📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Huyền Thoại

94 trả lời, 14.717 lượt xem — Trang 3 / 4
Phạm Thị Ngọc Liên

BIỂU LỘ

Trong tôi có nhiều tôi
một tôi hay cười một tôi hay khóc
tôi cười với đám đông tôi khóc một mình
còn một tôi im lặng
một tôi là cái bóng theo tôi
Tôi gom nhiều tôi thành một tôi
nhiều lần ngồi nghĩ và tự hỏi
tôi nhiều tôi vậy mà sao một mình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-11 05:30:21diên vỹ>
BÔNG HỒNG MÙA XUÂN
Lý Thuỵ Ý
Bán cho tôi một bông hồng đi cô bé
Đóa hoa nào còn tươi búp mịn màng
Tôi ngước lên:xin ông chờ em lựa
Một bông hồng vừa ý nghĩa vừa sang
Khách mỉm cười:cô thật tài quảng cáo
Thế bông hồng mang ý nghĩa ra sao
Là tượng trưng cho tình thắm vô bờ
Cám ơn cô giá bao nhiêu ấy nhỉ?
Tôi lắc đầu:xin biếu ông thôi
Một bông hồng không bao nhiêu ông ạ!
Chỉ mong ông làm người đẹp vừa lòng
Khách nhìn cô mắt như xoaý lốc
Cô lầm rồi tôi không tặng người yêu
Thằng bạn thân tối qua đã lìa đời
Một bông hồng cho nó bớt quạnh hiu
Nhưng cô phải nhận tiền đi chứ
Hoa cho không rồi mẹ mắng làm sao
Tôi cúi đầu: xin gởi người đã mất
Chuyện của ông làm tôi bỗng nghẹn ngào
Khách quay đi áo xanh rừng đã bạc
Dáng cao gầy khuất hẳn bóng chiều nghiêng
Tôi bất chợt dưa tay làm dấu thánh
Mẹ giữ cho người ấy bình yên
Rồi mùa xuân còn vương vương sắc lạnh
Nắng vàng mơ làm má thắm thêm hồng
Tôi buâng khuâng nhớ một người khách lạ
Mình nhớ người-người có nhớ mình không
Chiều hăm chín phố phường sao tấp nập
Người ta vui từng cặp bên nhau
Mắt tôi lạc bỗng dưng bừng sáng
Phải anh không người khách lạ hôm nào
Tim đập mạnh sau làn áo lụa
Anh đến gần lời nói cũng reo vui
-Sao cô bé hôm nay đắt hàng chứ
Còn nhớ tôi hay đã quên rồi
Hành quân xong tôi vừa về hậu cứ
Ghé qua đây xin cô một bông thôi
Và cô cho tôi xin lời chúc
"Chỉ mong ông làm người đẹp vừa lòng"
Nghe người nói tim tôi thắt lại
Gượng tìm bông rồi trao tận tay người
Khách nhìn tôi mắt bỗng dưng dịu xuống
Đầy dăm chiêu và nghiêm lại nụ cười
Xin lỗi cô nếu tôi hơi đường đột
Nhưng thậy tình tôi không thể nào quên
Người con gái trong một lần gặp gỡ
Nhớ thật nhiều dù không được biết tên
Một bông hồng như hôm nào cô nói
Là tượng trưng cho tình thắm vô bờ
Tôi rung tay đón bông hồng người tặng
Sự thật đây rồi mà cứ ngỡ là mơ


Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Tôi

Ngày mai em sẽ ghé,
Thăm dấu bước chân đi.
"Thất thập cổ lai hi"
Đoạn đường ai cũng tới.

Một bà già tóc trắng,
Xe chậm, tay lái rung.
Ngậm sâm cho ấm bụng,
Lăn trong cõi vô cùng.

Bạn bè tiếp nối nhau,
Yếu trước, phần khỏe sau.
Điếu văn dài vô tận,
Mộ hoang xanh một màu.

Thơ văn in để đó,
Quyển hay thư viện to.
Sách tồi nằm một xó,
Riêng thơ tôi mang cho...

Lê Thị Ý
(Vùng trời dấu yêu, Minh Văn 2000)
Đăng nhập để trả lời
0
Điều Có Thực



Tôi áp hai cọng cỏ trong bàn tay
Chúng yêu nhau quấn quýt, giải bày
Tôi tách rời hai tay không níu gọi
Chúng buông nhau tàn úa rã rời

Ngẫu nhiên và khách quan là những điều có thực
Chúng tạo cho ta cuộc hội ngộ tương phùng
Nhưng chúng cũng là điều có thực
Gây tan lòng gây những cuộc chia ly

Cũng như xuân cứ đến lại đi
Như hạnh phúc có ai ghì lại được
Như ta đây cứ ngỡ ta là điều có thực
Cái phẩy tay của trời ta đã hoá hư vô .


