<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.02.2017 22:16:41 bởi Thương Hoàng>
Hai Thằng Bạn
Mầy đang nướng lá phổi bằng khói thuốc giả
Tao đốt buồng gan với đế công nghệ pha cồn
Dân chơi mà
Chơi cho tới nghen con
Tao với mày có còn gì sợ mất
Suy cho cùng tụi mình ngu thật
Mầy ở lại học tới nơi chốn
Tao tha hương lặn ngụp sống qua ngày
Cũng bằng cấp nhưng chẳng bằng ai
Cái gốc gác là giấy chứng nhận tương lai
Túi hiện kim làm xe máy ủi đường xây lô cốt ngồi mát
Còn đống bầy nhầy chất xám đổ thùng rác
Học phờ phạc ông xuống thằng
Ăn nhậu nhẹt thằng lên ông
Trách ông trời không cho mình nhúm lông
Chút son môi hồng tô villa xế hộp
Thấy người ta khoe giàu sang phát ngộp
Phận mình như hột mè dính kẻ răng
Cái xứ sở có hệ thống quản lý lằng nhằng
Một sợi dây kinh nghiệm rút hoài không hết
Ăn con cá trái cà cũng sợ chết
Không hóa chất thì cũng hụt tiền vì vật giá leo thang
Uống đi mầy đừng ngồi đó oán than
Trách cha ông mình vụn tính toán
Không dạy nghề hai ngón
Móc vật tư xây biệt thự sân vườn
Làm ngao nữa mai tao tiếp tục tha phương
Mầy lên phường xin chiếc xe bán ốc vừa bị hốt
Nốc ly nữa cho nhiệt cồn thiêu đốt
Hết lá gan mới can đảm làm người
Tao chẳng màn phú quý mong cầu no
Mầy bốn miệng chỉ hai tay lo độ nhật
Tụi nó ôm đống vàng than cơ cực
Giàu bạc tiền nhưng nghèo nhân cách hơn mình
Mầy ráng cho hết kiếp phù sinh
Tao đi rồi không hẹn ngày trở lại
Nhãn Việt kiều nhưng rách rưới ăn hại
Một chầu nước cũng lường bạn trả tiền
Tao thèm cuộc sống của người điên
Không cảm xúc nghe bưng biền xảo trá
Rượu đãi bôi lạt nhách thua nước lả
Cái này tuy pha cồn nhưng ấm cật nóng râm ran
Ô kìa! lạ chưa rượu chát đắng rụa ràn
Tanh nước mắt của mấy con cá chết
Rừng thiếu củi chưng cất men bạc phếch
Đất bán rồi lấy đâu đút ông lò
Thôi chuyện nhà nước tụi nó để tụi nó lo
Tao với mầy phận cùng đinh rỗng ruột con kiến bò lòi chữ
Rượu quán nghèo thắm tình hơn mỹ tửu
Nướng đi mầy, đốt đi mầy cho cháy hết tương lai
Mầy đang nướng lá phổi bằng khói thuốc giả
Tao đốt buồng gan với đế công nghệ pha cồn
Dân chơi mà
Chơi cho tới nghen con
Tao với mày có còn gì sợ mất
Suy cho cùng tụi mình ngu thật
Mầy ở lại học tới nơi chốn
Tao tha hương lặn ngụp sống qua ngày
Cũng bằng cấp nhưng chẳng bằng ai
Cái gốc gác là giấy chứng nhận tương lai
Túi hiện kim làm xe máy ủi đường xây lô cốt ngồi mát
Còn đống bầy nhầy chất xám đổ thùng rác
Học phờ phạc ông xuống thằng
Ăn nhậu nhẹt thằng lên ông
Trách ông trời không cho mình nhúm lông
Chút son môi hồng tô villa xế hộp
Thấy người ta khoe giàu sang phát ngộp
Phận mình như hột mè dính kẻ răng
Cái xứ sở có hệ thống quản lý lằng nhằng
Một sợi dây kinh nghiệm rút hoài không hết
Ăn con cá trái cà cũng sợ chết
Không hóa chất thì cũng hụt tiền vì vật giá leo thang
Uống đi mầy đừng ngồi đó oán than
Trách cha ông mình vụn tính toán
Không dạy nghề hai ngón
Móc vật tư xây biệt thự sân vườn
Làm ngao nữa mai tao tiếp tục tha phương
Mầy lên phường xin chiếc xe bán ốc vừa bị hốt
Nốc ly nữa cho nhiệt cồn thiêu đốt
Hết lá gan mới can đảm làm người
Tao chẳng màn phú quý mong cầu no
Mầy bốn miệng chỉ hai tay lo độ nhật
Tụi nó ôm đống vàng than cơ cực
Giàu bạc tiền nhưng nghèo nhân cách hơn mình
Mầy ráng cho hết kiếp phù sinh
Tao đi rồi không hẹn ngày trở lại
Nhãn Việt kiều nhưng rách rưới ăn hại
Một chầu nước cũng lường bạn trả tiền
Tao thèm cuộc sống của người điên
Không cảm xúc nghe bưng biền xảo trá
Rượu đãi bôi lạt nhách thua nước lả
Cái này tuy pha cồn nhưng ấm cật nóng râm ran
Ô kìa! lạ chưa rượu chát đắng rụa ràn
Tanh nước mắt của mấy con cá chết
Rừng thiếu củi chưng cất men bạc phếch
Đất bán rồi lấy đâu đút ông lò
Thôi chuyện nhà nước tụi nó để tụi nó lo
Tao với mầy phận cùng đinh rỗng ruột con kiến bò lòi chữ
Rượu quán nghèo thắm tình hơn mỹ tửu
Nướng đi mầy, đốt đi mầy cho cháy hết tương lai