<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-29 11:25:30SBC>
CHƯƠNG 1
Cơn gió nhẹ buổi trưa thoảng qua làm lay động xôn xao cành lá. Một khoảng trời xanh ẩn hiện sau kẽ lá trên đầu Hạnh Nhân.
Đúng là đường làng quê có khác, cây rợp cả khoảng trời mênh mông.
Con đường đất mát rượi bởi tán lá rậm hàng cây bên đường. Đó đây loáng thoáng những cánh hoa nắng lung linh màu vàng nhạt.
Nỗi buồn trong lòng Nhân tựa hồ như biến mất khi đặt chân lên mảnh đất miền quê này.
Có lẽ Minh Thư đã đúng khi kéo Nhân về vùng quê ngoại nhỏ chơi. Cái êm đềm tĩnh lặng, cuộc sống hiền hòa và chan chứa tình quê đã làm Nhân quên bẵng nỗi buồn trong tâm khảm mà quên đi cuộc sống xô bồ bực bội của cái thành phố chật chội toàn người.
Và cả ngôi nhà lúc nào cũng nằng nặng không khí xám xịt với gương mặt đăm đăm cau có của người dượng ghẻ...
Tiếng trầm trồ ca thán của Minh Thư chợt vang bên tai kèm theo là cái rịch vai mạnh bạo của nhỏ lảm Nhân dứt dòng suy tưởng.
- Ối trời! Nhìn kìa, Hạnh Nhân ơi?
Nhân lên tiếng trách móc:
- Nhìn gì hả nhỏ? Kéo người ta muốn ngã ngửa còn ra lệnh nhìn này nhìn nọ.
-Nhân nhìn kìa! Mận sai trái ghê chưa. Đỏ mọng nữa nhé! Ngon hết sẩy.
Hạnh Nhân gật đầu, mắt hau háu nhìn:
-Ừ, ngon thiệt. Nhiều thế sao không ai hái ăn, uổng thiệt hén Thư?
Thư nheo mắt lém lỉnh:
- Thì bây giờ có hai đứa mình hái nè.
Nhân ngó bạn, to mắt hỏi:
- Mận của ai, quen không mà hái? Hay tính trèo rào kẽm gai vô ăn trộm hả nhỏ?
Thư lắc đầu dấm dẳng :
- Trộm đâu mà trộm? Thư mở cửa rào cho nhỏ vào nữa kìa! Vườn này của ông Mười, ổng thương Thư lắm! Mỗi lần về quê là Thư mặc sức quậy cây mận này, chẳng ai buồn la...
Hạnh Nhân vội gật đầu đổng tình:
- Ừ, vậy là mình vào hái ăn được hén!
Rồi chợt nhớ ra, Nhân vội hỏi:
- Ủa, mà nhỏ Hồng em họ của Thư đâu rồi?
-Gặp bạn giữa đường nó đứng lại nói chuyện rồi! Chắc chút nữa cũng tới thôi.
Hạnh Nhân gật đầu như đã hiểu, rồi theo chân bạn vòng đển cửa rào đề vào trong.
Bất chợt tiếng réo gọi cản ngăn của bé Hồng vang lên lanh lảnh, làm cả hai dừng chân bước:
- Ấy ! Dừng lai … Hai người tính làm gì vậy?
Một con bé độ mười bốn tuổi xách chiếc lồng xộc xệch đến. Hỏi ngắn hỏi dài, nói tiếp:
- Bộ tính mở rào vào hái mận hả? Không được đâu?
Minh Thư quay lại nhìn em, khó hiểu :
- Sao lại không được? Nhà này của ông Mười, mọi khi về quê chị vẫn thường vào đây hái mận, có sao đâu?
Con bé phùng má giải thích:
- Lần này thì khác rồi chị ơi ! Nhà này hổng phải là nhà của ông Mười đâu.
Thư tròn mắt ngạc nhiên :
- Em nói gì lạ? Rõ đây là nhà ông Mười. Em nói chẳng phải là sao?