Lê Thị Kim


EM ĐẾN CÙNG MÙA XUÂN




Dẫu là em, anh cũng hỏi thế thôi
Sau tấm áo nhiều màu dễ gì nhận ngay em được
Em đến cùng mùa xuân mà không hề hẹn trước
Còn lắm buồn vui sau những bất ngờ

Em lớn dường kia vẫn có lúc ngây thơ
Hờn dỗi đó- yêu thương liền sau đó
Cửa lòng anh luôn khép hờ- để ngỏ
Đợi chờ em- Em đến lúc không ngờ...

Sáng xuân nay em đến với anh rồi
Em lộng lẫy và em khác lạ
Em gần gũi mà em xa quá
Trong tấm áo nhiều màu kia
Không dễ nhận ra em

... Giữa đời thường cuộc sống bon chen
Anh cố nhận ra yêu thương- hờn dỗi
Lòng rộng mở nhưng tình anh chẳng vội
Chuyện dại khờ đời đã dạy anh rồi....

Em chân thành?
Là anh hỏi thế thôi



Nguyễn Quân


Đăng nhập để trả lời
0
Em Gái

- Em đầy ngộ nhận như tôi
Cũng yêu chí chết cái người mình yêu
Cũng tìm những lối phong rêu
Để rồi bước trật bước trèo uổng công

Mắt thì thăm thẳm mùa đông
Trái tim mùa hạ, tấm lòng mùa thu
Mùa xuân ở phía sa mù
Mà băng tuyết… đến bao giờ cho tan?


Gặp em cơ nhỡ cưu mang
Em đâu biết đến lỡ làng về sau
Em đương lấy sóng làm cầu
Khơi xa làm bến, đáy sâu làm thuyền


Lấy khao khát để làm yên
Lấy duyên làm phúc lấy tiền làm khinh
Rồi ra em giống chị mình
Lấy bấy nhiêu cái thất tình làm vui

Đoàn Thị Lam Luyến
Đăng nhập để trả lời
0
Cổ Tích Tuổi 15
Trần Hoàng Vy


Chớp mắt em cao ... một mét năm !
Tuổi mười lăm, cổ tích đêm rằm
Tóc như dòng suối thần kỳ lạ
Trắng ngần da, huyền mắt lá răm .
Một góc khu vườn, lâu đài cổ
Nấp trong lá tiếng chim vàng anh
Mùa trái còn xanh chờ nắng đỏ
Mắt lá ngày sương in long lanh .

Tuổi mơ ... hoàng tử, ước bà tiên
Nửa trẻ con - người lớn, thật phiền !
Hai tà áo mộng hồn nhiên sóng
Mà mải mê rải đũa đánh chuyền ...

Đêm ngủ, mẹ còn đi dém chiếu
Sáng ra thiếu nữ từ khi nào ?
Giấu chiếc gương soi hồng đôi má
Một chiếc giầy rơi trong chiêm bao !...
Đăng nhập để trả lời
0
Bài dân ca Nga
(Đinh Thu Vân)

Em hát cho anh nghe, bài dân ca Nga
Cachiusa mênh mông lời sông nước
Tổ quốc Nga, em chưa từng biết
Nói hộ em bao điều nhớ anh.

Đất nước Nga một chiều sau chiến tranh
Cachiusa hát bài ca nhớ bạn
Bài hát ấy bây giờ em hát
Theo anh đi dọc chiến hào

Đêm biên phòng đỉnh núi gió lao xao
Cây lá cùng em hát bài ca biên giới
Hai khoảng trời không gian xích đạo
Đất nước Nga qua câu hát nên gần.

Đăng nhập để trả lời
0
Kiếp nào có yêu nhau
(thơ Minh Đức Hoài Trinh)

Anh đừng nhìn em nữa
Hoa xanh đã phai rồi
Còn nhìn em chi nữa
Xót lòng nhau mà thôi

Người đã quên ta rồi
Quên ta rồi hẳn chứ
Trăng mùa thu gảy đôi
Chim nào bay về xứ

Chim ơi có gặp người
Nhắn giùm ta vẩn nhớ
Hoa đời phai sắc tươi
Đêm gối sầu nức nở

Kiếp nào có yêu nhau
Nhớ tìm khi chưa nở
Hoa xanh tận nghìn sau
Tình xanh không lo sợ

Lệ nhoà trên gối trắng
Anh đâu, anh đâu rồi
Rượu yêu nồng cay đắng
Sao cạn mình em thôi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-15 23:19:25diên vỹ>
Diêu Bông Cho Anh
Nguyễn Thị Thu Thủy

Anh đi mang ấm cho người
Mà tim ta buốt bằng mười mùa đông
Bao giờ lúa mới trổ bông
Ta về tìm lại cánh đồng tình yêu


Cánh cò nhuộm trắng trời chiều
Anh còn đọc lại câu Kiều hôm xưa?
Má hồng đi sớm về trưa
Mải thương cho kiếp… chăn mưa, màn trời
Giật mình một chiếc lá rơi
Ta về hong lại nửa đời rêu phong

Mặc ai tình thắm duyên nồng
Ta về hái lá diêu bông tặng người


Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Đăng nhập để trả lời
0
Đi tìm
Trương Nam Hương

Tặng T.Đ


Xin một chiều nhẹ dạ

Em không cần phấn son

Cứ diện chiếc juyp ngắn

Chúng ta chìm chỗ hôn

Hôn lên ngày xa vắng

Hôn lên ngày thật buồn

Anh hôn về trẻ lại

Em hôn về lớn khôn

Chúng ta đứng cao hơn

Mọi tráo trơ, dối trá

Chúng ta nào vô ơn

Ngọn cỏ xanh, chiếc lá...

