📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vùng Trời Dang Dỡ

1.451 trả lời, 113.141 lượt xem — Trang 37 / 49
Chờ Trong Tuyệt Vọng

Anh chờ em qua bao mùa lá đổ
Con mưa sầu loang lổ ngập cô liêu
Thân rét mướt thơ thẩn nhặt nắng chiều
Đi tìm hoài bóng người yêu sương khói

Anh tìm em vẳng đâu đây tiếng gọi
Lời yêu thương mình trao nhau đêm nào
Lê gót mòn lên đá sỏi xanh xao
Dấu sen hồng ngày nào đâu không thấy

Anh lặng nhìn gió xô bờ lau sậy
Vạt mây trời tím hoang hoải tà dương
Nhặt xác lá héo úa rụng bên đường
Ngỡ gót xưa của người thương lưu dấu

Ánh trăng tàn nhớ tình xưa đau đáu
Khóc hai người yêu nhau và đã xa
Xa thật xa, xa thăm thẳm nhạt nhòa
Ta chờ nhau nghìn thu còn ray rức
Đăng nhập để trả lời
0
Nghèo Mà Thương

Một trái tim què quặt
Khập khễnh bước trên sỏi đá chông chênh
Đi từ cõi nhớ vào lãng quên
Dắt trái tim tật nguyền đang rỉ máu

Bờ vai gầy dìu nhau ngày giông bão
Đôi gót mòn tìm hạnh phúc mong manh
Không hẹn ước nhưng luôn bước song hành
Trong gian lao đóa hoa tình nở rộ

Hai con tàu về chung một bến đỗ
Sân ga chiều chật hẹp giữa miền quê
Ngày đạm bạc đêm ngắm trăng sao về
Rộn khuê phòng tiếng nô đùa con trẻ

Dù đói nghèo nhưng tình yêu mạnh mẽ
Từng quả cà nửa hạt muối sớt chia
Từng phút giây kề cận nhau không lìa
Xuống ruộng đồng lên bãi dâu nương rẫy

Góp bàn tay cùng vực đời đứng dậy
Vết thương lành đôi chim hót líu lo
Vang núi đồi bao tiếng hát câu hò
Nghèo mà thương, nghèo mà yêu muôn kiếp
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyến Xe Kỷ Niệm
 
Chuyến xe lam ghé về thăm trường cũ
Qua đường làng bé nhỏ chốn quê xưa
Gió đi vắng, trời hừng hực xế trưa
Cây bàng già cuối sân che bóng mát
 
Hàng phượng vỹ nở hương tình thơm ngát
Vọng đau thương tan tác tiếng ve sầu
Trường còn đây, thầy, bạn cũ nơi đâu
Trống vào lớp tẻ buồn rơi thưa thớt
 
Vẳng đâu đây những trận cười không ngớt
Các thiên thần bé nhỏ chạy nô đùa
Từng viên kẹo, nhành khế, trái me chua
Chia mến thương tuổi thơ ngây áo trắng
 
Tôi đứng đó lặng im nhìn sân vắng
Cánh hoa dầu xoay tít gió kiêu sa
Biết tìm đâu thuở hồn nhiên ngọc ngà
Lòng nuối tiếc vì thương thầy nhớ bạn
 
Thời gian khắc vết nhăn hằn in trán
Đôi vai gầy xa cách nhớ quê hương
Tôi đứng đây nghe buồn bã vấn vương
Nhìn trường cũ, bạn bè nay tản mác
 
Ngày tôi đi tóc còn chưa điểm bạc
Ngày tôi về người cưỡi hạc quy tiên
Thắp hương lòng nhắn nhủ chút niềm riêng
Đến thầy cô lời tri ân vô tận
 
Thời gian trôi hơn nửa đời lận đận
Bạn bè nay lưu lạc ở chốn nào
Biết ai còn, ai nằm đáy mộ sâu
Gió nhẹ lay rụng rơi bằng lăng tím
 
Nhặt xác hoa ép vào tim kỷ niệm
Chân bước đi lòng nặng trĩu bồi hồi
Khóe cay nồng tràn thương tiếc khôn nguôi
Biết khi nào trở về thăm trường cũ
Đăng nhập để trả lời
0
Gánh Hàng Rong
 
Người đàn bà hấp tấp chạy ngoài phố
Ôm thúng rau trốn quản lý thị trường
Có ai ngờ cuộc đời lắm nhiễu nhương
Gánh hàng rong quý giá hơn sự sống
 
Trời trưa hè mặt đường như nung nóng
Đôi chân trần tứa máu chạy như bay
Sức cạn dần không thoát khỏi bàn tay
Dằn thúng rau của người thanh niên trẻ
 
