📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Chẳng Thể Nào Anh Lại Giấu Đựơc Em

32 trả lời, 7.231 lượt xem — Trang 1 / 2
Chẳng thể nào anh lại giấu đựơc em
-Khuyết Danh-

Chẳng thể nào anh lại giấu được em
Em hiểu cả qua ánh mắt anh nhìn người con gái ấy
Một chút đam mê,một chút thôi nhưng bỗng cháy
Một chút cũng đủ làm tan vỡ trái tim em

Một chút thôi ngỡ là sẽ quên
Nhưng sao tia chớp trời chẳng còn bình lặng
Bão tố trong em khi nụ hôn anh hờ hững
Khi anh thẩn thờ ngay cả lúc có em

Chẳng có gì để mà em ghen
Em biết thế vì anh vẫn luôn đúng hẹn
Hoa vẫn thắm chờ mỗi lần em đến
Nhưng trong sâu thẳm lòng mình em biết đã mất anh

Nói đi anh hôm nay trời rất xanh
Gió rất nhẹ,nắng vàng con đường nhỏ
Em vẫn mong trời đẹp thế cho mỗi lần mình gặp gỡ
Ngay cả là ngày mình sẽ nói xa nhau

Em sẽ buồn nhưng không giận anh đâu
Em sẽ khóc mà không hề hờn trách
Sẽ tự quay đi tự lau nước mắt
Như em sẽ làm cho những ngày sau

Em thà một lần thực sự đớn đau
Một lần khóc nhưng một lần hạnh phúc
Bởi em biết anh đã một lần thành thật
Đã một lần anh đã vì em

Em đã buông tay hạnh phúc đã vỡ tan
Nhưng em biết nó đã từng hoàn hảo
Bởi em không thể nâng niu gìn giữ
Một cái gì đã rạn nứt từ lâu.










Đăng nhập để trả lời
0
KHOẢNG TRỐNG BẤT THƯỜNG

Khi nghĩ đến ngày mình không còn bên nhau
Vì trăm ngàn lý do hoặc không có lời thanh minh nào cả
Hạnh phúc bây giờ thuộc về người xa lạ
Em phải tìm đến nơi cho vay mượn nụ cười

Cuộc đời xếp đặt mọi điều là những cuộc chơi
Và chỉ mỗi người mới biết là được mất
Em sợ lúc cuộc chơi mình kết thúc
Ai ra đi nhẹ nhàng?
Ai ở lại tái tê?

Em biết chẳng nên nói trước điều gì
Nhưng vẫn giật mình về một nỗi buồn đang đợi em đâu đó
Trái tim em mỏng manh như lá cỏ
Làm sao níu kéo bước chân người?

Khoảng trống bất thường của em - chỉ thế thôi
Bước vào giữa ngày mưa ngày nắng
Em vẫn đợi hết tháng năm dài rộng
Bằng nỗi nhớ bình yên trong trái tim mình.


Khuyết Danh
Đăng nhập để trả lời
0
Lời Mị Châu

Xin đừng gọi Mị Châu là " giặc"
Vì yêu chồng nên thiếp hoá phụ cha.
Ánh ngọc trai bao năm chẳng thể già
Bởi nước mắt, bởi tình yêu trong trắng...

Lông ngỗng nhẹ mà nghĩa tình thì nặng
Trọng Thuỷ ơi ! Thiếp đợi đến bao giờ ?
Lông ngỗng trắng phập phồng như hơi thở
Cứ lạc vào ám ảnh cả cơn mơ

Tình yêu ư? Người chẳng đẹp như thơ
Sự phản bội - Trời ơi! - Là có thật
Giữa dòng đời biết đâu miền được - mất
Chỉ một niềm tin trao trọn vẹn cho người.

Mang trái tim đi suốt dọc cuộc đời
Không tìm thấy nơi bến bờ bình lặng
Trong hạnh phúc là tột cùng cay đắng
Ta nhận ra mình giữa khắc khoải niềm đau..........

sưu tầm
Đăng nhập để trả lời
0
Muộn
(sưu tầm)

... Với em, tôi là người đến muộn
Năm tháng vèo qua vừa lỡ chuyến tàu
Sống một nửa, một nửa dành nghe ngóng
Nửa lắng lặng giận buồn, còn nửa để xôn xao
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Lời Mị Châu

Xin đừng gọi Mị Châu là " giặc"
Vì yêu chồng nên thiếp hoá phụ cha.
Ánh ngọc trai bao năm chẳng thể già
Bởi nước mắt, bởi tình yêu trong trắng...

Lông ngỗng nhẹ mà nghĩa tình thì nặng
Trọng Thuỷ ơi ! Thiếp đợi đến bao giờ ?
Lông ngỗng trắng phập phồng như hơi thở
Cứ lạc vào ám ảnh cả cơn mơ

Tình yêu ư? Người chẳng đẹp như thơ
Sự phản bội - Trời ơi! - Là có thật
Giữa dòng đời biết đâu miền được - mất
Chỉ một niềm tin trao trọn vẹn cho người.