Chúng ta không đánh quả

Lòng cả tin của chiều

Em cứ diện juyp ngắn

Chúng ta tìm chỗ yêu

Yêu lên ngày nắng cháy

Yêu lên ngày mưa sa

Em yêu thời chưa tới

Anh yêu thời đã qua

Chúng ta luôn cô đơn

Trước bao nhiêu hợm hĩnh

Chúng ta càng cô đơn

Trước bấy nhiêu toan tính

Biết bao lời phỉnh nịnh

Trên khóe môi xu thời

Lũ bất tài xúng xính

Trong nhiễu điều ma trơi

Không, chiều không nhẹ dạ

Em cần gì lược gương

Cứ diện chiếc juyp ngắn

Chúng ta tìm chỗ thương

Thương lên ngày cay đắng

Thương lên ngày ngọt ngào

Anh thương về cổ tích

Em thương về ca dao

Chúng ta không phàm tục

Giữa cuộc đời nhốn nhao!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-15 23:13:55diên vỹ>
Tâm sự nàng Thuý Vân
Trương Nam Hương


Nghĩ thương lời chị dặn dò
Muời lăm năm đắm con đò xuân xanh
Chị yêu lệ chảy đã đành
Chứ em nuớc mắt đâu dành chàng Kim

Ô kìa, sao chị ngồi im?
Máu còn biết chảy về tim để hồng
Lấy nguời yêu chị làm chồng
Đời em thể thắt một vòng oan khiên

Sụt sùi uớt cỏ Đạm Tiên
Chị thuơng kẻ khuất, đừng quên ngườì còn
Mấp mô số phận vuông tròn
Đất không thể giấu linh hồn đòi yêu

Là em nghĩ vậy thôi Kiều
Sánh sao đời chị ba chiêù bão giông
Con đò đời chị về không
Chở theo tiếng khóc đáy sông Tiền Đuờng

Chị nhiều hờn giận yêu thuơng
Vầng trăng còn lấm mùi hương hẹn hò
Em chưa đươc thế bao giờ
Tiết trinh thương chị, đánh lừa trái tim

Em thành vợ của chàng Kim
Ngồi ru giọt máu tuợng hình chị trao
Giấu đầy đêm, nỗi khát khao
Kiều ơi em đợi kiếp nào để yêu ??

Bài Thơ đã được đưa vào thư viện. Cám ơn bạn!
Đăng nhập để trả lời
0
CHỌN LỰA
Thu Nguyệt

“Tôi là con bé nhà quê
Đôi khi nhấp chút bùa mê thị thành
Chút văn minh, chút lanh chanh
Chút trăn trở…
thế là thành nhà thơ.

Nhà quê tôi đứng ngẩn ngơ
Lắng tai nghe tiếng nhà thơ trở mình
Nhà thơ tôi đứng làm thinh
Xem nhà quê lấy tim mình bón thơ.

Nhà nào rồi cũng vu vơ
Xin dại xin khờ chọn lấy…
“nhà tôi”.

Đăng nhập để trả lời
0
Ấm Lạnh

Yêu nhau từ thuở tóc còn buông
Một gái thơ ngây một gã cuồng
Khuya sớm vai kề vui đọc sách
Chung đèn chung cả ánh trăng xuông

Bẩy tám năm mùa hoa dệt trước lầu
Năm năm thương mến rẽ càng sâu
Chia tay căn vặn lời sơn hải
Tạm biệt... ai ngờ vĩnh quyết đâu

Lòng thu cỏ rối một chiều kia
Non động dừng chân gã trở về
Chỉ thấy Chương Đài trơ gốc liễu
Bướm gầy xao xác cánh hôn mê

Là thôi! Gái thị thành kiêu bạc
Đã ấm giàu sang lạnh ước thề


Vũ Hoàng Chương

Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG PHẢI TƠ TRỜI ... KHÔNG PHẢI SƯƠNG MAI
Đỗ Trung Quân

Mong manh nhất không phải là tơ trời
Không phải nụ hồng
Không phải sương mai
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức
Anh đã biết một điều mong manh nhất
Là tình yêu
Là tình yêu đấy em !

Tình yêu,
Vừa buổi sáng nắng lên,
Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội
Ta vừa chạy tìm nhau...
Em vừa ập vào anh...
... Như cơn giông ập tới
Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi.

Không phải đâu em - không phải tơ trời
Không phải mây hoàng hôn
Chợt hồng ... chợt tím ...
Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê
Khẽ vụng dại là... thế thôi ... tan biến

Anh cầu mong - không phải bây giờ
Mà khi tóc đã hoa râm
Khi mái đầu đã bạc
Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ
Còn thấy tựa bên vai mình
Một tình yêu không thất lạc ...



Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM
PHM

Khi xưa tôi chưa biết em
Đêm về thì chỉ là đêm lạnh lùng
Bây giờ nghe giữa thinh không
Tiếng con dế vợ – dế chồng gọi nhau
Đầu nhà thoang thoảng hương cau
Giọt sương nào khẽ rơi vào thơ tôi

Bây giờ lòng chẳng nguôi ngoai
Hình như ở tận cuối trời có giông ...
Trăng kia được mấy đêm tròn
Ngôi sao lấp lánh nỗi buồn xa xưa

Bây giờ, đêm đến bây giờ
Có em đang cũng thẫn thờ như tôi./.
Đăng nhập để trả lời
0
Vô hình

Có lẽ một thời em đã yêu anh
Tuổi thiếu nữ tình yêu vô hình lắm
Anh thân thiết, dịu dàng, xa thẳm
Gió mênh mang, linh cảm, không lời

Thôi hãy xa như tất cả đã xa rồi
Năm tháng khác và cuộc đời cũng khác
Lần gặp lại vì sao em muốn khóc
Quá khứ dịu dàng như chiều hạ sau mưa

Em đã yêu, đã lấy chồng, như mơ ước xưa
Em hạnh phúc trong tình yêu có thật
Chuyện ngày xưa một đôi lần bất chợt
Chỉ hiện về như cánh bướm trong mơ

Xin hãy dừng, hỡi ngọn gió hư vô
Hãy dừng lại ở nơi cần dừng lại
Để ký ức trong ta dịu dàng mãi mãi
Và hiện tại cuộc đời hạnh phúc chín trong tay.

Phạm Thu Yến, giảng viên khoa Ngữ Văn trường ĐHSPHN

Đăng nhập để trả lời
0
Thao thức
-Mai Thanh Vinh-

Phận đàn bà cứ níu vào tôi
Như định mệnh-mỗi khi cầm bút
Một chút nắng-một chút sương
Trong sắc chiều bảng lảng
Nghe câu hò
Nhoi nhói cánh cò xưa
Phận đàn bà
Khuất bóng cơn mưa
Cứ cợt nhả-vu vơ- tan biến
Đánh thức trong tôi
Con người
Đen trắng
Giữa đục trong- đâu bến đâu bờ

Ngươi đàn bà trong tôi
Nhặt phút lẳng lơ
Gieo xuống đất hạt mùa năm tháng
Mong uống cạn đầu nguồn- cơn khát
Thao thức một đời
Đời thức một vần thơ
Người đàn bà trong tôi
Như thể dại khờ
Khóc khóc cười cườ -như say như tỉnh
Trong phút chốc- bỗng hóa thành cổ tích
Thèm nghêu ngao duới bóng trăng tàn...
Đăng nhập để trả lời
0
Đón em bằng lý ngựa ô
-Võ Thị Thu Cúc-

Rồi một ngày anh khớp lý ngựa ô
Hát đuă em về dinh bên đó
Thưa ba má, thưa cùng hai họ
Chuyện trầu cau, vôi thắm...quyện tình nồng

Rồi một ngày anh kiếm lá diêu bông
Em đừng khóc, anh sẽ về đúng hẹn
Để nụ tầm xuân không nở ra xanh biếc
Để không lở làng con sáo sang sông...

Rồi một ngaỳ...một ngaỳ...em biết không?
Anh rong ruỗi qua trăm miền mơ ước
Em như cô Tấm trong đời anh gặp được
Nên lý ngựa ô xin hát đón em về...
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Xuân Quỳnh.

Vẫn thấy chị quanh đây
Trong sắc vàng hoa cúc
Đôi mắt đựng tin yêu
Bàn tay gom hạnh phúc.

Căn phòng sáu mét vuông
Chất chứa đầy khao khát
Nơi bắt đầu cánh buồm
Vượt trùng dương bát ngát.

Ngọn gió nào phiêu diêu
Thổi đam mê vào chữ
Những con sóng nghiêng chiều
Xô dạt trang thơ cũ.

Mỏng manh như nét vẽ
Cánh chuồn báo bão giông
Vẫn xanh màu lặng lẽ
Một cọng cỏ giữa đồng.

Bao bà mẹ vẫn khóc
Thương đôi tay mồ côi
Bao người yêu vẫn hát
Khúc tự ca giữa trời.

Chị như ngọn lửa tắt
Ánh sáng đọng vào thơ
Đoá quỳnh tan trong đất
Hương bay đến bây giờ....

12.04.06
Mây xanh.
Đăng nhập để trả lời
0
CHÂN TRỜI GÓC BIỂN
Trần Tịnh Yên

Em đi
góc biển chân trời
Một đêm trăng lạc
xuống đời heo may
Về đâu
nhật nguyệt vơi đầy
Về đâu em
giữa thu gầy guộc mưa

Lang thang tháp cổ
giao mùa
Em về
cổ tích bỗng lưa thưa buồn
về bên chớp bể mưa nguồn
Xa em
ta thấy thiên đường mất vui!