Hạnh Nhân như hiểu ý bé Hồng, vội giải thích:
- Chắc ông Mười bán nhà cho người khác rồi phải không, Hồng?
Bé Hồng vội gật đầu :
- Phải rồi! Chị Nhân mới tài ghê. Nhà này của chủ khác rồi.
Minh Thư nhíu mày rồi vẫn chưa tin:
- Sao kỳ vậy? Mới có một năm đã đổi chủ rồi sao?
Nhân ngó bạn cười trêu:
- Nhỏ làm như nhà của mình không bằng. Bộ đợi Thư về người ta mới bán nhà được hả?
Thư nhăn nhó:
- Không phải vậy...
Rồi chắc lưỡi Thư tiếc rẻ:
- Tiếc quá ! Bây giờ làm sao có mận ăn được nữa đây?
Bé Hồng vội chen lời:
- Có mấy trái xoài hái ngoài vườn ăn cũng mệt rồi chị Thư !
Thư vẫn chưa vừa lòng:
- Nhưng mà chị muốn ăn mận nữa kìa!
- Mận chín oằn cây chẳng ai hái, để rụng đầy vườn em thấy có tiếc không?
Nhân vội nhìn bạn, hỏi:
- Bộ nhỏ tính ăn trộm thiệt hả?
Thư vụt cười háy mắt:
- Nói thế đã biết rồi còn hỏi.
Bé Hông nghe thế vội lắc đầu nguây nguậy.
- Không được đâu. Chủ nhà mới này khó lắm.
- Là ai mà khó? Hái có mấy trái, mất mát gì đâu mà sợ.
Con bé vẫn can:
- Người ta khó thật mà. Mận để rụng chứ không cho mình hái đâu
Hạnh Nhân rùn vai:
- Ai mà ích kỷ quá vậy?
- Nghe nói cũng người thành phố. Họ mua vườn nhà ở Hốc Môn này làm nhà nghỉ đó mà.
Thư chắc luỡi:
- Chắc cũng nhà giàu đấy. Dù tiền không biết làm chi nên mua nhà nghỉ ở miệt vườn. Cũng thú vị quá Nhân nhỉ?
Nhân khẽ cười trước giọng điệu nửa châm chọc nửa thiệt lòng của nhỏ. Nhưng cũng phải, người ta giàu mua gì chẳng được. Còn gia đỉnh Nhân cả thảy năm người phải ở trong một gian nhà chật hẹp, tối om,
Con bé Hồng lại lý sự:
- Nói là mua nhà nghỉ nhưng em thấy có nghỉ đâu. Toàn là dăm ba bữa kéo bạn về chơi, mở tiệc quậy um sùm.
Vén mớ tóc sau tai, Thư vội hỏi :
-Ủa, chủ nhà còn nhỏ lắm sao?
Con bé gật đầu chợt buông lời tán thưởng :
- Em không biết nữa, nhưng thỉnh thoảng có một chị gái đi đi về về. Chị ấy đẹp lắm nghen, mô-đen hết sẩy luôn đó.
Thư vội trề môi:
- Làm gì khen người ta nức nở. Em thấy chị Nhân với chị Thư của em cũng đẹp thua ai đâu nào?
Hạnh Nhân phì cười:
- Thôi đi "chị". Mèo khen mèo dài đuôi, không sợ con nít nó cười.
Thư háy mắt cười:
- Phải giành lại sự ái mộ của tuổi nhỏ chứ nhỏ. Trở thành thần tượng của con nít đâu dễ.
Nhân nheo mắt ranh mãnh:
- Nhỏ làm thần tượng bao chàng trai chưa đủ sao còn đòi " hốt ' thêm con nít.
Thư đánh vai bạn chữa thẹn:
- Nhỏ này nói bậy không hà. Nhỏ còn gấp vạn lần ta nữa mà trêu.
Bé Hổng nhìn hai chị, reo lên cười tít mắt:
-A, nói xấu lẫn nhau thành ra lòi đuôi. Em biết được hai chị có bồ rồi hén?
