📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Huyền Thoại

94 trả lời, 14.716 lượt xem — Trang 2 / 4
Ngày Hồng Nắng
Tiểu Thảo


Cảm ơn nhau, một ngày hồng nắng
Cho em cười trên những yêu thương
Nụ hôn ơi, ngọt ngào say đắm
Vượt lên trên nhọc khó đời thường

Hãy lắng nghe lời con chim gọi
Miền trăm năm vọng tới ngàn năm
Hãy lắng nghe lời em muốn nói
"Em yêu anh!" ( dù rất thì thầm)

Cảm ơn nhau, tay này đan lại
Chuyền xôn xao từ trái tim yêu
Cả thế gian chứng minh tồn tại
Tình đôi ta, đẹp đến mỹ miều!

Lá cứ rơi và Thu cứ đến
Xung quanh em, Xuân vẹn bốn mùa
Sông cứ chờ và mây cứ hẹn
Anh chung tình, anh vẫn ngày xưa...

Nên rồi thế, chia tay là nhớ
Chẳng đành lòng, chẳng nỡ đi xa
Anh của em, anh còn mãi đó
Mãi yêu em (tình ấy thật thà)

Cám ơn nhau, một ngày rất mới
Mở ra đường đi tới tương lai
Nụ hôn ơi, môi mềm nóng hổi
Sẽ theo em trên bước tình dài...

121405

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-06 03:35:32diên vỹ>
Cù Lần
Tiểu Thảo


Có một lần đánh cắp trái tim anh
Em... nghịch ngợm nghĩ "Chẳng cần trả lại!"
Biết đâu rằng từ sau giây phút ấy
Tim anh thường ôm lấy trái tim em

Cây tình yêu tỏa hương nhẹ trong đêm
Dắt dìu em lãng du tìm về mộng
Khép vòng tay anh dần xua khoảng trống
Đêm nghiêng mình, môi nóng bỏng môi hôn

Rồi một hôm trời mưa ướt, đường trơn
Hai đứa giận khiến con đường cũng giận
Em nhủ thầm "Không thèm chi... vương vấn
Thế giới muôn màu, em chẳng... cần anh!"

Mà sao mưa làm đôi mắt long lanh
Giọt thủy tinh có mang ngầm vị mặn
Anh chẳng hiểu (anh... cù lần dữ lắm!)
Ghét anh nhiều sao em vẫn... mong tin

(Trái tim đau nhưng tự ái, làm thinh!)
Nếu gặp nhau, em sẽ nhìn xa lạ
Để anh biết anh không là tất cả
Hai đứa mình chỉ bất quá... người dưng

Ngăn vách lòng, em đóng cửa cài khung
Anh có qua, anh cũng đừng dừng lại
Kẻo không thôi, em sẽ... òa khóc đấy
Nước mắt nào dư để chảy cho anh

Ơ, tự nhiên... anh năn nĩ làm lành
Sao không đợi thêm vài trăm năm nữa?
Để mỗi ngày em tính, ghi vào sổ
Bắt anh về (trừ món nợ anh vay)

Ơ, tự nhiên... sao ấm quá vòng tay
Tay xiết nhẹ, nhớ đong đầy ánh mắt
Trên đôi môi vẫn nồng nàn hương mật
Chảy vào lòng, sông chất ngất yêu đương

Anh... cù lần mà cắc cớ em... thương
Tại duyên số, thôi hết đường cứu chữa
Nếu thời gian quay ngược về... thuở đó
Em một lần đánh cắp nữa, tim anh...

120805

Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-06 03:35:54diên vỹ>
Thành Phố Bây Giờ
Tiểu Thảo


Thành phố bây giờ thành phố không anh
Qua chốn cũ, em trở thành... xa lạ
Đường hoàng hôn ngậm ngùi ôm bóng lá
Lá nhuộm vàng (hay tình đã sang Thu!)

Thành phố bây giờ một góc suy tư
Em bâng khuâng giữa đôi bờ tưởng niệm
Chốn này đây hôm xưa mình thường đến
Nay em tìm về, trời tím mênh mông

Đường anh đi, chiều lá đổ nhiều không?
Gió có rát trên mặt dòng sông lạnh
Sương có xuống sắt se niềm cô quạnh
Thành phố bây giờ ngơ ngẩn không nhau

Anh về đâu và em, sẽ về đâu
Buồn man mác những hồi tàu tiễn biệt
Chuyện tương lai làm sao em hay biết
Chỉ biết rằng mùa vừa chết trên tay

Thành phố bây giờ thành phố của ai
Ai hò hẹn, ai đắm say, tình tự
Sao em mãi quẩn quanh vùng quá khứ
(Chiếc cầu vòng không còn chỗ cho mơ!)

