Màu Hy Vọng
Trong nỗi đau tột cùng tôi bỗng thèm sự sống
Nghe chim hót và ngắm ánh bình minh
Điều giản dị sờ mó gương mặt mình
Nhưng bàn tay không vâng lời khối óc
Tôi thấy mình vô vọng nên bật khóc
Tiếng khàn đặc chưa tượng hình thanh âm
Chui ngược vào cuống thực quản lặng thầm
Nén nỗi đau dòng khô rơi xuống khóe
Từng giọt đều nhỏ xuống ống nhịp khẽ
Khắp châu thân rần rần cuộc giao tranh
Sự tồn vong như sợi chỉ mong manh
Tôi chợt thèm một mình tự ngồi dậy
Bàn tay gầy cố dang ra nắm lấy
Chút nắng tàn vương trên mấy hanh hao
Bàn tay gầy khuất phục trước nổi đau
Tôi bỗng thấy thèm khát tia hy vọng
Trong nỗi đau tột cùng tôi bỗng thèm sự sống
Nghe chim hót và ngắm ánh bình minh
Điều giản dị sờ mó gương mặt mình
Nhưng bàn tay không vâng lời khối óc
Tôi thấy mình vô vọng nên bật khóc
Tiếng khàn đặc chưa tượng hình thanh âm
Chui ngược vào cuống thực quản lặng thầm
Nén nỗi đau dòng khô rơi xuống khóe
Từng giọt đều nhỏ xuống ống nhịp khẽ
Khắp châu thân rần rần cuộc giao tranh
Sự tồn vong như sợi chỉ mong manh
Tôi chợt thèm một mình tự ngồi dậy
Bàn tay gầy cố dang ra nắm lấy
Chút nắng tàn vương trên mấy hanh hao
Bàn tay gầy khuất phục trước nổi đau
Tôi bỗng thấy thèm khát tia hy vọng