Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vùng Trời Dang Dỡ

1.451 trả lời, 113.053 lượt xem — Trang 2 / 49
Một Thời Đã Xa

Ta đang đuổi bắt mặt trời
Rừng thu trút lá
mộng đời phù vân

Xạc xào bóng ngả lót chân
Vàng phai một kiếp
đường trần lẻ loi

Hạt mưa nức nở trên đồi
Khóc ai mắt đỏ
một thời đã xa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.10.2016 20:35:48 bởi Thương Hoàng>
Hoài Thu

Trái tim côi chớm lạnh mùa thu
Khoác áo vàng tương tư sầu úa
Nhịp rụng rơi nỗi buồn muôn thuở
Thu đã về trên khóe nồng cay

Thu đã về đem mảnh trăng gầy
Chải tóc mây rừng khuya xào xạc
Bầy nai hiền nhìn nhau ngơ ngác
Chợt vô tình giẫm xác thời gian

Thu đã về trên con phố hoang
Tôi với mình quạnh hiu đơn độc
Tiếng côn trùng mùi hương thảo mộc
Ánh đèn vàng loe lét tâm cang

Thu đã về tình xưa lỡ làng
Chiếc lá vàng rơi vào kỷ niệm
Mây hờn ai nỗi sầu tím lịm
Đứng chờ người trong tiếng hoài thu

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.10.2016 20:04:50 bởi Thương Hoàng>
Thiên Đường Hạnh Phúc

Có ai biết khi nào bão ập đến
Biển lặng yên ru nhánh gió lưng trời
Cá nô đùa tàu bè vẫn ra khơi
Cát trắng tinh xôn xao bàn chân nhỏ

Ngày em bước vào đời anh
bão tràn về muôn ngõ
Trái tim ngoan trở giấc nhịp liên hồi
Mình vấn vít như hải yến song đôi
Nụ hoa tình đỏ thắm rừng mao mạch

Em tựa đầu vai anh nghe tùng bách
Anh vuốt tóc em chải trăng ngà
Đường chung thân cận kề không còn xa
Môi giao thoa trăm năm tình khắn khít

Hứng bão tình trong đam mê thỏa thích
Lốc ái ân đưa ta đến tuyệt vời
Thuyền duyên kiếp cùng nhau vượt trùng khơi
Những hạt mưa đổ ra từ mắt bão

Chúng mình yêu đến bách niên giai lão
Như hải âu và biển xanh ngàn đời
Như gió mây dìu bước nhau khắp nơi
Nụ hôn đầu hiến dâng là vĩnh cửu

Nơi ta đến tình yêu sẽ hiện hữu
Nắm tay nhau suốt kiếp mãi không rời
Hai chúng ta cùng dệt mảnh tình thơ
Ru giấc xuân trên thiên đường hạnh phúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.10.2016 16:07:52 bởi Thương Hoàng>
Nỗi Đau Mùa Thu

Khi bước đi
Tôi luôn hướng về phía trước
Sẽ không bao giờ lui gót ngược
Vì sợ giẫm lên chiếc bóng chính mình

Nhưng em là niềm hy vọng tồn sinh
Nên tôi luôn dỏi mắt tìm về quá khứ
Trái tim thuần phục vành mọng đào chế ngự
Em là lẽ sống
là bầu trời dệt muôn áng thơ

Không có em rừng thu buồn xác xơ
Chim thẩn thờ  biếng ăn quên tiếng hót
Loài vượn tu lòng bồi hồi đắng đót
Suối vô tình róc rách tiếng tương tư
 
Không có em trăng chếnh vếnh giã từ
Dòng Tương Như chia bãi bồi bến lỡ
Bên nắng rát bên mưa phùn duyên nợ
Bến duyên nào cũng nỗi nhớ chia đôi

Không có em mây nhuốm sầu rụng rơi
Gió cô đơn lưng chừng ngưng không thổi
Con đường quen đi hoài xa không tới
Không ánh sao đêm lạnh lẽo hoang vu