111405

Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-06 03:36:13diên vỹ>
TỰ VẤN TRƯỚC MÙA XUÂN

Ta đã đi qua bao mùa xuân
Ngoảnh nhìn lại: nửa đời trống rỗng
Đua chen chợ người bán mua ảo vọng
Chút hương xuân chưa góp được cho đời.

Nỗi buồn ơi, ngươi đã lầm rồi
Khi chọn thân ta làm điểm tựa
Thế gian này thực hư ngang ngửa
Nước mắt rơi trộn lẫn tiếng cười.

Giá được làm cánh én báo tin vui
Mang nắng ấm xua tan đời gió lạnh
Những ước vọng ta không có được
Xin cúi đầu tạ lỗi trước mùa xuân.

Hướng Dương

Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Xuân Cao Nguyên

THƯA ANH -Rượu vẫn còn say
Đêm cao nguyên vẫn tràn đầy men xuân
Ngất ngây bên chén rượu cần
Ngọn đèn khuya cũng tần ngần thức sao ?

THƯA ANH -Thơ vẫn ngọt ngào
Lời yêu thương vẫn dạt dào trong tim
Quên đi bao nỗi ưu phiền
Ngồi bên bè bạn bình yên xuân này

CÒN EM -Với những đắm say
Đêm xuân cạn nốt chung đầy -THƯA ANH

Hướng Dương
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Cầu Thị

“Thị ơi thị rơi bị bà
Bà để bà ngửi chứ bà không ăn”
Thị ơi rơi vào lòng anh
Anh đem về ủ để dành mùa sau
Bàn tay con gái nhiệm mầu
Têm trầu cánh phượng lên màu thủy chung
Có thêm em đỡ lạnh lùng
Có em anh bớt lao lung sớm chiều
Thương thân cô Tấm nàng Kiều
Tuổi xuân lạc mất người yêu một thời
Vườn anh chưa có hoa tươi
Hương em tỏa ngát khắp trời gần xa
Ngày xưa… thuở ấy... đậm đà
Hồn anh mở rộng thiết tha gọi mời
Chỉ là một giấc mơ thôi
Dáng em về với tơ trời mỏng manh
Thị ơi rơi khẻ vào anh
Đong đưa trong gió nghiêng cành trêu ai
Ngày xuân biết có còn dài ? …

Hướng Dương
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-06 03:31:17diên vỹ>
Bên Giậu Cúc Tần (Nguyễn Ðại Nghiã)

Ngày xuân bên giậu cúc tần
Chiều mưa em đứng bần thần đợi tôi
Thế rồi năm tháng cứ trôi
Giậu xanh ngày ấy, khoảng trời thu sang .
Ngày tôi tạm biết xóm làng
Em tròn mười tám nhẹ nhàng bước chân
Chia tay bên giậu cúc tần
Em rằng năng đến đỡ đần mẹ tôi

Thế rồi cách trở xa xôi
Bờ cây ngày ấy ai người đợi ai
Bây giờ trúc đã quên mai
Mẹ tôi già yếu nào ai đỡ đần ?

Và ... cho đến một ngày xuân
Có người thiếu phụ dừng chân cổng nhà .
Em giờ ... là của người ta
Của riêng tôi ... một giậu hoa cúc tần
Của riêng tôi: phút tần ngần ...

Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-06 03:36:35diên vỹ>
Lặng im

(Đỗ Thanh Vân)

Khi chúng ta ngồi sát bên nhau không nói điều gì
Có nghĩa là mùa đông đã đến
Những con đò muộn chẳng thể về được bến
Lời vọng trên sông gửi lại trên sông
Những người vợ miên mải đợi chồng
Từ đằng sau, đằng sau, đằng sau cơn bão…
Tình yêu dại khờ trở thành hư ảo
Hình như ai đợi cuối tận con đường
Liệu có còn dè sẻn chút yêu thương?
Những dòng xe đã đi về cuối trời
Chút nắng cuối ngày cũng theo đó mà đi mất
Những ngọn nến không cần phải thắp
Bây giờ
Mắt em đã là ngọn lửa
Có thể cháy bừng lên tất cả khát khao
Nhưng, khi chúng ta ngồi sát bên nhau không nói điều gì
Có nghĩa là
Mùa đông đã đến...

Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-06 03:42:14diên vỹ>
Thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà

Trụ Vũ

Xưa có một lão già
Yêu một nàng công chúa
Một mối tình thiên thu
Bếp hồng còn đỏ lửa

Hôm nay ta cũng khóc
Như lão đã khóc nhiều
Như em rồi sẽ khóc
Châu ngọc của tình yêu

Có chút gì cao quý
Trong hạt lệ âm thầm
Có chút gì thi vị
Cho mối tình lặng câm

Hồng hoa đang đua nở
Cứ hát khúc yêu đương
Ai hay tình câm của
Tấm lá khô bên đường

Trong vắng lặng lầu chuông
Của nhà thờ Đức Mẹ
Chiêm ngưỡng đóa hoa hường
Lão gù rưng mắt lệ

Ôi nàng thì đẹp tuyệt
Giữa trời đất thanh tân
Đôi chân mày nét nguyệt
Hiện chi vẻ thiên thần

Nàng ngồi bên cửa sổ
Ngó xuống ngó xuống thềm
Lão gù che mặt quỷ
Mà trông lên trông lên

Bốn mắt lặng nhìn nhau
Đất trời không tiếng nói
Ôi nàng có hay đâu
Lòng ta đang khổ tủi

Hôm nay ta đã khóc
Nhưng lão đã khóc nhiều
Như em rồi sẽ khóc
Trăng tàn trong hoang liêu


Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Đăng nhập để trả lời
0
TRONG BÀI GIẢNG
THANH HẢI
(ĐHSPNNĐÀ NẴNG KHOÁ 2000-2004)

Yêu nước Nga trong bài giảng của thầy
Thấy đàn sếu cõng mùa thu " sương mù khói toả"
Sông Vôn - ga tự tình đôi khúc
Như cung trầm bản nhạc Mat-xcơ-va.

Dẫu chưa một lần đăt chân đến nước Nga
Mà tôi đến cả trái tim nồng nhiệt,
Mà tôi biết Xanh Pê-tec-bua huyền thoại,
Thăm lâu đài hoành tráng mấy ngàn năm.

Chếch choáng say trong men rượu đất trời
Cứ ngất ngư, cứ liêu xiêu, bổi hổi
Trái tim tôi - trái tim hoàng tử
Đốt lửa tìm công chúa một sớm mai.

Chiều Mát-xcơ-va duyên dáng như một cái nguýt dài
Của cô gái hai mươi ,mười tám
Tôi thành kẻ si tình xếp lá
Xếp tên nàng lộng lẫy Mát-xcơ-va.

Yêu nước Nga trong bài giảng của thầy
Bằng tâm hồn, bằng trái tin cộng sản
Bằng dòng máu, bằng tình yêu nhân loại
Nhiệt huyết thấm nhuần trong từng chữ, từng câu.

Yêu nước Nga cháy bỏng thiết tha
Chỉ nhỏ nhoi một phần tình yêu thầy dành cho nước bạn
Lửa rực cháy sáng trong từng bài giảng
Nước Nga huy hoàng - triệu triệu trái tim yêu.


Đăng nhập để trả lời
0
Ảo mộng
Bùi Thanh Tuấn

Có người bỏ hết thương yêu lại
tìm đến bên em để muộn phiền
ta có một ngàn ngày hạnh phúc
tìm về để nhớ nhớ, quên quên



Đăng nhập để trả lời
0
Lời Tình Cho Cát Bụi...


Nếu ra đi là một sự khởi đầu
Như cái chết đã bắt đầu sự sống
Anh vẫn tin - em sẽ là gió lộng
Cho cánh buồm anh về được bến bờ.



Chỉ một mình em và những vần thơ
Cũng đủ để anh suốt đời giàu có
Em ra đi - Hoàng hôn anh rực đỏ
Con sóng gầm lên bạc trắng nỗi buồn.



Chiều Sài Gòn mưa trút vội từng cơn
Anh sũng ướt, vùi mình trong nỗi nhớ
Điện thoại chợt reo, hay là em đó?
Xốn xang ánh mắt em về...



Nỗi đau ngày nào giờ chợt tái tê
Anh đành đứng phía bên này thế giới
Từ khi quen nhau đã quen chờ đợi
Dẫu em sẽ mãi không về...

