📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vùng Trời Dang Dỡ

1.451 trả lời, 113.137 lượt xem — Trang 38 / 49
Bẽn Lẽn

Em về gom nắng heo may
Tô đôi mắt ngọc
trang đài viền mi

Đồng mơn nhánh lúa xuân thì
Chau vành nguyệt khuyết
xanh rì mạ non

Trái cười bẽn lẽn môi son
Trái duyên lúng liếng
héo mòn nhành si
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.12.2015 17:23:55 bởi Thương Hoàng>
Xa

Đường khuya gió rụng tiêu điều
Lòng ai góp nhặt
ít nhiều tâm tư

Sương rơi lác đác dạ từ
Cuộc tình giãy chết
khi người sang ngang
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu

Anh là hạt cỏ ngậm sương
Uống trăng say gió
bên đường ngủ đông

Chờ em ghé chiếc môi hồng
Thuyền tình cập bến
ngọt dòng hương yêu
Đăng nhập để trả lời
0
Thương Con

Có bao giờ ba lại hết thương con
Từ đỏ hỏn đến ngày nay khôn lớn
Cũng lắm khi làm nũng nịu, ngỗ ngớn
Ba xé lòng dạy dỗ rồi thứ tha

Con bây giờ giận dỗi lời hôm qua
Nhưng ngày sau lớn lên con sẽ hiểu
Cha mẹ nào cũng khó khăn cam chịu
Lo con mình được hạnh phúc vui tươi

Con đau một phụ mẫu đau mấy mươi
Ba vất vã vừa làm cha làm mẹ
Vì hàng ngày con đang sống bên mẹ
Nhưng vụng về nên lạc lõng bơ vơ

Con bây giờ còn lứa tuổi ngây thơ
Tâm dại khờ dù lớn ngoài thể xác
Con nghĩ mình như chim sâu khao khát
Tung cánh bay dù chưa bay ngày nào

Lệ con chảy làm mắt ba quặn đau
Chua xót buồn cố dằn lòng răn dạy
Ba rầy con mà tim mình tê tái
Con khổ một còn ba gấp trăm lần

Thật đắng lòng vì trong cuộc hôn nhân
Con thiếu đi tình thương từ phân nửa
Khi con lạnh ai là người đốt lửa
Con sai đường ai dìu dắt chân son

Con lầm lỡ ba trọn đời héo hon
Đăng nhập để trả lời
0
Tìm Lại Tuổi Thơ

Hãy chở tôi ngược về vùng quá khứ
Có cây cầu lắc lẻo giắt ngang đê
Có tiếng gà gáy sáng nơi miền quê
Có trẻ thơ hồn nhiên cười tíu tít

Có thằng bé hái găn bị ong chích
Có môi hồng khúc khích hát ru em
Có suối tóc trăng đêm chải dịu mềm
Qua ấu thơ lên trên triền cỏ dại

Có tiếng chim bìm bịm kêu hoang hoải
Có khói đồng nghi ngút cháy vàng mây
Có mẹ già lưng khòm tóc sương phai
Có anh trai ê a dạy đọc chữ

Ôi nhớ lắm những mùa đông cô lữ
Tuyết nơi này như mây trắng quê xưa
Trời ráo hoảnh lòng tôi chợt tuôn mưa
Nỗi nhớ quê biết bao giờ mới dứt
Đăng nhập để trả lời
0
Nửa Trái Tim Yêu Người

Mình dìu nhau đi quá nửa đường trần
Nửa chữ duyên, nửa nợ nần số kiếp
Nửa chiếc giường, nửa chông chênh giấc điệp
Nửa rong rêu bám nhau cuộc phong trần

Một nửa nhớ thì chẳng thể bâng khuâng
Một nửa tình lửa yêu không bùng cháy
Một nửa đời chưa gọi là oan trái
Nửa lỗi lầm đã thương xót nghìn thu

Ta biết được khi trăng tỏ hay lu
Ta biết được khi trời mưa hay nắng
Ta biết được đêm đen nằm thức trắng
Nhưng tình đắng thì không biết bao giờ