Tim tôi đau mỗi khi trời chớm thu
Lá vàng rơi đong đầy bao kỷ niệm
Chân bước đi mà cõi lòng tím lịm
Nhớ nhau hoài nghìn năm vẫn chưa quên
Đăng nhập để trả lời
0
Cỏ Dại

Ta như cỏ dại lâm tòng
Một mình một cõi
thong dong kiếp người

Khô cằn hoa vẫn nở tươi
Một mình ta vẫn
nói cười ngày qua

Cỏ dại hiu hẩm như ta
Ta như cỏ dại
là đà hứng sương

Nghiêng nghiêng chếnh choáng bên đường
Lâng lâng ghé nụ
vô thường mà say
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.10.2016 15:10:01 bởi Thương Hoàng>
Lạc Mất Mùa Thu

Gió vô tình đánh rơi mất mùa thu
Hoa cúc vàng ra đi từ dạo đó
Dấu hài xưa nhạt phai trên lối cỏ
Em xa rồi nên ngõ vắng chênh chao

Gió dại khờ khơi lại một niềm đau
Từ thuở nào lá vàng mùa thu chết
Mùa thu chết nhưng tình ta không chết
Sống muôn đời trong niềm nhớ xanh xao

Mây lang thang lạc bước chân trời nào
Đem mưa về dâng tràn dòng châu thủy
Đôi ngọc tuyền đỏ hoe màu phượng vỹ
Bến duyên tình thương đôi mắt người xưa

Mây hững hờ sao đêm rụng lưa thưa
Trách hờn ai mấy mùa yêu xa vắng
Ngày nhớ em trời buồn gieo nhạt nắng
Xa em rồi thinh lặng lá buông lơi

Thu chớm lạnh sương trải lên mái đời
Tình hắt hiu khói nồng cay sầu nhớ
Nhặt lá vàng khóc mối tình thu vỡ
Xa nhau rồi vì l mất mùa yêu
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Lạnh

Ta hỏi mây vì sao mây khóc
Mây sầu ai nước ngập trần gian
Mây lơ lửng một mình lang thang
Ta vỏ vàng sau đêm thức trắng

Ta không khóc nhưng lòng chát đắng
Ta tìm nắng, nắng đã đi xa
Ta tìm trăng, trăng khuất bóng tà
Ta hoang mang giữa trời cô tịch

Ta tìm ai bước chân tậm tịt
Đi miên man chưa định lối về
Ngõ hồn ta tâm tối u mê
Thơ não nề trắc bằng lỗi nhịp

Chỉ một đêm dài như một kiếp
Ta trầm luân đáy cốc u hoài
Ta nhuốm sầu tâm buồn vì ai
Ta đau lắm chừ răng mô khóc

Một mình ta miên trường đơn độc
Lần tìm về vỏ ốc cô đơn
Nằm chơ vơ bên biển vô hồn
Không hờn dỗi trách ta đổ đốn

Có ai hay lòng ta thương tổn
Vết đau này cắt cứa trăm năm
Sương xuống lạnh đầu núi xa xăm
Ta lặng thầm co ro trôn ốc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.10.2016 11:21:02 bởi Thương Hoàng>
Lạc Hướng Đời Nhau

Tiếng tơ đồng như mưa rơi lắc cắc
Nhịp réo rắc gõ dài lối tâm tư
Anh chờ em mấy mùa trăng dạ từ
Bóng dáng xưa vỡ theo bong bóng nước

Anh đi tìm bốn mùa gót xuôi ngược
Anh nhìn thấy đôi mắt buồn mùa đông
Anh nào thấy làn môi mọng xuân hồng
Suối tóc mây hạ thu vàng héo hắt

Anh gọi khẽ hỏi thăm chú ong mật
Đường nào về đến tổ ấm tình yêu
Anh hỏi muông thú rừng đăm chiêu
Chúng không biết nơi nào là hạnh phúc

Đốt khói vàng cháy trơ tình ray rức
Bàn tay xưa đánh vỡ mảnh linh hồn
Bàn tay nào giăng khói phủ hoàng hôn
Tím dạ lan nốt lăn tròn trên phím