V.T.H
Trần gian khuất nẽo người xa
Quốc kêu lẽ bạn ngày qua thêm sầu
Bảo với tình ấy đôi câu
Thơ yêu vẫn đợi dưới bầu trời thương
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng Giêng Hát

Tháng Giêng hiền như cỏ
Và tóc mềm như mây
Tóc bay qua bến lạ
Sông thương ai, sông đầy

Tháng Giêng biếc như lá
Và tình ấm như tay
Tình rẽ sang lối nọ
Vai nhớ ai vai gầy

Tháng Giêng trắng như Cúc
Và áo vàng như Mai
Áo nhàu trăm nếp bụi
Giữ hoài mơ chưa phai

Tháng Giêng ướt như mắt
Tháng Giêng hồng như môi
Trái tim ai hoá bướm
Bay theo nhau, bồi hồi

Tháng Giêng sao về muộn
Không em, chim lạc bầy
Một mình lên đồi hát
Xuân nhớ ai, xuân gầy ...

Mường Mán
Đăng nhập để trả lời
0
Bí mật mỗi con đường

Chắc chắn là rất nhiều dấu chân đi qua
Chồng chất lên nhau làm người ta có tuổi
Anh chưa làm được gã gác - cửa - thời - gian
Gỡ các dấu chân để tìm sương khói

Chắc chắn là dưới những chiếc guốc, những đôi giày không biết nói
Các đôi lứa yêu nhau đã phát biểu ồn ào
Như anh đã dụi đầu vào vai em mệt mỏi
Thả lại trên đường đúng mười ngón xôn xao

Đã có cái hôn quá khứ rất nhiệm mầu
Cho vành môi hết thời kỳ tái mét
Đã thú nhận nhau những cuộc tình đầu
Cho hai gót chụm dần đêm vĩnh biệt

Chắc chắn là sẽ còn hoài dấu vết
Dấu ngón chân em, vết cứa anh mà
Và chắc chắn ở chỗ nào bí mật
Có ai tình cờ nhắc một ai xa.

Bùi Chí Vinh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-06 03:26:12diên vỹ>
Em và Tôi

Em ngụ trong tôi những nỗi buồn, niềm vui,
những hạnh phúc ngọt ngào và nỗi đau mất mát
Em ngụ trong tôi những vuông, tròn, cạnh, góc,
những đường ngang, nét dọc số phận con người
Em ngụ trong tôi sự nghiệt ngã cuộc đời,
phút thăng trầm trên con đường định mệnh
Em ngụ trong tôi bao sắc màu cuộc sống,
nét rực rỡ của mặt trời, sự tăm tối của bóng đêm
Em ngụ trong tôi sự cứng rắn yếu mềm của trái tim
đang nhịp cùng nguồn thông tin trí não
Em ngụ trong tôi những ánh nhìn ngơ ngác
của tuổi hồn nhiên và phiền muộn tuổi già.
Trước bao điều đang lặng lẽ trôi qua,
sự chuyển vận của thời gian khi trái đất đang xoay trong vũ trụ

Em và tôi, tôi và em tồn tại bên nhau không thể tách rời
Trong khoảng khắc, vĩnh hằng em vẫn lặng lẽ trong tôi

Phạm Thị Quý

Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-05 04:02:56diên vỹ>
Những cái giật mình

Nhiều khi đang đi trên phố đông người
tôi chợt giật mình, sững lại:
đột nhiên hiện về gương mặt thân quen ấy
rồi lại lướt nhanh, thoắt lạ giữa dòng đời.

Em rõ ràng không có ở đây
ai đó giống mà không thể giống
nhưng, tôi vẫn muốn mãi được giật mình, xúc động
được thấy em nhiều ở chốn không em.

Tôi cất đi những cái giật mình
của một thời tôi yêu em kỳ lạ
Ðể đến sau này, lỡ tôi chẳng còn gì để cho em nữa cả
Tôi sẽ tặng em những cái giật mình

Phạm Đình Ân

Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Đăng nhập để trả lời
0
Vọng 1

Chiều nay nắng về qua ngõ
Lạnh, bỗng dưng đến se lòng
Nắng rụng một màu nhạt đỏ
Cô đơn phủ bụi quanh phòng.

Người không còn yêu ta nữa
Bỏ đi một bóng trên đời
Dòng sông muộn phiền lần lữa
Lê chân về phía mặt trời

Bắt gặp một dòng nước mắt
Xưa bỏ trốn bên kia đồi
Thấy không đâu trên trái đất
Hoang vu như chỗ ta ngồi...

