Thôi Em Áo Trắng Giờ Xa
Thôi Em áo trắng mờ vạt trắng
Mơ giấc ngày xanh nuối tuổi xanh
Thoáng chốc thời gian đi lẳng lặng
Đã tàn! Mươi mười mấy xuân thanh
Thôi Em đừng nhớ xưa...nỗi nhớ
Hãy xé từng trang nửa tập thơ
Ba năm tôi viết giờ cũng lỡ
Cũng qua rồi, cái thuở ban sơ
Tôi theo đuổi bóng em trên lối
Hương tóc người lay lay, ngất ngây
Đường quê không ngắn chân đâu mỏi
Mặc nắng! Trời đưa mây kéo mây
Thôi Em áo trắng thời áo trắng
Vỡ giấc ngày xanh hết tuổi thanh
Mới đấy!!! Thời gian trôi lẳng lặng
Xuân tàn! Mươi mười mấy xuân xanh
Cố Quận
Thơ Tình
1.124 trả lời, 73.304 lượt xem —
Trang 6 / 38
Mùa Thu Xưa Áo Tím Màu
Mùa thu xưa áo tím màu
Mùa thu nay áo tím vào hư không
Cho dòng thơ nhỏ lệ dòng
Cho tình thơ khóc trong lòng thơ rơi
Thu chìm trong sắc tím trời
Chiều đi trong bóng rã rời chiều đi
Ngang đầu một cánh chim di
Tiếng kêu não ruột tiếng thì xuôi nam
Mờ mờ xa khói sương lam
Lững lơ chiếc lá theo vàm ra sông
Mai này lạc mất bể đông
Mai này xác đáy nước trong lấp vùi
Mai này hương mục không mùi
Mai này bùn cát! Tàn chui lá màu
Mùa thu xưa vạt trước sau
Mùa thu nay sắc tím vào hư không
Cho dòng thơ nhỏ lệ dòng
Cho tình thơ khóc trong lòng thơ sa
Cố Quận

Chiều Thu Không Áo Em
Chiều thu không áo em
Không nắng rớt bên thềm
Mây mù che khuất lối
Không trăng dẫn màn đêm
Hôm qua người cánh tím
Hoàng hôn tóc hương bay
Hôm qua người vạt tím
Hoàng hôn nắng vàng bay
Thơ ta dòng mực đẫm
Giấy hàng nghiêng chữ nghiêng
Hồn vời xa xa dặm
Vần trên dưới miên miên
Chiều thu hôm nay áo
Người lạc đâu! Về đâu
Màu không gian ảo não
Hồn thơ nhỏ giọt châu
Cố Quận
Tết Nào Cũng Áo Đợi Ai!!!
Tết nào cũng chiếc áo nầy
Tết nào cũng một dáng gầy vào ra
Tết nào cũng vắng người ta
Sao tết nào cũng mượt mà, môi son!!!
Trông trời thăm thẳm, héo hon
Mai vàng nở dưới lối mòn đang xuân
Tết nào cũng đợi người dưng
Tết nào mắt cũng rưng rưng một mình
Cố Quận
[color="darkorchid"][/color]
Tình Chi Nặng Thế Là Tình
Đọc bài thơ tặng giật mình
Tình chi nặng thế là tình hỡi O!!!
Tình từ thuở tuổi học trò
Tình từ buổi ấy hẹn hò bên nhau
Tình O như một trước sau
Tình O tinh trắng một màu thuỷ chung
Đọc xong thơ, dòng cuối cùng
Chúc duyên giai lão anh hùng, mỹ nhân
Cố Quận

Chiều Thu Xưa Tím Màu
Em mùa thu mắt biếc
Tà năm xưa tím màu
Dòng thơ ta da diết
Niềm thu nay tím màu
Ta nửa đời không gặp
Áo người thương nhạt hương
Tình nửa đời qua sắp
Phai tàn ân ái hương
Em trời thu biên biếc
Chiều đi sắc tím màu
Dòng thơ câu tống biệt
Tình thu xưa úa màu
Em màu thu thơ ta
Vần âm tím mực mà
Gió lùa khung sổ lá
Một chiếc lững lờ sa
Em màu thu áo bay
Tà xưa vắng mùa nay
Dòng thơ ta tha thiết
Nhớ người! Thu chén say
Cố Quận