Hạnh Nhân vội bào chữa:
- Bé Hồng hiểu lầm. Chỉ có chị Thư của em là có người yêu thôi.
Thư vội liếc xéo bạn:
- Nói xấu bạn không. Thư có người yêu hồi nào đâu?
Hạnh Nhân làm tỉnh:
- Cái đó tự người ta "xét lòng" người ta thôi.
Minh Thư vờ giận dỗi không thèm đáp lời, cô đưa chiếc lồng lên, luồn qua hàng rào khẽ hái chùm mận đỏ gần đấy.
Nhân vội kêu lên:
- Giận bạn rồi muốn hại bạn hả. Người ta hay được chạy không kịp đó nghen Thư.
Thư đưa trái mận vừa hái lên cắn rồi đáp lời:
- Sợ hả? Vậy thì chạy trước đi. Nhưng nói cho biết, mận ngon lắm đó.
Nhân vội nhéo bạn :
- Nhỏ này, trả thù hả? Là bạn với nhau phải chia sẻ đắng cay ngọt bùi chứ!
Nói rồi cô cũng vội lấy chùm mận trong lồng bẻ một trái ăn thử. Chợt tấm tắc:
- Ừ, ngon thật ! Hái nữa đi Thư.
Thư khẽ liếc yêu bạn rồi nhẹ nhàng đưa lồng lên hái tiếp. Con bé Hồng cũng không bỏ qua cơ hội giành phần ăn, nhưng lại nói:
- Có gì hai chị chịu trách nhiệm à nghen. Em nhỏ chỉ có việc ăn thôi.
Thư vội cốc vào đầu em :
- Nhỏ này, khôn lanh hơn chị hả?
Hạnh Nhân vội giành chiếc lồng trên tay Thư, nói:
- Ăn trộm mà oang oang như hai "cô" có ngày bị rượt chạy "vắt giò". Nói rồi Nhân lại đưa lồng lên hái. Một chùm mận chín đã gọn trong chiếc lồng. Nhân bắt đầu kéo nhưng chợt nhận ra lồng mắc vào cành lớn chẳng thể kéo được. Cô tức mình vội giật mạnh:
Rắc..
Một nhánh cây nhỏ bị gãy lìa khỏi cành và chợt :
- A, ăn trôm mận... Ăn trộm mận.
Thư hết hồn vội la lên:
- Chạy Nhân ơi...
Hạnh Nhân hoảng hốt kéo vội chiếc lồng định bỏ chạy theo cô bạn, nhưng một bàn tay hộ pháp bỗng từ đâu giữ chặt chiếc lồng lại kèm theo giọng nói vang lên:
- Định trốn hở? Không thoát đâu mấy cô nhỏ ơi.
Nhân xanh mặt nhìn lại nhỏ Thư và Hồng. Cả hai đứa cũng chẳng khác đứng trân lại nhìn cô mà lòng lo sợ.
Hạnh NHân run run lên đưa mắt nhìn về phía trong rào. Một gã đàn ông có ria mép đang chăm chăm nhìn các cô, quan sát từ đầu đến chân.
Nhân nghe run bắn người. Như nhận ra vẻ lo lắng của ba cô gái, gã nhăn mặt trêu già hơn.
- Trời ơi! Chuyện lạ thật : "Tam tuyệt mỹ nhân" đi ăn trộm.
Ba gương mặt đỏ bừng lên xấu hổ! Nhân lắp bắp trả lời.
- Xin lỗi "bọn tui" mới có lần đầu...
Gã xoáy mắt nhìn Nhân, lắc đầu dọa dẫm:
- Một lần bắt được, chín mười lần không!
Cô bé Hồng ấp úng lên tiếng:
- Nhưng đây là lần đầu tiên. Lần duy nhất...
Gã gật đầu cười châm chọc:
- Thế ra mới nhập nghề, chưa phải dân chuyên nghiệp phải không?
Những gương mặt lại cúi gầm ngượng nghịu. Cô bé Hồng năn nỉ:
- Chú tha cho chị em cháu đi...