Đào Phong Lan
Đăng nhập để trả lời
0
Nửa bài thơ cho anh

Anh mải đi tìm một nửa trái tim anh
Còn em lênh đênh làm kiếp bèo trôi nổi
Nửa bài thơ viết vội
Có giọt nước mắt nào mặn đắng trên đầu môi
Kỉ niệm ơi!!!
Hãy ra đi về phía chân trời
Để lại đây bình yên và tĩnh lặng
chỉ mình em sâu lắng
sống mòn trong nỗi đơn côi

Nguyễn Thị Thuận



Anh đến bên em
Như ánh sáng mặt trời
Chảy tràn vào đêm tối
vẫn ánh mắt bình yên không dữ dội
Em ngả lòng trìu mến nửa vòng tay
Có nụ cười nào đẹp như chiều nay
Khi anh nhìn em đắm say miền hạnh phúc
Trong nỗi cơ cực
Biết ngày nào mình tìm đến bên nhau
Tình yêu làm phép nhiệm màu
Mang em và anh xuôi bến bờ cổ tích
Xua tan những niềm đau bất tận
Hai ngả cuộc đời rẽ lối một lời duyên.

Nguyễn Thị Thuận
Đăng nhập để trả lời
0
Nàng thơ thế kỉ XXI

Không phải người con gái áo lụa Hà Đông
Nền nả áo the rụt rè guốc mộc
Hương bồ kết tự tình mái tóc
Nón quay thao đứng dựa cột trúc đào

Dạ tiệc ồn ào không kịp ngắm trăng sao
Điện thoại cầm tay bất ngờ nghẽn mạch
Con đường thơ phải phóng xe luồn lách
Áo pull em bó sát mộng xuân thì.

Tha thướt trên vai một mái tóc thề
Đã nhẹ dạ trước lời mời nhan sắc
Em thể nghiệm bao nhiêu là hoá chất
Tóc mới đỏ rượu vang nay đã hoe vàng

Tôi nhìn nàng thơ đôi lúc cũng hoang mang
Chẵng lẽ quần jean và môi son đỏng đảnh?
Đâu cô tấm bốn ngàn năm rất thánh
Đi trong thơ thon thả nhịp đồng dao?

Xa lộ thông tin nàng đã bước chân vào
Những website mở ra chân trời lạ
Đâu tuyết nguyệt trăng hoa bên vòm lá
Nón nghênh che khép nép sợi tơ hồng?

Nàng thơ bây giờ đã đến chốn chợ đông
Vẫn hấp dẫn những tâm hồn thơ thẩn
Vẫn tôi lơ mơ thất tình và lận đận
Vội vã theo em đang sải bước qua đường.

Lê Minh Quốc
Đăng nhập để trả lời
0
tg : KIM ANH

Thế gian đã đầy nỗi buồn
Mưa vẫn rơi trên những hàng ngói cổ
Giọt nước rêu phong trôi trên bàn tay ngửa
Một nửa đời tình bỗng hóa rong rêu

Em ngồi đây thèm khóc biết bao nhiêu
Giọt lệ nóng an ủi mình đôi chút
Sợ như mưa...
mất hút
Những rung động vui buồn giữa nắng gió trần gian

Em gom lòng chấm một dấu than
Xuống nhật ký viết bằng mưa và đá
Một nỗi lòng cứ chia về hai ngả
Lúc mưa mềm lúc đá dửng dưng

Em biết rằng thiên hạ chỉ người dưng
Ai cũng thoáng qua đời nhau vội vã
Nên níu kéo làm chi đời phong nhã
Mưa bao giờ mềm đá mà mong

Mưa mưa ơi mưa ướt áo không hong
Xin ướt cả những ngày chờ tháng đợi
Đừng để gió cuốn đi lời thú tội
Xin nửa đời còn lại hóa rêu phong !



Tìm về bến Đục

tg : Đoàn Thị Lam Luyến

Tìm về bến Đục chùa Hương
Đục soi thấu đục, dễ thường lại trong
Trăm năm ai thoát khỏi vòng
Bể đời trong đục, đục trong - khó mà...

Khói hương Phật cũng nhạt nhoà
Đăm đăm con mắt như là đợi ai
Chưa tìm ra cõi bồng lai
Thì đành lên chốn Thiên Thai một mình

Trăm chúng sinh, vạn chúng sinh
Nào hương nào oản nào tình ... đến đây
Tôi cầm lá sớ trên tay
Ước mong xoá hết tháng ngày được thua

Đụn vàng đụn bạc khôn mua
Chỉ xin có được tấm bùa ... giải yêu!









Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-05 04:00:10diên vỹ>
Cỏ Bùa Mê
Ngô Văn Phú

Cỏ ở thung xanh trên núi Tản
Không hè có gió cũng đung đưa
Ai yêu, không được yêu thương lại
Hái cỏ ngầm đem đi bỏ bùa.

Hẳn có bao người lên đến nơi
Trăng non, cỏ ngát một phương trời
Mỗi người chỉ được hát một lá
Và bỏ riêng cho mỗi một người.

Tôi cũng lên đây cũng sững sờ,
Cũng toan xin cỏ một nhành tơ
Đem về nhầm thả cho ai đó
Hồi hộp đêm đêm thức đợi chờ.


Một đêm, hai đêm, ba bốn đêm,
Cỏ bùa tôi bỏ đã lên men,
Cái đêm em đến trăng đưa lối,
Cỏ lại bay về núi Tản Viên...

Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Đăng nhập để trả lời
0
Đám cưới ngày mùa

-Phan Thị Thanh Nhàn-

Gió heo may gọi rét
Cây rơm vàng như hoa
Chú rể là bộ đội
Về phép rồi đi xa
Cô dâu bằng lòng cưới
Má ửng lên thẹn thò
Thóc vun thành đống cao
Máy tuốt lúa ngừng reo
Loáng cái sân hợp tác
Đã hoa dăng đèn treo
Nước chè tươi sóng sánh
Làm say ông trăng vàng
Bọn trẻ say tiếng hát
Cứ hò reo luôn mồm
Các cụ ông say thuốc
Các cụ bà say trầu
Còn con trai con gái
Chỉ nhìn nhau mà say
Hẳn đã quen xa cách
Trong niềm vui rất sâu
Nên hai người say nhất
Chẳng dám nhìn nhau lâu
Gió bay ngang đám cưới
Trăng sáng bằng ngọn tre
Tiếng cười vang mọi lối
Mắt ai đưa ai về !

Đăng nhập để trả lời
0
Xuân Tha Hương

-Nguyễn Bính-

Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Ôi, chị một em, em một chị
Trời làm xa cách mấy con sông

Em đi trăng gió đời sương gió
Chị ở vuông tròn phận lãnh cung
Chén rượu tha hương, trời : đắng lắm
Trăm hờn nghìn giận một mùa đông

Chiều nay ngồi ngắm hoàng hôn xuống
Nhớ chị làm sao, nhớ lạ lùng...
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng

Vườn ai thấp thoáng hoa đào nở
Chị vẫn môi son vẫn má hồng?
Áo rét ai đan mà ngóng đợi
Còn vài hôm nữa hết mùa đông!

Cột nhà hàng xóm lên câu đối
Em đọc tương tư giữa giấy hồng
Gạo nếp nơi đây sao trắng quá
Mỗi ngày phiên chợ lại thêm đông

Thiên hạ đua nhau mà sắm Tết
Một mình em vẫn cứ tay không
Vườn nhà Tết đến hoa còn nở
Chị gửi cho em một cánh hồng

Tha hương chẳng gặp người tri kỷ
Một cánh hoa tươi đủ ấm lòng
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng...

Chao ơi, Tết đến em không được
Trông thấy quê hương thật não nùng
Ai bảo mắc duyên vào bút mực
Sòng đời mang lấy số long đong

Người ta đi kiếm giàu sang cả
Mình chỉ mơ hoài chuyện viễn vông
Em biết giàu sang đâu đến lượt
Nợ đời nặng quá gỡ sao xong?

Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Tết này, ô thế mà vui chán
Nhưng một mình em uống rượu nồng

Rượu cay nhớ chị hồi con gái
Thương chị từ khi chị lấy chồng
Cố nhân chẳng biết làm sao ấy
Rặt những tin đồn chuyện bướm ong

Thôi, em chẳng dám đa mang nữa
Chẳng buộc vào chân sợi chỉ hồng
Nàng bèo bọt quá, em lăn lóc
Chấp nối nhau hoài cũng uổng công!

(Một trăm con gái đời nay ấy
Đừng nói ân tình với thủy chung!)
Người ấy xuân già chê gối lẻ
Nên càng nôn nả chuyện sang sông

Đò ngang bến dọc tha hồ đấy
Quý hoá gì đâu một chữ đồng!
Vâng, em trẻ dại, em đâu dám
Thôi, để người ta được kén chồng

Thiếu nữ hoài xuân mơ cát sĩ
Chịu làm sao được những đêm đông
Khốn nạn, tưởng yêu thì khó chứ
Không yêu thì thực dễ như không!

