Ông Trời Thẩm Vấn Thơ
Ông Trời xuống thẩm vấn rằng
"Sao thơ hẹn bựa hứa xằng thế thơ
Mực mài xong, lại bảo chờ
Ai đem mực quậy bao giờ thơ ơi
Hay là thơ khéo nói chơi
Hay là thơ muốn dùng lời quanh co
Hay qua sông...thơ đắm đò
Lấy ngòi vẽ ổ tò vò ẩn thân
Thơ không thì bảo cho rằng
Để ta xét xử công bằng hai bên
Phải thì được, trái thời đền
Cho áo hoa dạo khắp nền phố vui
Thơ mau phân tỏ đầu đuôi...?"
Cố Quận
Thơ Tình
1.124 trả lời, 73.298 lượt xem —
Trang 3 / 38
Về Đâu Người Xưa!!!
Nắng hạ nhớ! Phượng hồng pha áo trắng
Cơn mưa về làm ướt tóc giai nhân
Buổi chia ly! Ta hai cánh tay trần
Ve vuốt dáng trang đài em diễm tuyệt
Người quay lưng tình vỡ tan cách biệt
Tám hướng đời mai biết trôi giạt đâu
Ba mươi năm như nước thoáng qua cầu
Trường lớp cũ! Người xưa giờ vắng bóng
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.08.2014 20:52:18 bởi Cố Quận>
Bãi Trường
Thôi đã đến lúc, nói lời chia tay
Ve sầu kêu vang theo gió hè lay
Phượng thắm đỏ góc trường lung linh nắng
Vòm trời xanh lơ lững mấy chòm mây
Mưa đầu mùa rơi! Thắm xanh màu lá
Làm đẫm tóc mềm, bùn lấm chân qua
Giọt ướt làn mi ngỡ nước mắt ngà
Ai chợt đổ! Sầu vương trong sắc hạ
Thôi đã đến khúc đường, lối sân trải đá
Tạm biệt bạn bè ba tháng cách xa
Chín mươi đêm lời lưu bút lệ nhòa
Thương với nhớ! Nghe tiếng lòng thổn thức
Cố Quận
Thơ Trả Lời Ông Trời
Muốn thơ thì phải nghe thơ
Thơ đã bảo chờ sao lại kiện thưa!!!
Vần thời có, ý thời chưa
Ngoài đang nắng, trông ngoài mưa thơ làm
Thơ đâu Trời, thơ người phàm
Trời đâu thơ, hiểu cho cam sự nầy
Câu trước đông, câu sau tây
Đang mơ nước, viết thành mây chết người
Cậy quyền thế, muốn khơi khơi
Ỷ là Ông Trời xử cuội phạt trăng
Bây giờ thơ nói cho rằng
Muốn suôn ý vần dọn rượu ra đây
Uống khi nào ngà ngà say
Ba bước một bài, thần thánh đảo điên
Trời muốn nghiêng, thơ cho nghiêng
Trời muốn ngã...thơ đạp liền là lăn
Cố Quận
Em Giờ Góa Phụ Bên Trời
Em giờ góa phụ bên trời
Vành khăn tang trắng khóc đời quạnh hiu
Thu vàng dõi mắt đăm chiêu
Xa trong cõi nắng buồn thiu sắc buồn
Dòng sông nào chảy xa nguồn
Nước đi đi mãi triệu muôn dặm ngoài
Người xưa nửa kiếp trần ai
Em chừ nửa kiếp gầy vai gánh sầu
Em giờ góa phụ áo bâu
Tang cài vải mảnh đen khâu khóc chồng
Thu vàng nắng trải cỏ đồng
Đăm chiêu mắt dõi chiều mông mênh buồn
Cố Quận
Mùa Em Đi! Lá Rụng
Mùa em đi lá rụng
Mùa em đi thu vàng
Sương mù che thung lũng
Xào xạc gió trên đàng
Mùa thơ ta nhạt nắng
Mùa thơ ta chữ sầu
Trăng treo nhành đêm trắng
Mực loang ánh đèn dầu
Mùa lá rụng em đi
Thơ ta gánh sầu bi
Chữ vần loang tím mực
Tình một khối tình si
Mùa em đi! Lá Rụng
Cố Quận
Lỗi Tại Thơ Mọi Đàng
Bây giờ không ai kiện thưa, bắt nạt
Không nhỏ to, hờn mát...sao thơ buồn
Chén trên tay thơ khóc lệ dòng tuôn
Thơ than thở! Đời tròn vuông chán thế
Thơ lại nhớ trăm sự đời hưng, phế
Truyện xưa nay dâu bể! Truyện muôn phương
Truyện áo, truyện sân, truyện lớp, truyện trường
Truyện tà với tóc, truyện hương với gió
Giờ một mình thơ, chỉ còn thơ ngồi đó
Bằng hữu ơi! Sao đành bỏ thơ nầy
Để thơ chờ, thơ uống mình thơ say
Cho chén trên tay chén sầu, chén đắng
Lỗi tại thơ nên người người ghét, giận
Lỗi tại thơ giờ ân hận muộn rồi
Nắng chiều đi, đêm bến nước dòng trôi
Trăng vàng soi bóng thơ ngồi! Thơ khóc
Cố Quận
![]()
Tập Lưu Bút
Rồi vài ba mươi năm nữa
Mắt mờ! Ngồi đọc thư xưa
Bọn mình nói, cười nghiêng ngửa
Lòng thương nhớ mấy cho vừa!