Mang trái tim đi suốt dọc cuộc đời
Không tìm thấy nơi bến bờ bình lặng
Trong hạnh phúc là tột cùng cay đắng
Ta nhận ra mình giữa khắc khoải niềm đau..........

sưu tầm

Hì hì,sói đồng ý với tác giả và bạn rằng gọi MC là giặc quá là thái quá,những vần thơ bạn cóp nhặt được rất hay và lạ nữa,sói chưa đọc bài thơ nào như thế này,thơ là nỗi lòng của tác giả và cũng là phần nào đó của người cảm nhận nó,ko biết bạn có muợn ý thơ cho lòng mình ko ta?[:)]
Cảm ơn bạn đã đóng góp cho thư quán!
Chúc bạn vui vẻ!
Thân ái
Đăng nhập để trả lời
0
Có thể nào nói hết được không anh ?
Tất cả mọi điều dù xót xa, cay đắng.
Trong ngực trẻ con tim chết lặng
Có thể nào nói hết được không anh ?

Đã từ lâu vắng những giấc mơ lành
Em vật vã bao đêm dài nhức nhối
Thức trắng đêm mặt vùi trong gối
Nghe ngoài trời xối xả mưa giăng.

Có thể nào nói hết được không anh?
Những náo nức của một thời con gái
Những say mê tình yêu đầu vụng dại
Những hão huyền mơ mộng tuổi hai mươi....

Cứ ngỡ đâu đã đến đỉnh cuộc đời
Nhưng cuộc đời vẫn còn đang phía trước .
Đơn giản vậy thôi - không hiểu được
Để bây giờ đau buốt trái tim.

Quá viển vông khi em cứ đi tìm
Cứ khao khao khát một mối tình vô giá
Cứ mong mỏi một ngân hà kì lạ
Cứ ngỡ cuộc đời vẫn có Romeo.......

Bàng hoàng khi mọi đợt sóng xô
Cơn bão táp dội lòng em xối xả
Em bơ vơ giữa ngân hà xa lạ
Em lẻ loi giữa thật - giả cuộc đời.

Chẳng thể nào như thế...Trời ơi!
Con có tội phải thế chăng hỡi Chúa?
Trời đất tối sầm và tim con máu ứa
Có lẽ nào con có tội khi yêu???

Đừng trách em đã mơ ước quá nhiều!
Trái tim em không hề có lỗi
Tình yêu có bao giờ thôi nông nổi
Gió có bao giờ thôi chốn biển khơi.

Chỉ thấy thương, thương quá tuổi hai mươi....
Ánh hào quang và con tim bỏ ngỏ
Đêm mưa giông thương con dế nhỏ
Nỗi chi mà nức nở suốt canh thâu?

Chẳng thể nào nói hết với nhau đâu.
Em tê tái giữa một trời giông gió
Đau xé lòng lệ trào rơi máu đỏ
Chẳng thể nào nói hết được đâu anh !

sưu tầm
Đăng nhập để trả lời
0

Thì anh lại sợ

Anh đã có em
Lẽ ra có được
Anh chẳng có em
Lẽ ra là được

Bởi vì cần nói
Với em một lời
Thì anh lại sợ
Âm thầm nuốt trôi

Bởi vì cần đến
Tìm em trước nhà
Thì anh lại sợ
Đứng nhìn từ xa

Bởi vì cần hiểu
Những lời lặng yên
Thì anh lại sợ
Cái điều anh tin

Thế là hoa nở
Khi mùa nở hoa
Thế là xuân đến
Khi mùa đông qua

Và anh chẳng kịp
Nói ra một lời
Và anh giữ lại
Nỗi lòng chơi vơi ...



sưu tầm
Đăng nhập để trả lời
0
Ta thường sống bằng những điều tưởng tượng
Nên vẫn hay trông đợi ngóng chờ.
Ngỡ lòng mình đôi lúc hoá trẻ thơ
Và vui sướng những niềm vui dại dột.

Niềm tưởng tượng mấy khi thành sự thật
Mà vẫn cho ta phút nao lòng
Quên vất vả đời thường ta vẫn gặp
Cát bụi cuộc đời đôi lúc cũng trắng trong!

sưu tầm
Đăng nhập để trả lời
0
Ký ức

Nhớ gửi chút gì làm kỷ niệm
Cầu kiểng theo chiều chân bước
Hay câu thơ dang dở tập làm
Lá bàng rơi cũng hoá thơ tình

Nhớ gửi chút gì thời mới lớn
Giận hờ rồi làm lành ngay
Đất tỏ tình cây như muốn khóc
Tay nắm trong tay hồn mất nhau rôi

Gửi chút gì để khi chia tay
Không có tiếng còi xe tiễn biệt
Em đẹp ghê trong tối hôm rằm
Ừ đỏ mặt chắc là e thẹn đó

