Trích đoạn: hoatymtym
Tự Do Chọc Anh :)
Lòng của anh như hải hà vô tận
Khi nhu mì róc rách chảy qua sông
Lúc bao la trang trải ánh dương hồng
Là suối mát tắm hồn em chiều mộng
Mỗi lời anh làm cơn buồn xao động
Cứ nhỏ dần rồi lằng lặng tiêu tan
Để trên môi hé nở nụ hoa vàng
Làm tim em ấm dần trong khoảnh khắc
Trái tim anh như vầng quang chẳng tắt
Nụ hôn nồng ấm cúng biết bao nhiêu
Tia mắt trao đằm thắm ánh thương yêu
Em nhận lấy thì phiêu diêu hạnh phúc
Trăng ẩn hiện, khuyết tròn liềm có lúc
Cũng như anh có mấy chục nàng thơ
Em nào đâu ích kỷ để chiếm anh nờ
Thế giới chẳng làm ngơ cho em lấy
Tưởng Hấp Hối, Chợt Bừng Lên Thức Dậy
Tưởng hấp hối, chợt bừng lên thức dậy
Đang mơ màng trong giấc ngủ trăm năm
Em về đây, nụ hôn nhẹ âm thầm
Truyền sinh lực trái tim hồi phục sống
Mắt lấp lánh nhìn sâu gây xúc động
Em nàng thơ trong giấc mộng thần tiên
Hiện thân lên tiếp nối lại tiền duyên
Đã trở lại hay anh vào cõi lạ
Anh chớp mắt vầng trăng xinh đẹp quá
Tưởng đêm đen, mà ánh sáng vàng tươi
Đường trăng thu thấp thóang bóng bao người
Nhẹ bước đi dưới trời mơ hương ngát
Những làn gió từ bờ hồ thổi dạt
Dìu dịu như ai nhẹ vuốt tóc tai
Đây là đâu, là cõi thực, thiên thai
Dừng lại nhé, ở bên nhau vĩnh viễn
Nguyên Đỗ
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)