Gã đàn ông chợt e hèm chép miệng:
- Nghe cũng tội nghiệp! Nhưng mới có em hà, còn mấy chị đâu không ai xin hết, làm sao tha...
Minh Thư ngẩng lên nhìn gã lấm lét:
- Chú tha cho "tụi tui" vậy...
Gã gật đầu vẻ thương xót:
- Ừ, nghe nói tội quá! Thôi được tôi sẽ "tha" mấy cô ra đồn công an vậy...
Những đôi mắt mở to há hốc nhìn gã đàn ông đôi lúc ánh lên vẻ ấm ức tức giận.
Gã vụt cười hì, nheo nheo đuôi mắt:
- Làm gì nhìn tôi với ánh mắt rực lửa vậy? Không phải sao, loại "ăn trộm vặt" này cần phải xử lý tirệt để.
Hạnh Nhân tức mình xẵng giọng:
- Mấy tui không phải ăn trộm...
- Vậy chứ là gì?
Nhân ngập ngừng nói:
- Là, là gì kệ người ta. Trả mấy trái mận lại cho ông nè..
Gã chặc lưỡi:
- Ối giời! Nói nghe hay không. Mận của người ta ở trên cây, bây giờ trả thế này ai chịu?
Thư liếc gã sắc và buông lời:
- Mấy trái mận bao nhiêu dữ vậy? Tụi tui trả tiền, ông trả lại cây lồng cho mấy tui.
Gã đàn ông chẳng chịu buông tha, làm khó:
- Tôi đâu có bán mận mà mấy cô trả tiền. Mận tôi ở trên cây, bây giờ mấy cô phải làm sao gắn lại trên cây. Nếu không, theo tôi đến công an à...
Những gương mặt tức tối buông giọng:
- Ông thật là khó ưa.
Một giọng nói thanh thanh chợt vang lên:
- Chuyện gì vậy, Huy!
Ba đôi mắt mở tròn nhìn về phía phát ra tiếng nói con gái, cả Nhân và Thư thầm công nhận con bé Hồng nói đúng.
Cô gái tuyệt đẹp này vẻ quí phái, lớn hơn hai cô độ dăm ba tuổi chứ gì...
Gã đàn ông tên Huy quay lại nhìn cô gái, nhẹ cười:
- Không có gì đâu em.
Cô gái nhìn chiếc lồng trên tay anh, chợt nhíu này nhìn ba cô gái:
-Sao lại không có gì? Chắc mấy cô này hái trộm mận nữa phải không anh? Lớn thế mà lại còn...
Gã Huy vội ngăn lời:
- Thôi bỏ qua đi Vy. Mấy cô hái cũng có mấy trái đây.
Cô gái vùng vằng:
- Không là bao, nhưng em không thích thói phá phách vậy. Bỏ qua riết họ quen tay không sợ mình.
Minh Thư tự ái vội lên tiếng
- Xin lỗi chị. Tôi đã lên tiếng muốn đền bù số mận này nhưng do ông kia không nhận.
Huy vội gạt ngang, anh buông tay trả lại cây lồng mà Nhân đang cầm một nửa.
- Ba cô nhỏ đi đươc rồi. Tôi chỉ đùa vui chút vậy mà.
Nhưng Vy vội ngăn lại
- Anh lại quá dễ dãi. Em nhận ra con bé một lần đã đến đây kia...
Ánh mắt cô gái hướng về phía Hồng, con bé bẽn lẽn vội cúi mặt. Nhớ lần đó thao thao dẫn bạn bè đến dây quậy phá, ai ngờ nhà đổi chủ cô nhỏ nào có hay.
Minh Thư tức mình trước thái độ gây khó của cô gái, cô đến bên Nhân gỡ tay bạn ra khỏi chiếc lồng, cất giọng nói lẫy:
- Thôi mình đi! Người ta không cho xin lại mình cũng chẳng làm được gì. Xin như trừ ngang mấy trái mận lở ăn vậy.
Ba cô gái lục tục bỏ đi để lại gương mặt bực tức của Vy đang mắt trông theo.
Gã Huy nhẹ so vai rồi quay bước vào trong một mạch.