Tặng chút gì để mai sau
Để cùng biết luôn có nhau bên cạnh
Dù bây giờ mỗi người con đường mới
Ai biết mai sau chúng mình sẽ thế nào ?


sưu tầm
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI NÓI NHƯ CƠN GIÓ

Có một lần hôm ấy
Em đã nói yêu tôi
Biết em có còn nhớ
Riêng anh làm sao quên

Lời nói như mũi tên
Bay đi ai đuổi kịp
Em nói mình tôi biết
Vào đời anh thiết tha

Lời nói như cơn gió
Bay qua bao nỗi lòng
Cuộc đời anh đón đợi
Biết bao là bão giông

Ở giữa có và không
Biết đâu là hư thực
Có còn hay là mất
Em-của tôi ngày xưa?!.
Đăng nhập để trả lời
0
Trái Tim Lầm Lỗi



Em hãy đi & đừng nhìn lại
Một chút tình tôi trót gửi nơi em
Hãy để tôi ở lại con phố quen
Trên con đường tôi vẫn lầm lũi bước


Hạnh phúc như một điều không hẹn trước
Em sẽ buồn & tôi cũng như em
Nếu có gặp, vờ như sẽ không quen
Nếu có nhớ, cũng chỉ là xa vắng

Một đôi lần một chút nắng vàng hanh
Theo bóng em làm tôi xao xuyến
Nửa vô tình , nửa như quyến luyến
Nửa dối lòng, nửa muốn bước theo em

Và trách trời sao nỡ trao duyên
Kẻ ngỡ ngàng kẻ thờ ơ đến lạ
Trái tim yên thêm một lần sa ngã
Em một đường , anh ở phía không em

sưu tầm
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Một người em yêu.
*_* Tặng người tôi yêu.
Hãy để anh đánh thức mỗi bình minh
Anh sẽ dậy trước khi gà gáy sáng
Anh sẽ đến sớm hơn tia nắng
Sẽ là hoa hồng ngập trên gối của em
***
Hãy để anh làm một người em tin
Trước vô vàn những lời yêu giả dối
Bao tháng ngày anh yêu em chờ đợi
Với món quà chỉ là một trái tim
***
Hãy để anh trở thành người chung đường
Em sẽ bớt cô đơn nhiều đấy
Đừng tin những kẻ phù du với áo quần bóng bẩy
Đi đến tận cùng chỉ có một mình anh
***
Hãy để anh thức cùng em trọn đêm
Đêm sẽ ngắn và nhuộm màu êm ả
Hãy để anh ru em bằng nụ hôn trên má
Anh sẽ dậy trước khi gà gáy sáng
Vị ngọt ngào hơi thở của tình yêu
***
Hãy để anh làm một người em yêu

sưu tầm
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Kẻ Thứ Ba!
Thà anh đừng nói yêu em
Đừng quẩn quanh, chăm sóc em như anh đã từng thế
Để giờ đây lại nói rằng anh không thể :
dứt tình với người xưa

Có bao giờ anh thật lòng yêu em chưa ?
Hay chỉ mượn em lấp đầy một khỏang trống
Em trong anh chỉ mãi là cái bóng
Để xoa dịu nỗi buồn.. khi anh chia tay

Nén những giọt sầu, em ước mình được say
Để có thể - một lần - quên đi thực tại
Dù biết chắc rằng lát nữa đây khi tỉnh lại
Em vẫn sẽ buồn, buồn gấp vạn lần hơn

Sẽ chẳng bao giờ anh hiểi nỗi cô đơn
Cùng những băn khoăn, dày vò mà em đang phải chịu
Một nửa trong em muốn mình hãy cố bám víu
Dẫu chỉ là chút hời hợt tình cảm của anh

Nhưng nửa khác trong em lại tự nhủ rằng
Trái tim anh luôn hướng về một hình bóng khác
Sao em lại trượt dài trên dốc cao lầm lạc
Bởi đến cuối cùng, anh cũng chẳng thuộc về em !

Là một người con gái bình thường nên em cũng biết hờn ghen
Cũng đau đớn, xót xa khi thấy anh tay trong tay cùng chị ấy
Nói yêu em sao anh lại nhẫn tâm đến vậy ?!
Để trước mọi người, em vô tình hóa kẻ thứ ba !!!

khuyết danh
Đăng nhập để trả lời
0
Và em trở về......

Em trở về với bản ngã của em
Làm việc như điên cười đùa như phá
Mọi người nhìn vào luôn luôn ngỡ
Em suốt đời chẳng biết nước mắt đâu

Em trở về yêu mến một sắc màu
Vàng kiêu hãnh như bao người vẫn nói
Nhưng biết đâu những điều em đang giấu
Những nhọc nhằn, day dứt riêng tư

Em trở về khi chiều xuống đã lâu
Phố đông quá mình với mình lạc lõng
Mặt cứ vui như nhiều niềm vui lắm
Bước vào nhà chỉ sách vở chờ mong

Em trở về tự do khóc âm thầm
Trang sách ướt, đóa hoa vàng sũng ướt
Vắng xa ơi, giá mà em biết trước
Nỗi nhớ nhung đau đáu thế này....