Những con chữ gượng ghép dệt vần thơ
Nửa trái tim hững hờ cùng năm tháng
Nửa cuộc tình vướng lưới yêu chết cạn
Nửa cuộc đời chìm sương khói mong manh

Yêu nửa vời đau thấu tận trời xanh!
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu Lầm

Em cô đơn giữa cuộc tình chống vánh
Giữa đôi bờ ốc đảo phủ sương mờ
Giữa đêm đen nếm trái sầu vu vơ
Bước khập khiễng tim hững hờ gục ngã

Em không khóc nhưng lòng mưa lã chã
Hồn nhói đau dâng men đắng tràn mi
Từng lời yêu trải khắp trên lối đi
Em yêu anh, yêu người trong lầm lỡ

Em yêu anh yêu đến từng hơi thở
Em yêu người trong vạt nắng mong manh
Biết làm sao, làm sao quên được anh
Khi nỗi nhớ hằn sâu vào tiềm thức

Em muốn xoá, xoá hết những ký ức
Khi càng quên là nhung nhớ nhiều thêm
Em uống say để men ngập buồng tim
Cơn mưa đắng lạnh hoài như không dứt

Yêu một lần mà ngàn năm ray rức
Yêu một lần thổn thức mấy cô miên
Mỗi trái tim yêu bằng lý lẽ riêng
Em yêu anh một tình yêu tận hiến
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.12.2015 18:02:55 bởi Thương Hoàng>
Đau Tình

Tôi lấy màn đêm cứa tim mình
Cho tiếng yêu vỡ thành muôn mảnh
Tôi hứng sương mù xóa cô quạnh
Một lần lạc bước
là xa nhau cả đời

Tôi thả tim mình nổi chơi vơi
Trong ly men đắng sầu vạn cổ
Tôi hứng lệ tràn mưa loang lỗ
Biển khuya sóng vỗ
tôi ngồi đếm lá thu

Tôi đốt hồn mình trong khói mù
Cỏ tương tư sương mòn dĩ vãng
Tôi nghe tiếng lòng đau vỡ rạn
Đêm không muốn sáng
nên bình minh chưa về
Đăng nhập để trả lời
0
Nụ Hôn Khó Phai

Này cô bé tuổi mười ba răng khểnh
Em nhìn gì mà lơ đễnh mộng mơ
Môi chúm chím mọng đào xinh ngẩn ngơ
Chú bướm vàng thẩn thờ quên vỗ cánh

Này cô bé tuổi mười bốn đỏng đảnh
Em gội gì mà suối tóc gấm hoa
Lúm đồng tiền đẹp duyên dáng mặn mà
Hút hồn anh những buổi chiều tan học

Này cô bé tuổi mười lăm ngà ngọc
Em nghĩ gì mà nụ cười thần tiên
Xô hồn anh vấp tà áo ngã nghiêng
Bay quanh em chiều hạ vàng rực rở

Này cô bé tuổi mười sáu chớm nở
Ngát mùa xuân hồng thắm vườn bướm ong
Khiến chân anh chao lượn theo lòng vòng
Cái chớp mắt sóng lòng dâng mưa bão

Này cô bé có làn môi thu ảo
Hút môi anh cuốn vũ trụ quay cuồng
Nụ hôn đầu thơm mật ngọt ngát hương
Tuổi học trò, tóc bím ơi nhớ mãi
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Say Nhớ Người

Khi tôi say bỗng dưng lại muốn khóc
Khóc đời mình sao lắm nỗi gian truân
Khóc duyên kiếp qua bao cuộc phong trần
Khóc cho em, nửa đường tình dang dỡ

Trời không thương cho mình làm chồng-vợ
Nên tìm nhau trong cõi mộng trời mơ
Em hiện về trong cốc đắng chơ vơ
Em đứng đó hững hờ buông liễu rũ

Khi tôi say mắt buồn nhưng không ngủ
Như trời chiều kéo vân vũ không mưa
Tiếng sương đêm mà ngỡ tiếng người xưa
Tôi nhớ em men sầu lên đắng đót
Đăng nhập để trả lời
0
Đất Lạnh

Ngủ đi em giấc mộng sầu miên viễn
Đời vô thường vương vấn phút ly tao
Đêm lạnh lẽo hờn nhánh gió xanh xao
Môi chiều tím nghẹn ngào ngưng tiếng thở