Cơn gió nhẹ buổi trưa thoảng qua làm lay động xôn xao cành lá. Một khoảng trời xanh ẩn hiện sau kẽ lá trên đầu Hạnh Nhân.
Đúng là đường làng quê có khác, cây rợp cả khoảng trời mênh mông.
Con đường đất mát rượi bởi tán lá rậm hàng cây bên đường. Đó đây loáng thoáng những cánh hoa nắng lung linh màu vàng nhạt.
Nỗi buồn trong lòng Nhân tựa hồ như biến mất khi đặt chân lên mảnh đất miền quê này.
Có lẽ Minh Thư đã đúng khi kéo Nhân về vùng quê ngoại nhỏ chơi. Cái êm đềm tĩnh lặng, cuộc sống hiền hòa và chan chứa tình quê đã làm Nhân quên bẵng nỗi buồn trong tâm khảm mà quên đi cuộc sống xô bồ bực bội của cái thành phố chật chội toàn người.
Và cả ngôi nhà lúc nào cũng nằng nặng không khí xám xịt với gương mặt đăm đăm cau có của người dượng ghẻ...
Tiếng trầm trồ ca thán của Minh Thư chợt vang bên tai kèm theo là cái rịch vai mạnh bạo của nhỏ lảm Nhân dứt dòng suy tưởng.
- Ối trời! Nhìn kìa, Hạnh Nhân ơi?
Nhân lên tiếng trách móc:
- Nhìn gì hả nhỏ? Kéo người ta muốn ngã ngửa còn ra lệnh nhìn này nhìn nọ.
-Nhân nhìn kìa! Mận sai trái ghê chưa. Đỏ mọng nữa nhé! Ngon hết sẩy.
Hạnh Nhân gật đầu, mắt hau háu nhìn:
-Ừ, ngon thiệt. Nhiều thế sao không ai hái ăn, uổng thiệt hén Thư?
Thư nheo mắt lém lỉnh:
- Thì bây giờ có hai đứa mình hái nè.
Nhân ngó bạn, to mắt hỏi:
- Mận của ai, quen không mà hái? Hay tính trèo rào kẽm gai vô ăn trộm hả nhỏ?
Thư lắc đầu dấm dẳng :
- Trộm đâu mà trộm? Thư mở cửa rào cho nhỏ vào nữa kìa! Vườn này của ông Mười, ổng thương Thư lắm! Mỗi lần về quê là Thư mặc sức quậy cây mận này, chẳng ai buồn la...
Hạnh Nhân vội gật đầu đổng tình:
- Ừ, vậy là mình vào hái ăn được hén!
Rồi chợt nhớ ra, Nhân vội hỏi:
- Ủa, mà nhỏ Hồng em họ của Thư đâu rồi?
-Gặp bạn giữa đường nó đứng lại nói chuyện rồi! Chắc chút nữa cũng tới thôi.
Hạnh Nhân gật đầu như đã hiểu, rồi theo chân bạn vòng đển cửa rào đề vào trong.
Bất chợt tiếng réo gọi cản ngăn của bé Hồng vang lên lanh lảnh, làm cả hai dừng chân bước:
- Ấy ! Dừng lai … Hai người tính làm gì vậy?
Một con bé độ mười bốn tuổi xách chiếc lồng xộc xệch đến. Hỏi ngắn hỏi dài, nói tiếp:
- Bộ tính mở rào vào hái mận hả? Không được đâu?
Minh Thư quay lại nhìn em, khó hiểu :
- Sao lại không được? Nhà này của ông Mười, mọi khi về quê chị vẫn thường vào đây hái mận, có sao đâu?
Con bé phùng má giải thích:
- Lần này thì khác rồi chị ơi ! Nhà này hổng phải là nhà của ông Mười đâu.
Thư tròn mắt ngạc nhiên :
- Em nói gì lạ? Rõ đây là nhà ông Mười. Em nói chẳng phải là sao?
Hạnh Nhân như hiểu ý bé Hồng, vội giải thích:
- Chắc ông Mười bán nhà cho người khác rồi phải không, Hồng?