Em cố lánh khi anh đi tìm kiếm
Nên mặt trời ngồi khóc mấy mùa trăng
Những giọt lệ hoa ướt đẩm cung hằng
Dấu ái ân vùi mảnh hồn si dại
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.11.2016 15:32:19 bởi Thương Hoàng>
Chuyến Phà Dang Dỡ


Phà Hàm Luông ngăn đôi bờ sông nhớ
Những dang dỡ ở lại phố hao mòn   
Niềm mơ ước qua bến cùng nước non
Đôi vành khuyên tung bay cao trong nắng

Tôi thấy trong mắt em nghìn tia nắng
Rạng rỡ mùa xuân gọi én về
Cồn dừa xanh rợp bóng nước đam mê
Giây phút đó nay còn hay đã mất

Giây phút đó chúng ta đã sống thật
Cho chính mình và đôi tim ước mơ
Đôi chim thôi tủi hờn bơ vơ
Thôi hững hờ vì líu lo tập hót

Những quả chín mọng thơm ngọt
Những hạt cỏ hồng ánh ban mai
Chúng vỗ cánh bay đi tìm tương lai
Chao lượn trên từng ngọn gió nhung mướt

Phà Hàm Luông chia đôi dòng mơ ước
Hạnh phúc mong manh giây phút dại khờ
Đôi chim trắng về tổ lạnh bơ vơ
Sống thẩn thờ thương chuyến đò dang dỡ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.10.2016 22:02:49 bởi Thương Hoàng>
Nhớ Quên

Mây trời ai thổi bềnh bồng
Môi em ai điểm
màu hồng trinh nguyên

Mắt đen ai vẽ thạch tuyền
Mi cong ai nhuộm
đường viền liễu xanh

Tóc dài óng ả tròng trành
Suối mơ ve vuốt
dỗ dành nguyệt lan

Nhện giăng tơ phủ cung đàn
Em đi sầu nhớ 
đôi hàng chênh vênh

Hương đêm lá rụng đầu ghềnh
Vàng thu ngập lối
nhớ-quên tình nồng

Cây rừng ai uốn mà công
Còn ta ai nắn
sao lòng quặn đau
Đăng nhập để trả lời
0
Ngủ Đi Em

Ngủ đi em để me sầu xếp lá
Anh gom mây ru gối mộng mùa thu
Anh kéo gió qua rừng vắng hoang vu
Hái hoa sim lót giường cho thơm tóc

Ngủ đi em hỡi làn da ngà ngọc
Đôi môi hồng cơn lốc xoáy tim anh
Đôi rèm mi ôm dáng nguyệt buông mành
Chờ chiếc hôn nhập đôi dòng luyến ái

Ngủ đi em hỡi đôi tay ngần ngại
Nép vào anh khép giấc mộng xuân tình
Ngọc kề môi hoa sen trắng khiết tinh
Vỗ cánh chim bay lên vùng mơ ước

Ngủ đi em mười ngón yêu làm lược
Chải suối tơ nhung mướt trái tương tư
Ngủ đi em môi mọng sương dạ từ
Ta yêu nhau trong từng làn hơi thở
Đăng nhập để trả lời
0
Phiên Chợ Đêm Mùa Thu

Những ánh đèn lành lạnh phiên chợ đêm
Mùi khói bánh bay về trong ký ức
Nỗi nhớ em ngập lòng buồn ray rức
Ước một lần dắt nhau đi chợ đêm

Ừ, anh là vua ăn vặt thì cưng phải thương thêm
Phải mua cho anh sườn heo hầm thuốc bắc
Lẫu dê, mì bò, cơm chiên, khoai chiên, xôi vắc
Trái cây chấm muối xí muội với trà sữa trân châu

Em xem, anh đâu có ăn nhiều đâu
Vừa đủ no chừng một tháng
Mình đi chợ chỉ một thoáng
Em nghỉ nấu ăn ba mươi ngày