Em Xin Anh Lục Bát
Anh về lục bát em xin
Anh về lục bát thư sinh mang về
Cho em đọc nhớ lời thề
Năm xưa với mối tình quê anh à
Anh về lục bát kê cà
Em câu sáu tám hò ca tương phùng
Quên ngày tháng biệt nghìn trùng
Nhắc nhau chuyện cũ thời chung lớp cười
Khi về lục bát xin người
Nhớ mang về với vài mươi tặng mình
Cố Quận
Mưa, Nắng Chi Thơ Cũng Nghẹn Ngào
Đừng hỏi là sao...cớ tại sao
Mưa, nắng chi thơ cũng nghẹn ngào
Gió thời trách gió lồng ngọn đến
Mây về lại mắng vân tầng cao
Sáng tia chói mắt đường không tỏ
Chiều ánh mờ ngươi ngõ chẳng màu
Chớ tại sao...còn hỏi tại sao
Mưa, nắng chi thơ cũng nghẹn ngào!!!
Cố Quận
Sao Xưa Không Nói!!!
Muốn nói mà sao xưa không nói
Nào hiểu lòng nhau nghĩ gì đâu
Những ngày em bước qua như vội
Tôi mắt đeo tà trước, vạt sau
Giờ đã qua thời áo thư sinh
Em, tôi hai kẻ lỡ cuộc tình
Tôi, em hai hướng đời hai ngã
Hai người! Xưa không nói, lặng thinh
Cố Quận
Áo Vườn Hoa Xưa Giờ Đâu!!!
Em à! Thu áo trắng
Của tôi xưa đâu chừ
Hương tà theo dạt nắng
Trôi không tiếng tạ từ
Mây nghìn năm mây giăng
Thu muôn thuở thu rằng
Tình vi vu vạt gió
Rụng lá vàng góc sân
Hoa cúc vườn xưa tím
Đóa cười khoe cánh tươi
Giữa hoàng hôn bóng tím
Áo người bay sắc tươi
Em à! Thu áo trắng
Trong vườn hoa tím xưa
Chừ không gian lẳng lặng
Xào xạc cây lá thưa
Ta giờ thu khóc hoa
Sầu áo trắng em à
Mây nghìn năm không thối
Nắng buồn soi tím hoa
Em! Nàng thu áo trắng
Của tôi xưa đâu chừ!!!
Cố Quận
Đếm Những Mùa Xưa
Ta ngồi đếm những mùa xưa
Thu vàng trên lối qua vừa ba mươi
Bây chừ lạc mất áo người
Bây chừ lạc mất môi cười cố nhân
Thu đây lá rụng vàng sân
Thu đây sầu rụng lối trần thu đau
Thu đây nhạt nắng nên màu
Áo xưa giờ nhạt! Cho bàu, chén say
Cho thơ vần chữ thu gầy
Cho thơ âm tiết vơi đầy thu sang
Cho thơ câu tứ áo nàng
Trắng mây thu trắng mưa đàng hạt rơi
Ta ngồi đếm những mùa vơi
Ba mươi thu đến thu rời còn đâu
Áo người xưa trắng tà sầu
Môi cười xưa nét son mầu thu tan
Cố Quận

Rồi...
Rồi em môi nở nụ tình
Rồi ta cạn chén rượu quỳnh ngồi say
Rồi hương hoa cỏ trên tay
Rồi xuân xanh với bóng ngày tà vương
Rồi nhớ, rồi mơ, rồi thương
Rồi tơ tưởng! Rồi đoạn trường mối tơ
Rồi vần, rồi chữ, rồi thơ
Rồi mong, rồi đón, rồi chờ đợi ai
Rồi em tha thướt áo dài
Rồi ra! Rồi dáng trang đài...rồi đi
Rồi ta luyến mắt, tiếc mi
Rồi xa, xa mãi! Thế thì mình xa
Rồi mai qua tuổi ngọc ngà
Rồi em cùng với ta là cố nhân
Cố Quận
Em! Nữ Hoàng của Thơ Tôi
Em! Nữ hoàng của thơ tôi
Hoàng long ngự áo dài rồi thơ sa
Hai tà xuân nhuộm thắm tà
Tay em tay quạt ngón ngà thon tay
Thơ tôi chưa uống thơ say
Hồn tôi chưa tỉnh giấc nầy đang mơ
Em! Nữ hoàng của rừng thơ
Tôi tên mài mực ngồi chờ áo qua
Cho vần rụng, cho âm sa
Cho thơ tôi hoạ hai tà áo xuân
Cố Quận
Chúc Em Một Đời Hạnh Phúc
Mai em về bến ấy
Chúc hạnh phúc bên chồng
Mai em đời vui vậy
Yên phận kiếp má hồng
Mai ta ngồi chắp niệm
Người đi! Lối hoa đăng
Mai ta điều tâm nguyện
Người đi! Nồng gối chăn
Bao thiệt thòi ta gánh
Em môi nở môi cười
Tình xưa tàn tro lạnh
Ta thầm ước cho người
Trăm năm đường rộng mở
Bên chồng, bên cháu con
Ấm êm và đừng nhớ
Tình thủa tuổi chân son
Cố Quận
Thu Trôi Lên Giấy Tím Hình
Thu trôi lên giấy tím hình
Đèn lung linh nét thơ tình thu xưa
Bên ngoài tí tách hạt mưa
Xạc xào tiếng lá thu vừa rụng sân
Thu buồn khóc Tấn thương Tần
Nhớ tà hương cũ nhạt dần sắc hoa
Lệ nhoè bóng kẻ phương xa
Khóc sông nước chốn quê nhà nay đâu
Nên thơ đây một bến sầu
Nên đây thơ một gác lầu u minh
Thu trôi lên giấy tím hình
Đèn le lói nét thơ tình thu xưa
Cố Quận