Bé Hồng vội gật đầu :
- Phải rồi! Chị Nhân mới tài ghê. Nhà này của chủ khác rồi.
Minh Thư nhíu mày rồi vẫn chưa tin:
- Sao kỳ vậy? Mới có một năm đã đổi chủ rồi sao?
Nhân ngó bạn cười trêu:
- Nhỏ làm như nhà của mình không bằng. Bộ đợi Thư về người ta mới bán nhà được hả?
Thư nhăn nhó:
- Không phải vậy...
Rồi chắc lưỡi Thư tiếc rẻ:
- Tiếc quá ! Bây giờ làm sao có mận ăn được nữa đây?
Bé Hồng vội chen lời:
- Có mấy trái xoài hái ngoài vườn ăn cũng mệt rồi chị Thư !
Thư vẫn chưa vừa lòng:
- Nhưng mà chị muốn ăn mận nữa kìa!
- Mận chín oằn cây chẳng ai hái, để rụng đầy vườn em thấy có tiếc không?
Nhân vội nhìn bạn, hỏi:
- Bộ nhỏ tính ăn trộm thiệt hả?
Thư vụt cười háy mắt:
- Nói thế đã biết rồi còn hỏi.
Bé Hông nghe thế vội lắc đầu nguây nguậy.
- Không được đâu. Chủ nhà mới này khó lắm.
- Là ai mà khó? Hái có mấy trái, mất mát gì đâu mà sợ.
Con bé vẫn can:
- Người ta khó thật mà. Mận để rụng chứ không cho mình hái đâu
Hạnh Nhân rùn vai:
- Ai mà ích kỷ quá vậy?
- Nghe nói cũng người thành phố. Họ mua vườn nhà ở Hốc Môn này làm nhà nghỉ đó mà.
Thư chắc luỡi:
- Chắc cũng nhà giàu đấy. Dù tiền không biết làm chi nên mua nhà nghỉ ở miệt vườn. Cũng thú vị quá Nhân nhỉ?
Nhân khẽ cười trước giọng điệu nửa châm chọc nửa thiệt lòng của nhỏ. Nhưng cũng phải, người ta giàu mua gì chẳng được. Còn gia đỉnh Nhân cả thảy năm người phải ở trong một gian nhà chật hẹp, tối om,
Con bé Hồng lại lý sự:
- Nói là mua nhà nghỉ nhưng em thấy có nghỉ đâu. Toàn là dăm ba bữa kéo bạn về chơi, mở tiệc quậy um sùm.
Vén mớ tóc sau tai, Thư vội hỏi :
-Ủa, chủ nhà còn nhỏ lắm sao?
Con bé gật đầu chợt buông lời tán thưởng :
- Em không biết nữa, nhưng thỉnh thoảng có một chị gái đi đi về về. Chị ấy đẹp lắm nghen, mô-đen hết sẩy luôn đó.
Thư vội trề môi:
- Làm gì khen người ta nức nở. Em thấy chị Nhân với chị Thư của em cũng đẹp thua ai đâu nào?
Hạnh Nhân phì cười:
- Thôi đi "chị". Mèo khen mèo dài đuôi, không sợ con nít nó cười.
Thư háy mắt cười:
- Phải giành lại sự ái mộ của tuổi nhỏ chứ nhỏ. Trở thành thần tượng của con nít đâu dễ.
Nhân nheo mắt ranh mãnh:
- Nhỏ làm thần tượng bao chàng trai chưa đủ sao còn đòi " hốt ' thêm con nít.
Thư đánh vai bạn chữa thẹn:
- Nhỏ này nói bậy không hà. Nhỏ còn gấp vạn lần ta nữa mà trêu.
Bé Hổng nhìn hai chị, reo lên cười tít mắt:
-A, nói xấu lẫn nhau thành ra lòi đuôi. Em biết được hai chị có bồ rồi hén?
Hạnh Nhân vội bào chữa:
- Bé Hồng hiểu lầm. Chỉ có chị Thư của em là có người yêu thôi.