Chị ơi, Tết đến em mua rượu
Em uống cho say đến não lòng
Uống say cười vỡ ba gian gác
Ném cái chung tình xuống đáy sông

Thiên hạ "chi nghinh Nam Bắc điểu"
Tình đời "Diệp tống lãng lai phong"
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một chút lòng

Sương muối gió may rầu rĩ lắm
Còn vài hôm nữa hết mùa đông
Xuân đến cho em thêm một tuổi
Thế nào em cũng phải thành công

Em không khóc nữa, không buồn nữa
Đây một bài thơ hận cuối cùng
Không than chắc hẳn hồn tươi lại
Không khóc tha hồ đôi mắt trong

Chị ơi, Em Cưới Mùa Xuân nhé?
Đốt pháo cho thơm với rượu hồng
Xa nhà xa chị tuy buồn thật
Cũng cố vui ngang gái được chồng

Em sẽ uống say hơn mọi bận
Cho hồn về tận xứ Hà Đông
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng

Với lá thư này là tất cả
Những lời tâm sự một đêm đông
Thôn gà eo óc ngoài xa vắng
Trời đất tàn canh tối mịt mùng

Đêm nay em thức thi cùng nến
Ai biết tình em với núi sông
Mấy sông mấy núi mà xa được
Lòng chị em ta vẫn một lòng

Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Cầu mong cho chị vui như Tết
Tóc chị bền xanh, má chị hồng

Trong mùa nắng mới sầu không đến
Giữa hội hoa tươi ấm lại lòng
Chắc chị đời nào quên nhắc nhở:
- Xa nhà, rượu uống có say không ?

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-05 03:52:22diên vỹ>
Tìm mình

-Nguyễn Minh Khiêm-

Đứng trước gương ta bất chợt rùng mình
Ta là thế hay còn là gì nữa
Là con chim bay hay là ngọn cỏ
Là pha lê hay cát bụi dưới chân người ?

Ta tìm ta chật vật cả một đời
Không đếm hết những dấu chân trên mặt đất
Có những lúc tưởng mặt trời đã tắt
Lại bất ngờ tia nắng lóe trên tay

Lúc bâng khuâng ngắm ngọn cỏ ban mai
Ta thấy mình chợt xanh non quá
Khi nhìn chiếc lá vàng bay trong gió
Ta nghe thời gian báo sức lực kiệt cùng

Suốt cuộc đời ta như một dòng sông
Lúc vượt thác ngầm lúc vào gầm tan biến
Từ ngọn nguồn ta lao ra biển
Tìm thấy mình ở dưới đáy câu thơ

Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Đăng nhập để trả lời
0
Nhà Cô Thôn Nữ

-Nguyễn Bính-

Vợ tôi chỉ thích quay tơ
Chỉ quen kéo kén, chỉ ưa chăn tằm
Vợ tôi dệt lụa quanh năm
Chỉ hiềm một nỗi không làm được thơ
Rõ rành điều nhặt, điều thưa
Mình tôi thơ cũng đủ thừa thanh danh
Vợ tôi dệt lụa cho nhanh
Quay tơ cho nhẹn để lành áo tôi

Sang năm ra ở riêng rồi
Vợ tôi dệt lụa, tôi ngồi làm thơ
Lụa may áo, bán còn thừa
Tôi đem thay giấy viết thơ chung tình
Giăng câu này dưới mái gianh:
"Nhà cô thôn nữ, vợ anh học trò"....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-05 03:13:40diên vỹ>
Em là gì giữa bộn bề đời anh

Em biết gọi anh như thế nào đây
Là bạn ?
Là anh ?
Hay là gì khác ?
Và trong anh ... trời ơi em không biết
Em là gì giữa bề bộn đời anh ?
Gọi thế nào cho thoả nỗi riêng chung ?
Để không ai khổ tâm, không ai thấy mình có lỗi,
Tất cả tại cuộc đời, cuộc đời tự cho mình là rộng rãi
Nhưng rồi cuộc đời có chứa nỗi mình đâu ?

Không thể gọi đích danh ta là gì của nhau
Đau lòng em, đau lòng anh, đau lòng người tội lắm
Nhưng em tin cuộc đời này sâu rộng
Sâu rộng đến vô cùng nên lạc mất hai ta...