Một Thời Thân Ái Cũ
Trời ơi! Cả một thời mơ
Một thời e ấp áo tơ Sài Gòn
Một thời với những eo thon
Một thời đưa đón lối mòn, yên xe
Một thời bóng mát tàng me
Một thời ngồi dưới vỉa hè hàng rong
Một thời tóc mượt, môi cong
Một thời hò hẹn, dạo vòng phố yêu
Trời ơi! Nhớ biết bao nhiêu
Một thời xưa đó...đã nhiều năm qua
Một thời thương tiếc diết da
Trời ơi! Ta đã mất nhà, xa quê
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.12.2013 05:28:00 bởi Cố Quận>
![]()
Áo Muốn Quá Giang!!!
Nầy cô tóc thả, áo hoa
Có muốn về nhà, có muốn quá giang
Tôi đưa cô một đoạn đàng
Cho bụi không bám bẩn làn áo tơ
Cho gió đuổi vạt lụa mơ
Cho nắng thẩn thờ nắng ngự bờ vai
Cho một bóng hoá thành hai
Cho vòng xe đỡ chân hài, ống lay
Tôi mời cô hãy lên đây
Cho lưng tôi, một dáng gầy tựa lưng
Cho ngày xuân thắm màu xuân
Cho hoa lá bổng reo mừng...một đôi
Cố Quận
Kiếp Tha Hương Buồn Lắm!
Ngày sống đời lưu lạc
Màu tóc hãy còn xanh
Nửa đời hình bóng nhạt
Mờ tuổi thanh xuân thanh
Kiếp tha hương buồn lắm
Thời khắc điểm qua nhanh
Bốn mùa trôi lệ đẫm
Đi về con lối quanh
Thương ta đời lưu lạc
Thương người tóc màu phai
Nửa đời duyên xưa nhạt
Tình ai lưu luyến ai!!!
Cố Quận

Ta Và Thu Khóc Em
Ta ngồi tư tưởng áo
Nhớ vần âm chữ thơ
Mấy ngày qua đôn đáo
Không ngừng tay chén mơ
Sau vườn cây đám lá
Rụng đầy trong góc sân
Cúc cành bên vách đá
Hoa vừa nở vàng thân
Ta ngồi thương nét áo
Người thu xưa tím tơ
Mùa nao tà chân dạo
Cho chiều hương nắng mơ
Bây chừ thu đây gió
Heo may vắng bóng người
Thơ ta sầu dâng ngõ
Thu vần luyến môi cười
Ta và thu khóc em...
Cố Quận

Thu Em Tà Tím Kiêu Sa
Thu em tà tím kiêu sa
Thu em tà tím hoa cà chiều nay
Ta về qua lối hương bay
Hồn thơ lịm dưới dáng gầy người thu
Nghiêng bàu quỳnh ngửa cổ tu
Mong thần sắc lạc cõi mù mù lên
Mà đeo bám tóc bồng bềnh
Mà ve vuốt lụa thu nền lá rơi
Thần hồn thơ gánh chơi vơi
Vần âm thơ nét rã rời về a
Thu em tà tím kiêu sa
Thu em tà tím hoa cà chiều mơ
Cố Quận
Coi Chừng Gã Bỏ Bùa Mê!!!
Kìa O đừng ngửi hương hoa
Phải loài mê dược ngà ngà như say
Trời nghiêng nghiêng, đất xoay xoay
Tà lay vướng bụi, hài quay dính bùn
Lỡ sa vào kẻ gian hùng
Đời o tan tác! Nghi dung tan tành
Mau đem hoa lẫn với cành
Trả tên lạ mặt, bước quanh ngõ về
Đừng nghe lời hắn tỉ tê
Coi chừng gã bỏ bùa mê! Luỵ tình
Cố quận
![]()
Tên Họ Sở
Đã nói trước, áo chẳng nghe
Hắn ta họ Sở nay kè mai quên
Hẹn hò không nhớ! Lầm tên
Áo ngồi mà đợi dưới nền gạch loang
Cho mày nhíu, môi nhạt son
Giận chiều nắng tắt! Hắn còn chưa qua
Bây giờ hắn cợt đùa hoa
Dạ đâu đã nhớ áo tà nơi đây
Đã biết trước là thế nầy
Lầm tên họ Sở hao gầy chờ trông
Thương cho áo, kiếp quần hồng
Duyên tình bạc phận! Mà lòng quặn đau
Cố Quận