Tháng ngày thanh xuân đã hết
Áo tà bay, giọt mưa thu
Lưu bút xanh, dòng mực lệch
Bạn ơi! Cạn chén tạc thù
Cố Quận
![]()
Mai Đời Hai Lối
Sân trường nghìn đóa hoa rơi
Gió lay nhành phượng như lời chia tay
Điệu ve sầu vọng bên này
Bên kia em một dáng gầy rưng rưng
Mai đời hai lối dửng dưng
Mây cuối phố, giọt mưa dừng tiễn đưa
Rồi xa ai nhớ áo xưa
Riêng ta! Ta biết mình vừa mất nhau
Ta về bước ngẫm mà đau
Người đi khuất bóng! Nhạt màu phai hương
Hoa vẫn rơi giữa sân trường
Nhặt cành phượng vĩ mộng thường nay tan
Cố Quận
Mượn Áo Nhậm Danh
Hôm nay mượn áo nhậm danh
Mượn tà nhậm tiếng ta thành lão say
Mượn hài rộn rịp trong ngoài
Mượn môi với mắt, mày ngài làm duyên
Mượn trăng gọi gió đưa thuyền
Mượn sông dâng nước xuôi miền non cao
Mượn hương với má thắm đào
Hôm nay xin mượn trắng màu áo ai
Trăm năm một kiếp làm trai
Xuống đông, đông tỉnh! Lên đoài, đoài yên
Cố Quận
Em Có...
Em có nghe không lời của gió
Thu về xào xạc lá thu trôi
Dưới dòng biên biếc thu ráng đỏ
Chiều rơi! Chiều hiu hắt bóng tôi
Em có hiểu tình thu luyến vết
Chân người xưa một thuở áo tà
Em vạt hương cành cúc vàng hoa
Cho âm tiết thơ ta thương nhớ
Em có nghe thu mùa nức nở
Từng hạt rơi bên nớ bên này
Chở âm u! Xám xịt màu mây
Mưa trút xuống đồi cây ướt nhánh
Em có hiểu thu ta hiu quạnh
Cùng bàu cay, chén lạnh, rượu sầu
Áo ngày xưa vạt trắng nay đâu
Không lại nữa! Đây mầu hoang vắng
Em có đọc thơ ta vần nặng
Lắm rồi em! Trong nắng thu tàn
Cố Quận
Không Em Mùa Lá Đổ
Em mùa lá đổ trong chiều
Heo may lồng lộng! Tiêu điều cỏ cây
Lá vàng bay án vầng mây
Vi vu tiếng gió bến này xưa em
Cùng ta song bước áo mềm
Vạt hương lên những bậc thềm đồi thu
Hai hình bóng, cõi sương mù
Ta em với mộng mơ trù hoạch duyên
Nợ tình nguyện ước chung thuyền
Chung trăm năm cuộc phỉ nguyền lứa đôi
Đồng nay cây cỏ và tôi
Gió lên lá rụng! Trên đồi không em
Cố Quận

O Cảm Mạo Hết Chưa?