Tiếng van xin trong đớn đau nấc nẻ
Cậu tha cho đừng lấy mấy bó rau
Tội xấp nhỏ đang đói lại ốm đau
Nhà tôi nghèo nên chẳng còn vốn liếng
 
Ngước mắt nhìn ... chàng thanh niên đối diện
Cô nhận ra đứa học trò năm xưa
Cánh phượng hồng rụng đỏ trời dưới mưa
Viên quản lý ... tuy quen mà xa lạ
 
Cô giáo xưa bây giờ đang vấp ngã
Trong nghịch cảnh khó nói của dòng đời
Bên vĩa hè vóc dáng nhỏ chơi vơi
Tiếc mớ rau ... nhìn theo ... lòng ray rức
 
Lệ cô rơi trên vành môi cơ cực
Khóc đời mình sao lắm nỗi truân chuyên
Vì cuộc sống và cơm áo gạo tiền
Phải oằn mình cầu xin điều trái nghịch
 
Những định lý không bao giờ xê dịch
Nhưng lòng người thì rất dễ đổi thay
Dạy học trò nên - hư tùy rủi may
Người trồng cây đâu biết quả chua - ngọt
 
Gẫm sự đời mà nghe lòng chua xót
Mấy mươi năm mãi miết việc trồng người
Cây xấu rễ nên cành lá kém tươi
Tự trách mình không chuyên cần chăm sóc
 
Ngày hôm nay giữa dòng đời khổ nhọc
"Nó" học đâu cách hiếp đáp dân nghèo
Nghĩ phận mình trách chữ nghĩa buồn theo
Đời nhà giáo, thanh cao nhưng bẽo bạc
Đăng nhập để trả lời
0
Gánh Đời
Người đàn bà ngồi khóc thầm giữa phố
Mớ rau xanh héo úa dưới nắng chiều
Mắt thâm quầng xám - tối trời quạnh hiu
Chợ thưa người, quảy gánh đời kẻo kẹt
 
Đôi chân trần bước về trong giá rét
Lê gót mòn mệt mỏi dọc triền đê
Gánh rau ế cô lặng lẽ quay về
Lệ nghẹn đắng quyện mồ hôi ẩm ướt
 
Thân cò vạc kiếm mồi trong dòng nước
Nuôi đàn con mà chua xót quặn lòng
Nhà xiêu vẹo đời mẹ góa thờ chồng
Người thầy giáo - đạp xích lô đã mất
 
Giữa canh trường đâu đó vang tiếng nấc
Nghẹn buồng tim những đứa học trò xưa
Thân liễu đào đang dãi nắng dầm mưa
Nặng gánh đời trên đôi vai lạc lẽo
 
Khách sang sông rẽ đời đi muôn nẽo
Ông lái đò nằm lại bến nước xưa
Người vợ hiền tảo tần kiếp sống thừa
Thương biết mấy các em còn nhỏ dại
Đăng nhập để trả lời
0
Người Thầy Năm Xưa


Chiếc xích lô nặng nề leo ngược dốc
Người đàn ông hốc hác dáng gầy nhom
Chân co duỗi cúi gập người lom khom
Đạp đời mình dưới pedal mệt mỏi


Nghiêng vành nón như lẫn tránh câu hỏi
Dạ thưa thầy ... có phải đúng ... thầy không
Lau mồ hôi giọt cùng khổ lăn dòng
Chắc cậu lầm ... tôi chưa từng đứng lớp


Vết chân chim rạn đuôi mắt che rợp
Bàn tay gầy cầm phấn ... cố đẩy xe
Những bài giảng ... vùi chôn khắp vỉa hè
Khóe mắt con đỏ hoe cùng hoa phượng


Bàn tay thầy rất nhân từ độ lượng
Cầm tay con nắn từng nét đầu đời
Vì nghịch cảnh cuộc sống quá chơi vơi
Thầy "quên" con ... con thương thầy quá đổi


Dạ thưa thầy dù dòng đời trôi nổi
Con nhìn thầy vẫn kính trọng như xưa
Bài vở lòng nơi trường làng chiều mưa
Con vẫn nhớ công ơn người khai trí


Đời quên thầy như đã từng vốn dĩ
Khách qua đò mấy ai nhớ người đưa
Tóc xanh màu nay đã bạc lưa thưa
Nhưng lòng con nhớ ơn sâu ghi khắc
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa Sữa Đợi Chờ