Khuyết Danh
Đăng nhập để trả lời
0
Chia tay mùa thu

Im lặng quá, cánh cửa nào cũng khép
Những ngôi nhà trở giấc tựa vào đêm
Mưa rơi đấy, chỉ có mưa là biết
Mùa thu đi ngoài phố có một mình

Im lặng quá, tóc em mềm và ấm
Những câu thơ ngày ấy ở đâu rồi
Ai biết được nỗi buồn nào đang đợi
Cảm thông nào chia sẻ với đêm tôi?

Im lặng quá, mùa thu vừa đi khỏi
Em mong manh bất chợt đến se lòng
Sau khoảnh khắc chỉ còn ta ở lại
Trên vai mình gió lạnh suốt mùa đông

Im lặng quá, từ đây nghe rất rõ
Con tàu nào phía ấy đã rời ga
Những người thức và những người đã ngủ
Đêm nối ngày bằng một chuyến tàu qua

Im lặng quá, những nẻo đường năm tháng
Câu thơ nào thức trắng suốt đêm tôi
Im lặng quá chẳng còn gì để tặng
Một thời yêu như vĩnh viễn qua rồi.

Khuyết Danh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-24 13:10:59số đỏ>
deleted
Đăng nhập để trả lời
0
Valentine's Day

Mình tặng gì cho nhau
Trong ngày Tình yêu nhỉ?
Một nụ hôn nhè nhẹ
Một chiều xuân êm đềm

Trời cho anh và em
Một tình yêu nồng thắm
Và trái tim say đắm
Để mình sống cho nhau...

sưu tầm


Chủ Nhật

Chủ nhật về, không có anh
phố đông, em lại loanh quanh một mình
Người ta đưa đón nhân tình
tay tìm tay nắm. Em nhìn... ngẩn ngơ

Chủ nhật khô môi đợi chờ,
sao như giọt đắng rụng bờ xót xa?
Hồi chuông lễ Thánh ngân nga
Hồn rơi trong gió, buồn qua tim hiền

Bây giờ anh chắc quên em,
quên lời hò hẹn bên triền nắng xưa
Nguyện cầu ngày cũ đong đưa
theo mây, biết rụng thành mưa nơi nào

Chủ nhật buồn, không có nhau
lời thơ em gởi xanh xao tiếng lòng
Giữa mùa thương nhớ mênh mông
gọi tên, chỉ có dòng sông ngậm ngùi

Chủ nhật giọt nắng phai phôi
giọt tình vụn vỡ, lạc loài cỏ hoa
Kỷ niệm quá đỗi thật thà
nên... không giấu được hôm qua chúng mình

Người ta đưa đón nhân tình
đi, về chung nẻo, yên bình tựa vai
Em còn mong mỏi ai đây
khi anh là cánh chim bay ngút ngàn...


Sưu tầm


Ờ không vui thì em cứ bỏ đi
Trong cuộc đời này niềm vui nhiều vô kể
Chỉ cần em cười và với tay, rất dễ
Đâu cần tìm kiếm xa xôi...

Ờ không yêu thì em cứ bỏ tôi
Chỉ "Anh có buồn không" em đừng bao giờ hỏi
Để tôi khỏi trở thành người nói dối
Mang nụ cười ngày và nước mắt đêm...

Ờ thích làm cô bé lọ lem
Em cứ đi tìm những chàng hoàng tử
Khi chán ánh hào quang nhiều phép thử
Em lại cứ về đây...

Ờ thích tìm một chút men say
Tôi sẽ chở em ra quán
Chén rượu như cuộc đời, đôi lúc khiến người ta loạng choạng
Tôi sẽ đưa em về đến tận nhà...

Ờ nếu sau những tâm sự vừa qua
Em vẫn muốn siết tay tôi thật chặt
Và hỏi lại tôi thấy gì qua ánh mắt
Ờ, trăm năm rồi sỏi đá vẫn cần nhau...

Sưu Tầm


Khát Khao

Em chỉ có một mình
Đôi bàn tay hằn những vết chai
Hạnh phúc của ai
Đôi khi làm em bật khóc
Rồi lén lau nước mắt
Học cách tự đứng lên

Em chỉ có một mình
Lặng lẽ quên
Mình cũng là con gái
Tim cũng cồn cào những điều không thể nói
Nhưng chiếc bóng cứ hao gầy

Em chỉ có một mình
Thèm da diết bàn tay
Một bàn tay ấm áp
Những ngày cuối tuần không đi qua chậm chạp
Cho em quên… em chỉ có một mình


sưu tầm


Lặng...