Ba mươi ngày hạnh phúc trong tầm tay
Anh chìu em công việc nhà chu tất
Anh sẽ pha cho em những ly trà mật
Vào mỗi tối ru em mộng thần tiên

Ờ hén anh quên chuyện chúng mình ghiền
Anh massage và gảy lưng cưng nữa
Anh sẽ thắp lên trong tim em ngọn lửa
Hương tình nồng vui lạc thú ái ân

Vợ chồng mình yêu nhau
Yêu nhau mãi ngàn năm ... nhé cưng

Đăng nhập để trả lời
0
Nếu Như

Nếu em là hổ dữ
Anh xin làm thỏ hiền
Chờ một lần du tiên
Làm vì sao sáng chói

Nếu em là con sói
Anh xin làm cừu non
Để nghe từng chiếc nhọn
Gặm nhấm vết trăm năm

Nếu em là mái gầm
Anh xin làm chuột nhắc
Để nghịch ngợm lí lắc
Nằm chờ đợi nụ hôn

Anh sẽ làm gà con
Để diều hâu em gắp
Trong vòng tay ấm áp
Anh mơ thấy thiên đường

Chỉ chọc ghẹo người thương
Chứ em làm con gái
Là mẹ bầy trẻ dại
Là người vợ anh yêu

Thôi đừng giận ... nhé cưng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.10.2016 04:06:37 bởi Thương Hoàng>
Mùa Thu Khóc Lá Vàng

Anh về tìm lại mùa thu cũ
Lá vàng ngập lối gió lưa thưa
Đứng nép bên thềm nghe phong vũ
Mùa thu đổi khác
vắng hương xưa

Chiếc ghế đá lạnh trong chiều mưa
Nơi ta thường ngồi thành hoang phế
Anh giấu tâm tư theo dòng lệ
Mùa thu thương khóc
nắng mong manh

Đôi chim lẻ bạn hót trên cành
Tút tu đượm buồn gọi mùa cũ
Lá chết rơi đầy sương héo rũ
Thu chưa về
đông đã vội sang

Mùa thu nhuộm đỏ chiếc lá bàng
Vong hờn cúc bạch chít khăn tang
Gom nửa chung tình xây mồ gió
Chôn chặt niềm đau
kiếp lỡ làng

Bài thơ duyên phận trôi miên man
Chuông trời lỗi nhịp với cung đàn
Anh trả lại em mùa thu cũ
Anh về gom tuyết
tạc dung nhan

Mùa thu khóc lá vàng lang thang
Bay theo làn nhớ lên mây ngàn
Mấy độ thu về ru huyễn mộng
Phủ kín đường tơ kiếp tầm tang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.10.2016 15:55:55 bởi Thương Hoàng>
Đêm Mưa Định Mệnh

Giữa một đêm mưa em bật khóc
Mình tựa vào nhau vá mảnh đời
Thuyền tim căng buồm lướt ra khơi
Chở đôi hải ầu mừng nắng sớm

Bình minh rực rở nụ hồng chớm
Vị ngọt đôi môi hương ái ân
Tay nắm bàn tay nhưng ngại ngần
Bập bẹ tiếng yêu vành trăng khuyết

Đôi tim kề nhau truyền nhiệt huyết
Tình yêu bất diệt với thời gian
Nhưng nụ hàm tiếu nở vội vàng
Giữa một đêm mưa em lại khóc

Đôi tim nặng nề leo ngược dốc
Một quả khổ nhọc nằm ngã nghiêng
Giữa một đêm mưa phai lời nguyền
Sầu đông trái duyên hoài không chín
 
Chuyện chúng mình
mây khóc suốt trăm năm
Đăng nhập để trả lời
0
Duyên Kiếp

Chim quyên có bạn có đôi
Riêng ta lạnh lẻo
duyên côi đơn phòng

Se se cái rét đầu đông
Chao chao nỗi nhớ
chạnh lòng thu qua

Bao giờ ta mới gặp ta
Bao giờ ta mới
gọi là tình nhân

Bao giờ vai sát má gần
Bao giờ ta mới
ngại ngần môi trao
Đăng nhập để trả lời
0
Niềm Riêng

