📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

[PREVIEW] Hồ Đồ (Ngải Tiểu Đồ)

0 trả lời, 2.833 lượt xem — Trang 1 / 1
ThueSach.vn - Hồ Đồ (Ngải Tiểu Đồ): "Trình Đoan Ngọ thở phào nhẹ nhõm, toàn thân căng thẳng từ nãy đến giờ lúc này mới được thả lỏng đôi chút. Cô tự trách mình quá đa nghi, đa cảm. Hơn sáu năm không xuất hiện, lại chẳng để ý đến cô, làm gì có chuyện tự dưng anh ta phí công phí sức đến tìm cô, lãng phí thời gian quý báu để đi thăm dò cô cơ chứ? Cô bật cười tự giễu rồi đứng dậy, cầm túi xách, cúi đầu chào và cảm ơn Du Đông một cách chân thành: “Anh Du Đông, cảm ơn anh!”..."

Thuê Tiểu Thuyết Hồ Đồ (Ngải Tiểu Đồ)



Trên thế giới này, có một loại đàn ông mà nước mắt của cô có rơi bao nhiêu thì cũng không làm rung động được trái tim anh ta, dù cô có là một mỹ nhân khóc đến đổ cả Trường Thành đi chăng nữa thì anh ta cũng chẳng mảy may động lòng.

Anh ta rời xa cô, chẳng có lí do gì, nếu cô hỏi anh ta, anh ta sẽ trả lời một cách vô cảm: "Cô muốn một lí do à, vậy thì tôi sẽ cho cô một lí do.”

Người ngoài nhíu mày khuyên bảo cô, đừng có ngốc nghếch nữa.

Không, cô không ngốc, chỉ là cô quá yêu anh ta thôi.

Cô đặt tay lên ngực tự hỏi: "Là anh ta sai sao?”

Không, anh ta không sai, chỉ là anh ta không yêu cô.

Yêu Lục Ứng Khâm, Trình Đoan Ngọ chỉ học được năm chữ: Đối diện với hiện thực.

Tình yêu đối với cô chỉ là sự hồ đồ, còn anh ta thì không thể hồ đồ.

Sách Hay Cùng Thể Loại:
Nở Rộ (Sói Xám Mọc Cánh)



Trích Đoạn:

Lại một đêm dài mộng mị. Cố Yên chợt mở to đôi mắt, cảm thấy thân thể mệt mỏi, tâm trạng không vui, quay người sang một bên khiến Lương Phi Phàm nằm cạnh cũng tỉnh giấc. Thấy bờ vai trần lộ ra trước mắt, anh lại ham muốn được chạm vào người cô.

Cố Yên cố đẩy anh ra, hai người họ đang quấn lấy nhau thì tiếng chuông điện thoại ở đầu giường bỗng kêu lên từng hồi phiền toái.

Lương Phi Phàm luôn miệng gọi: “Em yêu”, sau mỗi tiếng gọi là một nụ hôn ướt át trên khắp cơ thể cô. Cô đẩy anh ra, tính đàn ông trong anh lại càng trỗi dậy. Lát sau, chờ anh đã thỏa mãn cơn thèm khát, cô vội tụt xuống giường, cầm lấy chiếc điện thoại chạy vào phòng tắm.



Bữa sáng thường nhật ở Lương thị.

“Bụp!”

Lần thứ mười hai, Trần Ngộ Bạch bị đánh gục.

Lương Phi Phàm hất hàm hỏi đám đàn em: “Đến rồi à?”

Kỷ Nam đứng xem đã lâu, lúc này mới vuốt cằm bình luận: “Đại ca xuất chiêu quá đẹp!”

Dung Nham đến muộn nên không hiểu chuyện gì, anh ta vỗ vai Tần Tống, hỏi: “Lão Tam lại chọc giận đại ca chuyện gì thế? Bị dạy cho một bài đích đáng quá nhỉ!”

“Hồng nhan họa thủy[1] mà, huống hồ Lão Tam còn gây ra hai cái họa nữa! Con bé trong nhà đó tự nhiên gọi điện cho chị Yên kể khổ, làm hỏng cuộc vui của đại ca, chọc đại ca giận thì chỉ có mà chịu đòn thôi.” Tần Tống cười khoái chí, thuật lại sự việc.

Trần Ngộ Bạch nhe răng, trừng mắt khiến Tần Tống tức thời ngậm miệng, đi đến dìu anh ta lên lầu. Lúc này chỉ còn lại Lý Vi Nhiên đang khoa chân múa tay.

“Đại ca, cú móc trái của anh đẹp lắm đấy!”

“Đến đây, tôi dạy cậu.”

“Không được! Không được… ai… a… Đừng đánh nữa đại ca! Cứu tôi với… cứu với! Anh hai cứu em với… Tiểu Tứ, Tiểu Lục…” Lý Vi Nhiên miễn cưỡng chống trả, miệng không ngừng kêu cứu.

Dung Nham và Kỷ Nam, mỗi người một bên dìu Trần Ngộ Bạch xuống lầu.

Đùa cái kiểu gì thế, mấy người bọn họ hợp lại cũng không đánh nổi đại ca, thế mà cậu dám chọc vào!

Tần Tống đứng ở bậc cầu thang, nói to: “Anh năm, em lấy hộp y tế xuống cho anh rồi, giờ đợi anh dưới lầu, anh tự xuống lấy nhé!”

ThueSach.vn
Đăng nhập để trả lời
0