O cảm mạo hết chưa
Mấy hôm rồi trời mưa
Nơi nầy không bóng áo
O cảm mạo hết chưa!!!
Thơ tôi chờ, thơ đợi
Lá vàng sân! Lá rơi
Đường hai bên trắng hạt
Bên ngoài mưa giọt rơi
O cảm mạo hết chưa
Bên ngoài trời đang mưa
Cả tuần qua vắng áo
Thơ buồn mấy cho vừa
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.08.2014 09:17:14 bởi Cố Quận>
Cánh Phượng Hồng Năm Trước
Ta hỏi Em, cánh phượng hồng năm trước
Giờ tàn phai! Hương sắc nước tàn phai
Bước tha phương mòn mỏi gót trang đài
Em còn nhớ tháng ngày xưa áo trắng
Em có lúc ngồi mơ mưa tưởng nắng
Lời ê a! Bảng phấn, lá bàng xanh
Những sáng thu bên bạn hữu song hành
Cười nghiêng ngả lối mòn quanh đến lớp
Em đừng buồn! Hận đời gieo tan hợp
Phận hồng nhan nhặt góp lắm tang thương
Từ buổi Em đi, lìa bỏ mái trường
Em hoa phượng vỡ! Trên đường viễn xứ
Cố Quận
![]()
Chia Tay Nhau
Thôi chia tay nhé! Chào nhau nhé
Áo trắng học trò tuổi mơ hoa
Mơ nắng chiều đi mây nhè nhẹ
Mang chút buồn chút nhớ người ta
Chia tay nhau nhé! Thật vậy sao
Bỏ lối ngày xưa bỏ cổng rào
Bỏ con lớp nhỏ bàn hộc cũ
Thật vậy sao!!! Người nỡ lòng sao
Thôi chia tay nhé! Chào nhau nhé
Lá phượng giờ xanh đóa thắm hè
Mơ áo người qua tà chao nhẹ
Mang chút buồn chút nhớ âm ve
Chia tay Em nhé! Chào Em nhé
Cố Quận
Một Thời Xưa Thân Ái
Em có nghe tiếng lá vàng trước ngõ
Xào xạc bay theo ngọn gió thu về
Mây đùn quanh! Nằm vây kín sơn khê
Thơ ta nhớ áo người xưa thanh tú
Thơ ta níu bóng thời gian xa cũ
Tháng chín sang ngày trường tựu mờ sương
Áo trắng tà ai lụa mướt thẳng đường
Trong nắng nhạt thả đầy hương dưới phố
Em có thấu thơ ta nhìn lá đổ
Từng vần câu, từng âm tiết học trò
Từng dấu yêu nào em có hiểu cho
Thơ ta nhớ lắm! Một thời xưa thân ái
Thơ ta viết một thời qua tuổi dại
Một thời qua đâu tìm lại được giờ
Một thời qua! Rừng kỷ niệm là mơ
Là mãi mãi lời thơ ta vạt trắng
Cố Quận
Lá Vàng Trên Sân
Tôi đứng trên sân
Nghe tiếng lá thu reo trên lối
Xào xạc! Bâng khuâng
Áo thu người tình xa mắt dõi
Em không về
Trong nắng thu hề
Em quên hết
Mùa thu tái tê
Cho mây trắng
Nằm vây phố buồn
Cho hạt nặng
Nghìn giọt sầu tuôn
Tôi đứng trên sân chờ
Áo người tình xưa ngõ
Làn heo may dật dờ
Vi vu bờ lau cỏ
Người đi rồi
Tình tan rồi!
Em bỏ thu vàng nơi đây
Tôi với thu vàng lá bay
Sao chẳng lời chia tay
Sao chẳng câu đoạn tuyệt
Tôi đứng bên chiều thu say
Nghe tiếng lá reo từng chiếc...