Bùi Tuyết Nhung

Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-06 03:22:28diên vỹ>
NẾU MỘT NGÀY ANH CHẲNG CÒN EM
-Lê Chí-

Sẽ khổ sở vô cùng, nếu chẳng có em
Ðường phố trở nên vắng vẻ
Em yêu quý, sao em "ác" thế
Anh biết tìm nụ cười ở đâu?
Dẫu một lời chưa nói với nhau
Mà ngọn gió vô tình nghe hết
Có lẽ nào lại chết
Hạt tình yêu gieo giữa trái tim mình!
Có lẽ nào...
Anh thức với bình minh
Anh thức với từng ngày trăn trở
Những hoa tím xương rồng vừa nở
Con đường đá nhỏ
Chông chênh
Năm tháng vui buồn có thể rồi quên
Nhưng đôi mắt thì anh vẫn nhớ
Bàn chân bước thì anh vẫn nhớ
(mà nhớ làm chi)
Anh bỗng biết "giận hờn"
Ðường phố buổi chiều lất phất mưa trơn
Ðường phố buổi chiều hửng nắng
Người tấp nập... mà sao xa vắng
Anh ngó bâng quơ, em biết nơi nào?
Anh ngó bâng quơ giữa phố, nôn nao
Có ai biết nỗi cồn cào ghê gớm
Biết rồi mặt trời có còn mọc sớm
Nếu một ngày anh chẳng còn em!

Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ KHÚC
(Phạm Thị Ngọc Liên)

Hình phạt chính là lúc này
Rượu và Đêm

Giọt lệ đã khô trong con tim nhức nhối
Nỗi buồn sâu hơn đại dương
Đen hơn vực thẳm
Cho ta khóc đi
Khóc nữa đi
Và ngủ với nỗi buồn.

Ừ thì tiếng chuông đồng hồ
Mi cứ gõ
Một... hai... ba... bốn... và năm
Sao lại có thứ chuông vô tình đến vậy!
Mi gõ vào tim ta
Nhắc ta thèm một lời an ủi
Thèm một vòng tay
Một ánh nhìn âu yếm
Không có ai đến gần ta
Uống giùm chén rượu…
Ta đã mất ta…
Ừ, đúng rồi
Khi ta còn một mình
Tự giết ta bằng nỗi buồn người tặng
Có Rượu và Đêm
Có hơi thở buồn tênh rũ rượi
Say rồi mà cũng chẳng quên!…

Ta cứ tưởng là ta say
Không
Chính là lúc ta rất tỉnh
Để biết nằm soài ra đất
Ôm lấy bóng mình…
Chính là lúc ta bật cười
Nhạo báng
Trong tiếng muỗi reo ca
Đăng nhập để trả lời
0
Không yêu
Phạm Thị Ngọc Liên

Cố gắng nghĩ đến một chi tiết đáng yêu để yêu
những chi tiết rất đời thường
anh chưa bao giờ làm em khóc

Bên hồ serenata thả từng giọt vào đáy cốc
màu môi hay màu áo trong đêm
tưởng tượng một ánh mắt đồng lõa
một bí mật trong những bước chân lang thang trên phố
giọng cười ròn rã sau chiếc khăn quàng
anh đáng yêu vậy mà sao em không yêu
đành hẹn lại kiếp sau anh nhé
kiếp này em bận rồi

Lại nhớ về hơi ấm của một người đang ở rất xa
người luôn làm em khóc

Giả vờ cười nói giả vờ bận rộn
thôi anh về đi em có bạn
nhói lên cảm giác hối lỗi khi anh quay lưng
giọt serenata cuối cùng
vừa nhỏ xuống...




Bất chợt
Phạm Thị Ngọc Liên

Bất chợt bình minh, bất chợt rừng.
bất chợt chim kêu và lá rung
bất chợt trời xanh và mắt biếc
bất chợt thời gian cuống quýt ngừng

Bất chợt sông im và cỏ mượt
lá lơ ngơ lá giữa từng không
ta lơ ngơ bước mà không bước
bất chợt rừng nghiêng ánh mắt trong

Bất chợt tình yêu từ ngọn cỏ
như bướm theo đàn bay nhấp nhô
lá đợi chờ ai mà lá đỏ
rừng đợi chờ ta, bát ngát mơ

Bất chợt con đường trơn trợt ướt
ngừng lại mà nghe tiếng thác reo
ước ta bất chợt là con bướm
đậu giữa rừng cây
bất chợt
yêu...

Đăng nhập để trả lời
0
Một chiều ngược gió

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du đi vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian, em ngược không gian Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không còn nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này - em biết, một mình em...

BÙI SIM SIM
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»