Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vùng Trời Dang Dỡ

1.451 trả lời, 113.054 lượt xem — Trang 4 / 49
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.12.2016 21:28:06 bởi Thương Hoàng>
Đường Tim Diệu Vợi

Khi anh đi lên cỏ
Cỏ rạp mình tiếp bước
Khi anh đi xuống nước
Biển cuộn tròn
Dạt sóng nhường anh qua

Khi anh lên rừng già
Cây nghiêng mình chào đón
Anh leo núi đá nhọn
Đá tự mòn
Xây đường mở lối đi

Khi anh gặp em thì
Trái tim hồng nhỏ bé
Nhưng lắm điều kỳ lạ
Anh tìm hoài
Chưa ra ngõ vào trong

Anh lang thang vòng vòng
Hái hoa hồng làm thuốc
Sắc thang yêu thuần thuộc
Chữa nhịp tim
Nối mãi vẫn không hòa

Trái tim gần mà xa
Nửa đời đi không tới
Đường tim xa diệu vợi
Anh đi hoài
Nhưng chẳng gặp được em
Đăng nhập để trả lời
0
Điều Ước

Anh ước được tắm trong hồ rượu
Đôi ta cùng ngụp lặn ái ân
Men say khướt hồn mộng lâng lâng
Trăm nghìn lần yêu nhau chưa thỏa

Anh ước bay lên đến sao hỏa
Hái mặt trời làm nhẫn cầu hôn
Vòng hoa cưới nghìn sao trường tồn
Voan trăng bạc yêu cùng tinh tú

Anh ước hứng triệu giọt sương nhũ
Cất men tình ngân hà giao bôi
Rung dây gió đàn mãi không thôi
Bài ca yêu thiên đường hạnh phúc

Đám cưới mình chim muông tụng chúc
Bầy thu hoang dâng lễ vui mừng
Và bốn mùa cứ là mùa xuân
Bện cỏ xây lâu đài vĩnh cửu

Anh ước, ước hoài vẫn không đủ
Nên thôi chuyện phù phiếm xa xôi
Chỉ giản đơn là yêu nhau đến già thế thôi
Anh ước mỗi đêm là hoa chúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.12.2016 07:03:37 bởi Thương Hoàng>
Tình Yêu Vĩnh Cửu

Chuông nhà thờ vang ngân
Con quỳ dâng thánh lễ
Đêm Noel trần thế
Gục khóc dưới chân người

Chúa ơi chúa ơi
Đời con khổ đã nhiều
Vết roi lòng chi chít
Tháng năm trường cô liêu

Đêm nay giá lạnh lắm
Tim con ấm vô cùng
Hoa tuyết rơi lấm tấm
Thiên chúa gieo hồng ân

Mùa Noel tha thứ
Người ban khắp tầng trời
Con được ơn cứu rỗi
Tình thương chúa muôn đời

Con yêu chúa ngôi hai
Bằng tình yêu vĩnh cửu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.12.2016 20:09:41 bởi Thương Hoàng>
Mùa Noel Không Về Nữa

Bờ mi ơi xin đừng vội nổi sóng
Chờ lá vàng về ru mộng đêm nay
Gọt sương tím ủ mềm hương tóc lay
Đôi môi gầy chờ anh về ủ ấm

Chùm hoa tuyết lập loè rơi lấm tấm
Như đom đóm phủ đầy áo em anh
Mười ngón tay vụng về quên dỗ dành
Ánh trăng thanh ngại ngùng đường tơ liễu

Giữa mênh mông hai tâm hồn hòa điệu
Khơi đèn tim tỏa hương lửa bập bùng
Chao sóng sánh đôi môi kề nhịp rung
Đêm vô cùng hồi chuông ngân xóm đạo

Chùm hoa tuyết tả tơi trong giông bão
Em sang sông mặc áo mới cô dâu
Xác pháo hồng rụng đỏ cánh mưa ngâu
Anh nát nhàu mùa Noel đắng chát

Bao nhiêu mùa còn ngân vang tiếng hát
Đêm vô cùng lạnh giá buốt hồn côi
Đêm xóm đạo rung nhịp chuông bồi hồi
Em đi rồi Noel không về nữa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.12.2016 16:02:16 bởi Thương Hoàng>
Đêm Giao Thừa Nghịch Ngợm