Hỏi cao xanh biết ta đau lắm không
Tim nhỏ lệ thấm máu hồng loang lổ
Đời vạn nẻo nhưng chỉ một bể khổ
Nửa kiếp người ngụp lặn vũng trầm luân

Hỏi gió thanh biết ta đau mấy lần
Đêm bâng khuâng nên trời chưa muốn sáng
Đếm ngón tay
hỏi còn bao người bạn
Nhìn lá rơi mùa thu chợt nhuốm buồn

Hỏi trăng vàng sao chẳng là hình vuông
Hỏi sông nguồn sao phải lên từ đất
Hỏi thế nhân những điều gì được mất
Được mất gì cũng muối xát kim châm

Hỏi hoàng hôn nắng buồn ngồi lặng câm
Hỏi mây trầm bao lâu dưới đáy nước
Hỏi thời gian có bao giờ trôi ngược
Vết thương lành sẹo nhói buốt tàn đông

Trái tim ai cũng tràn ngập máu hồng
Nhưng buồn vui chỉ lòng mình ta biết
Vẫn nói cười dù cho đời cay nghiệt
Hoa dã quỳ trên mỏm đá hoang sơ

Ta không khóc nhưng đáy lòng cạn trơ
Đêm thẩn thờ bóng tường vôi loe lét
Tim đớn đau gục ngã vì mỏi mệt
Góc khuất nào chôn hết một niềm riêng
Đăng nhập để trả lời
0
Vó Câu Lạc Đời

Con ngựa hoang giẫm cước đời lang bạt
Tung vó câu bụi cát bay mịt mù
Tiếng hí vang góc trời vàng lá thu
Chở trăng thanh qua đêm trường cỏ dại

Con ngựa hoang cong oằn lưng tê tái
Những vết roi oan nghiệt kiếp vô thường
Mùi thảo mộc không chữa lành vết thương
Xác thân gầy lang thang tìm hạnh phúc

Một sáng nào ngựa hoang nằm ngả gục
Hứng sương thu lạnh lẻo mấy mùa xưa
Trời khóc ai tuôn lá rừng như mưa
Xây nấm mồ vun khối hờn ai oán

Dưới sương khuya cùng trăng thanh bầu bạn
Chén san hà cạn tiếng dế nỉ non
Đời ngựa hoang sá chi chuyện mất còn
Cước bôn ba hao mòn theo năm tháng
Đăng nhập để trả lời
0
Sầu Vương Thạch Nhũ

Em một mình ngồi nơi thạch động
Đôi mắt buồn than thở thời gian
Nào hay biết đá kia vỏ vàng
Tâm thất đau thành dòng thác đổ

Em ngồi đó tràn mi loang lổ
Vết chân chim bi khổ ngọc ngà
Đôi tay gầy dáng liễu kiêu sa
Phù Dung tím lụa là nhung mướt

Em ngồi đó trải niềm mơ ước
Mấy mươi năm viễn xứ ly hương
Đôi mắt hoen sầu thấm đêm trường
Nỗi nhớ thương mùa thu dĩ vãng

Em ngồi đó cõi lòng chai sạn
Như đá buồn hát khúc trăm năm
Làn môi run tiếng nấc lặng thầm
Thương kiếp hoa lẻ loi thạch nhũ
Đăng nhập để trả lời
0
Ru Vầng Trăng Đợi

À ơi cái ngủ mô chừ
Chõng tre kẽo cọt
tương tư mắt sầu

Một đôi ngọc bích chao dao
Rèm mi buông liễu
sương thâu đợi chờ

Vàng vỏ cuống lá trơ vơ
Đôi dòng tuôn chảy
hững hờ ngân giang

Từ đâu gió đến muộn màng
Tiếng chuông lỗi nhịp
oán than chạnh lòng

Cái ngủ mê mãi đi rong
Bỏ đôi mắt biếc
cô phòng quạnh hiu

Khuôn ngà vóc ngọc tịch liêu
À ơi cái ngủ
liêu xiêu lạc đường

Mau mau về ngủ mắt thương
Đừng để mắt thức
canh thường mông lung
Đăng nhập để trả lời
0
Nụ Hôn Mùa Thu