Tôi chưa từng môt lần ra Hà Nội
Nhưng nhìn em đã muốn vội nhảy tàu
Da em sáng vằng vặc muôn ánh sao
Đêm ngạt ngào mùa hoa sữa Hà Nội

Chiếc răng khễnh duyên dáng sao quá đổi
Mái tóc huyền như liễu rũ Hồ Gươm
Đường Cổ Ngư miên man những nỗi buồn
Hoa sữa rơi vụng về chiều hanh nắng

Nhìn đàn bướm tan học tung cánh trắng
Bay la đà quanh phố cổ mộng mơ
Se se lạnh buốt tim côi hững hờ
Khăn em thêu chỉ tình vương hơi ấm

Chiếc lá vàng trôi tít miền xa thẳm
Mùa thu này vắng lặng những thu qua
Hoa sữa rơi những giọt thương ngọc ngà
Em còn đâu mùa hương thơm Hà Nội
Đăng nhập để trả lời
0
Hương Sen

Đời người như đóa hoa sen
Đến mùa phải nở
dù phèn đục trong

Ngát hương mơn mởn cánh hồng
Nhụy vàng rực rở
giữa dòng nước đen
Đăng nhập để trả lời
0
Hương Sen Quê Mẹ

Sen kia trong trắng ngọc ngà
Giữa đầm khoe sắc
thướt tha dịu dàng

Dù cho nghịch cảnh trái ngang
Dù trong hay đục
nhụy vàng vẫn tươi

Dù cho mưa gió dập vùi
Bùn đen nước cặn
mặc đời thanh tao
Đăng nhập để trả lời
0
Hai Chuyến Tàu Đêm

Nụ hôn cuối trên vành môi đắng chát
Ngọt, cháy bỏng, khao khát nhưng xa vời
Tiếng nấc nghẹn chìm lắng đêm chơi vơi
Hai lối đời lạnh lùng duyên rẽ bước

Hai chuyến tàu song hành theo hướng ngược
Như dòng nước ra biển xa càng xa
Trái đê mê mộng thắm khuôn trăng ngà
Trao cho nhau trong muộn màng tiếc nuối

Hai chuyến tàu mê mãi đời rong ruổi
Những toa hàng nặng trịch nối theo sau
Làn khói trắng xoá dĩ vãng phai màu
Nhưng dấu yêu in đậm nơi góc khuất

Leo ngược dốc lăn bánh mòn tất bật
Hai chuyến tàu ngây ngất khóc chiều mưa
Tình dâng hiến không thiếu cũng không thừa
Sóng xô đưa hai chuyến tàu duyên kiếp
Đăng nhập để trả lời
0
Vợ Chồng Quê

Trời mưa trút nước lưng đèo
Thương vợ chồng nghèo
ướt nửa chiếu gon

Trời mưa rớt mảnh trăng non
Thương vợ chồng còn
bì bõm ruộng dâu

Luống cày dí thá đôi trâu
Trời mưa giàn bầu
nở nhụy khai hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.11.2015 17:59:25 bởi Thương Hoàng>
Rơi

Con đường hun hút mưa bay
Bụi lòng trắng xóa
chân mây xa vời

Nước cao rớt xuống từ trời
Còn ta rớt xuống
giữa đời trầm luân
Đăng nhập để trả lời
0
Vợ Chồng Quê

Trời mưa trút nước lưng đèo
Thương vợ chồng nghèo
ướt nửa chiếu gon

Trời mưa rớt mảnh trăng non
Thương vợ chồng còn
bì bõm ruộng dâu

Luống cày dí thá đôi trâu
Trời mưa giàn bầu
nở nhụy khai hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Mẹ Tôi

Có thằng bé ngồi co ro cuối phố
Nhặt hòn sỏi thơ thẩn đếm bâng quơ
Một... hai ... ba ... bao nhiêu năm vật vờ
Nó không cha, mẹ già hay đau ốm

Thân gầy rạc tóc khét nắng đỏ hỏm
Da đen sạm để chỏm giữa đỉnh đầu
Con nhà nghèo áo rách xơ xác bâu
Nhưng lễ phép và luôn vâng lời mẹ

Mẹ nó thương, hy sinh đời son trẻ
Lo roi đòn dượng ghẻ con mồ côi
Bao mối mai từ khướt tháng năm trôi
Người thiếu phụ cũng hóa thành bà lão

Rồi thằng bé lớn lên trong giông bão
Giữa dòng đời chao đảo đã thành nhân
Nó thương mẹ nên chăm sóc ân cần
Từng miếng cơm hớp nước che mưa nắng