Chợt đau nhói trên đầu những ngón tay
Giữa buổi chiều với bộn bề công việc
Những dịu dàng trong em như chợt biết
Tình yêu đã đi qua…

Chẳng có lỗi lầm để được thứ tha
Không giận dữ, không đau thương hờn giận
Chỉ khoảng trống rơi vào trong câm lặng
Đã xói mòn tháng năm…

Em tìm lại mình trong ký ức xa xăm
Những khát vọng của giấc mơ cháy bỏng
Những cồn cào của hàng ngàn con sóng
Hối hả về đại dương…

Lá đã vàng chưa trên những con đường ?
Em quên mất lời ca em đã hát
Anh quên mất giữa bao nhiêu khuôn mặt
Có nụ cười của em…

Chẳng lẽ tình yêu có thể lãng quên
Ngay nỗi nhớ trong em cũng nhòa nhạt
Gửi nỗi buồn theo vào trong câu hát
Biết đã là chia xa…


sưu tầm


Nỗi Nhớ..

Có những lúc trong chuỗi ngày tẻ nhạt
Nỗi nhớ anh lặng lẽ đến không ngờ
Như ở giữa những cánh đồng bát ngát
Kẻ si tình buông nhỡ một vần thơ.

Là cố cười nhưng lòng không vui được
Và bước đi nhưng chẳng thể nào quên
Không giữ lời chưa phải là bội ước
Dù nhớ anh đâu hẳn phải gọi tên.

Bao yêu, ghét, vui, buồn và hạnh phúc
Ích kỷ chưa – Anh cất giữ riêng mình
Ðể em lại - đoạn đường dài phía trước
Với ngút ngàn thương nhớ lấp bình minh.

Những con phố giờ không còn biết hát
Những hàng cây nay thôi hết nói cười
Tường ngói đỏ màu cũng thành nhợt nhạt
Vì mỏi mòn nên trước ngõ… hoa rơi.

Những lúc anh thấy mây trời bàng bạc
Có hỏi rằng “Em còn đợi một mình?”
“Em vẫn thế, vẫn những ngày tẻ nhạt
Với ngút ngàn thương nhớ mỗi bình minh”


sưu tầm


Đêm Trắng

Tôi có bao nhiêu đêm trắng
Đâu chỉ phải một đêm
Cuộc đời trần gian ngắn lắm
Thức nhiều chắc được dài thêm

Tôi có bao nhiêu đêm trắng
Khổ đau, mơ mộng, giận hờn
Cuộc đời trần gian ngắn lắm
Sao người không thương người hơn

Có ai đi qua mùa xuân
Cho tôi làn hương tinh khiết
Cho tôi cái nhìn xanh biếc
Xa xưa - tôi đánh mất rồi

Ước được vô tư như gió
Đêm trắng cũng như ban ngày
Không nghĩ suy, không thao thức
Yên lành như quả trên cây

Ước có bao đêm trắng
Được đem bán hết cho đời
Đổi về cho tôi vạt nắng
Ấm lòng đêm - một chút thôi.

sưu tầm


Cho Riêng Anh

Em chẳng bao giờ có thể chối bỏ đâu
Câu thơ cháy khi em mười bảy tuổi
Những tháng năm tuổi thơ rong ruổi
Tìm ánh sao chiều sóng sánh một dòng thương
Em chẳng thể nào bỏ nổi những tơ vương
Những khao khát suốt một thời con gái
Hoa phượng đỏ ngàn năm còn đỏ mãi
Con ve ngân thương nhớ tận bây giờ .

Sẽ chẳng bao giờ nguội tắt ước mơ
Câu chuyện cổ xưa: Lọ lem và hoàng tử
Dẫu hoàng hôn đỏ tím vai ngày lữ thứ
Em một mình không có anh bên...

Sẽ chẳng bao giờ em có thể vùi quên
Năm tháng cũ ... câu thơ buồn anh viết
Sóng nước cồn cào nhớ thương da diết
Em tê lòng nghe nhói trái tim đau .

Dẫu em giận hờn: ta không là của nhau
Ánh sao chiều vùi chôn nơi dĩ vãng
Anh cũng đừng buồn, đừng nhìn em im lặng
Em chẳng bao giờ có thể hết yêu anh


sưu tầm



Thế là anh đã đi rồi
Vẫy tay bỏ lại một thời xa xưa
Trên con đường vắng tôi qua
Nghiêng về bốn phía toàn là bão giông
Thời gian chảy với dòng sông
Tôi bơi không hết mênh mông kiếp người
Quờ tay chạm phải sa bồi
Mới hay mình đã qua thời chiêm bao
Nụ tầm xuân mọc bờ cao
Giơ tay tôi với hụt vào khoảng không.