Tự ca của những E-VA cô quạnh
-Phạm Thị Ngọc Liên-

Em nằm trong danh sách của những người đàn bà
Không có đàn ông
Dầu vẫn có trái tim nóng hổi
(Trái tim thèm một điều tội lỗi
Được yêu và phản bội chính mình!)
Ôi những Eva đôi mắt quầng xanh
Đêm thao thức những nổi buồn trong ngực
Những vết rạn đầu đời tấm tức
Như con chim che mặt trước cành cong
Khi tình yêu sửi bớt phía sau cùng
Lời tuyên hứa một mình
Đã nổi

Những Eva bối rối
Trái tim khôn ngoan khí khái, ngu đần
Bàng hoàng sau câu nói vĩ nhân
(Vĩ nhân đúng là vĩ nhân khi thốt thành lời noí)
Ôi trái tim em thèm một điều tội lỗi
Được yêu và phản bội chính mình


Ừ, thì em nhớ anh

Thanh Vân

Ừ, thì em nhớ anh!
Dẫu anh bảo rằng: “ Đừng nhớ,
Đời còn dài, còn nhiều trăn trở
Anh sợ vai gầy gánh nặng
Anh đau!…”

Vì đêm nay dưới bầu trời đầy sao
em đếm
1, 2, 3…chơi vơi trong hoài niệm
Ngôi sao nào đã lạc mất rồi anh?

Ừ, thì em nhớ anh!
Nhớ cả em những ngày xưa cũ,
Hoa cúc ngày xưa, bây giờ héo rũ,
Biết bao giờ tìm lại sắc màu tươi!

Chúng ta đang qua tuổi hai mươi
Và nỗi nhớ chất đầy năm tháng
Nhưng thời gian chẳng làm dày dạn
Trái tim yêu của một con người

Ai đó nói rằng đời sẽ mất vui
Khi câu thề yêu nhau trọn vẹn
Còn em thì không, em muốn
Đời vui hơn khi ta đi hết một cuộc tình

Ừ, thì em nhớ anh!
Dẫu biết nỗi nhớ cũng chỉ là nỗi nhớ
Như ngôi sao xa lạc vào muôn thưở
Biết bao giờ anh thuộc về em?



Đăng nhập để trả lời
0
Ấy Ơi
Hoài Châu

Cái cô này, ô hay sao mà lạ,
Tôi chưa già nên đâu đã có râu,
Nhìn kỹ coi, mơí hăm mí tuổi đầu,
Mắc mớ chi cứ gọi tôi là chú?


Tiếng Việt mình biết bao nhiêu là chữ,
Có lẽ nào không đủ để xưng hô,
Chú cháu làm chi nghe dị chết mồ,
Tôi chẳng có cháu như... cô đâu nhé!


Cô hiểu cho vì tôi hãy còn trẻ,
Nên vẫn còn như cậu bé ham chơi,
Tôi không thèm làm người lớn, cô ơi,
Đừng bắt tôi mau già tội tôi quá.


Lỡ một mai - tôi nghĩ thầm - cô ạ,
Tôi với cô lại đem dạ ưa nhau,
Chẳng lẽ tôi lại thủ thỉ bằng câu:
"Chú...thích cháu"...nghe dị mần răng rứa.


Cô biết không, chỉ mới vừa gặp gỡ,
Mà tôi nghe lòng hớn hở quá chừng,
Ai dè đâu, cứ "chú, cháu" cô xưng,
Làm cho tôi thật ngại ngùng khó xử.


Tôi xin cô đừng gọi tôi bằng chú,
Tôi chẳng khờ đi làm chú cô đâu,
Nếu như cô e ngại buổi ban đầu,
Thôi thì kêu tôi là..." ấy " cũng được.


Cô ơi, sao cứ tần ngần,
Mà không gọi thử một lần " ấy ơi ",
Để tôi mê mẩn trả lời,
"Gớm, nghe "ấy " gọi mà...rụng rời con tim."

Đăng nhập để trả lời
0
Bến Đổ
Phạm Thị Bình

Đừng trách em nếu không thể cùng anh
Trên hành trình đi tìm đường mê mải
Rồi bất chợt có khi nào quay lại,
Vẫn thấy em... đợi mãi cuối con đường

Sẽ chẳng thể cùng anh vượt sóng gió đại dương
Em chỉ nguyện xin làm bến đỗ.
Biễn sẽ lặng sau mưa giông bão tố
Anh sẽ về, nơi bến đỗ bình yên.

Đừng giận anh đặt sự nghiệp lên trên
Anh đâu hiểu những nỗi lo không thành tên của người con gái!
Giản đơn thôi chẳng bao giờ vĩ đại
Con gái em cần... cần lắm một bờ vai!

Nên vẫn chờ vẫn đợi ngày mai
Khi hai đứa sẽ đi cùng một hướng
Anh sẽ nghiêng bờ vai cho mái đầu em mượn
Cho nước mắt mặn nồng thắm đượm niềm tin...