Ngủ đi em, xin em đừng lo sợ
Anh thắp đèn xua bóng tối cô miên
Nếu em lạnh anh đắp cánh hồng liên
Ướp mái tóc mùi hương thơm dị thảo

Ngủ đi em, đây chỉ là mộng ảo
Cho ta quên mệt mỏi cuối con đường
Phía bên kia là trời lộng ngát hương
Là thiên đường của tình yêu vĩnh cữu

Bài thơ sầu anh viết ru em ngủ
Xây ước mơ cho giấc điệp nghìn thu
Dù ngăn cách bỡi lòng đất âm u
Em gắng chờ đến khi mình tương ngộ

Đất ôm em trong vòng tay tịnh độ
Chải tóc gầy pha tuyết trắng sương đêm
Tiếng dế than như chất chứa nỗi niềm
Trăng chếch bóng trong tim sầu lạnh buốt

Trên lối mòn sỏi đá chân não nuột
Bước miên du trở về cõi vô thường
Nơi gởi tạm một hơi thở còn vương
Mùi hương yêu chôn giữa miền đất lạnh
Đăng nhập để trả lời
0
Nghiệp Duyên

Người đến cõi vô thường bằng hơi thở
Nên ngưng thở rời bỏ cõi vô thường
Trần gian là một quán trọ bên đường
Chào lữ khách đến - đi như cỏ dại

Khi ta đến tay trắng không của cải
Khi ta đi không của cải trắng tay
Đến và đi thì ai cũng như ai
Chém giết và tranh giành
cũng không kéo dài được hơi thở

Đến và đi là hai chữ duyên nợ
Hết duyên nợ là cõi tạm lìa xa
Sống nghèo hèn hay giàu có xa hoa
Cũng ta bà đến khi tàn hơi thở

Có người đi nuối tiếc điều dang dỡ
Có người rạng rỡ vì đại công cáo thành
Suy cho cùng cũng hai chữ lợi danh
Dù buồn đau hay vui vẻ
cũng về chung chín suối

Hãy cười lên cho đến giây phút cuối
Đời là chuyến xe khi chậm khi tốc hành
Bỡi nghiếp chướng hay duyên thiện điều lành
Sống ra sao cũng chỉ một hơi thở
Đăng nhập để trả lời
0
Suy Gẫm!

Tôi làm thơ để trang trải nỗi niềm
Khi buồn vui, đau thương, và hạnh phúc
Trong một giây hay một lúc
Những thi từ vi vút
lao xuống dòng mực xanh

Thơ tôi viết không mạch lạc ngọn ngành
Không vần điệu hay bố cục
rất thường khi phạm niêm luật
Sai chính tả
ý từ không đồng nhất
Và không thích hợp không gian lẫn thời gian

Thơ tôi viết đọc trúc trắc không rõ ràng
Vốn từ vựng còn nghèo nàn thô thiển
Người mắng tôi là cực đoan ti tiện
Chẳng hiểu thơ cũng học đòi làm thơ

Tôi đã nói là tập tễnh khù khờ
Có học trường lớp đâu chẳng mù mờ mò mẫm
Tôi rặn từng chữ
đong từng câu
mồ hôi ướt đẫm
Không như người - nhà bác học, thở cũng ra thơ!

Tôi vốn dĩ viết xằng bậy vu vơ
Nhưng thưa rằng bài thơ đâu có tội
Cũng không đúng sai hay thấp cao vời vợi
Những khi buồn thì ghép chữ mà chơi

Không hạng thứ, chỉ trái sầu buông lơi
Để cảm xúc người viết - người đọc cùng giao cảm
Người khen hay, kẻ chê là nói nhảm
Không học cao nên thơ phú thanh đạm
Tôi ngốc nghếch bì bõm cũng qua ngày

Dù dốt nát cũng không màng mượn vay
Không nhút nhát nên nghĩ gì cứ viết
Nếu người chê rằng tôi kém hiểu biết
Xin cảm ơn, sẽ tu chỉnh ngày sau
Đăng nhập để trả lời
0
Say Tình