Nghe dế sầu gáy vang trong đêm vắng
Vòng luân hồi sinh tử lặng lờ trôi
Thoáng nghĩ thôi mà trống ngực liên hồi
Nhưng tạo hóa ai biết mà lánh được

Mẹ càng già héo hon như dòng nước
Thủy triều xuống sông cạn trơ đáy khô
Ngày càng gần sự chia cách biển hồ
Tim càng đau đứng nhìn mẹ bệnh tật

Nếu một mai mẹ đi con sẽ mất
Cả cuộc đời là bóng mát yêu thương
Mẹ là đài sen, là bà tiên đời thường
Mẹ bông lúa chín ngát hương biển trời
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Buồn Phố Núi

Bình minh phố núi đìu hiu
Sương giăng khói trắng
dập dìu mây trôi

Nắng vàng rung lá bồi hồi
Chim còn ngái ngủ
cút côi đượm buồn

Suối reo róc rách đầu nguồn
Tình lên men đắng
đoạn trường xa xưa

Nhánh sầu trái ngọc tuôn mưa
Xót xa cánh gió
đong đưa chạnh lòng
Đăng nhập để trả lời
0
Ngán Ngẫm Sự Đời

Có những bài thơ anh viết dành tặng riêng em
Mà người đời nỡ đan tâm lấy cắp
Một bó rau, lạng thịt có thể quy ra thành tiền để bù đắp
Còn thi ca là sản phẩm tâm hồn
là trí tuệ nên vô giá chẳng người mua

Người ta xem việc chỉnh sửa như trò đùa
Thay chữ đảo câu coi như hoàn toàn mới
Người ta tự hào về một tác phẩm sáng tạo phơi phới
Những vá víu thi từ khập khễnh khắp phố phường

Thời mạt pháp nạn trộm cắp nhiễu nhương
Một trái ổi, con gà, dăm bài thơ dở ẹc
Thuật hô biến, mông má, phù phép
Râu ông này cấm vào nách bà kia

Thương tác giả phải thao thức đêm khuya
Họ vắt cạn kiệt tâm trí
đốt khét ngùm lóng tay cháy vàng khói thuốc
Ly cà phê đen dùng làm chất xúc tác để viết được
Những bài thơ cỏn con bị đánh cắp giữa ban ngày

Rồi những sản phẩm vay mượn được đưa vào hàng ngũ sánh vai
Cùng những sản phẩm từ nơi khác cũng vay mượn
Tham gia những cuộc thi mà không hổ thẹn ngùng ngượng
Lắm khi giật được giải hả hê vô cùng

Và mọi việc quy đồng về mẫu số chung
Những tham vọng hảo huyền che mờ tất cả
Từ lương tâm, lòng tự ái, đến bản ngã
Người ta vùi mình vào chốn háo danh

Ta tha thứ cho người, người có tha thứ mình không?
Đăng nhập để trả lời
0
Mất Dép

Hôm qua hương khói lòng thành
Mẹ đi lễ phật trời xanh nắng hồng
Thiền viện nhỏ bé người đông
Mẹ để đôi dép màu hồng trước sân

Bước vào quỳ lạy thánh thần
Trời phật chứng giám ban ân độ trì
Một lòng hướng nguyện từ bi
Cầu cho gia đạo việc gì cũng nên

Khấn xong mẹ già đứng lên
Lững thững ra trước cửa đền người thưa
Nắng vàng theo gió đong đưa
Mẹ tìm đôi dép mới vừa để đây

Lom khom dáng mẹ hao gầy
Tìm đâu cho thấy đôi quai màu hồng
Lao xao ngọn gió đầu đông
Mẹ mất đôi dép mà lòng không vui

Trách ai đã đến chùa rồi
Lòng còn chưa tịnh học đòi tu tâm
Đăng nhập để trả lời
0
Ghiền

Ghiền ghiền khoái khoái ghiền ghiền
Khoái ghiền ghiền khoái
khoái ghiền vu vơ

Có người khoái khoái làm thơ
Có người trái khoáy
đạo thơ người ghiền

Ghiền ghiền khoái khoái ghiền ghiền
Khoái ghiền ghiền khoái
lụy phiền lòng nhau
Đăng nhập để trả lời
0
Trái Môi

Mắt là cửa sổ tâm hồn
Hoàng hôn sóng vỗ
dập dồn bờ tim

Mi cong mộng mị buông rèm
Trỗi cung đàn nguyệt
hương đêm ngát tình

Hoa môi là đóa hồng xinh
Trái cười lúng liếng
lung linh sao trời

Trái duyên say đắm bao người
Làm sao quên được
nụ cười đáng yêu
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Say