Ngàn Năm Có Phải Mây Bay Giữa Trời


1
Tháng năm thành phố đợi chờ
Mây như lụa mỏng khoác hờ trên vai
Gió như vừa uống rượu say
Tay ai đáp nhẹ trên vai của mình

2
Tháng năm ve gọi bình minh
Mưa đâu chợt đến cho mình nhớ nhau
Hoa công chúa nở hôm nào
Anh ơi, "nhỏ" muốn nép vào bên anh

(Tình yêu như nụ mầm xanh
Dám đâu hé tiếng cùng anh hở trời!)
Nụ cười còn dấu trên môi
Bờ mi còn khép những lời nhớ thương

3
Tháng năm thành phố vắng sương
Cây đong đưa tóc chở ngàn phím tơ
Nắng mai tựa lũ trẻ thơ
Chạy trên đường phố - bâng quơ bên người

Tháng năm ngọt tiếng đưa nôi
Tháng năm bé ngủ trong lời mẹ ru
Tháng năm bến nước gọi đò
Lá bay như chuyện trong mơ hôm nào

4
Tháng năm cây cao thật cao
Cho em bỗng nhỏ bên rào nhà ai
Gió che đâu mất tiếng mời
Mãi mà em chẳng biết người đứng bên

Tháng năm như con gió êm
Em chao cánh én bay lên giữa trời
Xin làm chiếc lá nhỏ thôi
Để cùng ai đó dạo chơi trên đường

5
Thành phố đôi bờ nhớ thương
Mầm cây vừa nhú trong vườn nhà ai
Tình yêu cha mẹ trao tay
Ngàn năm có phải mây bay giữa trời

Lê Thị Kim


Đăng nhập để trả lời
0
Lính Mà Em
Phạm Tiến Duật

Em trách Anh gửi thư sao chậm trễ
Em đợi hoài em sẽ giận cho xem
Thư Anh viết bao giờ Anh muốn thế
Hành quân hoài đấy chứ,
Lính mà em!

Anh gửi cho Em mấy nhành hoa dại
Để làm quà không về được em ơi
Không dự lễ Nô- En cùng em được
Thôi đừng buồn em nhé,
Lính mà em!

Ngày nghỉ phép Anh cùng Em dạo phố
Tay chiến binh đan năm ngón tay mềm
Em xót xa đời anh nhiều gian khổ
Anh mỉm cười rồi nói,
Lính mà em!

Qua xóm nhỏ anh ghi dòng lưu niệm
Trời mưa to, hai đứa nép bên thềm
Anh che em khỏi ướt tà áo tím
Anh quen rồi không lạnh,
Lính mà em!

Anh kể em nghe chuyện trong này
Trăng đầu mùa không đủ viết thư đâu
Thư Anh viết chữ mờ nét vụng
Hãy hiểu dùm Anh nhé,
Lính mà em!

Ghét Anh ghê chỉ được tài biện hộ
Làm cho người ta thêm nhớ thương
Em xa lánh những ngày vui trên phố
Để nhớ người hay nói,
Lính mà em!


Trăng
Trần Thái Vân



Còn đây trăng một ánh
Ðầu đông đứng nhìn đời
Ðêm về đêm rất lạnh
Tháng chạp buồn chơi vơi

Cả năm trăng đứng lẻ
Trọn đời gió đi hoang
Ðịa đàng xưa vắng vẻ
Chim xa bay lên ngàn

Ta về từ tâm thức
Tìm một nẻo hồng ân
Dấu chân ngày che khuất
Tuyết dựng đường đông phân

Trăng gầy như trí nhớ
Ðùng đục màu thời gian
Áo quần chừng bỏ lỡ
Nên muôn đời vẫn vàng

Ta đi từ vô thức
Tìm suối chảy tâm linh
Nghe đêm về đau nhức
Dưới giọt sương vô tình

Trăng chỉ còn ấn tượng
Không màu sắc hình thù
Bóng hằng nga vất vưởng
Múa trên vầng thiên thu

Trăng cuối năm tháng chạp
Như đầu năm tháng giêng
Ta đi về khác lúc
Vẫn chung mối ưu phiền...

Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ
Nguyễn Phước Nguyên

Thức trắng đêm nay nhớ một người
Một người tôi nhớ, một người thôi
Đêm nay, đêm nữa, đêm mai nữa
Tôi nhớ một người không nhớ tôi


Chữ và Nghĩa
Thái Thụy Vy

Tôi ngồi vá lại chữ yêu
Tự dưng nước mắt dâng nhiều đau thương
Tôi ngồi ráp nghĩa yêu đương
Tự dưng nghe nỗi chán chường trào dâng.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngai Vàng Cho em
Hà Nguyên Du


Bàn tay có một ngón dài
Tim anh chỉ có một ngai cho nàng
Ngai cho em, chiếc ngai vàng
Tình cho em cả kho tàng trong anh

Bàn tay có một ngón tình
Khi yêu phải nhớ làm tin khoen vàng
Trao cho em, đính hôn nàng
Thời xanh ta chỉ huy hoàng hôm nay

Bàn tay có một ngón dài
Đảo anh có một lâu đài riêng em
Riêng cho em, một con tim
Một kho báu quí chờ em trị vì

Bàn tay có một ngón dài
Tim anh chỉ có một ngai cho nàng
Ngai cho em, chiếc ngai vàng
Tình cho em cả kho tàng trong anh


Chuyện cổ tích
Nguyễn Nhật Ánh

Khi anh vừa sinh ra
Oe oe dăm tiếng khóc
Lúc ấy em ở đâu?
Làm sao mà anh biết.....

