Thơ Tình
1.124 trả lời, 73.307 lượt xem —
Trang 7 / 38

Chiều Em Về Áo Tím
Chiều em về áo tím
Nhuộm buồn con lối thu
Hình như tà ngự chiếm
Hồn thơ ta chữ ru
Người nghe không tiếng lá
Xạc xào giữa heo may
Người thấy không khách lạ
Bên đường thu mắt say
Chiều em về áo tím
Ta vương vấn trong lòng
Tà lụa hương ngự chiếm
Hồn thơ tay thả dòng
Áo người xa! Dần xa
Cố Quận

Âm Dương Cách Biệt Thu Này
Thu mây xám phủ một trời
Gió heo se lạnh! Cành rời lá bay
Thu à tay cách tầm tay
Thu à cách biệt ta này người kia
Âm dương một cuộc phân chia
Đây hình đó bóng đã lìa xa nhau
Thông ngàn thu nhớ cỏ lau
Hạt sương thu khóc trắng màu bể xanh
Rì rào nước vỗ khe gành
Ngờ tri âm tiếng dỗ dành thu xưa
Cố Quận
![]()
Màu Xanh Thời Gian
Ta muốn níu lại màu xanh thời gian
Có ta bên cạnh nàng chân bước khẻ
Trong góc phố xưa chiều ấy thu sang
Gió heo may lên từng cơn nhè nhẹ
Để ta được lần nói "Tôi yêu em."
Yêu say đắm nên thơ ta có nàng
Có áo dài, sân trường, con lớp nhỏ
Có hàng cây sầu đông trái rụng trên đàng
Ta đánh mất rồi màu xanh thời gian
Bên đây thu đến mưa xuống từng hàng
Thu khóc cho đời ta thân lưu lạc
Thu khóc tình ta! Chưa dịp tỏ cùng nàng
Cố Quận
Mời O Ghé Lại Đụt Mưa
Bớ o áo trắng vạt dài
Đạp xe chi vội cho hài o rơi
Mang vào ghé lại đây chơi
Chờ mây trôi đã, ngoài trời dứt mưa
Muốn về...tôi tình nguyện đưa
Để sau nhớ lối bóng dừa, tàng cau
Hầu mai hò hẹn cùng nhau
Tôi thơ đề vạt trắng màu áo o
Cố Quận

Em Về Tím Một Vườn Hoa
Em về tím một vườn hoa
Tím màu áo lụa thướt tha đón mùa
Xuân vào giăng nắng vàng thưa
Xuân vào trải gió xuân vừa ngát hương
Theo sau đàn bướm dọ đường
Lần tay bẻ khóa cổng vườn mà vô
Hút nhụy phấn ngọt vàng tô
Hút dòng nâu ngất ngây bồ mật hoa
Em về tím ngát xuân tà
Tím màu vạt tím lụa là áo xuân
Cố Quận


Ba Bài Thơ Tím Màu
Hôm qua thơ thả ba bài
Em Tôi hình lộng tím loài hoa thu
Ba bài thơ khói mịt mù
Ba bài thơ áo ai dù che mưa
Ba bài thơ nắng vàng thưa
Ba bài thơ tím màu vừa lộng đăng
Phải rằng tôi nợ Em chăng
Bao giờ thơ trả đặng rằng nợ ai!!!
Hôm qua thơ thả ba bài
Em Tôi hình lộng tím loài hoa thu
Cố Quận
Đang Không!!!
Đang không trời bổng chuyển mưa
Cho người lỗi hẹn! Cho trưa nay sầu
Tay dù che, đứng tựa cầu
Hỏi hạt rớt, dòng về đâu hỡi dòng
Mai nầy bến đục, bờ trong
Tình êm ấm, duyên long đong thế nào!!!
Đang không trời đổ mưa rào
Cho em thổn thức! Nghẹn ngào giọt sa
Cố Quận
Tưởng Rằng Đã Quên
Tưởng rằng đã quên...không! Vẫn nhớ
Cuộc tình xưa còn giữ bao năm
Tưởng rằng đã quên...đêm trăn trở
Tà áo ai một thuở xa xăm
Tưởng rằng đã quên...không! Vẫn nhớ
Kỷ niệm theo về với tiếng ca
Bài thơ xưa viết còn trên vở
Hai hướng đời chia cách em, ta
Cố Quận