sưu tầm


Vu Vơ

Em trở về thành phố bé nhỏ của riêng em
Phố mảnh như đường chỉ tay
Như sợi tóc em nuôi bằng bồ kết
Hàng cây xanh đợi ngày ai đến
Ghế đá chông chênh những người ngồi một mình

Em trở về ngôi nhà bé nhỏ của riêng em
Cửa sổ xanh, những chấn song yên tĩnh
Hoa cúc lặng lẽ trong bình
Lòng em như chuông rung trong một chiều nắng nhạt

Em trở về căn phòng nhỏ của riêng em
Thế giới của những giấc mơ và nhiều bí mật
Trên khung ảnh, trên tờ thư thứ nhất
Có tên một người - không - bao - giờ - về - lại
Thành phố của em
Ngôi nhà của em
Căn phòng của em
Dẫu trái tim em Chẳng bao giờ khép cửa

sưu tầm


Không Thể Nào Yêu Anh Nhiều Hơn

Không thể nào chờ anh lâu hơn
Đã bật cong cung đàn của nhớ
Đã tràn xanh đôi bờ hơi thở
Không thể nào yêu anh nhiều hơn

Em vẫn thường đi trên dòng sông
Rong rêu bàn chân mà yên giấc ngủ
Ô trên đầu cuộn tròn thác lũ
Bão bùng thổi về phía không anh

Phai nhạt rồi chiếc lá đầu môi
Và thâm đau dáng xa vầng ngyệt
Khóc với nhau bao mùa trăng khuyết
Chẳng thể nào yêu anh tròn hơn

Bàn tay anh không thể ấm hơn
Em chào anh một ngày phố thị
Em khóc anh một đêm mộng mị
Làm thế nào thắp nến mùa xuân?

Nói lời nào chẳng thể buồn hơn
Nguyện câu xưa thấm vào tim đá
Giấc mơ ta một ngày hoá lạ
Em với anh - sỏi đá với hoa hồng.


Sưu tầm


Rượu Xuân

Một nửa mơ hồ
một nửa say
một nửa ngọt ngào
một nửa cay
ai cùng ta uống giờ trừ tịch?

Một nửa cạn cùng
một nửa vơi
một nửa vầng trăng
một nửa đồi
một nửa mặt trời, một nửa biển
một nửa yêu và một nửa thôi!


sưu tầm


Hai Cơn Mưa

Ta chọn cho nhau hai con đường
Em một ngã và anh một ngã
Đường ta đi có gập ghềnh vất vả
Cũng chỉ một mình, không bước chung đôi

Ta đã chọn cho nhau cảnh chia phôi
Bàn tay sẽ không còn tay ấm nữa
Đôi mắt lạnh bởi không còn ánh lửa
Của một thời ta đã thiết tha yêu

Ta đã chọn cho nhau nỗi cô liêu
Bỏ nồng ấm, lấy đôi môi khô khốc
Mỗi buổi chiều cô đơn nhìn gió thốc
Thổi tung mù những hoài niệm xa xưa

Ta đã chọn cho nhau hai cơn mưa
Tự nhỏ xuống mỗi đời ta day dứt
Những giọt mưa không bao giờ chạm đất
Không bao giờ hòa thành một dòng sông...


Sưu tầm

Em cũng chẳng thể tin
Em sẽ sống một ngày
Để làm thơ
Tặng người yêu của người yêu cũ...

Cô gái ấy giờ đang sống bằng nhung nhớ
Những nhớ nhung em chẳng được bao giờ
Cô gái ấy giờ sống giữa mộng mơ
Em cả cuộc tình cứ lo âu , khắc khoải
Hạnh phúc đến cùng ai
Để mình em ở lại...
Với gió dông ghi hết những niềm đau

Bảng lảng vần câu
Vương vấn mối tình đầu...
Em cứ khóc để đêm sâu mãi xuống
Em cứ khắc niềm đau vào tâm tưởng
Gom nhặt lá cành sau cơn bão tình yêu.

Sắp tàn đêm dông gió bỗng đổi chiều.
Em khiếp sợ trước bao điều kì vọng
Nơi ấy bình minh anh cứ thanh thản sống
Em làm thơ và chúc phúc hai người...


sưu tầm
Đăng nhập để trả lời
0
Chẳng bao giờ tháng ba buồn đến thế

Khi ngày mưa em đưa chị sang đò

Hoa nhạt lắm lúc chiều trên bến nhớ

Đỏ âm thầm nỗi tiếc một trang thơ



Ôi ! Dòng sông không cạn bao giờ

Phù sa ấm như vành nôi của mẹ

Có lẽ nào tháng ba buồn đến thế

Chiếc khăn ngày xưa cổ tích mất rồi ...