Đêm nay rượu cạn lòng chửa say
Tình khô đáy cốc em hiện về
Bên nhau âu yếm lau dòng lệ
Giây phút tuyệt vời ta bỗng say

Ta say men tình say đắm say
Văng vẵng lời vàng đá hẹn thề
Nghìn năm còn yêu dù dâu bể
Rượu can lâu rồi lòng vẫn say
Đăng nhập để trả lời
0
Ghen

Có chú ong con
Xoe tròn đôi mắt
Say sưa hút mật
Trong búp sen non

Nhìn ông trăng tròn
Áo vàng óng mượt
Dáng ngà nghịch nước
Khua bóng cô miên

Mây nép nghiêng nghiêng
Gió lùa e thẹn
Trách người lỗi hẹn
Ai nở quên rồi

Hạt mưa buồn trôi
Ong bay lất phất
Căn tròn túi mật
Quên cả lối về

Bờ môi ngủ mê
Trăng khuya đơn lạnh
Gió mây chao chạnh
Trách người say hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Hương Yêu

Môi em hồng đóa hoa mơ
Hương trinh ngà
ngọc thẩn thờ môi anh

Cánh tình bay vút trời xanh
Đôi tim hòa quyện
mộng lành hương yêu
Đăng nhập để trả lời
0
Lọn Tình Xa Nhau

Phà nỗi nhớ vào khói cỏ tương tư
Ủ sầu thương lên men cay chất ngất
Anh nhủ rằng chỉ là mơ, đâu có thật!
Sao lệ tràn khắc khoải trái cô miên

Trên bàn phấn mọi thứ vẫn còn nguyên
Chiếc son môi màu lửa yêu rực rỡ
Lọ nước hoa mùi thơm còn dang dỡ
Em xa rồi để nỗi nhớ cho anh

Chiếc áo khoác bằng nỉ màu thiên thanh
Còn mùi tóc nồng hương tình yêu dấu
Đôi găng tay nằm yên trong túi áo
Bao lâu rồi quên ủ ấm cho ai

Rượu chưa cạn mà hồn anh đã say
Say men nhớ tràn trề tim sóng sánh
Anh thu mình trong góc giường hiu quạnh
Lọn tóc tình chít vành trắng đau thương
Đăng nhập để trả lời
0
Say

Say! ừ thì ta cứ uống cho say
Còn chung nào thì uống cạn đêm nay
Để ngày mai khi con tim giã rượu
Ta lại uống và say vẫn cứ say
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn

Chiều thu gió cuốn lá rơi
Đỏ hồn hoang dại lả lơi suối nguồn
Mưa gieo hạt nhớ sầu tuôn
Bóng tà thơ thẩn thẹn thùng che nghiêng
Đăng nhập để trả lời
0
E Thẹn

Em như con sóc trên cành
Giương đôi mắt ngọc lá xanh thẹn thùng
Gió lay suối tóc nâu nhung
Mi ngoan hãy khép môi rung giao tình
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếc

Cải ngồng nứt nụ ra thơ
Cánh vàng óng ả dệt mơ giữa đồng
Cuốc cuốc quên tát gàu sòng
Luống cày thiếu nước chạnh lòng mùa sang
Đăng nhập để trả lời
0
Chờ

Bao giờ cải mới lên ngồng
Mùa vàng ngập lối sương đồng long lanh
Bao giờ cải mới lên xanh
Cho luống nhặt hạt dỗ dành mùa sau
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.12.2015 20:24:44 bởi Nguyệt Hạ>
Chợt Nhớ

Sáng nay lá hát sau vườn
Chim non tíu tít tắm sương nô đùa
Cỏ vàng chải tóc chờ mưa
Nắng hồng dệt lối anh vừa nhớ em

Xe mây hạ cánh bên thềm
Chở làn hương mộng nhung mềm xa xưa
Nụ tình hàm tiếu đong đưa
Trái môi sóng sánh như vừa hôn em

Ngân nga chuông gió ru tim
Sáo trời trầm bỗng da mềm trong nhau
Chao nghiêng cánh bướm động đào
Sóng tình xô ngã con tàu lên mơ

Cỏ vàng đan lối hững hờ
Gió lay khe khẽ sương mờ trên tay
Bình minh gáy sáng gọi ngày
Con tim héo hắt đong đầy nhớ thương
 
 
 
R


Đăng nhập để trả lời
0
Lỡ

Trăng xưa mộng vỡ lâu rồi
Sương đêm héo rũ bồi hồi tàn canh
Kiếp sau nếu có tình xanh
Xin làm cây cỏ dỗ dành mùa yêu
Đăng nhập để trả lời
0