Mùa Thu Áo Trắng Bên Đường
Mùa thu em áo trắng
Tà mờ sương níu sương
Trời hôm nay không nắng
Vàng lá mục thềm hương
Bên đường em đứng đợi
Chàng thơ đấy phải không
Hẹn rồi sao chẳng tới
Em nhìn quanh, ngóng trông
Ngày thu em áo trắng
Tà mờ sương ngõ về
Chàng thơ hôm nay vắng
Lành lạnh gió thu hề
Em khăn tay thấm lệ
Chân lê bước! Cúi đầu
Hẹn rồi sao quên thế
Cho lá rụng lối sầu
Cố Quận

Nụ Cười Huế
Cô câu cá sông hay hồ
Tay cần, nón lá, vận đồ bà ba
Môi cười nụ Huế thật là
Dễ thương, đây hỏi có mà dễ thương!!!
Để chân theo một khoảng đường
Đôi lời tình tỏ tận tường Cô nghe
Cố Quận
Sầu Trăng
Trong trăng bờ tóc xoã
Sân nhà bóng giai nhân
Mắt vời trông xa đó
Người cách một sông ngân
Trống canh tàn điểm tiếng
Hương khuất! Nhạt tơ vàng
Võ vàng sau cánh kiếng
Hạt châu nhỏ hai hàng
Cố Quận
Nói Đi...
Nói đi...nhưng dạ đâu đành
Hồn thơ rễ đã đâm cành cho hoa
Vấn vương thu gió lay tà
Đông ngơ ngẩn tóc mượt mà nhẹ hương
Xuân chờ hài nhỏ ra đường
Hạ thân lấp ló bên tường nhà ai
Nói đi...bộ tịch làm oai
Hai chân đứng một chỗ hoài...đi đâu!!!
Cố Quận

