<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-11 06:19:15Nguyên Đỗ>
Em Không Đến
Nguyên Đỗ
Em không đến thơ lờ đờ ngáp ngủ
Vết thương bầm như có mủ trong tim
Đêm cô đơn gió cũng lặng im lìm
Trăng không sáng, sao chạnh buồn cũng lặn
Em không đến dài lê thê bất tận
Ngóng em hoài cổ không khéo dài ra
Chân ngập ngừng lần bước đến ngã ba
Đi trật lối lạc nhau trong cuộc sống
Em không đến hồn phách xiêu vô vọng
Cứ ngẩn ngơ trông ngóng suốt đêm thâu
Viết những gì, viết rồi gởi đi đâu
Miệng lọng ngọng đọc thơ tình vấp váp
Em không đến anh chẳng còn mảnh giáp
Trơ mình ra giữa làn đạn mũi tên
Không, không, anh nhất định chẳng bắt đền
Tự em đến, tự em đi... chẳng ép
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ
Em không đến thơ lờ đờ ngáp ngủ
Vết thương bầm như có mủ trong tim
Đêm cô đơn gió cũng lặng im lìm
Trăng không sáng, sao chạnh buồn cũng lặn
Em không đến dài lê thê bất tận
Ngóng em hoài cổ không khéo dài ra
Chân ngập ngừng lần bước đến ngã ba
Đi trật lối lạc nhau trong cuộc sống
Em không đến hồn phách xiêu vô vọng
Cứ ngẩn ngơ trông ngóng suốt đêm thâu
Viết những gì, viết rồi gởi đi đâu
Miệng lọng ngọng đọc thơ tình vấp váp
Em không đến anh chẳng còn mảnh giáp
Trơ mình ra giữa làn đạn mũi tên
Không, không, anh nhất định chẳng bắt đền
Tự em đến, tự em đi... chẳng ép
Nguyên Đỗ


![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)