Đôi mắt nai ơi đừng nhìn anh nữa
Đừng để lửa tình thiêu đốt tim anh
Chiều còn chưa tàn đêm đã lên nhanh
Vì dòng suối ngọc ngàn sao lấp lánh

Đôi môi vành nguyệt đừng cười ma mảnh
Đừng để mọng đào quyến rủ hương say
Bình minh chưa thức ong mật đã bay
Vì đóa hoa thơm tình xuân bát ngát

Mái tóc ngọc huyền đừng bay đi lạc
Đừng để ngón tay vũ khúc nghê thường
Thu vàng ngập lối hạ còn vấn vương
Vì dòng ngân hà lung linh thủy mặc

Tà áo trinh nguyên đừng lay ngủ sắc
Đừng để thơ tình mê hoặc hồn anh
Nắng lùa lên cao sương còn buông mành
Vì gối uyên ương dỗ dành giấc ngọc

Đôi gót sen hồng đừng đi ngang dọc
Trong trái tim anh chi chít vết chân
Ngày buồn nhớ em hạt nước bâng khuâng
Xin em dừng lại đừng trêu anh nữa

Anh đã yêu em yêu từ muôn thuở
Em sẽ là vợ, anh sẽ là chồng
Mình dắt tay nhau trèo núi vượt sông
Mình yêu thương nhau suốt đời cưng nhé
Đăng nhập để trả lời
0
Khoảng Lặng

Có những khoảng lặng lớn mênh mông
Nằm trong chiếc lá đông vàng úa
Có những nỗi buồn từ muôn thuở
Chất chứa đau thương tim dại khờ

Có những giận hờn trong giấc mơ
Nằm trong đôi mắt trơ hờn tủi
Có những nỗi buồn đang rong ruổi
Bay trong nắng chiều tím chơi vơi

Có những khoảng vắng ở trong đời
Ta thấy được mình trong đêm trắng
Ta nghe hồn mình lên men đắng
Những nỗi cô đơn tiếng dế mòn
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng Chạp Nghẹn Ngào Thương Nhớ

Tháng mười hai se se miền tuyết lạnh
Tháng mười hai hiu quạnh con chào đời
Tháng mười hai mẹ chín suối nghỉ ngơi
Tháng mười hai con chơi vơi côi cút

Tháng mười hai lê gót mòn lá trút
Tiếng khóc thầm tấu khúc nhạc bi ai
Nghẹn đắng đót hoen viền mắt chua cay
Tháng mười hai nhuốm mây sầu chất ngất

Tháng mười hai mẹ về từ lòng đất
Mẹ bồng con bằng ánh mắt hiền hòa
Mẹ ru con bằng dòng sữa hương hoa
Con tu oa mẹ chạnh lòng sương khói

Mẹ chăm chút dạy con từng tiếng nói
Con gọi cha mẹ vui sướng tột cùng
Mẹ quạt nồng đắp lạnh từ không trung
Mẹ dõi theo từng bước con chập chửng

Con thành nhân nhờ mẹ hiền hậu thuẫn
Bằng tình thương xa cách vô bến bờ
Tháng mười hai con chấm lệ đề thơ
Kính mẫu thân muôn đời con thương nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
Sang Ngang

Lúa chiêm hứng gió xanh rì
Đồng mơn lách cách
xuân thì trổ bông

Em tôi gạt lệ theo chồng
Thuyền hoa rời bến
khơi dòng tâm tư

Mái chèo lạc lõng dạ từ
Nửa bờ sương khói
đưa người sang ngang

Đăng nhập để trả lời
0
Ngày Buồn

Có những ngày anh ngồi đếm lá rơi
Nghe tiếng gió ru hời buồn man mác
Mỗi mùa sang rừng thay màu áo khác
Nỗi nhớ em vẫn màu trắng trinh nguyên

Có những ngày nghe tiếng hót chim quyên
Câu đượm buồn của mùa thương dang dỡ
Trăng chưa tròn mà khuôn yêu đã vỡ
Xa lâu rồi lòng còn ngỡ hôm qua

Có những ngày thả nỗi nhớ trôi xa
Có những ngày nhạt nhòa trong khoảng lặng
Có những ngày tràn đau thương bi hận
Có những ngày lận đận nhớ ngày xưa