Chờ Người Thu Trước (2)
Mắt buồn vương khói mây
Băng đá lạnh trăng gầy
Chờ người thu năm trước
Bên đường chiếc lá bay
Bây giờ tình vĩ dãng
Người đi! Người đã quên
Bây giờ thu ta thán
Người ơi! Người nỡ quên
Mắt buồn vương mây khói
Băng đá lạnh trăng gầy
Đường về đôi chân mỏi
Xiêu xiêu bóng thu gầy
Cố Quận

Em Về Cho Tím Màu Chiều
Em về cho tím màu chiều
Tóc đen thẫm mái, mỹ miều mắt môi
Em về cho tím vạt trôi
Ngọn nồm gợn gió trên đồi gió hương
Em à! Mai trắng trên đường
Nhành hoa xuân đã mộng thường nhụy xuân
Kia màu nắng nhạt núi rừng
Đây màu cây cỏ xanh từng đọt xanh
Tưng bừng góc phố đường quanh
Trai thanh, nữ tú dạo thành nguyên tiêu
Em về cho tím màu chiều
Tóc đen thẫm mái, mỹ miều mắt môi
Em về tím hai vạt trôi
Ngọn nồm xuân gợn gió đồi xuân hương
Cố Quận
Hỏi Thăm
Nghe tin hội áo nên về
Đi ngang thấy mái tóc thề bèn vô
Cho đây hỏi chút nghe cô
Nơi nào bán rượu, một hồ mấy quan
Quán kia cách mấy dặm đàng
Có thông, có liễu, có hàng dừa xanh
Có hoa, có lá, có cành
Có cô hàng sắc nghiêng thành vậy cô!!!
" Ông ơi đừng có ngây ngô
Đã vào đúng chốn...một hồ ba quan"
Cố Quận

Thu em tà áo tím
Hương lụa dáng kiêu sa
Hồn thơ ta ngất lịm
Dưới vạt mềm thướt tha
Đường thu vàng xác lá
Xạc xào đeo gót chân
Dòng thu trôi buồn bã
Soi bóng chiều bâng khuâng
Ngoài sân nhành hoa cúc
Đóa vàng tơ ánh trăng
Vi vu đồng cỏ mục
Lấp lánh trời sao giăng
Canh dài tơ tưởng áo
Tà tím dáng kiêu sa
Vần âm thơ ảo não
Nhớ chiều qua...chiều qua
Cố Quận
Tím Chiều Hoa Tím
Em về cho tím chiều hoa tím
Tím áo tà hương vạt trước sau
Cho mây tím sắc hoàng hôn nhiễm
Màu sương trời trắng hạt quyện nhau
Hiu hiu tiếng gió heo thu tái
Nhạn kéo về nam cánh giăng đàn
Theo trăng mờ ánh treo quan ải
Một áng thu thương nhớ gửi chàng
Em về ngang lối chiều loang tím
Vườn nở nghìn hoa cúc ngát hương
Áo tà lụa sắc hoàng hôn nhiễm
Hạt mùa vây trắng ngõ màu sương
Cố Quận
Mười Ngón Tay Em
Tay em mười ngón thon gầy
Đánh dây bốn sợi âm đầy thanh âm
Cho lòng ta bổng từ tâm
Cho thơ ta bổng thâm trầm tứ thơ
Tay em năm ngón run tơ
Năm ngón kia chờ âm trổi mà ngân
Tay em mười ngón tuyệt trần
Cho thơ ta bổng ngại ngần! Thơ tan
Ta yêu mười ngón tay nàng
Nên thơ giận, bỏ xuống đàng hôm nay
Tiếng đàn mười ngón bàn tay
Em tôi mười ngón thon gầy gieo âm
Cố Quận

[/color]