Thư vội liếc xéo bạn:
- Nói xấu bạn không. Thư có người yêu hồi nào đâu?
Hạnh Nhân làm tỉnh:
- Cái đó tự người ta "xét lòng" người ta thôi.
Minh Thư vờ giận dỗi không thèm đáp lời, cô đưa chiếc lồng lên, luồn qua hàng rào khẽ hái chùm mận đỏ gần đấy.
Nhân vội kêu lên:
- Giận bạn rồi muốn hại bạn hả. Người ta hay được chạy không kịp đó nghen Thư.
Thư đưa trái mận vừa hái lên cắn rồi đáp lời:
- Sợ hả? Vậy thì chạy trước đi. Nhưng nói cho biết, mận ngon lắm đó.
Nhân vội nhéo bạn :
- Nhỏ này, trả thù hả? Là bạn với nhau phải chia sẻ đắng cay ngọt bùi chứ!
Nói rồi cô cũng vội lấy chùm mận trong lồng bẻ một trái ăn thử. Chợt tấm tắc:
- Ừ, ngon thật ! Hái nữa đi Thư.
Thư khẽ liếc yêu bạn rồi nhẹ nhàng đưa lồng lên hái tiếp. Con bé Hồng cũng không bỏ qua cơ hội giành phần ăn, nhưng lại nói:
- Có gì hai chị chịu trách nhiệm à nghen. Em nhỏ chỉ có việc ăn thôi.
Thư vội cốc vào đầu em :
- Nhỏ này, khôn lanh hơn chị hả?
Hạnh Nhân vội giành chiếc lồng trên tay Thư, nói:
- Ăn trộm mà oang oang như hai "cô" có ngày bị rượt chạy "vắt giò". Nói rồi Nhân lại đưa lồng lên hái. Một chùm mận chín đã gọn trong chiếc lồng. Nhân bắt đầu kéo nhưng chợt nhận ra lồng mắc vào cành lớn chẳng thể kéo được. Cô tức mình vội giật mạnh:
Rắc..
Một nhánh cây nhỏ bị gãy lìa khỏi cành và chợt :
- A, ăn trôm mận... Ăn trộm mận.
Thư hết hồn vội la lên:
- Chạy Nhân ơi...
Hạnh Nhân hoảng hốt kéo vội chiếc lồng định bỏ chạy theo cô bạn, nhưng một bàn tay hộ pháp bỗng từ đâu giữ chặt chiếc lồng lại kèm theo giọng nói vang lên:
- Định trốn hở? Không thoát đâu mấy cô nhỏ ơi.
Nhân xanh mặt nhìn lại nhỏ Thư và Hồng. Cả hai đứa cũng chẳng khác đứng trân lại nhìn cô mà lòng lo sợ.
Hạnh NHân run run lên đưa mắt nhìn về phía trong rào. Một gã đàn ông có ria mép đang chăm chăm nhìn các cô, quan sát từ đầu đến chân.
Nhân nghe run bắn người. Như nhận ra vẻ lo lắng của ba cô gái, gã nhăn mặt trêu già hơn.
- Trời ơi! Chuyện lạ thật : "Tam tuyệt mỹ nhân" đi ăn trộm.
Ba gương mặt đỏ bừng lên xấu hổ! Nhân lắp bắp trả lời.
- Xin lỗi "bọn tui" mới có lần đầu...
Gã xoáy mắt nhìn Nhân, lắc đầu dọa dẫm:
- Một lần bắt được, chín mười lần không!
Cô bé Hồng ấp úng lên tiếng:
- Nhưng đây là lần đầu tiên. Lần duy nhất...
Gã gật đầu cười châm chọc:
- Thế ra mới nhập nghề, chưa phải dân chuyên nghiệp phải không?
Những gương mặt lại cúi gầm ngượng nghịu. Cô bé Hồng năn nỉ:
- Chú tha cho chị em cháu đi...
Gã đàn ông chợt e hèm chép miệng:
- Nghe cũng tội nghiệp! Nhưng mới có em hà, còn mấy chị đâu không ai xin hết, làm sao tha...