Con cỏ gà leo trên miệng hố vôi

Vôi thì trắng hơn một lời chờ đợi

Em đã đi những tháng ngày không mỏi

Về lại nơi này tắt tiếng gọi dòng sông



Tháng ba đàn bầu buông giọt có giọt không

Cả giọt nhớ giọt thuơng, giọt âm thầm nuớc mắt

Đỏ nhói màu hoa nhắc những điều còn mất

Chị đi rồi bỏ lại chiếc đò không .


sưu tầm
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng ba hiền như cọng cỏ

Hoa gạo thắp lửa bên sông

Xoan tím níu chân nguời buớc

Dịu hiền như mắt kẻ mong



Tháng ba mẹ đi bắt tép

Thơm lừng bát canh nấu chua

Khói bếp vòng qua mái rạ

Cong cong như những mái chùa



Tháng ba bố đi gieo hạt

Hạt như xanh ở trên tay

Trời xoè như chiếc ô rộng

Ngập tràn lá nắng và mây



Tháng ba bên khung cửa sổ

Con ngồi và tập làm thơ

Chú chuồn chuồn kim may áo

Nhện vàng kết chỉ xe tơ ...


sưu tầm
Đăng nhập để trả lời
0
Đỏ từ đâu hỡi... hoa vông?
Mà day dứt cháy giữa dòng thời gian.
Ngày xưa có phải đoạn trường?
Nên quay quắt đỏ còn vương đến giờ.

sưu tầm

Đăng nhập để trả lời
0
Và em ơi, chắc em đã biết
Anh chưa từng đặt chân tới nước Nga
Anh đến đó mỗi ngày qua trang sách
Dẫu biết rằng nước Nga ấy đã xa
Và anh nghe cả những bài ca
Rừng bạch dương, đôi bờ - thiêng nga đùa theo sóng
Bản hành khúc Kachiusa cháy bỏng
Vẻ êm đềm một chiều ngoại ô Maxcơva
Anh đã từng đam mê một Lep Tonxtoi
Cái chất cổ điền vô cùng mạnh mẽ
Những đêm trắng, anh cùng Dotoiepxki khắc khoải
Hay sống với Solokhop bên dòng nước sông Đông xa xôi
Những vần thơ Puskin mấp máy trên môi
Cho anh tình yêu và tự do trong khát vọng
Anh tìm thấy Pautôpxki trong cuộc sống
Bông hồng vàng góp lại từ đáy của đời thường
Anh đi cùng Aimatop trên đường
Chiếc xe là Gunxarư và con đường là thảo nguyên rộng lớn
Bức thư đầu tiên anh viết cho em có "một trò đùa"của Shekhop
Anh tưởng em là Onga, còn anh là Epghenhi cô đơn

sưu tầm
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ em viết tháng ba không còn mùa lá rụng
Gửi cho anh nỗi nhớ đến vụng về
Gió và nắng cuốn con đường nghiêng ngả
Đeo đuổi mãi hoài cháy bỏng những đam mê

Thơ em viết tháng ba tặng người hai mươi tuổi
Gửi cho anh nông nổi mối tình đầu
Dại khờ quá chỉ muốn mình được khóc
Khi đến con đường mình không bước cùng nhau

Thơ em viết tháng ba tràn ngập hương cỏ
Gửi cho anh bông hoa dại bên đường
Suốt cuộc đời lặng im đứng đợi
Khoảnh khắc nào ai đển ngỏ lời thương

Xin gửi lại cho anh mùa tháng ba thương nhớ
Vệt tình yêu chưa nói nổi nên lời
Gửi lại cho anh trái tim mùa con gái
Cuối những đợi chờ ai ở lại chơi vơi

sưu tầm
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
TRÊN BÀN TAY NĂM NGÓN

Bàn tay năm ngón ngoan ngoan ấy
Sao chẳng chịu nằm trong tay anh
Đường tình đôi lúc xa lắm đấy
Không nắm, lạc đường... buồn lắm thay

Coi kìa, sao dấu tay trong túi
Dấu cả mùa xuân góc áo nầy
Chao ơi buồn quá như bóng núi
Như lá xa rừng quên bóng cây

Trời ạ, môi cười sau tay che
Dương gian ai lấy mất mùa hè ?
Nè, năn nỉ tí nha cô bé
Khổ ghê... nói mãi chẳng chịu nghe

Thôi mà, cho anh mượn... bàn tay
Xem... chỉ nhân duyên bé kiếp này
Lỡ trùng duyên số cùng anh há
Để bàn tay ngủ giữa lòng tay

Bàn tay ngoan ấy chả thèm nghe
Nói nữa, ngại cô bé sẽ... nhè
Thôi thì... cho đó... tay anh nhé
Cho cả trời chiều ngập lá me

sưu tầm

Đăng nhập để trả lời
0
Cho một người...


Em có khóc đâu anh ?...
Đó là nụ cười tan ra đấy chứ ,
Một nụ cười quắt quay nỗi nhớ ,
Một nụ cười dai dẳng niềm đau


Đừng trách em khi mình chẳng đến được với nhau ...
Tình yêu có thật nhưng mong manh quá
Giữa cuộc đời ngổn ngang giông tố ,
Trái tim em không đủ sức đối đầu ...