Đêm nay thế giới đang đếm ngược
Đồng hồ trở về mốc không giờ
Anh đem đời mình ra đánh cược
Rằng yêu em hay hơn làm thơ

Em hãy đi đi, đi xuống phố
Anh theo làm bảo vệ suốt đời
Che chắn em, mặc thiên hạ nhìn anh ngố
Đón năm mới, sánh vai cùng người đẹp dạo chơi

Anh làm pháo hoa cho mắt em thiêu đốt
Tim son bừng lên tia sáng rạng ngời
Bởi em có nụ cười hiền chim sẻ
Anh làm con sóc nâu ngắm hạt dẻ để dành

Anh là con trai, em là con gái
Chính giữa là lằn ranh giới mỏng manh
Hãy đưa bàn tay cho anh nắm giữ
Kẻo vụng về đánh mất cái xuân xanh

Để môi anh lèn làn môi cong cớn
Sợ gió bay khi chân bước qua cầu
Hai đứa tập chơi trò của người lớn
Anh là chú rể em làm cô dâu

Anh nghe người ta nói con trai yêu bằng mắt
Thế thì anh đã yêu em mất rồi
Lăng kính thế giới thu hẹp gang tấc
Anh chỉ nhìn thấy mỗi mình em thôi

Anh nghe người ta kể con gái yêu bằng tai
Mà anh hay nói dóc và nói dài
Rót mật vào hồn em đêm giá buốt
Còn không mau yêu anh nữa chứ ai

Mình sẽ ở lại đây trọn đêm nay
Quá giới nghiêm đường về thì quá dài
Kề tai đi anh rỉ rả nhồn nhột
Em sẽ thích từ giờ đến sáng mai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.01.2017 16:00:37 bởi Thương Hoàng>
Nỗi Nhớ Đêm Giao ThừaNỗi Nhớ Đêm Giao Thừa

Tờ lịch cuối cùng vừa tháo xuống
Ta trút bỏ trong lòng mớ ngổn ngang
Đồng hồ sắp quay ngược về bốn con số không thẳng hàng
Thế giới đếm ngược chào năm mới

Em xinh như cành đào phơi phới
Chờ gió xuân bung nụ hé môi cong
Đôi mắt biếc thiêu đốt lũ bướm ong
Làn tóc bay hàng cây xanh nghiêng ngã

Khói huyền dâng tí tách màu mây hạ
Quyện đáy cốc ba trăm sáu mươi bốn ngày yêu em
Còn ngày cuối ngồi chơi vơi đếm xem
Bao nỗi nhớ rơi theo từng tờ lịch

Tình yêu chúng mình như cổ tích
Em là công chúa, anh làm hoàng tử xây lâu đài
Mỗi bài thơ nung một viên gạch đỏ
Anh tôn em làm nữ hoàng không ngai

Tình yêu chúng mình rất hiện đại
Ta nhấn Send gởi tim biết bao lần
Gương mặc cười con lợn toe toét đần
Cân đẩu vân lên bốn gờ mỗi tối

Và đêm nay nhờ Facebook đưa lối
Từ nửa địa cầu cùng đếm ngược thời gian
Đêm giao thừa nhớ nhau đến rộn ràng
Kịp hôn gió đón chào mừng năm mới

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.01.2017 05:12:31 bởi Thương Hoàng>
Niềm Nhớ Khôn Cùng

Em ơi có hay biết
Anh buồn đi lang thang
Trong cõi tạm miên man
Tìm hương xưa yêu dấu

Anh nhìn thấy sỏi đá
Ngàn năm vẫn bên nhau
Như biển xanh và núi
Thiên thu không bạc màu

Anh nhìn thấy gió mây
Vòng tay nhau âu yếm
Như chàng nhật nàng nguyệt
Quấn quít tình lưu luyến

Anh nhìn thấy cỏ hoa
Mặn nồng duyên đôi lứa
Ong bướm vui hương lửa
Chỉ mình anh lẻ loi

Từ khi vắng nhau rồi
Con tim anh đắng ngắt
Cõi lòng đau se sắt
Bao mùa mãi khôn nguôi
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng Ước Thơ Ngây

Anh muốn cùng em ra biển
Ngồi nghe tiếng sóng ru đêm
Hải đăng hôn sợi tóc mềm
Em tựa vai anh ru mộng