Đăng nhập để trả lời
0
Chiếc Lá Mùa Thu Đã Qua Đời

Có những ngày gió lạnh thổi mùa sang
Chiếc lá vàng bay về trong triền nhớ
Ngày môi hồng như hoa lan chớm nở
Ngày chúng mình bỡ ngỡ bước vào yêu

Chiếc lá vàng rơi lên tóc nuông chìu
Anh tưng tiu nhặt làm quà sính lễ
Cô dâu mới e thẹn bên chú rể
Chén môi hồng say đắm phút giao bôi

Tuổi đôi tám ánh trăng đẹp rạng ngời
Anh chơi vơi trước dòng sông định mệnh
Sợ một ngày chiếc thuyền hoa cập bến
Em sang sông bỏ lại anh một mình

Một chiều mưa tầm tả kiếp điêu linh
Anh lặng thinh nhìn kiệu hoa rực rỡ
Pháo vu quy nổ rền tim nghẹn thở
Anh đào huyệt chôn vội xác lá vàng

....

Có những ngày anh ngồi nhớ miên man
Chiếc lá vàng của mùa thu kỷ niệm
Trong tim son ngày nào em tẩm liệm
Chiếc lá vàng mùa thu đã qua đời
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Già

Em ngồi anh nhổ tóc sâu
Hỏi bao nhiêu sợi
sợi nào thương anh

Sợi dài sợi ngắn duyên lành
Bao nhiêu sợi bạc
để dành em thêu

Thêu đôi long phượng nhiễu điều
Đêm về gối mộng
mình yêu nhau hoài
Đăng nhập để trả lời
0
Vượt Cạn

Bình minh nở nhụy khai hoa
Hạt sương buổi sớm
tu oa giữa rừng

Đàn chim tíu tít hót mừng
Nụ cười mây trắng
thơm lừng sữa non

Bàn tay nựng nịu môi son
Ầu ơ ... ru ngủ
mẹ tròn con vuông
Đăng nhập để trả lời
0
Mái Tranh Hạnh Phúc

Líu lo chim hót gọi ngày
Mái tranh thức giấc
nương khoai đợi chờ

Mắt huyền lóng lánh cỏ mơ
Khói lam biên biếc
nhởn nhơ lên đồng

Nghé ngọ nghịch ngợm chạy rong
Đừng giẫm ngọn lúa
đau lòng mẹ cha

Nắng lên vun bón nương cà
Mưa xuống tươi mát
ruộng hoa đón mừng

Vợ chồng hạnh phúc giữa rừng
Duyên nghèo đính kết
không ngừng thương yêu
Đăng nhập để trả lời
0
Hương Đêm

Có đôi mắt đang nhìn ra cửa sổ
Em thấy gì ... vết loang lỗ thời gian
Trách tha nhân ai nở giấu trăng vàng
Để trần gian mập mờ trong u tối

Có mái tóc nhuộm màu đêm nông nổi
Nghiêng bóng mình lướt vội dưới làn xe
Em thấy gì ... đôi khóe ngọc tròn xoe
Đêm hững hờ dập dìu buông tiếng thở

Có bờ vai đang bâng khuâng trăn trở
Cõi vô thường rồi sẽ đi về đâu
Em thấy gì ... bờ diễm lệ mưa ngâu
Em về đâu ... thành phố buồn ngưng thở
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.01.2016 19:49:28 bởi Ct.Ly>

Từ khi ... người bỏ rơi ............thơ ...???
buồn cười ta nói yêu thơ không rời !!!

 

..............................
yêu anh em hãy ráng giữ lời ...
thơ là hơi thở tình để nhớ .....
mưa tình nhỏ giọt khắp hồn tôi ...