Từng chiếc tiễn một cuộc tình
Vỡ tan...vỡ tan
Cố Quận
Hoa Yêu Thương
Tặng em một đóa yêu thương
Với vài ba nhánh mà hương giấc nồng
Tặng em một đóa hoa hồng
Với vài ba nhánh hường bông cắm bình
Em ngồi nhớ bóng với hình
Em ngồi nhớ chữ vần in thư này
Ngoài kia gió ngọn đưa mây
Trái yêu thương mởn xanh cây lá vườn
Tặng em một đóa yêu thương
Với vài ba nhánh lừng hương ái tình
Em này! Dạ có nhớ mình
Thời chân ra ngõ người nghinh đón à
Cố Quận
Trả Hết Cho Em Chỉ Một Người
Trả hết...nguyện trả hết nợ đời
Trả từng ân ái chiều thu rơi
Trả hương với mắt môi nồng lịm
Nguyện trả cho em chỉ một người
Năm xưa ta lỡ vay mượn áo
Hai tà sau trước những vần âm
Những con đường đến trường một dạo
Gieo hồn thơ, từng nét chữ thâm
Trả hết...nguyện trả hết nợ người
Trả từng âu yếm sáng xuân tươi
Trả duyên với số trời định ước
Nguyện trả cho em chỉ một người
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.09.2014 03:52:03 bởi Cố Quận>
Hè Lại Đến Rồi Ư!!!
Bên đường hoa phượng nở
Hè lại đến rồi ư
Đêm qua mưa hạt nhớ
Mùa phượng vĩ tháng tư
Trời thanh, tia nắng nhạt
Trên lối áo học trò
Tà lững lơ hương ngát
Trên bến đứng đợi đò
Bên đường hoa phượng vĩ
Hè lại đến rồi ư
Áo ngày xưa đâu nhỉ
Buồn rưng rức tháng tư
Cố Quận
Tháng Tư Phượng Vĩ
Tháng tư phượng vĩ trong thành
Vài bông hoa đỏ trên cành đong đưa
Đêm qua tí tách hạt mưa
Đầu mùa sợi nắng vàng thưa mát trời
Này cô áo trắng kia ơi
Đừng cô, đừng bẻ hoa chơi! Hoa tàn
Chờ nửa trăng nữa hè sang
Tôi leo lên hái tặng nàng chịu không!!!
Cố Quận
Em Là Cô Bé Tóc Búp Bê
Cô bé với mái tóc búp bê
Suy nghĩ gì cô...một bến về
Một lối bóng nhân tình đứng đợi
Mai nầy biệt làng cũ xa quê
Mắt cô chứa mộng đầu hay cuối
Nào khác gì đâu...cũng nghĩa yêu
Lẵng hoa, lưng gã kề rong ruổi
Ngày những vòng xe hai đứa yêu
Cô bé với mái tóc búp bê
Cười mỉm làm duyên đẹp tuyệt hề
Trong mắt có chàng chung bóng ảnh
Mai nầy từ bạn hữu xa quê
Em là cô bé tóc búp bê
Cố Quận
Tình Hợp Tan! Tan Hợp
Có một chuyện tình bắt đầu
Bên một cuộc tình vỡ tan
Ngày hoa lối khai mầu
Sẽ có ngày vườn hoang
Có một người luyến ái
Bên một người ưu tư
Trên cành yêu trổ trái
Đất rụng quả tình ư
Có lần song song bước
Là có lần lẻ loi
Đi về không đưa rước
Hình ta! Bóng ta thôi
Bên một cuộc tình vỡ tan
Có một chuyện tình bắt đầu
Người trăm mối ngổn ngang
Người mộng giấc nguyệt lầu
Tình hợp tan! Tan hợp
Gần...rồi sẽ xa nhau
Cố Quận
Hai Nghìn Ngày Đêm! Năm Mùa Lá
Ta đã hai nghìn đêm thắp nến
Hai nghìn ngày nắng bến, mưa bờ
Hai nghìn trang giấy trắng, mực thơ
Vần âm nhớ! Thương tơ, tưởng hạt
Ta đã năm mùa thu gió ngát
Năm mùa theo lá lạc dấu trên đàng
Năm mùa theo trăng mù ngõ mây sang
Sương khói kín vườn hoang sơ cỏ úa
Ta đã khóc! Áo người xưa tà lụa
Áo người xưa một thủa chiếm ngự hồn