Ta cùng nghe lời vang vọng
Từ nhịp tim nóng sa mưa
Ngôn tình lối cỏ hương xưa
Dấu cát gọi mùa thương cuối

Anh muốn cùng em lên núi
Ngồi ngắm sương bạc hoàng hôn
Giắt trăng ngà viền suối mắt
Đôi môi vấn vít dập dồn

Đôi tay khép vòng càn khôn
Lên men ngả nghiêng trời đất
Hơi thở lèn chặt ngây ngất
Dìu nhau đến chốn bồng lai

Anh muốn bên em đêm ngày
Bốn mùa liêu trai đắm đuối
Anh muốn bên em sáng tối
Yêu nhau từng phút từng giây

Mình yêu nhau hoài nhé cưng
Dù cho biển ngừng nổi sóng
Núi non không còn cao rộng
Tình ta vẫn không đổi thay
Đăng nhập để trả lời
0
Hạt Cát Ru Đời

Thà như hạt cát giữa trời
Nương theo làn gió
rong chơi mặc tình

Thà như hạt cát một mình
Nương theo làn gió
mặc tình rong chơi

Thà làm hạt cát ru đời
À ơi mấy nhịp
một thời đam mê
Đăng nhập để trả lời
0
Hạt Nắng Cô Đơn

Hắt hiu hạt nắng giữa trời
Gặp ngày giông bão
tả tơi cánh lòng

Mây sầu nhả khói tàn đông
Cháy vàng hư ảo
ruổi rong bước đời

Đêm nằm đếm hạt châu rơi
Kết vòng cườm trắng
tặng người tình xưa
Đăng nhập để trả lời
0
Đường Chiều Lẻ Bóng

Chiều buồn nhuộm nắng thu vàng
Lá bay nỗi nhớ
quan san cánh sầu

Túi thơ muôn dặm vó câu
Sơn lam thủy tú
pha màu nước non

Đá xanh ai tạc nên hòn
Trăng thanh ai đúc
khuôn tròn mấy muôn

Bốn mùa sao chỉ thu buồn
Xuân tươi hạ thắm
đông trường cô liêu

Lá vàng nhuộm kín đường chiều
Lòng ta chao chạnh
tiêu điều gió cay
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Trăng Phố Núi

Đà Lạt phố núi sương mờ
Camly lệ đỏ
rót thơ vào lòng

Gió ngàn chải tóc rừng thông
Ngọc thố nghịch ngợm
đồi hồng cỏ mơ

Xuân Hương than thở lặng lờ
Trách người sơn nữ
hững hờ duyên trăng

Đăng nhập để trả lời
0
Thuyền Mơ

Em che nón lá nghiêng vành
Thuyền môi sóng sánh
tròng trành ngân giang

Suối mây róc rách tơ đàn
Khuôn nguyệt đỏ thắm
ngọc ngàn châu pha

Bao giờ mình về với ta
Cho tình đơm nụ
thuyền hoa duyên lành
Đăng nhập để trả lời
0
Xin Hãy Rời Xa

Khi buồn nước lã cũng lên men đắng chát
Hương vị như cốc cà phê nhạt hôm qua
Giọt đen lòng tím tái mưa sa
Chiếc cốc rơi xuống đất vỡ nát

Xin đừng khóc than rày rạc
Xin đừng nói thêm lời nào
Không có em đêm vẫn đầy sao
Ngày nắng lên mây bay phất phới

Tim già nua không quen đổi mới
Bao khuyên lơn tưới cỏ chiều mưa
Một lời thôi đủ thấy thải thừa
Khi hết yêu cơm sôi sống sít

Manh áo cũ chắp vá chằn chịt
Mặc vào người thô ráp lạnh lòng
Lời nói suông lạc lõng chênh chông
Đừng ủi an nhau làm chi nữa

Em đi đi khi tình tắt lửa
Xỉ muội chẳng cháy xém bao giờ
Cốc cà phê nhạt lên men thơ
Trong bơ vơ ta thấy hạnh phúc

Xin rời xa
Em đừng ray rứt
Ngọt mật gì chót lưỡi đãi bôi
Dầm khua nước rẽ đôi nhánh đời
Tình bạc vôi đò trăng bến lỡ

Nếu mai này vô tình gặp gỡ
Xin dối lòng ta chữa hề quen
Xin hãy rời xa
Xin hãy rời xa
Đăng nhập để trả lời
0
Hỏi Em Còn Nhớ Anh Không