Làm sao mà anh biết.....
Em còn chưa ra đời
Mẹ là người duy nhất
Biết được điều đó thôi!

Hai nhà ở hai nơi
Cách nhau nghìn cây số
Mẹ vẫn biết anh buồn
Nên sinh em từ đó

Em hồn nhiên như cỏ
Lớn lên dưới mặt trời
Anh như mây như gió
Suốt bốn mùa rong chơi

Gặp nhau giữa cuộc đời
Là duyên hay là nợ
Anh yêu em lâu rồi
Sao vẫn còn bỡ ngỡ?

Bao chàng trai qua ngõ
Sao em chẳng chạnh lòng?
Hai mươi năm chờ đợi
Một bóng hình xa xăm.......

Bây giờ em yêu anh
Như là trong cổ tích
Mẹ là người duy nhất
Hiểu được điều đó thôi!



Cái gì đã tạo nên định mệnh
Trần Quốc Hoàn

Cái gì đã tạo nên nỗi nhớ?
Để người ta cứ thao thức không nguôi
Để người ta đứng lặng trong chiều lạnh
Thầm gọi tên, thầm nhắc một người

Cái gì đã tạo nên hạnh phúc?
Để mơ màng, hai người nghĩ đến nhau
Để tình yêu có được màu thắm đỏ
Để thế gian tràn ngập sắc màu

Cái gì đã tạo nên hy vọng?
Để một người mãi đợi một người kia
Mặc cuộc đời đổi thay, thay đổi
Vẫn sắt son chờ đợi, đợi chờ

Cái gì đã tạo nên định mệnh?
Cho một người xa mãi, mãi xa
Cho cảm xúc dâng trào trong uất hận
Cho trái tim hóa đá, nua già



Đăng nhập để trả lời
0
Vần Thơ Lẻ Loi ...

Tôi vẫn viết những dòng thơ đơn độc
Giữa đêm thâu cơn gió lốc lạnh lùng
Khi trăng sao vùi giấc giữa không trung
Thơ lặng lẽ không ai cùng vần điệu.

Thơ nhiều ý mà người nào có hiểu
Phải chăng vì người lỡ thiếu trái tim
Những dòng thơ trôi tựa nước êm đềm
Mà người ví như tiếng đêm trách móc.

Có đôi lúc tôi một mình thầm khóc
Thơ không vui thơ ướt đẫm lệ sầu
Người vô tình nào có thấy lòng đau
Vẫn cứ bảo toàn là câu than thở.

Khi tuyệt vọng những vần thơ dang dở
Vần không thành tim rạn vỡ đắng cay
Không một lần ai hiểu được lòng này
Nên trọn kiếp thơ vẫn đầy nước mắt...

Chấn Vũ
Đăng nhập để trả lời
0
Thiếu nữ
-Bùi Chí Vinh-

Cô bé ơi,anh nhớ em!
Như con nít nhớ cà rem vậy mà
Như con dế trống đi xa
Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi
Con dế thì gáy một hơi
Còn anh gáy hết một thời con trai
Tiếng gáy bò lên lỗ tai
Làm em nhột suốt một ngày một đêm

Cô bé ơi,anh nhớ em!
Như má lúm nhớ đồng tiền đúng chưa?
Như nước đá nhớ cà chua
Như môi em nhớ da-ua ngọt ngào
Cái nhớ nhảy qua hàng rào
Không thèm đăng ký cứ nhào vô anh
Xô ra thì thấy không đành
Nên anh ôm lấy rồi anh giữ hoaì
Con kiến còn nhớ củ khoai
Huống chi tóc ngắn,tóc dài nhớ nhau
Nhớ nhau không biết để đâu
Nếu để trên đầu thì tóc bay đi
Để trong túi áo cũng kỳ
Lỡ đi đường rớt lấy gì chứng minh
Chi bằng giả bộ làm thinh
Hét lên"nhớ quá"một mình nghe chơi.



Tứ tuyệt cho nàng

Nguyễn Nhật Ánh

Thương nhau mấy núi cũng trèo
Nhà em lầu chín khó leo quá chừng!
Chân đi một bước lại dừng
Ngó lên, lại nhủ: Hay đừng yêu em!

Dành cho anh một chỗ buổi chiều
Dành cho anh một chỗ tình yêu
Dành thêm một chỗ cho anh đứng
Bên cạnh đời em lúc quạnh hiu.

Trái tim nằm ở trong người
Đâu như quần áo mà phơi ra ngoài
Nếu em còn trách anh hoài
Thôn Đông ngại nói, thôn Đoài nói đi!