Minh Thư ngẩng lên nhìn gã lấm lét:
- Chú tha cho "tụi tui" vậy...
Gã gật đầu vẻ thương xót:
- Ừ, nghe nói tội quá! Thôi được tôi sẽ "tha" mấy cô ra đồn công an vậy...
Những đôi mắt mở to há hốc nhìn gã đàn ông đôi lúc ánh lên vẻ ấm ức tức giận.
Gã vụt cười hì, nheo nheo đuôi mắt:
- Làm gì nhìn tôi với ánh mắt rực lửa vậy? Không phải sao, loại "ăn trộm vặt" này cần phải xử lý tirệt để.
Hạnh Nhân tức mình xẵng giọng:
- Mấy tui không phải ăn trộm...
- Vậy chứ là gì?
Nhân ngập ngừng nói:
- Là, là gì kệ người ta. Trả mấy trái mận lại cho ông nè..
Gã chặc lưỡi:
- Ối giời! Nói nghe hay không. Mận của người ta ở trên cây, bây giờ trả thế này ai chịu?
Thư liếc gã sắc và buông lời:
- Mấy trái mận bao nhiêu dữ vậy? Tụi tui trả tiền, ông trả lại cây lồng cho mấy tui.
Gã đàn ông chẳng chịu buông tha, làm khó:
- Tôi đâu có bán mận mà mấy cô trả tiền. Mận tôi ở trên cây, bây giờ mấy cô phải làm sao gắn lại trên cây. Nếu không, theo tôi đến công an à...
Những gương mặt tức tối buông giọng:
- Ông thật là khó ưa.
Một giọng nói thanh thanh chợt vang lên:
- Chuyện gì vậy, Huy!
Ba đôi mắt mở tròn nhìn về phía phát ra tiếng nói con gái, cả Nhân và Thư thầm công nhận con bé Hồng nói đúng.
Cô gái tuyệt đẹp này vẻ quí phái, lớn hơn hai cô độ dăm ba tuổi chứ gì...
Gã đàn ông tên Huy quay lại nhìn cô gái, nhẹ cười:
- Không có gì đâu em.
Cô gái nhìn chiếc lồng trên tay anh, chợt nhíu này nhìn ba cô gái:
-Sao lại không có gì? Chắc mấy cô này hái trộm mận nữa phải không anh? Lớn thế mà lại còn...
Gã Huy vội ngăn lời:
- Thôi bỏ qua đi Vy. Mấy cô hái cũng có mấy trái đây.
Cô gái vùng vằng:
- Không là bao, nhưng em không thích thói phá phách vậy. Bỏ qua riết họ quen tay không sợ mình.
Minh Thư tự ái vội lên tiếng
- Xin lỗi chị. Tôi đã lên tiếng muốn đền bù số mận này nhưng do ông kia không nhận.
Huy vội gạt ngang, anh buông tay trả lại cây lồng mà Nhân đang cầm một nửa.
- Ba cô nhỏ đi đươc rồi. Tôi chỉ đùa vui chút vậy mà.
Nhưng Vy vội ngăn lại
- Anh lại quá dễ dãi. Em nhận ra con bé một lần đã đến đây kia...
Ánh mắt cô gái hướng về phía Hồng, con bé bẽn lẽn vội cúi mặt. Nhớ lần đó thao thao dẫn bạn bè đến dây quậy phá, ai ngờ nhà đổi chủ cô nhỏ nào có hay.
Minh Thư tức mình trước thái độ gây khó của cô gái, cô đến bên Nhân gỡ tay bạn ra khỏi chiếc lồng, cất giọng nói lẫy:
- Thôi mình đi! Người ta không cho xin lại mình cũng chẳng làm được gì. Xin như trừ ngang mấy trái mận lở ăn vậy.
Ba cô gái lục tục bỏ đi để lại gương mặt bực tức của Vy đang mắt trông theo.
Gã Huy nhẹ so vai rồi quay bước vào trong một mạch.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..