Hỏi vì sao mưa rơi lạnh giá
Nhìn bong bóng chan chứa u sầu
Hỏi mấy ai đếm được giọt ngâu
Người nhớ nhau khi tình xa vắng

Hỏi vì sao mây trời màu trắng
Nước biển xanh chiều tím chập chùng
Hỏi vì sao trong lòng nhớ nhung
Là con tim sụt sùi trăn trở

Hỏi vì sao loài hoa phải nở
Đàn ong bướm chao lượn sắc hương
Hỏi vì sao ngồi suốt đêm trường
Mắt thương ai mà không chịu ngủ

Hỏi vì sao rừng có thác lũ
Nhưng ngàn thông vi vút lên cao
Hỏi vì sao đau đớn lệ trào
Có mấy ai yêu chưa từng khóc

Hỏi vì sao sỏi đá đơn độc
Hỏi vì sao ngọc sáng trăng tròn
Hỏi vì sao tre già núi non
Hỏi khi nào non mòn biển cạn

Hỏi em yêu đã bao ngày tháng
Mình xa nhau anh vẫn mong chờ
Trái tim sầu se thắt vầng thơ
Em có biết ... anh nhớ em nhiều lắm
Đăng nhập để trả lời
0
Chiếc Cầu Dang Dỡ

Cầu Đồng Sổ chia đôi nỗi nhớ
Con đường làng rợp mát lá tranh
Gom mây trắng viền hoa kết vành
Giăng đập nước le le vẫy cánh

Màu hoa sim biêng biếc chao chạnh
Tiếng đa đa vọng lại u buồn
Nhà vách đất tí tách mưa tuôn
Mùi khoai luộc thơm lừng dậy mũi

Ghém bông súng rau rừng gần gũi
Nồi mắm kho cơm dẽo chan hòa
Bóng hoàng hôn đổ xuống cỏ hoa
Tím đôi tà áo em mười sáu

Tóc nuột nà môi son thạch thảo
Tô trăng rằm đôi ngọc thủy chung
Hương mạ non cong cớn thẹn thùng
Bao tiếng chày khua đêm sàn dã

Tiếng mễnh tác đồng quê yên ả
Em lớn lên nấm mối mưa rừng
Nhành si khờ cuộn lá ngập ngừng
Em sang sông rưng rưng chiều tím

Đồng Sổ ơi chứa chan kỷ niệm
Bao mùa lá cao su trơ chìa
Em năm nào đi mãi chưa về
Nhành si khờ chơ vơ thơ đắng

Đập trâu sữa nhớ ai nhạt nắng
Con đường làng thưa thớt cỏ tranh
Mây trắng lòng nức nở kết vành
Hoa mua vàng trải dài bến cũ
Đăng nhập để trả lời
0
Vắng Em

Khi vắng em cả bầu trời u ám
Mây xám lòng rừng xơ xác tiếng chim
Nắng không lên gió lạnh buốt buồng tim
Đêm lặng im tuyết băng sơn phủ lối

Khi vắng em cả bầu trời tăm tối
Trăng ẩn mình hờn dỗi khóc tương tư
Sương trầm hạt xuống dòng thác mịt mù
Anh cô đơn men sầu lên trái đắng

Khi vắng em đường xa bỗng dưng ngắn
Đi lanh quanh thơ thẩn lối mòn xưa
Trời ráo hoảnh mắt sụt sịt tuôn mưa
Anh thiếu em cây thiếu phần nhựa sống

Khi vắng em cả bầu trời cao rộng
Cũng thu hẹp nhường chỗ bóng hình em
Anh ngồi đây thao thức đã bao đêm
Nỗi nhớ em không hề vơi tí tít
Đăng nhập để trả lời
0
Duyên Tình Xứ Thượng

Ta như cây Kơ nia đứng sừng sững
Rể đâm sâu lan tỏa khắp đại ngàn
Theo bước chân em đi về muôn ngã
Kéo mây che mát khắp dặm quan san

Ta như thác giữa non cao hùng vĩ
Khơi nguồn chảy thương về tận miền xuôi
Ta dõi theo dáng em không ngừng nghĩ
Hôn đôi môi đào khao khát trưa hè