Giữa trời mây tím giăng giăng
Khói lam hòa quyện
khuôn trăng chao tình

Cúc vàng hé nhụy lung linh
Ngẫn ngơ hồ điệp
động đình hứng thu

Lá bay lơi lã vi vu
Gió đưa con tạo
mịt mù sơn nhai

Xào xạc giẫm bước chân nai
Tròn xoe ghé nụ
nhớ hoài ngàn năm
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Tím Thủy Chung

Thu về theo gót mùa xưa
Hạ đi sầu muộn
lá thưa nhuốm vàng

Diệp phong tô đỏ môi nàng
Chiếc hôn reo gió
rộn ràng trăm năm

Nguyệt sương rụng mấy thanh âm
Để con thỏ trắng
lặng thầm ngác ngơ

Tiêu sơn buông nhịp hững hờ
Mùa thu đợi chờ
mấy hạt thủy chung

Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Thu Lỗi Hẹn

Thu về gió cuộn mây vàng
Mưa sa mấy hạt
mắt nàng tôi yêu

Vân vê tà áo nuông chìu
Vuốt ve suối tóc
mỹ miều long lanh

Bàn tay năm ngón dỗ dành
Che ô má thắm
ngọn ngành môi cong

Mưa sa mấy hạt ngập lòng
Mùa thu lỗi hẹn
trời hồng duyên mơ
Đăng nhập để trả lời
0
Ghét

Ghét em ghét đắng ghét cay
Ghét mái tóc dài
óng mượt như tơ

Ghét làn môi mọng hững hờ
Ghét đôi mắt ướt
sương mờ thuyền neo

Ghét làn da trắng mỹ miều
Ghét nụ cười thắm
ghét yêu ghét hoài
Đăng nhập để trả lời
0
Mẹ Tôi

Mẹ già như lá mùa thu
Vàng lay nhánh gió miên du cuối trời
Ngày xưa mẹ hát à ơi
Ru con giấc ngủ một đời lớn khôn

Đôi vai quang gánh hao mòn
Dạy con vuông tròn hiếu lễ trí nhân
Đôi tay sương gió tảo tần
Vá từng tấm áo manh quần giữa khuya

Lối nhỏ sớm tối đi về
Môi son má thắm duyên thề đánh rơi
Tóc xanh héo rũ nửa vời
Hoàng hôn khóe mắt rụng rơi canh tàn

Mùa thu nào cũng sang ngang
Thương mẹ tuổi hạc ngày càng héo hon
Làm sao chữ hiếu chu toàn
Đời mẹ đánh đổi cho con nên người

Con thương mẹ lắm mẹ ơi
Mẹ là mặt trời soi sáng thiên thu
Mẹ là câu hát lời ru
Mẹ là đức phật con tu trọn đời

Dù cho sông chuyển núi dời
Dù cho đi đến cuối trời chân mây
Không ai sánh được mẹ gầy
Cho con dòng sữa đong đầy yêu thương

Bao la biển thái bình dương
Không bằng tình mẹ
thương con muôn đời
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng Xuân

Em về dệt vải chăn tằm
Nụ cười tây bắc trăng nằm mộng mơ
Đàn tre trầm bổng ru hời
Tiêu thanh véo vắt bên trời mây trôi
Gùi sim lịm tím bồi hồi
Xa xa mễnh tác đêm côi lạnh lùng
Môi son chờ đợi tiếng rung
Khép hờ rèm mộng tình chung hỡi chàng
Đăng nhập để trả lời
0
Khung Cửi Mùa Xuân

Hỏi cô sơn nữ má hường
Vải kia em dệt
tình thương bao chừng

Mắt nai trổi nhịp T'Rưng
Nụ cười chan chứa
hoa xuân bản chiều

Vành môi thanh nguyệt đáng yêu
Khói lam ngọc khiết
mỹ miều suối mơ
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Hoang