Áo người xưa hò hẹn tam quan môn
Chân dạo dưới bóng hoàng hôn phố biển
Ta thơ thắp nến hai nghìn đêm luyến
Hai nghìn ngày kể chuyện tình xa
Hai nghìn trang giấy trắng mực đà
Buồn tím mực! Tím tà thu áo tím
Ta đã thức năm mùa nghe trống điểm
Năm mùa cây rụng lá chiếc xạc xào
Năm mùa tay khêu ngọn bấc thấp, cao
Thơ ta kể chuyện mình bao thu trước
Em đã đọc nhưng em nào hiểu được
Tình ta đâu! Em nào hiểu gì đâu
Hai nghìn đêm, ngày tóc nhuộm sầu
Mùa lá đổi...úa mầu thu! Lá rụng
Cố Quận
Áo Hoa (13)
Tám cô và tám nụ cười
Áo hoa điểm chấm vẹn mười chịu chưa
Mau vào trốn nắng ban trưa
Uống ly chanh đá, ly dừa mát gan
Hồng, xanh, đỏ, tím, nâu, vàng
Vội chi ra đàng...gió lắm người ơi
Ngồi đây mà ngắm mây trôi
Nói hết chuyện rồi...tặng áo hãy đi
Cho thơ nặng gánh tình si
Lời câu nuối tuổi xuân thì áo hoa
Cố Quận
Con Lối Nào Em Đã Đi Qua
Con lối nào em đã đi qua
Vòng bánh xe, áo trắng hai tà
Có tôi bên lề đây đứng đợi
Ngày hè cây phượng nở đỏ hoa
Rồi nay...tôi góc trời viễn xứ
Và em năm tháng chốn quê chồng
Rồi ta...mang kiếp đời khách lữ
Và tình chôn theo xác phượng hồng
Bây giờ tôi, em ai còn nhớ
Có vấn vương chuyện tuổi học trò
Đêm tỉnh giấc lời thơ trăn trở
Vài ba tên đường cũ hẹn hò
Con lối mà em đã đi qua
Vẫn gió đong đưa nhánh phượng già
Chẳng bóng tôi bên đường đứng đợi
Hai vòng xe thuở đó...giờ xa
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.09.2014 15:45:30 bởi Cố Quận>
Hoa Phượng Bên Sông
Em ngồi lẳng lặng bên sông
Tháng năm trời sắc phượng hồng đỏ hoa
Nhớ thời áo trắng hai tà
Bạn bè của tuổi ngọc ngà nay đâu
Thời gian như nước qua cầu
Dòng trôi ra biển, dòng sầu bến xưa
Ô kìa! Nắng tắt giữa trưa
Trời cơn gió lộng về mưa ướt người
Cố Quận
Tội Thơ
Ai vào đền...kẻ làm thơ
Ông thầy phạt, bởi tội mơ bỏ bài
Tội lo lược giắt, trâm cài
Tội ướm yếm dài, thử nón quai thao
Tội bẻ cúc, tội trộm đào
Tội bắt con bướm bên rào trưa qua
Tội biếu rượu...nhưng quên trà
Tội có con gà! Không bánh đậu xanh
Cố Quận
Quá Khứ! Xin Ngủ Yên
Hãy ngủ yên quá khứ
Đừng dậy nữa mi à
Linh hồn thơ tư lự
Áo trắng ấy hai tà
Một thời yêu thương cũ
Một chuyện tình dở dang
Một thời xa xưa cũ
Một chuyện tình ngổn ngang
Trăm nỗi sầu! Phiền muộn
Trăm nỗi niềm! Đắng cay
Rồi từng cơn gió cuốn
Tình mất hút heo may
Hãy ngủ yên quá khứ
Đừng dậy nữa thu à
Hồn thơ ta vần chữ
Thương nhớ áo ai tà
Quá khứ! Xin Ngủ yên
Cố Quận
Áo Tím Lên Chùa
O kia áo tím lên chùa
Vào xin ít bùa về bỏ chàng thơ
Cho vần cho chữ ngày mơ
Cho câu đêm mộng...đứng chờ áo bay
Nhớ mười ngón ngọc ngà tay
Nhớ một mái tóc đen dài thơm hương
Nhớ nụ cười, ánh mắt vương
Nhớ mây trắng lối con đường nhà em
Nhớ nắng thu, sợi rơi thềm
Nhớ cửa sổ mảnh vải rèm viền tua
O kia áo tím lên chùa
Vào xin ít bùa về bỏ chàng thơ
Cố Quận