Ta như đồi mơ em con thỏ trắng
Nũng nịu chờ bàn tay yêu đến vuốt ve
Khép đôi mắt quả trám đen khe khẽ
Em nằm trong tay ta im ả đất trời

Ta con núi rừng tây nguyên hoang dã
Em mẹ trẻ, cô giáo, và nàng tiên
Mái tóc xuân xanh mượt dài nghiêng ngả
Nụ cười miền xuôi con trăng diệu hiền

Kể từ ngày con đường tim liền nhịp
Khoảng cách giữa hai miền chỉ tày gang
Con chim sơn ca hót câu đá vàng
Hòa quyện tiếng đàn T'Rưng ríu rít

Và giữa chúng ta một bầy con nít
Học ráp vần, săn bắn, với quay tơ
Cây Kơ nia xúm xít lá ngây thơ
Khói lam chiều thơm sắn ngô bảng lảng
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu

Trời lành lạnh anh nhớ môi em ấm
Sưởi hồn anh thương lắm người tình ơi
Thế là yêu nhau quá đi mất rồi
Nếu mùa đông vắng em anh sẽ chết

Chân bước đi trên đường dài sẽ mệt
Tay mang nặng đến phút cuối mỏi buông
Nhưng yêu em là câu chuyện lạ thường
Ta đi bên nhau không biết mỏi
Anh ôm em không mệt chán bao giờ

Em là nhựa sống là nàng thơ
Là bài tình ca trong mơ anh viết hoài không đoạn kết
Đường tim ta dài vô tận đi mãi không hết
Anh yêu em đến muôn thuở muôn đời

Mỗi ngày của chúng ta là một lần rong chơi
Mình dắt nhau lên khắp miền ân ái
Chúng ta đi hoài nhưng chưa có trạm dừng lại
Nên mình yêu khi trái đất còn xoay

Lịch có mười hai tháng ba trăm sáu mươi lăm ngày
Từ tháng giêng đến tháng chạp tuần hoàn không thay đổi
Nhưng anh yêu em gia tăng theo cấp số máy móc tính không nổi
Đâu có ai tổng kết được nhịp tim bao giờ

Lời anh yêu em biến thành thơ
Môi ta hôn nhau hóa hoa hồng đỏ thắm
Giọt nước mắt mừng vui rơi lấm tấm
Ươm mảnh vườn tình hạnh phúc đến thiên thu
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi Muốn

Tôi muốn về quê hương
Đi trên đường rợp bóng dừa yêu dấu
Đôi chân trần giẫm lên cỏ gấu
Mà nghe chan chứa gót thơ ngây

Tôi muốn ngồi ven đê ngắm trời mây
Thả cánh diều bay cao vòm mơ ước
Tôi muốn được bơi lội trong làn nước
Cùng mục đồng lủ bạn nhỏ ngày xưa

Tôi muốn lên đồi sim những buổi trưa
Hái hoa tím cài tóc em sính lễ
Trò chơi trẻ con cô dâu chú rể
Em là vợ của ngày xửa ngày xưa

Quê mình thay đổi bao mùa nắng mưa
Em sang sông bỏ lại nhành sim tím
Tôi lục khắp đồi, con đê tìm kiếm
Trò chơi ngày ấy ai cất giữ đâu rồi

Ngày ấy đâu rồi chua chát vành môi
Con chim chìa vôi buồn quên tiếng hót
Cây me đầu làng lá vàng thưa thớt
Ngày ấy đâu rồi biền biệt cánh chim

Cũng từ dạo đó tôi xa đồi sim
Trái chín u sầu đen lòng đắng đót
Cỏ hoang phơi mình dưới trời thiêu đốt
Nửa vầng trăng hờn duyên kiếp trăm năm
Đăng nhập để trả lời
0
Đò Ngang Sông Dài

Anh về ngang bến đò mưa
Lòng dâng ngọn sóng
chướng mùa gió lên

Giọt hờn thả nổi chông chênh
Dầm khua nước bạc
nhớ quên tuôn trào

Cánh cò cõng nắng lao chao
Tím hồn hoang hoải
ba đào sương pha

Anh về ngang bến nam kha
Giấc hòe dang dỡ
xót xa thuyền tình
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân Hạnh Phúc

Mùa xuân về rồi đó em
Con chim chìa vôi hót vang đầu ngõ
Trái môi em cười thắm tươi đào đỏ
Ngọt thơm môi anh chếnh choáng rượu mừng