Tùy Tôi!!!
Thương có dễ không tùy tôi
Con đò thuở trước trôi rồi lại neo
Cho dòng nước cũ kịp theo
Hỏi đò còn vững tay chèo hay chăng!!!
Giọng run run, nhẹ thưa rằng
Dễ thì dễ, nhưng hai đằng trùng xa
Thôi thời nhớ áo trắng tà
Nhớ Cô Bạn Huế xưa là rất duyên
Cố Quận
Tím Tà Sen
Này cô áo tím tà sen
Đợi ai sầu nhuộm tóc đen mái sầu!!!
Em chờ người bến giang đầu
Đò qua để nói vài câu tơ tình
Xa xa không bóng, không hình
Không âm, không tiếng cõi minh mông chiều
Em và vạt tím quạnh hiu
Hương theo làn gió tà xiêu lối về
Này áo sen tím, tóc thề
Yêu chi để gánh tình tê tái tình!!!
Cố Quận
Này cô áo tím tà sen
Đợi ai sầu nhuộm tóc đen mái sầu!!!
Em chờ người bến giang đầu
Đò qua để nói vài câu tơ tình
Xa xa không bóng, không hình
Không âm, không tiếng cõi minh mông chiều
Em và vạt tím quạnh hiu
Hương theo làn gió tà xiêu lối về
Này áo sen tím, tóc thề
Yêu chi để gánh tình tê tái tình!!!
Cố Quận
Đợi Người Say!
Ra ngồi đây đợi người say
Tay ôm hồ rượu lối nầy đêm qua
Tiếng thơ trầm bổng vào nhà
Giọng tình, câu tứ ngà ngà âm men
Ra đây mong gặp một phen
Xem người cao thấp, tướng hèn hay sang
Tháo chiếc nón, úp bên đàng
Em ra ngồi đợi bóng chàng thơ say
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.01.2014 19:31:10 bởi Cố Quận>
![]()
Hắn!
Thì ra hắn xấu như vầy
Tay chân lỏng khỏng, thân gầy trơ xương
Mặt thời thẹo vít mấy đường
Tóc che kín mắt, râu trương phủ cằm
Da mốc thếch, áo kim thâm
Bước đi lúc ngã, lúc đâm lấy người
Trông xa tắt hẳn môi cười
Giữa đàng lỡ đụng...trợn ngươi! Thét ầm
Cố Quận
Đỉnh Gió Mùa Thu
Em về ngang đỉnh gió
Mùa thu lá xạc xào
Sương ướt nền thảm cỏ
Giăng giăng khói trắng màu
Con đường xưa nay vắng
Bóng tình nhân trước đâu
Không gian ngày lẳng lặng
Buồn hun hút ngõ sâu
Em về qua đỉnh gió
Xạc xào thu tiếng chân
Lá nằm lan lối cỏ
Đường không bóng tình nhân
Người thu xưa giờ đâu
Giăng giăng trắng hạt sầu
Lệ giòng rơi thấm áo
Đời lạc nhau! Mất nhau
Cố Quận
Em Ra Hợp Sức Chị Nè
Chị à! Chớ nghe hắn hò
Quên chống đỡ đò va bến, ngã sông
Cho tà hai vạt ướt dòng
Nổi trôi duyên phận má hồng chị nghe
Em ra hợp sức chị nè
Hoa sen cắt ráo, đầy bè bơi vô
Thấy không hắn đuổi quanh hồ
Ngả nghiêng chân rượu! Tay bồ ngả nghiêng
Cố Quận
Đỉnh Gió Mùa Thu (2)
Thôi tình xưa đã là kỷ niệm
Màu thu nay tím ngắt thu buồn
Đỉnh đồi lá đổ! Trời giọt thu tuôn
Mây giăng trắng lối thu luồn hiu hắt
Khóc vỡ tan! Khóc tình thu mất
Giòng rưng rưng khoé mắt rưng rưng
Khói sương lan chiều xám ven rừng
Phong nhành úa chiếc từng chiếc úa
Thôi người xưa bóng mờ vóc lụa
Tà tím nay mưa rửa gội màu
Hạt về trôi vạt trước vạt sau
Đồi thu lá vàng lao xao gió
Thôi tình xưa lạc rồi thu ngõ
Em và ta còn có nhớ nhau!!!
Cố Quận
Đỉnh Gió Mùa Thu (3)
Chiều thu đỉnh gió gọi mùa
Lững lơ chiếc lá ngọn lùa rụng sông
Khói giăng giăng cõi mênh mông
Mây giăng giăng cõi bềnh bồng trắng mây
Dòng trôi hờ hững dòng đây
Bến thu hiu hắt! Bến này lá rơi
Chiều thu đỉnh gió ru hời
Khúc tình thu đã xa vời...vời xa
Đỉnh gió mùa thu vắng tà
Áo người thu tím mượt mà xưa đâu!!!
Cho ta với bóng chiều sầu
Cho ta với chén rượu bàu ngả nghiêng
Cố Quận

Em Nằm Mộng Giấc Sen Hồng
Chị đà trải chiếu búp sen
Em ra xoã mái tóc đen gối nằm
Chị ngồi tay dệt sợi tằm
Mà đan chiếc áo trăm năm tặng chàng
Để mai mang nó ra làng
Tỏ bày hết nỗi ngổn ngang tơ lòng
Em à! mộng giấc sen hồng
Mơ màng chị thấy bên sông bóng người
Cố Quận
Giấy Nợ!
Hắn người thích rượu, ưa thơ
Mê hoa, chuộng sắc, ghiền tơ, đắm màu
Chị ngả trước, em đường sau
Ví đầu giữa lối! Hè nhau kéo về
Chị quát tháo, em tỉ tê
Hai tờ em thiếp, chị thê ký vào
Cho bỏ thói ghẹo mai, đào
Đùa trăng, cợt gió, nghêu ngao hát hò
Cố Quận

