Biết đến bao giờ...
Cũng biết cuộc đời là vậy rồi
Nhưng sao buồn quá bạn thân ơi
Lâu nay vui phận hoa me đất
Chỉ biết chia nhau ánh mặt trời
Sao bỗng rối lên rồi rắc mãi
Xin yên môt chút chẳng cho thôi
Bao giờ ta lại vui như cũ
Xướng họa bên nhau … Ôi Tuyệt Vời !!!
Nguyên Thoại
Cũng mong sớm đựơc yên bình lại
Trên mảnh vừon thơ những sớm mai
Mặt trời bị khuất vì mây xám
Rồi sẽ qua thôi có một ngày
Mong sao...
Buồn đời nên tập làm thơ
Mong cho quên bớt những ngơ ngẩn đời
Chia cho nhau chút nụ cười
Chia nhau chút nắng khi trời sang đông
Mong rằng ngọn gió long nhong
Thổi qua một chút rồi xong bạn à
Dù răng cũng ở một nhà
Có chi đi nữa cũng bà con nhau
Mong sao tình lại thắm màu
Kim Bằng Hội Ngộ Bền Lâu Diễn Đàn
Cảm ơn NT thật nhiều
Nếu ai cũng nghĩ những điều thế kia
Nhà mình đâu có bão dzìa
Đâu buồn thi sĩ sớm khuya rầu rầu
Ra vào thấy cảnh bể dâu
Kim bằng gặp mặt , "ngầu ngầu " nhìn nhau
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)

Lè cí lưỡi sang cho anh mết