Những tràng pháo lòng vang mãi không ngưng
Anh dìu bước em lên chùa hái lộc
Cành mai vàng tươi đang khoe sắc vóc
Tà áo thiên thanh rộn rã mây trời

Người vui nhộn nhịp ngược xuôi muôn nơi
Ngựa xe như nước rạng ngời phố thị
Vẫn chưa là xuân nếu vắng em nhỉ
Vì em là nữ chúa các loài hoa

Xuân thắm tươi xuân thiết tha
Xuân đi đến khắp mọi nhà xông đất
Xuân đến làn môi anh say chất ngất
Vị ngọt đầu năm ngàn kiếp khó phai

Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện Tình Yêu

Có những vật bình thường
Như bộ ấm tách trà sành sứ
Dù là thường dân hay vua ngự
Cũng xuất xứ từ đất nung

Khi người mới mua về dùng
Chúng đâu biết mai sau rắn nát
Vui khi người uống dùng thức mát
Tủi lúc hứng trà nóng đậm đen

Năm tháng qua nên dần quen
Chúng không còn kêu ca phần số
Lắm khi bị sứt mẻ vàng ố
Tách vẫn yên phận bên ấm trà

Chẳng bao giờ ấm tách lìa xa
Mất một thì đâu còn ý nghĩa
Lấy ấm vuông pha tách tròn trịa
Hương khác vì không đồng bộ đâu

Ấm tách luôn chung tình bể dâu
Khi sạch cùng thơm tho lóng lánh
Lúc cáu bẩn bụi tro đặc quánh 
Chúng lặng lẽ chịu đựng bên nhau

Như mình luôn thương yêu dạt dào
Cùng hạnh phúc sẻ bùi chia ngọt 
Cùng mặn nồng dù đời đắng đót
Sống gian khổ vẫn không lìa đôi

Cơm thiếu lửa bao đời cơm sôi
Phải nương nhau đường đời chung bước
Bằng tình yêu như cá và nước
Không trách nhau dù chỉ nửa lời

Bộ ấm tách bên nhau thành đôi
Mình đồng hành chung thân phút cuối
Đến ngàn sau vẫn không tiếc nuối
Là một đời ta sống cho nhau

Đăng nhập để trả lời
0
Những Câu Hỏi Vu Vơ

Anh tự hỏi nhiều câu hỏi
Nhưng chưa biết trả lời
Tại sao gió rong chơi
Biển đợi chờ thăm thẳm

Tại sao ngủ mắt nhắm
Tại sao ngủ nằm mơ
Còn thao thức đợi chờ 
Thì giấc mơ không tới

Con trai mở mắt đợi
Con gái nhắm mắt hôn
Con tim đổ dập dồn
Khi thuyền tình ghé bến

Tại sao là định mệnh
Yêu chọn lựa tùy người
Sao hoa nở luôn tươi
Còn phụ nữ thời khắc

Hỏi tim mấy ngõ tắt
Đường ngắn nhất gặp em
Tại sao có ngày đêm
Vì sáng tối thì ....
Anh cũng nhớ thương em duy nhất
Đăng nhập để trả lời
0
Màu Hy Vọng

Tại sao tuyết tinh trắng
Còn hoa cỏ muôn màu
Bầu trời muôn ánh sao
Nhưng trăng thanh chỉ một

Tại sao lửa thiêu đốt
Nhưng thắp sáng tình yêu
Thế giới người rất nhiều
Chỉ mình em đẹp nhất

Tại sao ngọt như mật
Còn giấm chua gừng cay
Anh yêu em dường này
Muối cũng thành kẹo mứt

Tại sao cá trong nước
Con chim bay trên trời
Nỗi nhớ đầy không vơi
Tình yêu chẳng hề cạn

Trại sao bình minh sáng
Còn đêm tối sầu bi
Em như cánh chim di
Biết bao giờ trở lại

Anh tự hỏi mình mãi
Chờ em đến bao giờ
Hy vọng nứt nẻ thơ
Ru hời âm bằng trắc

Anh nhớ em quay quắt
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Trắng

Cái ngủ ngồi ngó đêm đen
Còn hai con mắt
chong đèn ngồi canh

Cái ngáp xập tó xạch xành
Còn hàm răng rắc
đành hanh chống càng

Cái nhớ chèn óc ngang tàng
Còn ta bó cẳng
nhớ nàng môi cong
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.01.2017 15:31:04 bởi Thương Hoàng>
Bài Thơ Cuối Cùng