Đỉnh Gió Mùa Thu (4)
Đỉnh gió mùa thu em với ta
Xưa sương giăng trắng áo hai tà
Đuổi lá thu vàng rơi lối cỏ
Bây chừ hương sắc lụa mờ xa
Em có còn mơ màng tóc xõa
Khép làn mi, khẻ hát vu vơ
Trên vai ta, má kề nho nhỏ
Bài tình ca ai phổ từ thơ
Đỉnh gió mùa thu màu hiu hắt
Chiều lên! Chiều bóng ngã áng chiều
Tím cả không gian niềm tĩnh mặc
Tà xưa đâu thu nét diễm kiều
Đỉnh gió mùa thu nay lá bay
Vi vu đồng cỏ úa heo may
Vi vu nhánh lá vàng lá rụng
Ta với đây chiều em có hay!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.01.2014 01:57:34 bởi Cố Quận>
![]()
Đỉnh Gió Mùa Thu (5)
Hay ra thì đã muộn màng
Hay ra tình đã lỡ làng! Tình ơi
Đỉnh gió mùa thu khóc người
Khóc tà lụa cũ xa vời vợi đâu
Thu từng thu lá úa mầu
Thu từng thu chất chồng sầu lụy thu
Đỉnh gió giờ mây mịt mù
Giờ mưa trắng lối vù vù heo may
Tình đã lỡ làng mới hay
Muộn màng sống với tháng ngày tình đau
Cố Quận
Biết Đến Bao Giờ...!!!
Bao giờ gặp lại nhau
Tìm dĩ vãng nhạt màu
Nhắc thời tay cắp sách
Năm tháng mình bên nhau
Bao giờ vui tái ngộ
Ngồi bên hiên trú mưa
Phượng hồng hoa đang rộ
Lòng tơ tưởng dáng xưa
Bao giờ biết bao giờ...!!
Cố Quận
Nhặt Nỗi Buồn!
Tay o nhặt nỗi buồn tháng hạ
Về qua sân ngập xác phượng hồng
Con ve khóc! run run cành lá
Ngày hiu hiu gió đuổi trên đồng
O gom vài cánh hoa vài cánh
Vào ép lên trang giấy học trò
Mai mốt xa trường giây phút chạnh
Ngồi nhớ dư hương tuổi hẹn hò
Cố Quận
Căn Nhà Thu Xưa Hoang Tàn!
Căn nhà thu xưa hoang tàn
Bao năm đỉnh gió thu vàng lá bay
Từ thu em bỏ chốn này
Từ thu em bỏ trăng gầy thu đi
Từ thu em bước vu qui
Từ thu em áo hoa thì nhà hoang
Bao năm đỉnh gió thu vàng
Lá bay lấp dấu tình tàn thu xa
Thu giờ nhện mắc giăng nhà
Thu giờ cỏ úa mọc đà đầy sân
Cố Quận
Em Vội Bỏ Tình Thu Đi!
Em vội bỏ thu và lá úa
Tình thu đi từ thủa xa trường
Bỏ màu áo trắng tà hương
Cho thơ ta gánh đoạn trường chữ thơ
Em không luyến lưu tơ và nắng
Vàng lung linh chiều lẳng lặng chiều
Bóng ngày dần xuống xiêu xiêu
Ngoài hoa cỏ bướm dập dìu tiếng chân
Ai đón đợi trước sân xuống phố
Ai chờ đưa sau ngõ môi trao
Ai tình tứ nụ ngọt ngào
Ai thơ vần chữ thu vào vườn thu
Em vội bỏ heo ru lời nhớ
Tình thu thương tuổi thuở học trò
Bỏ màu áo trắng tàn tro
Cho thơ ta gánh buồn xo tím buồn
Ta luyến tóc dài buông xõa cũ
Màu thu lên làn rũ bóng chiều
Đâu rồi tà lụa xiêu xiêu
Đâu rồi những tháng năm yêu thu nào!!!
Cố Quận
O Nằm Trên Cỏ Tương Tư!
O nằm trên cỏ tương tư
Nhớ dòng thơ viết trong thư hôm rồi
Vần câu, âm chữ đi đôi
"Rằng tha thiết mắt và môi em cười"
O nằm trên cỏ tháng mười
Mộng tình của tuổi hai mươi lững lờ
Vần câu, âm chữ bài thơ
Lung linh dưới nắng vàng tơ thu về
O nằm trên cỏ não nề
"Người ơi có biết chăng hề tình em!!!"
Cố Quận