Ghé thăm em một chút rồi đi
Ngồi thêm cũng chẳng nói năng chi
Lòng em cửa khép then cài lắm
Chẳng biết ngày xuân sắp lỡ thì

Ngày mai xa cách nhau rồi
Đừng quên anh đã từng ngồi bên em
Sau này, ai nói yêu thêm
Chỉ là nhắc lại điều em nghe rồi. . .

Hình như trong gió có mưa theo
Nghìn núi xanh xa có vạn đèo
Trái tim em cũng hình như có
Con đường qua đó rất cheo leo?

Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH DỞ DANG RỒI

Thôi Anh ạ, tình mình đành dang dở
Đành chia tay, mỗi kẻ một phương trời.
Em hứa với lòng, dù ở chốn xa xôi,
Tình vẫn đẹp, vẫn mặn nồng, tha thiết.

Sẽ nhớ mãi, đôi mắt buồn da diết,
Lúc chia tay, Anh say đắm nhìn Em.
Trăng hạ tuần, mờ nhạt dưới trời đêm,
Gió lướt thướt, mang theo buồn hiu hắt.

Níu thời gian, đôi bàn tay nắm chặt,
Mặt quay đi, mà chân buớc ngập ngừng.
Nén khổ đau, nên lòng cứ rưng rưng,
Những giọt lệ muốn trào theo tiếng khóc.

Rồi từ đó, Em sống đời cô độc,
Luôn một mình, dù có phút giây vui.
Hay lạc loài, trong năm tháng ngậm ngùi...
Tim đã khắc ghi bóng người yêu dấu.

Dù không nói, Em mong Anh đã hiểu,
Nỗi khổ tâm, khi đời bắt chia tay.
Rượu ly bôi, mình sẽ uống thật say,
Khi tỉnh dậy, đã thấy tình đôi ngả.

Hồng Vũ Lan Nhi


Điều có thật

Em cứ nghĩ đó là trong cổ tích
Chuyện hai người thời trẻ yêu nhau
Rồi xa cách bởi cuộc tình ngang trái
Để nhớ thương đi bạc mái đầu.

Em vẫn nghĩ đó là huyền thoại
Chuyện nàng Tô hóa đá trông chồng
Đôi trai gái thương cuộc tình dang dở
Mà hóa thành núi Cốc sông Công

Nhưng khi đã xa anh ngàn ngày lẻ
Dửng dưng qua bao khuôn mặt trong đời
Em mới hiểu đó là điều có thật
Trong mỗi người chỉ có một người thôi.

- Vũ Kiều Oanh -

Đăng nhập để trả lời
0
Bao giờ
song hảo

Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm đến với em
(Em, một dòng sông nhỏ
Em, một ánh sao đêm).

Đâu chỉ có mùa xuân
Mới vàng hoa rực rỡ
Đâu chỉ riêng mặt trời
Xua tan đi giông tố

Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm đến với Em
Lòng anh còn bóng đêm
Em sẽ là tia nắng

Vườn nhà em đầy hoa
Hương thơm và trái ngọt
Mái nhà em dịu mát
Đằm thắm và bao dung

Mặt đất còn gai chông
Bầu trời còn mưa gió
Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm đến với em .
Đăng nhập để trả lời
0
Khoảng trời nhiều gió
Song Hảo

Phải chi em gởi được cho anh
Ngọn gió trong lành của vùng châu thổ
Những ngọn gió anh ơi hào phóng thế!
Có tình yêu nho nhỏ của riêng em.

Có nụ cười sôi nổi bạn bè thân
Những cô gái hồn nhiên tươi trẻ
Mái tóc mềm vương vương nắng gió
Cứ bềnh bồng trên cao như mây ...

Chẳng biết tự nơi nào mà ngọn gió đến đây
Cho em có khoảng trời mát dịu
Cái khoảng trời rất nhiều chim én đậu
Trên những tầng nhà và những vòm cây.

Cứ như là với tay sẽ gặp mây
Em bỗng nhớ đỉnh núi nào anh kể
Ở đó cũng có nhiều mây gió
Nhưng bây giờ anh đang ở đâu?

Thư anh viết cho em "biên giới mùa khô
Thèm ngọn gió xua đi cái nắng
Anh lắng nghe núi rừng yên lặng
Nhớ đồng bằng ngọn gió thênh thang ..."

Nhưng làm sao em đến được với anh
Chỉ nhờ gió gởi cho nhau nỗi nhớ
Chỉ nhờ gió nối khoảng trời hai đứa
Khoảng trời nào cũng đầy tiếng chim

Muốn nói bạn bè nghe những suy nghĩ lặng thầm
Chợt bóng nắng hôn đầy lên má
Và ngọn gió, thôi nhờ ngọn gió
Gởi tình yêu về nơi ấy cho anh.



RU
Song Hảo

Ầu ơ em ngủ cho say
Vòng tay anh khúc đọa đày đời em
Vầng trăng ngái ngủ bên thềm
Đánh rơi số phận vàng đêm tự tình
Ầu ơ em đọa đầy anh
Dài cơn hôn mật xin đừng qua mau
Ru nhau ru nhau ru nhau
Niềm vui trộn với nỗi đau thành lời .



Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»