Rồi thời gian sẽ qua đi rất nhanh ,
Anh sẽ có những mối tình nồng nàn khác
Chỉ có em khi thu về man mác
Phút cô đơn em lặng lẽ mỉm cười ...!!!

Sưu Tầm
Đăng nhập để trả lời
0
Tro tàn quá khứ


Lả tả bay trên phố đông người
Tro quá khứ tình yêu anh đã đốt
Cái quá khứ không đêm mà ăn được
Nhưng con người lại chẳng thể nguôi quên


Dẫu bây giờ không được nắm tay anh
Mắt trong mắt như cái thời lửa cháy
Nhưng hãy lọc trong tro tàn đen ấy
Có những điều đốt mãi chẳng thành tro

sưu tầm
Đăng nhập để trả lời
0
Em Đi
Phạm Thanh Thảo

Em đi... về phía ... sau lưng
Câu thơ anh viết rưng rưng nỗi buồn
Tình em như... cánh chuồn chuồn
Khi vui thì đậu, khi buồn thì bay !

Nhớ em - cái nhớ quắt quay
Men say trong mắt, hương cay trong hồn
Em đi ... dạ có bồn chồn...
Thương anh mất mát nửa hồn xa em ...

Em đi - Mây trắng ngưng trôi
Thương em lỡ bước xa xôi phương nào
Em đi - Con sóng cồn cào
Xót xa nỗi nhớ mãi gào tên em...
Thà một phút yêu nhau rồi xa mãi
Còn hơn là mãi mãi chẳng yêu nhau!

*******************

Vẫn yêu em - trừ phi ta chết
Mà chết đi chưa chắc hết yêu em....
Đăng nhập để trả lời
0
Dựa vai anh mà khóc ...

Em không bao giờ thiếu một vòng tay
Khóc đi em dựa vai anh mà khóc ...


Có cánh hoa nào mà không tàn úa
Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao
Có cuộc đời nào không xuống thấp lên cao
Có mối tình nào chưa rung vì tiếng nấc
Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi

...Và có những chiều em cảm thấy đơn côi
Hãy về đây dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc
Chia bớt cho nhau cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Dù có một ngày con tàu em thay bến
Sân ga này cũng vẫn sẽ còn đây ...

Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
Hãy trở lại, dựa vai anh mà khóc
Than thở với anh rằng người đời lừa lọc
Sớt bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
Anh sẽ vỗ về dù mất cả trần gian
Em luôn có bờ vai anh để khóc
Em không bao giờ lẻ loi cô độc
Em không bao giờ thiếu một bờ vai
Em không bao giờ thiếu một vòng tay
Khóc đi em dựa vai anh mà khóc ...

Trần Huy Phương
Thà một phút yêu nhau rồi xa mãi
Còn hơn là mãi mãi chẳng yêu nhau!

*******************

Vẫn yêu em - trừ phi ta chết
Mà chết đi chưa chắc hết yêu em....
Đăng nhập để trả lời
0
chị Hồng là ai vậy hở Số Đỏ. Chúc năm mới vui vẽ!
Đăng nhập để trả lời
0
Sao không phải là anh?
(Sưu tầm)

Em sợ một ánh mắt dịu dàng tha thiết
Cái ánh mắt như biết nói
Cái ánh mắt như biết cười
Của một người con trai khác
Sao không phải là anh?
Em sợ nghe lời tỏ tình
Người ta nói với em trong một chiều thu vàng rực nắng
Vẫn tiếng gió thầm thì, xa vắng
Chỉ không phải là anh.

Em sợ một vòng tay
Cũng ấm nồng đầy che chở
Sợ mình mắc nợ
Những ân cần đầy yêu thương.

Sợ phải thấy những vụn vỡ... những u buồn...
Trong đôi mắt người con trai ấy
Ngày xưa em cũng từng nhìn anh như vậy
Sao chẳng phải là anh?

Đăng nhập để trả lời
0
Loanh quanh cho những nhớ thương
(Sưu tầm)

Em loanh quanh trong những nhớ thương
Kiếm tìm em
Tìm anh...
Hay điều gì chẳng rõ
Phía ngoài kia giọt mưa đang oà vỡ
Trên những ô cửa kính không màu

Em loanh quanh không biết sẽ về đâu
Những bước chân có điều gì ngăn lại
Không đến được phía cuối con đường
Nơi anh đứng đợi
Chỉ có những lặng im

Em loanh quanh lạc lối kiếm tìm
Hạnh phúc mong manh
Hay những điều hư ảo?
Sao lòng em dông bão
Khi ngoài kia nắng đẹp biết bao nhiêu?

Em loanh quanh giữa ghét và yêu
Cố quên anh, em biết mình đang nhớ
Có tiếng bước chân ngập ngừng ô cửa
Ngỡ anh về...
Sao có bóng người vội vã bước ra đi?

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»