thơ tôi
Ngày em tà trắng gió trôi
Ngày em tóc thả hương đồi cây hương
Ngày em gối mộng đêm trường
Ngày em guốc mộc trên đường guốc kêu
Là tôi hiểu nghĩa tình yêu
Là tôi buồn dưới bóng chiều chân hoang
Là tôi mê ánh trăng vàng
Là tôi luyến hạt mưa hàng hiên rơi
Em là nỗi nhớ một đời
Em là nỗi nhớ trong lời thơ tôi
Cố Quận