Ngọn đèn khuya lụn dần trong bóng đêm
Cho nhật nguyệt đưa nhau về nguyên thủy
Để nhạc yêu ru giấc xuân huyền bí
Đôi tim hồng hòa nhịp điệu ái ân

Đóa quỳnh hương chỉ nở rộ một lần
Giữa đêm thanh ngày chúng mình tương ngộ
Không trắng trong như hoa sen tịnh độ
Là tình cũ vào buổi sáng hôm sau

Như giông tố đến mau
đi cũng mau
Không kịp chào trong cái nhìn e ngại
Chân bước đi mà cõi lòng si dại
Nợ với duyên hay nhục dục phút giây

Anh cánh gió em lạc lõng đường mây
Đôi vai gầy thân cò đêm sương gió
Vết yêu xưa bay về trên luống cỏ
Khi thu vàng lá rụng nhớ thương nhau
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.11.2016 18:54:12 bởi Thương Hoàng>
Chuyện Nhà Heo

Ngày sinh ta con lợn lòi sa bẫy
Chân khập khiễng từng bước đi vào đời
Tuổi trẻ thơ đầy sóng gió rong chơi
Lúc nhớ rừng
ủi khắp cùng thiên hạ

Thiên Bồng Nguyên soái cũng lắm khi sa ngã
Nên tâm hồn ta còn ngạ quỷ vô thường
Nhưng hơn hẳn những kẻ giàu bất lương
Thân lục súc
nhưng không táp bừa bãi

Dòng họ Trư chớ nào đâu vô loại
Biết thương người gặp cùng khổ nguy nan
Và lắm khi chịu ngang trái bẽ bàng
Theo hầu hạ Đường tăng đi Tây Trúc

Mấy mươi năm đường trần đầy cơ cực
Chân bước hoài chưa thỉnh được chân kinh
Ta ngẫm nghĩ - tửu sắc là tội tình?
Nửa địa cầu
ông nào không mê vợ!

Đến ngọc hoàng còn vướng vào duyên nợ
Nên phàm nhân
bắt chước ngài làm theo
Trư lão bị thiết bảng Tề Thiên nện mấy hèo
Cái tội hiếp đáp gái nhà lành
Nhưng Cao tiểu thơ còn hải đường tinh khiết

Ta là lợn nên chịu nhiều thua thiệt
Chê heo dơ
khen thịt lợn thơm tho
Khi rửng mỡ đem heo ra diễn trò
Không có ta chắc loài người tiệt chủng

Ta là lợn nên phải tập chịu đựng
Đốt vòng đời
thiêu đáy bể trầm luân
Người mổ heo cười nghiêng ngả không ngừng
Là con người sao thiếu lòng nhân đạo

Ta là lợn đầy tính khí cao ngạo
Trên đường trần chỉ mình ta với ta
Vốn sợ người hơn sợ loài ác ma
Ta lợn người, người lợn lòi lẫn lộn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.10.2016 06:10:23 bởi Thương Hoàng>
Tri Kỷ

Có lúc ngỡ mình đã gặp tri kỷ rồi vỡ mộng
Trong cô đơn ta tìm lại chính mình
Ôi cái nghĩa nhân với nợ ba sinh
Những giọt nâu trầm vàng khói thuốc

Bóng thời gian trôi thầm qua dòng nước
Những mất được còn xót lại điều gì
Hằn lên khoé thương ngọc sầu bi
Tiếng chuông ngân độ trì thống hối

Trời còn chưa sáng mà đêm qua vội
Gió phiêu lưu thổi ngọn lau buồn
Thuyền duyên kiếp tròng trành sóng tuông
Cánh buồm tình tả tơi rách mướt

Trong giọt nâu trầm ta say khướt
Khói bay chếnh choáng mắt chơ vơ
Ta tìm lại bằng trắc mộng mơ
Ta và thơ muôn đời tri kỷ
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»