Từ thuở ê a học vở lòng
Đến bây giờ viết hàng vạn chữ
Anh làm những bài thơ đầy mỹ ngữ
Nhưng "Duyên tình" nắn nót mãi không xong 

Anh cắn tim mình mứa máu hồng
Làm mực viết bài thơ cuối
Bài thơ pha huyết lệ tiếc nuối
Anh nhờ cánh phù vân chở đến em

Lá thư tình ta quên dán tem
Bay về đậu trên cây xoan trước ngõ
Nó khóc ba hôm rồi vùi mình xuống cỏ
Anh đắp lên thành ngôi mộ gió tiêu sơ

Mấy mùa thu lá chết vật vờ
Con tim mình bơ vơ lạc nhịp
Chữ duyên anh ghép vần suốt kiếp
Nhưng sao đời cứ hững hờ

Thôi ta đành hẹn nhau trong mơ
Vì nơi đó tình yêu là vĩnh cửu
Không có hờn ghen chiếm hữu
Không có chia lìa khi môi anh gặp môi em
Đăng nhập để trả lời
0
Hương Đêm

Đêm là cõi mộng an yên
Là miền trăng vàng dỗ giấc
Là dạ lan hương ngọt mật
Tay rót cho nhau thơm nồng

Đêm là cõi tình mênh mông
Chắp đôi cánh mơ hé nụ
Mình bay cao lên vũ trụ
Đưa nhau đến xứ thiên đường

Đêm là vùng trời yêu thương
Thắp sáng đôi tim hòa nhịp
Tiếp nối từ duyên tiền kiếp
Ru đời nhau giọt trăm năm

Đêm là khoảng trống lặng thầm
Để nghe mạch hồng ca hát
Để nghe trào dâng khao khát
Để đính kết nhau muôn đời

Đêm là cõi dành cho thơ
Anh viết lời yêu tha thiết
Bằng mực tình ta mãnh liệt
Ngàn kiếp thắm mãi không nhòa

Đăng nhập để trả lời
0
Buồn

Thôi thì cứ an yên phiêu lãng
Cho gió mây cánh nhạn tím lòng
Đến từ hư không về hư không
Cố trông cũng chẳng thấy trăng bên kia núi

Ta học cách buông khi tay mỏi
Ta chỉ đứng im lúc cùng đường
Con trâu không uống nước chưa cạn
Đi trăm hướng nhưng về chỉ một phương

Ta tìm lại chính mình để mà thương
Thương nửa kiếp người còn trôi nổi
Ta nào thánh nhân nên lắm tội
Ta tự đứng lên từ vũng bùn

Ta thương mẹ già lòng bao dung
Ta thương bầy con còn non dại
Lắm khi đi rồi đành ngoảnh lại
Chân giẫm lệ chùng bước tuôn dòng

Ta chờ nhấm mắt ... thế là xong
Trả hết nợ lòng miền cực lạc
Ta là hạt bụi nên về cát
Hạt cát phiêu bồng khắp ngân giang
Đăng nhập để trả lời
0
Quê Mẹ Là Dòng Sữa Muôn Đời

Quê tôi có con sông dài lơi lả
Thương trăng vàng bát ngát thôn quê
Chùm phượng đỏ réo gọi hè về
Ngôi trường làng ve kêu rả rích

Nằm nghe ngoại kể chuyện cổ tích
Bài ca dao ru bé ngủ say
Mái tranh nghèo khói bếp ngô khoai
Đôi bàn tay dịu dàng trìu mến

Có buổi sáng mây trôi lơ đễnh
Nắng xanh đồng óng lá mạ non
Đàn trâu vui gặm cỏ căng tròn
Chim véo von vườn cây trĩu quả

Có mẹ tôi vá áo thong thả
Từng đường kim mũi chỉ yêu thương
Nắng hoàng hôn lạt phai má hường
Dõi mắt trông cánh cò xa xứ

Quê tôi đó khắc ghi gìn giữ
Trọn yêu thương tù lúc chào đời
Dù xuôi ngược bôn ba khắp nơi
Ai không có bầu trời quê mẹ

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»