Xin chở tôi về ,Tâm mê ,Hoài Thu
Cho trọn cuộc Tình
Đăng nhập để trả lời
0
Khóc

Khóc là vết cứa sâu trong lòng
Làm tim ngập tràn dòng máu đỏ
Theo tiếng nấc tràn dòng suối nhỏ
Những viên sỏi gọi ngọc lưu ly

Khóc là chuổi sầu thương vô vi
Mà không ai biết khi nào khóc
Trong bao lâu, tại sao lại khóc
Ít hay nhiều trong lúc vui hay buồn

Khóc là khi nhược thủy trào tuôn
Từ trái tim đến mắt, mưa đổ
Khóc là những vết mờ loang lỗ
Xóa nổi sầu vây kín tim đơn

Nên người ta khóc khi dỗi hờn
Khóc khi cô đơn vì buồn tủi
Vì nhớ người yêu hay nông nổi
Khóc cũng đâu cần có lý do

Đăng nhập để trả lời
0
Anh Ra Đi Thật Rồi Sao???

Anh ra đi bình yên trong giấc ngủ
Anh đã về bên thiên chúa yêu thương
Ngủ đi anh, ngủ đi mộng bình thường
Ly bia lạnh vấn vương bờ môi ấm

Những đôi mắt Tiếu Lâm Hội ướt đẫm
Tiễn nụ cười dí dõm vào thiên thu
"Gạo nàng hương, nanh chồn buồn thu lu
Con ba khía quên chanh đường ớt đỏ"

Hạt mân côi xót thương anh lệ nhỏ
Xuống Trương Tam - Lý Tứ đệ với huynh
Chung Thuỷ Hử chưa cạn hết nghĩa tình
Anh ra đi tuyết trong lòng lạnh lắm

Những suy tư mẹ Việt Nam xa thẳm
Niềm khắc khoải trong khói lửa quê hương
Anh ra đi giữa lúc còn nhiễu nhương
Tiếc hùng khí người trai còn chưa toại

Chung rượu này thay cho lời chưa nói
Ngậm ngùi thương một kiếp cõi nhân sinh
Anh đi vội lặng lẽ cuộc hành trình
Bỏ anh em nỗi thương sầu ngơ ngác

Tiếng gió đông hay trống lòng man mác
Chiếc lá khô cạn dòng nhựa dương trần
Ngủ đi anh đừng mộng mị bâng khuâng
Ngủ đi anh cho nụ cười thanh thản

Anh đi rồi tuyết rơi sầu bảng lảng
Anh đi rồi anh đi thật rồi sao
Anh đi rồi còn đây những niềm đau
Nghĩa đệ huynh ngàn sau em vẫn nhớ

"Ai có dè ... hỏng dè ... đâu phải xe đạp mà có dè" .... dang dỡ
Đăng nhập để trả lời
0
Đời!

Hôm nay võng lọng cao sang
Ngày mai ra đàng
chưa chắc hơn ai

Cũng vì con tạo lá lay
Mấy ai giữ mãi
được ngày hôm qua

Rồi cũng về bãi tha ma
Sống sao cho đặng
làm ma không hèn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.12.2015 17:01:20 bởi Thương Hoàng>
Cũng vì hai chữ từ bi
Làm thân cò vạc
bõm bì thâu đêm

Cũng vì chọn phải cành mềm
Làm thân cò vạc
thâu đêm bõm bì

Cũng Vì Hai Chữ Từ Bi
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Ngây

Anh là vạc nắng cuối trời
Em là mây trắng
trọn đời bên nhau

Em hãy theo gió về mau
Để cho hạt nắng
thắm màu môi nhung
Đăng nhập để trả lời
0
Đau!

Tháng mười hai tuyết về đêm lạnh giá
Như cứa sâu vết cắt cuộc chia ly
Nổi đau đớn khóc tiễn biệt người đi
Những anh em có ai còn ai mất

Một năm trước lòng tôi đau chất ngất
Khi người anh lặng lẽ bỏ cuộc chơi
Và giờ đây người anh nữa lìa đời
Bạn tôi ơi, những ai còn, ai mất, ai sắp mất

Tôi mong muốn tin này không có thật
Nhưng cớ sao nước mắt cứ lưng tròng
Trời thương ai gieo tuyết lạnh mùa đông
Tuyết tan theo linh hồn người đã khuất

Mất anh rồi vì tin này là thật
Nỗi đau này ngây ngất chín tầng mây
Mới hôm nào anh vẫn còn nơi đây
Mất anh rồi, anh tôi vừa mới mất
Đăng nhập để trả lời
0